Nhật ký Mỗi ngày của Bối

  • Thread starter Thread starter Bối
  • Ngày gửi Ngày gửi
29/3/2026
Cách một tuần bệnh một lần. Cái cơ thể của em coi bộ hết khỏe rồi hay gì á. Bữa thì đau đầu, giờ thì đau họng, ho còn hơn cả hai con cún nhà em nó sủa nữa.
Nãy thằng anh hai đi chơi với ghệ về mua cho mấy cây kem mà giờ ngồi dòm chứ không được ăn. Đã vậy ổng còn cười khà khà vô mặt em. Kêu em bị quả báo, tại ổng nhờ em làm gì thì em đều bắt ổng trả công cho em hết, mà thường là quy đổi ra kem vì em thích ăn. Khúc này bực quá định đá cho ổng một phát mà chân ngắn nên em đá không tới. Bực bội x2 =.=
Giờ còn cái gì đau được thì đau trong một lần đi. Không cần giản cách đâu, em chịu được T.T
 
31/3/2026
Mơ được ước thấy. Chưa hết đau họng thì hôm nay em thêm đau bao tử rồi :emoji_relaxed:
Mà này là lỗi do em. Bệnh đã đành, ăn thì ít, uống thuốc thì nhiều, đã vậy người ta rủ nhậu cũng chơi luôn. Đô thì yếu nhưng người ta uống thì mình cũng uống xong lật ngang. Hên là ở nhà chứ ra ngoài ai khiêng đi chắc không biết thật.
Giờ đừng ai hỏi nhậu hong nữa nha. Em quánh đó :emoji_relaxed:
 
10/4/2026
Người ta bệnh xong ốm mất mấy kí, còn em bệnh xong ngoài cái mặt xanh như mất máu ra thì cái dáng y nguyên =.=
Sáng ra leo lên cân mà thấy không vui gì hết. Tính ra ăn uống không được gì luôn mà sao không xuống kí ta? Trước thất tình nhớ xuống kí dữ lắm. Không lẽ giờ muốn xuống kí phải thất tình?
Thôi có tí mỡ cũng được. Mập chút còn hơn buồn mấy tháng trời T.T
 
14/4/2026
Mấy nay công việc dí em tính đâu tắt thở tới nơi rồi. Làm quần quật ngày đêm. Tối đình công không làm nữa, thì 4h sáng lương tâm cắn rứt lại lò mò dậy làm T.T
Tháng 4 dùng nhiêu đó được rồi, có thể mang tháng 6 đến cho em được không? Em muốn được nghỉ ngơi, muốn viết truyện, muốn thêu tranh chứ không có muốn làm việc kiếm tiền nữa T.T
 
Một ngày áp lực chồng áp lực. Đi làm rồi lại mang việc về nhà, từ sáng đến khuya. Sắp sang ngày mới luôn rồi mà sếp còn nhắn giao thêm việc vào ngày mai. Sếp giao xong còn bồi thêm câu: “Có được không em?”. Nhưng em làm gì có quyền trả lời là “Không được!” . Chỉ tiêu một đống đó. Không đạt đi rồi thấy cái cảnh nên em đành trưng ra bộ dạng vui vẻ mà chấp nhận.
Sau khi nhận việc xong, đặt điện thoại xuống rồi nhìn trên màn hình máy tính việc vẫn còn đang dở dang em thực sự chịu không nổi nữa mà bật khóc. Sức chịu đựng của em vốn đã không nhiều rồi, lần này còn hơn bị knock out nữa. Cuộc sống cứ bị công việc xoay cho vòng vòng. Nhiều lần muốn thoát ra nhưng có lẽ công việc nào cũng như nhau cả thôi. Thoát khỏi cái hố này rồi lại rơi vào cái hố khác. Chả giúp ích được gì. Nên thôi, em đành tự nhủ ráng lên một chút. Cái gì cũng sẽ qua thôi mà.
Hôm nay thức khuya kiếm tiền, rảnh rồi sẽ thức khuya để làm những điều mình thích.
Cố gắng đừng hở ra là khóc nữa, mắt dạo này thâm quầng lắm rồi, còn sưng nữa thì xấu quắc cho coi T.T
 
Back
Top