Đô thị Tiểu thuyết Tiếng Đàn Vô Thanh

Chương 30 Chó Ngốc​

Tôi chạm ngón tay vào chiếc đồng hồ rung đeo trên cổ tay.

Bzzz... Bzzz...

Hai nhịp rung nhẹ, nghĩa là đã mười phút trôi qua. Gã khối gỗ sồi kia đúng là mò mẫm lâu lắc quá thể, có cái nơ kẹp tóc thôi mà tìm mãi không ra. Cái bụng tôi lúc này đã bắt đầu biểu tình rầm rộ rồi.

Tôi khẽ cúi người, dùng chân huých nhẹ vào con Milu – lúc này đang nằm rạp dưới đất, chăm chỉ liếm liếm bàn chân tôi:

– Ra ngoài đó đi. Giúp hắn một tay cũng là đang giúp cho cái bụng của chúng ta đó. Mau lên, chó ngoan!

Con Milu như hiểu ý. Nó lập tức tru lên một tiếng lanh lảnh rồi tiếng bốn chân nó phóng vèo vèo về phía khoảng sân nắng.

Gâu! Gâu!

Tiếng sủa vang dội đầy phấn khích của nó vang lên, liền sau đó là tiếng móng vuốt cào trên nền xi măng chạy huỳnh huỵch quay ngược trở lại chỗ tôi.

Bạch.

Một vật nhỏ nhắn mang theo hơi ấm quen thuộc nhẹ nhàng rơi xuống ngay trên mu bàn chân tôi.

Trời đất ơi, cái con chó ngốc này! Nó ngửi thấy mùi hương của tôi trên chiếc nơ vải, liền đinh ninh là bổn tiểu thư vô ý làm rơi đồ nên mới lật đật ngoạm mang về trả tận nơi!

Tiếng con Đào đứng đằng xa lập tức phá lên cười sằng sặc, giọng nó lanh lảnh đầy chế giễu:

– Ha ha ha! Cậu Bảo ơi đứng dậy đi thôi! Đồ bị đánh rơi đã bị tên trộm bốn chân tự động trả về cho chính chủ rồi kìa!

Chó hư! Chó ngốc!

Bao nhiêu công sức bày trò kiêu kỳ, tạo nét của tôi bỗng chốc tan thành mây khói chỉ vì sự thông minh sai chỗ của con Milu. Tức chết đi được mà!

Kế hoạch hoàn hảo thế là đổ bể bành tành. Tôi bất lực thở dài, đành cúi người xuống mò mẫm nhặt lại chiếc kẹp tóc tội nghiệp từ dưới đất. Vừa vuốt vuốt cái đầu lông xù của thủ phạm, tôi vừa lên tiếng gọi con hầu cận:

– Đào, lấy một cây xúc xích trong túi ra thưởng cho nó đi. Này là thưởng vì tội thuộc bài, xuất sắc quá cơ đấy!

Dù có tức cái lồng ngực thì cũng phải công nhận con Milu không có lỗi, nó chỉ đang làm tròn phận sự của một chú chó hộ vệ được đào tạo bài bản mà thôi. Tôi đưa chiếc kẹp tóc lên gần mũi, khẽ nhăn mặt rồi giấu tịt nó vào túi áo thể dục. Thôi xong, dính đầy mùi cún thế này thì chịu chết, chẳng thể nào cài ngược lên tóc mà lại càng không cách nào đem làm quà tặng gã khối gỗ sồi kia được nữa. Kiểu này lát nữa phải tính một món quà khác bù vào cho gã sau vậy.

Để chữa ngượng, tôi dứt khoát mở miệng ra lệnh:

– Đi thôi!

Bên tai tôi lập tức vang lên tiếng sột soạt khi gã nọ lồm cồm đứng dậy từ nền xi măng. Kế đó là tiếng khua gậy lạch cạch quen thuộc. Ở trên cái sân bóng rổ vốn là sân nhà quen thuộc kia thì gã tự tin lắm, chẳng cần dùng đến gậy vẫn ném trúng rổ rầm rầm. Nhưng giờ bước ra ngoài địa bàn đó để hướng ra bãi xe, gã cũng đành phải chấp nhận thực tế mà lôi gậy ra thôi.

