- Tham gia
- 23/9/25
- Chủ đề
- 4
- Bài viết
- 120
- Được Like
- 538
- Điểm
- 93
CHƯƠNG 10
Tấm khiên bảo vệ
Tấm khiên bảo vệ
Ngữ Yên rũ đôi mắt nhìn xuống, hàng mi dài run lên nhưng cô vẫn ráng phủ nhận:
“Tôi không có.”
Tay hắn dường như bóp chặt hơn rồi vung mạnh đẩy cô ngã sóng soài trên nền đất lạnh ngắt. Vương Hàn tiến gần lại phía cô, ngồi thấp xuống rồi đưa tay vờ vuốt ve gương mặt đang đỏ gay vì hoảng sợ của cô.
“Em nghe cái tên Phương Hoa có quen thuộc không? Nếu em muốn tôi có thể đưa cô ta đến đây để gặp em một chuyến.”
Phương Hoa là cô gái mà Ngữ Yên đã thuê, làm sao mà cô không quen cho được, nếu hắn đã biết được tới đó thì cho dù cô có chối, hắn chắc chắn cũng sẽ không để yên cho cô. Bây giờ vấn đề không phải là nhận hay không mà cô không biết hắn sẽ làm gì với mình.
Cô gạt tay Vương Hàn ra khỏi mặt mình, đôi mắt của cô lúc này đã vương những tơ máu nhỏ:
“Anh định làm gì tôi?”
Nhìn cô như một chú thỏ con ngồi rạp dưới chân mình, Vương Hàn không khỏi bị kích thích. Muốn làm gì cô sao? Hắn đâu đơn giản muốn cô phải chịu sự nhục nhã như hắn đã từng, hắn phải giày vò cô gấp trăm vạn lần như thế thì hắn mới có thể hả dạ được.
Nhưng kế hoạch của hắn vẫn bị một vật ngáng đường, hắn cần phải xác nhận lại. Nếu mọi thứ thuận lợi, hắn nhất định sẽ biến cô và Lâm Thị trở thành của mình, dùng tất cả thời gian còn lại của cuộc đời để Ngữ Yên không thể bước ra khỏi xiềng xích của hắn.
Đôi mắt dài hẹp của Vương Hàn híp lại, nhìn thẳng vào mắt cô:
“Em và Trịnh Gia Khải có quan hệ gì?”
Nhắc tới Trịnh Gia Khải cô có chút bất ngờ, tại sao Vương Hàn lại nhắc đến anh vào lúc này. Đôi mắt cô mở to, bộ não trong lúc cấp bách cố gắng linh hoạt suy nghĩ. Những lời mà Trịnh Gia Khải nói với Vương Hàn ngày hôm đó hiện rõ trong tâm trí cô. Có lẽ hắn đang dè chừng Trịnh Gia Khải, nếu cô thực sự là người của anh, không chừng hắn khó mà đụng vào được.
Nhưng nếu không phải thì sao? Tên Vương Hàn trước nay chưa từng nể sợ ai, hơn nữa lĩnh vực của Trịnh Gia Khải lại không hề liên quan đến công việc làm ăn nhà hắn. Nhưng bây giờ cô không thể suy nghĩ nhiều hơn, nếu không chọn ra được một phương án tốt, sợ rằng đêm nay cô khó có thể thoát khỏi tên Vương Hàn này.
Một ván cờ được ăn cả, ngã về không trong phút chốc hiện lên, Ngữ Yên dùng ánh mắt không chút sợ hãi nhìn hắn:
“Anh ấy là chồng chưa cưới của tôi.”
Lời vừa buông ra cô đã thấy hối hận rồi, nhưng cô vẫn trông chờ vào phản ứng của Vương Hàn. Khi nhìn thấy đôi tay Vương Hàn dừng lại trên không rồi thu về nhanh chóng, cô linh cảm được rằng mình đã chọn đúng. Hắn nghi hoặc nhìn cô:
“Em và anh ta có hôn ước?”
Cô biết mình đang ở thế thắng, cố gắng gượng đứng dậy, tạo thế ngang bằng tầm mắt với Vương Hàn, không chút e dè hỏi lại:
“Thì sao?”
“Một người như Trịnh Gia Khải lại lập hôn ước với em?”
