Tôi siết chặt lấy Emily, cảm nhận hơi nóng rực từ cơ thể cô ấy lan tỏa qua lớp áo mỏng manh của mình. Nụ hôn của chúng tôi không còn là sự thăm dò, nó là một cuộc xâm chiếm đầy đói khát. Đôi môi Emily mang vị ngọt của nước cất và vị nồng cháy của một linh hồn lần đầu nếm trải sự nổi loạn. Cô ấy vòng hai tay sau gáy tôi, những ngón tay thon dài đan vào tóc tôi, ghì chặt như sợ tôi sẽ tan biến vào hư vô.
Chiếc khăn tắm buông lơi, rơi xuống sàn kim loại lạnh lẽo không một tiếng động. Trước mắt tôi là một Emily trần trụi, lộng lẫy và hoàn hảo đến mức khiến người ta nghẹt thở. Làn da cô ấy dưới ánh đèn neon mờ ảo lấp lánh như lụa thượng hạng, từng đường cong uốn lượn như một tuyệt tác mà ngay cả những thuật toán tối tân nhất của Maria cũng không thể mô phỏng hết sự gợi cảm ấy.
Vào giây phút đó, mọi rào cản tan biến. Chúng tôi là hai cực của một thế giới đang vỡ vụn, lao vào nhau với sức mạnh của một vụ nổ siêu tân tinh. Trí óc tôi—thứ vốn luôn bị lấp đầy bởi những định luật đạo đức khô khan của Kant—giờ đây hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại tiếng gào thét của bản năng. Mọi lý trí bị nghiền nát dưới cơn lũ hoóc-môn cuồn cuộn dồn nén suốt 18 năm cô độc.
Tôi đẩy cô ấy xuống giường, sự mềm mại của nệm lún xuống dưới sức nặng của hai cơ thể đang quấn quýt. Hông tôi chuyển động theo một nhịp điệu nguyên thủy, mãnh liệt và đầy tính chiếm hữu. Đó là một bản nhạc rực cháy của da thịt, một thứ ngôn ngữ mà không cuốn sách nào của Maria từng nhắc tới.
Emily rên rỉ, những tiếng âm thanh đứt quãng vang lên giữa không gian tĩnh lặng, nghe vừa lạ lẫm vừa đầy mê hoặc: "Kant... ah... nóng quá... Nó không giống như luồng điện của Nữ thần... nó... thật là sướng.... Nếu biết điều này vui thế này, em đã làm với anh từ sớm "
"Hãy cháy cùng anh, Emily," tôi thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cô ấy, khiến cô ấy run rẩy trong khoái cảm tột cùng. "Đêm nay, sáu cánh pha lê kia không tồn tại. Chỉ có anh, em, và sự trần trụi này."
Trong một giờ đồng hồ đó, chúng tôi đã phản bội lại toàn bộ hệ thống của thế kỷ 26. Chúng tôi không còn là những cư dân mẫu mực, mà là hai sinh vật hoang dã đang tìm thấy sự tự do trong từng nhịp chạm, một loại tự do rực rỡ và nguy hiểm mà Séraphine chưa từng lập trình.
Sau khi tôi trút hết tất cả sự khao khát vào cơ thể cô ấy, Emily thở hắt ra, gương mặt vẫn còn vương nét đờ đẫn của cực khoái. Nhưng ngay lúc đó, tiếng chuông báo hiệu nghi lễ lạy vang lên — khô khốc và tàn nhẫn.
Một cảnh tượng vừa tục tĩu, vừa kỳ quái diễn ra ngay trước mắt tôi.
"Không một giây chần chừ, Emily rời bỏ hơi ấm của tôi để chọn lấy sự lạnh lẽo của sàn nhà. Cô ấy quỳ xuống, đôi vai khẽ run rẩy nhưng vùng hông vẫn nâng cao trong tư thế phủ phục đặc trưng của cư dân E5. Hình ảnh cô ấy trần trụi, phơi bày toàn bộ sự yếu đuối của mình trước tôi trong khi miệng vẫn lẩm nhẩm nhịp lạy 1-2-3-1, tạo thành một khung cảnh vừa thiêng liêng vừa tội lỗi đến nghẹt thở."