Thế là, một phái đoàn rình rang gồm một đại tiểu thư, một chú chó hộ vệ, một con hầu nữ lanh chanh, cùng với phía bên kia là chủ tớ nhà gã khối gỗ sồi bắt đầu lục đục kéo nhau ra bãi giữ xe. Con Đào nhận nhiệm vụ dẫn đầu, tôi một tay nắm chặt xích chó, một tay cầm gậy dò đường chậm rãi cất bước. Ở khoảng cách song song bên cạnh, gã cũng bắt đầu di chuyển.

Lộc cộc... Lộc cộc...

Nói thế chứ, tôi vẫn cứ phải về nhà tắm rửa một cái rồi mới đi ăn được. Sau một hồi vận động dưới trời nóng, người ngợm tôi bắt đầu có cảm giác bết dính, khó chịu chết đi được. Đại tiểu thư như tôi không đời nào chịu vác cái cơ thể đầy mùi mồ hôi này vào nhà hàng sang trọng.

Tôi khẽ giật nhẹ dây xích của con Milu, nói nhỏ với con Đào:

– Đào, ra xe riêng của mình đi.

Có vẻ như gã hầu nam tên Kiên bên phía gã khối gỗ sồi đã cảm nhận được tiếng bước chân của chủ tớ tôi đang rẽ sang một hướng khác. Gã liền vội vàng lên tiếng đon đả: – Kìa Lan tiểu thư, đi chung xe của bọn em đi ạ, bên em chuẩn bị xe sẵn sàng hết rồi.

Tôi khẽ dừng bước, xoay người lại về hướng phát ra tiếng nói, rành rọt tuyên bố:

– Tôi phải về nhà thay đồ cái đã rồi mới ra sau. Đưa địa chỉ nhà hàng đây.

Nghe đến đây, gã đội trưởng Phạm Đình bấy lâu nay vẫn im hơi lặng tiếng bỗng dưng xen vào, giọng gã có chút ấp úng, vụng về:

– Nhà hàng Cam Hồng gần đây thôi mà... Với lại, anh thấy em cũng còn thơm mà, đâu có mùi gì đâu.

Chậc! Lại phạm quy rồi.

Cái gã này đúng là cứ hở ra là lại thốt ra cái từ ngữ đáng ghét ấy trước mặt tôi. Tôi dứt khoát cắt ngang, không cho gã có cơ hội bào chữa hay kỳ kèo thêm bớt:

– Đúng 7 giờ tối tôi có mặt. Giờ thì tạm biệt, tí nữa gặp lại.

Quyết định vậy đi! Ghi thêm một điểm phạt vào sổ nợ vì cái tội dám dùng chữ thấy. Mà quả thật, việc về nhà lúc này là hoàn toàn hợp lý. Tôi không chỉ cần gột rửa cơ thể, mà quan trọng hơn, tôi cần thời gian để chuẩn bị một món quà khác tử tế hơn để thay thế cho chiếc kẹp tóc đã dính đầy mùi cún ban nãy.

Cứ đợi đấy đi, Phạm Đình đội trưởng!

Tôi dứt khoát quay lưng, dưới sự dắt dẫn của con Đào liền bước thẳng vào trong khoang ghế sau chiếc xe điện quen thuộc của mình. Cánh cửa xe đóng sập lại, cách biệt hoàn toàn với cái nóng bên ngoài. Chiếc xe lướt đi, tiếng động cơ điện khẽ rít lên một dải âm thanh êm ái, mượt mà:

Brrm...

Và thế là, mọi chuyện lại trở về đúng với quỹ đạo quen thuộc như mọi ngày.