“Đúng vậy.”
Cô không dám nói nhiều vì căn bản cô không biết nhiều về Trịnh Gia Khải, sợ sẽ bị lộ tẩy nhưng trước mắt cứ phải khẳng định đã. Dù sao anh cũng là một quân cờ tốt để bảo vệ cô trong lúc này. Gia thế của Trịnh Gia Khải lớn như vậy, chắc chắn Vương Hàn sẽ không dám làm tổn hại đến cô.
Về phía Vương Hàn, lần gặp trước ở nhà hàng, vốn dĩ hắn đã nghĩ cô và Trịnh Gia Khải chỉ là tình nhân hoặc đối tác ra tay cứu giúp. Không ngờ lại là chồng chưa cưới. Trịnh Gia Khải thì hắn còn xa lạ gì nữa, tuy không cùng lĩnh vực kinh doanh nhưng với gia thế ngút trời của nhà họ Trịnh khiến hắn không thể không đề phòng.
Trong giới thương trường anh ta luôn lạnh lùng, trong mỗi sự kiện đều một mình, không gần nữ giới, giữ thân như ngọc. Không biết có bao nhiêu cô gái vì anh ta mà ôm hận rồi.
Vậy mà một người sống chết không muốn lấy chồng, một người không để phụ nữ vào mắt lại có hôn ước sao? Thật nực cười.
Vương Hàn đưa mắt nhìn Ngữ Yên, ánh mắt của hắn như sương mù bao phủ khiến cô không thể đoán được hắn đang nghĩ gì.
“Tôi biết em và anh ta không có quan hệ gì. Em xem tôi là trẻ con sao?”
Hắn định đưa tay túm lấy cô lần nữa, nhưng lần này cô đã nhanh hơn lùi về phía sau. Trước khi để hắn chạm vào mình cô đã lên tiếng:
“Dù chúng tôi chưa công khai nhưng nếu anh không tin có thể cho người đi tìm hiểu. Chắc chắn tôi không lừa anh.”
Cô biết lần này cô nói liều thật rồi, giữa cô và Trịnh Gia Khải vốn rằng không có quan hệ thì lấy gì để điều tra cơ chứ. Nhưng cô biết phải tự cứu mình trước, nếu không hắn sẽ hủy hoại cô mất. Cô thực sự cần một tấm khiên để che chở ngay lúc này.
Vương Hàn nhướng đôi mày rậm của hắn lên rồi cười khẩy một cái:
“Được. Nếu thật sự giữa em và Trịnh Gia Khải không có gì. Thì em nên trốn thật nhanh trước khi tôi tóm được em một lần nữa. Chắc chắn tôi sẽ bóp nát em mà thần không biết, quỷ không hay.”
Những câu cuối Vương Hàn rít lên đầy căm phẫn, hắn quay người bỏ đi. Khi tiếng xe của hắn vút ra khỏi bãi đỗ xe, đôi chân của Ngữ Yên dường như không còn chút sức lực nào mà sụp xuống. Bờ vai cô không ngừng run lên, đầu óc mông lung không biết bắt đầu từ đâu.
Hắn sẽ sớm cho người điều tra thôi. Nếu tới lúc đó, thực sự cô phải chạy trốn sao? Hắn sẽ làm gì? Sẽ nói cho cha mẹ biết cô hại hắn? Cha cô sẽ xé xác cô mất. Hay hắn sẽ hủy hoại cuộc đời và sự nghiệp của cô?
Ngay phút suy nghĩ của cô như một cuộn len bị vò loạn đến mức không thể tháo, âm giọng trầm ấm mang theo câu nói “Cô nghĩ sao nếu chúng ta kết hôn hợp đồng?” của Trịnh Gia Khải vang lên trong đầu cô.
Như một chiếc phao cứu sinh được ai đó quăng ra cứu cô khỏi chết chìm giữa biển lớn, không chút do dự, cô vội vàng lấy điện thoại trong túi, run rẩy bấm gọi cho Trịnh Gia Khải.
Sau những tiếng tút tút kéo dài trong điện thoại, giọng anh vang lên có phần ngạc nhiên.
“Tôi nghe. Có gì việc à?”
