Đô thị Tiểu thuyết Tiếng Đàn Vô Thanh

Chương 40 Bé Ngoan​

Ba chúng tôi dắt tay nhau tiến ra bãi đỗ xe. Tôi còn chưa kịp mò mẫm đặt chân lên bậc cửa thì đã nghe tiếng anh Hai sang sảng vang lên ngay bên cạnh:

– Ủa chú Tần, con BMW của tôi đâu rồi? Sao lại đổi thành chiếc xe điện này?

Tiếng lão Tần người tài xế già của gia đình đáp vọng ra từ phía cửa xe mở sẵn, giọng thản nhiên đến mức đáng ghét:

– Bẩm cậu Hai, cô Út chê chiếc đó hôi mùi xăng, bảo bán đi lấy khoản tiền chênh lệch đem quyên góp từ thiện hết rồi ạ. Xe đang nằm xưởng chờ làm thủ tục phát mãi.

Ngay lập tức, một tiếng chậc khẽ khàng nhưng sắc lạnh vang lên từ người đàn bà đang nắm tay trái tôi.

Một luồng khí nóng rát bốc xông thẳng lên mặt, cháy đến tận mang tai. Chết tiệt cái ông lão Tần này! Hôm đó tôi bị say mùi xe, trong người nôn nao uất ức nên mới phán một câu ngông cuồng cho bõ tức, cốt cũng là để gây sự chú ý với mẹ. Ai mà ngờ lão lại thi hành thật, rồi còn thản nhiên đem ra bóc phốt tôi ngay khi hai vị chủ nhân vừa bước xuống máy bay cơ chứ!

Giọng mẹ chùng xuống, hạ nhiệt độ không khí xung quanh đi vài phần:

– Thôi, lên xe đi... Có gì về nhà rồi nói.

Nghe đến đó, tôi lập tức líu ríu, ngoan ngoãn như một con mèo ngoan, chẳng dám hó hé thêm nửa lời. Cái Đào vội vã đỡ lấy khuỷu tay đưa tôi bước vào khoang xe điện êm ru, cabin thơm tho hoàn toàn vắng bóng thứ mùi cơ khí nồng nặc.

Tôi ngồi yên vị ở băng ghế giữa. Ngay bên cạnh, cái Đào ngồi khúm núm sát rạt, nhịp thở của nó nhẹ hẫng và ngập ngừng vì cố nín thở. Còn ở hàng ghế phía trước, mùi nước hoa sang trọng quen thuộc của mẹ đã sớm lan tỏa trong không gian mát rượi, đi kèm tiếng lụa sột soạt khẽ khàng khi bà tựa lưng vào ghế.


Còn ông anh Hai? Chỉ vài giây sau, từ phía xa vang lên tiếng động cơ gầm rú trầm đục, xé tan không gian rồi vút đi mất. Quả nhiên, một người dứt khoát, dạt dào năng lượng như anh thì đời nào chịu ngồi chui trong cái khoang xe điện tẻ nhạt này. Chắc chắn là lại nhảy lên con mô tô cưng để tự lao về nhà rồi.

Chiếc xe điện lướt đi êm ru trên mặt đường phẳng tắp, không một tiếng gầm rú động cơ, cũng chẳng gợn lên dù chỉ một chút mùi xăng dầu nồng nặc. Tôi tựa lưng vào băng ghế bọc da mịn mát, trong lòng thầm cầu nguyện cho sự bốc đồng của mình không đặt sai chỗ, ít nhất là gã bán hàng ở showroom ô tô đã không bốc phét về độ êm ái của con xe này.

Thế nhưng, sự dễ chịu của chiếc xe cũng chẳng thể khỏa lấp nỗi bầu không khí đặc quánh, đè nén bên trong khoang cabin.

Sau một khoảng lặng dài đến mức nghe rõ cả tiếng vè xe lướt qua luồng không khí, người đàn bà ngồi ở hàng ghế phía trên mới chậm rãi cất giọng. Giọng bà nhàn nhạt, không một chút gắt gỏng nhưng đủ làm sống lưng tôi thẳng tắp:

– Mẹ nghe nói, con đăng ký vào lớp toán bồi dưỡng?

Tôi khẽ nuốt nước bọt, cổ họng hơi khô rát, cố giữ tông giọng lễ phép chuẩn mực của một đứa con ngoan:

– Dạ, thưa mẹ. Cuối năm nay trường con vào đất liền để đi thi...

Bà không đáp lại ngay. Sự im lặng kéo dài sau đó mới là thứ vũ khí tra tấn tinh thần tàn nhẫn nhất. Tôi cảm nhận được nhịp thở của chính mình bắt đầu dồn dập, ngón tay vô thức siết nhẹ vào nếp lụa của chiếc váy vàng kim.

Bỗng nhiên, giọng mẹ lại vang lên, đột ngột như một cú bẻ lái:

– Lan, nói mẹ nghe, 5 nhân 8 bằng bao nhiêu?

Dù không hiểu mục đích của bà là gì, nhưng vốn có sẵn sự tự tin với các con số, tôi đáp ngay không cần suy nghĩ:

– 40 ạ.

Bà tiếp tục truy vấn, nhịp điệu vẫn thong thả, nhỏ nhẹ đến đáng sợ:

– 40 nhân với 1 tỷ bằng bao nhiêu?

Tôi khựng lại nửa nhịp. Bộ não đang căng ra như dây đàn bỗng rơi vào trạng thái bối rối. Cảm giác như mình đang bước vào một cái bẫy được giăng sẵn, tôi ấp úng chống chế:

– Con... con chưa học tới ạ.

Mẹ khẽ thở dài một tiếng thật nhẹ, thanh âm dịu dàng như đang giảng bài cho một đứa trẻ tiểu học, nhưng từng từ thốt ra lại đâm thấu vào sự sĩ diện của tôi:

– Con lấy số 40, xòe 9 ngón tay ra. Đó là 9 số 0 của 1 tỷ. Cộng với con số 0 của số 40 nữa, tất cả là bao nhiêu số 0?

Một luồng khí nóng rát lập tức bùng lên, bốc xông thẳng lên mặt, cháy đến tận mang tai. Tôi thừa biết mẹ đang muốn làm gì. Bà không hề kiểm tra kiến thức học thuật của tôi, bà đang bóc tách bài học về đồng tiền, về cái giá của sự ngông cuồng khi tôi vô tư vứt bỏ khoản chênh lệch hàng trăm triệu chỉ vì một phút dỗi hường.

Tôi líu ríu, giọng nhỏ như muỗi kêu:

– 10 số 0 ạ...

– Bỏ hai số 0 đi.

