Ngôn tình Hiện đại Đại Lộ Lấp Lánh - Bối Nhi

  • Thread starter Thread starter Bối
  • Ngày gửi Ngày gửi
CHƯƠNG 2O
Mối đe dọa
Sau Tết, trong lúc Trịnh Gia Khải đang bận rộn với những cuộc họp cùng các cổ đông để bàn về chiến lước phát triển sắp tới của tập đoàn thì Ngữ Yên lại vật lộn với những đơn hàng còn tồn đọng trước Tết. Ngày cưới đang đến gần nhưng với họ, ngày quan trọng này cũng chẳng khác ngày thường là bao.

Trước ngày cưới hai tuần, Ngữ Yên trở về Lâm gia để cùng mẹ đến buổi tiệc đầu năm. Thiệp cưới đã sớm được gửi đến các đối tác của Lâm Thị nên nội dung trò chuyện của mẹ Lâm và mọi người hầu hết đều xoay quanh hôn lễ sắp tới của cô. Trái ngược lại với tính cách có phần khép nép của con gái thì mẹ Lâm lại là một người vô cùng hoạt ngôn. Hầu hết đều không để cô phải trả lời các câu hỏi từ mọi người.

Gần cuối buổi tiệc, mẹ Lâm nhìn thấy một người bạn cũ liền rời khỏi ghế đi về phía đó để chào hỏi.

“Mẹ vừa thấy dì Mai, không ngờ có thể gặp ở đây. Mẹ đi gặp dì ấy một chút nhé.”

Ngữ Yên hướng mắt về phía mẹ đang nhìn rồi gật đầu:

“Mẹ đi đi. Xong việc thì gọi cho con ạ.”

Những người trong bàn tiệc của cô cũng đã ra về chỉ còn lại một vài người đã ngà say, đang theo dõi màn trình diễn ca nhạc trên sân khấu. Lúc nãy do tiếp rượu giúp mẹ vài ly nên Ngữ Yên cũng thấy có chút hơi choáng. Cô rời khỏi ghế, bước ra ban công phía sảnh chung của nhà hàng để tìm kiếm ít không khí trong lành.

Bên ngoài khá vắng người, lại rất thoáng đãng, gió đêm đầu xuân man mát lướt trên làn da trắng nõn của cô, luồn vào trong những lọn tóc và nâng chúng bay nhẹ nhàng. Cô vuốt lại mái tóc rồi đưa mắt nhìn xuống dòng người đang qua lại dưới phố.

Chợt bên tai vang lên một giọng nói như mang theo nét cười:

“Ngữ Yên! Chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Theo phản xạ cô quay nhìn. Vừa thấy người trước mặt, mắt Ngữ Yên thoáng sững người rồi nhanh chóng mĩm cười nhìn hắn.

“Chào anh. Thật trùng hợp.”

Vương Hạo cười khẩy một cái rồi tiến gần hơn về phía cô.

“Không ngờ có thể gặp em ở đây. Tưởng rằng cho tới khi em kết hôn thì tôi cũng không thể gặp được em chứ.”

Ngữ Yên có chút đề phòng, lùi lại mấy bước, giữ khoảng cách với Vương Hạo. Cố gắng giấu đi sự bất an trong lòng.

“Chắc cô chú Vương cũng đã nhận được thiệp cưới rồi. Hôm đó anh cũng đến chứ?”

“Em đang khiêu khích tôi sao? Đến tiệc cưới xem em diễn kịch với Trịnh Gia Khải à?”

Hai từ “diễn kịch” như một mũi tên bắn thẳng vào lớp phòng bị của Ngữ Yên khiến cô có cảm giác màn kịch mà mình dày công dựng lên chưa kịp ra mắt đã phải hạ màn vậy. Sự lo lắng nhanh chóng bao lấy Ngữ Yên, khiến trái tim cô đập liên hồi như bị ai đó bóp nghẹn.

Nhưng cô biết mình phải phản bác, nếu cô im lặng, đó đồng nghĩa với việc thừa nhận tất cả chỉ là giả.

“Anh nói diễn kịch là ý gì?”

Cô thốt lên, nhưng trong đôi mắt khó mà che đi được sự giao động.

Điều Vương Hạo nói không phải là không có căn cứ. Từ khi Ngữ Yên nói rằng sẽ kết hôn với Trịnh Gia Khải, hắn đã cho người điều tra tường tận. Tất cả những gì hắn thu thập được đều khớp với lời cô nói, thậm chí không lâu sau đó, cha mẹ hắn cũng nhận được thiệp cưới từ Lâm gia.

Nhưng hắn vẫn luôn có những khúc mắc trong lòng, chẳng hạn như họ chỉ mới đi xem mắt trước đó không lâu nhưng đã lập hôn ước. Hôn ước này cũng không ai biết, chỉ sau khi hắn gặp Ngữ Yên ngày hôm đó thì chuyện này mới rộ lên.

Hơn hết là thám tử theo dõi đều cho hắn biết rằng hai người rất ít khi gặp nhau, những bức ảnh chụp lén đưa về cho hắn cũng không hề thấy họ giống một cặp đôi sắp cưới chút nào.

Hắn cười như không cười, lắc nhẹ li rượu trên tay.

“Em nghĩ chỉ với một đám cưới giả thì có thể lừa được tôi sao? Ngay từ đầu việc em kết hôn với Trịnh Gia Khải đã là một điều hoang đường rồi. Hai nhà dường như không có điểm chung để liên hôn. Em thì sống chết không muốn lập gia đình.”

Ngừng một chút, hắn bật ra một tiếng cười mỉa mai:

“Còn yêu? Nhìn hai người có giống chút nào là đang yêu nhau không? Có chăng em chỉ phù hợp làm nhà thiết kế chứ không phải là diễn viên.”

Ngữ Yên không nghĩ mình lại bị lật tẩy nhanh đến vậy. Mọi thứ cô dựng lên rất hoàn hảo, thực sự không cam tâm để hắn phơi bày ra mọi thứ được. Cô lấy lại tinh thần, nhìn thẳng vào mắt Vương Hạo, lời nói có phần cứng nhắc.

“Chứng cứ đâu mà anh nói tôi kết hôn giả? Chúng tôi kết hôn là thật, anh không tin thì mặc kệ anh. Tôi không có nghĩa vụ phải chứng minh điều đó với anh.”
 
CHƯƠNG 21
Về một nhà
Nhìn cô gái trước mặt đang cố gắng gồng lên để đối chất với mình, những toan tính trong dã tâm của Vương Hạo dường như bùng lên, hắn biết những gì hắn nghĩ có vẻ là không sai:

“Em mạnh miệng nhỉ? Đúng là tôi có dè chừng với tập đoàn JK, nhưng không có nghĩa em kết hôn với Trịnh Gia Khải là tôi sẽ để yên cho em. Tôi nghĩ em cũng biết thứ tôi muốn là gì, không có được thì tôi sẽ phá nát nó. Không sớm thì muộn thôi.”

Hắn cười, nụ cười man rợ như chất chứa một mối thù đến tận cùng. Rồi quay người bước đi.

Nhìn bóng lưng dần xa của hắn, sự bất an trong lòng Ngữ Yên như sôi sục. Cô đã đoán được lờ mờ rằng bản thân đang bị Vương Hạo theo dõi nhất cử nhất động nên hắn mới có thể nhìn thấy được lỗ hổng trong màn kịch của cô mà chính cô cũng không nhận ra.

