CHƯƠNG 40
Nam bỗng cảm thấy sợ hãi. Gã là một kẻ máu lạnh nhưng điều đó không có nghĩa rằng gã không biết sợ. Hoàng là người duy nhất trên đời có sức áp chế đủ mạnh để khiến cho gã phải mất bình tĩnh. Hơn nữa gã nhận thức được rằng mình đã chạy trong mê cung mà Hoàng vẽ ra như kẻ mù lòa. Gã đã bị Hoàng dắt mũi. Gã đã tung hết sức để tấn công và triệt hạ một kẻ thù tưởng tượng trong khi kẻ thù chính vẫn đang ngấm ngầm theo dõi gã từ phía sau và hẳn giờ này hắn đang tính toán một âm mưu nào đó ghê gớm lắm. Bàn tay của Nam run lẩy bẩy. Gã ngồi trong phòng kín, bên ngoài có bảo vệ mà cảm tưởng như xung quanh toàn là tay chân thủ hạ của Hoàng.
Trần Hào Nam không nhầm. Hoàng đã giấu kín lực lượng chính trong cuộc chiến với Phi Long. Trung “cún” cùng mười người trong nhóm của gã đã chủ động xin gia nhập băng Phi Phượng ngay từ đầu, nhưng gã đóng giả như thể mình không hề quen biết gì với Hoàng và liên tục tìm cách lấy lòng Đỗ Nguyên Đức khiến cho Đức phát sinh cảm giác tự mãn. Gã nghĩ rằng Trung “cún” là người của mình. Gã những tưởng mình đã xây dựng được một lực lượng riêng trung thành, thiện chiến và đông đảo. Đây chính là nòng cốt của nhóm Phi Phượng tinh anh. Có lực lượng này hậu thuẫn thì gã đích thực có thể làm ông chủ của Phi Phượng. Gã không hiểu rằng trong suốt cuộc chơi mình đã bị Hoàng dắt mũi dẫn đi y như một con bò ngu xuẩn. Hoàng đã nhìn thấy bản chất xảo quyệt của gã và hắn đã chuẩn bị sẵn phương án để trừng phạt một khi gã chính thức tỏ thái độ bất tuân.
Trần Hào Nam hiểu rằng nếu Hoàng đã nắm trong tay lực lượng của Trung “cún” thì cuộc chơi không còn đơn giản như trước nữa. Thế lực của hai bên bỗng nhiên cân xứng một cách bất ngờ. Trung “cún” có thể xem là đoàn trưởng xuất sắc nhất mà Phi Long từng sở hữu. Gã thông minh, nhạy bén, can trường hơn tất cả các đoàn trưởng của Trần Hào Nam bây giờ. Cho dù chưa từng được đào tạo trong quân ngũ ngày nào nhưng gã có năng lực chỉ huy bẩm sinh và từ gã tỏa ra uy thế khiến cho bọn lính lác bên dưới nể phục. Một mình gã cùng người của gã cũng có thể cân được vài đoàn Phi Long. Cần phải tính cách triệt hạ Trung “cún” sớm nếu không thì hậu họa khôn lường.
Trần Hào Nam gọi điện cho Dũng “còi”, yêu cầu lập tức có mặt tại văn phòng để bàn bạc. Nhưng lạ thay, gọi mãi Dũng “còi” không bắt máy. Trần Hào Nam phát cáu, gọi cho vợ của Dũng. Con bé nói rằng chồng mình đã ra khỏi nhà được bốn tiếng chưa về. Tim Nam hơi thót lại. Có chuyện rồi. Thằng Dũng “còi” chưa bao giờ hành xử một cách bất cẩn như vậy cả. Mồ hôi trên trán Nam chảy ròng ròng. Còn đang lo lắng, thư ký đã mang vào cho gã một cái hộp hình vuông khá nặng. Gã bóc ra xem. Bên trong hộp là một cái bàn tay người, nhìn kỹ thì là tay của Dũng không nhầm đi đâu được. Bàn tay co quắp vẫn còn nguyên máu me be bét. Trần Hào Nam ngồi phịch xuống ghế, tâm trạng trở nên vô cùng kinh khủng. Gã gọi cho bốn đoàn trưởng còn lại và thằng Điều “cá rô” là Đội trưởng đội sát thủ của Phi Long, yêu cầu tất cả tập hợp tại quán bar Dragon.
