CHƯƠNG 50
Hoàng cầm bút lên, viết tên Trần Hào Nam, Đào Minh Thảo lên tờ giấy trắng, sau đó vẽ một vòng tròn to bao lấy hai cái tên này.
- Liên minh Trần Hào Nam – Đào Minh Thảo mang tính cộng sinh và mang lại lợi ích cho cả hai nên rất chắc chắn, không thể phá vỡ được. Nhưng vẫn còn một liên minh khác, mỏng manh và lỏng lẻo hơn rất nhiều.
Hắn viết tên Cao Thế Khải lên tờ giấy. Ông Đại ngạc nhiên:
- Cao Thế Khải? Là tên trùm buôn bán ma túy bị truy nã toàn cầu đó ư? Chúng đang liên minh với nhau?
- À há, một thông tin quan trọng phải không? Nếu tôi không nói thì anh sẽ mãi mãi không bao giờ biết được. Chúng liên minh với nhau để chống lại tôi. Bây giờ tôi đã bị bắt và nhiều khả năng sẽ bị tử hình, yếu tố kết dính không còn, liên minh này không còn cần thiết nữa. Tôi đồ rằng chúng đang trên bờ vực tan vỡ. Thứ duy nhất giữ chúng lại là lợi nhuận, bởi Trần Hào Nam bảo kê cho Cao Thế Khải bán ma túy ở Vĩnh An và Tuyên Hòa, trong quán bar Thiên Niên Kỷ của hắn.
- Chúng tôi biết quán bar ấy có bán ma túy.
- Ai cũng biết. Nó rõ như ban ngày vậy mà. Nhưng anh chưa quăng lưới để tìm thằng đầu nậu hoặc những thằng cao hơn cả chúng nữa, bây giờ anh đã biết rồi đấy. Người tổ chức đường dây ấy là Cao Thế Khải. Tuy nhiên Cao Thế Khải là một thằng cha rất khôn ngoan. Các anh đã truy lùng hắn suốt bao nhiêu năm nay mà cũng có bắt được đâu? Có một người có thể thay thế các anh tìm được hắn.
Ông Đại nói ngay:
- Trần Hào Nam.
- Đúng vậy. Trần Hào Nam biết Cao Thế Khải ở đâu. Và đây chính là điểm mấu chốt của vấn đề. Các anh phải tìm cách chia rẽ chúng, khiến chúng giết lẫn nhau, như thế thì một thằng sẽ chết và thằng kia sẽ bị bắt vì tội giết người và khi ấy cả hai đế chế tội phạm đều tan rã.
- Làm thế nào để khiến hai thằng ấy trở nên chia rẽ?
- Chúng đã chia rẽ sẵn rồi. Bởi vì cả hai thằng đều mưu mô, thâm hiểm và tham vọng. Một rừng không thể có hai hổ. Bây giờ các anh chỉ cần làm thêm một bước nữa, đó là gia tăng nhân lực để truy tìm Cao Thế Khải, phao tin đồn rằng công an đã biết về mối quan hệ giữa Cao Thế Khải và Trần Hào Nam. Trần Hào Nam sợ Cao Thế Khải bị bắt sẽ khai mình ra, tất nhiên sẽ làm cái điều mà hắn đã làm với Tuấn “sủi”, đó là giết người diệt khẩu. Trần Hào Nam chắc hẳn đã tính cách giết Cao Thế Khải từ lâu lắm rồi, chỉ là chưa đến lúc ra tay mà thôi. Hãy thúc đẩy hắn thực hiện điều đó. Hãy cho hắn một lý do để giết đối tác cũng là đối thủ tiềm năng của hắn. Vụ ám sát này chắc hẳn sẽ để lại manh mối để từ đó các anh truy ra được trách nhiệm Trần Hào Nam.
Ông Đại nhìn Hoàng một lúc lâu rồi mới nói:
- Cách làm của anh nghe có vẻ sẽ có hiệu quả đấy, nhưng đó không phải là điều mà pháp luật nên làm.
Hoàng tủm tỉm cười:
- Thế nào là không nên làm? Chẳng phải các anh vẫn đang truy bắt Cao Thế Khải hay sao? Tăng nhân lực lên truy tìm hắn là điều không nên hay sao?
