Hiện đại Phi Long

CHƯƠNG 50

Hoàng cầm bút lên, viết tên Trần Hào Nam, Đào Minh Thảo lên tờ giấy trắng, sau đó vẽ một vòng tròn to bao lấy hai cái tên này.

- Liên minh Trần Hào Nam – Đào Minh Thảo mang tính cộng sinh và mang lại lợi ích cho cả hai nên rất chắc chắn, không thể phá vỡ được. Nhưng vẫn còn một liên minh khác, mỏng manh và lỏng lẻo hơn rất nhiều.

Hắn viết tên Cao Thế Khải lên tờ giấy. Ông Đại ngạc nhiên:

- Cao Thế Khải? Là tên trùm buôn bán ma túy bị truy nã toàn cầu đó ư? Chúng đang liên minh với nhau?

- À há, một thông tin quan trọng phải không? Nếu tôi không nói thì anh sẽ mãi mãi không bao giờ biết được. Chúng liên minh với nhau để chống lại tôi. Bây giờ tôi đã bị bắt và nhiều khả năng sẽ bị tử hình, yếu tố kết dính không còn, liên minh này không còn cần thiết nữa. Tôi đồ rằng chúng đang trên bờ vực tan vỡ. Thứ duy nhất giữ chúng lại là lợi nhuận, bởi Trần Hào Nam bảo kê cho Cao Thế Khải bán ma túy ở Vĩnh An và Tuyên Hòa, trong quán bar Thiên Niên Kỷ của hắn.

- Chúng tôi biết quán bar ấy có bán ma túy.

- Ai cũng biết. Nó rõ như ban ngày vậy mà. Nhưng anh chưa quăng lưới để tìm thằng đầu nậu hoặc những thằng cao hơn cả chúng nữa, bây giờ anh đã biết rồi đấy. Người tổ chức đường dây ấy là Cao Thế Khải. Tuy nhiên Cao Thế Khải là một thằng cha rất khôn ngoan. Các anh đã truy lùng hắn suốt bao nhiêu năm nay mà cũng có bắt được đâu? Có một người có thể thay thế các anh tìm được hắn.

Ông Đại nói ngay:

- Trần Hào Nam.

- Đúng vậy. Trần Hào Nam biết Cao Thế Khải ở đâu. Và đây chính là điểm mấu chốt của vấn đề. Các anh phải tìm cách chia rẽ chúng, khiến chúng giết lẫn nhau, như thế thì một thằng sẽ chết và thằng kia sẽ bị bắt vì tội giết người và khi ấy cả hai đế chế tội phạm đều tan rã.

- Làm thế nào để khiến hai thằng ấy trở nên chia rẽ?

- Chúng đã chia rẽ sẵn rồi. Bởi vì cả hai thằng đều mưu mô, thâm hiểm và tham vọng. Một rừng không thể có hai hổ. Bây giờ các anh chỉ cần làm thêm một bước nữa, đó là gia tăng nhân lực để truy tìm Cao Thế Khải, phao tin đồn rằng công an đã biết về mối quan hệ giữa Cao Thế Khải và Trần Hào Nam. Trần Hào Nam sợ Cao Thế Khải bị bắt sẽ khai mình ra, tất nhiên sẽ làm cái điều mà hắn đã làm với Tuấn “sủi”, đó là giết người diệt khẩu. Trần Hào Nam chắc hẳn đã tính cách giết Cao Thế Khải từ lâu lắm rồi, chỉ là chưa đến lúc ra tay mà thôi. Hãy thúc đẩy hắn thực hiện điều đó. Hãy cho hắn một lý do để giết đối tác cũng là đối thủ tiềm năng của hắn. Vụ ám sát này chắc hẳn sẽ để lại manh mối để từ đó các anh truy ra được trách nhiệm Trần Hào Nam.

Ông Đại nhìn Hoàng một lúc lâu rồi mới nói:

- Cách làm của anh nghe có vẻ sẽ có hiệu quả đấy, nhưng đó không phải là điều mà pháp luật nên làm.

Hoàng tủm tỉm cười:

- Thế nào là không nên làm? Chẳng phải các anh vẫn đang truy bắt Cao Thế Khải hay sao? Tăng nhân lực lên truy tìm hắn là điều không nên hay sao?

- Nghe thì có vẻ như cùng một hành động nhưng lại khác biệt về bản chất. Trước khi biết về kế hoạch của anh, thì việc truy bắt Cao Thế Khải chỉ thuần túy là để chặn đứng đường dây buôn bán ma túy và bắt hắn phải chịu trách nhiệm cho những tội ác mà hắn từng phạm phải trước đây. Nhưng khi biết về kế hoạch của anh rồi, thì việc truy bắt Cao Thế Khải lại nhằm mục đích giết hắn. Đây là hành động mượn dao giết người. Nó không còn đúng với bản chất của pháp luật là truy cầu công lý nữa mà là một âm mưu sát nhân thâm độc và tàn nhẫn.

- Tôi biết anh sẽ nói những câu ngớ ngẩn như vậy. Nên tôi không có ý định tranh cãi với anh. Anh làm hay không làm là quyền của anh. Nhưng hãy nhớ rằng có hàng nghìn gia đình đang điêu đứng vì nguồn cung ma túy giá rẻ của Cao Thế Khải. Biết bao cuộc đời sẽ tốt đẹp hơn nếu người thân của họ không nghiện lòi đít. Khải không phải là một thằng đầu nậu như những thằng mà các anh quen bắt cho đến nay. Hắn là một ông trùm ma túy, một thằng tội phạm nguy hiểm bậc nhất mà rất nhiều người sẽ hạnh phúc khi biết tin hắn chết.

Ông Đại cau mày. Tất cả những gì Hoàng nói đều đúng, nhưng ông vẫn không tránh khỏi cảm giác hổ thẹn. Ông có cảm giác rằng nếu mình làm như điều hắn khuyên bảo thì bàn tay của ông sẽ nhuốm máu người. Đây không phải là sự chính trực mà ông hằng tâm niệm và theo đuổi. Hoàng quả là một kẻ đáng sợ, ngay cả khi đang bị giam cầm hắn vẫn có thể thao túng suy nghĩ của ông và buộc ông làm những điều mà hắn muốn.

- Anh muốn mượn tay tôi để giết Khải. Đây là một cuộc trả thù trên danh nghĩa của đạo đức và công lý.

- Quyền quyết định thuộc về anh. Nhưng hãy nhớ cho rằng anh chỉ còn ba tháng trước khi về hưu và mất mọi cơ hội để bóc dỡ hai tổ chức tội phạm lớn nhất hiện nay. Nếu anh muốn giữ lương tâm của một điều tra viên thì tốt thôi, hy vọng những người bị Trần Hào Nam và Cao Thế Khải hãm hại sẽ thông cảm cho anh. Đôi khi, anh bạn ạ, chúng ta phải chấp nhận đánh mất cái lương tâm nhỏ để giữ lại cái lương tâm lớn.

- Anh có thể nói điều này với tôi sớm hơn? Tại sao bây giờ mới nói?

Hoàng phá lên cười:

- Nếu tôi nói với anh điều này trước đây thì anh có chịu nghe không? Anh lúc đó đang là Trưởng phòng cơ quan điều tra, quyền lực trong tay, trong khi tôi là một thằng tù. Anh ở thế mạnh còn tôi thế yếu. Anh sẽ không chỉ phỉ báng tôi như anh vừa làm lúc nãy mà còn mượn các thông tin của tôi để làm lợi cho sự nghiệp của anh. Thượng tá Đại, xem chừng anh vẫn đánh giá tôi thấp quá.

- Anh đã tính trước tất cả mọi thứ. Anh biết rằng tôi sẽ phải làm theo âm mưu của anh?

Hoàng cầm lấy cốc nước ấm mà lúc nãy ông Đại đưa cho. Hắn mân mê nó trên tay và nói:

- Không phải, tôi không phải là thần thánh. Tôi thực lòng không nghĩ rằng anh sẽ quay lại đây trong tư cách là một điều tra viên. Tôi chỉ biết rằng mình không nên nói bất kỳ điều gì cho anh nghe vào thời điểm anh vẫn đang say mê với các kế hoạch và dự định của mình. Bây giờ thì anh đã mất tất cả rồi. Chúng ta đã ở vị thế ngang bằng nhau, đều là những kẻ thua cuộc. Đây là một cuộc trao đổi có lời, anh Đại ạ.
 
CHƯƠNG 51

Đêm đó Hoàng không bị dựng dậy vào lúc rạng sáng để thẩm vấn. Ông Đại cho hắn được ngủ yên. Hắn nằm trên sàn nhà lạnh, hai mắt mở to nhìn lên trần nhà. Kế hoạch của hắn đã đi được một nửa. Đây mới là thời điểm then chốt, thành bại nằm ở giai đoạn này. Hắn chấp nhận bị bắt không phải để kết thúc cuộc đời mình như một con chó chết mà là để tái sinh như phượng hoàng. Hắn đã bắt đầu vẽ ra trong đầu đường thoát ngay từ thời điểm hắn lên kế hoạch giết chết Thái Văn Chung một cách công khai. Ba mươi phút lái xe đến bệnh viện là ba mươi phút không ngừng tính toán cánh cửa hai chiều, một chiều đến cửa tử và chiều còn lại sẽ đưa hắn trở về với Phi Long.

Hoàng dẹp sự xúc động đang cuộn dâng để bước vào giấc ngủ. Hắn biết mình cần giấc ngủ này. Khả năng tự trấn an và ngắt kết nối là vũ khí lợi hại của hắn, cho phép hắn hồi phục và tiếp tục cuộc chiến đấu trường kỳ. Hắn không biết tương lai của mình ra sao nhưng hắn dứt khoát không để cho nỗi lo lắng và bất an hủy hoại thần trí của hắn. Một cơ thể khỏe mạnh và một bộ não minh mẫn là yếu tố tiên quyết để hắn đòi lại sự sống từ bàn tay tử thần, và nếu may mắn thì không chỉ sự sống mà thôi.

Ông Đại tuy đã mất chức nhưng vẫn còn nhiều bạn bè trong ngành. Ông đã tự tay đào tạo hàng chục cán bộ trẻ có năng lực hiện đang nắm giữ các chức vụ quan trọng ở các địa phương. Những người này đã lên tiếng nói đỡ cho ông vào các thời điểm quan trọng. Bây giờ họ sẽ giúp ông thực hiện kế hoạch truy lùng Cao Thế Khải. Một cuộc đột kích bất ngờ được thực hiện bởi công an tỉnh ngoài đã tóm gọn được thằng giao hàng của Cao Thế Khải khi gã đến quán bar Thiên Niên Kỷ. Gã lập tức được đưa về trại tạm giam để lấy lời khai. Xuất hiện tin đồn rằng công an đã lần ra được dấu vết của Cao Thế Khải và một tấm lưới chằng chịt đang chuẩn bị chụp lên đầu gã, buộc gã phải khai ra đối tác làm ăn ở Tuyên Hòa.