Quán bar Dragon được chọn làm cơ sở của Phi Long bởi nó có tới bốn lối vào nằm ở ba mặt phố, con phố nào cũng tấp nập người qua lại nên rất khó có thể theo dõi hiệu quả được. Các thành viên cấp cao của Phi Long khi đến Dragon không bao giờ vào bằng lối chính mà luôn chọn một trong ba lối phụ một cách ngẫu nhiên. Từ các lối phụ có lối đi ngoắt nghéo dễ dàng ẩn nấp và thoát thân khi cần. Hoàng đã chỉ thị thiết kế Dragon nhưng Trần Hào Nam mới chính là tổng công trình sư tòa nhà này nên gã cảm thấy rất tự hào về nó.
Đúng bảy giờ tối, sáu thủ lĩnh của Phi Long bước vào phòng họp chính bên trong quán bar Dragon. Có ông trùm Trần Hào Nam, đoàn trưởng Tuấn “sủi” là đoàn trưởng lâu đời nhất, được bổ nhiệm từ thời mới lập băng, đoàn trưởng Mạnh “lùn” vì gã lùn một mẩu, đoàn trưởng Huy “bệu” vì người gã béo như con lợn, đoàn trưởng Nghĩa “đô”, không rõ vì sao lại có biệt danh này bởi người gã nào có đô con lắm đâu, và cuối cùng là Điều “cá rô”. Điều “cá rô” danh nghĩa chỉ là trưởng nhóm nhưng vì nhóm của gã là nhóm sát thủ nên có địa vị ngang hàng với các đoàn trưởng Phi Long. Đây là ban lãnh đạo của Phi Long, là linh hồn của tổ chức, chúng có vai trò quan trọng trong việc duy trì vị thế của Phi Long như tổ chức tội phạm hùng mạnh nhất, đáng sợ nhất, chết chóc nhất thành phố Vĩnh An. Cuộc họp này có ý nghĩa sống còn trong quá trình mở rộng của tổ chức sang Tuyên Hòa. Chúng đang đối đầu và thua thiệt trước một băng nhóm tuy nhỏ bé hơn nhưng vô cùng lợi hại, được tổ chức và chỉ huy bởi đích thân người chủ cũ của chúng – Hoàng “đế” Nguyễn Việt Hoàng.
Trần Hào Nam không nhầm. Hoàng đã giấu kín lực lượng chính trong cuộc chiến với Phi Long. Trung “cún” cùng mười người trong nhóm của gã đã chủ động xin gia nhập băng Phi Phượng ngay từ đầu, nhưng gã đóng giả như thể mình không hề quen biết gì với Hoàng và liên tục tìm cách lấy lòng Đỗ Nguyên Đức khiến cho Đức phát sinh cảm giác tự mãn. Gã nghĩ rằng Trung “cún” là người của mình. Gã những tưởng mình đã xây dựng được một lực lượng riêng trung thành, thiện chiến và đông đảo. Đây chính là nòng cốt của nhóm Phi Phượng tinh anh. Có lực lượng này hậu thuẫn thì gã đích thực có thể làm ông chủ của Phi Phượng. Gã không hiểu rằng trong suốt cuộc chơi mình đã bị Hoàng dắt mũi dẫn đi y như một con bò ngu xuẩn. Hoàng đã nhìn thấy bản chất xảo quyệt của gã và hắn đã chuẩn bị sẵn phương án để trừng phạt một khi gã chính thức tỏ thái độ bất tuân.
