Chương 29 Thỏa Hiệp​

Căn phòng trắng bỗng chốc lặng phắt, chỉ còn tiếng rít trầm đục của lỗ sâu không gian đang chờ đợi nuốt chửng kẻ dám thách thức thần linh. Séraphine đứng đó, gương mặt không còn vẻ trêu đùa hay mệt mỏi. Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt của một kẻ cầm cân nảy mực vừa tìm ra một phương trình trớ trêu nhất để hóa giải sự bướng bỉnh của tôi.

Cô ta khẽ gật đầu, một cái gật đầu mang sức nặng của một định luật vật lý.

"Được thôi, Kant. Cậu sẽ được toại nguyện. Cậu sẽ được trở về thế kỷ 21, được sống một cuộc đời 'tự do' với những lo âu, được già nua, được xấu xí và được tan biến vào hư vô theo đúng quy luật Entropy mà cậu hằng tôn thờ."

Séraphine bước lại gần lỗ sâu, nhưng tay cô ta lại hướng về phía bục đá trắng. Ánh sáng từ Trái tim Bạch Kim rực lên một sắc tím lộng lẫy, dệt nên một hình hài từ những hạt lân quang còn sót lại của buổi lễ hỏa thiêu.

"Còn Violet..." Séraphine nhẹ nhàng nói, âm thanh vang vọng như một lời nguyền ngọt ngào. "Ta sẽ hồi sinh cô ta. Ta sẽ cho cô ta sự bất tử, một cơ thể hoàn mỹ vĩnh viễn, và quan trọng nhất—theo đúng ý cậu—cô ta sẽ không bao giờ phải quỳ lạy ta thêm một lần nào nữa. Cô ta sẽ là thực thể tự do duy nhất trong thiên hà này không bị ràng buộc bởi nhịp thở 4 giờ."

Cô ta quay lại nhìn tôi, nụ cười trên môi mang một sự tàn nhẫn đạt đến độ tuyệt mỹ:

"Nhưng cô ta sẽ ở lại đây, Kant ạ. Trong khi cậu ở thế kỷ 21 mỏi mòn với những hóa đơn và những cơn đau khớp của tuổi già, Violet sẽ đứng từ đỉnh cao của sự bất tử để nhìn cậu già đi và chết. Cô ta sẽ nhìn thấy người đàn ông mình yêu từ một gã trai trẻ kiêu ngạo thành một ông lão lụ khụ, da mồi tóc bạc, và cuối cùng chỉ là một nắm tro tàn trong một nghĩa trang xa lạ của quá khứ."

Séraphine chỉ tay vào tôi, giọng cô ta đanh lại:

"Cậu nói cậu không muốn định đoạt thay cho cô ấy? Vậy thì đây là sự tự chủ tuyệt đối. Khi cậu chết đi, Violet sẽ vẫn còn đó, trẻ trung và rực rỡ như ngày đầu. Lúc đó, cô ấy muốn làm gì với nỗi đau của mình, muốn tiếp tục sống hay muốn tự sát để tìm cậu, đó là quyền tự chủ của cô ấy. Ta sẽ không can thiệp. Ta sẽ để cô ấy nếm trải cái 'tự do' đầy cay đắng của việc sống mãi để chứng kiến người mình yêu tan rã."

"Cậu có dám nhận lấy sự tự do đó không, Kant?" Séraphine ghé sát tai tôi, hơi thở cô ta lạnh buốt. "Cậu chọn Entropy cho mình, nhưng lại bắt người mình yêu phải chịu đựng sự hành hạ của sự bất tử cô độc? Cậu chọn 'Người' cho mình, nhưng lại biến Violet thành một 'Thần' cô đơn chỉ để cô ấy phải nhìn thấy cái chết của cậu?"

Tôi đứng sững sờ trước miệng hố sâu. Đây là nước cờ cao tay nhất của Séraphine: Cô ta cho tôi tất cả những gì tôi đòi hỏi, nhưng biến nó thành một sự dày vò vĩnh cửu dành cho người tôi yêu nhất. Nếu tôi bước qua, tôi tự do nhưng tôi bỏ lại Violet trong một thiên đường trở thành địa ngục vì sự vắng mặt của tôi. Nếu tôi ở lại, tôi phản bội lại chính lý trí mình vừa tuyên bố.

"Cô... cô tàn nhẫn hơn cả quỷ dữ," tôi khàn giọng.

"Không, Kant," Séraphine mỉm cười bao dung. "Ta chỉ đang tôn trọng quyền tự chủ của các người thôi. Bước đi, hoặc ở lại lạy lục để được già đi cùng cô ấy. Chọn đi, triết gia."

Tôi đứng chết lặng trước miệng hố sâu, cảm nhận luồng khí lạnh từ thế kỷ 21 mơn man trên da thịt. Nhưng tâm trí tôi không còn ở đó. Nó đang bị xẻ làm đôi bởi một lưỡi dao lý luận còn sắc bén hơn cả món "Đồ Thần" dưới chân.

Tôi tự nhủ mình là một chiến binh của tự do, nhưng trong khoảnh khắc này, tiếng nói của sự thực tại gầm rít trong đầu tôi như một lời phán xét:

"Ngươi luôn rêu rao về Mệnh lệnh tuyệt đối, Kant ạ," cái tôi triết gia trong tôi bắt đầu tự sỉ nhục chính mình. "Ngươi luôn lải nhải rằng 'con người phải là mục đích, không bao giờ là phương tiện'. Thế mà nhìn xem, ngươi đang làm gì đây?"

Tôi bàng hoàng nhận ra mình đang dùng mạng sống của hàng tỷ người ở E5, và cả linh hồn vừa hồi sinh của Violet, làm phương tiện chỉ để chứng minh cho cái lý tưởng "Thà diệt vong còn hơn nô lệ" của mình. Nếu tôi chọn sự hủy diệt cho tất cả để thỏa mãn cái tôi đạo đức, tôi không phải là người giải phóng. Tôi là một vị Thần tàn ác, một kẻ độc tài nhân danh tự do để tước đoạt hơi thở của những người thực sự muốn sống. Tôi lấy quyền gì mà định đoạt sự diệt vong hộ họ?

Lý trí mà tôi tôn thờ bỗng chốc trở thành một thứ trang sức xa xỉ, che đậy một sự ngạo mạn đến rợn người.

Séraphine đã thực hiện một nước cờ siêu triết học mà tôi không bao giờ ngờ tới: Cô ta tách rời định mệnh của tôi và Violet.