- Nghe thì có vẻ như cùng một hành động nhưng lại khác biệt về bản chất. Trước khi biết về kế hoạch của anh, thì việc truy bắt Cao Thế Khải chỉ thuần túy là để chặn đứng đường dây buôn bán ma túy và bắt hắn phải chịu trách nhiệm cho những tội ác mà hắn từng phạm phải trước đây. Nhưng khi biết về kế hoạch của anh rồi, thì việc truy bắt Cao Thế Khải lại nhằm mục đích giết hắn. Đây là hành động mượn dao giết người. Nó không còn đúng với bản chất của pháp luật là truy cầu công lý nữa mà là một âm mưu sát nhân thâm độc và tàn nhẫn.
- Tôi biết anh sẽ nói những câu ngớ ngẩn như vậy. Nên tôi không có ý định tranh cãi với anh. Anh làm hay không làm là quyền của anh. Nhưng hãy nhớ rằng có hàng nghìn gia đình đang điêu đứng vì nguồn cung ma túy giá rẻ của Cao Thế Khải. Biết bao cuộc đời sẽ tốt đẹp hơn nếu người thân của họ không nghiện lòi đít. Khải không phải là một thằng đầu nậu như những thằng mà các anh quen bắt cho đến nay. Hắn là một ông trùm ma túy, một thằng tội phạm nguy hiểm bậc nhất mà rất nhiều người sẽ hạnh phúc khi biết tin hắn chết.
Ông Đại cau mày. Tất cả những gì Hoàng nói đều đúng, nhưng ông vẫn không tránh khỏi cảm giác hổ thẹn. Ông có cảm giác rằng nếu mình làm như điều hắn khuyên bảo thì bàn tay của ông sẽ nhuốm máu người. Đây không phải là sự chính trực mà ông hằng tâm niệm và theo đuổi. Hoàng quả là một kẻ đáng sợ, ngay cả khi đang bị giam cầm hắn vẫn có thể thao túng suy nghĩ của ông và buộc ông làm những điều mà hắn muốn.
- Anh muốn mượn tay tôi để giết Khải. Đây là một cuộc trả thù trên danh nghĩa của đạo đức và công lý.
- Quyền quyết định thuộc về anh. Nhưng hãy nhớ cho rằng anh chỉ còn ba tháng trước khi về hưu và mất mọi cơ hội để bóc dỡ hai tổ chức tội phạm lớn nhất hiện nay. Nếu anh muốn giữ lương tâm của một điều tra viên thì tốt thôi, hy vọng những người bị Trần Hào Nam và Cao Thế Khải hãm hại sẽ thông cảm cho anh. Đôi khi, anh bạn ạ, chúng ta phải chấp nhận đánh mất cái lương tâm nhỏ để giữ lại cái lương tâm lớn.
- Anh có thể nói điều này với tôi sớm hơn? Tại sao bây giờ mới nói?
Hoàng phá lên cười:
- Nếu tôi nói với anh điều này trước đây thì anh có chịu nghe không? Anh lúc đó đang là Trưởng phòng cơ quan điều tra, quyền lực trong tay, trong khi tôi là một thằng tù. Anh ở thế mạnh còn tôi thế yếu. Anh sẽ không chỉ phỉ báng tôi như anh vừa làm lúc nãy mà còn mượn các thông tin của tôi để làm lợi cho sự nghiệp của anh. Thượng tá Đại, xem chừng anh vẫn đánh giá tôi thấp quá.
- Anh đã tính trước tất cả mọi thứ. Anh biết rằng tôi sẽ phải làm theo âm mưu của anh?
Hoàng cầm lấy cốc nước ấm mà lúc nãy ông Đại đưa cho. Hắn mân mê nó trên tay và nói:
- Không phải, tôi không phải là thần thánh. Tôi thực lòng không nghĩ rằng anh sẽ quay lại đây trong tư cách là một điều tra viên. Tôi chỉ biết rằng mình không nên nói bất kỳ điều gì cho anh nghe vào thời điểm anh vẫn đang say mê với các kế hoạch và dự định của mình. Bây giờ thì anh đã mất tất cả rồi. Chúng ta đã ở vị thế ngang bằng nhau, đều là những kẻ thua cuộc. Đây là một cuộc trao đổi có lời, anh Đại ạ.