Tôi ngửa đầu tựa hẳn vào lớp ghế da êm ái, hai tay vòng qua ôm chặt lấy cái thân hình mềm xù, ấm áp của con Milu vào lòng. Trong khoang xe mát rượi, tôi khẽ nhịp chân, cất giọng ngân nga hát theo giai điệu bản nhạc Vài lần đón đưa đang phát ra từ hệ thống loa:

“Vài lần đón đưa (vài lần đón đưa)

Đường quen hương gió bay qua lòng em

Chiều nào bước chân vô tình người không đến, yeah…”

Đoạn điệp khúc đây rồi. Tiếng nhạc điện tử giả lập âm thanh của những giọt mưa rơi tí tách vang lên một cách tài tình. Thứ âm thanh nhân tạo ấy lọt vào tai tôi, nghe vừa nhịp nhàng, vừa vui tai đến lạ.

Con Đào ngồi ở phía trên, nghe tiếng tôi ê a nãy giờ liền xoay người hỏi một câu vu vơ:

– Tiểu thư đang vui ạ?

Tôi khẽ mỉm cười, lười biếng thả ra một tiếng đáp cụt lủn:

– Ờ.
 

Chương 31 Hương Lan​

Vừa về đến nhà, tôi lập tức vào phòng tắm. Dưới sự kỳ cọ cẩn thận của con Đào, tiếng nước xả bồn còn chưa kịp đầy thì nó đã cất giọng nhắc khéo:

– Tiểu thư ơi, gần đến giờ hẹn rồi đó ạ. Cậu Bảo chắc cũng sắp sửa xuất phát rồi.

Nghe vậy, tôi đành tặc lưỡi bỏ luôn ý định ngâm mình thư giãn trong làn nước ấm như mọi khi. Thời gian gấp gáp quá rồi. Để kịp tiến độ, tôi đành để con Đào gọi thêm hai bà vú nữa vào phòng phối hợp sấy tóc, chọn đồ, cả ba người xoay tôi như chong chóng.

Sửa soạn xong xuôi, tôi dặm thêm chút nước hoa Chanel mùi lan rừng lên cổ tay và sau gáy. Tên của tôi được đặt theo tên một loài hoa, thế nhưng trớ trêu thay, tôi chưa từng một lần nào cảm nhận hay hình dung được hình dáng của bông hoa ấy ra sao trong đời. Thứ duy nhất giúp tôi chạm vào sự tồn tại của loài hoa mang tên mình chính là mùi hương.

*Huỳnh Thị Hương Lan.*

Mẹ tôi, bà Hồng Loan. Nhiều lúc ngồi một mình, tôi cứ tự hỏi không biết ngày xưa khi đặt cái tên này cho đứa con gái vừa lọt lòng, mẹ đã nghĩ những gì? Nếu như... nếu như tôi được sinh ra bình thường như bao người khác, có lẽ mẹ đã đặt cho tôi cái tên Thanh Lan, Hoàng Lan, hay thậm chí là Hồng Lan để nối theo cái tên của mẹ rồi chăng? Chứ không phải là một "Hương Lan" chỉ có thể bấu víu vào khứu giác để định vị bản thân thế này.

Nghĩ đến đó, tôi chợt thẫn thờ, vô thức lên tiếng bảo con Đào đang đứng cạnh:

– Thêm tí nước hoa nữa đi.

Làn sương mỏng mang theo mùi hương lan rừng ngào ngạt lại một lần nữa bao bọc lấy cơ thể tôi, đậm đặc và kiêu kỳ.

Thôi thì, ông trời đã định sẵn cho tôi làm một Hương Lan thì ít nhất, tôi cũng phải sống thật ngát hương và kiêu hãnh đúng với cái tên của mình. Không thể để gã khối gỗ sồi kia xem thường được.

Tôi lại một lần nữa leo lên xe. Nhưng lần này, con Milu đã bị bỏ lại phía sau với một lát thịt bò áp chảo thơm phức ngoài sân.

Vừa nghe tiếng gậy của tôi khua lộc cộc hướng ra cửa, cu cậu đã lập tức sủa vang đòi theo cho bằng được. Thôi, đi ăn nhà hàng sang trọng mà mang theo chó thì kỳ cục quá. Thế là tiếng xe động cơ điện khẽ khởi động rồi lướt đi, bỏ lại sau lưng tiếng tru ăng ẳng đầy oán trách của gã bốn chân.