Mẹ đáp lại tỉnh bơ, thanh âm thản nhiên như thể đang nói về thời tiết hôm nay.

Tôi cúi gầm đầu, tay bấm chặt vào lòng bàn tay, ngập ngừng đưa ra con số cuối cùng:

– 8 số 0 ạ... Bốn trăm triệu...

Trong khoang xe hoàn toàn vô thanh, câu trả lời ấy vang lên như một lời thú tội không thể chối cãi. Tôi hầu như co rúm người lại trên băng ghế da, chẳng dám hó hé thêm nửa lời trước sự uy nghiêm và bài học đắt giá từ người mẹ quyền lực.

Tôi vẫn ngơ ngác ngồi thẫn thờ với con số tám trăm triệu vừa thốt ra khỏi miệng. Tôi biết việc đòi tống khứ chiếc xe chỉ vì chút hờn dỗi là vô lý, biết mẹ đang ngầm trách móc sự bốc đồng của mình, nhưng cái đầu vốn chỉ quen với mấy bài toán cửu chương học thuật của tôi lại chẳng thể thông suốt ngay được. Ấm ức dâng lên, tôi bất lực thốt ra một câu cấm cẳn:

– Mẹ dạy... mẹ dạy cho nốt đi ạ!

Mẹ khẽ thở dài một tiếng, thanh âm xoa dịu lại mang theo chút bất lực:

– Mẹ đâu có trách gì con. Khoản chênh lệch năm tỷ đó, nếu con đem gửi ngân hàng thì một năm cũng có lãi suất tám phần trăm rồi. May mà...

Chưa để mẹ nói hết câu, tiếng lão Tần từ ghế lái đã cất lên, thản nhiên và tỉnh bơ như không:

– Phu nhân cứ yên tâm, con xe BMW đó vẫn nằm im lìm trong gara xưởng nhà mình thôi ạ. Xe đứng tên cậu Hai thì ai mà dám bán, lão chỉ làm trò để chiều theo cái tính nết của cô Út nhà mình thôi.

Trời đất ơi! Tôi tức đến mức nghẹn đắng cổ họng. Lại một lần nữa tôi bị cái ông lão tài xế xỏ lá này xỏ mũi! Nhưng giữa cơn giận đùng đùng, một thuật ngữ xa lạ vừa lướt qua tai lại khiến sự tò mò trong tôi bùng lên. Tôi hất mặt, gắt gỏng hỏi:

– Tám phần trăm... là cái gì chứ?

Mẹ bật cười nhạt một tiếng, không thèm giải thích thêm mà hướng về phía ghế lái, cất giọng mệt mỏi:

– Thôi, lão Tần bật bài nhạc nào vui vẻ chút đi. Tôi mệt rồi, không muốn tính toán nữa.

Cảm giác bị xem như một con nhóc ranh chưa hiểu sự đời xông thẳng lên não khiến tôi bực mình muốn phát điên. Lão Tần ngoan ngoãn bấm nút, một giai điệu không lời êm dịu vang lên tràn ngập khoang cabin. Trong lúc đôi tai còn đang lơ đãng bắt lấy từng nốt nhạc, tôi lập tức mò chiếc điện thoại trong túi, thì thầm rành rọt vào bộ cảm biến:

– Hey Siri... Lãi suất là gì? Tám phần trăm nghĩa là sao?

Tiếng máy móc khô khốc lập tức đáp lại, đọc một tràng thuật ngữ kinh tế nhạt nhẽo và khó hiểu: "Lãi suất là tỷ lệ phần trăm tiền gửi hoặc tiền vay... Tám phần trăm là mức lãi suất kỳ hạn..."

Gì vậy trời? Mấy cái định nghĩa bằng lý thuyết suông này càng nghe càng làm cái đầu tôi rối như một mớ bòng bong. Tôi bực dọc tắt phăng Siri, cuối cùng đành phải dẹp bỏ chút sĩ diện còn sót lại, cất giọng ấm ức kêu lên:

– Mẹ...!

Cảm nhận cái vẻ bất lực và ấm ức của tôi, mẹ tôi không nhẫn được nữa mà bật cười lớn, một tiếng cười hiếm hoi tràn đầy sự sảng khoái và cưng chiều. Bà khẽ vỗ nhẹ lên tay tôi, dịu dàng giải thích bằng thứ ngôn ngữ giản dị nhất: – Thì con cứ hình dung thế này: Đầu năm con đem năm tỷ đồng gửi vào ngân hàng, chẳng cần làm gì cả, đến cuối năm người ta tự động trả thêm cho con đâu đó bốn trăm triệu nữa. Đã hiểu chưa, cô tiểu thư của mẹ?
 

Chương 41 Chữa Lành​

Bốn trăm triệu! Chỉ nhờ nằm yên một chỗ mà có hẳn bốn trăm triệu?

Cái con số khổng lồ ấy như một cú hích đánh thẳng vào sự kiêu ngạo của tôi. Bổn tiểu thư tôi đây trước giờ chỉ biết xài tiền, làm sao mảy may nghĩ tới cái quy luật "tiền đẻ ra tiền" tàn nhẫn thế này. Đã vậy, tiếng cười chiều chuộng của mẹ cùng nhịp thở cố nín rúc rích của cái Đào ngồi bên cạnh càng làm hai gò má tôi nóng bừng bừng vì quê.

Tôi ngúng nguẩy xoay hẳn người về phía cánh cửa xe, hai tay khoanh chặt trước ngực, môi bĩu ra một khoảng dài:

– Hứ! Ai mà thèm hiểu mấy cái thứ tính toán nhức đầu đó chứ!

Mẹ chỉ khẽ hắng giọng một tiếng, tiếng lụa sột soạt vang lên khi bà vỗ nhẹ lên đùi như dỗ dành một đứa trẻ con đang hờn dỗi. Tôi càng được nước, dứt khoát quay đi, giả vờ như không thèm đếm xỉa gì đến lời dỗ ngọt của bà nữa.

Chiếc xe điện nhẹ nhàng hãm phanh rồi dừng hẳn lại trước sảnh dinh thự. Tôi vẫn còn hờn dỗi mẹ vì màn truy sát phép tính vừa rồi, cảm giác mình bị biến thành một con ngốc không biết sự đời làm tôi thấy quê vô cùng.

Tôi hất mặt về phía bên cạnh, gắt nhẹ với cái Đào:

– Đưa gậy cho tôi!

Nó đứng im, không nhúc nhích, cũng chẳng đưa gậy. Rõ ràng là nó đang khoanh tay đứng im chờ lệnh của người đàn bà ngồi phía trên. Tôi càng điên tiết, hạ giọng đanh lại: – Đào...