Cô cố gắng nén sự sợ hãi vẫn còn chưa tan, có chút ngập ngừng lên tiếng:
“Tôi… muốn kết hôn cùng anh… Ý tôi là kết hôn hợp đồng.”
“Tôi không có.”
Tay hắn dường như bóp chặt hơn rồi vung mạnh đẩy cô ngã sóng soài trên nền đất lạnh ngắt. Vương Hàn tiến gần lại phía cô, ngồi thấp xuống rồi đưa tay vờ vuốt ve gương mặt đang đỏ gay vì hoảng sợ của cô.
“Em nghe cái tên Phương Hoa có quen thuộc không? Nếu em muốn tôi có thể đưa cô ta đến đây để gặp em một chuyến.”
Phương Hoa là cô gái mà Ngữ Yên đã thuê, làm sao mà cô không quen cho được, nếu hắn đã biết được tới đó thì cho dù cô có chối, hắn chắc chắn cũng sẽ không để yên cho cô. Bây giờ vấn đề không phải là nhận hay không mà cô không biết hắn sẽ làm gì với mình.
Cô gạt tay Vương Hàn ra khỏi mặt mình, đôi mắt của cô lúc này đã vương những tơ máu nhỏ:
“Anh định làm gì tôi?”
Nhìn cô như một chú thỏ con ngồi rạp dưới chân mình, Vương Hàn không khỏi bị kích thích. Muốn làm gì cô sao? Hắn đâu đơn giản muốn cô phải chịu sự nhục nhã như hắn đã từng, hắn phải giày vò cô gấp trăm vạn lần như thế thì hắn mới có thể hả dạ được.
Nhưng kế hoạch của hắn vẫn bị một vật ngáng đường, hắn cần phải xác nhận lại. Nếu mọi thứ thuận lợi, hắn nhất định sẽ biến cô và Lâm Thị trở thành của mình, dùng tất cả thời gian còn lại của cuộc đời để Ngữ Yên không thể bước ra khỏi xiềng xích của hắn.
Đôi mắt dài hẹp của Vương Hàn híp lại, nhìn thẳng vào mắt cô:
“Em và Trịnh Gia Khải có quan hệ gì?”
Nhắc tới Trịnh Gia Khải cô có chút bất ngờ, tại sao Vương Hàn lại nhắc đến anh vào lúc này. Đôi mắt cô mở to, bộ não trong lúc cấp bách cố gắng linh hoạt suy nghĩ. Những lời mà Trịnh Gia Khải nói với Vương Hàn ngày hôm đó hiện rõ trong tâm trí cô. Có lẽ hắn đang dè chừng Trịnh Gia Khải, nếu cô thực sự là người của anh, không chừng hắn khó mà đụng vào được.
Nhưng nếu không phải thì sao? Tên Vương Hàn trước nay chưa từng nể sợ ai, hơn nữa lĩnh vực của Trịnh Gia Khải lại không hề liên quan đến công việc làm ăn nhà hắn. Nhưng bây giờ cô không thể suy nghĩ nhiều hơn, nếu không chọn ra được một phương án tốt, sợ rằng đêm nay cô khó có thể thoát khỏi tên Vương Hàn này.
Một ván cờ được ăn cả, ngã về không trong phút chốc hiện lên, Ngữ Yên dùng ánh mắt không chút sợ hãi nhìn hắn:
“Anh ấy là chồng chưa cưới của tôi.”
Lời vừa buông ra cô đã thấy hối hận rồi, nhưng cô vẫn trông chờ vào phản ứng của Vương Hàn. Khi nhìn thấy đôi tay Vương Hàn dừng lại trên không rồi thu về nhanh chóng, cô linh cảm được rằng mình đã chọn đúng. Hắn nghi hoặc nhìn cô:
“Em và anh ta có hôn ước?”
Cô biết mình đang ở thế thắng, cố gắng gượng đứng dậy, tạo thế ngang bằng tầm mắt với Vương Hàn, không chút e dè hỏi lại:
“Thì sao?”
“Một người như Trịnh Gia Khải lại lập hôn ước với em?”
“Đúng vậy.”
