- Tham gia
- 11/4/26
- Chủ đề
- 19
- Bài viết
- 260
- Được Like
- 296
- Điểm
- 63
Chương 29 Ăn Tối Với Thần
Séraphine khẽ ngáp dài một tiếng, lười biếng xoay nhẹ chiếc nhẫn hổ phách trên ngón tay.
Ngay khi mặt đá chuyển động, không gian xung quanh đột ngột đông cứng lại. Từ những bức tường trắng toát của phòng giả lập, một luồng âm thanh méo mó dội lại. Đó là tiếng của chính tôi, một mảnh ký ức gần đây bị cô ta trích xuất và cho phát lại, vang vọng đến gai người:
"Nếu cô giỏi thế"
Giọng tôi trong cuốn băng ghi âm run lên, vỡ vụn giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ
"tại sao cô không ngăn chặn cuộc chiến ngay từ đầu? Với cái quyền năng thần thánh mà cô hằng phô diễn, cô hoàn toàn có thể dập tắt nó từ khi nó còn là một mồi lửa âm ỉ chứ?"
Tôi bàng hoàng, chỉ kịp thốt lên một từ: "Cô..."
Nhưng chưa kịp dứt câu, một luồng áp suất khủng khiếp đã quét qua. Séraphine đã lướt tới ngay sát mặt tôi từ lúc nào. Tốc độ của cô ta nhanh đến mức các hạt ánh sáng quanh vòm không gian còn chưa kịp định hình. Đôi mắt chứa đựng hàng tỷ năm lịch sử lúc này trừng lớn, cô ta bắn ra những câu hỏi liên thanh như những mũi dao cắm thẳng vào ngực tôi:
"Quyền can thiệp? Can thiệp thế nào? Can thiệp bao lâu là đủ?!"
Tôi bị những câu hỏi dồn dập và thứ uy áp nghẹt thở đó làm cho choáng váng. Lồng ngực thắt lại, tôi cố há miệng để chống đỡ: "Này... cô bình tĩnh..."
"Im để ta nói! Ta đã đứng đây nghe cậu lải nhải về các học thuyết vĩ đại suốt nãy giờ rồi!"
Séraphine cắt ngang, cô ta nói càng lúc càng nhanh, cao độ giọng nói tăng dần, xé toạc cái vẻ lười biếng, cợt nhả ban nãy để trở nên sắc lẹm và chói tai.
"Cậu đòi hỏi nhân loại phải được tự lập, tự quyết, nhưng lại ngấm ngầm đòi hỏi một tấm lưới an toàn từ ta? Cậu muốn ta ngừng giám sát, ngừng định lượng, nhưng khi các ngươi tự tay thiêu rụi nền văn minh thì lại gào lên chất vấn tại sao ta không can thiệp cứu rỗi? Và kể cả khi ta nhúng tay vào cứu, các ngươi sẽ lại quay sang nguyền rủa rằng ta đang thiến hoạn, tước đoạt cái 'quyền được sai' thiêng liêng của các ngươi! Nói cho ta nghe xem nào, triết gia bé nhỏ? Ta nên làm gì với một chủng loại tham lam, mâu thuẫn và luôn đòi hỏi không biết bao nhiêu cho đủ đây?!"
Tôi lùi lại hai bước, lưng chạm hẳn vào bức tường trắng toát của phòng. Lồng ngực tôi phập phồng, tham lam hít thở luồng khí oxy tinh khiết do chính hệ thống của Séraphine bao cấp. Dù đang đứng trong thế lép vế của một kẻ nhận bố thí từng hơi thở, tôi vẫn nhìn thẳng vào cô ta, giọng nói đanh thép và rạch ròi:
"Mỗi bậc cha mẹ đều hiểu rằng họ phải để con cái tự lập để trưởng thành, nhưng họ bắt buộc phải can thiệp khi đứa trẻ gặp nguy hiểm cận kề. Cái nhân loại cần là một sự dẫn dắt có lằn ranh đỏ, chứ tôi không cần cô xích chúng tôi vào một chiếc áo trói điên loạn, hay ném chúng tôi vào rừng sâu để nuôi thả tự sinh tự diệt!"
Không gian đột ngột chùng xuống. Séraphine khựng lại. Lồng ngực cô ta đột ngột phập phồng ghê gớm, cô ta thở mạnh rồi hít vào một hơi thật sâu, một cử động quá đỗi sinh học, quá đỗi sống động giữa căn phòng vô trùng này.
