- Tham gia
- 11/4/26
- Chủ đề
- 22
- Bài viết
- 320
- Được Like
- 479
- Điểm
- 63
Vĩ Thanh
Chương 39 Trò Chơi Của Sự Kiên Nhẫn
Một năm sau. Những kẻ bị đọa đày từ Hades trở về với một tin nặng trĩu.
Hành tinh E5 chưa bao giờ biết đến sự rung chuyển, cho đến ngày cái tên Kant Taylor và Violet Fay trở thành một hố đen trong hệ thống dữ liệu.
Emily Mignon ngồi thụp xuống sàn nhà bóng loáng, đôi mắt mở to bàng hoàng. Tin tức về việc Kant đã ngừng thở vì một thứ triết học quái đản nào đó lan đi như một loại virus. Với một đứa trẻ sinh ra trong kỷ nguyên bất tử như cô bé, Cái Chết chỉ là một điển tích xa xôi từ thời Hạt Nhân, một bóng ma đã bị ánh sáng của Séraphine xua đuổi từ hàng thế kỷ trước.
"Anh ấy không lạy... anh ấy chọn không thở..." Emily lẩm bẩm.
Rồi đột nhiên, một cơn giận dữ nguyên thủy bùng phát. Cô bé vớ lấy chiếc bình gốm trang trí, ném thẳng vào chiếc loa đang phát đi bản tin tuyên truyền của hệ thống. Tiếng gốm vỡ chát chúa cắt ngang giọng nói ngọt ngào nhân tạo. Emily thét gào, những tiếng khóc xé lòng vang vọng khắp căn hộ vô trùng, phá vỡ sự tĩnh lặng hoàn hảo của E5.
Bốn giờ đếm ngược bắt đầu rung lên trong huyết quản. Nhưng lần này, Emily không quỳ xuống.
Cô bé nằm co quắp trên sàn, mặc cho cơn ngạt thở bắt đầu gặm nhấm lồng ngực. Một chu kỳ, hai chu kỳ... Emily đã bỏ qua năm lần lạy liên tiếp. Cứ mỗi bốn giờ, lồng ngực cô bé lại bị bóp nghẹt trong ba mươi giây ngạt thở tàn nhẫn, trước khi hệ thống tự động cưỡng ép bơm oxy để duy trì sự sống.
Chính trong ba mươi giây tăm tối của lần nghẹt thở thứ năm, giữa những ảo ảnh chập chờn của ranh giới sinh tử, Emily thấy bóng dáng Nữ thần hiện ra, rực rỡ và lạnh lẽo.
"Thưa Nữ thần..." Emily thều thào, môi đã tím tái vì Entropy đang tạm thời xâm chiếm. "Người quyền năng đến thế... sao Người lại để anh ấy chết? Phải chăng Người đã yếu đuối? Phải chăng Người sợ sự thật của anh ấy?"
Phía bên kia cánh cửa, bố mẹ Emily nghe thấy những lời lăng mạ thần thánh thì sợ đến mức mất hồn. Họ quỳ sụp xuống, trán chạm sàn, miệng tụng đọc Thánh ngữ dồn dập như một sự chuộc lỗi thay cho đứa con gái điên rồ:
"Gloire à la Déesse, nous sommes Tiens! Pour le Noyau, les Ailes..."
Giữa không gian u tối của cơn hấp hối, giọng nói của Séraphine vẳng lên, không phải từ chiếc loa đã vỡ, mà từ sâu thẳm trong nhận thức của Emily. Khác với vẻ uy nghiêm thường lệ, giọng cô ta lần này mang một sự mệt mỏi khó giấu.
"Vì cậu ấy đã lựa chọn, Emily. Và ta... ta đã chọn tôn trọng sự tự tôn cuối cùng của hắn."
Séraphine hiện hình bên cạnh đứa trẻ, đôi tay trắng sứ khẽ vuốt ve mái tóc rối của cô bé. Một luồng khí tinh khiết được điều khiển thủ công xua tan hoàn toàn cơn ngạt thở, bắt mọi tế bào phải thức tỉnh.
"Dậy đi, con gái của ta. Đừng phí hoài sự sống để đi tìm một bóng ma. Hắn chưa chết đâu. Hắn vẫn đang sống, ở một nơi bẩn thỉu và hữu hạn, nơi mà mỗi hơi thở đều thấm đẫm vị đắng của sự tự do mà hắn hằng ao ước. Hắn đã chọn già đi, chọn mục nát, để ta không bao giờ có thể chạm vào linh hồn hắn được nữa."