Lúc này, mẹ mới thong thả cất giọng dịu dàng nhưng đầy uy quyền: – Đào, con đưa gậy cho cô Út đi, rồi vào hầu cô Út. Tôi đi tẩy trần một chút.

Nhận lại chiếc gậy gỗ từ tay cái Đào, tôi giận dỗi gõ từng tiếng lộc cộc thật mạnh xuống sàn nhà, xồng xộc bước nhanh về phòng mình. Vừa vào tới nơi, tôi liền leo tót lên giường, kéo chiếc chăn bông trùm kín từ đầu đến chân rồi gục mặt xuống gối mà khóc hức hức.

Một cảm giác bất lực tủi thân trào dâng nghẹn đắng cổ họng. Mẹ luôn luôn như vậy. Dù tôi có cố gắng nhồi nhét bao nhiêu kiến thức, học thuộc lòng cửu chương hay gẩy bàn tính nhanh đến đâu, thì đối với mẹ, tôi vẫn chỉ là một đứa con nít ranh ngốc nghếch, chẳng biết một tí tẹo gì về thế giới ngoài kia.

Giữa lúc tôi đang thút thít xả hết uất ức, tiếng gõ cửa vang lên:

Cốc, cốc.

Tôi gầm lên qua lớp chăn dày:

– Để em yên!

Chẳng coi lời xua đuổi của tôi ra gì, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát thình thịch quen thuộc lập tức nện xuống sàn gỗ, xộc thẳng vào phòng. Kèm theo đó là một luồng không khí mát lạnh và thứ mùi hương ngọt ngào, béo ngậy cực kỳ quen thuộc.

Cạch. Tiếng ly đá đặt xuống mặt bàn trang điểm. Giọng anh Hai cất lên, tràn ngập sự trêu ghẹo và dỗ dành: – Nè, sữa tươi trân châu đường đen, topping bánh flan đúng gu em thích đây. Uống vào đi, em gái cưng.

Mùi đường đen thơm nồng hòa quyện với vị béo của bánh flan lập tức đánh gục sự kiên định của tôi. Tôi uất ức kéo chăn ra, đón lấy ly nước mát lạnh từ tay anh, cắm ống hút rồi hút một hơi thật sâu:

Rột... rột...

Vị ngọt lịm, thơm béo lan tỏa trên đầu lưỡi làm cơn giận trong lòng tôi tự nhiên hạ nhiệt rõ rệt. Tôi vừa nhai hạt trân châu dai dẻo, vừa sụt sịt tấm tức kể lể: – Mẹ... mẹ lúc nào cũng coi em như đứa nít ranh... Em đã ráng học toán rồi mà mẹ cứ...

Anh Hai nghe tôi càu nhàu thì bật cười xòa, tiếng cười trầm đục sảng khoái vang lên. Anh vươn tay cốc nhẹ lên đầu tôi một cái, rồi đáp lại bằng một tông giọng tỉnh bơ:

– Mẹ quen kiểu tính toán kinh doanh rồi, em để bụng làm gì cho nhức đầu! Lan có phá bốn trăm triệu thì anh bù lại cho em, việc gì phải khóc! Từ giờ trở đi, chỗ nào mà nhiều số 0 quá em tính không nổi, em bảo người ta cứ kiếm Huỳnh thiếu mà đưa bill!

Tôi hút một hơi rột rột vét sạch giọt sữa cuối cùng trong ly, tai chăm chú lắng nghe anh Hai hào hứng kể về những danh lam thắng cảnh ở xứ sở sương mù.

Anh Hai biết cách kể chuyện cho tôi lắm. Anh chẳng bao giờ phí lời tả màu sắc xanh đỏ ra sao, mà luôn quy mọi thứ về âm thanh, kích thước và cảm giác, để đứa vướng chữ M như tôi cũng có thể đi du lịch bằng màng nhĩ và trí tưởng tượng.

Anh bảo cái đu quay London Eye đó to như một chiếc bánh xe của gã khổng lồ dựng đứng giữa trời. Khi cái cabin từ từ nâng mình lên cao, tiếng gió tít trên không trung rít qua kẽ kính rào rào, làm lồng ngực người ta hẫng đi một nhịp vì cái độ cao thăm thẳm.

Rồi tiếng chuông tháp Big Ben ngân vang, anh bảo không phải chỉ nghe bằng tai, mà cái nhịp dồn trầm đục booonng... booonng... ấy nó rung thẳng vào lồng ngực, hòa cùng cái không khí lạnh ngắt, ẩm ướt đọng đầy hơi sương của bờ sông Thames.

Anh tả khoảnh khắc cây Cầu Tháp cổ kính tách đôi mà tôi nghe rõ mồn một: tiếng bánh răng sắt khổng lồ nghiến vào nhau ken két, ken két đầy uy lực, vang vọng cùng tiếng còi tàu rền sĩ dưới mặt nước dội thẳng lên vách cầu.

Anh còn mang cả cái không khí nhã nhặn của một buổi trà chiều hoàng gia về phòng tôi: tiếng thìa sứ mỏng dính chạm lách cách vào tách trà nóng tỏa khói, mùi bơ sữa thơm phức béo ngậy từ những chiếc bánh scone vừa ra lò, quyện với vị chua ngọt của mứt dâu tây...

Thế rồi, câu chuyện đang đậm chất thơ mộng và cổ kính của xứ sương mù là thế, ông anh tôi lại quặt một cú lái khét lẹt sang cái trải nghiệm đi taxi thuyền xé sóng ra tận vùng ngoại ô, chỉ để mò vào một nhà hàng thưởng thức món đùi heo muối Tây Ban Nha thượng hạng.

Nghe tới đó, tôi ngứa nghề liền chêm vào một câu nói đía:

– Anh đi tận bên Anh Quốc mà lại mò đi ăn đồ Tây Ban Nha làm gì? Em đây cũng mới quen được một cô tiểu thư người Tây Ban Nha chính gốc nhá. Cô ta khoe cái chức to đùng bên tập đoàn lớn, lại còn tự hào bảo là tự thân vận động từng bước leo lên bằng chính sức mình nữa cơ!

Anh Hai tôi nghe xong thì bật cười khùng khục trong cổ họng, giọng ngập tràn sự trêu chọc:

– Maria Valencia chứ gì? Thì anh đi ăn đùi heo muối với chính cô ta chứ đâu ra! Cô ta là em gái ruột của ông Chủ tịch tập đoàn Spire, cái chức to đùng đó không chui từ gia thế ra thì leo núi cái gì!

