Nếu gọi anh là mặt trời thì em chỉ là một thiên thạch nhỏ bé giữa dải ngân hà rộng lớn này. Xung quanh anh đều là những hành tinh xinh đẹp, có đủ tự tin và kiêu hãnh để tiếp cận anh. Còn em lại chọn cách đứng từ xa, lén lút nhìn ngắm và ngưỡng mộ anh.
Em thích cái cách anh hài hước với mọi người, thích nụ cười dịu dàng của anh, thích nhất là lúc anh nói chuyện với các thầy nước ngoài. Dù khi đó không hiểu anh nói gì nhưng cách anh phát âm thực sự rất cuốn hút.
Thích anh rất nhiều là vậy nhưng suốt mấy năm em vẫn không dám tiến lên một bước nào để có thể gần anh hơn. Em vẫn chọn đứng tại chỗ, đơn phương trong chính tình cảm của mình. Thậm chí đôi lần anh bắt chuyện với em, em lại nhút nhát chọn cách lẫn trốn thật nhanh. Em sợ anh sẽ phát hiện ra em thích anh.
Vậy mà khi biết anh không phải rực rỡ như mặt trời, biết anh không hoàn hảo như những gì em nghĩ, em lại tự dối lòng là bản thân thật ngu ngốc lại thích người tồi tệ như thế. Sự thật là đã hơn ba tháng rồi, dù lí trí em dường như đã vỡ tan nhưng trái tim vẫn không ngừng nghĩ về anh. Em thấy mình thật nực cười khi cứ luôn tỏ ra vui vẻ trong khi thực chất lại không hề vui chút nào.
Thích một người chỉ cần tích tắc trong giây lát nhưng để gạt người đó ra khỏi tâm trí thì thật sự em không biết mình phải cần bao nhiêu thời gian nữa. Em từng tưởng mình đã thôi không nghĩ về anh nữa nhưng em hiểu rõ hình bóng anh vẫn còn hiện hữu rất rõ trong suy nghĩ của em. Em chỉ ước mình cứng rắn hơn, dứt khoát hơn nhưng em lại thật không có chút kiên định nào.
Viết mấy dòng này em cũng tự thấy bản thân thật hổ thẹn. Hi vọng em sẽ sớm mạnh mẽ vượt qua được đoạn tình cảm này, trở về là em khi chưa quen biết anh.
Em muốn mình cười nhiều hơn và đôi mắt không còn mít ướt khi nghĩ về bất kì ai nữa.
Mạnh mẽ lên nào! Em biết mình làm được mà.