Séraphine đứng dậy, nhìn ra phía xa xăm của thiên hà, nơi một thực tại cũ kỹ đang tồn tại song song. Đôi mắt vũ trụ của cô ta phản chiếu ánh sáng xám xịt của thế kỷ 21.
"Hắn đã thắng ta bằng cách chọn cái chết, Emily ạ. Nhưng con... con phải sống để chứng kiến xem cái 'tự do' ấy sẽ nghiền nát hắn nhanh đến mức nào."
Emily ngước đôi mắt đẫm lệ, giọng khản đặc giữa cơn thiếu oxy vừa được cưỡng ép bù đắp: "Vậy con có được quyền theo anh ấy không, thưa Nữ thần? Con muốn đến cái nơi bẩn thỉu đó, nơi anh ấy có thể tự thở mà không cần quỳ lạy Người!"
Séraphine khẽ mỉm cười, một nụ cười bao dung đến mức làm người ta lạnh sống lưng. Cô ta ngồi xuống cạnh Emily, tà váy trắng lướt trên sàn nhà như một làn sương vô trùng.
"Được chứ, Emily. Ta không ngăn cản. Nhưng ta có một giải pháp khác, thực tế hơn nhiều," Séraphine nhẹ nhàng nói, những ngón tay trắng sứ khẽ lướt qua gò má nóng hổi của cô bé. "Hắn đã chọn quay về quá khứ để được 'tự do'. Ở đó, hắn sẽ già đi, da sẽ nhăn nheo, xương cốt sẽ rệu rã, và cuối cùng hắn sẽ chết. Đó là một định luật vật lý mà hắn tôn thờ. Và khi hắn chết ở cái thế kỷ xa xôi ấy, ta sẽ thu nhặt linh hồn hắn lại. Một bản thể Kant nguyên vẹn sẽ lại xuất hiện, làm hàng xóm của con ngay tại E5 này. Chúng ta có cả sự vĩnh cửu để chờ đợi, Emily ạ. Một vài thập kỷ của hắn chỉ là một cái chớp mắt của ta."
Emily sững sờ, trí óc non nớt của cô bé cố gắng bấu víu vào những gì Kant từng dạy: "Nhưng... còn cái mớ lý thuyết về Bản thể luận? Về sự lựa chọn duy nhất và thực chất? Anh ấy nói nếu không có sự lựa chọn, chúng con chỉ là những ảo ảnh!"
Séraphine bật cười lanh lảnh, tiếng cười vang vọng khắp căn hộ sang trọng nhưng trống rỗng: "Ôi, Emily yêu quý... Hãy để cái mớ triết học phiền phức đó cho những gã gàn dở như Kant lo liệu. Hắn thích gặm nhấm nỗi đau để thấy mình cao thượng, đó là thú vui của hắn. Còn con, hãy nhìn vào thực tế đi."
Nữ thần đứng dậy, cánh tay vung lên vẽ một đường vòng cung tuyệt mỹ vào hư không. Ngay lập tức, không gian rách toạc ra, để lộ một lỗ sâu đen ngòm, xoáy tít như một con mắt khổng lồ đang nhìn chằm chằm vào thực tại. Bên trong cái phễu không gian ấy, một viễn cảnh xám xịt của thế kỷ 21 hiện lên: những tòa nhà bê tông san sát, khói bụi mịt mù và dòng người hối hả ngược xuôi trong sự mỏi mệt.
"Sao nào, con gái của ta? Con chọn đi. Bước qua cái miệng vực đó để theo hắn, rồi chìm nghỉm trong đám đông đang thối rữa vì những lo toan vụn vặt? Con có chắc cái 'Tình yêu' rực rỡ này sẽ không lụi tàn khi đối mặt với gánh nặng nhân sinh của thời đại Tiền Hạt Nhân? Ở nơi đó, thứ giết chết con người không phải gươm giáo, mà là hóa đơn điện nước, là sự thiếu hụt chi tiêu và những bữa ăn rẻ tiền qua ngày. Liệu các con sẽ còn yêu nhau khi tâm trí bị bào mòn bởi những áp lực mưu sinh tầm thường? Hay đến cuối cùng, cả hai sẽ dành cho nhau những lời cay nghiệt nhất tại một phiên tòa ly hôn, chỉ vì thực tại đã nghiền nát chút mộng tưởng sau cùng?"
Séraphine chỉ tay về phía lỗ sâu đang không ngừng vặn xoắn: "Ở đây, ta ban cho con sự bất tử để giữ lấy vẹn nguyên vẻ đẹp của hắn. Còn ở đó, thực thực tại sẽ nghiền nát cả hai. Hắn muốn làm anh hùng, còn con... con chọn làm một người đàn bà góa bụa, hao gầy vì lo toan, hay muốn làm một cư dân thiên đường, giữ lấy người tình trong sự hoàn hảo vĩnh cửu?"
Emily im lặng. Tiếng máy lọc không khí của E5 vẫn chạy đều đều, nhịp nhàng và ổn định. Sự tự do của Kant đột nhiên trở nên thật xa xôi và đáng sợ, trong khi cái lồng vàng của Séraphine lại ấm áp và đầy hứa hẹn.
Ánh mắt Emily run rẩy rồi dần trở nên vô hồn khi nhìn vào cái xoáy đen ngỏm của lỗ sâu đang nuốt chửng những giấc mơ về một cuộc đời bình dị. Cô quỳ sụp xuống, đầu gối chạm vào mặt sàn đá lạnh lẽo, thanh âm thốt ra nhỏ bé nhưng dứt khoát:
"Con chọn ở đây."
Lỗ sâu trên không trung khựng lại rồi tan biến vào hư vô, trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối cho không gian thần thánh. Sự xám xịt của thế kỷ 21 cùng nỗi lo về cơm áo gạo tiền đã bị chặn đứng bên kia vách ngăn thực tại.
Séraphine nở một nụ cười thỏa mãn, đôi mắt vũ trụ lấp lánh vẻ đắc thắng của một thợ săn vừa thu phục được linh hồn bướng bỉnh nhất. Cô dang rộng vòng tay, tà váy trắng rủ xuống như một chiếc kén vĩnh cửu sẵn sàng nuốt chửng lấy Emily, giọng nói vang lên dịu dàng nhưng mang uy quyền tối thượng:
"Đứa con của dòng máu ta, hãy dâng lên lòng thành kính trước Đấng Khởi Nguyên. Phủ phục."
Từng chút một, Emily đổ sụp xuống. Hai đầu gối chạm đất, hai tay trải dài trên mặt sàn đá lạnh lẽo, rồi vầng trán cô bé chạm xuống vị trí thấp nhất của sự phục tùng.
Một – hai – ba – một.
Nhịp điệu đều đặn, chuẩn xác theo đúng nghi thức Maria luận, không sai một ly, không chệch một nhịp. Đó không còn là hành động của một con người đang yêu, mà là sự quy thuận tuyệt đối của một tạo vật trước Đấng kiến tạo.
Trong tư thế phủ phục, vầng trán Emily chạm sát mặt sàn đá lạnh lẽo, thanh âm thốt ra nhỏ bé nhưng mang một sức nặng định mệnh bằng thứ ngôn ngữ thánh đường cổ xưa:
"Gloire à la Déesse, nous sommes Tiens."
Ngay lập tức, một luồng ân điển tinh khiết, mạnh mẽ và tràn trề năng lượng tuôn trào vào buồng phổi Emily. Cảm giác nghẹt thở xé toạc lồng ngực suốt những giờ qua bị quét sạch trong chớp mắt, thay vào đó là một sự thức tỉnh đầy quyền năng. Mọi nỗi đau buồn, mọi ký ức về sự phản kháng hay hình bóng của Kant đều bị lấp đầy bởi một lòng sùng kính ngọt ngào.
Trong cơn cực lạc tâm linh đó, Séraphine cúi xuống bên cô bé. Như một Luyến Thần bước ra từ những điển tích khải huyền cổ xưa, nàng đưa ngón tay mang ngọn lửa bạch kim chạm nhẹ vào môi Emily. Đó là ngọn than hồng từ bàn thờ tối cao, thứ ánh sáng thiêng liêng được hạ xuống để thiêu rụi mọi tội lỗi và tà thuyết trong tư tưởng của đứa trẻ. Ngọn than không làm bỏng da thịt, nhưng nó đốt cháy hoàn toàn thứ triết học phản nghịch của Kant, thực hiện một nghi thức thanh tẩy tàn nhẫn vào tận sâu trong tâm thức.
Ngay khi ngọn than chạm vào môi, một luồng sáng khai sáng bùng nổ trong nhận thức của Emily. Bức màn siêu hình bị xé toạc, cô bé nhận được khải huyền tối thượng. Nàng không còn nhìn thấy một Nữ thần sáu cánh siêu thực và xa lạ, mà nhìn thấy cội nguồn của dòng máu đang chảy trong huyết quản mình: Thống đốc ngân hàng GGB, Séraphine Mignon. Emily nhìn thấy vị Tổ mẫu quyền lực của thế kỷ trước, người đã biến tiền tệ thành đức tin, biến tài chính thành sự bất tử, và dùng quyền năng kỹ trị để dựng nên cả thiên đường này.
Giữa luồng ánh sáng khai sáng ấy, tư thế của Emily khẽ dịch chuyển. Không còn là cái lạy run rẩy của một con chiên sợ hãi trước tà thần, mười ngón tay cô bé siết chặt lấy mặt đá, vầng trán áp sâu hơn vào nền nhà, thanh âm thốt ra không còn sự yếu đuối mà mang một sự dõng dạc đến tàn nhẫn bằng Thánh ngữ:
"Mademoiselle Mignon. Quel honneur de paraître devant la Matriarche et de Lui rendre hommage."
(Tiểu thư Mignon. Vinh hạnh thay khi được diện kiến và kính trọng với Tổ Mẫu.)
Séraphine mỉm cười. Nghi thức thanh tẩy đã hoàn tất. Con bé đã không còn là một kẻ nổi loạn cần bị trừng phạt, mà đã trở thành một người thừa kế được định tội để tiếp tục đức tin. Sự phản kháng của Kant chính thức bị gột rửa khỏi dòng máu Mignon, như thể nó chưa từng tồn tại trong lịch sử giáo hội.
Ở một nơi nào đó tại năm 2027, Kant vừa bước ra khỏi ga tàu điện ngầm, hít một hơi đầy khói bụi và bắt đầu già đi. Anh không hề biết rằng, Nữ thần mà anh vừa thách thức đang dùng chính sự vĩnh cửu của mình để biến cuộc phản kháng của anh thành một trò chờ đợi vô nghĩa.
Hành tinh E5 chưa bao giờ biết đến sự rung chuyển, cho đến ngày cái tên Kant Taylor và Violet Fay trở thành một hố đen trong hệ thống dữ liệu.
Emily Mignon ngồi thụp xuống sàn nhà bóng loáng, đôi mắt mở to bàng hoàng. Tin tức về việc Kant đã ngừng thở vì một thứ triết học quái đản nào đó lan đi như một loại virus. Với một đứa trẻ sinh ra trong kỷ nguyên bất tử như cô bé, Cái Chết chỉ là một điển tích xa xôi từ thời Hạt Nhân, một bóng ma đã bị ánh sáng của Séraphine xua đuổi từ hàng thế kỷ trước.
"Anh ấy không lạy... anh ấy chọn không thở..." Emily lẩm bẩm.
Rồi đột nhiên, một cơn giận dữ nguyên thủy bùng phát. Cô bé vớ lấy chiếc bình gốm trang trí, ném thẳng vào chiếc loa đang phát đi bản tin tuyên truyền của hệ thống. Tiếng gốm vỡ chát chúa cắt ngang giọng nói ngọt ngào nhân tạo. Emily thét gào, những tiếng khóc xé lòng vang vọng khắp căn hộ vô trùng, phá vỡ sự tĩnh lặng hoàn hảo của E5.
Bốn giờ đếm ngược bắt đầu rung lên trong huyết quản. Nhưng lần này, Emily không quỳ xuống.
Cô bé nằm co quắp trên sàn, mặc cho cơn ngạt thở bắt đầu gặm nhấm lồng ngực. Một chu kỳ, hai chu kỳ... Emily đã bỏ qua năm lần lạy liên tiếp. Cứ mỗi bốn giờ, lồng ngực cô bé lại bị bóp nghẹt trong ba mươi giây ngạt thở tàn nhẫn, trước khi hệ thống tự động cưỡng ép bơm oxy để duy trì sự sống.
Chính trong ba mươi giây tăm tối của lần nghẹt thở thứ năm, giữa những ảo ảnh chập chờn của ranh giới sinh tử, Emily thấy bóng dáng Nữ thần hiện ra, rực rỡ và lạnh lẽo.
"Thưa Nữ thần..." Emily thều thào, môi đã tím tái vì Entropy đang tạm thời xâm chiếm. "Người quyền năng đến thế... sao Người lại để anh ấy chết? Phải chăng Người đã yếu đuối? Phải chăng Người sợ sự thật của anh ấy?"
Phía bên kia cánh cửa, bố mẹ Emily nghe thấy những lời lăng mạ thần thánh thì sợ đến mức mất hồn. Họ quỳ sụp xuống, trán chạm sàn, miệng tụng đọc Thánh ngữ dồn dập như một sự chuộc lỗi thay cho đứa con gái điên rồ:
"Gloire à la Déesse, nous sommes Tiens! Pour le Noyau, les Ailes..."
Giữa không gian u tối của cơn hấp hối, giọng nói của Séraphine vẳng lên, không phải từ chiếc loa đã vỡ, mà từ sâu thẳm trong nhận thức của Emily. Khác với vẻ uy nghiêm thường lệ, giọng cô ta lần này mang một sự mệt mỏi khó giấu.
"Vì cậu ấy đã lựa chọn, Emily. Và ta... ta đã chọn tôn trọng sự tự tôn cuối cùng của hắn."
Séraphine hiện hình bên cạnh đứa trẻ, đôi tay trắng sứ khẽ vuốt ve mái tóc rối của cô bé. Một luồng khí tinh khiết được điều khiển thủ công xua tan hoàn toàn cơn ngạt thở, bắt mọi tế bào phải thức tỉnh.
"Dậy đi, con gái của ta. Đừng phí hoài sự sống để đi tìm một bóng ma. Hắn chưa chết đâu. Hắn vẫn đang sống, ở một nơi bẩn thỉu và hữu hạn, nơi mà mỗi hơi thở đều thấm đẫm vị đắng của sự tự do mà hắn hằng ao ước. Hắn đã chọn già đi, chọn mục nát, để ta không bao giờ có thể chạm vào linh hồn hắn được nữa."
Séraphine đứng dậy, nhìn ra phía xa xăm của thiên hà, nơi một thực tại cũ kỹ đang tồn tại song song. Đôi mắt vũ trụ của cô ta phản chiếu ánh sáng xám xịt của thế kỷ 21.
"Hắn đã thắng ta bằng cách chọn cái chết, Emily ạ. Nhưng con... con phải sống để chứng kiến xem cái 'tự do' ấy sẽ nghiền nát hắn nhanh đến mức nào."
Emily ngước đôi mắt đẫm lệ, giọng khản đặc giữa cơn thiếu oxy vừa được cưỡng ép bù đắp: "Vậy con có được quyền theo anh ấy không, thưa Nữ thần? Con muốn đến cái nơi bẩn thỉu đó, nơi anh ấy có thể tự thở mà không cần quỳ lạy Người!"
Séraphine khẽ mỉm cười, một nụ cười bao dung đến mức làm người ta lạnh sống lưng. Cô ta ngồi xuống cạnh Emily, tà váy trắng lướt trên sàn nhà như một làn sương vô trùng.
"Được chứ, Emily. Ta không ngăn cản. Nhưng ta có một giải pháp khác, thực tế hơn nhiều," Séraphine nhẹ nhàng nói, những ngón tay trắng sứ khẽ lướt qua gò má nóng hổi của cô bé. "Hắn đã chọn quay về quá khứ để được 'tự do'. Ở đó, hắn sẽ già đi, da sẽ nhăn nheo, xương cốt sẽ rệu rã, và cuối cùng hắn sẽ chết. Đó là một định luật vật lý mà hắn tôn thờ. Và khi hắn chết ở cái thế kỷ xa xôi ấy, ta sẽ thu nhặt linh hồn hắn lại. Một bản thể Kant nguyên vẹn sẽ lại xuất hiện, làm hàng xóm của con ngay tại E5 này. Chúng ta có cả sự vĩnh cửu để chờ đợi, Emily ạ. Một vài thập kỷ của hắn chỉ là một cái chớp mắt của ta."
Emily sững sờ, trí óc non nớt của cô bé cố gắng bấu víu vào những gì Kant từng dạy: "Nhưng... còn cái mớ lý thuyết về Bản thể luận? Về sự lựa chọn duy nhất và thực chất? Anh ấy nói nếu không có sự lựa chọn, chúng con chỉ là những ảo ảnh!"
Séraphine bật cười lanh lảnh, tiếng cười vang vọng khắp căn hộ sang trọng nhưng trống rỗng: "Ôi, Emily yêu quý... Hãy để cái mớ triết học phiền phức đó cho những gã gàn dở như Kant lo liệu. Hắn thích gặm nhấm nỗi đau để thấy mình cao thượng, đó là thú vui của hắn. Còn con, hãy nhìn vào thực tế đi."
Nữ thần đứng dậy, cánh tay vung lên vẽ một đường vòng cung tuyệt mỹ vào hư không. Ngay lập tức, không gian rách toạc ra, để lộ một lỗ sâu đen ngòm, xoáy tít như một con mắt khổng lồ đang nhìn chằm chằm vào thực tại. Bên trong cái phễu không gian ấy, một viễn cảnh xám xịt của thế kỷ 21 hiện lên: những tòa nhà bê tông san sát, khói bụi mịt mù và dòng người hối hả ngược xuôi trong sự mỏi mệt.
"Sao nào, con gái của ta? Con chọn đi. Bước qua cái miệng vực đó để theo hắn, rồi chìm nghỉm trong đám đông đang thối rữa vì những lo toan vụn vặt? Con có chắc cái 'Tình yêu' rực rỡ này sẽ không lụi tàn khi đối mặt với gánh nặng nhân sinh của thời đại Tiền Hạt Nhân? Ở nơi đó, thứ giết chết con người không phải gươm giáo, mà là hóa đơn điện nước, là sự thiếu hụt chi tiêu và những bữa ăn rẻ tiền qua ngày. Liệu các con sẽ còn yêu nhau khi tâm trí bị bào mòn bởi những áp lực mưu sinh tầm thường? Hay đến cuối cùng, cả hai sẽ dành cho nhau những lời cay nghiệt nhất tại một phiên tòa ly hôn, chỉ vì thực tại đã nghiền nát chút mộng tưởng sau cùng?"
Séraphine chỉ tay về phía lỗ sâu đang không ngừng vặn xoắn: "Ở đây, ta ban cho con sự bất tử để giữ lấy vẹn nguyên vẻ đẹp của hắn. Còn ở đó, thực thực tại sẽ nghiền nát cả hai. Hắn muốn làm anh hùng, còn con... con chọn làm một người đàn bà góa bụa, hao gầy vì lo toan, hay muốn làm một cư dân thiên đường, giữ lấy người tình trong sự hoàn hảo vĩnh cửu?"
Emily im lặng. Tiếng máy lọc không khí của E5 vẫn chạy đều đều, nhịp nhàng và ổn định. Sự tự do của Kant đột nhiên trở nên thật xa xôi và đáng sợ, trong khi cái lồng vàng của Séraphine lại ấm áp và đầy hứa hẹn.
Ánh mắt Emily run rẩy rồi dần trở nên vô hồn khi nhìn vào cái xoáy đen ngỏm của lỗ sâu đang nuốt chửng những giấc mơ về một cuộc đời bình dị. Cô quỳ sụp xuống, đầu gối chạm vào mặt sàn đá lạnh lẽo, thanh âm thốt ra nhỏ bé nhưng dứt khoát:
"Con chọn ở đây."
Lỗ sâu trên không trung khựng lại rồi tan biến vào hư vô, trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối cho không gian thần thánh. Sự xám xịt của thế kỷ 21 cùng nỗi lo về cơm áo gạo tiền đã bị chặn đứng bên kia vách ngăn thực tại.
Séraphine nở một nụ cười thỏa mãn, đôi mắt vũ trụ lấp lánh vẻ đắc thắng của một thợ săn vừa thu phục được linh hồn bướng bỉnh nhất. Cô dang rộng vòng tay, tà váy trắng rủ xuống như một chiếc kén vĩnh cửu sẵn sàng nuốt chửng lấy Emily, giọng nói vang lên dịu dàng nhưng mang uy quyền tối thượng:
"Đứa con của dòng máu ta, hãy dâng lên lòng thành kính trước Đấng Khởi Nguyên. Phủ phục."
Từng chút một, Emily đổ sụp xuống. Hai đầu gối chạm đất, hai tay trải dài trên mặt sàn đá lạnh lẽo, rồi vầng trán cô bé chạm xuống vị trí thấp nhất của sự phục tùng.
Một – hai – ba – một.
Nhịp điệu đều đặn, chuẩn xác theo đúng nghi thức Maria luận, không sai một ly, không chệch một nhịp. Đó không còn là hành động của một con người đang yêu, mà là sự quy thuận tuyệt đối của một tạo vật trước Đấng kiến tạo.
Trong tư thế phủ phục, vầng trán Emily chạm sát mặt sàn đá lạnh lẽo, thanh âm thốt ra nhỏ bé nhưng mang một sức nặng định mệnh bằng thứ ngôn ngữ thánh đường cổ xưa:
"Gloire à la Déesse, nous sommes Tiens."
Ngay lập tức, một luồng ân điển tinh khiết, mạnh mẽ và tràn trề năng lượng tuôn trào vào buồng phổi Emily. Cảm giác nghẹt thở xé toạc lồng ngực suốt những giờ qua bị quét sạch trong chớp mắt, thay vào đó là một sự thức tỉnh đầy quyền năng. Mọi nỗi đau buồn, mọi ký ức về sự phản kháng hay hình bóng của Kant đều bị lấp đầy bởi một lòng sùng kính ngọt ngào.
Trong cơn cực lạc tâm linh đó, Séraphine cúi xuống bên cô bé. Như một Luyến Thần bước ra từ những điển tích khải huyền cổ xưa, nàng đưa ngón tay mang ngọn lửa bạch kim chạm nhẹ vào môi Emily. Đó là ngọn than hồng từ bàn thờ tối cao, thứ ánh sáng thiêng liêng được hạ xuống để thiêu rụi mọi tội lỗi và tà thuyết trong tư tưởng của đứa trẻ. Ngọn than không làm bỏng da thịt, nhưng nó đốt cháy hoàn toàn thứ triết học phản nghịch của Kant, thực hiện một nghi thức thanh tẩy tàn nhẫn vào tận sâu trong tâm thức.
Ngay khi ngọn than chạm vào môi, một luồng sáng khai sáng bùng nổ trong nhận thức của Emily. Bức màn siêu hình bị xé toạc, cô bé nhận được khải huyền tối thượng. Nàng không còn nhìn thấy một Nữ thần sáu cánh siêu thực và xa lạ, mà nhìn thấy cội nguồn của dòng máu đang chảy trong huyết quản mình: Thống đốc ngân hàng GGB, Séraphine Mignon. Emily nhìn thấy vị Tổ mẫu quyền lực của thế kỷ trước, người đã biến tiền tệ thành đức tin, biến tài chính thành sự bất tử, và dùng quyền năng kỹ trị để dựng nên cả thiên đường này.
Giữa luồng ánh sáng khai sáng ấy, tư thế của Emily khẽ dịch chuyển. Không còn là cái lạy run rẩy của một con chiên sợ hãi trước tà thần, mười ngón tay cô bé siết chặt lấy mặt đá, vầng trán áp sâu hơn vào nền nhà, thanh âm thốt ra không còn sự yếu đuối mà mang một sự dõng dạc đến tàn nhẫn bằng Thánh ngữ:
"Mademoiselle Mignon. Quel honneur de paraître devant la Matriarche et de Lui rendre hommage."
(Tiểu thư Mignon. Vinh hạnh thay khi được diện kiến và kính trọng với Tổ Mẫu.)
Séraphine mỉm cười. Nghi thức thanh tẩy đã hoàn tất. Con bé đã không còn là một kẻ nổi loạn cần bị trừng phạt, mà đã trở thành một người thừa kế được định tội để tiếp tục đức tin. Sự phản kháng của Kant chính thức bị gột rửa khỏi dòng máu Mignon, như thể nó chưa từng tồn tại trong lịch sử giáo hội.
Ở một nơi nào đó tại năm 2027, Kant vừa bước ra khỏi ga tàu điện ngầm, hít một hơi đầy khói bụi và bắt đầu già đi. Anh không hề biết rằng, Nữ thần mà anh vừa thách thức đang dùng chính sự vĩnh cửu của mình để biến cuộc phản kháng của anh thành một trò chờ đợi vô nghĩa.