Cô không dám nói nhiều vì căn bản cô không biết nhiều về Trịnh Gia Khải, sợ sẽ bị lộ tẩy nhưng trước mắt cứ phải khẳng định đã. Dù sao anh cũng là một quân cờ tốt để bảo vệ cô trong lúc này. Gia thế của Trịnh Gia Khải lớn như vậy, chắc chắn Vương Hàn sẽ không dám làm tổn hại đến cô.
Về phía Vương Hàn, lần gặp trước ở nhà hàng, vốn dĩ hắn đã nghĩ cô và Trịnh Gia Khải chỉ là tình nhân hoặc đối tác ra tay cứu giúp. Không ngờ lại là chồng chưa cưới. Trịnh Gia Khải thì hắn còn xa lạ gì nữa, tuy không cùng lĩnh vực kinh doanh nhưng với gia thế ngút trời của nhà họ Trịnh khiến hắn không thể không đề phòng.
Trong giới thương trường anh ta luôn lạnh lùng, trong mỗi sự kiện đều một mình, không gần nữ giới, giữ thân như ngọc. Không biết có bao nhiêu cô gái vì anh ta mà ôm hận rồi.
Vậy mà một người sống chết không muốn lấy chồng, một người không để phụ nữ vào mắt lại có hôn ước sao? Thật nực cười.
Vương Hàn đưa mắt nhìn Ngữ Yên, ánh mắt của hắn như sương mù bao phủ khiến cô không thể đoán được hắn đang nghĩ gì.
“Tôi biết em và anh ta không có quan hệ gì. Em xem tôi là trẻ con sao?”
Hắn định đưa tay túm lấy cô lần nữa, nhưng lần này cô đã nhanh hơn lùi về phía sau. Trước khi để hắn chạm vào mình cô đã lên tiếng:
“Dù chúng tôi chưa công khai nhưng nếu anh không tin có thể cho người đi tìm hiểu. Chắc chắn tôi không lừa anh.”
Cô biết lần này cô nói liều thật rồi, giữa cô và Trịnh Gia Khải vốn rằng không có quan hệ thì lấy gì để điều tra cơ chứ. Nhưng cô biết phải tự cứu mình trước, nếu không hắn sẽ hủy hoại cô mất. Cô thực sự cần một tấm khiên để che chở ngay lúc này.
Vương Hàn nhướng đôi mày rậm của hắn lên rồi cười khẩy một cái:
“Được. Nếu thật sự giữa em và Trịnh Gia Khải không có gì. Thì em nên trốn thật nhanh trước khi tôi tóm được em một lần nữa. Chắc chắn tôi sẽ bóp nát em mà thần không biết, quỷ không hay.”
Những câu cuối Vương Hàn rít lên đầy căm phẫn, hắn quay người bỏ đi. Khi tiếng xe của hắn vút ra khỏi bãi đỗ xe, đôi chân của Ngữ Yên dường như không còn chút sức lực nào mà sụp xuống. Bờ vai cô không ngừng run lên, đầu óc mông lung không biết bắt đầu từ đâu.
Hắn sẽ sớm cho người điều tra thôi. Nếu tới lúc đó, thực sự cô phải chạy trốn sao? Hắn sẽ làm gì? Sẽ nói cho cha mẹ biết cô hại hắn? Cha cô sẽ xé xác cô mất. Hay hắn sẽ hủy hoại cuộc đời và sự nghiệp của cô?
Ngay phút suy nghĩ của cô như một cuộn len bị vò loạn đến mức không thể tháo, âm giọng trầm ấm mang theo câu nói “Cô nghĩ sao nếu chúng ta kết hôn hợp đồng?” của Trịnh Gia Khải vang lên trong đầu cô.
Như một chiếc phao cứu sinh được ai đó quăng ra cứu cô khỏi chết chìm giữa biển lớn, không chút do dự, cô vội vàng lấy điện thoại trong túi, run rẩy bấm gọi cho Trịnh Gia Khải.
Sau những tiếng tút tút kéo dài trong điện thoại, giọng anh vang lên có phần ngạc nhiên.
“Tôi nghe. Có gì việc à?”
Cô cố gắng nén sự sợ hãi vẫn còn chưa tan, có chút ngập ngừng lên tiếng:
“Tôi… muốn kết hôn cùng anh… Ý tôi là kết hôn hợp đồng.”