Nhật ký Mỗi ngày của Bối

  • Thread starter Thread starter Bối
  • Ngày gửi Ngày gửi
29/3/2026
Cách một tuần bệnh một lần. Cái cơ thể của em coi bộ hết khỏe rồi hay gì á. Bữa thì đau đầu, giờ thì đau họng, ho còn hơn cả hai con cún nhà em nó sủa nữa.
Nãy thằng anh hai đi chơi với ghệ về mua cho mấy cây kem mà giờ ngồi dòm chứ không được ăn. Đã vậy ổng còn cười khà khà vô mặt em. Kêu em bị quả báo, tại ổng nhờ em làm gì thì em đều bắt ổng trả công cho em hết, mà thường là quy đổi ra kem vì em thích ăn. Khúc này bực quá định đá cho ổng một phát mà chân ngắn nên em đá không tới. Bực bội x2 =.=
Giờ còn cái gì đau được thì đau trong một lần đi. Không cần giản cách đâu, em chịu được T.T
 
31/3/2026
Mơ được ước thấy. Chưa hết đau họng thì hôm nay em thêm đau bao tử rồi :emoji_relaxed:
Mà này là lỗi do em. Bệnh đã đành, ăn thì ít, uống thuốc thì nhiều, đã vậy người ta rủ nhậu cũng chơi luôn. Đô thì yếu nhưng người ta uống thì mình cũng uống xong lật ngang. Hên là ở nhà chứ ra ngoài ai khiêng đi chắc không biết thật.
Giờ đừng ai hỏi nhậu hong nữa nha. Em quánh đó :emoji_relaxed:
 
10/4/2026
Người ta bệnh xong ốm mất mấy kí, còn em bệnh xong ngoài cái mặt xanh như mất máu ra thì cái dáng y nguyên =.=
Sáng ra leo lên cân mà thấy không vui gì hết. Tính ra ăn uống không được gì luôn mà sao không xuống kí ta? Trước thất tình nhớ xuống kí dữ lắm. Không lẽ giờ muốn xuống kí phải thất tình?
Thôi có tí mỡ cũng được. Mập chút còn hơn buồn mấy tháng trời T.T
 
14/4/2026
Mấy nay công việc dí em tính đâu tắt thở tới nơi rồi. Làm quần quật ngày đêm. Tối đình công không làm nữa, thì 4h sáng lương tâm cắn rứt lại lò mò dậy làm T.T
Tháng 4 dùng nhiêu đó được rồi, có thể mang tháng 6 đến cho em được không? Em muốn được nghỉ ngơi, muốn viết truyện, muốn thêu tranh chứ không có muốn làm việc kiếm tiền nữa T.T
 
Một ngày áp lực chồng áp lực. Đi làm rồi lại mang việc về nhà, từ sáng đến khuya. Sắp sang ngày mới luôn rồi mà sếp còn nhắn giao thêm việc vào ngày mai. Sếp giao xong còn bồi thêm câu: “Có được không em?”. Nhưng em làm gì có quyền trả lời là “Không được!” . Chỉ tiêu một đống đó. Không đạt đi rồi thấy cái cảnh nên em đành trưng ra bộ dạng vui vẻ mà chấp nhận.
Sau khi nhận việc xong, đặt điện thoại xuống rồi nhìn trên màn hình máy tính việc vẫn còn đang dở dang em thực sự chịu không nổi nữa mà bật khóc. Sức chịu đựng của em vốn đã không nhiều rồi, lần này còn hơn bị knock out nữa. Cuộc sống cứ bị công việc xoay cho vòng vòng. Nhiều lần muốn thoát ra nhưng có lẽ công việc nào cũng như nhau cả thôi. Thoát khỏi cái hố này rồi lại rơi vào cái hố khác. Chả giúp ích được gì. Nên thôi, em đành tự nhủ ráng lên một chút. Cái gì cũng sẽ qua thôi mà.
Hôm nay thức khuya kiếm tiền, rảnh rồi sẽ thức khuya để làm những điều mình thích.
Cố gắng đừng hở ra là khóc nữa, mắt dạo này thâm quầng lắm rồi, còn sưng nữa thì xấu quắc cho coi T.T
 
28/4/2026
Dạo này thấy ông anh hai có tình yêu vô cái nhìn ổng đẹp trai hơn hẳn. Đi đâu cũng bảnh tỏn, thơm phức luôn. Còn em yêu vô sao mà nó vật vã ghê. Bất công thật sự =.=
Mà ổng hết ế cái hình như tầm ngắm của cả nhà có hơi hướng chuyển qua em rồi hay sao á. Mấy nay thấy mặt em là ba mẹ hay nói sao không ra ngoài đi chơi đi, công ty ba có anh này anh kia,… Nghe cái thấy sợ hãi ghê. Em làm từ sáng đến tối mà kêu em đi chơi. Rảnh ở nhà em cũng làm mà. Còn anh nào thì kệ chứ đâu có liên quan đến em. Công việc em còn đang đầy đầu đây. Ước gì ba mẹ hỏi nay con làm có mệt không hơn là mấy câu vô bổ kia T.T​
 