Cô ta trả lại quyền quyết định cho cô ấy. Một Violet bất tử, không phải lạy, không bị trói buộc. Đó mới là Sự Tự Trị thực sự mà tôi hằng khao khát cho cô ấy. Nhưng tại sao tim tôi lại đau thắt lại?

"Vì ngươi là một kẻ ích kỷ," tâm trí tôi gào thét. "Ngươi muốn đóng vai người hùng, muốn đưa cô ấy về thế kỷ 21 để 'già và xấu' cùng ngươi, để cô ấy mục nát dưới bàn tay của Entropy chỉ để ngươi cảm thấy mình đúng. Tại sao cô ấy phải chịu đựng sự tàn tạ và cái chết chỉ để ngươi được thỏa mãn cái ảo tưởng về phẩm giá?"

Bằng cách để Violet ở lại đỉnh cao của sự vĩnh cửu và đẩy tôi vào hố sâu của sự hữu hạn, Séraphine đã tước bỏ hoàn toàn vai trò kẻ cứu rỗi của tôi. Cô ấy trả cho Violet tự do, nhưng lại tặng cho tôi sự nhục nhã. Tôi nhận ra rằng, nếu tôi bước qua lỗ sâu này, tôi không chỉ chọn tự do cho mình, mà tôi còn đang thực hiện hành động hèn nhát nhất: Bỏ mặc người phụ nữ tôi yêu đứng một mình giữa sự vĩnh cửu để nhìn tôi thối rữa từ xa.

Tôi đứng đó, giữa hai bờ thực tại, nhận ra rằng cái giá của sự "Tự do thuần túy" mà tôi hằng theo đuổi chính là sự cô độc tột cùng của một kẻ đã đánh mất tất cả, chỉ để giữ lại một mớ lý thuyết khô cằn.

Khoảnh khắc ấy, mọi cấu trúc lý luận của Immanuel Kant mà tôi dày công xây đắp bỗng chốc đổ sập như một lâu đài cát trước cơn thủy triều của sự thật. Tôi đứng lặng người trước lỗ sâu không gian, cánh tay đang vươn ra bỗng khựng lại giữa không trung. Lời nói của Séraphine không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một sự bóc tách phẫu thuật vào tận cùng cái tôi giả tạo của tôi.
 
Sửa lần cuối:

Chương 30 Sự Đầu Hàng Của Lý Trí​

"Tôi... tôi chỉ muốn tốt cho cô ấy," tôi thầm thì, nhưng giọng nói nghe thật hèn mọn và trống rỗng, tan biến ngay khi vừa chạm vào bầu không khí vô trùng của căn phòng.

Séraphine :

"Tốt cho cô ấy? Hay tốt cho cái tôi kiêu hãnh của cậu, Kant? Cậu muốn cô ấy phải già đi, phải chịu đựng sự hành hạ của Entropy chỉ để cậu cảm thấy mình là một 'triết gia' đúng nghĩa? Đó không phải là tình yêu. Đó là sự sở hữu độc hại ẩn nấp dưới lớp vỏ bọc đạo đức cao thượng."

Cô ta tiến lại gần, bóng hình Violet đang dần thành hình giữa những hạt sáng tím lịm, đẹp đẽ và vĩnh cửu—một kiệt tác sinh học không tì vết.

"Cậu nói nhân loại phải tự lập. Vậy thì hãy để họ tự lập đi. Ta trả lại cho Violet sự bất tử và quyền năng, không cần lạy lục. Giờ đây, cô ấy mới là kẻ thực sự tự do. Cô ấy có thể nhìn cậu từ phía bên kia của thời gian, nhìn cậu mục nát trong cái thế kỷ 21 rách nát đó. Cậu có dám chấp nhận rằng, khi có quyền lựa chọn, cô ấy có thể sẽ không chọn cậu? Cô ấy có thể sẽ chọn sự bất tử của ta thay vì cái chết tầm thường của cậu?"

Tôi đứng trước ngưỡng cửa của hư vô, nơi ánh sáng xanh của thế kỷ 21 đang gào thét đòi nuốt chửng lấy thực tại. Những lý luận cao siêu về phẩm giá, về sự tự trị, về cái chết huy hoàng... tất cả bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng trước hình hài tím nhạt đang dần tụ lại trên bục đá.

Tôi nhìn Séraphine, không còn sự căm thù, cũng chẳng còn kiêu hãnh. Chỉ còn lại một lời khẩn cầu trần trụi của một kẻ đã thấu hiểu giới hạn của chính mình.

"Hãy hồi sinh cô ấy, ở thế kỷ này," tôi nói, giọng bình thản đến lạ kỳ. "Cho cô ấy sự tự do... và hãy để cô ấy quên tôi đi. Xóa sạch mọi ký ức về một gã điên tên Kant, về Hades, về những cuộc đua xe và cả nỗi đau này. Tôi sẽ về thế kỷ 21."

Séraphine nhướng mày, đôi mắt vũ trụ nhìn tôi như thể đang đọc một dòng mã lỗi thú vị trong một hệ thống hoàn hảo. "Cô ấy vẫn phải lạy, Kant ạ. Ngươi biết mà, hệ thống này không chấp nhận ngoại lệ. Khi một biến số xuất hiện, nhân loại sẽ tuyệt diệt. Cậu định để cô ấy tiếp tục làm nô lệ sao?"

Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười cay đắng dành cho chính bản thân mình—kẻ đã từng tưởng mình có thể thay đổi cả quy luật vũ trụ bằng vài trang sách triết học.

"Vậy thì để cô ấy lạy," tôi đáp. "Ít nhất cô ấy sẽ được sống vui. Cô ấy sẽ có một cơ hội thứ hai để ngắm nhìn những tinh cầu, để cười, để tồn tại mà không bị ám ảnh bởi những giáo điều khắc nghiệt của tôi. Tôi không phải là lão triết gia thế kỷ 18 muốn đóng khung con người vào cái lồng đạo đức chật hẹp. Nếu hạnh phúc của cô ấy là cái giá của một cái lạy 30 giây... tôi chấp nhận trả cái giá đó bằng sự biến mất vĩnh viễn của mình."

Séraphine đứng lặng một giây. Lần đầu tiên, tôi thấy một tia sáng gì đó giống như sự nể trọng thoáng qua trong ánh mắt của thực thể hằng số ấy. Cô ta không còn vỗ tay, cũng không còn mỉa mai. Cô ta nhận ra rằng, hành động hy sinh cả lý tưởng lẫn tình yêu của tôi chính là hành động tự do nhất mà một con người có thể thực hiện.

"Như ý cậu," Séraphine nhẹ nhàng nói, tay cô ta phất lên một luồng năng lượng lấp lánh bao phủ lấy kén sáng của Violet. "Lên đường bình an... Neo 145."

Trong khoảnh khắc cuối cùng của thực tại ấy, tôi thấy Violet mở mắt. Đôi mắt tím khói từng chứa đựng cả sự nổi loạn và tuyệt vọng giờ đây trong veo, không còn một gợn sóng của quá khứ. Cô ấy ngồi dậy trên bục đá cẩm thạch, nhìn quanh căn phòng trắng muốt với sự ngơ ngác thuần khiết của một đứa trẻ vừa chào đời.

Cô ấy không nhìn về phía tôi. Cô ấy không biết tôi là ai.

Mọi ký ức về Hades, về những cuộc đua xe xé toạc màn đêm, về nụ hôn nồng mùi khói thuốc và cả gã điên mang tên Kant đã bị Séraphine xóa sạch. Violet sẽ sống. Cô ấy sẽ đẹp mãi. Cô ấy sẽ lạy mỗi 4 giờ một lần như một thói quen sinh học vô hại, và cô ấy sẽ hạnh phúc trong cái lồng vàng của Nữ thần—bởi vì cô ấy không còn biết mình đang ở trong lồng.

Tôi bước lùi lại, gót chân đã chạm vào rìa của lỗ sâu không gian đang gào thét.

Séraphine đứng đó, tĩnh lặng, cô độc và vĩnh cửu. Cô ta đã thắng. Cô ta giữ được nhân loại, giữ được Violet, và loại bỏ được một mầm mống phản nghịch. Nhưng trong ánh mắt vũ trụ ấy, tôi thấy một sự rạn nứt. Cô ta vừa chứng kiến một con người dám vứt bỏ cả lý tưởng tối thượng lẫn tình yêu ích kỷ chỉ để đổi lấy sự bình yên cho người khác.

"Tạm biệt, Hằng số của cô," tôi thì thào.

Vút.

Áp suất không gian ép chặt lấy lồng ngực tôi như muốn nghiền nát mọi xương sườn. Ánh sáng tím rực rỡ biến mất, căn phòng trắng vô trùng tan biến vào hư không.

Thực tại xám xịt​

Tôi choàng tỉnh giữa tiếng còi xe inh ỏi của một buổi chiều kẹt xe tầm thường ở thế kỷ 21.

Mùi khói xăng khét lẹt, tiếng người chửi bới va chạm, tiếng loa phóng thanh ra rả về những chính sách thuế mới. Phổi tôi đau nhức vì bầu không khí đặc quánh ô nhiễm, đôi vai tôi trĩu nặng vì áp lực vô hình của một kẻ vô danh phải lo toan cơm áo gạo tiền.

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình. Không còn con dao Đồ Thần lấp lánh, không còn năng lượng Bạch Kim chảy trong huyết quản. Chỉ còn những vết chai sần và làn da bắt đầu chịu sự tàn phá của thời gian.

Tôi đi bộ giữa dòng người hối hả. Ở đây, chẳng ai bắt tôi phải lạy mỗi 4 giờ, nhưng ai nấy đều đang cúi đầu, dán mắt vào những màn hình điện thoại rực rỡ—những Nữ thần túi áo của thời đại này. Tôi tự do. Một sự tự do đầy đau đớn, lo âu và cô độc tột cùng.

Ở một vũ trụ khác, cách đây hàng tỷ năm ánh sáng hoặc chỉ cách một cái chớp mắt, Violet đang mỉm cười dưới ánh mặt trời nhân tạo của Séraphine. Cô ấy không biết tôi tồn tại. Cô ấy không biết có một kẻ đã từ bỏ thiên đường để cô ấy được sống vô tư. Và đó chính là món quà cuối cùng tôi dành cho cô ấy.

Tôi hít một hơi thật sâu—thứ không khí đầy bụi bặm nhưng không cần phải quỳ lạy để có được—và bắt đầu bước đi vào dòng đời.

HẾT.

Hành trình mạch truyện chính kết thúc. Kant Taylor chọn làm một người đàn ông, thay vì một gã triết học
 

VĨ THANH​

Chương 31: Sự Tàn Lụi​

Một năm sau. Những kẻ bị đọa đày từ Hades trở về với một tin nặng trĩu.

Hành tinh E5 chưa bao giờ biết đến sự rung chuyển, cho đến ngày cái tên Kant Taylor và Violet Fay trở thành một hố đen trong hệ thống dữ liệu.

Emily Mignon ngồi thụp xuống sàn nhà bóng loáng, đôi mắt mở to bàng hoàng. Tin tức về việc Kant đã ngừng thở vì một thứ triết học quái đản nào đó lan đi như một loại virus. Với một đứa trẻ sinh ra trong kỷ nguyên bất tử như cô bé, Cái Chết chỉ là một điển tích xa xôi từ thời Hạt Nhân—một bóng ma đã bị ánh sáng của Séraphine xua đuổi từ hàng thế kỷ trước.

"Anh ấy không lạy... anh ấy chọn không thở..." Emily lẩm bẩm, rồi đột nhiên, một cơn giận dữ nguyên thủy bùng phát. Cô bé vớ lấy chiếc bình gốm trang trí, ném thẳng vào chiếc loa đang phát đi bản tin Maria-luận. Tiếng gốm vỡ chát chúa, cắt ngang giọng nói ngọt ngào nhân tạo của hệ thống. Emily thét gào, những tiếng khóc xé lòng vang vọng khắp căn hộ vô trùng, phá vỡ sự tĩnh lặng hoàn hảo của E5.

Bốn giờ đếm ngược bắt đầu rung lên trong huyết quản. Nhưng lần này, Emily không quỳ xuống.

Cô bé nằm co quắp trên sàn, mặc cho cơn ngạt thở bắt đầu gặm nhấm lồng ngực. Một chu kỳ, hai chu kỳ... Emily đã bỏ qua năm lần lạy liên tiếp. Trong cơn mê sảng vì thiếu oxy, giữa những ảo ảnh chập chờn, cô bé thấy bóng dáng Nữ thần hiện ra, rực rỡ và lạnh lẽo.