Mặt tôi lập tức nóng bừng lên. Ôi chao cái sự ngượng ngùng chết tiệt này! Biết ngay mà, lại gặp ngay một tay lừa đảo hạng nặng rồi. Cái gì mà trái tim tôi yếu đuối nhưng tôi vẫn cố gắng, cái gì mà tự lực gánh sinh... Hóa ra có một ông anh làm Chủ tịch tập đoàn chềnh ềnh ra đó thì "tự thân" cái nỗi gì chứ!
 

Chương 42 Hy Vọng Mới​

Để gạt phăng sự quê độ tột cùng ấy, tôi lập tức hất hàm, đổi giọng gắt gỏng để che đậy sự bối rối:

– Mà anh đi ăn riêng với cô ta làm cái gì cơ chứ? Đừng nói là em sắp sửa có một cô chị dâu người nước ngoài đấy nhé?

Ông anh tôi bỗng trầm giọng xuống, buông một câu nhẹ hẫng nhưng lại khiến tim tôi giật thót, dấy lên một cảm giác sờ sợ mơ hồ:

– Biết đâu đấy...

Tôi khẽ bĩu môi, cố đẩy cái không khí bất ngờ này đi bằng sự trêu chọc:

– Gì vậy Huỳnh thiếu? Chẳng lẽ anh dính bùa yêu, đổ cô tiểu thư Tây Ban Nha đó thật rồi đấy à?

Anh không đáp ngay. Bàn tay toàn vết chai sạn của anh lại dịu dàng xoa nhẹ đầu tôi, rồi anh cúi xuống, ghé sát vào tai tôi. Hơi thở ấm áp cùng tông giọng nghiêm túc đến lạ kỳ của anh xộc thẳng vào thính giác:

– Bên Spire đang hứa hẹn về một liệu pháp chữa mắt cho em. Tất cả chỉ là công việc thôi, em đừng nghĩ nhiều.

Lồng ngực tôi đột ngột hẫng đi một nhịp. Một luồng cảm xúc ngổn ngang, bàng hoàng lẫn chút hy vọng mong manh vừa mới nhen nhóm còn chưa kịp định hình, thì anh Hai đã thu người lại. Anh lập tức trở về với cái giọng trầm đục, tưng tửng quen thuộc hằng ngày:

– Thôi, em nghỉ ngơi một chút rồi thay đồ đi. Sửa soạn nhanh nhanh còn ra nhà hàng Biển Dương, đi xa cả tháng trời anh cũng thèm mấy món hải sản hương vị quê hương lắm rồi!

Tôi đứng chôn chân tại chỗ mất vài giây, hai tai lùng bùng như vừa có một cú chấn động nổ tung ngay bên cạnh. Để giấu đi đôi bàn tay đang khẽ run lên vì đợt sóng cảm xúc quá lớn, tôi vội siết chặt lấy gấu váy, cố đưa ra một tông giọng dỗi hờn quen thuộc để xua anh:

– Biết rồi! Anh ra ngoài cho người ta còn sửa soạn chứ!

Anh Hai bật cười hề hề rồi sải bước nện thình thịch ra khỏi phòng. Ngay khi cánh cửa vừa khép lại, trả lại sự tĩnh lặng cho không gian, lớp vỏ bọc bình thản trong tôi lập tức nứt vỡ. Cảm xúc trào dâng đến mức bóp nghẹt lồng ngực, tôi không thể ngồi yên ở đây thêm một giây nào nữa, cũng chẳng muốn để ai nhận ra sự chao đảo đang xâm chiếm lấy mình. Tôi vội quơ lấy chiếc gậy gỗ dựng cạnh giường.

Tôi bước nhanh vào phòng tắm, tiếng gậy gỗ lộc cộc gõ xuống sàn nhà hối hả và dồn dập hơn hẳn mọi khi. Tiếng lục lạc bên hông cái Đào xốc xếch đuổi theo sau, nó ú ớ vẻ ngạc nhiên trước sự vội vã bất thường của tôi, nhưng tôi chẳng buồn bận tâm.

Thả chiếc gậy dựa vào tường, tôi tự tay cởi bỏ lớp trang phục rồi mò mẫm bước tới mép bồn. Lòng bàn tay tôi chạm vào bề mặt đá trơn nhẵn, mát lạnh. Tôi cẩn thận hạ mình, thả trôi toàn bộ cơ thể vào lòng bồn ngập tràn làn nước ấm, ngát thơm hương hoa lan dịu nhẹ, cố dùng sự êm dịu này để dằn lại nhịp đập dồn dập, "bịch bịch" nơi lồng ngực.

Thanh âm thì thầm của anh Hai nơi phòng ngủ vẫn như một luồng điện chạy dọc sống lưng, làm bốc lên một cảm giác nóng rát kỳ lạ ngay tại hai khối cầu vô dụng trên gương mặt tôi.

Liệu... tôi có thể...?

Một câu hỏi mà mười sáu năm qua tôi chưa bao giờ dám nhen nhóm, một khát khao bị tôi dùng lớp vỏ kiêu kỳ vĩnh viễn phong ấn lại, giờ đây đột ngột trỗi dậy mạnh mẽ.

Tôi sẽ... như người bình thường? Liệu thế giới ngoài kia có dừng lại việc gán cho tôi những từ ngữ mang chữ M cay đắng, hay cái nhãn "khiếm..." đầy sự thương hại? Và liệu... tôi có thể thực sự cảm nhận được màu sắc, thế nào là sắc vàng kim của chiếc váy mình đang mặc, thế nào là màu sắc của bầu trời, của biển cả mà người ta vẫn hay miêu tả?

Tôi không biết. Chẳng ai cho tôi một lời bảo đảm. Nhưng ngay lúc này, sự hân hoan rạo rực vẫn như một ngọn lửa sưởi ấm toàn bộ tâm trí tôi.

Tôi vui. Dù chỉ là một hy vọng mong manh như tơ rơm, tôi vẫn vui.

Những giọt nước mắt nóng hổi chầm chậm tràn ra từ khóe mắt, lăn dài xuống gò má rồi lặng lẽ tan ra, hòa lẫn vào làn nước ấm tỏa khói mờ ảo.

Tiếng lách cách quen thuộc từ chiếc lục lạc bên hông cái Đào vang lên giữa không gian yên tĩnh, kéo tôi trở về với thực tại. Lẫn trong tiếng vắt khăn nhè nhẹ, giọng nó rỉ rả, giấu một nụ cười ngây ngô: – Tiểu thư hôm nay gặp lại phu nhân với cậu Hai nên vui lắm đúng không ạ?

Tôi khẽ nhắm mắt lại, nuốt ngược chút nghẹn ngào còn sót lại nơi cổ họng, buông ra một câu đáp gọn lỏn:

– Ờ.
 