1/5/2026
Kỉ niệm một năm em gõ những chữ đầu tiên của bộ Đại Lộ Lấp Lánh. Nhanh quá trời luôn, mới đó mà đã một năm rồi sao? Không ngờ tới giờ em vẫn còn đu bộ truyện của chính mình mà chưa có ý định bỏ ngang nó. Đây quả thực là điều không có lợi nhuận đầu tiên trong đời mà em kiên nhẫn đến vậy. Chứ thường cái gì không làm ra tiền thì em không có nhẫn nại lâu dài như vậy đâu. Cảm động về bản thân em quá đi TvT
Em định là tạm dừng một thời gian cho đến khi công việc bớt bận rộn hơn một chút mới viết tiếp nhưng vì là kỉ niệm một năm rồi nên em tự nhủ lòng sẽ cố gắng siêng năng hơn để sớm hoàn thành đứa con tinh thần đầu tiên này. Sao nghe xúc động dữ chèn TvT​
 
Sửa lần cuối:
Có những chuyện em tưởng mình đã quên đi rồi. Em nghĩ mình đã thoát khỏi nó nhưng khi vô tình gặp lại, cảm xúc khi ấy hình như vẫn chưa mai một đi chút nào. Nó vẫn ở đó, âm ỷ và dai dẳng. Dù cho thời gian qua đã lâu, dù cho trái tim em đã vài lần đặt trọng tâm vào nơi khác nhưng để xóa hoàn toàn hình bóng đó có lẽ em vẫn chưa làm được.
5 năm, không ngờ vẫn có ngày em nhắc đến người từng làm em cười, làm em hi vọng và làm em tổn thương.
Tất cả chỉ còn là hoài niệm, tại sao lại đau đến thế này?
 
19/5/2026
Có vẻ mùa mưa bắt đầu rồi. Thời tiết mát mẻ hơn và buổi tối cũng lạnh hơn - lạnh như trái tim của em vậy =))
Hôm nay có người bảo em thật cứng đầu, người ta đã bỏ nhiều tâm tư khuyên nhủ như vậy nhưng em vẫn không nghe theo. Ngộ ghê? Không thích thì cứ tìm đối tượng khác, tại sao lại phải cố biến em thành mẫu người của họ nhỉ?
Mọi ấn tượng ban đầu của em về họ tuy không quá mạnh nhưng nói chung cũng có thiện cảm đi, bây giờ chẳng còn chút nào níu lại. Em đủ bận rộn với nhiều thứ xung quanh mình rồi, không rảnh mà đi chiều lòng người khác nữa đâu =.=​
 
Đôi lúc em hay tự hỏi một câu hỏi mà em luôn biết rõ câu trả lời là gì, rằng đã có khi nào em sống thật với chính mình chưa?
Thực ra em là một người rất giả tạo. Thứ em trưng ra cho người ta thấy không phải là con người thật của em. Ai cũng nói sao em lúc nào cũng đầy năng lượng, lúc nào cũng vui vẻ và hay cười. Thì là giả mà, chỉ cần đóng kịch là được thôi.
Em thích giấu nội tâm trong thế giới của riêng mình, không bộc lộ cảm xúc trực tiếp và giỏi nhất là ép những cảm xúc đó xuống rồi khi nó bung ra thì một mình khóc lóc, một mình gặm nhấm nỗi đau và tự kiểm điểm. Tất cả đều một mình và cố gắng không ảnh hưởng đến người khác nhiều nhất.
Đã có một lần em cho người thân cận thấy bộ dạng đó của mình và trớ trêu là thay vì an ủi thì họ nghĩ rằng em đang làm loạn, đang muốn họ chú ý. Và từ đó, chẳng có ai thấy được con người thật của em nữa.
Em cũng ghét bản thân mình khi luôn tỏ ra là mình đang rất ổn, để trấn an người thân và trấn an chính mình. Nhưng em không có lựa chọn nào khác, em không nghĩ sẽ có người muốn lắng nghe và thấu hiểu mình. Hơn hết, em nghĩ em cũng đã quen với việc tự mình bảo ban lấy mình hơn là nhờ sự trợ giúp của người khác. Tuy có hơi chật vật nhưng nó khiến em thoải mái hơn là trở thành một điều phiền phức cho ai đó. Bởi sự cảm thông cho những than vãn lâu dần sẽ không còn, ít nhiều cũng gây phiền toái và khó chịu cho người nghe mà thôi.
 
Back
Top