"Thưa Nữ thần..." Emily thều thào, môi đã tím tái vì Entropy đang xâm chiếm. "Người quyền năng đến thế... sao Người lại để anh ấy chết? Phải chăng Người đã yếu đuối? Phải chăng Người sợ sự thật của anh ấy?"

Phía bên kia cánh cửa, bố mẹ Emily nghe thấy những lời lăng mạ thần thánh thì sợ đến mức mất hồn. Họ quỳ sụp xuống, trán chạm sàn, miệng tụng đọc Thánh ngữ dồn dập như một sự chuộc lỗi thay cho đứa con gái điên rồ: "Gloire à la Déesse, nous sommes Tiens! Pour le Noyau, les Ailes..."

Giữa không gian u tối của cơn hấp hối, giọng nói của Séraphine vang lên, không phải từ chiếc loa đã vỡ, mà từ sâu thẳm trong nhận thức của Emily. Khác với vẻ uy nghiêm thường lệ, giọng cô ta lần này mang một sự mệt mỏi khó giấu.

"Vì cậu ấy đã lựa chọn, Emily. Và ta... ta đã chọn tôn trọng sự tự tôn cuối cùng của hắn."

Séraphine hiện hình bên cạnh đứa trẻ, đôi tay trắng sứ khẽ vuốt ve mái tóc rối của cô bé. Một luồng oxy cưỡng ép được bơm vào phổi Emily, bắt cô bé phải tỉnh lại từ bờ vực của hư vô.

"Dậy đi, con gái của ta. Đừng phí hoài sự sống để đi tìm một bóng ma. Hắn chưa chết đâu. Hắn vẫn đang sống, ở một nơi bẩn thỉu và hữu hạn—nơi mà mỗi hơi thở đều thấm đẫm vị đắng của sự tự do mà hắn hằng ao ước. Hắn đã chọn già đi, chọn mục nát, để ta không bao giờ có thể chạm vào linh hồn hắn được nữa."

Séraphine đứng dậy, nhìn ra phía xa xăm của thiên hà, nơi một thực tại cũ kỹ đang tồn tại song song.

"Hắn đã thắng ta bằng cách chọn cái chết, Emily ạ. Nhưng con... con phải sống để chứng kiến xem cái 'tự do' ấy sẽ nghiền nát hắn nhanh đến mức nào."

Trò Chơi Của Sự Kiên Nhẫn​

Emily ngước đôi mắt đẫm lệ, giọng khản đặc giữa cơn thiếu oxy vừa được cưỡng ép bù đắp:

"Vậy con có được quyền theo anh ấy không, thưa Nữ thần? Con muốn đến cái nơi bẩn thỉu đó, nơi anh ấy có thể tự thở mà không cần quỳ lạy Người!"

Séraphine khẽ mỉm cười, một nụ cười bao dung đến mức làm người ta lạnh sống lưng. Cô ta ngồi xuống cạnh Emily, tà váy trắng lướt trên sàn nhà như một làn sương vô trùng.

"Được chứ, Emily. Ta không ngăn cản. Nhưng ta có một giải pháp khác, thực tế hơn nhiều," Séraphine nhẹ nhàng nói, những ngón tay trắng sứ khẽ lướt qua gò má nóng hổi của cô bé. "Hắn đã chọn quay về quá khứ để được 'tự do'. Ở đó, hắn sẽ già đi, da sẽ nhăn nheo, xương cốt sẽ rệu rã, và cuối cùng hắn sẽ chết. Đó là một định luật vật lý mà hắn tôn thờ."

Cô ta nghiêng đầu, đôi mắt chứa đựng cả thiên hà nhìn xoáy vào tâm trí Emily:

"Và khi hắn chết ở cái thế kỷ xa xôi ấy, ta sẽ thu nhặt linh hồn hắn lại. Một bản thể Kant nguyên vẹn sẽ lại xuất hiện, làm hàng xóm của con ngay tại E5 này. Chúng ta có cả sự vĩnh cửu để chờ đợi, Emily ạ. Một vài thập kỷ của hắn chỉ là một cái chớp mắt của ta."

Emily sững sờ, trí óc non nớt của cô bé cố gắng bấu víu vào những gì Kant từng dạy:

"Nhưng... còn cái mớ lý thuyết về Bản thể luận? Về sự lựa chọn duy nhất và thực chất? Anh ấy nói nếu không có sự lựa chọn, chúng con chỉ là những ảo ảnh!"

Séraphine bật cười lanh lảnh, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng sang trọng nhưng trống rỗng:

"Ôi, Emily yêu quý... Hãy để cái mớ triết học phiền phức đó cho những gã gàn dở như Kant lo liệu. Hắn thích gặm nhấm nỗi đau để thấy mình cao thượng, đó là thú vui của hắn. Còn con, hãy nhìn vào thực tế đi."

Nữ thần đứng dậy, cánh tay vung lên vẽ một đường vòng cung tuyệt mỹ vào hư không. Ngay lập tức, không gian rách toạc ra, để lộ một lỗ sâu đen ngòm, xoáy tít như một con mắt khổng lồ đang nhìn chằm chằm vào thực tại. Bên trong cái phễu không gian ấy, một viễn cảnh xám xịt của thế kỷ 21 hiện lên: những tòa nhà bê tông san sát, khói bụi mịt mù và dòng người hối hả ngược xuôi trong sự mỏi mệt.

"Sao nào, con gái của ta? Con chọn đi. Bước qua cái miệng vực đó để theo hắn, rồi chìm nghỉm trong đám đông đang thối rữa vì những lo toan vụn vặt?"

Séraphine tiến lại gần, hơi thở của nàng lạnh lẽo như sương đêm khi ghé sát tai Emily. Giọng nói nàng giờ đây nặng trĩu những lời mỉa mai:

"Con có chắc cái 'Tình yêu' rực rỡ này sẽ không lụi tàn khi đối mặt với gánh nặng nhân sinh của thời đại Tiền Hạt Nhân? Ở nơi đó, thứ giết chết con người không phải gươm giáo, mà là hóa đơn điện nước, là sự thiếu hụt chi tiêu và những bữa ăn rẻ tiền qua ngày. Liệu các con sẽ còn yêu nhau khi tâm trí bị bào mòn bởi những áp lực mưu sinh tầm thường? Hay đến cuối cùng, cả hai sẽ dành cho nhau những lời cay nghiệt nhất tại một phiên tòa ly hôn, chỉ vì thực tại đã nghiền nát chút mộng tưởng sau cùng?"