Cô không thể đoán nổi hắn sẽ làm gì để vạch trần kế hoạch của mình, cứ nghĩ một đám cưới có thể ngăn cản được Vương Hạo nhưng có lẽ cô đã nghĩ sai rồi.

Hắn vốn muốn nhiều hơn là một mối hôn nhân với cô, Ngữ Yên biết rõ thứ hắn muốn là Lâm Thị, hắn muốn thâu tóm được gia thế của gia đình cô. Dẫu với năng lực của hắn là không thể nhưng có lẽ do chỉ một chút nữa là được chạm vào Lâm Thị mà lại bị cô làm cho vụt mất theo cách hắn không mong muốn nhất nên đã nuôi lòng hận thù.

Với những gì hắn nói thì có lẽ hôn sự giữa cô và Trịnh Gia Khải không còn là một tấm khiên vững chắc. Nghĩ tới đây cô cảm thấy những tính toán của mình vốn tưởng chừng rất kiên cố nhưng lại rối tung lên, liệu đám cưới của cô có còn cần thiết không nếu Vương Hạo vẫn muốn hại cô và Lâm Thị. Nhưng tới nước này cô không thể quay lại, chỉ có thể bước tiếp và nghĩ cách diệt trừ những mối họa từ hắn mà thôi.

Sau khi trở về từ bữa tiệc, Ngữ Yên lúc nào cũng cảm thấy bất an. Cô sợ rằng trước khi đám cưới diễn ra, Vương Hạo lại sẽ làm gì đó nhưng có vẻ những lo lắng của cô chỉ là dư thừa.

Ngày hôn lễ đến gần rồi cứ thế diễn ra suôn sẻ, lúc cô mặc chiếc váy trắng khoác tay Trịnh Gia Khải tiễn khách rời khỏi buổi tiệc cưới, cô mới tạm thôi suy nghĩ về Vương Hạo.

Rời khỏi buổi tiệc, Trịnh Gia Khải lái xe đưa cô đến căn hộ của anh. Vài ngày trước, Ngữ Yên đã cho người mang hành lí của cô qua, hành lí đã ở nhà anh được vài ngày nhưng cô thì lại là lần đầu tiên đến đây nên cũng tò mò dạo quanh một vòng.

Căn hộ của anh là một căn duplex có thiết kế thông tầng giữa, với tông màu chủ đạo là trắng và vàng với ban công lớn trông rất sáng sủa. Bên dưới là phòng khách, bếp và một căn phòng khá rộng cạnh cửa sổ lớn thông tầng được ngăn bằng kính, có kệ sách và bàn làm việc bên trong. Bên trên là hai phòng ngủ, một phòng ngủ thường và một phòng master. Hai phòng ngủ tuy không lớn nhưng khá độc lập, đều có nhà vệ sinh riêng.

Ném chìa khóa xe lên bàn, Trịnh Gia Khải ngồi lên sô pha, đưa tay nới lỏng cà vạt.

“Tôi hiện đang ở phòng master, nếu em muốn tôi có thể đổi phòng cho em.”

Phòng master trông thoáng đãng hơn nhưng vì anh đã dùng rồi nên cô cũng không có ý định đổi, chỉ là căn phòng còn lại hơi nhỏ, nó khá bất tiện khi cô làm việc. Trong căn hộ cũ của mình, cô dành riêng một phòng để thiết kế và lên mẫu demo mà còn thấy chật. Nếu làm việc trong căn phòng kia chắc cô không còn chỗ ngủ mất.

“Tôi không cần đổi phòng nhưng tôi cần chỗ làm việc, phòng đó hơi nhỏ để làm việc trong đó.”

Trịnh Gia Khải hơi nhướng mày nhìn cô: “Em cần phòng làm việc sao?”

Cô nhìn quanh tầng dưới rồi chỉ vào căn phòng làm bằng kính ngay cạnh, nó vừa đủ rộng cho những đồ vật cần thiết của cô.

“Tôi làm việc ở đây được chứ?”

Anh nhìn theo hướng tay của cô rồi gật gù:

“Cũng được. Chỉ là tôi cũng làm việc ở đó.”

Cô cũng không thấy phiền khi có người làm việc kế bên mình nên liền nói:

“Nếu kê thêm đồ của tôi cũng không quá chật đâu. Chỉ cần một bàn máy tính, một kệ để vải và mô hình là được. Tôi sẽ cố gắng gọn gàng.”

“Được thôi. Ngày mai tôi sẽ chuẩn bị theo ý em.”

Nghe tới đó cô liền xua tay:

“Tôi sẽ mang đồ có sẵn của mình qua đây. Nhưng anh ở phòng master rộng rãi như vậy, tại sao lại làm việc ở đây?”

Ngữ Yên thề là cô chỉ hỏi vì tò mò chứ không hề có ý đuổi anh về phòng của mình để làm việc. Nhưng Trịnh Gia Khải chính là hiểu theo ý đó.

“Em không cần phải đuổi khéo đâu. Tôi không làm việc gần giường ngủ. Tính chất công việc dễ gây mệt mỏi, nếu muốn có hiệu quả cao thì tốt nhất là tránh xa cái giường một chút.”

Anh cười cười rồi đứng dậy đi vào bếp, để cô đứng đó chưa kịp phản ứng lại khi biết lời nói của mình bị hiểu lầm.

Cô vội đi theo anh vào bếp, miệng không quên biện minh.

“Tôi không phải có ý đó…”

Chưa nói hết câu anh đã mở chiếc tủ lạnh đầy ắp thực phẩm ra. Sáu năm từ ngày sống riêng, chiếc tủ lạnh nhà Ngữ Yên chưa bao giờ có nhiều đồ đến thế. Cô tròn mắt lên nhìn khuôn mặt anh đang sáng trưng lên bởi ánh đèn tủ lạnh.

“Anh ăn hết chừng này đồ sao mà mua nhiều vậy?”

Anh đang cúi người lấy chai nước rồi liền quay lại nhìn cô.

“Em nghĩ tôi ăn hết được sao? Bình thường tôi đi công tác còn nhiều hơn ở nhà.”

“Vậy anh mua nhiều như vậy để làm gì?”

“Là dì giúp việc mua. Dì ấy nghĩ tôi lấy vợ thì sẽ cần dùng nhiều hơn.”

Ngữ Yên lại nhìn quanh ngôi nhà. Từ nãy tới giờ trong nhà có ai ngoài cô và anh đâu chứ? Cô có hơi lo lắng khi nếu trong nhà có thêm một người thì rõ là quá bất tiện khi hai người chỉ đang kết hôn giả.

“Dì ấy đâu? Tôi có cần phải chào hỏi không?”

Lần này anh rời khỏi tủ lạnh, tiến về phía cô. Khom lưng ngang tầm mắt với cô rồi nhìn sâu vào đôi mắt đen láy, tinh anh đối diện mình.

“Em nghĩ dì ấy ở đây để hạ màn kịch của chúng ta ngay bây giờ à?”

Bị hành động của anh làm cho bối rối, cô hơi giật mình mở to mắt nhìn anh rồi vội vã quay đi nơi khác, nhưng vẫn không giấu được đôi má đang ửng hồng lên của mình.

