Ngôn tình Hiện đại Đại Lộ Lấp Lánh - Bối Nhi

  • Thread starter Thread starter Bối
  • Ngày gửi Ngày gửi
CHƯƠNG 30
Nghiêm Giai Ý
Trở về từ Canada, Ngữ Yên vùi mình vào bộ sưu tập mới. Những ý tưởng được đưa lên bàn bạc với Nhã Tịnh, mới đầu cô nàng còn hoài nghi nhưng đến khi thấy được những thiết kế của Ngữ Yên, Nhã Tịnh lại không khỏi thán phục.

“Kinh nghiệm bao năm thiết kế váy cưới, chỉ vừa lấy chồng làm về đá quý thì liền cho ra một bộ sưu tập dạ hội lấy ý tưởng từ đá quý. Cậu quá là hay rồi.”

Ngữ Yên cười cười:

“Cậu quá khen rồi. Là do có Trịnh Gia Khải giúp đỡ thôi.”

“Trinh Gia Khải? Ai lại gọi chồng cả họ tên như thế. Phải gọi là chồng yêu chứ.” – Nhã Tịnh buông lời trêu ghẹo.

Ngữ Yên phồng má:

“Cậu đừng nói tớ, dạo này cậu và bạn trai Hạ Trình như thế nào rồi?”

Nụ cười cợt nhã trên mặt Nhã Tịnh chẳng mấy chốc mà biến mất:

“Cậu đừng có nhắc đến anh ta.”

Ngữ Yên tỏ vẻ tò mò:

“Sao vậy? Không được hả?”

“Trông tớ có dễ bắt nạt không mà hắn ta lại dám bắt nạt tớ. Hắn ta là đồ trơ trẽn! Hắn ta nói với tớ đi gặp đối tác nhưng định vị trên điện thoại lại thể hiện địa chỉ một khách sạn.”

“Vậy rốt cuộc người đó là ai? Là đối tác hay tình nhân?” – Ngữ Yên mở to mắt kinh ngạc nhìn Nhã Tịnh.

“Tớ không biết, cũng không cần biết nữa. Chia tay rồi.”

Ngữ Yên trề môi, liếc nhìn cô bạn thân của mình.

“Cậu không cần nghe người ta giải thích luôn sao? Cứ để vậy rồi chia tay cũng được hả?”

“Đúng vậy. Bà đây không cần. Yêu đương là ba cái chuyện không được thì bỏ chứ không phải như cậu âu sầu tận mấy năm…”

Nói đến đây, Nhã Tịnh chợt khựng lại vì biết mình lỡ lời. Giờ Ngữ Yên đã cưới người khác rồi, nói chuyện này ra chẳng phải lại khơi gợi vết thương lòng của cô nữa hay sao.

“Xin lỗi, tớ không cố ý…” – Nhã Tịnh tỏ vẻ hối lỗi nhìn Ngữ Yên.

Cô xua tay tỏ vẻ không sao, cười nói:

“Không sao đâu, chuyện đã qua rồi. Tớ cũng quên rồi.”

Ngoài mặt là như vậy, nhưng câu nói của Nhã Tịnh lại vô tình kéo cô trở lại thực tại. Sáu năm dài đằng đẳng mà sao mỗi lần nhắc đến trái tim cô vẫn đau nhói.

Thực lòng thì làm sao mà cô quên được, hôn nhân với Trịnh Gia Khải chỉ là giả, kí ức đau thương trong quá khứ của cô là thực. Giả thì không thể khiến cái thực biến mất được.

Chỉ là cô phải tự ép bản thân nhấn chìm những đau buồn đó vào một góc tối sâu thẳm nhất của tâm hồn, chờ đợi nó bị thời gian làm cho mục rửa. Chỉ là không biết khi nào chúng mới hoàn toàn biến mất.

***

Mùa xuân nhanh chóng kết thúc, đầu hè là thời gian cao điểm để hoàn thành các đơn đặt hàng, tay Nhã Tịnh gõ liên tục trên bàn phím, mắt không rời khỏi màn hình. Đơn hàng đặt cận ngày tăng đột biến khiến cô không khỏi nhíu mày, gấp rút thông báo với bộ phận chăm sóc khách hàng ngừng nhận các đơn mới.

Xong việc, Nhã Tịnh liền đi thẳng xuống xưởng thiết kế gặp Ngữ Yên. Văn phòng của Ngữ Yên đặt ngay bên trong xưởng, được ngăn cách bởi những tấm kính dày trong suốt.

Nhìn qua tấm kính, thấy Ngữ Yên vẫn còn đang nghiền ngẫm bộ sưu tập mới trên máy tính, Nhã Tịnh có chút không hài lòng, không buồn gõ cửa mà đi thẳng vào.

“Tạm thời dừng việc tiến hành bộ sưu tập mới đi. Các nhân viên của cậu sắp quá tải vì công việc rồi kìa.”

Ngữ Yên rời mắt khỏi máy tính, ngước nhìn mọi người vẫn đang chăm chỉ làm việc bên ngoài rồi quay nhìn Nhã Tịnh một cách khó hiểu:

“Mọi người vẫn làm việc bình thường mà. Đâu có quá tải.”

“Đơn hàng đầu mùa thu bỗng dưng tăng đột biến, có không ít đơn hàng của người nổi tiếng. Cậu vẫn nên tập trung vào việc hoàn thành các đơn hàng thì hơn.”

Nhắc đến người nổi tiếng, Ngữ Yên cảm thấy có chút lo lắng. Sức ảnh hưởng của họ sẽ kéo theo đủ loại hệ lụy cho thương hiệu của mình. Nếu được đánh giá tốt, chắc hẳn sẽ không phải lo đến doanh thu, nhưng chỉ cần bị phê bình thì kiểu gì cũng sẽ không tránh được các kiểu rắc rối đi kèm.