Chương 43 Phòng Kiếng​

Sau đó là chuỗi hoạt động quen thuộc. Tôi lau khô người rồi thay đồ ngay trong phòng tắm. Cái Đào đứng bên cạnh cứ líu ríu khen bộ đầm màu ngọc trai xinh xắn mà tôi đang mặc. Tôi đưa tay mò mẫm, khẽ vuốt ve nếp váy. Chất lụa mát lạnh, mềm mịn lướt qua các đầu ngón tay làm lòng tôi trào dâng một cảm giác dễ chịu khó tả. Tôi thả lỏng tâm trí, để mặc cho sự hân hoan lâng lâng ấy xâm chiếm lấy mình.

Cho đến khi cảm xúc xẹp xuống, tôi đã ngồi ngay ngắn trên xe từ lúc nào không hay. Bên tai vang lên bản hòa tấu êm dịu mà mẹ vẫn hay nghe, còn ông anh Hai to đùng thì ngồi ngay bên cạnh. Nhận ra từ lúc lên xe mẹ ít nói hẳn, tôi cất giọng hỏi thăm:

– Mẹ còn mệt ạ?

Bà đáp lại bằng một tông giọng vừa rắn rỏi lại vừa có chút mỏng manh, mệt mỏi:

– Mẹ khỏe, chỉ là hơi lệch múi giờ một chút thôi.

Anh Hai lập tức chớp thời cơ lên tiếng:

– Thế chiều nay mẹ cứ nghỉ ngơi đi, để con chở Lan dạo phố nhé?

– Thôi.

Chỉ vỏn vẹn một chữ thôi cất lên nhàn nhạt từ ghế trên khiến không khí trong khoang xe lập tức chùng xuống hẳn. Anh Hai khựng lại một nhịp rồi nhanh trí đổi hướng:

– Thế... hay chở nó đi tàu ngóng gió biển nhé?

Tôi liền hùa theo ngay:

– Đúng rồi, con cũng muốn ra ngóng gió biển.

Mẹ vẫn kiên quyết với giọng điệu không chút nhượng bộ:

– Trên bờ thôi. Mai mốt... rồi tính.

Tâm trạng tôi vừa xẹp xuống vì bị bắt buộc chỉ được quanh quẩn trên bờ, thì hai chữ mai mốt của mẹ lại như một điểm tựa bùng lên. Trong đầu tôi lập tức liên kết ngay hai chữ đó với lời thầm thì của anh Hai ban nãy về cơ hội chữa trị bên Spire. Càng nghĩ tôi càng rạo rực, đến mức không kìm được mà buột miệng thốt ra:

– Nhanh đến thế ạ?

Ực.

Giữa khoang xe tĩnh lặng, tiếng anh Hai nuốt nước bọt cái ừng ực vang lên rõ mồn một. Cái sự giật mình tai hại ấy làm lộ sạch bách sự mờ ám. Quả nhiên, người đàn bà ngồi phía trên lập tức trầm giọng xuống, thanh âm sắc như dao cạo:

– Huỳnh Thanh Sơn.

Tiếng gọi đầy đủ cả họ lẫn tên vang lên khiến cái thân hình to đùng của anh Hai bên cạnh khẽ rung lên một nhịp vì chột bụng. Biết mình vừa lỡ lời làm lộ chuyện của anh, tôi vội vã cất giọng chữa ngại:

– Ý... ý con là bảo một hai ngày nữa mình mới ra biển ấy ạ!

Mẹ khẽ hừ mạnh một tiếng qua sống mũi, tỏa ra áp lực đè nén tuyệt đối.

Chiếc xe lại chìm vào khoảng không tĩnh lặng đến ngạt thở. Hai anh em tôi biết thân biết phận, tuyệt đối không ai dám ho he thêm câu nào nữa. Nhưng bàn tay toàn vết chai của anh Hai vẫn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ của tôi, độ ấm truyền sang làm lòng tôi bình yên đến lạ.

Sau đó, tiếng động cơ giảm dần rồi tắt hẳn. Cánh cửa xe vừa mở, luồng gió biển mang theo vị mặn mòi đặc trưng đã lập tức xộc vào khoang cabin. Nhà hàng Biển Dương quen thuộc đây rồi.

Đi ăn cùng mẹ thì tuyệt đối không bao giờ được mang theo mấy con cún cưng. Tự nhiên thiếu đi tiếng chân lạch cạch hay tiếng ẳng ẳng náo nhiệt của con Milu, tôi lại cảm giác thiếu thiếu thế nào ấy. Chiều nay đã bị mẹ cấm ra biển, có lẽ khi về nhà, tôi sẽ dành trọn thời gian bên con Milu để khỏa lấp sự ngột ngạt này.

Một tay tôi vịn nhẹ vào cổ tay cái Đào, tay kia cầm gậy nhịp từng tiếng lộc cộc đều đặn xuống mặt sàn. Ngay phía trước là hai nhịp bước quen thuộc dẫn lối: tiếng gót giày kiêu hãnh, ung dung của mẹ hòa cùng bước chân dứt khoát, vững chãi của anh Hai.

Trời hôm nay hẳn là vô cùng hanh nắng. Hơi nóng hừng hực phả thẳng vào da mặt cũng đủ làm tôi cảm nhận được sự gay gắt của cái nắng giữa trưa.

Vừa bước qua khu vực sảnh, giọng người quản lý đã lịch sự, cung kính vang lên:

– Chào phu nhân! Lâu lắm rồi nhà hàng mới có vinh dự được đón phu nhân cùng hai cô cậu quay lại dùng bữa ạ. Bên em đã chuẩn bị sẵn phòng tiệc thoáng khí ngoài trời, tầm nhìn hướng thẳng ra biển rồi ạ.

Mẹ tôi cất giọng lịch sự đáp lời. Nhưng trước khi bà kịp gật đầu đồng ý với sự sắp xếp đó, một cơn gió mang theo cái nóng hừng hực lại phả tới làm da thịt tôi ngứa ngáy, rát không chịu nổi. Tôi không kìm được, liền hất hàm, cất giọng tiểu thư kiêu kỳ cắt ngang:

– Đổi cho chúng tôi sang phòng VIP có máy lạnh. Nắng rát thế này, ngồi ngoài trời không được thoải mái.

Giọng người quản lý nhà hàng vang lên, không giấu nổi sự bối rối: – Nhưng... nhưng hôm nay là thứ Bảy, thưa cô Lan. Khách du lịch từ đất liền đổ vào đông lắm, lại có cả mấy đoàn khách nước ngoài nữa... Các phòng kín bên em đều đã được đặt từ trước rồi ạ...

Anh Hai đứng bên cạnh lập tức chêm vào, cắt ngang lời phân trần của ông quản lý bằng tông giọng thản nhiên:

– Thì chú cứ thu xếp đi. Em gái tôi nói đúng đấy, nắng nát cả đầu thế này thì ngồi ngoài trời làm sao chịu nổi.

Tôi phải cố lắm mới nín được tiếng cười bật ra khỏi cổ họng. Một cựu sĩ quan lính biển mà lại than nắng quá nắng? Dù anh đã giải ngũ, thôi không theo nghiệp bố mà chuyển sang làm kinh doanh cùng mẹ dạo gần đây, nhưng nghe cái lý do vô lý đùng đùng ấy thốt ra từ miệng anh vẫn cảm giác sai sai thế nào.

Giọng ông ta lại hạ xuống thấp hơn nữa, đầy vẻ cầu cứu hướng về người đàn bà quyền lực nhất:

– Phu nhân... chị Hồng Loan...

Mẹ tôi gạt đi bằng thứ uy quyền mềm mỏng quen thuộc, thanh âm dịu dàng mà không ai dám tranh cãi:

– Thì anh cứ chiều hai đứa nhỏ giúp tôi một chút. Cả hai đứa cùng kêu nắng thế này, thì người làm mẹ như tôi biết làm sao được?

Ông quản lý thở hắt ra một hơi thật nhẹ, đành phải cúi đầu nhận lệnh:

– Vâng, vậy mời phu nhân cùng hai cô cậu vào sảnh dùng tạm chút bánh ngọt và nước trái cây trong lúc phía nhà hàng chúng em gấp rút sắp xếp ạ.

Sau đó, phái đoàn nhà họ Huỳnh chúng tôi được dẫn bước vào sảnh chờ. Tiếng bước chân lập rập nhanh chóng dịu lại khi làn hơi lạnh từ máy điều hòa mơn trớn trên da thịt, xua đi cái oi nồng ngoài kia. Chúng tôi thong thả tựa lưng, nhâm nhi những miếng bánh nướng thơm phức cùng ly nước dứa mát lạnh, vị chua chua ngọt ngọt lan tỏa trên đầu lưỡi làm dịu hẳn đi cái ngột ngạt của buổi trưa nắng.

Được một lúc, tiếng bước chân hối hả của người quản lý quay lại dẫn đường. Chúng tôi bước vào thang máy, tiếng chuông ting nhẹ nhàng vang lên báo hiệu cửa mở ra.

Một làn khí lạnh từ máy lạnh phà thẳng vào mặt, xua tan hoàn toàn cái hừng hực rát rúa của nắng gió bên ngoài. Ngay lập tức, giọng cái Đào lanh lảnh, đầy vẻ hào hứng vang lên bên tai tôi:

– Ồ, phòng kính lầu ba nè! Biển hôm nay đẹp lắm ạ, thưa tiểu thư!

Nếu là mọi khi, nghe nó miêu tả về cảnh sắc hay những từ ngữ liên quan đến thị giác thế này, thế nào trong lòng tôi cũng dấy lên chút bực bội, tủi thân. Nhưng hôm nay, cõi lòng tôi lại tĩnh lặng và thư thái đến lạ kỳ.

Tôi khẽ mím cười, tựa lưng vào chiếc ghế bọc da êm ái.

Tôi sắp tự mình cảm nhận được thế nào là biển, thế nào là màu sắc rồi... Chẳng mấy hồi nữa đâu, tôi sẽ không cần phải nghe bất kỳ ai miêu tả lại giúp mình nữa.

Sớm thôi.

Tâm trạng thoải mái khiến tôi bất giác cất giọng nghêu ngao, hát khe khẽ vài câu ca quen thuộc:

– Mây và tóc em bay trong chiều gió lộng... Trời làm cơn mưa xanh dưới những hàng me...

Bên cạnh, anh Hai khẽ bật ra một tiếng cười trầm đục cưng chiều, rồi vươn tay xoa nhẹ đầu tôi. Cái chạm âu yếm, ấm áp ấy làm lòng tôi càng thêm dịu lại. Ừ thì, cuộc đời đôi lúc cũng có những khoảnh khắc nhẹ nhàng và êm đềm đến thế.
 

Chương 44 Khai Tiệc​

Tiếng người phục vụ cất lên rành mạch, lịch sự giới thiệu từng món ăn: – Bẩm phu nhân và hai cô cậu, thực đơn đặc sản hôm nay của nhà hàng gồm có:

• Gỏi sứa Phú Quốc: Sứa tươi giòn sần sật trộn hoa chuối và nước mắm cốt đậm đà.

• Nhum biển nướng mỡ hành: Nhum Hàm Ninh bùi ngậy nướng cùng mỡ hành và trứng cút.

• Tôm càng nướng muối ớt: Tôm biển cỡ lớn mọng nước, thơm nức vị muối ớt sả.

• Cá mú hấp xì dầu: Cá mú tươi sống thịt trắng ngọt, hấp xì dầu thượng hạng và gừng tươi.

• Miến xào cua Hàm Ninh: Thịt cua chắc ngọt xào săn cùng sợi miến dẻo dai. • Lẩu nấm tràm hải sản: Nấm tràm đặc sản vị đắng nhẹ hậu ngọt, nấu cùng hải sản tươi.

• Tráng miệng - Kem dừa sáp: Kem dừa dẻo béo ngậy kết hợp dừa sấy giòn thanh mát.

Tôi nghe qua một tràng thực đơn đậm đặc hải sản, tự nhiên lại cảm giác hơi ngán. Đúng là đang ở nhà hàng ven biển thật đấy, nhưng ngay lúc này, cõi lòng tôi lại đột ngột trỗi dậy một cơn thèm kỳ lạ, một thứ gì đó béo ngậy, giòn tan để ăn mừng cho niềm hy vọng vừa mới thắp sáng trong tôi.

Tôi hất nhẹ cằm, cất giọng bâng quơ hỏi người phục vụ:

– Ở đây có heo sữa quay với bánh bao chiên không?

Tiếng anh Hai lập tức ghé sát bên tai tôi, thì thầm trêu chọc bằng tông giọng tưng tửng:

– Đi xuống tận biển mà lại đòi ăn đồ núi, nhất cô Út rồi đấy nhé!

Tôi hất mặt, đáp trả ngay chứ tuyệt đối không chịu thua:

– Heo là gia súc nuôi ở đồng bằng cơ mà! Em có đòi ăn gân nai hầm đông cô đâu mà bảo đồ núi?

Tiếng người phục vụ lanh lẹ liến thoắng bắt lấy cơ hội:

– Dạ thưa cô Lan, hai món đó bên nhà hàng chúng em đều có sẵn ạ! Em xin phép bổ sung luôn vào thực đơn cho gia đình mình nhé?

Mẹ tôi cất giọng nhẹ nhàng, thanh âm đong đầy sự cưng chiều hiếm có:

– Ừ, gọi thêm cho nó đi.

Tôi nghe vậy thì khoái chí cười hin hít. Quả nhiên là hôm nay mẹ chiều tôi hết nấc rồi!

Và thế là, tôi chính thức nhập tiệc.

Ở trước mặt mẹ, việc ăn uống luôn phải tuân theo những chuẩn mực chỉn chu của một gia đình trưởng giả. Nhưng nói là chỉn chu vậy thôi, chứ tôi thực chất chẳng phải tốn chút sức lực nào. Đã có cái Đào lo liệu từ A đến Z. Tôi chỉ việc ngồi thẳng lưng, giữ đúng phong thái đài các rồi ngoan ngoãn há miệng đón lấy từng thìa thức ăn do nó đút.

Từ vị chua dịu, giòn sần sật của gỏi sứa kích thích vị giác, cho đến cái béo ngậy, bùi bùi thanh thanh của nhum biển nướng mỡ hành tan ra trên đầu lưỡi. Nhưng tuyệt vời nhất vẫn là miếng da heo sữa quay giòn rụm rôm rốp, đi kèm một lớp mỡ mỏng thơm phức, béo ngậy mà không hề gây ngán.

Ngon quá đi mất! Tôi phải dùng hết sự kiềm chế của một cô tiểu thư để không tự tay bốc lấy cái bánh bao chiên thơm lừng bên cạnh, mà đành phải ngồi im đợi cái Đào xé nhỏ rồi đút cho mình. Thôi thì kệ đi, giữ hình tượng kiêu kỳ một chút vẫn tốt hơn.

Giữa lúc tôi đang say sưa thưởng thức, tiếng muỗng sứ khẽ va chạm lách cách vào đĩa đồ ăn vang lên. Giọng mẹ nhẹ nhàng cất lên bên tai:

– Cá mú này mẹ dặn bếp lóc sạch xương rồi, con ăn một chút không? Thịt nó tươi lắm.

Theo phản xạ tự nhiên của một đứa sợ hóc xương, tôi định lắc đầu từ chối. Nhưng chợt nhớ lại hôm nay mẹ đã chiều chuộng mình đến thế nào, tôi liền nuốt lại sự vô lý của bản thân, khẽ gật đầu ngoan ngoãn.

Một tiếng xắn nhẹ tinh tế của muỗng sứ vang lên trên đĩa. Ngay sau đó, một thìa thịt cá nóng hổi, đẫm vị mặn mòi, đậm đà của xì dầu thượng hạng được đưa đến tận miệng.

Tôi há miệng nhận lấy, chầm chậm nhai.

Cảm giác thật tuyệt vời! Tuyệt đối không hề có một gợn xương dăm nào. Thịt cá mú tươi sống săn chắc, dai ngọt tự nhiên, quyện chặt lấy cái đậm đà thanh ngọt của sốt xì dầu... Đúng là một tuyệt phẩm!

Tôi còn đang ngấu nghiến thưởng thức dư vị thơm ngon ấy thì giọng mẹ lại thong thả cất lên, bâng quơ như thể đang nói về thời tiết:

– Vậy hóa ra lời của Phạm Đình gia chủ là thật à? Con trai ông ta dụ được con ăn cá cơ đấy?

Tôi giật mình khựng lại, cổ họng nghẹn lại nửa nhịp. Tôi còn chưa kịp định hình xem nên trả lời thế nào thì giọng cái Đào đã liến thoắng vang lên, tranh lời chủ nhân:

– Vâng thưa phu nhân! Bữa đó cô Út đi ăn với cậu Gia Bảo, ăn cả cá hồi, lươn nướng, rồi cả sashimi tươi sống nữa cơ ạ!

Sống lưng tôi đột ngột dấy lên một luồng khí lạnh. Tôi cất giọng hỏi, âm thanh hơi run run vì sự bất ngờ ngoài dự tính:

– Mẹ... mẹ biết Gia Bảo ạ?

Mẹ khẽ điềm nhiên buông một câu nhẹ hẫng:

– Thì ông Phạm nhờ mẹ tìm giúp một trường học cho con trai ông ấy sau vụ tai nạn...

Mẹ bỏ dở câu nói, rồi khẽ bật ra một tiếng cười nhỏ dịu dàng nhưng chứa đựng đầy sự uy quyền:

– À mà thôi. Cái đảo Phú Quốc này nhỏ lắm, Lan yêu dấu của mẹ.

Tôi cố dằn cơn tức đang chực bùng lên trong lồng ngực bằng cách nhai ngấu nghiến miếng da heo quay giòn rụm, đượm béo. Tôi nuốt ực một cái, rồi cất giọng cấm cẳn, nén chặt sự gắt gỏng:

– Mẹ... theo dõi con đấy à?

Mẹ tôi khẽ tặc lưỡi một cái. Chỉ một tiếng động nhỏ nhè nhẹ ấy thôi cũng đủ làm tim tôi giật thót một nhịp, không khí ngột ngạt trong phòng kính bỗng chốc như lạnh đi vài phần. Giọng bà thản nhiên:

– Ông ta tự khoe chứ mẹ rảnh đâu mà theo dõi con? Ông Phạm bảo từ dạo ra đây gặp con, cu cậu bỗng nhiên có vẻ yêu đời, vui vẻ hơn hẳn.

Mặt tôi lập tức nóng bừng bừng. Trời đất ơi, hóa ra tôi đi đâu, gặp ai, lịch trình thế nào thì các vị phụ huynh đều nắm rõ như lòng bàn tay! Nhưng... khựng lại một nhịp, trong lòng tôi bất giác dấy lên một sự xao xuyến lạ kỳ. Tôi mà lại có sức ảnh hưởng tích cực, làm cái gã đó biết vui vẻ và yêu đời hơn cơ đấy?

Bên cạnh, anh Hai dường như cảm nhận được sự bối rối của em gái, liền cất giọng mập mờ có ý bảo vệ:

– Nhưng mà mẹ... Lan nó còn nhỏ...

Mẹ tôi cắt ngang bằng một tông giọng rắn rỏi, tuyệt đối không cho phép tranh cãi:

– Hai đứa cùng hoàn cảnh, rủ nhau đi ăn đi chơi thì có gì sai đâu chứ, con trai? Phải để em con tiếp xúc với xã hội, bước ra ngoài giao tiếp chứ. Thôi ăn đi, mẹ đợi đĩa tôm nướng mà sốt cả ruột đây này.

Cậu nhân viên phục vụ túc trực gần đó bỗng dưng trúng đạn giữa cuộc hội thoại của gia đình quyền lực. Tai tôi nghe rõ tiếng bước chân xê dịch luống cuống cùng chất giọng líu ríu, hoảng hốt của cậu ta lập tức vang lên:

– Dạ... dạ phu nhân! Xin phu nhân đợi giúp em một chút ạ, tôm đang được bếp nướng để đạt độ chín hoàn hảo nhất. Em xin phép xuống nhắc phía dưới bếp ngay lập tức ạ
!
 

Chương 45 Dỗi Hờn​

Tôi dằn cơn dỗi xuống, đón lấy thìa miến xào cua béo ngậy từ tay cái Đào. Vị ngọt đậm đà của thịt cua gỡ nhuyễn quyện với sợi miến dẻo dai làm cái bụng tôi dễ chịu hẳn. Thế nhưng, nghe mẹ nhắc tới món tôm nướng, tự nhiên cổ họng tôi lại trào dâng cơn thèm khó cưỡng.

Con tôm biển size lớn, khi chín tới được phục vụ cắt đôi lớp vỏ cứng, làn hơi nóng ấm mang theo hương thơm nồng nặc của thịt tôm tươi mọng nước sẽ phả thẳng vào mặt... Chao ôi, mới chỉ tưởng tượng ra cái cảm giác ấy thôi mà tôi đã thèm đến mức vừa nhai miến cua vừa sốt ruột ngóng đĩa tôm lên.

Để xua đi sự chờ đợi ngột ngạt, tôi cất giọng hỏi bâng quơ: – Mẹ ơi, thứ Tư tuần sau là sinh nhật cái Linh. Con xin phép mẹ cho con đi chơi với nó, tối về trễ một chút nhé?

Vừa nghe tiếng mẹ "Ừ" nhẹ một cái, lồng ngực tôi lập tức thả lỏng, trút được gánh nặng. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, ngay sau đó giọng bà đã thong thả bồi thêm một câu: – ...Để mẹ đi cùng con, sẵn tiện qua chào hỏi bố nó một tiếng.

Tôi phản đối ngay lập tức bằng một tiếng kêu giận dỗi kéo dài: – Mẹeee...!

Trời đất ơi! Bữa đó tôi với cái Linh đã lên kế hoạch đâu vào đấy rồi, hẹn gã Gia Bảo tới gõ trống cho tôi hát ăn mừng sinh nhật. Nếu mà mẹ đi cùng, rồi đứng đó nghe cái cảnh tôi xúng xính ca hát trước mặt gã thì chắc tôi chỉ có nước độn thổ xuống đất luôn cho rồi, làm sao mà ngẩng mặt lên được nữa!

Mẹ tôi vẫn quả quyết, thanh âm từ tốn nhưng tuyệt đối không cho phép thương lượng: – Hai gia đình biết nhau sâu sắc, mẹ ghé qua nói chuyện một lúc rồi về...

Tôi vừa mới manh nha mừng thầm trong bụng vì nghĩ mẹ chào hỏi xong là rút lui, trả lại bầu không khí tự do cho giới trẻ, thì giọng bà lại nhẹ nhàng giội tiếp một gáo nước lạnh: – ...Và để ông anh con ở lại chăm sóc con.

Tôi khẽ dùng đầu mũi giày đá nhẹ vào chân ông anh Hai dưới gầm bàn, ngầm ra hiệu cho anh mau mau cất lời "cứu giá", đánh tan cái ý định gài người giám sát quái gở này của mẹ.

Ai mà ngờ, ông anh Hai vốn cưng chiều em gái nhất trên đời lại phản bội tôi một cách vô cùng dứt khoát. Tiếng anh cất lên, ngoan ngoãn đến đáng ghét: – Dạ mẹ.

Tôi tức đến mức suýt thì nổ tung lồng ngực! Bao nhiêu sĩ diện và ấm ức bùng lên cùng lúc. Tôi hất tay, đẩy mạnh đĩa miến cua ra xa, vùng vẫy phản đối: – Con không ăn nữa!

Thế nhưng, không gian phòng kính lại đột ngột chìm vào tĩnh lặng. Chẳng có ai vội vã sốt sắng dỗ dành, cũng chẳng ai cuống quýt vuốt ve dỗ ngọt tôi như mọi khi. Sự hụt hẫng hòa cùng cảm giác bất lực làm lồng ngực tôi thắt lại. Đi quẩy sinh nhật bạn bè, lại còn hẹn cái gã Gia Bảo đó tới đánh trống cho mình hát, thế mà ông anh to đùng cứ kè kè bên cạnh như thần giữ cửa thì còn ra thể thống gì nữa chứ?

Càng nghĩ càng thấy tủi thân, hai hốc mắt tôi cay xè, rồi giọt nước mắt nóng hổi bất giác rơi thật, lăn dài xuống gò má.

Cảm nhận tôi rơi nước mắt, mẹ tôi bỗng bật ra tiếng cười khẽ, thanh âm chan chứa sự cưng chiều và trêu ghẹo: – Mẹ thử chút thôi mà. Ôi cái tuổi trẻ này...

Anh Hai bên cạnh lập tức xích lại gần, bàn tay to lớn nhè nhẹ vuốt vuốt sau lưng tôi, cất giọng tỉnh bơ như không có chuyện gì xảy ra: – Rồi rồi, bữa đó anh qua chào hỏi chú Dũng một tiếng cho đúng lễ nghĩa thôi, xong là anh về ngay, trả lại không gian cho em gái quẩy banh nóc nhé.

Tôi quệt ngang má, cấm cẳn hỏi lại để xác nhận: – Thật không đấy?

Một ngón tay to, ấm áp móc nhẹ vào ngón tay út bé tẹo của tôi, khẽ ngoắc một cái đầy dứt khoát: – Thật.

Rồi anh quay sang cất giọng dặn dò đứa hầu: – Đào, em dẫn cô Út đi rửa mặt đi. Nhanh lên còn vào ăn tiệc, tôm nướng người ta sắp dọn lên rồi kìa.

– Dạ, cậu Hai!

Tiếng đáp lanh lảnh của cái Đào vang lên như một tín hiệu giải thoát. Tôi lẳng lặng đứng dậy, một tay nương theo bàn tay dìu dắt của cái Đào, tay kia cầm gậy gỗ nhịp lộc cộc, lộc cộc bước ra phía nhà vệ sinh.

Để lại phía sau bàn tiệc hải sản thơm nức cùng hai người thân yêu nhất của đời mình.
 
Back
Top