Trần Hào Nam hiểu rằng nếu Hoàng đã nắm trong tay lực lượng của Trung “cún” thì cuộc chơi không còn đơn giản như trước nữa. Thế lực của hai bên bỗng nhiên cân xứng một cách bất ngờ. Trung “cún” có thể xem là đoàn trưởng xuất sắc nhất mà Phi Long từng sở hữu. Gã thông minh, nhạy bén, can trường hơn tất cả các đoàn trưởng của Trần Hào Nam bây giờ. Cho dù chưa từng được đào tạo trong quân ngũ ngày nào nhưng gã có năng lực chỉ huy bẩm sinh và từ gã tỏa ra uy thế khiến cho bọn lính lác bên dưới nể phục. Một mình gã cùng người của gã cũng có thể cân được vài đoàn Phi Long. Cần phải tính cách triệt hạ Trung “cún” sớm nếu không thì hậu họa khôn lường.
Trần Hào Nam gọi điện cho Dũng “còi”, yêu cầu lập tức có mặt tại văn phòng để bàn bạc. Nhưng lạ thay, gọi mãi Dũng “còi” không bắt máy. Trần Hào Nam phát cáu, gọi cho vợ của Dũng. Con bé nói rằng chồng mình đã ra khỏi nhà được bốn tiếng chưa về. Tim Nam hơi thót lại. Có chuyện rồi. Thằng Dũng “còi” chưa bao giờ hành xử một cách bất cẩn như vậy cả. Mồ hôi trên trán Nam chảy ròng ròng. Còn đang lo lắng, thư ký đã mang vào cho gã một cái hộp hình vuông khá nặng. Gã bóc ra xem. Bên trong hộp là một cái bàn tay người, nhìn kỹ thì là tay của Dũng không nhầm đi đâu được. Bàn tay co quắp vẫn còn nguyên máu me be bét. Trần Hào Nam ngồi phịch xuống ghế, tâm trạng trở nên vô cùng kinh khủng. Gã gọi cho bốn đoàn trưởng còn lại và thằng Điều “cá rô” là Đội trưởng đội sát thủ của Phi Long, yêu cầu tất cả tập hợp tại quán bar Dragon.
Quán bar Dragon được chọn làm cơ sở của Phi Long bởi nó có tới bốn lối vào nằm ở ba mặt phố, con phố nào cũng tấp nập người qua lại nên rất khó có thể theo dõi hiệu quả được. Các thành viên cấp cao của Phi Long khi đến Dragon không bao giờ vào bằng lối chính mà luôn chọn một trong ba lối phụ một cách ngẫu nhiên. Từ các lối phụ có lối đi ngoắt nghéo dễ dàng ẩn nấp và thoát thân khi cần. Hoàng đã chỉ thị thiết kế Dragon nhưng Trần Hào Nam mới chính là tổng công trình sư tòa nhà này nên gã cảm thấy rất tự hào về nó.
Đúng bảy giờ tối, sáu thủ lĩnh của Phi Long bước vào phòng họp chính bên trong quán bar Dragon. Có ông trùm Trần Hào Nam, đoàn trưởng Tuấn “sủi” là đoàn trưởng lâu đời nhất, được bổ nhiệm từ thời mới lập băng, đoàn trưởng Mạnh “lùn” vì gã lùn một mẩu, đoàn trưởng Huy “bệu” vì người gã béo như con lợn, đoàn trưởng Nghĩa “đô”, không rõ vì sao lại có biệt danh này bởi người gã nào có đô con lắm đâu, và cuối cùng là Điều “cá rô”. Điều “cá rô” danh nghĩa chỉ là trưởng nhóm nhưng vì nhóm của gã là nhóm sát thủ nên có địa vị ngang hàng với các đoàn trưởng Phi Long. Đây là ban lãnh đạo của Phi Long, là linh hồn của tổ chức, chúng có vai trò quan trọng trong việc duy trì vị thế của Phi Long như tổ chức tội phạm hùng mạnh nhất, đáng sợ nhất, chết chóc nhất thành phố Vĩnh An. Cuộc họp này có ý nghĩa sống còn trong quá trình mở rộng của tổ chức sang Tuyên Hòa. Chúng đang đối đầu và thua thiệt trước một băng nhóm tuy nhỏ bé hơn nhưng vô cùng lợi hại, được tổ chức và chỉ huy bởi đích thân người chủ cũ của chúng – Hoàng “đế” Nguyễn Việt Hoàng.