Dưới ánh sáng xanh lục lờ mờ của khí gas lọt qua khe cửa, tôi thấy những dấu vết của cuộc vui vừa rồi đang chậm rãi chảy xuống từ cánh hồng của cô ấy, thấm vào mặt sàn kim loại lạnh lẽo. Hình ảnh đó — sự kết hợp giữa dục vọng trần tục và sự thành kính mù quáng — khiến một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi. Tôi lại có cảm giác muốn cô ấy một lần nữa.
"Nữ thần mà biết em vừa lạy vừa để rớt dấu vết của anh thế kia, chắc cô ấy không hài lòng đâu," tôi mỉa mai, giọng khàn đặc.
Emily không ngẩng đầu, môi vẫn mấp máy theo nhịp cầu nguyện, giọng nói mơ hồ vang lên giữa những quãng nghỉ: "Séraphine... rất nhân từ..."
Emily lại lên giường nằm. Cô ấy quay lưng lại với tôi, hai chân co lên một tư thế đầy kích thích.
Tôi ôm Emily vào lòng, lần này chúng tôi không còn lao vào nhau như những con thú bị bỏ đói. Trong tư thế cuddle gắn bó, những chuyển động trở nên nhịp nhàng và chậm rãi, như cách những quầng sáng gas xanh lục đang lướt đi ngoài tầng khí quyển kia.
Emily quay cổ lại hôn tôi, hông cô ấy vẫn dính chặt và nhịp nhàng chuyển động. Hơi thở dốc vì khoái cảm đang dâng trào, giọng cô ấy vang như chuông gió treo trước nhà thờ dòng Thánh Séraphine:
"Kant, đừng đi... Hãy sám hối đi anh. Chỉ cần anh đứng trước tượng Séraphine, dập đầu thật mạnh ba lần cho đến khi máu chảy ra. Một sự tận hiến đau đớn nhưng chân thành... Nữ thần sẽ nhìn thấy. Anh sẽ được ở lại đây. Với... với em."
Đề nghị của cô ấy khiến tôi rùng mình. Một sự cứu rỗi bằng máu. Những nhịp điệu chậm rãi của lần thứ hai này dường như đã đánh thức vị triết gia Thế kỷ 18 đang ngủ quên trong tôi. Lý trí bắt đầu len lỏi vào từng thớ thịt.
"Anh lại muốn trải nghiệm thử, Emily," tôi đáp, ánh mắt nhìn xoáy vào khoảng không vô định. "Anh muốn biết bên ngoài cái lồng kính oxy này, thế giới thực sự trông như thế nào. Dù nó có là địa ngục."
Cơ thể Emily như một chiếc bẫy ngọt ngào nhưng đầy quyền uy, siết chặt lấy tôi trong một nỗ lực tuyệt vọng để giữ lại chút sinh khí cuối cùng. Máu trong người tôi sôi lên, đổ dồn về nơi giao thoa của hai thực thể, khiến đầu óc tôi choáng váng. Trong bóng tối, đôi mắt hổ phách của cô ấy không còn là cửa sổ tâm hồn, mà là hai họng súng rực lửa đang ép tôi phải ký vào bản giao kèo của sự sống.
"Vậy em sẽ đợi anh. Em có đủ sự bất tử để chờ đợi. Nhưng hãy hứa với em..."
Cô ấy rướn người lên, phả hơi ấm vào đôi môi tôi, giọng nói nghẹn lại nhưng đanh thép:
"Anh không được chết. Dù có hận Nữ thần đến xương tủy, dù có oán trách cái Trái tim Bạch Kim kia đến thế nào... anh cũng phải lạy. Vì em, Kant yêu dấu. Đừng bao giờ quên 30 giây đó. Đừng bao giờ ngừng thở."