Thông tin ấy khiến Trần Hào Nam lo lắng. Tin đồn lan rất nhanh và không có cách nào kiểm chứng được độ chính xác. Ngay cả một người có chức vụ cao như Đào Minh Thảo cũng không thể xác định được chân tướng vụ việc. Cao Thế Khải là đối tượng bị truy nã cao độ trong nhiều năm, nhưng Trần Hào Nam có cảm giác rằng bản chất cuộc truy lùng lần này khác trước. Mục tiêu chủ yếu của công an dường như không phải là Cao Thế Khải mà là gã, bởi tin đồn nhấn mạnh đến đối tác của Khải hơn chính bản thân Khải.

Trần Hào Nam không hề biết rằng gã đã rơi vào cái bẫy tâm lý mà Hoàng giăng sẵn. Gã tự hào rằng mình hiểu Hoàng, nhưng gã hiểu Hoàng như thế nào thì Hoàng cũng hiểu gã y như vậy. Đây là mối quan hệ thù địch giữa hai người đã từng làm việc với nhau trong suốt hàng chục năm và sau đó trở thành kẻ thù.

Tính cách của Trần Hào Nam đa nghi và cẩn thận. Gã là dạng người mà nếu biết trong nhà có chuột thì sẽ thức trắng đêm để lên kế hoạch diệt chuột, và cuộc sống của gã sẽ ở trong trạng thái chiến tranh thường trực cho đến khi hắn thành công giết được con chuột đó. Những người như vậy khi hoàn cảnh trở nên cực đoan sẽ dễ mắc chứng hoang tưởng và có xu hướng phóng đại các mối đe dọa. Trần Hào Nam biết rằng Cao Thế Khải không dễ bị bắt, nhưng vẫn có khả năng bị bắt, và nếu gã bị bắt thì Nam rắc rối to. Thà rằng chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất, còn hơn cứ mãi mong đợi tình huống tốt đẹp nhất và tỏ ra bất ngờ khi cuộc đời không diễn biến như ta mong muốn.

Trần Hào Nam quyết định mình phải ra tay trước. Gã cần phải giết Cao Thế Khải. Cái chết của Cao Thế Khải sẽ mang lại nhiều lợi ích cho gã, mà trước hết là tiêu diệt được một kẻ cạnh tranh nguy hiểm cho danh hiệu ông trùm của thế giới ngầm. Thứ đến, gã không còn phải chia quá nhiều lợi nhuận từ hoạt động buôn bán ma túy cho Cao Thế Khải nữa. Cao Thế Khải không phải là thằng bán ma túy duy nhất. Trần Hào Nam đã có đầu mối từ bên Thái Lan và Campuchia sẵn sàng thay thế Cao Thế Khải và chúng chấp nhận tỷ lệ ăn chia thấp hơn nhiều. Cuối cùng, gã sẽ triệt được một trong số rất ít những kẻ mà lời khai của chúng có thể đưa gã vào tù hoặc thậm chí là án tử hình.

Giết Cao Thế Khải không phải là việc dễ dàng. Giết gã cũng khó như giết Nguyễn Việt Hoàng vậy, cả hai đều có sự nhạy bén khó tin với các hiểm họa tiềm tàng và chúng luôn biết cách cắn trả. Cao Thế Khải là con sư tử đã quen thống trị trên cái lãnh địa mà nó đã dùng sức mạnh và sự tàn bạo để vẽ ra. Tuy nhiên điều đó không làm chùn bước Trần Hào Nam, bởi cũng như với Nguyễn Việt Hoàng, kế hoạch giết hại Cao Thế Khải không nảy sinh một cách bột phát mà đã được Trần Hào Nam chuẩn bị từ lúc hai người mới quen nhau. Sự hung bạo và nguồn năng lượng khổng lồ toát ra từ Cao Thế Khải đã gióng lên hồi chuông báo động với gã, và kể từ ngày đó gã đã âm thầm lên sẵn bản kế hoạch đưa đối phương vào chỗ chết. Quả vậy, Trần Hào Nam đã tìm cách giết đồng thời cả Nguyễn Việt Hoàng và Cao Thế Khải khi đang làm việc với cả hai người này. Bất kỳ ai mà Trần Hào Nam không thể khống chế được đều phải chết.

Trần Hào Nam rất chăm mời Cao Thế Khải đến quán bar Dragon. Nơi đây đã trở thành điểm lui tới ưa thích của Khải, chủ yếu bởi có rượu ngon. Gái thì cũng có đấy, cực đẹp nữa là khác, nhưng Khải không muốn dùng gái bẩn do người khác cung cấp. Dễ bị khống chế lắm. Như những con đực tràn đầy hormone nam tính khác, gã cũng thèm gái chứ nhưng phải là gái nhà lành, còn trinh càng tốt, và do gã chủ động tán được, như thế mới mang lại cảm giác sạch sẽ và an toàn. Rượu thì có chút đặc thù. Cái chai hai trăm triệu, đặc sản của Dragon, là thứ đồ hiếm mà ngay cả người có tiền cũng rất khó mua được. Đây là rượu của các chủ tịch, một thằng suốt ngày sống chui lủi như Cao Thế Khải muốn kiếm còn khó hơn lên giời.
 
CHƯƠNG 52

Trần Hào Nam tốn cả chục tỷ đồng thủ sẵn một kho rượu quý chỉ dành riêng cho Cao Thế Khải, các thực khách khác cho dù cao cấp đến đâu cũng không được đụng đến. Ngay cả Đào Minh Thảo cũng không biết gì về kho rượu này. Trong kho có loại rượu mà Cao Thế Khải thích. Khải được ban cho đặc ân có thể bước vào trong kho bất kỳ lúc nào và lấy ra bất kỳ chai rượu nào với số lượng bao nhiêu tùy thích. Một người thông minh như Khải chẳng lẽ không ý thức được đây là miếng phô mai trong bẫy chuột? Gã cũng tự động phát sinh lòng cảnh giác chứ, nhưng vấn đề là rượu ngon quá và ê hề quá khiến cho gã không sao cưỡng lại được. Đời người có mấy mà phải tự kìm giữ mình như thế?

Lâu dần thành quen, Cao Thế Khải vẫn thường đến Dragon không báo trước. Gã vào thẳng kho rượu để lấy đi thứ mình thích. Không nhân viên nào trong quán ngăn cản gã. Tất cả đều là người của Phi Long. Họ đã được đào tạo để không chất vấn hay làm phiền Cao Thế Khải. Gã được đối xử ngang hàng với chủ tịch của tập đoàn và điều đó khiến cho Khải cảm thấy thích thú. Sự thính nhạy mang tính bản năng, thứ đã giữ cho gã sống sót và tự do trong hầu hết quãng đời tội phạm, bị rượu ngon làm cho cùn nhụt đi, và gã trở nên u mê như hầu hết những kẻ nghiện ngập khác.

Trần Hào Nam đã làm tất cả những gì có thể để chiều chuộng và ve vuốt sở thích cũng như thói tự cao của Cao Thế Khải, từng bước dẫn dụ con chuột vào trong cái bẫy phủ đầy phô mai. Gã chọn Dragon làm địa điểm hành quyết vì nơi đây kín đáo và dễ phi tang thi thể. Bây giờ thứ mà Trần Hào Nam cần chỉ là một cơ hội phù hợp. Gã kiên nhẫn chờ đợi. Gã không liên lạc với Cao Thế Khải hay mời gã đến quán, biết rằng những cử chỉ lộ liễu có thể khiến Khải đánh hơi thấy mối nguy đang treo lơ lửng trên đầu. Khải sẽ đến khi gã cảm thấy an toàn.

Khi cuộc truy lùng Khải lên đến cao trào, gã quyết định tạm rời khỏi Việt Nam, đợi đến khi giông tố qua đi. Gã âm mưu vượt biên giới qua Campuchia, sau đó sang Thái Lan nơi gã có sự hậu thuẫn vững chắc từ Hội Tam Hoàng. Nhưng trước khi đi, gã muốn đến Dragon để lấy mấy thùng rượu. Gã không báo trước cho Trần Hào Nam về chuyến viếng thăm bất ngờ. Gã không biết rằng đội sát thủ của Điều “cá rô” đã trực sẵn trong và ngoài quán bar từ cả tháng trước, chăm chú còn hơn mẹ ngóng con, chỉ cần xác định đúng đối tượng là khởi động cuộc tấn công đã được lên kế hoạch chi tiết từ lâu.

Cao Thế Khải đi xe ô tô đến quán bar Dragon vào lúc ba giờ sáng, ngay trước thời điểm đóng cửa. Gã đi cùng ba thằng nữa, một thằng cầm lái và hai thằng vệ sĩ, tất cả đều dắt súng cạp quần. Trừ thằng cầm lái, ba thằng còn lại xuống xe, hùng hục tiến thẳng vào trong quán, thái độ tự nhiên như ở nhà. Nhân viên quán bar gật đầu và cất tiếng chào anh Khải, anh Khải nghe thật rộn ràng. Khải vỗ mông em nhân viên, miệng cười hềnh hệch, tiện thể nhét vào cổ áo cho em nắm tiền mà chính gã cũng không rõ là bao nhiêu tờ. Đang vội ai quan tâm đến mấy chuyện tiểu tiết? Gã quen đường, nhanh nhẹn xuống cầu thang vào thẳng hầm rượu. Nhiệt độ trong hầm rượu được duy trì ổn định ở mức mười hai độ C, khá lạnh so với người bình thường, hai thằng đi cùng Khải đã quen sống trong điều kiện khí hậu nóng bức, lúc ấy có phần run rẩy. Riêng Khải cứ ưỡn ngực, bước phăng phăng.