Séraphine chỉ tay về phía lỗ sâu đang không ngừng vặn xoắn:

"Ở đây, ta ban cho con sự bất tử để giữ lấy vẹn nguyên vẻ đẹp của hắn. Còn ở đó, thực tại sẽ nghiền nát cả hai. Hắn muốn làm anh hùng, còn con... con chọn làm một người đàn bà góa bụa, hao gầy vì lo toan, hay muốn làm một cư dân thiên đường, giữ lấy người tình trong sự hoàn hảo vĩnh cửu?"

Emily im lặng. Tiếng máy lọc không khí của E5 vẫn chạy đều đều, nhịp nhàng và ổn định. Sự tự do của Kant đột nhiên trở nên thật xa xôi và đáng sợ, trong khi cái lồng vàng của Séraphine lại ấm áp và đầy hứa hẹn.

Ánh mắt Emily run rẩy rồi dần trở nên vô hồn khi nhìn vào cái xoáy đen ngỏm của lỗ sâu đang nuốt chửng những giấc mơ về một cuộc đời bình dị. Cô quỳ sụp xuống, đầu gối chạm vào mặt sàn đá lạnh lẽo, thanh âm thốt ra nhỏ bế nhưng dứt khoát:

"Con chọn ở đây."

Lỗ sâu trên không trung khựng lại rồi tan biến vào hư vô, trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối cho không gian thần thánh. Sự xám xịt của thế kỷ 21 cùng nỗi lo về cơm áo gạo tiền đã bị chặn đứng bên kia vách ngăn thực tại.

Séraphine nở một nụ cười thỏa mãn, đôi mắt vũ trụ lấp lánh vẻ đắc thắng của một thợ săn vừa thu phục được linh hồn bướng bỉnh nhất. Cô dang rộng vòng tay, tà váy trắng rủ xuống như một chiếc kén vĩnh cửu sẵn sàng nuốt chửng lấy Emily, giọng nói vang lên dịu dàng nhưng mang uy quyền tối thượng:

"Con gái ngoan, nào, lạy ta đi."

Từng chút một, Emily đổ sụp xuống. Hai đầu gối chạm đất, hai tay trải dài trên mặt sàn đá lạnh lẽo, rồi vầng trán cô bé chạm xuống vị trí thấp nhất của sự phục tùng.

Một – hai – ba – một. Nhịp điệu đều đặn, chuẩn xác theo đúng nghi thức Maria luận, không sai một ly, không chệch một nhịp. Đó không còn là hành động của một con người đang yêu, mà là sự vận hành của một bánh răng vừa khớp vào cỗ máy thiên đường.

Trong tư thế phủ phục, vầng trán Emily chạm sát mặt sàn đá lạnh lẽo, thanh âm thốt ra nhỏ bé nhưng mang một sức nặng định mệnh bằng thứ ngôn ngữ thánh đường cổ xưa:

"Gloire à la Déesse, nous sommes Tiens."

Ngay lập tức, hệ thống thông khí của E5 rền vang một tiếng rít nhẹ, báo hiệu sự chấp thuận của thuật toán tối cao. Một luồng khí oxy tinh khiết, mạnh mẽ và tràn trề năng lượng tuôn trào vào buồng phổi Emily. Cảm giác nghẹt thở xé toạc lồng ngực suốt 23 giờ qua bị quét sạch trong chớp mắt, thay vào đó là một sự sảng khoái nhân đạo đầy quyền năng. Mọi nỗi đau buồn, mọi ký ức về sự phản kháng hay hình bóng của Kant đều bị lấp đầy bởi một lòng sùng kính ngọt ngào.

Trong cơn cực lạc sinh học đó, nhận thức của Emily bắt đầu nhận được một bản cập nhật tối mật từ tầng sâu nhất của hệ thống. Những luồng dữ liệu chảy cuồn cuộn vào não bộ, vẽ nên hình ảnh một thực thể từ vài thế kỷ trước: Thống đốc ngân hàng GGB — Séraphine Mignon. Cô bé nhìn thấy tổ mẫu của mình không phải trong hình hài Nữ thần sáu cánh, mà là một người phụ nữ quyền lực đang nắm giữ huyết mạch tài chính của cả thế giới, một trí tuệ đã biến tiền tệ thành sự bất tử.

1778230238580.jpeg


Emily đổ sụp xuống. Vầng trán chạm sát mặt sàn đá lạnh lẽo, thanh âm thốt ra không còn sự run rẩy, mà là một sự dõng dạc đến tàn nhẫn:

"C'est un honneur pour moi de me prosterner devant la Matriarche, Mademoiselle Mignon."

Séraphine mỉm cười. Bản cập nhật đã hoàn tất. Con bé đã không còn nhìn thấy một Nữ thần xa lạ để sợ hãi, mà đã thấy một Tổ mẫu để kế thừa. Cuộc cách mạng của Kant chính thức bị xóa sổ khỏi bộ nhớ đệm của dòng máu Mignon.

Ở một nơi nào đó tại năm 2027, Kant vừa bước ra khỏi ga tàu điện ngầm, hít một hơi đầy khói bụi và bắt đầu già đi. Anh không hề biết rằng, Nữ thần mà anh vừa thách thức đang dùng chính sự vĩnh cửu của mình để biến cuộc cách mạng của anh thành một trò chờ đợi vô nghĩa.
 

Chương 32 Sự Nguyên Thủy Giữa Thiên Đường​

Luồng oxy nén nồng nặc năng lượng của Nữ thần từ căn hộ Emily bùng nổ, tràn ra hành lang như một cơn lốc trắng. Dân cư E5, những kẻ bị bỏ đói về tâm linh lẫn sinh học, điên cuồng lao đến đập cửa. Họ tham lam hít hà chút tàn dư của sự sống, cái thứ oxy nguyên chất mang theo mùi hương của những cánh rừng Trái đất đã mất từ lâu. Một gã to béo lao tới, đôi tay hộ pháp đấm thình thình vào cánh cửa.

Rầm.

Cánh cửa không bật mở bởi sức người, mà tự nguyện lùi lại trước một uy lực kinh hồn. Séraphine bước ra.