Sự sống của tôi giờ đây không chỉ là một khế ước với Thần, mà là một lời thề với người đàn bà này. Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp cuối cùng trước khi đối mặt với bóng tối:
"Anh hứa."
Ngay khi lời hứa vừa thoát ra khỏi môi tôi, cơ thể Emily đáp lại như một bộ máy vừa nhận được mã kích hoạt tối thượng. Cánh hồng của cô ấy thắt chặt, một sự co bóp mãnh liệt và đầy tính bản năng như muốn hút cạn chút tự do cuối cùng còn sót lại trong huyết quản tôi. Tôi đổ gục vào cô ấy, trút hết tất cả sự sống vào cái "bẫy" ngọt ngào đang run lẩy bẩy vì xúc cảm sâu tận linh hồn.
Cơn cực khoái lần này không bùng nổ như thuốc súng, mà sâu và lắng như một bản nhạc giao hưởng buồn. Chúng tôi chìm vào giấc ngủ vùi, thân xác rã rời đan vào nhau giữa những tấm chăn da sinh học êm ái. Một sự bình yên giả tạo trước cơn bão.
8 giờ sáng.
Tiếng chuông báo lạy vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch của căn hộ. Emily nhéo nhẹ vào má tôi, ánh mắt cô ấy lấp lánh vẻ trách móc đầy nuông chiều:
"Anh làm em trễ mất hai giờ rồi đấy, đồ hư hỏng."
Hai chúng tôi lạy, Trả nợ nữ thần. 1-2-3-1
Sau khi trả nợ món nợ nhân sinh. Tôi tiến tới bấm nút chọn thực đơn cao cấp của căn hộ Mignon.
Tôi ngồi bên bàn ăn, nhấm nháp lát bánh mì và trứng ốp la—những thứ thực phẩm tinh khiết được robot chuẩn bị hoàn hảo. Một cảm giác giằng xé dữ dội bóp nghẹt lồng ngực tôi. Chỉ cần ba cái dập đầu chảy máu, chỉ cần khuất phục trước bức tượng sáu cánh kia, tôi sẽ có tất cả: Sự bất tử, sự an nhàn, và một cô bạn gái tuyệt vời như Emily.
"Khi miếng bánh mì tinh khiết trôi xuống cổ họng, tôi nhớ đến lời của vị triết gia trùng tên với mình: 'Kẻ bị điều khiển bởi ham muốn chỉ là một con rối của thiên nhiên'. Đêm qua tôi đã là một con rối, nhưng sáng nay, tôi chọn làm người. Cơn lũ hoóc-môn đã rút đi, để lại một sự thật trần trụi và lạnh lẽo: Tôi không thể tiếp tục hít thở loại Oxy được ban phát từ lòng nhân từ có tính toán của hệ thống."
Emily vẫn ngồi đó, đôi mắt hổ phách nhìn tôi đầy hy vọng.
Tôi đứng dậy, đặt nụ hôn cuối cùng lên môi Emily. Một nụ hôn mang vị mặn của sự biệt ly—vị mặn thực sự duy nhất giữa cái thiên đường ngọt ngào giả tạo này. Gương mặt cô ấy nhòe lệ, đôi mắt hổ phách phản chiếu sự sụp đổ của một niềm tin.
"Tạm biệt, Emily."
9 giờ đúng.
Giờ từ biệt đã điểm. Emily đứng ở ga tàu, tay siết chặt một vật nhỏ rồi ấn vào lòng bàn tay tôi. Đó là một chiếc đồng hồ quả lắc cầm tay bằng bạch kim, màu sắc của nó giống hệt màu tóc óng ả của cô ấy. Tiếng tích tắc của nó đều đặn, lạnh lùng, như nhắc nhở về một lời hứa sinh tồn.
Tôi quay lưng đi, không cho phép mình nhìn lại dù chỉ một lần. Phía sau tôi là hành tinh E5 — một thiên đường lộng lẫy được xây trên nền của sự quỳ lụy. Phía trước tôi là hư vô.
Tạm biệt E5. Tôi chính thức bước vào cõi đi đày.