- Liên minh Trần Hào Nam – Đào Minh Thảo mang tính cộng sinh và mang lại lợi ích cho cả hai nên rất chắc chắn, không thể phá vỡ được. Nhưng vẫn còn một liên minh khác, mỏng manh và lỏng lẻo hơn rất nhiều.
Hắn viết tên Cao Thế Khải lên tờ giấy. Ông Đại ngạc nhiên:
- Cao Thế Khải? Là tên trùm buôn bán ma túy bị truy nã toàn cầu đó ư? Chúng đang liên minh với nhau?
- À há, một thông tin quan trọng phải không? Nếu tôi không nói thì anh sẽ mãi mãi không bao giờ biết được. Chúng liên minh với nhau để chống lại tôi. Bây giờ tôi đã bị bắt và nhiều khả năng sẽ bị tử hình, yếu tố kết dính không còn, liên minh này không còn cần thiết nữa. Tôi đồ rằng chúng đang trên bờ vực tan vỡ. Thứ duy nhất giữ chúng lại là lợi nhuận, bởi Trần Hào Nam bảo kê cho Cao Thế Khải bán ma túy ở Vĩnh An và Tuyên Hòa, trong quán bar Thiên Niên Kỷ của hắn.
- Chúng tôi biết quán bar ấy có bán ma túy.
- Ai cũng biết. Nó rõ như ban ngày vậy mà. Nhưng anh chưa quăng lưới để tìm thằng đầu nậu hoặc những thằng cao hơn cả chúng nữa, bây giờ anh đã biết rồi đấy. Người tổ chức đường dây ấy là Cao Thế Khải. Tuy nhiên Cao Thế Khải là một thằng cha rất khôn ngoan. Các anh đã truy lùng hắn suốt bao nhiêu năm nay mà cũng có bắt được đâu? Có một người có thể thay thế các anh tìm được hắn.
Ông Đại nói ngay:
- Trần Hào Nam.
- Đúng vậy. Trần Hào Nam biết Cao Thế Khải ở đâu. Và đây chính là điểm mấu chốt của vấn đề. Các anh phải tìm cách chia rẽ chúng, khiến chúng giết lẫn nhau, như thế thì một thằng sẽ chết và thằng kia sẽ bị bắt vì tội giết người và khi ấy cả hai đế chế tội phạm đều tan rã.
- Làm thế nào để khiến hai thằng ấy trở nên chia rẽ?
- Chúng đã chia rẽ sẵn rồi. Bởi vì cả hai thằng đều mưu mô, thâm hiểm và tham vọng. Một rừng không thể có hai hổ. Bây giờ các anh chỉ cần làm thêm một bước nữa, đó là gia tăng nhân lực để truy tìm Cao Thế Khải, phao tin đồn rằng công an đã biết về mối quan hệ giữa Cao Thế Khải và Trần Hào Nam. Trần Hào Nam sợ Cao Thế Khải bị bắt sẽ khai mình ra, tất nhiên sẽ làm cái điều mà hắn đã làm với Tuấn “sủi”, đó là giết người diệt khẩu. Trần Hào Nam chắc hẳn đã tính cách giết Cao Thế Khải từ lâu lắm rồi, chỉ là chưa đến lúc ra tay mà thôi. Hãy thúc đẩy hắn thực hiện điều đó. Hãy cho hắn một lý do để giết đối tác cũng là đối thủ tiềm năng của hắn. Vụ ám sát này chắc hẳn sẽ để lại manh mối để từ đó các anh truy ra được trách nhiệm Trần Hào Nam.
Ông Đại nhìn Hoàng một lúc lâu rồi mới nói:
- Cách làm của anh nghe có vẻ sẽ có hiệu quả đấy, nhưng đó không phải là điều mà pháp luật nên làm.
Hoàng tủm tỉm cười:
- Thế nào là không nên làm? Chẳng phải các anh vẫn đang truy bắt Cao Thế Khải hay sao? Tăng nhân lực lên truy tìm hắn là điều không nên hay sao?