Hầm rượu có mấy trăm chai, tất cả đều hợp gu Khải, nhưng lúc này không có thời gian để chọn lựa. Gã bảo hai thằng đàn em khệ nệ bưng hai cái thùng rượu mà gã thích nhất, mỗi thùng có sáu chai, nói đùa mà thật rằng chúng mày đang cầm trên tay một tỷ đồng, thằng nào làm vỡ thì cứ xác định nôn tiền ra đền. Hai thằng nghe đại ca nói vậy sợ xanh mặt, từng bước chân đều hết sức cẩn thận, không dám lỡ làng chút nào. Còn đang nói chuyện, từ tầng trên đã thấy bước xuống năm thằng trông hết sức hầm hố, dẫn đầu là một thằng cha cơ bắp, tóc húi cua bặm trợn mà Cao Thế Khải chưa từng thấy bao giờ. Khải biết bọn này không phải công an mà dẫu có là công an đi nữa thì gã cũng chẳng sợ chút nào.

Hai thằng đàn em của Khải đang bận bê rượu, lúc ấy phân vân không biết nên đặt thùng rượu quý của đại ca xuống đất hay tiếp tục cầm. Chỉ vài giây phân vân thôi đã không còn cơ hội để phân vân nữa. Thằng cha cơ bắp, tóc húi cua là Điều “cá rô”. Đám đi cùng là các sát thủ trong nhóm của gã. Điều “cá rô” cùng lũ đàn em không nói câu nào, rút súng bắn luôn. Tiếng súng nổ chát chúa bị bốn bức tường hầm giữ lại, bên trên đầy khách mà chẳng ai nghe thấy gì. Hai thằng đàn em của Khải ăn đạn nát thây, những chai rượu quý rơi xuống đất, vỡ tung tóe. Máu đỏ hòa lẫn với rượu chảy lênh láng trong hầm.

Khải rút súng, bắn trả lại, trúng ngay một thằng làm nó lăn ra giãy đành đạch mãi không chịu chết cho. Gã chỉ có một mình, đối phương còn lại năm người, tình thế thật vô vọng. Tuy nhiên gã vẫn bình tĩnh lắm. Sự bình tĩnh này không phải do gã đã nghĩ ra được cách thoát thân thần kỳ nào đó mà đơn giản là tính cách của gã trước nay vẫn vậy, chết đến đít cũng không biết sợ là gì. Gã trốn đằng sau các thùng rượu. Đạn bay chíu chít, các chai rượu quý thi nhau vỡ nát. Nguyên một hầm rượu tan tác. Mùi rượu bốc lên sặc sụa khiến người ta ngất ngây. Lại có thêm một thằng bên Điều “cá rô” trúng đạn, nhưng bản thân Cao Thế Khải cũng ăn ba phát vào chân, không chạy được nữa.

Gã nằm ngửa trên sàn nhà, thở hồng hộc. Điều “cá rô” cùng hai thằng sát thủ bước đến trước mặt gã, cười gằn. Cao Thế Khải đâm con dao đã thủ sẵn trên tay vào bắp chân khiến Điều gào lên một tiếng đau đớn. Tiếng kêu còn chưa dứt gã lại ăn thêm một nhát dao nữa vào cổ khiến con mắt của gã lồi hẳn ra ngoài, máu chảy tóe loe xuống mặt Cao Thế Khải. Khải há mồm ra nuốt giống như người đang uống rượu. Hai thằng đàn em của Điều “cá rô” sợ mất vía. Chúng vung vẩy khẩu súng bắn loạn xạ lên người Cao Thế Khải. Ấy thế mà Khải vẫn không chết. Một phần vì hai thằng kia bắn lung tung không trúng vị trí hiểm yếu, phần khác vì Khải khỏe quá. Gã giống như quỷ miêu trong truyền thuyết có chín cái mạng, chết mạng này lòi ra mạng khác. Gã rút khẩu súng dắt lưng bắn hai phát vỡ sọ hai thằng bên phía Phi Long.
 
CHƯƠNG 53

Cao Thế Khải nhếch mép cười khinh bạc. Nếu gã khỏe hơn thì hẳn đã cất tiếng cười điên dại để biểu lộ niềm phấn khích đầy thú tính, nhưng lúc này gã yếu quá rồi. Gã gắng gượng ngồi dậy, theo sau động tác ấy máu tươi tuôn ra xối xả. Gã giống như kẻ vừa chiến thắng thần chết và bò lên từ địa ngục. Một chân của gã đã gãy nát. Gã lết bằng một tay và một chân, cứ dựa vào tường mà đi. Đầu óc gã quay cuồng vì kiệt sức, mất máu và say rượu. Gã biết đây là thực tại nhưng cảm giác chẳng khác gì đang nằm mơ.

Cánh cửa hầm rượu bật mở. Cao Thế Khải giương con mắt mệt mỏi lên nhìn. Gã thấy Trần Hào Nam cùng Khánh “đen” bước xuống. Gã cố sức giơ khẩu súng lên nhằm vào đầu Trần Hào Nam. Trước khi gã kịp bóp cò thì Khánh “đen” đã nổ súng trước. Viên đạn xuyên thủng hộp sọ của Cao Thế Khải, kết thúc cuộc đời của tên trùm ma túy. Gã nghẹo đầu sang một bên, chết tốt.

Trần Hào Nam nhìn xác Cao Thế Khải một lúc như để xác nhận chiến thắng. Trận này bên gã thiệt hại đến năm người, chưa kể toàn bộ hầm rượu trị giá cả chục tỷ đồng bị hủy hoại, nhưng gã vẫn cảm thấy hết sức hài lòng. Chỉ cần Cao Thế Khải chết thì mọi tổn thất đều đáng giá. Điều duy nhất khiến gã nuối tiếc là cái chết của Điều “cá rô”. Tìm được người như gã quả là không dễ. Bây giờ gã sẽ phải xây dựng lại đội sát thủ gần như từ đầu.

Trần Hào Nam lại liếc mắt nhìn thằng sát thủ phe mình đã bị Cao Thế Khải bắn cho gần chết. Sau đó liếc mắt nhìn Khánh “đen”. Khánh “đen” hiểu ý, chĩa khẩu súng vào đầu thằng đồng đội bây giờ đã trở thành phế nhân ấy, lạnh lùng bắn chết luôn. Với Trần Hào Nam thì những thằng bị thương nặng đều là các rắc rối tiềm tàng. Không đưa đi bệnh viện không được mà đưa đi rồi thì khác gì tiết lộ hành động phạm pháp của mình cho công an. Tốt nhất là thủ tiêu luôn cho đỡ phiền hà sau này.

Gã nói với Khánh “đen”:

- Phi tang toàn bộ số xác chết này, không được để lại dấu vết gì.

Khánh “đen” gật đầu, gương mặt vẫn giữ được vẻ bình tĩnh mà trong bụng đã hơi hốt. Phi tang tám người cộng thêm thằng lái xe cho Cao Thế Khải đâu phải chuyện đùa? Cách thông thường là buộc đá vứt xuống sông hoặc tìm đại chỗ vắng nào đem chôn, cẩn thận nữa thì đốt, nhưng những cách thức thủ công ấy áp dụng với một người thì được, từng này người thì quá bằng lạy ông tôi ở bụi này. Dân mình có thói tò mò, cho dù đêm hay ngày, cho dù là bà bán nước hay ông xe ôm hễ thấy bọn nào khệ nệ chất lên xe mấy cái bao tải trông có vẻ khả nghi cũng lập tức giương con mắt tinh như cú ra quan sát cho kỳ hết. Thời đại bây giờ, điện thoại thông minh phổ cập đến tận thôn bản, người nào cũng nhăm nhăm cái camera giơ lên để ghi lại các khoảnh khắc giật gân. Sau đó thì bắt đầu phát tán và đồn nhau, chuyện từ người này đến tai người kia, mỗi lúc lại được thêu dệt hoặc bổ sung thêm chút thông tin, cuối cùng cả thành phố thậm chí cả nước đều biết. Chính vì thế mà Khánh “đen” không dám mang những thi thể này ra ngoài quán bar. Bắt buộc phải xử lý ở ngay bên trong. Tầng hầm được cái yên tĩnh, kín đáo, điều hòa chạy quanh năm làm chậm quá trình phân hủy, tuy đám đàn em của Khánh chưa được đào tạo ngày nào về phi tang xác chết nhưng chúng được cái lạnh lùng tàn nhẫn, chuyện gì cũng dám làm. Trước mắt cứ điều ba thằng tin cậy nhất xuống cho chúng tự mày mò cái đã, trong quá trình xử lý nếu gặp khó khăn gì sẽ từ từ tính tiếp.

Những chuyện như thế này lẽ ra phải tính trước cả khâu xử lý hậu quả, nhưng vấn đề phát sinh ngoài ý muốn, ngay cả Trần Hào Nam cũng không ngờ được rằng con hổ Cao Thế Khải lại quẫy đạp ghê gớm đến vậy, trước khi chết còn kéo theo cả đám người bên gã. Nếu chỉ có mỗi Cao Thế Khải cộng thêm một, hai thằng thì dễ, đã có sẵn phương án rồi, nhưng lên đến chín người lại là câu chuyện hoàn toàn khác. Chuyện này giống như việc cầm một thanh gỗ thì nhẹ mà cõng chín thanh gỗ thì nặng gãy lưng. Đây là bài toán cực kỳ nan giải, chẳng may lộ ra thì đi cả đám.

Việc xử lý chín cái xác mất vài ngày mới xong được. Ở bên ngoài, đại úy Dũng và đại úy Cảnh đã phục sẵn. Họ hóa trang thành hai thanh niên chạy xe ôm, thay nhau chạy các cuốc xe để tạo bình phong che mắt đám tay chân của Phi Long. Vào cái đêm mà Cao Thế Khải đến lấy rượu, hai người đều có mặt ở ngoài quán bar Dragon. Họ ngờ ngợ người bước vào là Cao Thế Khải. Gã đội mũ, đeo kính đen nên khó kết luận chính xác được, nhưng cái dáng vóc ấy rất giống với miêu tả mà Hoàng đã cung cấp. Còn đang bàn nhau thì công an phường mà dẫn đầu chẳng phải ai khác chính là hai thằng đầu trâu mặt ngựa Thế Anh, Minh Tú đã ập vào, yêu cầu Dũng, Cảnh xuất trình giấy tờ tùy thân vì nghi ngờ họ có hành vi mờ ám. Hóa ra Trần Hào Nam khôn ngoan lõi đời, biết rằng rất có khả năng mình bị theo dõi nên đã yêu cầu Đào Minh Thảo bố trí lực lượng thân cận tuần tra bên ngoài. Cảnh này đúng hợp với tích bọ ngựa bắt ve sầu, ai dè lại bị chim sẻ rình sau lưng. Hai thằng Thế Anh, Minh Tú bị Hoàng bắn gãy chân, sau thời gian bó bột cuối cùng đã có thể đi lại mà không cần nạng nhưng bước chân vẫn tập tễnh chứ chưa được tự nhiên như trước. Đại úy Dũng, Cảnh bị đưa về đồn, bị câu lưu đến tận trưa hôm sau, mãi đến khi xuất trình thẻ ngành và được cấp trên tác động mới được thả ra. Nhưng vụ việc này trở nên ầm ĩ. Lãnh đạo Bộ yêu cầu hai viên đại úy kiêm thủ trưởng trực tiếp của họ là thượng tá Nguyễn Văn Đại viết bản tường trình, từ đó lại lòi ra tội bí mật tổ chức chiến dịch theo dõi ở địa bàn không do mình quản lý. Cả ba đều ăn án kỷ luật cảnh cáo. Riêng ông Đại mất nốt chức phó phòng, trở thành nhân viên thường.
 