Nghĩ tới đó, Ngữ Yên cũng gật gù đồng thuận theo Nhã Tịnh.

“Được rồi. Cậu cứ đưa kế hoạch xuống, tớ sẽ tập trung hoàn thành.”

Nhã Tịnh xem như yên tâm phần nào, vừa định quay lên văn phòng thì chợt nhớ ra gì đó, liền nói:

“À. Cuối tuần sau Nghiêm Giai Ý có mời tụi mình đến tiệc sinh nhật của em ấy. Ban nãy có ghé qua nhưng vội có việc nên nhờ tớ nói với cậu.”

Nghiêm Giai Ý là người mẫu trẻ, tuy nhỏ hơn họ vài tuổi nhưng lại có một chỗ đứng vô cùng vững chắc trong làng giải trí. Những bộ sưu tập gần đây của Eternal Bridal đều có sự góp mặt của cô. Có thể nói Nghiêm Giai Ý dường như là gương mặt thương hiệu của họ. Do vậy, cô ấy có mối quan hệ khá thân thiết với Ngữ Yên và Nhã Tịnh. Sinh nhật năm ngoái cô ấy cũng có mời nhưng lại ngay lúc bộ sưu tập ở những bước cuối cùng trước khi ra mắt nên họ không thể đến được.

Nghĩ về lần sinh nhật trước, Ngữ Yên có chút áy náy nhìn Nhã Tịnh.

“Lần này chúng ta sẽ đi chứ?”

Nhã Tịnh nhún nhẹ vai, làm điệu bộ đương nhiên.

“Cậu nghĩ có thể không đến một lần nữa sao? Tớ chưa muốn chấm dứt hợp đồng với em ấy đâu.”
 
CHƯƠNG 31
Ngày gặp lại
Bữa tiệc sinh nhật của Nghiêm Giai Ý không được tổ chức ở Phong Thành mà ở An Châu – quê nhà của cô ấy. An Châu là một thành phố ven biển, du lịch rất phát triển, cách Phong Thành khoảng hơn 100km về phía Đông.

Ban đầu nghe việc phải đi An Châu thì Ngữ Yên cảm thấy có chút phân vân, công việc hiện đang vô cùng bận rộn, nếu chỉ vì một bữa tiệc sinh nhật mà rời đi ít nhất trong hai ngày thì có thể sẽ bị chậm tiến độ kế hoạch đã đề ra. Nhưng đây lại là bữa tiệc của Nghiêm Giai Ý, không đi thì không được. Suy đi nghĩ lại, Ngữ Yên vẫn quyết định đến An Châu cùng Nhã Tịnh và dự định sau bữa tiệc sẽ về sớm vào sáng hôm sau.

Sau khi giải quyết vài công việc và đưa ra kế hoạch làm việc trong ngày cho các nhân viên, Nhã Tịnh và Ngữ Yên liền bắt xe đến An Châu vào đầu giờ chiều. Dự định sẽ đến nơi trước bữa tiệc khoảng một tiếng.

Nhã Tịnh nhìn Ngữ Yên vừa lên xe đã tựa đầu vào vai mình ngủ thiếp đi mà cảm thấy có chút thương xót cho cô bạn. Ngẫm lại từ lúc thành lập Eternal Bridal, hai người họ chưa đi xa cùng nhau bao giờ.

Tính chất công việc của Nhã Tịnh thường phải di chuyển nhiều nơi để gặp gỡ các đối tác, ít ra còn đi đây đi đó. Còn Ngữ Yên luôn quanh quẩn trong xưởng thiết kế, có thời gian nghỉ cũng chỉ vùi mình trên giường ngủ. Cả hai đều đặt công việc lên hàng đầu nên những chuyến du lịch hầu như đã không còn là điểm chung của cả hai nữa.

Chuyến đi này không được xem là một kì nghỉ ngắn, nhưng ít ra vẫn có thể giúp đầu óc cả hai thôi không còn nghĩ về công việc nữa.

Do cuối tuần nên không tránh khỏi việc kẹt xe, may sao cả hai đến nơi vừa đúng giờ. Nghiêm Giai Ý tổ chức bữa tiệc tại một nhà hàng sang trọng đối diện biển, ngay trung tâm thành phố An Châu.

Sau khi thay trang phục và dặm lại lớp trang điểm trong nhà vệ sinh của nhà hàng, Ngữ Yên và Nhã Tịnh bước vào buổi tiệc với trạng thái tốt nhất. Hai người chọn hai trang phục có thiết kế khá tương đồng, với đường nét ôm sát, kín đáo nhưng không kém phần nổi bật.

Trước sảnh, Nghiêm Giai Ý đang đứng chào khách. Không hổ danh là một người mẫu chuyên nghiệp. Nghiêm Giai Ý sở hữu một thân hình vô cùng cân đối, chiếc váy đỏ lấp lánh như càng làm cơ thể cô ấy trở nên thêm tuyệt mĩ hơn.

Nhã Tịnh với phong cách của một người hoạt ngôn, liền đến bên cạnh, mở lời khen ngợi:

“Chúc mừng sinh nhật! Hôm nay đẹp xuất sắc luôn nha.”

Nghiêm Giai Ý cười thân thiện, đôi mắt hẹp dài cong lên như mảnh trăng non:

“Chị quá khen rồi. Cảm ơn hai chị đã đến với em nha.”

Nhã Tịnh lấy trong túi ra một chiếc hộp với mặt kính bên trong suốt, đặt vào tay của Nghiêm Giai Ý:

“Hai chị không có gì nhiều, chỉ có một món quà nhỏ mong em không chê nhé.”

Nghiêm Giai Ý đón lấy món quà, cười dịu dàng:

“Em cảm ơn hai chị ạ.”

Ngữ Yên đứng bên cạnh chỉ cười phụ họa chứ không nói lời nào, cô còn đang mãi nghĩ về hộp quà trên tay Nghiêm Giai Ý. Chút quà nhỏ mà Nhã Tịnh nói là một bộ trang sức đắt tiền mà cô đích thân nhờ mẹ Trịnh lựa cho. Nghiêm Giai Ý ít nhiều cũng là một đối tác quan trọng với họ, lần sinh nhật trước họ cũng không chuẩn bị quà gì đặc biệt nên lần này không thể qua loa được.

Gần 7 giờ tối, bữa tiệc mới bắt đầu. Nghiêm Giai Ý đứng trên sân khấu phát biểu và gửi lời cảm ơn mọi người. Ngay lúc cô ấy dứt lời, một chàng trai có dáng người cao ráo cầm một bó hoa hồng lớn đem lên sân khấu.

Mọi người xung quanh hò hét, vỗ tay liên tục. Một người bàn bên phấn khích hét to:

“Đẹp đôi lắm!”

Nhận định đó có thể là bạn trai của Nghiêm Giai Ý nên Nhã Tịnh và Ngữ Yên cũng nhiệt tình vỗ tay. Nhưng khi ánh đèn chiếu rõ mọi đường nét trên khuôn mặt người đàn ông, động tác vỗ tay của Ngữ Yên chợt cứng nhắc, nụ cười nhã nhặn trên môi cô cũng nhanh chóng vụt tắt. Trái tim cô bất giác đập thình thịch như muốn nổ tung.

Nhã Tịnh ở bên cạnh cũng nhanh chóng nhận ra gương mặt kia, lập tức lo lắng quay nhìn Ngữ Yên. Nhìn thấy được sự khác lạ trên mặt Ngữ Yên, cô nàng vội nắm chặt lấy tay Ngữ Yên, lay nhẹ:

“Chúng ta đi ra ngoài nhé!”

Lúc này đôi tai Ngữ Yên như ù đặc đi, thế giới xung quanh cô dường như ngưng đọng lại. Trước mắt cô không phải là nụ cười rạng ngời của Nghiêm Giai Ý và người đàn ông kia mà là một thước phim tua nhanh những đoạn kí ức mà cô khắc cốt ghi tâm suốt quãng thời thanh xuân của mình.

Hôm nay, ngọn lửa vẫn âm ỉ cháy trong trái tim Ngữ Yên, chấp niệm duy nhất mà cô tưởng rằng mình đã buông bỏ lại một lần nữa vụt cháy ngùn ngụt, thiêu rụi bức tường lãng quên mà cô đã cố xây dựng, biến nó thành một ngọn đuốc khổng lồ, soi sáng rõ ràng hình bóng đó, hoài niệm đó trong tâm trí cô.

Giang Tư Viễn, cô không ngờ sẽ có ngày gặp lại anh, mỉa mai thay lại gặp anh trong hoàn cảnh trớ trêu này.
 
CHƯƠNG 32
Hồi ức
Năm đó, khi mới bước chân vào đại học, Ngữ Yên đã nhìn trúng Giang Tư Viễn trong một lần anh lên phát biểu chào mừng tân sinh viên với tư cách là sinh viên giỏi của trường.

Giang Tư Viễn không như bất kì người con trai nào Ngữ Yên từng thấy, anh sở hữu vẻ ngoài điềm đạm, nho nhã. Đậm chất một thư sinh chính hiệu. Bên cạnh đó lại là một sinh viên xuất sắc trong tất cả mọi mặt, mỗi học bổng có giá trị của trường, Giang Tư Viễn đều không vắng mặt.

Ngữ Yên khi ấy nhanh chóng bị anh thu hút rồi như một con thiêu thân lao vào ánh sáng mà không màng việc có bị ánh sáng ấy thiêu đốt hay không. Nhưng trái ngược lại với cô, dù nhận rõ được tình cảm Ngữ Yên dành cho mình nhưng Giang Tư Viễn vẫn không hề lay động.

Anh biết khoảng cách giữa mình và cô là không thể rút ngắn, tuy mọi thứ đều rất giỏi nhưng anh tự biết mình xuất phát từ đâu. Ngữ Yên là thiên kim, còn anh chỉ là con của một gia đình tầm trung bình thường.

Ngữ Yên lúc nào cũng vui vẻ, hoạt bát và náo nhiệt, xung quanh cô luôn phát ra một luồng tích cực vô hình. Còn anh thì trầm tính, làm việc bằng lí trí nhiều hơn tình cảm, cũng không thích để lộ tâm tư của mình cho người khác nhìn thấy.

Cô và anh không những là hai con người ở hai thế giới mà ngay tính cách cũng không hề có điểm chung.

Đứng trước tình cảm của Ngữ Yên, anh biết mình tốt nhất là nên tránh xa cô một chút. Nhưng chính Giang Tư Viễn cũng không ngờ định luật “trái dấu hút nhau” lại có hiệu lực ngay cả trong chuyện tình cảm.

Anh đã nghĩ bản thân mình cứng cỏi nhưng khi bỗng dưng một ngày cô gái cứ một mực theo đuôi, cắt không đứt, đuổi không đi lại biến mất một cách khó hiểu. Đó cũng chính là lần đầu tiên anh nhận ra sự quan tâm đặc biệt mà mình dành cho Ngữ Yên.

Suốt một tháng liền, hình bóng của Ngữ Yên cứ như một nỗi ám ảnh đeo bám lấy tâm trí của Giang Tư Viễn. Anh từ trạng thái cố gạt đi sự quan tâm của mình dành cho cô đến việc ánh mắt luôn không ngừng tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc.

Một tháng đó, với Giang Tư Viễn thực sự giống như một hình phạt, nó bắt anh nhìn thấu mọi tâm tư của mình. Để rồi chính anh phải tự hoảng sợ rằng có lẽ bản thân đã bỏ lỡ mất cô.

Ngày hôm đó, Giang Tư Viễn gặp lại Ngữ Yên ở trước văn phòng của hội sinh viên vào một buổi chiều muộn, cô ở đó như chưa từng biến mất, nở một nụ cười rạng rỡ nhìn anh:

“Viễn! Nhớ em không? Tưởng là giờ này không gặp anh được rồi chứ. Cả tháng nay em phải đi khảo sát để làm nghiên cứu khoa học đó. Tháng tới em có buổi bảo vệ, anh tới chơi nhe.”

Nhìn thấy Ngữ Yên, trái tim Giang Tư Viễn như dâng lên một cảm xúc đến anh cũng không lí giải nổi. Cơ thể anh không còn màng đến lí trí nữa mà theo bản năng tiến tới kéo Ngữ Yên ôm vào lòng.

“Em không biết thông báo trước khi đi sao?”

Ngữ Yên lúc này bị cái ôm của anh làm cho giật mình. Cô đã tưởng tượng ra trăm ngàn lần đứng trong vòng tay của anh như thế này. Nhưng ngay bây giờ, khi hai cơ thể chạm nhau, được hơi ấm của anh bao bọc lấy mình, Ngữ Yên mới thực sự biết mọi cố gắng của mình hình như không phải là vô dụng.

“Em… em nghĩ anh không quan tâm nên không nói.”

Giang Tư Viễn khẽ đẩy nhẹ vai cô ra, dùng đôi mắt chứa đầy yêu thương của mình mà nhìn cô.

“Từ giờ về sau… làm gì cũng phải nói cho anh biết.”

Ngữ Yên không phải đứa ngốc, cô hiểu hết tất cả các ý tứ trong câu nói của anh nhưng điều này quả thực đến quá đột ngột nên cô không khỏi nghi ngờ hỏi lại:

“Ý của anh là sao?”

Giang Tư Viễn nở một nụ cười cưng chiều, đưa tay búng nhẹ lên trán cô:

“Hồi nãy em hỏi anh có nhớ em không, đúng chứ? Anh rất nhớ, nhớ đến mức tưởng mình phát điên lên vì em rồi.”

Sau một năm theo đuổi, Ngữ Yên chính thức nắm lấy được trái tim của học bá Giang.

Khi đó, Ngữ Yên chỉ mới năm hai ngành Thiết kế thời trang còn Giang Tư Viễn đã là sinh viên năm cuối của khoa Luật. Cả hai đều mang một hoài bão to lớn về tương lai tươi đẹp.

Thanh xuân của họ gói gọn trong hai chữ “hết mình” – hết mình vì niềm đam mê và tình yêu. Một tình yêu đẹp đến mức ai từng chứng kiến đều nghĩ kết thúc của họ sẽ là một đám cưới vô cùng viên mãn.

Nhưng đời thì vốn không bao giờ vận hành theo một lập trình nhất định nào cả.

Sau ba năm quen nhau, ngay thời điểm Ngữ Yên đang hoàn thành những bước cuối cùng trong đồ án tốt nghiệp, ngày ngày cô đều chạy đua với thời gian. Ở trường nhiều hơn ở nhà. Ngày cũng như đêm, đều dành hết tâm ý cho đồ án.

Đừng nói là gặp được Giang Tư Viễn, ngay cả nhắn một tin với anh cũng thực sự rất khó khăn. Khi đó Giang Tư Viễn cũng đang vật lộn trên con đường khởi nghiệp của mình khi anh quyết định rời khỏi công việc ổn định để tự lập văn phòng riêng.

Tưởng rằng khi đi qua những áp lực, họ sẽ lại trở về như ngày trước. Chỉ tiếc là, cuộc tình của họ lại đặt một dấu chấm hết khi Giang Tư Viễn đột nhiên gửi một tin nhắn chia tay ngay sau ngày Ngữ Yên bảo vệ thành công luận án tốt nghiệp. Thậm chí tối hôm trước họ còn có một đêm mặn nồng bên nhau.

Sau đó mọi liên lạc đều bị Giang Tư Viễn lạnh lùng cắt đứt rồi cứ thế biến mất như chưa từng có mặt trong cuộc đời của cô.

 
CHƯƠNG 33
Chấp niệm

Ngữ Yên nhìn vô định ra dòng xe cộ tấp nập bên ngoài cửa xe, Nhã Tịnh ngồi bên cạnh, mắt dường như không rời khỏi Ngữ Yên một giây nào. Cô lướt nhìn đồng hồ trên tay rồi khẽ thở dài.

“Về tới Phong Thành chắc phải hơn 11 giờ đêm. Ngày mai cậu cứ nghỉ ngơi, không cần đến công ty đâu.”

Đôi mắt Ngữ Yên vẫn lặng lẽ nhìn ra ngoài, chỉ gật nhẹ đầu chứ không hề lên tiếng trả lời.

Sau khi bắt gặp Giang Tư Viễn, Ngữ Yên đã định nán lại, muốn nắm lấy anh mà hỏi cho ra lẽ việc tại sao năm đó anh lại đối xử với cô như vậy. Nhưng nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của Nghiêm Giai Ý và ánh mắt chứa đầy yêu thương của Giang Tư Viễn nhìn cô ấy. Ngữ Yên biết chuyện của cô và anh dù có giải thích cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Anh vẫn ở đấy, gương mặt chẳng mấy thay đổi, nụ cười vẫn điềm đạm như vậy, chỉ là tất cả bây giờ không còn là của Ngữ Yên cô nữa. Bảy năm rồi, sự tàn nhẫn, vô tình của anh và sự đau khổ, tổn thương cô phải nhận đã sớm phai nhạt đi rồi. Chỉ còn lại một chấp niệm về tình yêu năm đó. Nó cứ ám ảnh lấy cô, khảm sâu vào kí ức mà dằn vặt cô.

Từ lúc nhận ra phản ứng của Ngữ Yên, Nhã Tịnh đã quyết định đứng dậy lôi cô ra ngoài. Thấy rõ những bước chân nặng trịch của Ngữ Yên, cái ngoái đầu nhìn về phía sân khấu, Nhã Tịnh biết trong lòng bạn cô muốn gì nên khi Ngữ Yên còn đang chần chừ, Nhã Tịnh đã nhanh chóng bắt một chuyến xe về thẳng Phong Thành ngay lập tức.

Có mặt như vậy đã quá đủ rồi, không cần khách khí mà ở lại lâu thêm tránh làm cho mọi thứ thêm phức tạp.

“Cậu còn vương vấn gì anh ta sao? Chuyện năm đó đã rõ ràng như vậy rồi. Còn muốn chất vấn anh ta hay gì?”

Ngữ Yên cụp mắt nhìn xuống ngôi sao đính trên móng tay mình.

“Tớ không muốn chạy trốn như này.”

“Vậy cậu định ở đó nhìn hai người họ cười nói âu yếm nhau à? Tự mình xé toạc vết thương đã lành của chính mình thì cậu mới vừa lòng sao?”

Những câu nói của Nhã Tịnh như làm đầu óc Ngữ Yên thêm tỉnh táo, nhưng đầu cô càng minh mẫn bao nhiêu thì trái tim cô lại càng đau đớn bấy nhiêu.

Đúng vậy, trái tim cô thực sự một lần nữa bị xé toạc ra rồi.

Ngôi sao nhỏ được đính trên móng tay Ngữ Yên đột nhiên sáng long lanh rồi ướt đẫm, hàng mi của cô run rẫy ngấn đầy nước nhưng không dám ngước lên, tránh để Nhã Tịnh nhìn thấy.

Nhìn bờ vai của Ngữ Yên khẽ run, Nhã Tịnh biết mình đã có hơi nặng lời. Cô đặt nhẹ tay lên vai Ngữ Yên, kéo cô vào lòng mình.

“Mình xin lỗi, mình không nên nói như vậy. Cậu đừng khóc. Chút về tới để chồng cậu nhìn thấy thì không hay đâu.”

Ngữ Yên khóc nấc trong vòng tay của Nhã Tịnh, trái tim ngu ngốc của cô cứ thế quặn thắt lên, còn lí trí của cô lại như đang cười nhạo chính mình. Cô chưa từng nghĩ đường tình duyên của mình lại khốn đốn như này. Mối tình đầu kết thúc trong đau đớn đã đành, hôn nhân hiện tại lại cũng chỉ là một bản hợp đồng vì lợi ích cá nhân.

Trịnh Gia Khải sẽ quan tâm bộ dạng của cô như thế nào hay sao? Tất nhiên là không rồi!

Sau khi khóc một trận, tiếng thút thít của Ngữ Yên cũng dần ngơi đi rồi tắt hẳn, thay vào đó là tiếng thở đều đều. Nhã Tịnh nhìn Ngữ Yên thiếp đi trong lòng mình cũng không khỏi xót xa, tay cô xiết nhẹ vai Ngữ Yên, đôi mắt nhìn xa xăm mà nhớ lại năm đó.

Đêm đó là một đêm mưa gió rất lớn, sau khi Giang Tư Viễn biến mất chưa được bao lâu, Nhã Tịnh nhận được gọi từ Ngữ Yên, trong điện thoại, tiếng khóc của Ngữ Yên như lấn át đi tiếng mưa ngoài cửa sổ.

Cô nấc nghẹn:

“Tịnh Tịnh! Tớ… phải làm sao đây. Tớ… không muốn sống nữa…”

“Có gì cậu từ từ nói. Cậu liên lạc được với Giang Tư Viễn chưa?”

“Tớ chưa… nhưng tớ… tớ có… thai rồi…”

Lời Ngữ Yên vừa thốt ra làm những dây thần kinh trong người Nhã Tịnh như căng cứng, ngay lúc đó cô đã muốn tuôn ra một tràng những lời tồi tệ nhất dành cho Giang Tư Viễn nhưng tiếng nấc trong điện thoại của Ngữ Yên như một bức tường ma thuật ngăn cản sự nổi giận của cô.

Nhã Tịnh cố đè cơn tức giận xuống rồi nhẹ nhàng trấn an:

“Đừng khóc. Từ từ cũng có cách giải quyết mà. Cha mẹ cậu biết chuyện chưa?”

“Biết… biết rồi. Cha tớ bảo… phá bỏ đứa bé đi.”

Nhã Tịnh thoáng sững người, cô quen biết nhà Lâm gia nhiều năm như vậy, trong mắt cô, chú Lâm luôn là một người cha yêu thương con gái hơn tất cả những gì chú ấy có. Cô không nghĩ ông ấy lại nhẫn tâm bắt Ngữ Yên bỏ đi đứa bé.

Nhã Tịnh vẫn không tin, giọng cô không giấu được sự hoang mang:

“Sao… có thể như thế được… Giờ cậu đang ở đâu?”

“Giờ… tớ đang ở nhà, cha mẹ… đang cãi nhau to lắm. Cậu qua với tớ… được không?”

Nhìn màn mưa trắng xóa ngoài cửa sổ nhưng Nhã Tịnh vẫn với tay lấy áo khoác, choàng vội vào người rồi bước nhanh ra khỏi phòng.

“Đợi tớ! Tớ đến ngay.”
 
CHƯƠNG 34
Đau thương sau bức màn
Biệt thự Lâm gia rực sáng giữa màn mưa dày, ánh đèn hắt ra qua từng ô cửa khiến tòa nhà trông như một lâu đài tráng lệ giữa đêm tối. Thế nhưng phía sau vẻ huy hoàng ấy, bầu không khí bên trong lại nặng nề đến nghẹt thở, tựa như có một tảng đá khổng lồ vô hình đang đè xuống từng nhịp thở của mọi người.

Nhã Tịnh được quản gia dẫn vào trong phòng Ngữ Yên bằng con đường nhỏ bên cạnh nhà để tránh cuộc cãi vã long trời lở đất của cha mẹ Lâm trong phòng khách.

Thấy Nhã Tịnh bước vào, Ngữ Yên rời khỏi giường, nhào đến ôm cô. Nước mắt nhanh chóng làm ướt một mảng trên áo khoác của Nhã Tịnh.

Nhìn người bạn thân của mình như chú chim nhỏ vừa bị một trận cuồng phong làm cho hoảng loạn, cô không nghĩ nhiều, ôm lấy Ngữ Yên vào lòng. Lúc ở nhà, Nhã Tịnh đã nghĩ rằng sự mạnh mẽ của bản thân có thể làm chỗ dựa cho Ngữ Yên nhưng bây giờ đôi mắt cũng đỏ hoe theo.

Chưa kịp nói lời nào an ủi, cửa phòng Ngữ Yên đã bị Lâm Thịnh đẩy mạnh đến mức tạo lên một tiếng động rất lớn khiến hai cô gái nhỏ không khỏi giật mình.

Dù thoáng sững sờ khi thấy Nhã Tịnh đang đứng trước mặt, ôm chặt lấy con gái mình, Lâm Thịnh vẫn không thể kìm nén cơn giận đang sôi sục. Bỏ mặc sự có mặt của người ngoài, ông lạnh lùng giơ tay chỉ thẳng vào mặt Ngữ Yên, ánh mắt đầy phẫn nộ và không chút kiêng dè.

“Tao nói cho mày biết. Mày không phá cái thai thì đừng có làm con gái tao nữa.”

Mẹ Lâm chạy phía sau, với tay níu lấy cánh tay của ông, giọng nói nghẹn ngào:

“Tôi xin ông, dù sao đó cũng là giọt máu của Lâm gia này. Ông đành lòng vứt bỏ sao?”

“Giọt máu của Lâm gia thì sao? Nó cũng mang một nửa máu của thằng đó. Tôi không chấp nhận huyết thống của một tên không ra gì xuất hiện trong cái nhà này.”

Ngữ Yên nghe tới đây, lòng đầy chua xót mà quỳ gối xuống trước mặt Lâm Thịnh:

“Con xin cha! Là con sai, chỉ mình con sai thôi, đứa bé không có lỗi. Con nhất định sẽ tìm được Giang Tư Viễn…”

Chưa nói hết câu, một tiếng xoãng đã vang lên ngắt ngang lời nói của Ngữ Yên. Chiếc bình đắt tiền được đặt trên bệ tủ đã bị Lâm Thịnh làm cho nát vụn trên nền gạch đá xa hoa.

Đôi mắt ông trợn tròn, cơn thịnh nộ tưởng chừng như đạt đến đỉnh điểm:

“Mày câm miệng cho tao! Mày nghĩ tao sẽ chấp nhận thằng đó vào cái nhà này sao? Tao nói cho mày biết, nó sẽ không bao giờ quay lại Phong Thành này đâu. Là nó đã chấp chận cầm lấy khoản tiền mà tao đưa ra để rời xa mày. Một thằng ất ơ không có tiền đồ! Thậm chí còn không thèm van xin lấy một câu mà đồng ý thỏa thuận dễ dàng. Mày có khôn thì bỏ cái thai ngay cho tao. Trăm ngàn lần tao cũng sẽ không chấp nhận nó là con cháu của Lâm gia này.”

Lời nói của Lâm Thịnh như sét đánh giữa trời quang khiến tất cả mọi người trong căn phòng đều sững sờ. Đặc biệt là Ngữ Yên, mắt cô mở to, giọt lệ vẫn còn nơi khóe mắt nhưng chẳng thể rơi xuống như chính nó cũng bàng hoàng với thông tin vừa nhận được.

Dù không dám tin vào những gì cha nói nhưng đó chẳng phải là lời giải thích hợp lý nhất cho sự biến mất của Giang Tư Viễn hay sao? Chỉ nhiêu đó thôi cũng đã đủ làm mọi hi vọng cuối cùng trong cô vỡ vụn như một căn nhà mục nát, bị xé toạc giữa trận bão điên cuồng.

Kể từ hôm đó, Ngữ Yên như sống trong địa ngục. Cô vừa hận cha, vừa hận Giang Tư Viễn. Hai người đàn ông cô yêu quý nhất trong cuộc đời này đều chọn làm những điều khiến cô không thể tha thứ.

Lâm gia vẫn luôn căng thẳng chỉ cho đến khi bi kịch thực sự ập đến. Ngữ Yên được chính mẹ Lâm phát hiện khi nằm trong bồn tắm đầy máu, tuy chưa rơi vào hôn mê nhưng đôi môi đã tái nhợt đi và nước mắt vẫn không ngừng chảy từ khóe mắt.

Sau cơn thập tử nhất sinh, cô được cấp cứu thành công nhưng đứa bé trong bụng lại không đủ mạnh mẽ để ở lại cùng cô. Ngày đó đối với Ngữ Yên quả thực không còn thấy đau mà chỉ thấy chua xót, thấy cuộc đời mình hệt như một cuộn tơ bị vò rối không thể gỡ.

Suýt mất đi con gái cùng với sự ra đi của đứa cháu khiến Lâm Thịnh cũng hoàn toàn rơi vào suy sụp. Bấy giờ ông mới nhận thức được sự độc đoán của bản thân. Chính ông, với những quyết định lạnh lùng và cố chấp đã đẩy con gái của mình đến bước đường này.

Một bức tường với hàng rào thép gai vô hình mọc lên giữa ông và Ngữ Yên, suốt thời gian phục hồi Ngữ Yên đều không muốn gặp mặt ông, dù ông đã hết mình giải thích với cô rằng ông làm vậy chỉ muốn thử xem Giang Tư Viễn đến với cô có phải là thật lòng hay không. Tất cả vốn chỉ bắt đầu là một phép thử, nhưng không ai có thể ngờ kết quả lại thảm hại như vậy.

Tiếc là mọi lời thanh minh muộn màng ấy đều không được Ngữ Yên tiếp nhận.

Khi sức khỏe đã cải thiện, Ngữ Yên quyết định đi Mỹ học lên cao học và sống tiếp cuộc đời của mình. Tự hi vọng nỗi đau đớn và hận thù của bản thân sẽ được thời gian bào mòn.

Mãi đến sau này khi Lâm Thịnh đột nhiên phát bệnh suy thận, đắn đo mãi cô mới trở về nước khi ông vừa làm xong phẫu thuật thay thận. Tuy trong lòng nỗi hận cha vẫn còn nhưng là đứa con duy nhất cô biết mình phải trở về.

Dù vậy mối quan hệ của hai cha con vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng. Tình thương của Lâm Thịnh luôn đi kèm với sự áp đặt khiến Ngữ Yên cảm thấy bản thân không thể dung hòa với ông.

Cuối cùng, cô chọn chuyển ra ngoài sống riêng và rất ít khi trở về Lâm gia.

Cứ vậy cô dần bình tâm, cùng Nhã Tịnh sống hết mình với những đam mê để quên đi hết tất cả quá khứ tồi tệ mà cô đã trải qua.

Sau bảy năm tưởng chừng mọi thứ đã ổn định thì việc gặp lại Giang Tư Viễn chẳng khác nào như một cơn gió lạnh tốc thẳng vào bức màn mỏng manh, vén lên quá khứ đau đớn kia một cách trần trụi.
 
Sửa lần cuối:
CHƯƠNG 35
Ngọn hải đăng
Gần nửa đêm, xe dừng trước tiểu khu nhà Nhã Tịnh, cô nàng xuống xe nhưng mắt vẫn bất an nhìn Ngữ Yên.

“Hay là tớ đưa cậu về.”

Ngữ Yên dùng một nụ cười gượng gạo để giấu đi nỗi buồn nơi đáy mắt.

“Tớ ổn mà. Cậu vào trong đi.”

“Đừng đi lung tung nghe chưa? Về nghỉ ngơi nha.”

“Tớ biết rồi mà. Tớ đi nhé!”

Nhìn chiếc xe xa dần rồi hòa mình vào dòng xe tấp nập trên đường mà lòng Nhã Tịnh vẫn thấp thỏm không yên. Và những lo lắng của Nhã Tịnh thì không bao giờ là dư thừa.

Ngữ Yên không về nhà mà ghé vào một quán rượu ở trung tâm Phong Thành. Vào cuối tuần nên dù đã nửa đêm nhưng ở đây vẫn khá nhộn nhịp. Khác với các dạng quán bar ồn ào thì nơi này rất phù hợp cho những người muốn chỉ đến để thưởng thức rượu, không gian bao trùm bởi ánh đèn vàng nhạt ấm áp cùng với tiếng nhạc du dương khiến trái tim của Ngữ Yên phần nào cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Cô chọn một góc khá khuất bên quầy bar, để mặc những dòng rượu cay nồng làm xoa dịu đi những ngột ngạt trong lòng. Không biết sau bao lâu, đến khi mọi thứ trước mắt Ngữ Yên cứ như màn hình bị nhòe, mờ mờ ảo ảo cô mới dùng tất cả sự tỉnh táo còn lại của mình để thanh toán và rời khỏi đó.

***

Gần một giờ sáng, Trịnh Gia Khải bị tiếng chuông điện thoại liên hồi làm cho thức giấc, anh mơ màng quơ tay lấy điện thoại. Chưa kịp cau mày khó chịu thì thấy tên Ngữ Yên sáng rõ trên màn hình. Rồi anh liếc nhìn đồng hồ hiển thị bên trên, cô sao lại gọi cho anh vào giờ này chứ?

Thường thì việc cả hai đi đâu làm gì đều không thông báo cho nhau nên hôm nay khi về nhà không thấy giày của cô trên kệ nên anh đã nghĩ cô sẽ đi đâu đó về muộn. Nếu gọi giờ này thì là cô vẫn chưa về sao? Nghĩ tới đó, anh theo phản xạ vội nghe máy.

Đầu dây bên kia, giọng Ngữ Yên vang lên có hơi nũng nịu xen kẽ tiếng nấc cụt nho nhỏ:

“Chồng ơi! Anh… tới rước em được không? Người ta… không cho em về.”

Hai tiếng “Chồng ơi!” ngọt như mật của Ngữ Yên làm Trịnh Gia Khải tỉnh cả ngủ, anh dường như bị tiếng gọi ấy làm cho bất động trong giây lát. Từ giọng nói ngắt quãng của cô, anh có thể đoán được cô có vẻ đã có hơi rượu trong người rồi. Nhưng có thể say đến mức gọi anh là chồng được sao?

Tuy vậy, điều anh quan tâm hơn vẫn là vế sau của cô. Không nghĩ nhiều, anh liền hỏi cô:

“Em đang ở đâu? Gửi định vị cho tôi.”

Giọng cô nhè nhẹ vang lên:

“Em gửi liền, anh… tới nhanh nha!”