- Nghe thì có vẻ như cùng một hành động nhưng lại khác biệt về bản chất. Trước khi biết về kế hoạch của anh, thì việc truy bắt Cao Thế Khải chỉ thuần túy là để chặn đứng đường dây buôn bán ma túy và bắt hắn phải chịu trách nhiệm cho những tội ác mà hắn từng phạm phải trước đây. Nhưng khi biết về kế hoạch của anh rồi, thì việc truy bắt Cao Thế Khải lại nhằm mục đích giết hắn. Đây là hành động mượn dao giết người. Nó không còn đúng với bản chất của pháp luật là truy cầu công lý nữa mà là một âm mưu sát nhân thâm độc và tàn nhẫn.
- Tôi biết anh sẽ nói những câu ngớ ngẩn như vậy. Nên tôi không có ý định tranh cãi với anh. Anh làm hay không làm là quyền của anh. Nhưng hãy nhớ rằng có hàng nghìn gia đình đang điêu đứng vì nguồn cung ma túy giá rẻ của Cao Thế Khải. Biết bao cuộc đời sẽ tốt đẹp hơn nếu người thân của họ không nghiện lòi đít. Khải không phải là một thằng đầu nậu như những thằng mà các anh quen bắt cho đến nay. Hắn là một ông trùm ma túy, một thằng tội phạm nguy hiểm bậc nhất mà rất nhiều người sẽ hạnh phúc khi biết tin hắn chết.
Ông Đại cau mày. Tất cả những gì Hoàng nói đều đúng, nhưng ông vẫn không tránh khỏi cảm giác hổ thẹn. Ông có cảm giác rằng nếu mình làm như điều hắn khuyên bảo thì bàn tay của ông sẽ nhuốm máu người. Đây không phải là sự chính trực mà ông hằng tâm niệm và theo đuổi. Hoàng quả là một kẻ đáng sợ, ngay cả khi đang bị giam cầm hắn vẫn có thể thao túng suy nghĩ của ông và buộc ông làm những điều mà hắn muốn.
- Anh muốn mượn tay tôi để giết Khải. Đây là một cuộc trả thù trên danh nghĩa của đạo đức và công lý.
- Quyền quyết định thuộc về anh. Nhưng hãy nhớ cho rằng anh chỉ còn ba tháng trước khi về hưu và mất mọi cơ hội để bóc dỡ hai tổ chức tội phạm lớn nhất hiện nay. Nếu anh muốn giữ lương tâm của một điều tra viên thì tốt thôi, hy vọng những người bị Trần Hào Nam và Cao Thế Khải hãm hại sẽ thông cảm cho anh. Đôi khi, anh bạn ạ, chúng ta phải chấp nhận đánh mất cái lương tâm nhỏ để giữ lại cái lương tâm lớn.
- Anh có thể nói điều này với tôi sớm hơn? Tại sao bây giờ mới nói?
Hoàng phá lên cười:
- Nếu tôi nói với anh điều này trước đây thì anh có chịu nghe không? Anh lúc đó đang là Trưởng phòng cơ quan điều tra, quyền lực trong tay, trong khi tôi là một thằng tù. Anh ở thế mạnh còn tôi thế yếu. Anh sẽ không chỉ phỉ báng tôi như anh vừa làm lúc nãy mà còn mượn các thông tin của tôi để làm lợi cho sự nghiệp của anh. Thượng tá Đại, xem chừng anh vẫn đánh giá tôi thấp quá.
- Anh đã tính trước tất cả mọi thứ. Anh biết rằng tôi sẽ phải làm theo âm mưu của anh?
Hoàng cầm lấy cốc nước ấm mà lúc nãy ông Đại đưa cho. Hắn mân mê nó trên tay và nói:
- Không phải, tôi không phải là thần thánh. Tôi thực lòng không nghĩ rằng anh sẽ quay lại đây trong tư cách là một điều tra viên. Tôi chỉ biết rằng mình không nên nói bất kỳ điều gì cho anh nghe vào thời điểm anh vẫn đang say mê với các kế hoạch và dự định của mình. Bây giờ thì anh đã mất tất cả rồi. Chúng ta đã ở vị thế ngang bằng nhau, đều là những kẻ thua cuộc. Đây là một cuộc trao đổi có lời, anh Đại ạ.