CHƯƠNG 54

Hoàng lắc đầu khi thấy ông Đại vẫn đến khu tạm giam với cốc nước ấm trên tay. Hắn nghĩ thầm thằng cha này quả nhiên không phải người thường. Chỉ có những kẻ rồ dại hoặc tự kỷ mới cố chấp đến thế. Hắn mang chuyện này ra hỏi. Ông Đại đáp:

- Càng hiểu về Phi Long, tôi càng cảm thấy sợ nó. Cho dù có chết tôi cũng phải đánh sập tổ chức tội phạm này.

- Anh không phải ước. Tôi nghĩ anh không sống được mấy nỗi nữa với sự ngoan cố của anh bây giờ đâu. Anh đã bị đồng đội cô lập, sắp phải nghỉ hưu non và khi ấy anh sẽ trở thành một tay công an hết thời. Một vụ tai nạn cũng có thể tiễn anh chầu trời, mà dàn xếp tai nạn thì chỉ là chuyện vặt với Trần Hào Nam.

- Có thể. Nhưng ai rồi cũng phải chết một lần. Việc của anh không phải là dọa tôi, mà là giúp tôi.

Hoàng cười lớn:

- Anh đặt niềm tin vào người đã tạo ra Phi Long. Điều đó thật ngớ ngẩn biết bao.

- Tôi có thể giúp anh thoát án tử. Thế nào?

- Vớ vẩn. Anh không làm được điều đó.

Ông Đại nghiêm sắc mặt lại:

- Tôi có thể. Không phải cứ giết người là án tử mà bên tòa còn phải tính đến các yếu tố khác nữa, trong đó quan trọng nhất là thái độ thành khẩn và lập công chuộc tội. Chỉ cần anh giúp tôi phá được Phi Long thì tôi sẽ có đủ căn cứ để đề nghị giảm án cho anh. Tôi đã làm việc trong ngành gần hết cuộc đời. Tôi có những người sếp cũ, anh lớn, những người bạn và học trò quyền lực. Họ đang im lặng vì các vấn đề của tôi quá nghiêm trọng và phức tạp, nhưng nếu tôi lập được chiến công thì họ sẽ đứng lên bảo vệ tôi và khi ấy những đề xuất của tôi sẽ được lắng nghe. Giúp tôi, cũng là giúp anh.

Hoàng nheo mắt lại. Hắn đã chờ đợi câu nói này từ lâu. Đây là lần đầu tiên ông Đại cam kết một cách trực diện rằng ông sẽ cứu hắn thoát khỏi án tử hình, và Hoàng tin rằng ông sẽ giữ lời.

Hắn đập mạnh tay xuống bàn:

- Được. Quyết thế đi. Từ nay chúng ta là đồng đội.

Trận chiến này, hắn sẽ phải tự tay tiêu diệt đứa con đẻ của hắn, hủy hoại tổ chức đã làm bệ đỡ đưa hắn lên đến đỉnh cao quyền lực và tiền tài. Hắn đã tạo ra nó vì các lợi ích cá nhân và nay hắn sẽ hủy hoại nó cũng vì các lợi ích cá nhân. Tất cả là để được sống mà thôi. Nhưng hắn sẽ không làm thế nếu không được bảo đảm bởi một tính cách mạnh mẽ và cương trực như ông Đại. Hắn sẽ không tự hủy diệt nền móng của mình nếu không tin chắc rằng ông Đại sẽ huy động mọi mối quan hệ, gõ mọi cánh cửa, vận động mọi nguồn lực để giảm nhẹ hình phạt chắc chắn sẽ rất nặng nề dành cho hắn. Hắn chấp nhận đánh cược vào sự tận tụy và tinh thần trách nhiệm của ông Đại.

Đó là một sự kết hợp kỳ lạ giữa mưu đồ thâm sâu của Hoàng với tinh thần công lý của ông Đại. Hai người từ chỗ đối đầu trở thành đồng đội. Xét cho cùng chiến tuyến cũng chỉ mang tính hoàn cảnh và ý chí con người có thể vẽ lại các đường chiến tuyến bất kỳ lúc nào họ muốn.

Hoàng nói:

- Các ông đã để lỡ việc bắt quả tang hành động sát nhân của Trần Hào Nam, nhưng các dấu vết vẫn còn nguyên đó.

- Dấu vết gì?

- Nhân chứng. Trần Hào Nam không thể thủ tiêu được hết các nhân chứng trừ khi hắn muốn sống một mình trên đảo hoang. Phải có ai đó chứng kiến hắn giết Cao Thế Khải.

- Cho tôi một cái tên.

- Tôi không biết tên hắn. Nhưng hắn là thư ký của Trần Hào Nam. Trong Phi Long, vị trí này cực kỳ quan trọng. Hắn thay mặt ông trùm lo giấy tờ, truyền đạt mệnh lệnh, kết nối với các đoàn trưởng là những kẻ đứng ngay bên dưới ông trùm. Hắn là tai mắt của ông trùm và là người sẽ bị thủ tiêu đầu tiên nếu có biến. Các anh cần phải bắt giữ hắn. Tìm một lý do nào đó, ví dụ vượt đèn đỏ. Lý do nào cũng được. Nếu không có lý do thì hãy tạo nó ra. Cốt yếu là có cớ giam giữ và thẩm vấn.

Ông Đại phân vân:

- Đó không phải là điều một cán bộ tốt nên làm.

- Đừng tiếp tục làm rác tai tôi bằng những lời đạo đức giả ấy. Bắt giữ hắn và tốt nhất là nên làm ngay trước khi Trần Hào Nam đi trước các anh một bước. Hãy nhớ rằng các anh đang đối mặt với một bộ não cực kỳ uyên thâm trong thế giới tội phạm, một người vô cùng thông minh và đa nghi. Hắn sẽ không từ bất kỳ biện pháp nào để triệt tiêu các manh mối có thể buộc tội hắn nếu cần thiết. Hắn có đủ công cụ và sự tàn nhẫn để làm điều đó. Các anh bắt giữ thằng thư ký ấy chính là cứu mạng hắn đấy.

- Anh nói nghe thật đơn giản. Tôi đã bị cách chức. Tôi không thể điều động lực lượng được nữa. Vào Vĩnh An bắt người với tôi lúc này chẳng khác gì câu chuyện hoang đường.

Hoàng cười nhạt:

- Anh làm tôi thất vọng quá đỗi. Hãy sáng tạo lên, thượng tá, đừng tự gò mình vào luật chơi do người khác đặt ra. Anh đối đầu với liên minh ma quỷ mà lại chỉ muốn làm những gì chúng cho phép thì, xin lỗi nhé, chó cũng chẳng ngu đến thế. Con chó khi chủ vào đường cùng còn biết đi ăn trộm thức ăn mang về nuôi chủ. Còn nếu anh không thể bước qua những hàng rào do kẻ thù của nhân dân tạo ra thì thôi, về nhà mà chơi với cháu gái đi, đừng đến đây làm phiền tôi và khiến tôi bực mình với những than thở vô nghĩa của anh.

Ông Đại hiểu rằng Hoàng đang thúc giục ông phạm luật. Cuộc điều tra Phi Long bắt đầu từ một suy đoán mơ hồ, dần dần dẫn đến một thế lực tội phạm hùng mạnh đủ sức dồn ông vào chân tường. Ông đã làm tất cả những gì mà lương tâm và luật pháp cùng cho phép và kết quả càng lúc càng tồi tệ. Bây giờ là thời điểm quyết định. Hoặc ông tuân thủ luật pháp và bởi ông đã mất hết quyền hành nên chỉ có thể ngồi nhìn đám tội phạm chà đạp lên công lý, hoặc ông làm theo lương tâm và như vậy sẽ là phạm luật. Ông thẫn người ra suy nghĩ. Ông quyết định rằng mình sẽ làm theo lương tâm và sau đó sẽ nhận trách nhiệm trước pháp luật. Ông về cơ quan, nói chuyện với hai viên đại úy trung thành. Họ từng là thuộc cấp, nay không còn là thuộc cấp nữa, nhưng vẫn là đàn em của ông. Ba người hiểu rất rõ mức độ nguy hiểm của điều mà họ sẽ làm. Chiến dịch theo dõi Cao Thế Khải đã khiến họ bị kỷ luật cảnh cáo, còn hành động sắp tới nếu thất bại chắc chắn sẽ đưa họ vào tù. Sự nghiệp tan vỡ. Danh dự mất hết. Và biết đâu gia đình cũng sẽ từ bỏ họ. Nhưng cả ba đều sục sôi lòng quyết tâm được hun đúc bởi nỗi kinh sợ trước sức mạnh của con quái vật. Họ chấp nhận đánh cược tất cả vào ván cược cuối cùng và cũng là quan trọng nhất của cuộc đời họ.
 
CHƯƠNG 55

Lê Văn Duật sống một mình trong căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô. Gã đang tích góp tiền để mua một căn nhà mới đẹp hơn, nằm ở khu vực trung tâm và cách trụ sở tập đoàn chỉ năm phút đạp xe. Với tốc độ kiếm tiền như hiện nay thì tầm năm năm nữa thôi gã sẽ thực hiện được ước mơ của đời mình. Thu nhập của gã vượt trội so với các thư ký thông thường, có thể sánh với chủ tịch các công ty cỡ trung, và gã hoàn toàn hiểu lý do tại sao. Gã biết, không phải theo kiểu ngầm hiểu, mà như một sự thật không thể chối cãi, rằng Phi Long là một tổ chức tội phạm và gã đang tiếp tay cho các hành động vi phạm pháp luật, nhưng cái giá mà tổ chức này trả cho gã đủ lớn để gã nhắm mắt làm liều.