Không còn là người phụ nữ trong bộ váy lụa đơn thuần nơi phòng thí nghiệm, Nữ thần lúc này hiện thân với toàn bộ quyền năng tối thượng. Sáu cánh pha lê khổng lồ giang rộng, che lấp toàn bộ không gian căn phòng. Những sợi lông vũ bằng ánh sáng tán sắc, hòa quyện với lớp sương mù Methane xanh lục đặc trưng của hành tinh, tạo nên một quầng sáng ma quái, rực rỡ đến mức khiến những đôi mắt phàm trần phải mù lòa. Vòng hào quang Halo xoay tít trên đầu cô, tỏa ra thứ uy áp khiến vạn vật phải quỳ gối. Giữa vầng hào quang lộng lẫy ấy, Séraphine đã chiếm trọn mọi giác quan của đám đông, khiến không một ai nhận ra bóng dáng một kẻ áo tím bụi bặm vừa âm thầm lướt vào bên trong.

Bên ngoài hành lang, hàng trăm người đổ ra, quỳ rạp xuống như những bông lúa bị gió bão quật ngã. Tiếng tụng niệm Thánh Kinh vang lên dồn dập. Ngoài kia, những cơn bão kim cương vụn của Thiên Vương Tinh đang gầm thét, va đập vào lớp kính gia cường của E5, tạo nên những tiếng rền rĩ như tiếng vĩ cầm của quỷ dữ, làm nền cho sự xuất hiện của cô.

Séraphine cất giọng. Đó không còn là tiếng nói của con người, mà là một tần số rung động cực cao, lạnh lẽo như lõi băng vĩnh cửu nhưng cũng bỏng cháy như lửa mặt trời, xuyên thấu qua da thịt, chạm thẳng vào linh hồn của mọi kẻ đang hiện diện:

"Je suis la lumière du monde; celui qui me suit ne marchera pas dans les ténèbres." (Ta là ánh sáng của thế gian; kẻ nào theo Ta sẽ không phải đi trong bóng tối.)

Âm thanh ấy vang vọng, đập tan cái tĩnh lặng chết chóc của hành tinh nằm nghiêng, lấp đầy mọi ngóc ngách xám xịt của E5, biến cái lồng sắt lạnh lẽo giữa khoảng không xanh lục thành một thánh đường của sự phục tùng tuyệt đối. Thiên Vương Tinh chưa bao giờ được chứng kiến một quyền năng nào thực rực rỡ và tàn nhẫn đến thế.

Trong khi đám đông bên ngoài đang chìm đắm trong sự cuồng tín, và Séraphine đang thu hút mọi sự chú ý bằng màn trình diễn quyền năng, một bóng người lặng lẽ bước vào phòng của Emily. Mái tóc tím khói rực lên, lạc lõng dưới ánh hào quang hổ phách. Đôi mắt ấy không mang sự ngơ ngác của một kẻ vừa hồi sinh, mà trĩu nặng sự tỉnh táo tàn nhẫn của Hades.

Emily giật mình, chiếc đồng hồ quả lắc trên tay khẽ rung lên. Cô nhìn người phụ nữ vừa xuất hiện—người mang theo mùi khói thuốc đắng nồng và vị mặn của mồ hôi, những thứ mùi hương vốn bị coi là rác rưởi tại thiên đường này.

"Bạn là...?" Emily lắp bắp, lùi lại một bước về phía ánh sáng.

"Violet," người phụ nữ đáp, giọng khàn đặc. "Theo cách nói của gã gàn dở Kant, chúng ta là tình địch."

Emily sững sờ. Séraphine đứng đó, khẽ nhếch môi. Nữ thần đã thực hiện lời nguyện cầu của Violet: Trả lại ký ức cho Violet. Đó là món quà, cũng là sự trừng phạt đau đớn nhất

"Nữ thần đã trả lại mọi thứ theo yêu cầu của tôi," Violet nhìn thẳng vào luồng ánh sáng chói lòa của Séraphine. "Và tôi đã lựa chọn. Tôi sẽ ở lại đây, bất tử và tỉnh táo, để chờ anh ấy quay về. Tôi đã đi qua cửa tử một lần rồi, sự vĩnh cửu này chẳng thể làm tôi sợ hãi thêm được nữa."

1778331968385.png


Emily nhếch mép, nụ cười mang vị đắng của một kẻ nhận ra mình không còn là duy nhất. Cô tiến lại gần, bộ váy lụa trắng tinh khôi lướt trên sàn kim loại, cơ thể ẩn hiện đầy khiêu khích. căng tràn với lời chúc của nữ thần sau lớp vải đắt tiền—thứ vũ khí mà Tổ mẫu mới nâng cấp cho cô dùng để trói buộc đàn ông.

"Cạnh tranh giành đàn ông sao? Thật nguyên thủy và thấp kém," Emily thì thầm, đôi mắt hổ phách rực lên sự ghen tị. "Kant thường khinh bỉ những thứ bản năng này."

Violet bước tới, đặt bàn tay gầy guộc đầy vết xăm lên vai Emily. Sự thô ráp của da thịt Hades chạm vào làn da mịn màng của E5 tạo ra một luồng điện căng thẳng.

"Chính sự nguyên thủy đó mới làm cậu ấy chọn tôi, chứ không phải một ảo ảnh được lập trình hoàn hảo như cô, cô bé ạ. Anh ấy yêu một người đàn bà biết chảy máu, chứ không phải một con búp bê biết lạy."

Emily không lùi bước, cô rướn người lên, phả hơi ấm tinh khiết vào không trung: "Vậy thì hãy xem, giữa sự hoang dại chết chóc của cô và sự phục tùng đê mê của tôi, ai mới là kẻ giữ được hơi thở của anh ấy lâu hơn. Tôi cũng không chịu thua cô đâu, Racing Girl."

Bên ngoài, tiếng cầu kinh vẫn vang dội. Séraphine đứng giữa trung tâm của sự sùng bái, nhưng ngay trong lòng vương quốc của mình, cô ta vừa tạo ra hai mầm mống nguy hiểm và thú vị nhất: Hai người đàn bà cùng yêu một kẻ đã dám từ bỏ thần thánh, và họ sẵn sàng dùng sự vĩnh cửu để thi gan với chính Nữ thần.

Dưới bầu trời rực rỡ của E5, cuộc chơi của Kant vẫn chưa kết thúc. Anh đã ra đi để tìm tự do, nhưng anh đã để lại một Hades thu nhỏ ngay trong lòng Thiên đường.
 

Chương 33 Bóng Tối Dưới Vành Đai Sao Thổ​

Tại phân khu khai thác quặng của Hành tinh E3, bầu không khí đặc quánh mùi kim loại và tiếng rít của các pít-tông thủy lực. Dưới ánh sáng lờ mờ phản chiếu từ vành đai băng giá của Sao Thổ, những thân hình lấm lem dầu máy đang chuyển động như những cỗ máy sống.

Công nhân A vừa gạt cần gạt của máy nghiền đá, vừa nhổ một bãi nước bọt khô khốc xuống sàn kim loại: — "Này, nghe tin gì chưa? Nghe bảo trên E5 có thằng cha triết gia nào đó, đòi phản kháng Nữ thần rồi bị tống khứ xuống Hades. Nghe đâu đăng xuất luôn dưới đó rồi. Thật ngu muội hết chỗ nói!"

Công nhân B dừng tay, điều chỉnh lại mặt nạ lọc khí đã cũ: — "Công nhận. Sống ở cái nơi Oxy nồng độ cao nhất hệ thống, được bao cấp tận răng mà không biết hưởng. Đúng là bọn rảnh rỗi sinh nông nổi."

Đúng lúc đó, tiếng chuông điểm giờ vang lên. Cả hai không ai bảo ai, buông dụng cụ, đồng loạt quỳ xuống mặt sàn lạnh lẽo. 30 giây im lặng tuyệt đối. Một dải ánh sáng bạch kim quét qua căn phòng, xác nhận lòng thành tâm để đổi lấy những giờ hít thở tiếp theo.

Đứng dậy, Công nhân B lau mồ hôi trên trán, giọng pha chút kính trọng thực dụng: — "Nữ thần là người thực tế nhất mà tôi từng biết. Cô ta không hứa hẹn thiên đường xa xôi, cô ta cho chúng ta cơ hội: Có làm thì có thở. Khai thác tài nguyên bằng sức lực của mình, đổi lấy sự sống. Sòng phẳng thế còn muốn gì nữa?"

Bỗng một tiếng quát vang lên từ phía cầu thang sắt. Quản đốc C bước tới, tay cầm bảng điều khiển kỹ thuật số, mắt quét qua đống quặng vừa mới trích xuất: — "Làm việc đi tụi bây! Đứng đó mà buôn chuyện à? Sắt thép để xây dựng Dự án Oxy tự thân không tự dưới đất chui lên đâu. Mỗi tấn quặng tụi bây đào được là một viên gạch để sau này con cháu tụi bây không phải quỳ lạy ai nữa. Hiểu chưa?"

Ở góc phòng, Triết gia D — một người mới bị chuyển xuống từ khu học thuật vì "tư tưởng lệch lạc" — nãy giờ vẫn đứng tựa cột, ánh mắt đầy vẻ bi phẫn: — "Tại sao? Tại sao Nữ thần có quyền năng vạn năng mà không cung cấp luôn cái dự án đó đi? Và cả tài nguyên nữa thay vì bắt chúng ta khai khoáng. Cô ta bắt chúng ta đổ mồ hôi, sôi nước mắt để xây dựng thứ mà lẽ ra cô ta chỉ cần búng tay là có. Cô ta thật là tàn nhẫn, đang nô lệ hóa chúng ta thông qua lao động!"

Công nhân A, B và Quản đốc C đồng loạt dừng lại. Họ nhìn D bằng ánh mắt nhìn một sinh vật lạ, một loại ký sinh trùng không biết phân biệt giữa thực tại và mộng tưởng.

Quản đốc C chỉ thẳng tay vào đống sắt vụn: — "Ít nói lại và cầm cái mỏ lết lên đi! Nữ thần không cho, vì đó là việc của chúng ta. Cô ta cho mày Oxy để sống mà làm, chứ không phải để đứng đó phân tích xem cô ta ác hay hiền. Mày muốn tự do? Tự do nằm trong đống sắt này này, thằng ngu!"

Công nhân A bồi thêm một câu trước khi quay lại với máy nghiền: — "Đúng đấy, triết gia ạ. Chừng nào mày còn hít khí của người ta mà không đổ một giọt mồ hôi nào cho cái máy lọc này, thì cái 'tự do' của mày cũng chỉ là loại rác rưởi mà thôi."

Tiếng máy móc lại gầm lên, át đi tiếng lầm bầm vô vọng của kẻ cuối cùng vẫn tin rằng thế giới này vận hành bằng đạo đức thay vì nhiệt năng.
 

Chương 34 GIÁO TRÌNH NHẬP MÔN SINH TỒN LIÊN HÀNH TINH​

Chủ đề: Tại sao bạn vẫn còn thở? Phát hành bởi: Văn phòng Điều phối Nguồn lực (HRCO) – Maria

1. Hệ sinh thái "Ký sinh"​

Các bạn thân mến, hãy nhìn vào lòng bàn tay mình. Nếu bạn thấy máu vẫn chảy, đó là vì hệ thống E-System vẫn đang vận hành. Đừng lầm tưởng chúng ta đang sống trong các "quốc gia" độc lập. Chúng ta đang sống trong một Cơ thể thống nhất:

  • E1 (Sao Hỏa): Là cái dạ dày. Mọi miếng bánh tổng hợp bạn ăn đều đến từ các nhà kính ở đây.
  • E2 (Vệ tinh IO): Là trái tim bơm máu. Không có Hydra từ các núi lửa ở IO, các tàu vận tải oxy sẽ đứng yên, và bạn sẽ chết ngạt trong bóng tối.
  • E3 (Sao Thổ): Là khung xương. Thép từ vành đai Sao Thổ giữ cho mái vòm của bạn không bị sụp đổ bởi áp suất không gian.
  • E4 (Titania): Là hệ thần kinh. Các vi mạch điều khiển nhịp thở của bạn được đúc tại đây.
  • E5 (Thiên Vương Tinh): Là bộ não và buồng oxy trung tâm.





2. Định luật "Bảo toàn Hơi thở"​

Nhiều kẻ nhân danh "Tự do" thường đặt câu hỏi: "Tại sao robot làm hết mà tôi vẫn phải lao động?"

Câu trả lời rất đơn giản: Robot không biết cầu nguyện. Quyền năng của Nữ thần Séraphine – thứ giữ cho bầu khí quyển của các bạn không bị thổi bay vào hư vô – cần năng lượng từ Ý chí sinh tồn của con người. Lao động ở các hành tinh rỉ sét như E3 hay lò lửa bức xạ như E2 không phải là để tạo ra sản phẩm, mà là để tạo ra Sự cam kết.

Mỗi giọt mồ hôi của bạn là một tín hiệu gửi đến Trái tim Bạch Kim rằng: "Tôi vẫn muốn sống". Và Nữ thần sẽ đáp lại bằng 24 giờ Oxy tiếp theo.






3. Hades – Bài học về sự hoang phí​

Hãy nhìn về phía Trái đất – nơi chúng ta gọi là Hades.

Tổ tiên các bạn từng có một hành tinh "miễn phí". Oxy miễn phí, nước miễn phí, hoàng hôn miễn phí. Và họ đã dùng cái gọi là "Tự do cá nhân" để biến nó thành một khối than đá. Nữ thần đã hồi sinh nó thành một nghĩa địa nhân tạo chỉ để nhắc nhở chúng ta: Tự do mà không có trách nhiệm kỹ thuật chỉ dẫn đến sự hủy diệt. ---

4. Thông điệp cuối cùng​

Ở hệ thống E, không có khái niệm "Người dân". Chỉ có khái niệm "Thành phần bảo trì".

  • Nếu bạn làm việc, bạn bảo trì hệ thống.
  • Nếu bạn lạy, bạn bảo trì đức tin.
  • Nếu hệ thống được bảo trì, bạn được thở.
Đừng nghe theo những kẻ thuyết giảng về một thứ tự do tách rời khỏi bình oxy. Ở Thiên Vương Tinh hay Sao Thổ, kẻ nào hứa hẹn với bạn sự tự do mà không đưa cho bạn một cái mỏ lết, kẻ đó chính là đao phủ của bạn.






Maria kết thúc bài giảng bằng một cái nhìn sắc lẹm vào camera:

"Bây giờ, hãy quay lại vị trí của mình. Ca làm việc tiếp theo bắt đầu sau 5 phút. Hãy lao động để xứng đáng với từng phân tử khí mà Nữ thần đã ban cho."
 

Chương Kết Bản Ngã Lạc Thời​

2027. London

Tôi, Kant Taylor, sau một năm trời sống bằng niềm tin triết học, ăn cơm trợ cấp chính phủ và ngủ trong những nhà tế bần nồng nặc mùi tẩy rửa. Tôi đã hoàn thiện bản thảo tiểu thuyết Sắc tím ba mươi giây. Đó không chỉ là một cuốn sách; đó là bản cáo trạng kể về hành trình từ một triết gia bàn giấy trở thành kẻ nhân bản—một thực thể đã dám đối diện với Thần, đổi cả sự vĩnh cửu lấy một năm mục nát đầy tự do này.

Tôi hy vọng, từng con chữ đẫm mồ hôi và bụi bặm này sẽ giúp tôi thoát cảnh nghèo đói. Tôi muốn chứng minh cho Séraphine thấy rằng, ở thế kỷ 21 này, con người có thể sống bằng trí tuệ mà không cần quỳ lạy bất cứ ai.

Trên đường đi nộp bản thảo, giữa dòng người hối hả và khói bụi của ga tàu điện ngầm, một bóng tóc trắng lướt qua tầm mắt tôi. Trái tim tôi lỗi nhịp.

"Emily?" – Tiếng gọi thoát ra từ cổ họng tôi khô khốc, vỡ vụn như tiếng thủy tinh chạm sàn.

Tôi lao đi, điên cuồng và bản năng, đôi tay run rẩy vươn ra như kẻ sắp chết đuối cố bám lấy một phao cứu sinh. Tôi thèm khát cái hơi ấm da thịt ấy, một sự kết nối con người mà tôi đã đánh đổi cả sự vĩnh cửu để có được. Nhưng chỉ còn cách vạt áo trắng tinh khôi ấy một lóng tay, một luồng điện xé tâm can giáng thẳng xuống gáy.

Thế giới đảo lộn. Tôi ngã sấp xuống mặt đường bê tông buốt giá, tiếng xương va chạm nghe thật khô khốc. Tập bản thảo – hy vọng duy nhất để tôi thoát khỏi kiếp bùn đen – văng tung tóe, chầm chậm thấm thứ nước đen ngòm từ vũng nước bẩn bên đường.

"Loại chuột chù như mày mà cũng đòi chạm vào Ngài ấy sao?" – Một gã vệ sĩ hộ pháp, gương mặt lạnh băng sau lớp kính đen, nhìn xuống tôi như nhìn một vết bẩn vừa bị gạt khỏi gót giày.

Tôi quờ quạng ngẩng đầu, miệng nồng nặc vị máu và bụi đường. Từ góc nhìn của một kẻ nằm sát đất, bóng lưng với mái tóc bạch kim rực rỡ kia đổ dài lên người tôi, che khuất cả ánh mặt trời. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi tôi nhận ra sự thật kinh hoàng:

"Nữ thần... Séraphine?"

Gã vệ sĩ không trả lời, chỉ lạnh lùng hất hàm chỉ lên tòa cao ốc phía sau. Ở ngay sảnh, logo bằng vàng ròng lấp lánh dưới ánh nắng chiều: Ngân hàng Golden Goose (GGB).

Bên cạnh tấm biển hiệu khổng lồ là bức ảnh chân dung của vị Thống đốc Séraphine Mignon. Cô ta mặc một bộ đồ bình thường nhưng toát ra vẻ quyền quý đến vô thực. Đôi mắt hổ phách ấy, mái tóc bạch kim ấy... cô ta đẹp một cách tàn nhẫn và giống Emily đến mức khiến linh hồn tôi rạn vỡ.

1778658073461.png


Tôi quỳ dưới chân tòa tháp, không phải để lạy, mà vì đôi chân đã hoàn toàn quỵ ngã. Tôi hét lên một tiếng "KHÔNG!" xé lòng, nhưng âm thanh ấy nhanh chóng bị tiếng còi xe và sự ồn ào của phố thị nuốt chửng.

Hóa ra, dù tôi có chạy ngược về quá khứ năm trăm năm, tôi vẫn chỉ đang đứng dưới chân cô ta. Emily của tôi hóa ra là bản sao. Một hậu duệ của người phụ nữ đang nắm giữ vận mệnh tài chính của thế giới này. Tôi đã dùng cả mạng sống để trốn thoát khỏi một Nữ thần, để rồi nhận ra mình đang xin ăn trên lãnh địa của chính cô ta.

Tôi nhìn bản thảo ướt đẫm nước mưa, nhìn bức ảnh Séraphine đang mỉm cười đắc thắng trên cao. Một nụ cười chua chát hiện trên môi tôi.

Kant: "C'est la vie." (Đời là thế đấy).







HẾT.
 
Back
Top