Ngữ Yên nhanh tay gửi định vị cho Trịnh Gia Khải rồi tắt máy, đôi mắt phòng bị nhìn gã đàn ông lạ mặt đứng đối diện. Dù không còn mấy tỉnh táo nhưng vẫn cố không để bản thân bị hắn tiếp cận.

Rời khỏi quán rượu, Ngữ Yên loạng choạng ngồi trên một trạm xe buýt bên đường, đang mày mò trên app để bắt xe thì bị gã đàn ông này đến làm phiền.

Từ lúc bị hắn đến bắt chuyện, cô đã định gọi cho Nhã Tịnh nhưng nếu cô nàng biết cô đi uống rượu chắc chắn sẽ không tha cho cô nên đành gọi cho Trịnh Gia Khải, chỉ là phải gọi đến lần thứ tư anh mới nghe máy. Thực sự lúc nghe được giọng nói của anh trong điện thoại, các dây thần kinh trong người cô mới giãn ra được đôi chút.

Gã đàn ông trước mặt cô có vẻ ngoài không quá cao lớn nhưng khuôn mặt lại trông rất dữ tợn, cánh tay chi chít những hình xăm khiến Ngữ Yên không dám nhìn thẳng vào hắn ta.

Đôi mắt hẹp dài của hắn như dán chặt vào người Ngữ Yên, miệng nhếch lên nụ cười bỡn cợt:

“Đâu phải không cho em về, chỉ muốn làm quen với em một chút, em nói vậy thật oan cho tôi rồi.”

Tay Ngữ Yên nắm chặt điện thoại trong tay, cố cất giọng nói kiên định:

“Tôi có chồng rồi. Anh ấy sẽ đến đón tôi sớm thôi.”

Hắn bật cười thành tiếng:

“Một người phụ nữ xinh đẹp như em, đã có chồng rồi mà giờ này còn say rượu ngồi đây sao? Lại còn phải gọi nhiều cuộc mới nghe máy. Vậy để tôi xem chồng em là tên tệ bạc nào?”

Qua giọng điệu của gã đàn ông đó, Ngữ Yên biết rằng hắn ta không tin cô đã có chồng. Cô cảm thấy bản thân không cần phải trả lời hắn nữa mà nhìn chằm chằm vào con đường hun hút phía trước, trong lòng chỉ biết hi vọng chiếc xe của Trịnh Gia Khải có thể xuất hiện ở đó ngay lập tức.

Quá nửa đêm, Phong Thành đã thưa thớt người đi nhiều rồi. Nơi cô ngồi lại không gần các cửa hàng, cô còn đang không quá tỉnh táo. Nếu thật sự bị tấn công, cô không biết mình phải chạy như thế nào nữa.

Lợi dụng lúc cô lơ đễnh, gã đàn ông vươn tay chạm nhẹ lên cằm cô. Trong phút chốc Ngữ Yên hoảng hồn đứng bật dậy như lò xo, đẩy mạnh hắn ra xa. Đầu óc vốn đã bị cơn say làm cho choáng váng nhưng chẳng hiểu sao trong giây phút đó cô lại tỉnh táo lạ thường.

Như một con sóc, Ngữ Yên nhanh tay chộp lấy chai nước hoa mini trong túi xịt thẳng vào mắt hắn rồi quay đầu bỏ chạy. Trong tâm trí hỗn loạn, cô biết rõ việc bỏ chạy là một nước đi tồi tệ, nhưng đó là con đường duy nhất để cô thoát khỏi bàn tay hắn lúc này.

Tuy vậy, chai nước hoa của cô không có công dụng gì nhiều trong việc giữ chân gã đàn ông kia. Hắn văng ra một câu chửi thề rồi chạy theo Ngữ Yên, rất nhanh cô đã bị bàn tay to lớn của hắn túm lấy. Hắn giằng mạnh khiến Ngữ Yên loạng choạng rồi ngã xuống nền đất lạnh.

“Mày chán sống rồi đúng không?”

Hắn vừa nói vừa tiến đến sát, đưa tay giật tóc Ngữ Yên ngược ra phía sau làm mặt cô ngửa lên, khiến cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn.

Ngữ Yên bị làm cho hoảng sợ thật sự, từ trước đến nay cô chưa từng bị rơi vào hoàn cảnh này bao giờ. Cô vùng vẫy muốn kêu cứu nhưng cổ họng cứ như bị một bàn tay vô hình siết chặt, mọi âm thanh đều như bị bóp nghẹt nơi thanh quản mà chẳng thể thoát ra thành tiếng. Đôi mắt cô không giấu được sợ hãi, nước mắt cũng chỉ có thể chảy dài xuống gò má một cách bất lực.

Ngay lúc bàn tay của hắn giơ cao định đánh vào mặt cô thì một luồng sáng chói lòa từ đâu chiếu thẳng đến xé toạc cả màn đêm, tiếng thắng xe rít lên chói tai làm gã đàn ông bất ngờ khựng lại quay nhìn.

Rất nhanh, trong làn khói xe mờ như sương và ánh đèn pha phía sau dáng người cao lớn của Trịnh Gia Khải dần xuất hiện. Ngữ Yên chưa từng để tâm hay so sánh ngoại hình của anh với bất kì người đàn ông nào, nhưng lần này với chiều cao vượt trội và thân hình đầy uy lực của anh khiến cô cảm thấy anh ngay lúc này thật giống một vị anh hùng mà cô từng thấy đâu đó trên phim.

Ngay khoảnh khắc đó, sự an toàn mà Trịnh Gia Khải mang đến tựa như một ngọn hải đăng sừng sững giữa biển khơi, đẩy lùi đêm đen sợ hãi trong trái tim của Ngữ Yên.
 
Sửa lần cuối:
Back
Top