Cũng giống như ông trùm Trần Hào Nam, bản tính của Lê Văn Duật cô độc. Gã không có nhu cầu lấy vợ sinh con. Gã kiếm tiền bởi vì gã cần tiền và thích tiền. Tiền mang đến cho gã cuộc sống dễ dàng và tiện nghi mà gã hằng mơ ước từ hồi còn bé. Chừng nào có thật nhiều tiền gã sẽ mua những chiếc xe đẹp nhất, sắm sửa những bộ quần áo đẹp nhất, đi những đôi giầy bóng bẩy nhất và đến ăn ở những nhà hàng ngon nhất. Gã sẽ xây cho bố mẹ một căn nhà thật tráng lệ để ông bà mở mày mở mặt với hàng xóm, nhưng gã không muốn tự tay chăm sóc hay sống cùng với họ, trách nhiệm này gã nhường lại cho các bà chị gái. Gã thích cuộc sống độc thân hiện nay. Thỉnh thoảng, đặc biệt là sau các tội ác man rợ, lòng gã lại nổi lên sự sợ hãi ám ảnh cả vào trong giấc ngủ, nhưng gã sớm tự trấn an bản thân và tiếp tục cống hiến cho Phi Long để đổi lấy những quyền lợi vật chất khổng lồ mà không nơi nào khác đáp ứng cho gã được.

Như mọi ngày, gã dậy từ lúc năm giờ, chạy bộ mười cây số, sau đó về nhà tắm rửa, ăn sáng, mặc quần áo chỉnh tề để đến trụ sở tập đoàn vào lúc tám giờ. Gã luôn là một trong những người có mặt đầu tiên và cũng là một trong những người ra về sau cùng, phần lớn bởi khối lượng công việc phải xử lý hàng ngày quá nhiều trong khi lại không thể giao bớt cho ai. Có những việc chỉ chủ tịch và gã được biết và phải xử lý trong âm thầm.

Chuông cửa reo. Duật lấy làm ngạc nhiên. Gã không có bạn bè, hàng xóm và tổ trưởng tổ dân phố cũng hiếm khi làm phiền gã, nhất là vào sáng sớm thế này. Gã ra mở cửa, thấy ba người đàn ông mặc áo sơ mi, dáng vẻ lạ hoắc mà gã chưa từng gặp bao giờ. Cả ba đều tỏ ra hết sức nghiêm trọng và lạnh lùng. Người đàn ông đứng giữa, nhiều tuổi hơn cả, không đợi Duật hỏi lý do đã tự động tiến vào nhà. Hai gã trẻ hơn cũng tiếp bước, ép Duật lùi lại. Họ đóng cửa, và ông Đại cất tiếng nói đầy đe dọa:

- Lê Văn Duật, chúng tôi là các cán bộ thuộc Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an, chúng tôi đến đây vì vụ sát hại Cao Thế Khải. Chúng tôi đã điều tra ra rằng chủ mưu vụ này là sếp anh Trần Hào Nam, người được gọi là ông trùm của Phi Long, và anh, với tư cách là thư ký riêng của Nam, nắm rõ vụ việc. Chúng tôi cho rằng anh không phải là một phần của vụ sát nhân mà chỉ là nhân chứng mang tính cưỡng ép. Chúng tôi yêu cầu anh khai báo toàn bộ vụ việc để nhận được sự khoan hồng của pháp luật. Nếu anh từ chối hoặc thiếu thành khẩn, chúng tôi sẽ xem anh như kẻ phạm tội đồng lõa và che giấu, và khi ấy hình phạt dành cho anh sẽ vô cùng nặng nề.

Ông Đại nói một hơi không ngừng khiến cho Lê Văn Duật không thở ra được câu nào phản bác. Gã khiếp sợ khi thấy ông Đại nói đúng đến từng chi tiết. Gã cũng khiếp sợ khi nhớ lại mức độ tàn bạo của vụ việc. Mặc dù gã không được bước chân xuống hầm rượu nhưng chỉ cần một ánh mắt liếc qua đã đủ khiến cho gã mất ngủ trong suốt ba đêm liền. Đó không còn là hầm rượu nữa mà là bể máu. Máu lênh láng khắp nơi, đọng lại thành các vũng lớn. Gã không biết chính xác số người chết trong cái hầm ấy nhưng chắc chắn là rất nhiều.

- Có chín người đã bị giết trong buổi tối hôm ấy. Cả chín thi thể đều bị tiêu hủy trong lò mổ, căn phòng đặt ngay cạnh hầm rượu. Tất cả những người tham dự vào cuộc thảm sát này đều sẽ ăn án tử hình, còn những kẻ đồng lõa sẽ chịu bản án nhẹ nhất là hai mươi năm tù giam. Nghĩ đi, Lê Văn Duật, anh mới có ba mươi, anh định sống phần đời tươi đẹp nhất của mình trong tù hay sao? Còn bố mẹ anh, những người luôn tự hào về anh thì sao? Liệu họ có ngẩng mặt lên với hàng xóm láng giềng được nữa không?

Lê Văn Duật bắt đầu run rẩy một cách thiếu tự chủ, biểu hiện của tình trạng căng thẳng quá độ. Nhiều người chết đến vậy sao? Gã tưởng đâu chỉ có bốn, năm người thôi mà. Nhưng con số chín có vẻ hợp lý, vì phải như vậy mới giải thích được lượng máu quá lớn tích tụ dưới sàn hầm rượu. Tuy nhiên, điều mà gã sợ nhất không phải là có quá nhiều người đã chết mà là ông Đại nắm vụ việc quá rõ, đến mức gã có cảm tưởng như chính ông đã tham gia vụ này, hoặc một trong số những người trực tiếp tham gia đã báo lại cho ông biết. Nếu ông có tay trong thì quả này cả đám đi bụi hết cả.

Giọng của Duật trở nên khản đặc:

- Chuyện đó anh nghe từ ai? Nếu có người báo tin cho anh thì anh khai thác người ấy chứ tìm em làm gì? Em chẳng biết gì cả. Không giúp được cho các anh đâu.

Ông Đại than thầm. Thằng khốn này được bổ nhiệm làm thư ký riêng cho Trần Hào Nam quả thật là có lý do. Nó cũng bản lĩnh ra phết đấy chứ. Không dễ mà dụ được nó. Làm gì có người báo tin nào đâu? Tất cả câu chuyện mà ông nói vanh vách nãy giờ đều là sự suy đoán mà thôi. Nếu Duật nhận thức được điều đó thì gay to. Chỉ cần gã nhất quyết không chịu hợp tác thì ba người các ông sẽ phải rời đi tay trắng và khi đó thì hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc. Đầu óc ông Đại quay cuồng nhưng gương mặt ông vẫn bình tĩnh như thể đang làm chủ tình thế. Hai viên đại úy đứng áp bên cạnh mồ hôi đổ ướt lưng, may mà Duật lại hiểu nhầm gương mặt trừng trừng vì quá căng thẳng của họ thành sự tức giận trước những tội ác ghê tởm của Phi Long.

- Chúng tôi có nhân chứng, anh không cần biết người đó là ai. Nhưng người đó biết anh rất rõ. Trong một vụ án lớn và đặc biệt nghiêm trọng như thế này, càng nhiều nhân chứng càng tốt. Nếu anh không khai báo chúng tôi vẫn khởi tố vụ án và khi ấy anh thay vì được làm nhân chứng sẽ trở thành đồng phạm. Mức án cho tội đồng phạm rất nặng. Tôi nhắc cho anh nhớ điều đó. Chúng tôi đến đây cũng là điều tốt cho anh mà thôi.
 
CHƯƠNG 56

Duật thò cái lưỡi ra rồi lại thụt vào rất nhanh:

- Em muốn được gặp luật sư của Phi Long.

Ông Đại quát:

- Thằng đấy cũng sẽ vào tù. Tội của nó không nhỏ đâu. tất cả những kẻ làm việc cho Phi Long đều phải trả giá. Vòng vây đang siết chặt lại. Trần Hào Nam đang sợ hãi và hắn sẽ tìm cách thủ tiêu nhân chứng. Hắn đã ra lệnh giết đoàn trưởng Tuấn “sủi”. Chẳng lẽ anh không sợ mình trở thành mục tiêu tiếp theo? Hà hà, nếu hắn biết chúng tôi đến đây tìm anh, cho dù anh một mực trung thành với hắn thì mai xác anh chắc chắn sẽ nằm trong lò mổ. Người như hắn tất không nghe lời giải thích đâu.

Tiếng cười của ông Đại nghe thật độc địa làm cả ba người có mặt trong phòng đều sởn tóc gáy. Đại úy Dũng và đại úy Cảnh chưa từng thấy ông Đại có biểu hiện như vậy bao giờ. Ông diễn vai này quá sâu, quá đạt, điều mà không ai, kể cả chính bản thân ông, nghĩ rằng ông có thể làm được. Còn Duật sởn tóc gáy là vì lý do khác. Gã biết rằng ông Đại nói đúng. Trần Hào Nam sẽ giết hắn, không còn nghi ngờ gì nữa. Gã sẽ chết một cách đau đớn và thi thể của gã sẽ bị phân tách như người ta làm thịt gà. Gã bật khóc thành tiếng. Những giọt nước mắt của sự hoảng loạn chảy giàn giụa trên gương mặt nam nhi. Duật nói lắp bắp trong tiếng nức nở:

- Các anh ơi. Cứu em với.

Ông Đại âm thầm thở ra một tiếng nhẹ nhõm. Ông vỗ lên vai gã, trấn an:

- Cứ bình tĩnh. Chúng tôi sẽ bảo vệ anh. Không còn thời gian nữa, hãy kể cho tôi nghe tất cả những gì anh biết, bao gồm tất cả những người tham dự vào vụ thảm sát tối hôm ấy.

Trong khi ông Đại đang ở Vĩnh An phá án, Hoàng gặp con trai cả của mình trong khu vườn đằng sau trại tạm giam, xa xa có hai giám thị theo dõi. Đây là điều kiện của hắn để hợp tác với ông Đại.

Hắn đặt tay lên má thằng Phong như thể nó vẫn còn bé tí.

- Mẹ con dạo này thế nào rồi?

Phong đáp:

- Mẹ rất giận bố. Con vẫn đang cố thuyết phục mẹ, nhưng có vẻ khó.

- Không sao, mẹ vẫn tức giận được tức là mẹ vẫn còn khỏe, như vậy là bố yên tâm rồi. Các cháu của bố thế nào?

- Thằng Cường cứ hỏi mãi vì sao gia đình con lại phải về Vĩnh An. Nó nhớ nhà và các bạn cùng lớp mẫu giáo ở Hà Nội. Con Lan còn bé quá nên cứ có đồ chơi là thích rồi, bố ạ.

- Sắp sinh nhật Cường rồi phải không?

- Vâng, chỉ hai ngày nữa là sinh nhật năm tuổi rồi.

- Thật tiếc khi bố không thể tham dự sinh nhật cháu đích tôn. Hãy nói với nó rằng ông nhớ cháu ông rất nhiều, nhưng đừng nói trước mặt bà nội không bà ấy lại nổi khùng lên đấy. Bà ấy đang trong giai đoạn phải chịu nhiều áp lực tâm lý, chắc hẳn không có ngày nào vui.

- Con hiểu.

Hoàng nhìn quanh, khi thấy không có ai ở gần mới nói nhỏ:

- Bố có chuyện này cần nói với con. Bố biết con luôn tự hỏi vì sao bố không bao giờ để con làm việc cho Phi Long và cho đến nay bố vẫn tránh nhắc về chủ đề này. Không còn thời gian để dài dòng nữa vì mọi thứ đã đến ngã rẽ quyết định, tất cả thành bại đều nằm ở thời điểm này, nên bố sẽ nói mọi thứ cho con biết. Mẹ con nói đúng, bà ấy đã cảm nhận được. Phi Long là một tổ chức tội phạm, và mức độ phạm pháp của nó vô cùng nghiêm trọng.

Hoàng hài lòng khi thấy Phong không tỏ vẻ hoảng hốt hay sợ hãi, mà chỉ lặng yên nghe bố nói chuyện. Điều đó khích lệ hắn kể hết những điều từng khiến cho hắn ngần ngại.

- Bố đã từng giết người. Bố làm thế không phải vì bố là một thằng bệnh hoạn hay tàn ác mà vì gia đình ta. Bởi vì kẻ đó đã hãm hại bố và khiến mẹ con con phải khổ. Con đừng hiểu nhầm. Bố không tìm cách bào chữa cho những việc bố đã làm mà bố chỉ giải thích động cơ của hành động ấy. Bố đã cố gắng nuôi dạy các con trở thành người tử tế và tuân thủ luật pháp, có phải không? Bố muốn các con không đi theo vết xe đổ của bố. Chính vì thế mà kể từ khi các con ra đời bố chưa bao giờ nói chuyện cho các con nghe về Phi Long. Đó là nền tảng sức mạnh của gia đình ta nhưng cũng là tử huyệt của gia đình ta, tất cả những người hiểu được bản chất của nó một ngày kia sẽ phải trả giá đắt. Bố đã cố gắng bảo vệ các con vì xét cho cùng bố sống cũng chỉ vì các con mà thôi.

Phong cảm động nói:

- Con hiểu. Con cảm ơn bố.

- Như lúc nãy bố có nói, Phi Long là tử huyệt của gia đình ta nhưng cũng lại là cội nguồn sức mạnh của gia đình ta, đó là hai mặt của vấn đề. Con chưa biết nó mạnh đến mức nào đâu. Về bản chất nó là một công ty gia đình nhưng tài sản của nó vượt xa các tập đoàn trên thị trường hiện nay. Con nghĩ giá trị của nó vào khoảng bao nhiêu?

Phong đoán:

- Một tỷ đô la.

- Bố biết ngay mà, con nghĩ nó chỉ đến thế. Nhưng không, giá trị thực sự của nó, được ước tính bởi các chuyên gia am hiểu nhất, vào khoảng mười tỷ đô la, và nó chưa lên sàn đấy, chứ nếu lên sàn sẽ còn tăng nữa.

Phong thốt lên với vẻ khó tin:

- Mười tỷ đô la ư?

- Đúng vậy. Một con số khổng lồ phải không? Người ta nghĩ rằng Phi Long chỉ nắm mảng thiết bị công nghiệp và bất động sản công nghiệp ở Vĩnh An, nhưng không phải vậy, chúng ta còn có cổ phần lớn trong các ngân hàng thương mại hàng đầu, các công ty bất động sản hàng đầu, và các tập đoàn giải trí, công nghiệp hàng đầu. Nó quá giá trị để chúng ta có thể từ bỏ một cách dễ dàng. Nếu ông trời buộc bố phải chọn giữa các con và Phi Long thì bố sẽ chọn các con không chút do dự, nhưng nếu chúng ta có thể chọn cả hai thì việc gì phải tự hạn chế bản thân mình.

- Bố nói đúng lắm. Con cũng nghĩ y hệt như vậy.

- Khá lắm con trai, bố biết rằng bố có thể trông cậy vào con. Thằng Hòa em con quá hiền lành và nhút nhát. Bố yêu nó hơn mọi thứ trên đời này cũng như bố yêu con vậy nhưng bố không thể giao việc được cho nó. Mối quan tâm của nó nên dừng lại ở sách vở. Nhiệm vụ của chúng ta là làm sao cho em con có thể sống một cuộc đời bình yên, không trải qua chút sóng gió nào. Bởi vì mình bố không làm được nên bố cần cả con giúp sức nữa.

- Con sẵn sàng ạ.
 
CHƯƠNG 57

Hoàng hạ giọng thấp hơn, gần như thì thầm:

- Hãy lắng nghe cho thật kỹ vì đây là phần chính của câu chuyện. Bố đang hợp tác với công an để tiêu diệt Phi Long, nhưng không phải là toàn bộ Phi Long, mà chỉ là mảng bất hợp pháp thôi. Đây là cơ hội trời cho để chúng ta xóa bỏ tử huyệt của gia đình. Chúng ta nhất định phải giữ lại mảng kinh doanh hợp pháp. Nhưng làm thế nào làm được? Tất cả tài sản của Phi Long đều đã được bố chuyển giao cho Trần Hào Nam. Bố làm thế để cứu mạng các con. Nhưng bây giờ chúng ta sẽ lấy lại nó. Dĩ nhiên Trần Hào Nam sẽ không chịu, mà chúng ta sẽ buộc hắn phải làm điều đó, chúng ta sẽ dồn hắn vào chỗ chết và hắn sẽ buộc phải trả lại tài sản cho ta để được sống.

- Hắn sẽ chịu ư?

- Tất nhiên là chịu chứ. Bố quá hiểu Trần Hào Nam. Hắn quá thông minh nên sẽ không để tiền bạc làm mờ mắt. Hắn luôn tự cho mình cơ hội thứ hai để làm lại, hoặc cướp lại, thứ mà hắn từng cướp được. Nhưng hắn sẽ không có cơ hội thứ hai đâu vì bố sẽ kết thúc cuộc đời hắn ngay khi lấy lại được tài sản của chúng ta. Đây là việc của bố, con không cần quan tâm, thứ mà con phải quan tâm là con sẽ tham gia điều hành Phi Long với tư cách là chủ tịch tập đoàn. Con sẽ tiếp quản tập đoàn từ bố. Chính vì để chuẩn bị cho con mà bố chưa bao giờ khai báo tên Lâm “thủ quỹ” với Đại. Con cần phải khống chế người này. Hắn nắm được mọi thông tin về các khối tài sản và các khoản đầu tư của chúng ta, thậm chí nhiều thứ chỉ mình hắn biết chứ bản thân bố cũng không nắm được, đơn giản vì nó quá nhiều, quá lớn. Bố biết rằng thằng khốn ấy đang âm thầm hưởng lợi nhưng bố nhắm mắt làm ngơ để tập trung vào các lợi ích cốt lõi. Việc khống chế Lâm “thủ quỹ” phải được tiến hành vào thời điểm thích hợp, không quá sớm cũng không quá muộn. Khi thời điểm ấy đến, bố sẽ nói cho con biết. Đừng ngại, Lâm “thủ quỹ” là thằng gió chiều nào che chiều ấy nên chắc chắn nó sẽ hợp tác với con vô điều kiện.

Hoàng nói tiếp:

- Bố đã khuyên Đại tóm Duật là thư ký của Trần Hào Nam. Chỉ cần thằng đấy chịu khai thì việc tiêu diệt Phi Long là chuyện trong tầm tay. Đốm lửa này sẽ hóa thành đám cháy rừng, nên chúng ta phải nhanh chân lên trước khi Trần Hào Nam vào tù. Một khi hắn đã bị bắt và khởi tố thì toàn bộ tài sản đứng tên hắn đều bị phong tỏa, lúc ấy hắn có muốn cũng không thể chuyển giao cho chúng ta được nữa. Đây là lúc mà ta cần viện đến các lực lượng bí mật. Con biết anh Trung “cún” rồi đúng không? Trung “cún” cực kỳ trung thành với bố. Việc của con là tìm Trung “cún” ở Grand Loyal Casino và nói rằng bố cần tất cả lực lượng của Phi Phượng để xử lý Trần Hào Nam. Trung tự khắc biết phải làm gì. Bố đã từng trao đổi với nó nhiều lần.

Hoàng thở dài. Hắn đã cố hết sức vẫn không thể tránh được việc kéo con trai mình vào cuộc tranh đoạt Phi Long. Hắn chỉ hy vọng rằng việc truyền đạt một thông tin không rõ ràng sẽ không cấu thành hành vi tội phạm.

- Đi đi. Chúng ta sẽ gặp nhau ở Vĩnh An.

Phong ngạc nhiên hỏi:

- Bố cũng đến Vĩnh An ạ?

- Ừ. Đại đã xin được lệnh đột kích vào quán bar Dragon. Nhưng đó là một quán bar phức tạp với nhiều cửa ra vào, nếu không tiến hành khôn khéo thì Trần Hào Nam sẽ tẩu tán được hết chứng cứ nên bố cần phải có mặt ở thời điểm đó. Con trai, đích thân ta sẽ dẫn đầu cuộc tấn công vào chính địa điểm đầu não cho những tội ác mà ta đã gây ra.

Hoàng không nói hết với con trai mình bởi vì hắn muốn bảo vệ thằng bé khỏi tư cách đồng phạm. Hắn nhất quyết đòi tham gia chiến dịch tiêu diệt Phi Long, hay nói đúng hơn là mảng bất hợp pháp của Phi Long, nhằm can thiệp chiến dịch này theo hướng có lợi cho hắn. Hắn cần phải tự mình khống chế Trần Hào Nam. Hắn biết rằng ngoài hắn ra không ai làm được việc này. Ông Đại buộc phải đồng ý với yêu cầu của hắn bởi ông không nắm chắc mình sẽ thành công. Đúng là ông có nhân chứng nhưng chưa có vật chứng, lời khai một phía của Lê Văn Duật chỉ là một phần nhỏ trong vô vàn những điều kiện cần và đủ để đưa Trần Hào Nam vào tù. Nếu chiến dịch tấn công quán bar Dragon thất bại thì người ngồi tù không phải là Trần Hào Nam mà là chính ông cùng hai cộng sự. Biết thế nên ông không dám liều. Liều lĩnh và cố chấp lúc này không chỉ là hành động ngu dại mà còn nguy hiểm nữa.

Sau cuộc nói chuyện với con trai, Hoàng được đưa thẳng lên xe đặc chủng, chạy xuyên đêm vào Vĩnh An. Phong đi trên xe cá nhân, cũng tăng tốc lao nhanh về Vĩnh An. Đây là cuộc đua giữa các thế lực vì những mục tiêu khác nhau. Cái tên Phi Long âm thầm vang lên trong những cái đầu thông minh và quyết đoán nhất đêm ấy. Kẻ nào nhanh chân hơn sẽ có được miếng bánh lớn nhất, mở đường cho sự hồi sinh sau này.

Đoàn xe của Bộ Công an đến Vĩnh An vào lúc tờ mờ sáng. Ông Đại đã chờ sẵn ở đó cùng với một nhóm cảnh sát hình sự được lãnh đạo Bộ bí mật điều từ tỉnh khác đến. Đào Minh Thảo không biết gì về chiến dịch lần này. Lực lượng được huy động đông đến năm mươi người, bao gồm các thành viên ưu tú nhất và được tin cậy nhất của cả một tỉnh. Thông tin về chiến dịch được giữ kín đến phút chót. Ông Đại đứng lên trước mặt cả nhóm, thông báo:

- Các đồng chí, ngày hôm nay chúng ta tập trung ở đây để tiêu diệt băng nhóm tội phạm đã khống chế thành phố Vĩnh An trong suốt mười lăm năm. Chúng là những kẻ máu lạnh giết người không ghê tay. Danh sách những tội ác mà chúng đã phạm phải khiến ngay cả những người điềm tĩnh nhất cũng phải cảm thấy ghê sợ. Chiến dịch của chúng ta có ý nghĩa cực kỳ quan trọng trong việc đảm bảo công lý và mang lại hạnh phúc của nhân dân, trong việc xây dựng một nhà nước pháp quyền không dung thứ cho các băng đảng tội phạm, vậy nên tôi yêu cầu các đồng chí nghiêm khắc tuân thủ chỉ đạo của cấp trên, không được bỏ bê vị trí, không được tự ý hành động. Các đồng chí rõ cả chưa?
 
CHƯƠNG 58

Tiếng đáp đồng thanh vang lên. Ông Đại ra hiệu cho Hoàng giải thích về cấu trúc của quán bar Dragon. Hoàng mang ra một tấm bản đồ kích thước bằng tờ A4 do hắn tự tay vẽ nên và nói:

- Quán bar Dragon có bốn lối vào nằm ở ba mặt phố, trong đó có ba lối phụ và một lối chính, ngày đêm đều có người trực sẵn bên trong. Hiện nay chúng đang tập trung xử lý thi thể, bên trong chắc chắn có nhiều người, nếu chặn thiếu một cửa để chúng bỏ chạy thì chúng ta mất tang chứng vật chứng và không hoàn thành nhiệm vụ. Đây là sơ đồ của bốn lối vào, đánh dấu từ một đến bốn, trong đó các lối vào phụ một, hai và ba có hai lớp cửa, lớp cửa thứ hai cần có mật khẩu mới mở được. Nếu tấn công từ ba lối này rất mất thời gian và còn đánh động đám người bên trong, cho phép chúng tẩu tán chứng cứ, vậy nên kế hoạch của chúng ta là chặn ba lối phụ để chúng không thể chạy trốn được nhưng sẽ phá lối chính xông vào. Đây là chìa khóa vào lối chính. Tôi tin chắc rằng chúng vẫn chưa thay chìa khóa. Khi vào được bên trong, các anh cần nhanh chóng khống chế đám tay chân của Phi Long và tiến thẳng vào lò mổ là nơi chúng dùng để phi tang thi thể. Tất cả các bằng chứng cần được bảo vệ nguyên trạng để làm căn cứ truy tố những kẻ sát nhân trước pháp luật.

Ông Đại tiếp lời:

- Mục tiêu của chúng ta là không được để bất kỳ tên nào chạy thoát. Các anh được quyền sử dụng các phương pháp cần thiết để khống chế chúng một cách an toàn và giảm thiểu thương vong. Yêu cầu sự dứt khoát, thần tốc, linh hoạt và quyết liệt. Nào, tiến lên các đồng chí.

Ông Đại mặc áo giáp chống đạn, tự mình xung trận. Hoàng nói đúng, quán bar vẫn chưa thay chìa khóa. Cánh cửa vừa mở, đoàn người đã ào ạt xông vào. Bên trong quán có năm thằng trông coi. Thấy công an đông quá, hùng dũng quá, ba trong số năm thằng sợ hãi đến hoảng loạn, lập tức quỳ gối hoặc nằm bẹp xuống đất để biểu lộ ý muốn đầu hàng. Hai thằng gan lì nhất nhằm hướng cửa phụ bỏ chạy, nhưng cửa phụ cũng đã bị công an phục kích nên chạy làm sao thoát? Ông Đại theo chỉ dẫn của Hoàng, từ tầng một tiến xuống hầm, phá cửa lò mổ xông vào. Ông kinh hãi nhìn thấy các mảnh thi thể người được để gọn gàng trên bàn không khác gì thịt lợn. Có năm bàn tay, hai cẳng tay, hai cẳng chân và còn nguyên một cái xác chưa qua xử lý chút nào đang để trong ngăn đông lạnh. Hai thằng chuyên gia đang cặm cụi làm việc, thấy công an ùa vào vội giơ tay lên đầu hàng.

Ông Đại ra lệnh thu giữ bằng chứng. Bây giờ ông đã có lời khai của Lê Văn Duật và các thi thể ở quán bar Dragon, đủ cơ sở vạch trần những hành động tội ác của Phi Long, nhưng vẫn chưa có bằng chứng trực tiếp dẫn đến Trần Hào Nam. Ông quay sang định hỏi Hoàng, lúc ấy mới nhận ra rằng hắn đã lợi dụng sự hỗn loạn để trốn mất từ lúc nào.

- Hoàng đâu?

Mọi người nhìn nhau.

- Hoàng đâu? – Ông Đại gầm lên. – Các anh làm ăn thế à? Báo động toàn lực lượng truy tìm hắn cho tôi. Nếu để hắn trốn thoát thì chúng ta ăn cám cả lũ.

Trốn thoát? Ông Đại nói xong mới chợt nghĩ ra. Hoàng vốn không có ý định bỏ trốn. Thật kỳ lạ nếu hắn trốn vào thời điểm này khi đã lập được công lớn có thể giúp giảm nhẹ mức độ hình phạt. Nhưng nếu không chạy trốn thì hắn đi đâu? Chẳng lẽ về thăm gia đình? Không thể nào. Điều đó quá vô lý. Hắn vừa mới gặp con trai của hắn ngày hôm qua kia mà. Hắn không bỏ trốn, cũng không về thăm gia đình, vậy thì chỉ còn có một khả năng nữa mà thôi.

Trụ sở của Phi Long. Hoàng đường hoàng bước vào. Nhiều nhân viên lâu năm nhận ra chủ tịch cũ của tập đoàn, người đã bị công an bắt tạm giam vì tội giết người, lúng túng không biết nên chào hay nên lùi lại để giữ khoảng cách. Hoàng thản nhiên bước ngang qua mặt họ, bấm thang máy lên tầng ba mươi là phòng làm việc của chủ tịch.

Chờ đợi hắn ở đó là con trai cả của hắn, Nguyễn Việt Phong, thủ hạ đắc lực nhất của hắn, Trung “cún”, và nhân vật quan trọng thứ ba trong hệ thống của Phi Long nhưng lại không bao giờ lộ mặt, Lâm “thủ quỹ”. Lâm “thủ quỹ” thấy ông trùm trở về, sợ hãi cúi đầu nói:

- Em chào anh Hoàng.

Hoàng gật đầu.

- Chắc con trai anh đã giải thích với em rồi. Ngày hôm nay anh về để tiếp quản Phi Long.

- Xin được chúc mừng anh ạ.

- Anh cần danh sách tài sản của Phi Long, tức là những tài sản thuộc về anh nay đang đứng tên Trần Hào Nam.

Lâm “thủ quỹ” kính cẩn nộp lên một chồng giấy tờ.

- Em đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ. Giấy tờ đã đóng sẵn con dấu của công ty, giờ chỉ cần chữ ký của anh và của thằng Nam là các tài sản này sẽ sang tên trở lại cho anh.

Hoàng cầm lấy chồng giấy tờ, xem lướt qua một lượt, rồi mỉm cười hỏi:

- Nhanh vậy à? Chỉ vài tiếng là xong à? Có phải vì trước đây mày làm bộ giấy tờ này cho thằng Nam nên không mất công tìm kiếm và biên soạn phỏng?

Lâm “thủ quỹ” quỵ chân xuống sàn, khóc như cha chết.

- Anh tha cho em anh ơi. Lúc nào em cũng một lòng một dạ trung thành với anh, nhưng thằng Nam ép em quá. Nó dọa cắt cổ em. Em không muốn chết đâu anh ơi.

- Ừ, tao nghĩ mày không muốn chết đâu. Đang sống tốt đẹp thế cơ mà? Đừng tưởng tao không biết mày bòn rút tiền của tao bao nhiêu năm, nhưng thôi, chuyện nhỏ bỏ qua, nếu mày hai lòng thì tao bắn chết mày ngay tại đây rồi ném xác qua cửa sổ. Mày biết tao có khả năng làm gì rồi phải không? Giết mày với tao chỉ là chuyện vặt thôi.

Lâm “thủ quỹ” thiếu điều bò đến hôn chân Hoàng. Nó vái Hoàng lia lịa:

- Anh muốn gì em làm cái đó ạ. Em biết anh là người đại nhân đại nghĩa tất không chấp một thằng nhỏ nhoi như em đâu. Em đội ơn anh, anh ơi.

- Tao mà đại nhân đại nghĩa cái gì, thằng nhát gan dẻo mép này? Thằng Nam đâu rồi?

- Em không biết ạ. Sáng nay không thấy đến.
 
CHƯƠNG 59

Hoàng cau mày. Điều quan trọng nhất lúc này là tìm thấy Trần Hào Nam để bắt gã ký vào tờ giấy chuyển giao tài sản, nếu không thì tất cả nỗ lực cho đến nay đều vô nghĩa. Còn đang bối rối chưa biết tính sao, điện thoại của Phong đã rung lên. Phong nghe điện thoại. Tiếng của vợ nó vang lên hốt hoảng:

- Anh ơi, Cường bị bắt cóc rồi.

Phong giật mình hỏi lại:

- Chuyện như thế nào? Nó đang ở nhà trẻ mà? Bình tĩnh nói đi xem nào.

- Sáng nay em gửi con đi nhà trẻ như bình thường, nhưng lúc nãy có ai đó giả danh người nhà đến đón về, bây giờ không biết đang ở đâu rồi.

- Đã báo công an chưa?

- Em chưa. Em lo quá anh ơi. Có phải việc này liên quan đến bố không? Em nghe đồn …

Phong tắt máy ngang, rồi quay sang nói với Hoàng, trong ánh mắt hiện lên sự lo lắng pha lẫn tức giận:

- Chúng bắt cóc thằng Cường rồi.

Hoàng còn chưa kịp phản ứng, điện thoại của Phong lại rung lần nữa. Nó vội vã nghe máy. Tiếng nói quen thuộc của Trần Hào Nam vang lên ở đầu bên kia:

- Cho tao nói chuyện với bố mày.

Phong vội đưa điện thoại cho bố. Hoàng nghe máy. Trần Hào Nam rít lên đầy khủng bố:

- Sáng nay biết tin anh dẫn công an đột nhập vào Dragon. Thật là một sự phản bội hèn hạ từ người đã ra lệnh cho tôi xây dựng công trình ấy.

- Mày đang ở đâu?

- Chuyện ấy anh quan tâm làm gì? Tôi đang giữ cháu anh. Anh chỉ có một thằng cháu trai duy nhất thôi, phải không? Tôi vẫn luôn quý thằng bé, nó cũng quý tôi nữa. Nếu có chuyện gì xảy ra với nó tôi cũng đau lòng không kém anh đâu, nhưng đôi khi người ta bắt buộc phải làm những chuyện mình không muốn bởi vì cuộc đời mà, đâu phải lúc nào cũng được như ý.

- Mày đang đe dọa tao đấy à?

- Tôi không hiểu sao anh lại nghĩ đây là một lời đe dọa. Tôi sẽ làm thật đấy. Thằng cháu anh sẽ chết. Bây giờ anh có hai sự lựa chọn. Một là chấp nhận để cháu của anh chết và gia đình anh tan nát. Vợ anh sẽ thù anh. Con trai anh sẽ hận anh. Và rồi anh cũng sẽ hận chính bản thân mình. Thứ hai là bỏ trốn khỏi đất nước này, một mình hay cùng với người thân tùy anh. Tôi hứa nếu anh làm thế tôi sẽ thả thằng bé này ra. Anh biết tôi là người trọng danh dự, đúng không hả? Tôi sẽ giữ lời hứa của mình. Anh có một phút để quyết định, bởi công an đang tìm đến Phi Long và chúng ta không còn thời gian mà ngã giá nữa đâu.

Hoàng đáp gọn lỏn:

- Tao cần mười phút.

Hắn tắt máy, cúi đầu xuống suy ngẫm. Hắn nhanh chóng hiểu lý do tại sao Trần Hào Nam lại đòi hắn phải bỏ trốn. Lúc này ông Đại đang nắm giữ hai thứ vũ khí cực mạnh tương đương hai quả bom nguyên tử là lời khai từ tên thư ký riêng của Trần Hào Nam, Lê Văn Duật, và các bằng chứng tìm được trong quán bar Dragon, nơi đăng ký tên chủ sở hữu là tập đoàn Phi Long. Tuy vậy, không một bằng chứng nào trong số này trực tiếp dẫn tới Trần Hào Nam. Tất cả các bằng chứng hiện có chỉ chứng minh được rằng Trần Hào Nam “biết”, “có liên quan”, hoặc cùng lắm là “dung túng” chứ khó có thể chứng minh được gã là chủ mưu. Đây chính là điều mà Trần Hào Nam đang bám víu. Gã sẽ tìm mọi cách để bào chữa rằng mình không trực tiếp chỉ đạo các vụ sát nhân kinh hoàng với hy vọng tránh được án tử. Gã sẽ phải nhận một bản án nặng nề, có thể là nhiều năm tù giam hoặc thậm chí chung thân, nhưng từng đấy vẫn chưa phải là bản án đích đáng với tội ác thực sự của gã, và điều quan trọng hơn cả là gã vẫn còn cơ hội làm lại. Một ngày nào đó gã sẽ được tự do và khi ấy gã sẽ lại sống như ông hoàng nhờ vào khối tài sản mà gã chiếm đoạt được từ tay Hoàng. Muốn xử tử hình Trần Hào Nam cần có lời khai từ một trong các đoàn trưởng, những kẻ giết người theo mệnh lệnh trực tiếp của Nam, nhưng ba đoàn trưởng đã bị giết và những tên còn lại có lẽ đã có sẵn kế hoạch chạy trốn.

Vẫn còn một người nữa mà lời khai của hắn có thể đóng vai trò như lưỡi hái tử thần lấy mạng của Trần Hào Nam. Người đó chính là Hoàng, bởi Hoàng đã ra lệnh cho Nam giết Doãn Văn Sĩ, Giang “mai”, những thằng đầu nậu bán ma túy của Cao Thế Khải và mười bốn thành viên băng Tam Hoàng tại Thái Lan. Đó chỉ là những vụ gần đây, ngoài ra còn rất nhiều vụ khác từng được Nam thực hiện trong quá khứ. Trong các vụ này, Trần Hào Nam đều đóng vai trò then chốt, là người lên kế hoạch, tổ chức thực hiện và giám sát thi hành. Bất kỳ vụ nào cũng có thể đưa gã đến chỗ chết. Tốt nhất là trừ khử Hoàng đi, nhưng bởi không làm được điều này nên cần chuyển sang cách tốt thứ hai là tống khứ hắn ra khỏi Việt Nam. Cách làm này giống như mũi tên trúng nhiều đích. Ngoài việc loại bỏ được một nhân chứng nguy hiểm, Trần Hào Nam còn bảo vệ được khối tài sản khổng lồ và chĩa mũi dùi của pháp luật về phía Hoàng. Hoàng không thể không thừa nhận rằng bộ não của Trần Hào Nam quá thông minh, quá thâm độc, chỉ đơn giản vậy thôi mà giải được thế chiếu tướng tưởng không thể phá vỡ được. Về phần Hoàng, cho dù hắn lựa chọn cách nào thì cũng sẽ mất tất cả.

Phong dường như hiểu được điều này. Nó bắt đầu hiểu được điều nữa, còn quan trọng hơn, đó là thế giới ngầm quả không đơn giản. Mỗi bước đi không cẩn thận đều có thể khiến gia đình của anh tan nát và phần đời còn lại của anh trở nên vô nghĩa. Mày tưởng rằng mày mạnh ư? Đây, bố mày bắt cóc con cái mày, đe dọa giết người thân của mày, xem lúc đấy mày còn mạnh được nữa không hay cũng quỵ lụy và khóc lóc một cách thảm hại? Mồ hôi trên người Phong chảy như tắm. Phong nhìn bố đăm đăm, thầm cầu mong ông già sẽ nghĩ ra được một cách thức thần kỳ nào đó để cứu cậu con trai bé bỏng, niềm hy vọng của cả gia đình.

Hoàng nói một cách quả quyết:

- Chúng vẫn đang ở trong Vĩnh An.

Phong hấp tấp hỏi:

- Sao bố biết?

- Chúng không biết kế hoạch của chúng ta tấn công vào Dragon. Kế hoạch này đã được giữ bí mật hoàn hảo. Chúng chỉ biết khi mọi thứ đã an bài. Vụ bắt cóc cháu Cường mới diễn ra không lâu mà Trần Hào Nam đã gọi điện được cho bố, âm thanh cuộc gọi nghe rất yên lặng, chứng tỏ chúng đang không trên đường di chuyển mà ở trong một căn nhà nào đó gần đây.

Hoàng nhìn số điện thoại vừa gọi đến, nói tiếp:

- Số di động, không tra được địa chỉ. Với bản tính cẩn thận của Trần Hào Nam thì nhiều khả năng đây là số điện thoại dự phòng, chỉ được dùng trong những tình huống khẩn cấp để tránh bị truy xuất nguồn gốc. Tuy nhiên, nhìn vào đầu số thì ít nhất ta cũng biết được số này thuộc về hãng điện thoại nào. Bố không quen ai làm việc trong tổng đài của hãng điện thoại này. Chắc là con cũng vậy.

Phong gật đầu. Hoàng cau mày:

- Để bố nhờ người này.

Hắn bấm số, gọi cho Trần Phương Nhi. Tiếng của Trần Phương Nhi ở phía bên kia nghe vừa ngọt ngào, vừa sợ hãi:

- Ai đó? Sao lại biết số này?

- Anh đây. – Hoàng đáp.

- Anh Hoàng?

- Phải. Anh không có thời gian giải thích, nhưng anh cần em giúp đỡ tìm thông tin về một số điện thoại. Có lần anh nghe em nói rằng tổng giám đốc hãng này là fan cứng của em. Nói với hắn ta tìm cho mình số điện thoại ấy đăng ký tên ai và cuộc gọi gần nhất xuất phát từ địa điểm nào. Làm ngay đi. Nếu chậm trễ thì hỏng việc mất.

Trần Phương Nhi run giọng hỏi:

- Em đã nghe thấy những chuyện kinh khủng. Đây có phải là một trong những chuyện ấy không? Có phải anh đã giết người không, anh Hoàng?

Hoàng đáp thẳng:

- Phải, nhưng chuyện mà anh nhờ em không phải là tội ác mà là việc thiện. Có kẻ đang bắt cóc cháu anh, anh cần phải cứu nó. Em phải giúp anh cứu thằng bé.

Trần Phương Nhi im lặng một lát rồi đáp:

- Em hy vọng anh không kéo em vào những rắc rối của anh.

Cô tắt máy. Hoàng đứng lặng, không hiểu ý tứ câu nói vừa rồi là gì. Cô sẽ giúp hắn hay không giúp hắn?
 
Back
Top