Nhìn biểu hiện ấy, tôi bất giác thốt lên một câu hỏi nằm ngoài mọi kịch bản lý tính:
"Cô... cô từng là con người?"
Séraphine im lặng trong một nhịp thở, đôi mắt thiên hà khẽ dao động một cách kỳ lạ trước khi lấy lại vẻ phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Cô ta nhìn tôi, buông một câu bằng chất giọng trầm khàn đầy ẩn ý:
"Ta từng như thế... Còn về câu nói vừa rồi của ngươi: Appelle-moi maman (Hãy gọi ta là mẹ)."
Vừa dứt lời, cô ta lập tức quay trở lại với điệu bộ cợt nhả, dửng dưng thường ngày. Căn phòng giả lập ngay lập tức thôi rung chuyển, áp suất và những tia tĩnh điện lập tức biến mất, trả lại bầu không khí yên bình đến giả tạo.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng một cơn đau buốt nhói bất ngờ chạy dọc đại não. Màn giải phóng ngôn từ vừa rồi đã vắt kiệt chút năng lượng tội nghiệp của tôi. Sự mệt mỏi thể xác ập đến như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự bất đối xứng tuyệt đối giữa một thực thể bất tử và một phàm nhân bằng xương bằng thịt. Để phá vỡ bầu không khí đặc quánh và ép cả hai cùng phải hạ nhiệt, tôi chủ động hạ mình, buông nhanh một câu như một con lợn tham ăn tục uống:
"Tôi đói rồi."
Séraphine không nói gì, chỉ khẽ búng ngón tay một cái.
Chóc.
Ngay giữa căn phòng trắng xóa, một chiếc bàn ăn hiện ra. Trên mặt bàn là một nồi vịt confit hầm mềm thơm phức, bốc khói nghi ngút, sóng sánh lớp mỡ vàng óng bên cạnh những ổ bánh mì mềm vỏ vàng rộm và khoai tây nướng sém cạnh. Hai chiếc đĩa sứ, dao và muỗng bạc được sắp xếp vô cùng tinh tế ở hai đầu bàn.
Séraphine chậm rãi ngồi xuống một phía. Cô ta khẽ vuốt lại nếp váy, ngón tay thanh mảnh gõ nhẹ lên mặt bàn, nhấn nhá từng chữ bằng tiếng Pháp:
"Laissez manger."
Tôi tiến lại gần, kéo ghế ngồi đối diện cô ta. Không còn những lý thuyết siêu hình, không còn những tranh biện sống còn, không còn nợ oxy hay những cái lạy định kỳ. Lúc này, chỉ còn tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ vang lên khô khốc.
Tôi bắt đầu dùng bữa với thần.
Tôi cắn một miếng, phần thịt đùi vịt đã được hầm chín rục, mềm đến độ gần như tan ra trên đầu lưỡi, quyện chặt cùng thứ nước xốt đẫm vị béo ngậy. Tôi xé một mẩu bánh mì, quẹt một đường dứt khoát lên đĩa để vét sạch phần nước xốt còn sót lại. Hóa ra đó là loại bánh phết bơ, ruột bánh béo mềm, đọng lại chút vị ngọt thanh ở hậu vị.
Thứ mỹ vị này khác hoàn toàn với những lọ gel protein vô vị hay đống thịt hộp tổng hợp khô khốc mà tôi vẫn phải nuốt chửng hàng ngày để duy trì sự sống. Trong một khoảnh khắc thỏa mãn thuần túy của vị giác, tôi buột miệng hỏi:
"Ngon thật. Bánh này tên là gì, ở đâu có thế?"
Séraphine dừng nhẹ cây dao nĩa bằng bạc. Cô ta từ tốn cầm chiếc khăn mù xoa bằng lụa chấm nhẹ góc môi rồi mới chậm rãi cất lời, giọng điệu đầy vẻ giễu nhại:
"Bánh mì brioche. Các người từng đưa một cô gái tội nghiệp lên đài chém chỉ vì một câu nói bị bóp méo liên quan đến chiếc bánh này đấy, nhớ không? 'Qu'ils mangent de la brioche' - Cứ để họ ăn bánh mì bơ đi."
Tôi khựng lại một nhịp, rồi lẳng lặng cúi đầu tiếp tục ăn. Lúc này đại não tôi đang quá tải, cái dạ dày thì trống rỗng, tôi thực sự chẳng còn chút năng lượng nào để tranh cãi với cô ta về việc ai đúng ai sai trong các điển tích lịch sử, hay liệu Marie Antoinette có thực sự là nạn nhân của một chiến dịch truyền thông bẩn hay không.
Thấy tôi giữ im lặng và chỉ tập trung vào việc nhai nuốt, Séraphine tựa lưng vào ghế, đưa mắt nhìn vạt áo của mình rồi nói bâng quơ:
"Thích nó đến thế à? Phải rồi, đây là đồ xa xỉ mà. Để có được nó, cậu hiện tại chỉ có hai cách thôi. Một là, quỳ lạy ta một cách thành tâm, cống hiến tín lực để tích lũy điểm tín dụng của hệ thống, sau đó dùng điểm mà đổi lấy thức ăn thượng hạng. Hai là..."
Cô ta khẽ nghiêng đầu, đôi mắt vũ trụ lóe lên một tia sáng ma mị:
"...Quay ngược thời gian về thế kỷ 21, chấp nhận bán mình cho tư bản, làm công ăn lương ở một văn phòng nào đó vài tuần, dùng tiền lương ít ỏi đổi lấy một bữa thế này. Chọn đi, triết gia?"
Tôi giữ im lặng, chậm rãi nhai miếng khoai tây nướng với lớp vỏ ngoài giòn rụm nhưng bên trong lại dẻo mềm, nóng hổi. Bộ não tôi lập tức bật cơ chế tự vệ, chủ động gạt phắt hai cái bẫy lựa chọn đầy tính định hướng của cô ta sang một bên. Tôi tựa lưng, giả vờ hỏi một câu bâng quơ để dò xét một lối đi thứ ba, lối đi của sự tự lực:
"Thế kỷ này con người vẫn có thể tự học được mà. Cô đã hứa ban cho chúng tôi sự bất tử, biết đâu tôi có thể đến tìm Emily ở hành tinh E5 để học hỏi, hoặc chính tôi sẽ tự mày mò học cách làm ra chiếc bánh này?"
Séraphine nhìn tôi, câu trả lời của cô ta tuôn ra ráo hoảnh, dập tắt chút hy vọng vừa nhen nhóm bằng một thực tế phũ phàng của kẻ độc quyền:
"Nguồn bột mì để làm bánh? Ta bán. Dùng điểm tín dụng để đổi lấy bột mì thô về tự làm, hay đổi lấy thành phẩm ăn ngay, tùy cậu chọn. Hay cậu lại muốn thuê đất của hệ thống? Trải nghiệm cảm giác đổ mồ hôi làm một người nông dân thuần túy thời kỳ Tiền Hạt Nhân? Thực tế thì có kha khá nhân loại trong này đang chọn cách đó đấy. Đứa thì thích làm nông, đứa đi chế tạo đồ chơi thủ công, đứa lại thích viết nhạc..."
Cô ta khẽ ngoắc ngón tay thanh mảnh.
Ngay lập tức, từ khoảng không vô định của căn phòng giả lập, một bản nhạc du dương vang lên. Đó là thứ âm nhạc mang hơi thở của thời đại mới, không hẳn là nhạc cụ truyền thống, mà là những dải tần số âm thanh được sắp xếp hoàn hảo, vừa xa lạ lại vừa êm dịu đến mức có thể xoa dịu mọi sự căng thẳng trong đại não.
Giọng nói của Séraphine lúc này bỗng trở nên trầm thấp, ma mị, hòa quyện một cách hoàn hảo vào giai điệu của dàn nhạc ẩn hiện xung quanh:
"Đừng nghĩ ta quá xấu xa, Kant. Hãy thành thật với nhau xem nào... Chẳng phải chính các gã triết gia các người, sâu trong thâm tâm, luôn khao khát một sự bất tử vô tận chỉ để đổi lấy sự thảnh thơi mà sáng tác nghệ thuật hay sao?"
Sau đó, tôi cắm mặt vào ăn. Tôi nhai nuốt một cách cơ học, cố gắng lấp đầy cái dạ dày trống rỗng để lượng đường trong máu tăng lên, để bộ não kiệt quệ này có đủ năng lượng mà thông suốt trở lại. Tôi tự nhủ, ngay sau khi kết thúc bữa ăn này, tôi sẽ gom đủ lý tính để tiếp tục cuộc tranh luận sinh tử với cô ta, bẻ gãy cái logic độc tài ấy.
Sửa lần cuối:
