CHƯƠNG 60
Một ca sĩ, diễn viên lừng lẫy như Trần Phương Nhi đương nhiên có những mối quan hệ đặc biệt mà người thường không có được, những fan hâm mộ sẵn sàng vì cô mà làm tất cả, chỉ để nhận được sự cảm kích, một bức ảnh chụp chung hoặc một khoảnh khắc ngắn ngủi bên cạnh thần tượng. Cô đã từng dựa vào những mối quan hệ này để thu một số lợi ích chẳng ảnh hưởng đến ai. Tuy nhiên mọi chuyện đều có giới hạn. Thứ mà người tình của cô nhờ lần này nghe thì có vẻ đơn giản nhưng ngẫm ra nguy hiểm vô cùng. Hắn là một tên tội phạm giết người đang bị giam giữ, nghe đâu còn là thủ lĩnh tối cao của thế giới ngầm, không hiểu vì sao lại được tự do gọi điện cho cô? Hắn cần cô truy tìm một số điện thoại, nghe như thể muốn truy sát ai đó. Ngay cả trong lời giải thích ngắn ngủi lúc nãy cũng đậm mùi xã hội đen. Bắt cóc một thằng bé ư? Rồi chuyện gì sẽ xảy ra với thằng bé và thằng bắt cóc?
Cô cảm thấy lo lắng đến mức tay chân run rẩy, phải ngồi xuống ghế cho tĩnh tâm. Dẫu đã chạm đến đỉnh cao danh vọng, cô vẫn chỉ là một người phụ nữ yếu đuối và quan trọng hơn cả là cái danh vọng mà cô đang sở hữu rất dễ tan vỡ. Nghệ sĩ là cái giống cực kỳ dễ bị tẩy chay. Nếu báo chí biết được cô là nhân tình của một kẻ sát nhân máu lạnh thì chỉ trong một ngày thôi các nhãn hàng sẽ cắt đứt hợp đồng, người hâm mộ quay lưng và tất cả các chương trình biểu diễn đều bị hủy bỏ. Khi ấy cô sẽ là con số không. Con gái cô sẽ sống trong sự nhục nhã, bạn bè nó sẽ chế giễu nó đến mức nó cảm thấy hận cha mẹ. À, mà đấy là nếu người ta biết rằng cô đã có con gái. Lúc này đây cô vẫn chưa dám công khai con bé trước bàn dân thiên hạ. Không một ai biết rằng đại danh ca Nhi Trần lại quan hệ với ông trùm của Phi Long và hai người đã có con với nhau. Mọi chuyện một khi vỡ lở thì cả showbiz sẽ chấn động và nhiều khả năng cô sẽ phải bỏ xứ mà đi biệt tích.
Cô nghĩ rằng mình sẽ không giúp hắn. Cô sẽ tắt điện thoại và kệ cho cuộc đời xoay vần. Nhưng thế cũng không ổn. Cô biết Hoàng là dạng người ân đền oán trả, ở bên cô hắn cực kỳ ngọt ngào và dễ thương nhưng ẩn chứa bên trong ánh mắt ấy là sự quyết liệt hiếm ai sánh bằng. Nếu cô gián tiếp làm cháu trai của hắn thiệt mạng thì sau này biết giải thích chuyện này ra sao? Đâu thiếu gì cách để hắn kéo cô xuống bùn chung với mình? Chỉ cần hắn bô bô trước tòa rằng tôi là bố của con gái cô Nhi Trần thì ôi thôi, cô không dám nghĩ tiếp nữa.
Nguyễn Phương Mai chạy đến bên mẹ. Con bé mới dễ thương và xinh đẹp làm sao. Mỗi lần nhìn nó cô lại cảm thấy được an ủi. Nó là vầng thái dương của cô. Cô ước gì nó có một gia đình viên mãn hơn. Thỉnh thoảng nó mới được gặp Hoàng và mỗi lần như thế con bé vui lắm. Nó yêu bố vô cùng. Nó dán hình bố nó ở đầu giường để mỗi tối trước khi đi ngủ lại thơm bố một cái. Con bé cũng rất thông minh nữa. Nó hỏi cô:
- Bố vừa gọi cho mẹ à?
Trần Phương Nhi lắc đầu:
- Không phải đâu.
- Mẹ nói dối. Con nghe thấy hết rồi. Bố mắng mẹ à?
- Không phải.
- Thế sao trông mẹ run thế kia? Bố mắng mẹ là bởi mẹ hư đấy.
Trần Phương Nhi bật cười:
- Con bé này.
Thôi được, cô sẽ giúp hắn. Cô giúp hắn bởi hắn là bố của con gái cô, và bởi vì cô thực sự yêu hắn. Chẳng những yêu mà còn ngưỡng mộ và khâm phục nữa. Hắn là người tình cảm, bản lĩnh và có sự nhạy cảm tình huống khác thường, không đời nào hắn lại nhờ cô nếu biết rằng hành động ấy sẽ gây nguy hại cho sự nghiệp của cô và cuộc sống của mẹ con cô. Hắn đã từng nói rằng hắn sẽ làm tất cả những gì có thể để bảo vệ mẹ con cô. Có lẽ lần này hắn cũng sẽ giữ lời.
Hoàng chờ mãi, chờ mãi vẫn không thấy Phương Nhi liên lạc lại. Hắn cầm điện thoại trên tay, đứng im như một pho tượng đá. Hắn đã cân nhắc gọi cho cô mấy lần nhưng lại thôi. Hắn biết rằng càng giục càng dở. Sau cùng, khi căng thẳng đã đến giới hạn, Phương Nhi mới gọi lại cho hắn.
- Anh có giấy bút chưa?
Hoàng đáp ngay:
- Rồi.
- Số nhà 32 Nguyễn Phương Đoàn, thành phố Vĩnh An. Tên người đăng ký là Trần Hào Nam.
Hoàng cảm động nói:
- Cảm ơn em.
- Hãy biết rằng hành động lần này của anh đã đặt mẹ con em vào tình thế nguy hiểm. Và đừng bắt em phải cầu xin sự giúp đỡ của người khác lần nữa.
Hoàng chưa kịp trả lời thì Trần Phương Nhi đã tắt máy. Hắn nói với Phong và Trung “cún”.
- Chúng ta đi.
Ba người lên chiếc xe của Phong, điên cuồng lao trên các con phố đông đúc, đèn đỏ nào cũng vượt. Khoảng cách không xa, nên chỉ chạy xe mười lăm phút là tới nơi. Trước mắt ba người hiện ra một căn biệt thự rộng lớn, ngăn cách với bên ngoài bằng một cánh cửa sắt. Biệt thự có sân rộng và gara ô tô, trong gara đỗ chiếc xe mà Trần Hào Nam vẫn quen dùng. Trần Hào Nam đang ở trong căn nhà này, không còn nghi ngờ gì nữa. Còn đang chưa biết đột nhập vào bằng cách nào, thì điện thoại đã reo lên. Hoàng bấm nút nghe. Tiếng của Trần Hào Nam khản đặc:
- Nguyễn Việt Hoàng. Là anh giết cháu anh, không phải tôi.
- Bình tĩnh, nghe tao nói đây. Chúng ta có thể thương lượng. Tao chấp nhận …
Điện thoại đã tắt. Hoàng hét lên:
- Hắn biết chúng ta đang ở đây. Lao xe vào trong sân, mau lên.
Trung “cún” rồ ga, chiếc xe lao hết tốc lực đâm đổ cổng sắt, đỗ lại trước bậc thềm dẫn vào nhà. Hoàng mở cửa xe, chạy ra đầu tiên. Hắn thấy một thằng lạ hoắc, trên tay lăm lăm khẩu súng. Trung “cún” từ đằng sau bắn một phát đạn sượt qua vai Hoàng, giết thằng lạ mặt kia tại chỗ. Thằng lạ mặt đó là Nghĩa “đô”, một trong ba đoàn trưởng đương nhiệm của Phi Long. Hoàng nhận ra rằng từ khi biết Trung “cún” đến giờ, hắn chưa thấy thằng bé này thua thiệt trong bất kỳ cuộc đấu súng hay đánh nhau tay đôi nào. Gã đã bắn là trúng, đã đánh là thắng. Ba người chạy vào trong nhà, thấy Cường bên trong. Thằng bé nhận ra ông và bố, mừng rỡ quá đỗi, bèn lon ton rảo những bước chân bé xíu chạy về phía Hoàng, vừa chạy vừa giơ hai tay lên đòi bế. Trần Hào Nam nâng khẩu súng trên tay, nhằm chuẩn xác vào lưng thằng Cường, bóp cò. Viên đạn xuyên thủng người thằng bé tội nghiệp từ đằng sau ra đằng trước, vẫn còn dư lực găm thẳng lên bức tường đối diện. Thân thể nhỏ nhoi của nó bị động năng của viên đạn đẩy đi nửa mét trước khi ngã chúi xuống và nằm yên trên sàn nhà, bất động, máu trên lưng và ngực chảy ào ào như suối.
Trung “cún” bắn phát súng đáp trả xuyên qua vai phải của Trần Hào Nam làm khẩu súng rơi xuống đất. Phong nhào tới, bế xác con lên, khóc ròng. Từ năm ba tuổi đến giờ chưa khi nào gã khóc to đến thế. Nước mắt của gã túa ra, chảy lã chã xuống má. Con của gã chết rồi. Một phần sự sống của gã đã chấm dứt, tiêu tan và vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa. Trái tim của gã đã vỡ mất một mảnh lớn, tâm hồn của gã đã nhiễm trùng và gã sẽ ôm nỗi đau đớn này cho đến lúc chết.
Hoàng thẫn thờ nhìn thi thể của cháu. Nó là cháu đích tôn của hắn, là thằng cháu trai duy nhất mà hắn có. Cả hai đứa con của hắn vẫn còn trẻ và có lẽ vẫn có thể sinh ra đứa cháu trai nữa để nối dõi tông đường, nhưng điều đó cũng không có gì chắc chắn. Hắn yêu thằng bé này. Nó thông minh và tinh nghịch như một chú chó nhỏ. Hắn đã định sẵn sẽ để lại cho thằng bé một khối tài sản đủ lớn để nó có thể sống một cuộc đời vinh hoa và nhàn hạ, hắn luôn muốn làm những điều tốt nhất cho nó, nhưng bây giờ mọi dự định đã tan biến. Cuộc sống của thằng bé đã kết thúc ngay trước ngày sinh nhật năm tuổi theo cái cách tàn nhẫn nhất mà người ta có thể hình dung ra được.
Cô cảm thấy lo lắng đến mức tay chân run rẩy, phải ngồi xuống ghế cho tĩnh tâm. Dẫu đã chạm đến đỉnh cao danh vọng, cô vẫn chỉ là một người phụ nữ yếu đuối và quan trọng hơn cả là cái danh vọng mà cô đang sở hữu rất dễ tan vỡ. Nghệ sĩ là cái giống cực kỳ dễ bị tẩy chay. Nếu báo chí biết được cô là nhân tình của một kẻ sát nhân máu lạnh thì chỉ trong một ngày thôi các nhãn hàng sẽ cắt đứt hợp đồng, người hâm mộ quay lưng và tất cả các chương trình biểu diễn đều bị hủy bỏ. Khi ấy cô sẽ là con số không. Con gái cô sẽ sống trong sự nhục nhã, bạn bè nó sẽ chế giễu nó đến mức nó cảm thấy hận cha mẹ. À, mà đấy là nếu người ta biết rằng cô đã có con gái. Lúc này đây cô vẫn chưa dám công khai con bé trước bàn dân thiên hạ. Không một ai biết rằng đại danh ca Nhi Trần lại quan hệ với ông trùm của Phi Long và hai người đã có con với nhau. Mọi chuyện một khi vỡ lở thì cả showbiz sẽ chấn động và nhiều khả năng cô sẽ phải bỏ xứ mà đi biệt tích.
Cô nghĩ rằng mình sẽ không giúp hắn. Cô sẽ tắt điện thoại và kệ cho cuộc đời xoay vần. Nhưng thế cũng không ổn. Cô biết Hoàng là dạng người ân đền oán trả, ở bên cô hắn cực kỳ ngọt ngào và dễ thương nhưng ẩn chứa bên trong ánh mắt ấy là sự quyết liệt hiếm ai sánh bằng. Nếu cô gián tiếp làm cháu trai của hắn thiệt mạng thì sau này biết giải thích chuyện này ra sao? Đâu thiếu gì cách để hắn kéo cô xuống bùn chung với mình? Chỉ cần hắn bô bô trước tòa rằng tôi là bố của con gái cô Nhi Trần thì ôi thôi, cô không dám nghĩ tiếp nữa.
Nguyễn Phương Mai chạy đến bên mẹ. Con bé mới dễ thương và xinh đẹp làm sao. Mỗi lần nhìn nó cô lại cảm thấy được an ủi. Nó là vầng thái dương của cô. Cô ước gì nó có một gia đình viên mãn hơn. Thỉnh thoảng nó mới được gặp Hoàng và mỗi lần như thế con bé vui lắm. Nó yêu bố vô cùng. Nó dán hình bố nó ở đầu giường để mỗi tối trước khi đi ngủ lại thơm bố một cái. Con bé cũng rất thông minh nữa. Nó hỏi cô:
- Bố vừa gọi cho mẹ à?
Trần Phương Nhi lắc đầu:
- Không phải đâu.
- Mẹ nói dối. Con nghe thấy hết rồi. Bố mắng mẹ à?
- Không phải.
- Thế sao trông mẹ run thế kia? Bố mắng mẹ là bởi mẹ hư đấy.
Trần Phương Nhi bật cười:
- Con bé này.
Thôi được, cô sẽ giúp hắn. Cô giúp hắn bởi hắn là bố của con gái cô, và bởi vì cô thực sự yêu hắn. Chẳng những yêu mà còn ngưỡng mộ và khâm phục nữa. Hắn là người tình cảm, bản lĩnh và có sự nhạy cảm tình huống khác thường, không đời nào hắn lại nhờ cô nếu biết rằng hành động ấy sẽ gây nguy hại cho sự nghiệp của cô và cuộc sống của mẹ con cô. Hắn đã từng nói rằng hắn sẽ làm tất cả những gì có thể để bảo vệ mẹ con cô. Có lẽ lần này hắn cũng sẽ giữ lời.
Hoàng chờ mãi, chờ mãi vẫn không thấy Phương Nhi liên lạc lại. Hắn cầm điện thoại trên tay, đứng im như một pho tượng đá. Hắn đã cân nhắc gọi cho cô mấy lần nhưng lại thôi. Hắn biết rằng càng giục càng dở. Sau cùng, khi căng thẳng đã đến giới hạn, Phương Nhi mới gọi lại cho hắn.
- Anh có giấy bút chưa?
Hoàng đáp ngay:
- Rồi.
- Số nhà 32 Nguyễn Phương Đoàn, thành phố Vĩnh An. Tên người đăng ký là Trần Hào Nam.
Hoàng cảm động nói:
- Cảm ơn em.
- Hãy biết rằng hành động lần này của anh đã đặt mẹ con em vào tình thế nguy hiểm. Và đừng bắt em phải cầu xin sự giúp đỡ của người khác lần nữa.
Hoàng chưa kịp trả lời thì Trần Phương Nhi đã tắt máy. Hắn nói với Phong và Trung “cún”.
- Chúng ta đi.
Ba người lên chiếc xe của Phong, điên cuồng lao trên các con phố đông đúc, đèn đỏ nào cũng vượt. Khoảng cách không xa, nên chỉ chạy xe mười lăm phút là tới nơi. Trước mắt ba người hiện ra một căn biệt thự rộng lớn, ngăn cách với bên ngoài bằng một cánh cửa sắt. Biệt thự có sân rộng và gara ô tô, trong gara đỗ chiếc xe mà Trần Hào Nam vẫn quen dùng. Trần Hào Nam đang ở trong căn nhà này, không còn nghi ngờ gì nữa. Còn đang chưa biết đột nhập vào bằng cách nào, thì điện thoại đã reo lên. Hoàng bấm nút nghe. Tiếng của Trần Hào Nam khản đặc:
- Nguyễn Việt Hoàng. Là anh giết cháu anh, không phải tôi.
- Bình tĩnh, nghe tao nói đây. Chúng ta có thể thương lượng. Tao chấp nhận …
Điện thoại đã tắt. Hoàng hét lên:
- Hắn biết chúng ta đang ở đây. Lao xe vào trong sân, mau lên.
Trung “cún” rồ ga, chiếc xe lao hết tốc lực đâm đổ cổng sắt, đỗ lại trước bậc thềm dẫn vào nhà. Hoàng mở cửa xe, chạy ra đầu tiên. Hắn thấy một thằng lạ hoắc, trên tay lăm lăm khẩu súng. Trung “cún” từ đằng sau bắn một phát đạn sượt qua vai Hoàng, giết thằng lạ mặt kia tại chỗ. Thằng lạ mặt đó là Nghĩa “đô”, một trong ba đoàn trưởng đương nhiệm của Phi Long. Hoàng nhận ra rằng từ khi biết Trung “cún” đến giờ, hắn chưa thấy thằng bé này thua thiệt trong bất kỳ cuộc đấu súng hay đánh nhau tay đôi nào. Gã đã bắn là trúng, đã đánh là thắng. Ba người chạy vào trong nhà, thấy Cường bên trong. Thằng bé nhận ra ông và bố, mừng rỡ quá đỗi, bèn lon ton rảo những bước chân bé xíu chạy về phía Hoàng, vừa chạy vừa giơ hai tay lên đòi bế. Trần Hào Nam nâng khẩu súng trên tay, nhằm chuẩn xác vào lưng thằng Cường, bóp cò. Viên đạn xuyên thủng người thằng bé tội nghiệp từ đằng sau ra đằng trước, vẫn còn dư lực găm thẳng lên bức tường đối diện. Thân thể nhỏ nhoi của nó bị động năng của viên đạn đẩy đi nửa mét trước khi ngã chúi xuống và nằm yên trên sàn nhà, bất động, máu trên lưng và ngực chảy ào ào như suối.
Trung “cún” bắn phát súng đáp trả xuyên qua vai phải của Trần Hào Nam làm khẩu súng rơi xuống đất. Phong nhào tới, bế xác con lên, khóc ròng. Từ năm ba tuổi đến giờ chưa khi nào gã khóc to đến thế. Nước mắt của gã túa ra, chảy lã chã xuống má. Con của gã chết rồi. Một phần sự sống của gã đã chấm dứt, tiêu tan và vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa. Trái tim của gã đã vỡ mất một mảnh lớn, tâm hồn của gã đã nhiễm trùng và gã sẽ ôm nỗi đau đớn này cho đến lúc chết.
Hoàng thẫn thờ nhìn thi thể của cháu. Nó là cháu đích tôn của hắn, là thằng cháu trai duy nhất mà hắn có. Cả hai đứa con của hắn vẫn còn trẻ và có lẽ vẫn có thể sinh ra đứa cháu trai nữa để nối dõi tông đường, nhưng điều đó cũng không có gì chắc chắn. Hắn yêu thằng bé này. Nó thông minh và tinh nghịch như một chú chó nhỏ. Hắn đã định sẵn sẽ để lại cho thằng bé một khối tài sản đủ lớn để nó có thể sống một cuộc đời vinh hoa và nhàn hạ, hắn luôn muốn làm những điều tốt nhất cho nó, nhưng bây giờ mọi dự định đã tan biến. Cuộc sống của thằng bé đã kết thúc ngay trước ngày sinh nhật năm tuổi theo cái cách tàn nhẫn nhất mà người ta có thể hình dung ra được.