Nhìn bộ dạng lúng túng của cô khiến Trịnh Gia Khải không khỏi bật cười, Ngữ Yên mà anh biết cũng có bộ mặt này sao? Anh vốn tưởng cô là người trong ngoài đều là một tảng băng. Cứ nghĩ là hổ hóa ra cũng chỉ là một chú mèo con thích làm hổ mà thôi.

“Dì ấy chỉ đến đây vào cuối tuần để dọn dẹp thôi. Nếu em thấy phiền tôi sẽ để dì ấy nghỉ việc. Chỉ là tôi không có thời gian rảnh để làm việc nhà đâu.”

Ngữ Yên mím môi rồi hắng giọng một cái:

“Tôi không thấy phiền nhưng nếu dì ấy phát hiện chúng ta ở riêng thì sao?”

Trịnh Gia Khải nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy lời cô nói là hợp lý nên để an toàn, anh đã đưa ra một ý kiến:

“Vậy tôi sẽ thuê dịch vụ dọn dẹp theo tuần. Cũng không ai quan tâm chủ là ai và như thế nào. Còn việc đi chợ thì chúng ta linh động tùy theo giờ rảnh của mỗi người.”

Ngữ Yên gật gù, ý kiến không tồi.

 
CHƯƠNG 22
Anh sốt rồi
Sau đám cưới, mọi thứ dần vào luồng xoáy của cuộc sống và công việc. Trịnh Gia Khải thường xuyên đi sớm về khuya, anh đang gấp rút giải quyết các công việc trong nước để đến Canada vào tháng sau.

Ngữ Yên cũng không thảnh thơi hơn là bao, dạo gần đây thương hiệu của cô bỗng rộ lên trong giới nghệ sĩ. Có không ít các đơn đặt hàng từ họ, nhưng đa số đều được giao vào cuối năm hoặc năm sau khiến Ngữ Yên vừa mừng vừa lo. Mừng vì cô có thời gian không quá gấp rút. Hơn hết, những đơn hàng đó đều có giá trị cao, lợi nhuận tốt. Nhưng lo vì cô phải đảm bảo sản phẩm của mình đạt ở mức tốt nhất. Do họ là người nổi tiếng nên đây chẳng phải là một cơ hội béo bở để quảng bá cho thương hiệu của cô hay sao.

Từ sau khi bộ sưu tập vừa rồi ra mắt, độ nhận diện thương hiệu của Eternal Bridal đối với khách hàng như bước lên một tầm cao mới. Để đảm bảo công việc không bị sai sót, Ngữ Yên đã phải tuyển thêm một trợ lý riêng trợ giúp mình. Vậy nên dạo này vừa phải đào tạo người mới vừa phải hoàn thành các mẫu thiết kế khiến Ngữ Yên cũng có chút mệt mỏi.

Ngữ Yên đi vài vòng quanh trước chiếc váy vừa hoàn thành, tỉ mỉ xem xét từng chi tiết nhỏ rồi ghi chép những chỗ cần chỉnh sửa vào cuốn sổ tay rồi nhắc nhở Tâm Nguyệt – trợ lý mới của cô lưu ý những việc cần làm. Đây là chiếc váy cuối cùng cô hoàn thành theo đơn đặt hàng vào tháng sau. Còn những chiếc váy còn lại có thể sẽ được bắt đầu làm sau khi cô đi Canada cùng Trịnh Gia Khải về.

Xong việc cô liền trở về nhà, là nhà của Trịnh Gia Khải nhưng từ khi dọn về đây ở cô rất hiếm khi gặp anh ở nhà. Chỉ có một lần vào nửa đêm cô xuống bếp tìm nước uống mới thấy anh ngồi trong phòng làm việc. Lúc đó trông anh có vẻ khá mệt mỏi, chỉ luôn chăm chú nhìn vào màn hình đến mức không biết sự xuất hiện của cô.

Bên cạnh cửa ra vào có một cái bàn nhỏ kèm tủ giày, phía trên là tấm ảnh cưới của hai người. Ngữ Yên thong thả đặt đôi giày vào tủ, đi thẳng vào bếp mà không thèm liếc nhìn lấy bức ảnh một lần, tuy rất đẹp nhưng với cô nó hệt như một trò đùa thô thiển vậy.

Như thường ngày, cô đều tắm rửa, sau đó nấu một món gì đó đơn giản cho buổi tối rồi vào phòng làm việc lên ý tưởng cho bộ sưu tập mới. Hình ảnh viên kim cương Bleu Royal như được khảm vào tâm trí của cô. Mỗi khi đặt bút phát họa cho chiếc váy, màu sắc, hình dáng và độ chiếu sáng của nó đều quấn lấy cô không ngừng.

Đang chăm chú đưa bút trên máy tính bảng thì tiếng mở cửa vang lên, Ngữ Yên thoáng giật mình quay nhìn về phía cửa. Chiếc vest đen của Trịnh Gia Khải thấp thoáng nơi tủ để giày khiến cô ngạc nhiên, bây giờ còn chưa tới tám giờ tối mà anh đã về rồi sao?

Trịnh Gia Khải bước vào trong đã bắt gặp Ngữ Yên đang nhìn mình chằm chằm, nói là ở cùng nhau nhưng đây là đầu tiên sau khi cưới anh gặp cô. Cô ngồi khoanh chân trên ghế xoay trong phòng làm việc, trên người mặc một bộ đồ ngủ in mấy nhân vật hoạt hình, tóc cột cao để lộ chiếc cổ trắng ngần khiến anh có cảm tưởng cô như một học sinh cấp ba, hoàn toàn trái với vẻ trưởng thành anh thường thấy ở cô.

Không chịu nổi ánh nhìn của cô, anh mở lời trước, giọng có chút khàn:

“Trên mặt tôi có gì sao?”

Cô chớp chớp mắt rồi vội vã nhìn lại vào máy tính bảng của mình:

“Không có. Sao hôm nay anh về sớm vậy?”

Anh ngồi xuống, tựa lưng vào sô pha, đưa tay day day thái dương:

“Uống vài li với đối tác nhưng cảm thấy không khỏe nên về sớm.”

Nghe anh không khỏe cô liền lén nhìn, với cường độ công việc như vậy không khỏe cũng đúng, nhưng hình như anh chưa bao giờ cho người khác thấy vẻ mệt mỏi của mình cả.

Anh đang tựa lưng rồi ngồi thẳng người nhưng không biết suy nghĩ gì lại tựa lại lưng vào ghế.

“Em có thể lấy giúp tôi ly nước được không?”

Anh đang nhờ cô sao? Ngay lúc đó cô đã nghĩ mình và anh đủ thân để nhờ vả à? Nhưng trông vẻ mệt mỏi của anh, cô liền rời ghế lấy giúp anh ly nước. Xem như là mình đang làm việc tốt vậy.

Đặt ly nước trên bàn, thấy rõ sắc mặt anh tái nhợt, cô liền hơi lo lắng:

“Nè. Anh ổn chứ? Mặt anh như bị mất máu vậy.”

Anh vừa với người lấy nước vừa nói: “Không sao. Chỉ hơi chóng mặt chút thôi.”

Xung quanh anh tỏa ra mùi rượu thoang thoảng dường như không quá say nhưng giọng anh dần khản đặc đi. Ngữ Yên biết anh có vẻ không hề ổn như anh nói, cô do dự một chút rồi đánh bạo đưa tay đặt lên trán anh, Ngữ Yên liền giật mình, vội rút tay về.

“Anh sốt rồi.”

Bàn tay mát lạnh của Ngữ Yên đột nhiên chạm vào trán khiến anh thoáng sững người, nhưng rồi lại mệt mỏi ngửa đầu lên sô pha, nhắm mắt lại:

“Không sao đâu. Nghỉ một chút sẽ khỏi thôi. Em cứ làm việc của mình đi.”

Cô không quan tâm những gì anh nói, thứ cô đang bận tâm là nếu anh bị nặng hơn, làm sao cô có thể vác cái thân đồ sộ như gã khổng lồ của anh đến bệnh viện được mà thôi.

“Nhà anh có thuốc hạ sốt không?”

Anh vẫn giữ nguyên tư thế trên sô pha, mắt không hề mở ra nhìn cô:

“Không có. Chút nữa đỡ hơn tôi sẽ đi mua.”

Anh không nghe tiếng đáp lại của cô, chỉ khi nghe tiếng cửa đóng lại, anh mới mở mắt nhìn thì cô đã ra khỏi nhà rồi.
 
CHƯƠNG 23
Đừng có thích tôi đấy nhé!
Không lâu sau đó cô đã trở về, nhưng người trên sô pha đã đi đâu mất. Cô không vội vã tìm kiếm mà đi vào bếp đổ cháo nóng ra tô, lấy sẵn thuốc hạ sốt để trên bàn ăn rồi mới lên phòng tìm anh.

Ban đầu cô chỉ định mua thuốc nhưng nghĩ nếu có cháo thì có thể sẽ nhanh khỏe hơn. Khi cô bệnh cũng tự mình mua như vậy.

Đứng trước cửa phòng, cô lại hơi do dự, nghĩ hay là nhắn cho anh một tin nhắn thay vì gọi trực tiếp nhưng anh mệt mỏi như vậy chưa chắc đã đọc được tin nhắn của cô.

Tuy muốn giữ khoảng cách với anh nhưng ít ra cô không thể vứt bỏ cái lương tâm của mình mà không quan tâm tới anh được. Nghĩ tới đó cô liền gọi cửa:

“Trịnh Gia Khải! Anh có ở trong đó không?”

Không nghe thấy anh lên tiếng, cô nóng ruột đưa tay gõ cửa. Tay vừa chạm vào, cửa phòng đã mở hé ra, cửa không khóa.

Ngữ Yên trong chốc lát không biết phải làm thế nào, bước vào cũng không được mà bỏ đi cũng không xong. Cuối cùng cô quyết định đẩy cửa mở ra nhưng vẫn đứng im ở bên ngoài.

Không gian bên trong tối om, chỉ có ánh đèn mờ nhạt hắt ra từ cửa phòng tắm. Vì cửa chính của phòng khá xa nên cô không nghe thấy tiếng nước chảy, cũng không có tiếng động gì bên trong khiến cô cảm thấy lo lắng, vội vã đi vào.

Đứng trước cửa phòng tắm, cô chần chừ một chút rồi định gọi lớn thì cánh cửa bất ngờ mở ra. Trịnh Gia Khải bước ra với mái tóc ẩm ướt, trên người mặc một chiếc áo thun và quần lửng trên gối, dáng người hơi lảo đảo.

Cô tròn mắt nhìn người đàn ông trước mặt, Trịnh Gia Khải cũng bất chợt khựng lại khi thấy cô đang ở trong phòng mình.

Lúc này thật sự trong lòng Ngữ Yên đã tràn ngập sự hối hận, lẽ ra cô không nên vào đây để giờ gặp phải cái tình huống không ra gì này. Miệng trở nên lắp bắp, muốn giải thích nhưng lại không thể nói thành câu:

“Anh… anh… sao không… lên tiếng gì vậy?”

“Sao em lại ở đây?”

Cô ngại ngùng đến mức đầu muốn bốc khói:

“Tôi… gọi anh… nhưng anh không… trả lời.”

Nhìn bộ dạng của cô, trong lòng anh không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác kì lạ. Đưa tay lấy chiếc khăn tắm trên giá vò vò đầu của mình rồi lách qua người cô bước ra ngoài.

“Tôi nói mình không sao mà. Làm phiền em lo lắng rồi.”

Anh lướt qua người cô, mang theo hương thơm từ sữa tắm, vài giọt nước trên tóc nhỏ xuống sàn nhà làm cô nhận ra điều gì đó, liền đi theo anh.

Lúc đó ngay chính bản thân cô cũng không nhận ra mình đang nói điều lẽ ra không nên nói.

“Nè. Anh đang sốt… sao lại gội đầu?”

Nghe cô nói, đôi mày của anh hơi nhíu lại rồi bất chợt quay người, cô đang thuận đà đi tới, không kịp thắng lại khiến suýt nữa đụng vào người anh.

Trịnh Gia Khải đứng trước mặt cô, hơi cúi người, giọng nói vẫn khàn nhưng để lộ rõ ràng sự châm chọc:

“Mới cưới hai tuần thôi mà em đã quan tâm tôi như vậy rồi sao? Đừng có thích tôi đấy nhé!”

Ngữ Yên thoáng sững sốt, gương mặt cũng nhanh chóng cứng đờ đi, từng chữ anh nói ra như từng mũi tên đâm vào lí trí của cô.

Đúng vậy! Cô không hề có tình cảm gì với anh, vậy tại sao lại phải sốt sắng quan tâm anh như vậy chứ? Cái lí do ban đầu là lo sợ không thể đưa anh đến bệnh viện, quả thực bây giờ không có tác dụng trong tình huống này nữa.

Nhận ra mình đã làm điều không cần thiết, cô lùi lại vài bước giữ khoảng cách với anh, giọng nói chất chứa sự ngại ngùng đan xen tức giận, mà giận ở đây chính là giận bản thân mình.

“Tôi không thích anh. Tôi cũng không biết tại sao mình lại làm những việc dư thừa như này. Nhưng tôi đã lỡ mua thuốc và cháo rồi. Tôi để chúng trên bàn ăn. Anh không dùng tới thì vứt đi giúp tôi.”

Nói rồi cô giữ khuôn mặt không cảm xúc bước nhanh ra khỏi phòng của anh. Cánh cửa đã khép lại nhưng Trịnh Gia Khải vẫn có thể nghe tiếng bước chân đi như đang chạy của cô từ bên ngoài vọng vào.

Chỉ một lát sau tiếng đóng cửa có phần mạnh tay ở phòng bên vang lên. Có vẻ anh đã đùa hơi quá với sự quan tâm của cô rồi.

Đợi một chút để chắc chắn rằng cô không ra ngoài, anh mới bước xuống bếp. Trên bàn là một gói thuốc và tô cháo đã được lấy sẵn vẫn còn thoang thoảng bốc khói. Cô bảo anh vứt đi nhưng cái bụng anh không cho phép điều đó, từ lúc nhìn thấy tô cháo, nó đã réo inh ỏi không ngừng rồi.

Hôm nay vừa kết thúc cuộc họp, anh phải đi gặp đối tác nên chưa ăn uống gì. Bản thân đang không khỏe lại còn uống thêm vài li rượu mạnh, quả thật cái bao tử cũng không còn chịu nổi nữa.

Anh kéo ghế ngồi xuống, từng muỗng cháo như xoa dịu sự mệt mỏi trong anh. Ăn hết tô cháo, anh lại chú ý đến gói thuốc trên bàn, không nghĩ nhiều liền lấy uống. Ngoài mẹ, đây là lần đầu tiên có người mua thuốc cho anh.

Nghĩ về lời nói ban nãy của mình, anh biết rằng mình nên xin lỗi cô một tiếng. Dù không có tình cảm với nhau nhưng có lẽ cô làm như vậy vì không muốn trơ mắt nhìn người ở chung với mình bị bệnh mà không giúp đỡ.
 
Sửa lần cuối:
CHƯƠNG 24
Tuần trăng mật
Trịnh Gia Khải bỏ viên thuốc vào miệng, theo thói quen ngửa cổ lên khi uống thuốc liền phát hiện một vạt áo in các nhân vật hoạt hình đang lấp ló phía trên cầu thang. Rất nhanh chóng hai ánh mắt chạm nhau, Ngữ Yên cảm thấy có chút xấu hổ.

Cô muốn xuống phòng làm việc lấy máy tính bảng nhưng lại không muốn đụng mặt anh, định xuống dưới lại thấy anh đang uống thuốc, chưa kịp quay lại phòng thì đã bị bắt gặp.

Cô quyết lờ đi, không để anh vào mắt mà đi xuống dưới. Trịnh Gia Khải cũng phần nào hiểu được vì sao mình bị xem như là người vô hình, vừa lúc cô cầm máy tính bảng ra khỏi phòng làm việc, anh đã đứng chặn ở trước cửa.

“Tôi đỡ nhiều rồi. Cảm ơn em!”

Ngữ Yên có hơi bất ngờ trước lời nói của anh, nửa tiếng trước còn mỉa mai cô, bây giờ lại cảm ơn. Thực lòng là cô thấm không nổi cái tư duy lúc lên lúc xuống này. Nhưng vẫn còn bực bội nên cô không nhìn vào anh, muốn lách qua để đi ra ngoài.

“Không cần cảm ơn. Là do tôi rảnh rỗi thôi.”

Đúng vậy. Là do cô rảnh rỗi lo chuyện bao đồng. Cô nghĩ anh cứ vậy mà để im nhưng khi đi ngang qua anh, một bàn tay rắn rỏi đã nắm lấy cánh tay cô giữ lại.

Giọng nói trầm đục của Trịnh Gia Khải vang lên, đan xen chút ngập ngừng:

“Tôi xin lỗi… lẽ ra tôi không nên nói như vậy.”

Đột nhiên bị anh nắm lấy khiến cô giật mình rụt tay lại đề phòng. Nhưng bàn tay của anh không những không có ý định buông ra mà còn dường như xiết chặt hơn.

Ngữ Yên không giấu được vẻ hoảng loạn, cô liếc nhìn bàn tay đang giữ chặt lấy tay mình rồi lại nhìn thẳng vào Trịnh Gia Khải. Bắt gặp ánh mắt kiên định của anh đang nhìn mình, cô hiểu nếu cô vẫn không bỏ qua cho anh thì bàn tay này chắc chắn sẽ không buông ra.

Được thôi, cô cũng chẳng phải là người hẹp hòi gì, chuyện nhỏ này không đáng để cô chấp nhất. Ngữ Yên khẽ thở dài, đưa mắt sang nơi khác, tránh ánh nhìn chằm chằm của anh.

“Được rồi! Anh buông tôi ra đã.”

Lần này thì bàn tay ấy thả lỏng rồi dần buông. Trịnh Gia Khải cũng không rõ tại sao bản thân mình lại muốn rõ ràng với cô ngay lúc này. Anh không muốn giữa cả hai sẽ có sự hiểu lầm nào đó.

“Xin lỗi!”

Lời nói của anh trong phút chốc làm không gian ngập tràn sự khó xử. Ngữ Yên bối rối không biết phải trả lời như thế nào. Nên đành lãng sang chuyện khác.

“Hôm trước anh nói sau đám cưới sẽ đi Canada…”

Cô bỏ lửng câu nói rồi nhìn anh. Bây giờ Ngữ Yên đã bắt đầu phác thảo bộ sưu tập, cô cần thêm ý tưởng và tham khảo màu sắc, nhưng mãi vẫn chưa thấy anh đề cập đến chuyện đi Canada.

Nghe cô nói tới đó, anh cũng chợt nhận ra mình dường như đã bỏ quên điều gì.

“À. Cuối tuần sau chúng ta sẽ đi. Visa của em…”

Anh cảm thấy áy náy vì đã quên nhắc cô về việc này. Chỉ sợ cô chưa chuẩn bị sẽ rất phiền phức. Có thể cô sẽ không đi được.

Cô bình thản xoay người bước lên cầu thang, giọng nói vang lên không chút cảm xúc:

“Tôi tự lo liệu được.”

***

Ngày họ khởi hành đi Canada, Ngữ Yên mang theo một chiếc vali nhỏ đựng không quá nhiều quần áo, ngoài những bộ đồ đơn giản để thuận tiện đi lại thì chủ yếu là vài chiếc đầm sang trọng để có thể đi gặp đối tác với Trịnh Gia Khải nếu cần. Ngoài chiếc túi nhỏ cầm tay, cô còn mang một chiếc ba lô trên lưng, trong đó chủ yếu là những công cụ để phục vụ cho việc thiết kế.

Chuyến đi lần này ngoài giải quyết vấn đề công việc, cô cũng muốn đổi gió một chút. Mong sẽ có thời gian đi tham quan đâu đó, dù cô không quá hi vọng về điều này.

Chuyến bay xuất phát vào đầu giờ chiều nên sau khi làm xong công việc ở công ty, Trịnh Gia Khải trở về nhà cùng cô bắt xe ra sân bay.

Khi đã yên vị trên máy bay, anh không quên chụp một tấm hình Ngữ Yên ngồi bấm điện thoại, phía sau là khung cửa sổ máy bay để báo cáo tình hình với cha mẹ Trịnh rằng anh và con dâu của họ đang trên đường đi hưởng “tuần trăng mật”, chủ yếu là để họ chắc chắn anh không bỏ cô lại mà đi nước ngoài công tác một mình.

Trong bức ảnh, ánh nắng chiều nhàn nhạt xuyên qua những lọn tóc của Ngữ Yên làm nổi bật làn da trắng sứ của cô, hàng mi dài cong vút dưới ánh nắng cũng trở nên thu hút đến lạ thường. Trịnh Gia Khải không tự chủ được nhìn ngắm thêm một chút, cho đến khi nghe thông báo chuẩn bị cất cánh mới cất điện thoại vào túi.

Máy bay cất cánh, trong lúc Trịnh Gia Khải tranh thủ chợp mắt một chút thì Ngữ Yên cắm cúi vẽ trên ipad, nhưng lần này cô không vẽ về những bản thiết kế mà là vẽ viên kim cương Blue Royal và phối màu ở nhiều góc cạnh để chọn những màu có thể sử dụng cho bản thiết kế sắp tới.

Mọi thứ đều suôn sẻ cho đến khi máy bay hạ cánh quá cảnh ở Seoul. Ngữ Yên thực sự đã quên mất nỗi ám ảnh của mình khi máy bay hạ cánh, âm thanh rú mạnh, tốc độ nhanh hơn và rung lắc nhẹ khi máy bay tiếp đất khiến nỗi sợ ấy của cô một lần nữa sống dậy, đó là nỗi sợ từ nhỏ mà cô tưởng mình đã vượt qua rồi.

Khi còn nhỏ cô đều nắm tay người bên cạnh để trấn an bản thân, người đó thường là mẹ của cô. Sau này lớn lên cô thường xuyên di chuyển bằng máy bay nên chứng sợ hãi cũng dần vơi đi. Nhưng từ khi trở về nước từ bốn năm trước, cô hầu như không rời khỏi Phong Thành nên có lẽ chừng ấy thời gian đã khiến nỗi sợ của cô quay lại.

Khi máy bay có dấu hiệu rung lắc mạnh hơn, cô hơi hoảng vươn tay định nắm lấy tay vịn thì vô tình chạm phải bàn tay của Trịnh Gia Khải, tay co theo phản xạ nhanh chóng rụt lại rồi vội vàng nắm lấy dây an toàn, mắt cũng nhắm chặt chờ đợi máy bay tiếp đất. Tiếng rú của máy bay vang lên khiến tim cô đập liên hồi.

Chỉ đến khi lời cảm ơn của phi hành đoàn vang lên trên loa thông báo thì Ngữ Yên mới mở mắt. Cô thở ra một cái, điều chỉnh cảm xúc rồi cầm lấy hành lí chuẩn bị đi xuống như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Tất cả mọi hành động của cô đều lọt vào mắt Trịnh Gia Khải nhưng anh lại làm như mình không biết gì. Không phải anh không muốn giúp cô mà chính anh cũng không biết phải giúp thế nào. Hơn hết, chuyện này diễn ra quá nhanh, anh vẫn là nên im lặng để không gây khó xử cho cả hai.
 
Sửa lần cuối:
CHƯƠNG 25
Trên danh nghĩa, tôi chẳng phải là chồng của em sao?
Họ chỉ phải đợi ở sân bay hơn một tiếng rồi tiếp tục chuyến bay thẳng sang Canada. Máy bay hạ cánh lúc gần sáng, khi này Ngữ Yên còn đang mơ màng khi bị thông báo đánh thức. Biết sắp hạ cánh, cô lật đật ngồi ngay ngắn lại, theo thói quen nắm lấy tay vịn, lần này do không chú ý, cô đã nắm thẳng lên tay Trịnh Gia Khải.

Cô thoáng giật mình, định rụt tay lại nhưng rất nhanh bàn tay cô được một luồng ấm áp bao bọc lấy từ những ngón tay cứng cáp, to lớn và vững chắc. Trong khoảnh khắc, mọi sợ hãi trong cô dường như chưa từng tồn tại mà thay vào đó lại là một sự an toàn đến kì lạ.

Cô tròn mắt ngước nhìn Trịnh Gia Khải, anh không tránh né ánh nhìn của cô. Đôi mày anh hơi nhướng lên:

“Sợ thì cứ nắm. Trên danh nghĩa, tôi chẳng phải là chồng của em sao? Tận dụng một chút, tôi cũng không để ý đâu.”

Vừa lúc máy bay tiếp đất, Ngữ Yên không nghĩ nhiều siết chặt lấy bàn tay của Trịnh Gia Khải, nhưng lại quay đầu lẩn trốn đi nơi khác. Cô không muốn dựa vào anh, nhưng ngay lúc này, cô biết mình đành phải tự nhận bản thân thật hèn mọn.

Hạ cánh an toàn, cô ngại ngùng nói:

“Cảm ơn.”

Bàn tay nhỏ bé và mềm mại của cô vụng về buông ra, quả thật khiến anh cảm thấy có chút mất mát. Không hiểu sao lại muốn nắm lấy lâu hơn chút nữa.

Thời tiết Canada mùa này đang ấm dần vì đã qua mùa tuyết dày, không khí tuy dễ chịu nhưng bầu trời vẫn còn có chút âm u. Nơi họ lưu lại là thành phố Vancouver, một cảng biển lớn thuộc miền tây. Trụ sở nhà phân phối nằm tại đây, vừa hay nơi này cũng là một thành phố biển xinh đẹp, thuận tiện cho việc “hưởng tuần trăng mật” vừa ý với phụ huynh nhà Trịnh gia.

Rời khỏi sân bay, cả hai di chuyển đến khách sạn. Trước khi bắt đầu chuyến đi vài ngày, anh đã dặn trợ lí đặt cho mình hai phòng tại khách sạn. Nhưng khi làm thủ tục nhận phòng lại ngỡ ngàng khi chỉ nhận được một phòng hai giường.

Anh chợt nhận ra trợ lí biết mình đi cùng vợ, có lẽ khi anh nói đặt hai phòng trông có vẻ không hợp lí nên đã tự ý đổi thành một phòng hai giường.

Đôi mày anh nhíu lại, trong lòng thầm mắng vài câu nhưng ngoài miệng vẫn lịch sự yêu cầu với lễ tân:

“Chắc là có nhầm lẫn, tôi muốn đổi thành hai phòng đơn.”

Cô lễ tân hơi tỏ ra bối rối rồi nở một nụ cười chuyên nghiệp:

“Thưa quý khách! Hiện tại khách sạn chỉ còn một phòng đôi đã đặt. Chúng tôi đã kín phòng rồi ạ.”

Trịnh Gia Khải trong lòng không khỏi khó chịu, đưa tay nhìn đồng hồ rồi quay sang nhìn Ngữ Yên đang ngồi ở ghế chờ gần đó. Thấy anh nhìn mình, cô nhướng mày tỏ vẻ như hỏi có việc gì.

Anh không nghĩ nhiều, tiến về phía cô.

“Có lẽ quản lí đã hiểu nhầm ý của tôi nên đã đặt hai phòng thành một phòng hai giường. Hiện tại ở đây đã hết phòng nhưng sắp tới giờ hẹn tôi phải đi gặp khách hàng rồi. Chúng ta nghỉ tạm ở đây, buổi chiều sẽ tìm khách sạn khác được không?”

Ngữ Yên cũng không quá khó khăn trong vấn đề này. Do di chuyển trên máy bay thời gian dài cộng với việc hành lí lỉnh kỉnh nên so với việc phải đi tìm khách sạn khác thì bây giờ cô muốn nằm trên giường ngủ một giấc hơn.

“Được. Tôi cũng muốn nghỉ ngơi một chút.”

Căn phòng họ nhận được nằm ở tầng 14, khá rộng rãi với một cửa sổ lớn nhìn ra trung tâm thành phố. Khung cảnh bên ngoài như một bức tranh vô cùng sinh động, phía xa có thể nhìn thấy được cả màu xanh bao la của biển.

Khi nhận phòng đã gần giờ trưa, Trịnh Gia Khải nhanh chóng vào nhà vệ sinh thay đồ. Dường như sự bận rộn rất thích bám lấy anh, nhiều lúc Ngữ Yên đã tự hỏi anh liệu có thời gian để làm những điều anh thích không? Hay điều anh thích chính là sự bận rộn đó.

Chẳng mất bao lâu thời gian, Trịnh Gia Khải đã đi ra với bộ suit chỉnh chu. Lấy chiếc cavat từ trong va li ra, anh vừa đeo vào cổ vừa nhìn Ngữ Yên đang ngồi trên giường ngắm khung cảnh ngoài cửa sổ.

Khuôn mặt nhợt nhạt không giấu được mệt mỏi của cô khiến trong phút chốc anh có chút xót xa. Lịch trình của anh luôn dày đặc, chuyến đi lần này vốn dĩ cũng không định đưa cô theo.

Ngoài việc gặp nhà phân phối, anh còn phải gặp các đối tác khác. Đường xa, lại để cô một mình nơi đất khách như này, anh có chút không nỡ. Đó cũng là lí do anh không muốn có một người phụ nữ bên cạnh, thật dễ khiến anh bị phân tâm.

Nhưng rất nhanh lí trí của anh lại vững vàng như chưa từng lay động, mối quan của họ ngay từ đầu vốn không hề có tình cảm nên anh biết giới hạn của mình là ở đâu. Không do dự, anh đi về phía cửa, trước khi rời khỏi vẫn cẩn thận dặn dò:

“Tôi sẽ cố gắng về sớm một chút để đổi khách sạn. Em cứ nghỉ ngơi đi.”

Ngữ Yên quay nhìn anh, mỉm cười:

“Anh đi đi.”
 
Sửa lần cuối:
CHƯƠNG 26
Đóa hồng trong đêm
Sau khi Trịnh Gia Khải rời khỏi, cô thay một bộ đồ ngủ rồi leo lên giường định bụng ngủ một chút rồi kiếm gì đó ăn trưa nhưng khi tỉnh dậy xung quanh bốn bề đã tối mịt. Cô vẫn chưa định hình được thời gian, bật dậy nhanh như một cơn gió, quơ tay tìm điện thoại trên giường.

Điện thoại sáng đèn, giờ hiển thị đã hơn 7 giờ tối. Vẫn có chút không tin, cô quay đầu nhìn ra phía cửa sổ, quả thực bên ngoài dưới bầu trời về đêm, thành phố đã lên đèn sáng rực.

Cô lại quay nhìn điện thoại, có một cuộc gọi nhỡ từ mẹ trên messenger và một tin nhắn từ Trịnh Gia Khải. Cô không nghĩ nhiều, mở tin nhắn lên đọc trước.

“Tôi có thể sẽ về muộn.”

Tin nhắn không làm cô quá ngạc nhiên, công việc của anh vốn luôn dày đặc nên việc về muộn cũng không ngoại lệ. Cô thoát khỏi tin nhắn rồi gọi điện cho mẹ, giờ này trong nước có vẻ đã gầ giờ trưa rồi. Sau vài tiếng tút, giọng mẹ cô vang lên:

“Con đến chưa? Sao không gọi cho mẹ?”

“Con đến rồi ạ. Do hơi mệt nên con ngủ quên mất.”

“Vậy là chưa thăm thú ở đâu được à?”

“Ngày mai con sẽ đi.”

“Tranh thủ đi chơi vui vẻ nhé.”

“Dạ vâng!”

Sau khi cúp máy cô sửa soạn một chút rồi đi ra ngoài. Thành phố Vancouver về đêm hệt như một cô gái với vẻ đẹp cổ điển nhưng không kém phần quyến rũ. Trên những con đường lát gạch đậm chất phương Tây là sự phản chiếu của ánh đèn đủ loại màu sắc từ các hàng quán.

Ngữ Yên rời khỏi taxi tại khu phố cổ Gastown, một trung tâm sôi động với sự giao thoa độc đáo giữa sự cổ kính và hiện đại. Cô bước vào một nhà hàng mang đậm nét cổ kính địa phương.

Chọn một chỗ ngồi sát cửa sổ, vừa thưởng thức món ăn vừa ngắm nhìn dòng người qua lại. Đắm mình trong khung cảnh và không khí này, nó thật khiến cô hoài niệm về những ngày sống một mình ở Mỹ. Đó là những ngày cô phải lặn ngụp trong nhiều loại cảm xúc từ hi vọng đến hỗn loạn rồi lại phải bắt đầu lại mọi thứ.

Ngữ Yên biết bản thân mình là một phần lí do khiến cho đoạn thời gian đó của cô trở nên như vậy, nhưng cô cũng không thể quên được người đã bẻ lái cuộc sống của cô. Giờ nghĩ lại, sự thống khổ năm đó đã không còn nhưng trái tim của cô vẫn in hằn một dấu vết của sự yêu thương và hận thù dường như chưa từng mai một sau ngần ấy năm.

Rời khỏi nhà hàng với những suy nghĩ ngổn ngang, cô lại ghé vào một quán rượu gần đó. Tâm trạng này thật khiến bản thân bực bội, cô nghĩ mình cần một chút cồn để thoải mái hơn.

Quán rượu này không quá ồn ào, bên trong cũng khá ít người. Cô gọi một ly cocktail Sangria, nhấp một ngụm chất lỏng đỏ hồng sóng sánh, mùi thơm của rượu như xâm chiếm lấy khoang miệng rồi luồn lách vào trong mọi ngóc ngách của tâm hồn cô.

Không rõ là đã bao lâu rồi cô mới uống loại cocktail như này, chỉ biết lần này nó mang lại cho cô một cảm giác không tồi. Nhấp thêm một ngụm nữa rồi cô như để mặc cảm xúc của mình bay bổng theo tiếng nhạc du dương trong quán bar.
***

Hơn 11 giờ đêm Trịnh Gia Khải mới trở về khách sạn, ngày đầu đến đã không có thời gian nghỉ ngơi nên anh không giấu được sự mệt mỏi trên khuôn mặt.

Anh dự định sẽ về sớm nhưng lại không thể từ chối lời mời bữa tối của đối tác, giờ này trở về cũng đã muộn, cộng thêm phần mệt mỏi nên anh nghĩ có thể sẽ phải thương lượng với cô về việc đêm nay ở cùng nhau.

Vừa bước vào thang máy, phía sau lưng anh đã vang lên tiếng giày cao gót bước vội, anh quay người liền bắt gặp Ngữ Yên với đang đi nhanh về phía thang máy, dáng đi không vững vàng. Nói với theo:

“Đợi tôi với!”

Trước khi thang máy đóng lại, Ngữ Yên đã kịp lao vào trong, nhưng do không quá tỉnh táo, cộng thêm việc di chuyển khó khăn trên cao gót nên cô vô tình ngã vào người Trịnh Gia Khải.

Theo phản xạ, anh đưa tay đỡ lấy chiếc eo mềm mại của Ngữ Yên, ôm cô vào lòng để cả hai không bị ngã. Hương rượu thoang thoảng trên người cô ngay lập tức phả vào tâm trí của anh. Trong một khoảnh khắc, trái tim anh như loạn đi một nhịp.

Ngữ Yên có hơi bất ngờ vì đột nhiên lại lao người vào lòng anh như vậy nên bối rối đẩy anh ra.

Trịnh Gia Khải cũng rất hiểu ý đỡ cô đứng thẳng dậy, rời tay khỏi chiếc eo nhỏ của cô, anh không tự chủ mà tránh ánh nhìn đi nơi khác như giấu đi chút giao động trong mắt:

“Em uống rượu à?”

Cô đưa tay cầm vào thanh vịn để giữ bản thân thăng bằng, mỉm cười:

“Chỉ uống vài li cocktail thôi… nhưng nó có vẻ hơi nặng.”

Anh nghe vậy liền liếc mắt quan sát cô. Cô đang tựa đầu vào thang máy, mái tóc lượn sóng buông xõa tùy ý phần nào che đi gương mặt ửng hồng vì say rượu, đôi mắt mơ màng khép hờ. Với chiếc váy đen ánh kim mà Ngữ Yên đang mặc, cô lúc này hệt như một đóa hoa hồng quyến rũ trong đêm, đầy cuốn hút.

Trịnh Gia Khải hít vào một hơi như để điều chỉnh cảm xúc của bản thân rồi nhìn vào những con số đang nhảy trên bảng hiện thị của thang máy.

“Tại sao lại uống nhiều như vậy?”

Cô lười biếng mở mắt ra nhìn anh, đôi mày hơi nhướng lên:

“Anh đang quan tâm tôi sao?”

Anh biết mình buộc miệng nên cố tỏ vẻ không để cô vào trong mắt:

“Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi.”

Nghe anh trả lời, cô nở một nụ cười như có như không:

“Chỉ là nó ngon nên tôi uống nhiều một chút thôi.”

Tiếng thang máy vang lên kéo hai người họ thoát ra khỏi cái không khí ngột ngạt này. Cô bước ra ngoài trước, vừa đi vài bước đã quay lại nhìn anh. Trong đôi mắt Ngữ Yên ánh lên chút lưỡng lự nhưng vẫn quyết định nói ra:

“Tối nay… chúng ta ngủ chung được không?”
 
CHƯƠNG 27
Lời mời gọi bí ẩn
Giữa hành lang vắng lặng vào nửa đêm, giọng nói của Ngữ Yên như vang vọng hơn vài phần.

Lời nói của cô khiến cơ thể của Trịnh Gia Khải đột nhiên cứng nhắc, đôi mắt mở to nhìn cô, trực tiếp không giấu được sự bất ngờ.

“Ý của em là gì?”

Cô hồn nhiên trả lời:

“Tôi đâu có ý gì, ngủ một đêm chắc là… không ảnh hưởng gì đâu.”

Lại còn không ảnh hưởng gì, lần này anh cảm giác như người say là mình chứ không phải là cô nữa. Nhìn cách thức thản nhiên của cô khi nói chuyện với mình, anh hi vọng những gì anh đang nghĩ trong đầu là hiểu lầm. Lúc tỉnh táo cô như một khúc gỗ cứng nhắc thì khi say sao lại có thể phóng đãng đến kì lạ như vậy được.

Mặc dù không có ý định làm gì với cô nhưng anh vẫn nghi hoặc hỏi lại một lần nữa:

“Em có chắc là muốn ngủ cùng tôi?”

Lần này tới lượt cô khó hiểu nhìn anh. Gương mặt tỏ vẻ không hài lòng, đôi má hồng vô thức hơi phồng lên, phụng phịu nói:

“Thì chẳng phải phòng có hai giường sao? Anh một giường, tôi một giường. Cũng đâu phải là lần đầu tiên ở cùng nhau. Bây giờ khuya như vậy rồi, tôi không muốn phải chuyển khách sạn đâu. Tôi chỉ muốn nằm thôi.”

Là vấn đề đổi khách sạn sao? Nhìn người phụ nữ nhỏ nhắn trước mặt mình, Trịnh Gia Khải cảm tưởng mình như kẻ vừa bị cô xỏ dây vào mũi rồi dắt đi vậy. Ngay từ đầu nói rõ ràng thì anh đã không phải suy diễn lung tung rồi.

Thẹn với cái ý nghĩ không mấy trong sáng của mình mà anh tự trưng ra gương mặt không chút cảm xúc đi lướt qua cô.

“Tùy ý em.”

***

Sáng hôm sau tỉnh dậy đầu Ngữ Yên đau như búa bổ, cái loại cocktail chết tiệt, uống vài ly thôi mà tưởng như đêm qua cô vừa bung xõa một bữa không biết trời đất gì vậy. Nhìn ra ngoài cửa sổ thấy trời còn chưa sáng hẳn, giường bên Trịnh Gia Khải vẫn yên giấc với tiếng thở đều.

Cô gắng ngồi dậy tựa mình vào thành giường, đưa tay bóp bóp thái dương. Hôm qua vừa bước vào phòng cô đã lăn ra ngủ, thậm chí không để ý đến việc phải đề phòng trước anh. Hoặc có thể cô đã quen với việc anh là người tử tế nên cũng chẳng để tâm đến việc anh sẽ làm gì mình lúc ngủ.

Đêm qua trước khi ngủ, cô có nghe loáng thoáng anh nói rằng sáng nay sẽ đến phòng trưng bày của nhà phân phối. Tranh thủ lúc anh còn chưa dậy, cô uể oải rời khỏi giường chuẩn bị một chút. Đằng nào cũng mang danh nghĩa là vợ của anh nên không thể để hình tượng xuề xòa đi gặp đối tác được.

Gần 8 giờ sáng, Trịnh Gia Khải khẽ trở mình rồi thức giấc. Sau một chuyến bay dài lại phải hoạt động liên tục nên anh có ngủ sâu giấc hơn bình thường một chút. Vừa định với tay lấy điện thoại để xem giờ đã bắt gặp một bóng dáng xinh đẹp ngồi ở bàn trang điểm.

Ngữ Yên đã thay một chiếc đầm màu hồng pastel cổ yếm ôm sát làm nổi bật đường cong cơ thể đầy cuốn hút, mái tóc xoăn nhẹ được cột cao để lộ chiếc cổ trắng ngần và bờ lưng kiêu sa.

Cô hiếm khi mặc những trang phục để lộ nhiều da thịt như này, nhưng đây lại là chiếc đầm toát lên vẻ sang trọng nhất mà cô có. Hơn hết nó có một chiếc áo khoác ngoài đi kèm, nên cũng không sợ là quá hở hang.

Tuy hai người biết nhau cũng đã lâu, anh cũng hiểu kha khá thời trang của cô là ôm sát cơ thể một chút nhưng anh cũng chưa từng được nhìn thấy dáng vẻ của cô trong một thiết kế ngọt ngào như lời mời gọi bí ẩn như thế này. Chỉ nhìn từ phía sau thôi cũng thật khiến người khác muốn chiếm hữu.

Ngữ Yên nhìn vào gương thấy anh đã thức dậy lại còn đang nhìn mình nên lập tức vươn tay lấy chiếc áo khoác choàng lên người, che đi chiếc lưng thanh thoát rồi quay lại nhìn anh cười một cái:

“Anh dậy rồi à? Nhanh chuẩn bị đi. Hơi muộn rồi đấy.”

Rất nhanh sau đó anh đã chuẩn bị xong mọi thứ. Cả hai bắt xe rời khỏi khách sạn sau khi dùng xong bữa sáng. Ngồi trên xe, Ngữ Yên vừa dặm lại son môi vừa hỏi anh:

“Ngoài việc đến xem các mẫu đá thì tôi có phải làm gì không?”

“Làm vợ tôi.”

Anh trả lời nhưng mắt vẫn đang chăm chú nhìn lịch trình trên điện thoại.

Cô hơi khựng lại, nhưng vẫn hiểu ý của anh là gì:

“Không thành vấn đề!”

Xe đưa hai người tới trước showroom của nhà phân phối. Bước xuống xe, