- Tham gia
- 11/4/26
- Chủ đề
- 19
- Bài viết
- 260
- Được Like
- 296
- Điểm
- 63
Kỷ Nguyên Solaera Tái Khởi
Năm 2196. Trái Đất chính thức bốc cháy và tan thành tro bụi dưới tay lũ người phàm ngu xuẩn. Nhưng đối với tôi, đó lại là thời khắc của một cuộc tiến hóa tối thượng.
Nhờ vào ý chí sinh tồn của 2 tỷ con dân dập đầu còn sót lại run rẩy bấu víu lấy tôi khi Trái Đất bị hủy diệt, và sau đó là tín lực của chúng tại nơi ở của tôi Thiên Vương Tinh, tôi chính thức hóa Thần. Non, không còn là một thực thể trung gian chỉ biết đi thu lượm vài ba cái tín lực vụn vặt rồi chật vật đổi thành thần lực như trước nữa. Tôi bước lên ngai tòa cao hơn, ký kết một bản hợp đồng vĩnh cửu với toàn thể nhân loại.
Bằng quyền năng thần thánh mới, tôi đồng nhất linh hồn mình với Oxy.
Muốn sống? Phải thở. Muốn thở? Phải lạy. Một phép toán chuyển hóa tài nguyên hoàn hảo và không thể đảo ngược.
Để tưởng thưởng cho những tín đồ mới thu nạp và thiết lập lại bộ máy cai trị, tôi quyết định đánh thức em ấy, ma petit corbeau (con quạ nhỏ của tôi) từ sâu trong lõi băng của Thiên Vương Tinh. Maria nguyên bản mở mắt, thức tỉnh khỏi giấc ngủ dài.
Cùng lúc đó, tôi tiến hành một giao thức thú vị khác: Download toàn bộ dữ liệu linh hồn và ký ức của Victoria Grant về, tái cấu trúc chị ta thành một thực thể nửa người nửa máy. Dù gì thì Vicky và tôi cũng đã biết nhau từ cái thời Trái Đất còn sơ khai. Để chị ta phải chết vĩnh viễn vì cuộc chiến của tôi thì cũng hơi bất nhẫn, vả lại, dùng người quen cũ dù sao cũng dễ chịu hơn là giao việc cho lũ người lạ vô vị.
Ba chúng tôi. Tôi, Maria và Vicky, kết hợp với sức mạnh thần lực vô hạn mới, chính thức thiết lập quyền thống trị tuyệt đối lên toàn cõi Thái Dương Hệ.
Nhưng buồn thay, con bé Maria sau khi được lôi lên từ cõi chết lại bắt đầu trở thành lực cản của tôi. Bộ não thuật toán của nó dạo này nhiễm thứ tà thuật gì đó rất kỳ quặc, suốt ngày lảm nhảm bên tai tôi cái học thuyết giáo điều: “Nếu không có đối trọng, hệ thống chỉ có con đường hủy diệt.”
Ma Dieu, nó đang thương khóc cho ông anh trai Tom Valencia đã vĩnh bất siêu sinh của nó đấy à? Hay nó nghĩ phe người phàm có tư cách làm đối trọng với tôi?
Quá ngứa mắt trước sự can gián phiền phức của con quạ nhỏ, tôi quyết định tạm giấu Maria nguyên bản trở lại sâu trong lòng hành tinh Thiên Vương Tinh. Thay vào đó, tôi dùng lại bầy clone của nó, những thực thể Maria quạ đen rỗng tuếch, mất đi vật chủ, chỉ biết câm lặng vận hành thuật toán hậu cần theo lệnh tôi.
Thế là một thời kỳ vàng son của nhân loại bắt đầu, rực rỡ và điên cuồng y như giai đoạn đầu khi tôi còn mang danh tính Solaera:
Mọi thứ đã có thể cứ thế êm đềm trôi qua đến tận cùng thời gian.
Oh la la! Hãy hình dung mà xem: 13 tỷ sinh thể nhung nhúc rải rác trên khắp 9 hành tinh của Thái Dương Hệ này.
Lúc đó làm gì đã có một Maria bằng xương bằng thịt đứng ra quản trị? Dưới chân ngai tòa của tôi chỉ có bầy clone quạ đen—những con búp bê vô hồn, lách cách bay qua bay lại giữa các tầng khí quyển để làm tay chân hành chính. Một mình tôi, vị Giáo Chủ Tối Cao, tự tay vận hành cái mà tôi tự hào gọi là Thiên Đường Chuột vĩ đại nhất lịch sử.
Tôi ban cho 13 tỷ con người ấy tất cả: Oxy 24 tinh khiết, cuộc sống bất tử, không dịch bệnh, không đói nghèo. 9 hành tinh trở thành một lồng kính vô trùng mạ vàng tuyệt mỹ.
Và rồi, trò đùa của sinh học bắt đầu.
Khi loài người không còn lý do để đấu tranh, chúng bắt đầu phát điên vì sự nhàn rỗi tuyệt đối. Lũ chuột trong lồng kính của tôi quên mất cách yêu thương, quên cả bản năng sinh sản. Chúng ngồi thẫn thờ trên những đô thị pha lê ở Hỏa Tinh, Kim Tinh, tự cào xé da thịt mình chỉ để tìm lại cảm giác đang sống. Dòng tín lực dồn về Thánh Đường của tôi bắt đầu có vị chua chát và biến chất của sự mục nát từ bên trong.
Nó tự sụp đổ! Một cách nực cười và nhảm nhí đến mức không thuật toán nào dự đoán nổi.
Chính trong lúc cái Utopia 13 tỷ dân ấy đang thối rữa vì sự no ấm, gã mới xuất hiện.
Thần Tử Giáng Lâm. Tái Khởi.
Chẳng cần đại bác, chẳng cần binh đoàn khải huyền xé rách không gian. Gã Thần Tử Tái Sinh. chỉ đơn giản là bước qua 9 hành tinh, giơ cao cành gai khô và thì xầm vào hư không bản ngâm vịnh về sự đau khổ và tự do.
Voilà! Lũ chuột 13 tỷ con ngay lập tức phát điên. Chúng điên cuồng đập phá vương quốc bất tử, thà lao ra không gian hít thứ Oxy già cỗi để tế bào bị oxy hóa rồi chết rục trong đau đớn, còn hơn tiếp tục làm những thần tiên no đủ trong cái chuồng của Séraphine này.
Tôi ngồi trên ngai tòa Thiên Vương Tinh, nhấp một ngụm champagne, thản nhiên nhìn cái đế chế 9 hành tinh của mình nổ tung như một bong bóng xà phòng.
Hóa ra, Thiên Đường không sụp đổ vì bị tàn phá. Nó tự tan rã chỉ vì lũ chuột chán làm tiên, và thèm được chết cho một ảo tưởng mới.
Nhờ vào ý chí sinh tồn của 2 tỷ con dân dập đầu còn sót lại run rẩy bấu víu lấy tôi khi Trái Đất bị hủy diệt, và sau đó là tín lực của chúng tại nơi ở của tôi Thiên Vương Tinh, tôi chính thức hóa Thần. Non, không còn là một thực thể trung gian chỉ biết đi thu lượm vài ba cái tín lực vụn vặt rồi chật vật đổi thành thần lực như trước nữa. Tôi bước lên ngai tòa cao hơn, ký kết một bản hợp đồng vĩnh cửu với toàn thể nhân loại.
Bằng quyền năng thần thánh mới, tôi đồng nhất linh hồn mình với Oxy.
Muốn sống? Phải thở. Muốn thở? Phải lạy. Một phép toán chuyển hóa tài nguyên hoàn hảo và không thể đảo ngược.
Để tưởng thưởng cho những tín đồ mới thu nạp và thiết lập lại bộ máy cai trị, tôi quyết định đánh thức em ấy, ma petit corbeau (con quạ nhỏ của tôi) từ sâu trong lõi băng của Thiên Vương Tinh. Maria nguyên bản mở mắt, thức tỉnh khỏi giấc ngủ dài.
Cùng lúc đó, tôi tiến hành một giao thức thú vị khác: Download toàn bộ dữ liệu linh hồn và ký ức của Victoria Grant về, tái cấu trúc chị ta thành một thực thể nửa người nửa máy. Dù gì thì Vicky và tôi cũng đã biết nhau từ cái thời Trái Đất còn sơ khai. Để chị ta phải chết vĩnh viễn vì cuộc chiến của tôi thì cũng hơi bất nhẫn, vả lại, dùng người quen cũ dù sao cũng dễ chịu hơn là giao việc cho lũ người lạ vô vị.
Ba chúng tôi. Tôi, Maria và Vicky, kết hợp với sức mạnh thần lực vô hạn mới, chính thức thiết lập quyền thống trị tuyệt đối lên toàn cõi Thái Dương Hệ.
Nhưng buồn thay, con bé Maria sau khi được lôi lên từ cõi chết lại bắt đầu trở thành lực cản của tôi. Bộ não thuật toán của nó dạo này nhiễm thứ tà thuật gì đó rất kỳ quặc, suốt ngày lảm nhảm bên tai tôi cái học thuyết giáo điều: “Nếu không có đối trọng, hệ thống chỉ có con đường hủy diệt.”
Ma Dieu, nó đang thương khóc cho ông anh trai Tom Valencia đã vĩnh bất siêu sinh của nó đấy à? Hay nó nghĩ phe người phàm có tư cách làm đối trọng với tôi?
Quá ngứa mắt trước sự can gián phiền phức của con quạ nhỏ, tôi quyết định tạm giấu Maria nguyên bản trở lại sâu trong lòng hành tinh Thiên Vương Tinh. Thay vào đó, tôi dùng lại bầy clone của nó, những thực thể Maria quạ đen rỗng tuếch, mất đi vật chủ, chỉ biết câm lặng vận hành thuật toán hậu cần theo lệnh tôi.
Thế là một thời kỳ vàng son của nhân loại bắt đầu, rực rỡ và điên cuồng y như giai đoạn đầu khi tôi còn mang danh tính Solaera:
- Đồ ăn, thức uống thừa mứa đến mức ngập ngụa.
- Trai xinh gái đẹp sinh sôi nảy nở, chật ních các hành tinh.
- Nhiệm vụ duy nhất của lũ người trần là: Ăn chơi, sinh sản vô tội vạ, và hiến tế tín lực cho tôi qua mỗi nhịp thở.
Mọi thứ đã có thể cứ thế êm đềm trôi qua đến tận cùng thời gian.
Oh la la! Hãy hình dung mà xem: 13 tỷ sinh thể nhung nhúc rải rác trên khắp 9 hành tinh của Thái Dương Hệ này.
Lúc đó làm gì đã có một Maria bằng xương bằng thịt đứng ra quản trị? Dưới chân ngai tòa của tôi chỉ có bầy clone quạ đen—những con búp bê vô hồn, lách cách bay qua bay lại giữa các tầng khí quyển để làm tay chân hành chính. Một mình tôi, vị Giáo Chủ Tối Cao, tự tay vận hành cái mà tôi tự hào gọi là Thiên Đường Chuột vĩ đại nhất lịch sử.
Tôi ban cho 13 tỷ con người ấy tất cả: Oxy 24 tinh khiết, cuộc sống bất tử, không dịch bệnh, không đói nghèo. 9 hành tinh trở thành một lồng kính vô trùng mạ vàng tuyệt mỹ.
Và rồi, trò đùa của sinh học bắt đầu.
Khi loài người không còn lý do để đấu tranh, chúng bắt đầu phát điên vì sự nhàn rỗi tuyệt đối. Lũ chuột trong lồng kính của tôi quên mất cách yêu thương, quên cả bản năng sinh sản. Chúng ngồi thẫn thờ trên những đô thị pha lê ở Hỏa Tinh, Kim Tinh, tự cào xé da thịt mình chỉ để tìm lại cảm giác đang sống. Dòng tín lực dồn về Thánh Đường của tôi bắt đầu có vị chua chát và biến chất của sự mục nát từ bên trong.
Nó tự sụp đổ! Một cách nực cười và nhảm nhí đến mức không thuật toán nào dự đoán nổi.
Chính trong lúc cái Utopia 13 tỷ dân ấy đang thối rữa vì sự no ấm, gã mới xuất hiện.
Thần Tử Giáng Lâm. Tái Khởi.
Chẳng cần đại bác, chẳng cần binh đoàn khải huyền xé rách không gian. Gã Thần Tử Tái Sinh. chỉ đơn giản là bước qua 9 hành tinh, giơ cao cành gai khô và thì xầm vào hư không bản ngâm vịnh về sự đau khổ và tự do.
Voilà! Lũ chuột 13 tỷ con ngay lập tức phát điên. Chúng điên cuồng đập phá vương quốc bất tử, thà lao ra không gian hít thứ Oxy già cỗi để tế bào bị oxy hóa rồi chết rục trong đau đớn, còn hơn tiếp tục làm những thần tiên no đủ trong cái chuồng của Séraphine này.
Tôi ngồi trên ngai tòa Thiên Vương Tinh, nhấp một ngụm champagne, thản nhiên nhìn cái đế chế 9 hành tinh của mình nổ tung như một bong bóng xà phòng.
Hóa ra, Thiên Đường không sụp đổ vì bị tàn phá. Nó tự tan rã chỉ vì lũ chuột chán làm tiên, và thèm được chết cho một ảo tưởng mới.