Ở nhà ăn thịt bò ngoan đi, nhà hàng người ta không cho dắt chó vào đâu. Tôi nhủ thầm trong đầu.

Con Đào ngồi bên cạnh, cái mỏ lại bắt đầu lanh chanh hóng hớt:

– Công nhận tiểu thư dặm nước hoa thơm thật đấy, để Milu ở nhà là chuẩn bài rồi, đỡ bị bám cái mùi chó lên quần áo quý phái.

Tôi nói nhanh:

– Nhà hàng không cho mang chó.

Nó nghe vậy liền tặc lưỡi một cái rõ kêu, giọng điệu đầy vẻ bất chấp:

– Kìa tiểu thư, đó là áp dụng cho khách bình thường thì mới cấm thú cưng, chứ tầm cỡ tiểu thư nhà mình bước vào thì ai mà dám cản cơ chứ?

Tôi nhăn mặt, nghiêm giọng dặn dò:

– Lát nữa tới nơi, nếu có ai hỏi chó đâu thì em cứ mở miệng bảo là nhà hàng không cho mang chó mèo vào. Nghe rõ chưa?

Nó “dạ” một tiếng kéo dài đầy vẻ châm chọc. Tôi hứ một tiếng rõ to, dứt khoát mặc kệ cái điệu bộ nhăn nhở của nó.

Tôi lại ngửa đầu ra sau thả lỏng, đeo chiếc tai nghe chụp tai vào để bịt tai dưỡng thần, hoàn toàn cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài. Khoang xe ngập tràn hơi máy lạnh mát rượi, chiếc xe điện lướt đi êm ru, tĩnh lặng đến mức tuyệt đối. Thật là thích. Ngẫm lại, quyết định đầu tư ủng hộ xe điện do Việt Nam mình tự sản xuất quả là sáng suốt, vừa êm ái, vừa cách âm tốt, trải nghiệm mượt mà thế này thì tội gì không xài.

Dưới sự vỗ về của cái mát lạnh dễ chịu và nhịp xe lướt đi đều đặn, tâm trí tôi bắt đầu lơ lửng, rồi từ từ rơi hẳn vào một khoảng không vô định từ lúc nào không hay...

– Tiểu thư ơi, dậy đi thôi tiểu thư ơi!

Tiếng gọi lanh chanh quen thuộc cùng cái lay vai nhẹ nhàng của con Đào kéo tôi ra khỏi giấc ngủ ngắn. Tôi khẽ chớp mắt, tháo tai nghe xuống rồi vô thức đáp lại bằng chất giọng vẫn còn hơi ngái ngủ:

– À... ừ... Tới nơi rồi à?

Tôi ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế để con Đào tút tát lại nhan sắc cho mình. Để làm gì á? Một là để cho tôi tỉnh hẳn cái cơn ngái ngủ ban nãy, hai là để thiên hạ khi cảm nhận về tôi, tuyệt đối phải là một chữ: Đẹp.

Chợt nghĩ đến điều gì đó, tôi lên tiếng ra lệnh: – Đào, lấy cái kính mát ra đây cho tôi đeo.

Nghe thế, con nhỏ bỗng cười rũ rượi, điệu bộ ra chiều ái ngại: – Thôi tiểu thư ơi, đeo kính mát thì... à ừ, nó... nó...

Nó bỏ lửng câu nói nửa chừng, nhưng tôi tự khắc hiểu. Cái điệu bộ ngập ngừng của nó đã nói lên tất cả. Đeo một cặp kính đen sì giữa buổi tối thế này, chẳng khác nào tự dán một cái nhãn thô thiển lên mặt, công khai cho bàn dân thiên hạ biết tôi đang thuộc về thế giới u minh.

Nhưng con Đào không để tôi kịp lúng túng. Một dải lụa mềm mại, mát rượi lướt qua da, nhẹ nhàng vòng qua che đi hai thứ vô dụng trên gương mặt tôi rồi được nó khéo léo cố định lại ở phía sau gáy. Nó vừa thắt nút vừa rỉ rả bên tai tôi đầy tự tin: – Dùng cái này sang hơn nhiều, tiểu thư cứ tin em đi. Đeo dải lụa này trông mới chuẩn gu thời trang, vừa thần bí vừa kiêu sa, người ta cảm nhận chỉ có mê mẩn thôi!

À, ừ. Nghe cũng có lý. Dù sao thì một dải lụa thượng hạng mang lại cảm giác nghệ thuật và đỡ bần hơn cái kính mát nhiều. Ít nhất là nó không mang lại cảm giác dán nhãn tôi ở thế giới u minh.

Thôi thì, cứ tin con nhỏ này một lần xem sao.
 

Chương 32 Cá Hồi​

Và thế là, cuộc đổ bộ chính thức bắt đầu.

Tay trái tôi nắm chặt lấy cánh tay của con Đào, tay phải cầm cây gậy dò đường, cứ thế chậm rãi di từng bước một tiến vào bên trong. Vừa bước qua cánh cửa, một tổ hợp mùi hương lập tức ập vào khứu giác của tôi. Có cái mùi mộc mạc, thanh sạch của những thanh gỗ tre trang trí nội thất, lại trộn lẫn với hương đồ biển tươi sống thoang thoảng đặc trưng.

Tôi khẽ khịt mũi, thấp giọng hỏi:

– Nhà hàng này bán gì?

Con Đào vừa dắt tôi né dòng người vừa hạ thấp giọng đáp:

– Đồ Nhật tiểu thư ơi. À không, chính xác hơn là chuyên về cá hồi ạ.

Cá hồi? Cái tên nghe thì quen đấy, nhưng khái niệm cụ thể về nó trong tôi vẫn là một khoảng trống. Tôi liền ra lệnh cho nó:

– Tả cho tôi cá hồi.

Con nhỏ bỗng khựng lại một nhịp, có vẻ như đang lúng túng tột độ khi nhận ra mình vừa chạm vào vùng cấm. Nó lắp bắp đáp lại một cách mập mờ:

– Dạ... nó là loại cá có phần thịt màu cam ạ... Mà tiểu thư có ăn được cá không? Hay là mình đổi chỗ khác đi tiểu thư?

Tôi bực mình gắt nhẹ:

– Với tôi thì màu nào mà chẳng như nhau, vẽ chuyện. Cá hồi có vị gì?

Cánh tay đang dắt tôi của con Đào bỗng hẫng đi một nhịp. Rồi nó khéo léo ghé sát vào tai tôi, hạ giọng thì thào:

– Dạ... em cũng không biết nữa tiểu thư ơi. Hồi trước lúc em mới vào thế chỗ cho chị Mai bị trả về đất liền, cái giai thoại tiểu thư không bao giờ dám ăn cá vì sợ hóc xương thì ai trong nhà mà chẳng biết. Em ở cạnh thân cận với tiểu thư lâu quá, thành ra cũng quen luôn với cái thực đơn hoàn toàn vắng bóng các món cá rồi ạ. Còn cá hồi thì... em đã được nếm thử bao giờ đâu.

Tôi khẽ tặc lưỡi:

– Chậc, thôi thì nhà hàng lớn thế này, chẳng lẽ lại không có món khác. Cứ vào ăn thôi.

Tôi dứt khoát đưa chân bước tiếp.

Tôi bước vào phòng, đoán chừng là một gian VIP riêng tư. Cánh cửa vừa khép lại, cắt đứt hoàn toàn những tạp âm bên ngoài, khứu giác của tôi đã lập tức bắt được mùi hương quen thuộc ấy.

Mùi gỗ sồi.

Gã đã ngồi đợi ở đây từ bao lâu rồi nhỉ? Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua đã bị tôi gạt đi ngay lập tức. Còn lâu tôi mới thèm mở miệng hỏi câu đó để gã được nước làm kiêu.

Con Đào dẫn tôi ngồi xuống chiếc ghế da êm ái, rồi nhẹ nhàng nới lỏng nút thắt, tháo dải lụa trên mặt ra cho tôi.

Bỗng nhiên, một tiếng mài dao loẹt xoẹt sắc lạnh đột ngột vang lên từ góc phòng.

– Ai? – Tôi giật mình, cao giọng hỏi, toàn thân lập tức rơi vào trạng thái đề phòng.

Tiếng mài dao bén ngót liền dừng lại, trả lại sự yên tĩnh cho gian phòng, rồi một tiếng chào cung kính cất lên:

– Bếp chính hôm nay, Hồng Thủy, xin kính chào cô Lan và cậu Bảo.

Đến lúc này, cái gã khối gỗ sồi ngồi đối diện mới chịu lên tiếng phá vỡ sự im lặng. Chẳng một câu chào hỏi hay mào đầu với tôi, hắn dứt khoát đưa ra mệnh lệnh bằng chất giọng trầm thản nhiên:

– Cho một phần sushi cá hồi.

Tôi hơi bực mình. Cái gã này sao chưa thèm hỏi ý kiến tôi một câu mà đã tự ý lên món thế kia? Tiếng tôi phát ra đã có phần dấm dẳng, không thèm giấu diếm sự khó chịu:

– Tôi không ăn được cá. Nhà hàng có món khác không?

Trái ngược hoàn toàn với sự kỳ vọng của tôi – rằng gã sẽ cuống quýt xin lỗi rồi vội vàng đổi món khác – thì chất giọng của gã cất lên lại mang một sự dịu dàng nhưng đầy kiên định:

– Em đừng lo. Đây là cá hồi Na Uy, phải nuôi cho thật mập ú rồi người ta mới bắt. Xương cá hồi vốn rất to và hoàn toàn không có xương dăm nhỏ. Với lại, chú Hồng Thủy đây cũng từng đi tu nghiệp một khóa đào tạo đầu bếp chuyên nghiệp tại Osaka về, em cứ yên tâm.

Tôi vẫn bướng bỉnh, dứt khoát không chịu thỏa hiệp: – Không là không. Tôi có cảm nhận được xương bằng hai thứ vô dụng trên mặt này đâu chứ?

Gã im lặng một thoáng rồi khẽ thở dài, thanh âm trầm thấp như đang dỗ dành: – Anh cũng thế, đang tập mà... Với lại, em hoàn toàn có thể cảm nhận bằng tay được mà.

Cạch.

Tiếng một mâm gỗ được đặt xuống bàn ngắt lời gã. Ngay lập tức, một tổ hợp mùi hương ngào ngạt sực thẳng vào mũi tôi: mùi nước tương thanh nhẹ pha chút mù tạt nồng đậm, một chút hương gừng hồng ấm áp, và trên hết là mùi thịt cá tươi rói thơm lừng.

– Thử không? – Gã hỏi, giọng điệu chắc nịch đến lạ.

Hương vị mời gọi kia làm cái bụng trống rỗng của tôi bắt đầu biểu tình. Tôi không muốn mất giá trước mặt gã, liền gọi giật giọng:

– Đào, gắp cho tôi ăn.

Thế nhưng, lúc này ông đầu bếp chính mới chậm rãi lên tiếng:

– Để tôi chỉ tiểu thư cách ăn món này.

Nói rồi, ông ta nhẹ nhàng cầm lấy tay phải của tôi, luồn vào một chiếc bao tay nilon mỏng dính. Ngay khoảnh khắc đó, từ phía đối diện bỗng phát ra một tiếng nghiến răng ken két nhỏ. Tôi còn đang thắc mắc không biết gã khối gỗ sồi kia tự dưng lại giở chứng khó ở cái gì, thì giọng ông Hồng Thủy đã ghé sát, rỉ rả bên tai tôi:

– Tiểu thư cứ dùng tay sờ thử đi. Nếu còn sót lại một cọng xương nào, ngày mai tôi lập tức treo biển đóng cửa tiệm, nghỉ làm bếp luôn!

Được gột bỏ lớp rào cản, tôi tò mò đưa ngón tay sờ thử lên khối thức ăn. Miếng thịt cá trơn láng, mềm mại đến kinh ngạc, nằm gọn gàng ngay phía trên khối cơm được nắm chặt tay. Tôi khẽ xoa xoa miếng thịt một lần nữa. Hoàn toàn láng mịn, không một gợn nhỏ.

Đói thật rồi.

Tôi quẹt nhẹ một đầu vào chén nước tương, lựa ngay cái nơi có mùi mù tạt dâng lên nồng đậm nhất, rồi dứt khoát đưa lên miệng. Mặc kệ bên tai là tiếng con Đào đang ra sức ngăn cản rồi chuyển sang năn nỉ trong vô vọng: – Tiểu thư ơi đừng ăn mà, em sợ bị đuổi về đất liền lắm...

Rõ thật là làm quá. Người ta là đầu bếp danh tiếng từ Osaka về cơ mà, có phải tay mơ đâu mà để hóc xương được chứ.

Tôi bỏ tọt miếng sushi vào miệng.

Ưm...

Vị béo ngậy, ngọt lịm của thịt cá hồi như tan ngay trên đầu lưỡi, quyện chặt với vị nước tương thanh tao và cái nét nồng sực dâng lên tận đỉnh đầu của mù tạt. Phần cơm nắm ăn kèm hình như có vị hơi chua chua một chút, kích thích vị giác đến tột cùng.

Ngon quá đi mất!

Tôi không thèm giữ kẽ nữa, đưa tay chụp ngay thêm một miếng tiếp theo. Cứ thế, tôi chấm nước tương rồi bỏ thẳng vào miệng, chẳng thèm rờ rẫm để tìm xương nữa.

Đến miếng thứ ba hay thứ tư, bên tai tôi bỗng vang lên một tiếng nuốt nghẹn khe khẽ của người đứng cạnh.

Tôi khẽ dừng tay, thầm thở dài. Kẻ vừa mới lo sợ cuống cuồng, ra sức ngăn cản tôi mươi phút trước đâu rồi? Ngón tay tôi gõ nhịp nhẹ nhàng xuống mặt bàn gỗ, thanh âm ráo hoảnh:

– Phần này tôi dùng thế là đủ rồi. Ông chuyển qua cho con bé đi, nếu thiếu thì cứ làm thêm.

Nhưng rồi, sự thỏa mãn nửa vời của vị giác khiến tôi không kiềm được mà hỏi tiếp một câu:

– Nhà hàng còn món nào khác không?

Mâm gỗ khẽ dịch chuyển trên mặt bàn, cùng với đó là tiếng cười trầm thấp, xởi lởi của người đầu bếp:

– Hay là thử Omakase nhé? Để tôi đặc biệt chuẩn bị riêng cho tiểu thư. Với tình trạng hiện tại... à...

Tôi hơi sững lại, chân mày khẽ nhíu. Ông ta liền vội vàng lựa lời:

– Ý tôi là, tiểu thư chắc chắn sẽ có một trải nghiệm thuần khiết và hoàn hảo hơn bất kỳ ai ngoài kia.

Tiếng áo vải sột soạt khi ông ta quay người, kéo theo những thanh âm lách cách, leng keng của dao cụ va chạm trên bục bếp. Tôi thầm bỏ qua cho sự vụng về trong câu chữ ban nãy của ông ta. Suy cho cùng, ông ta là một nghệ nhân ẩm thực chân chính, không phải một chính khách lão luyện để biết cách gọt giũa từng lời nói trước khi thốt ra.

Dẫu vậy, một khái niệm mới vẫn kịp đọng lại trong tâm trí tôi, phát thành lời:

– Omakase là gì?

Từ phía đối diện, chất giọng trầm ấm, vững chãi của Bảo vang lên, chậm rãi giải đáp câu hỏi của tôi:

– "Tôi giao phó cho bạn". Em trao trọn sự tin tưởng để người đầu bếp tự quyết định thực đơn tốt nhất cho mình... Giống như cách em đã giao phó bản thân cho anh chiều nay vậy.
 
Back
Top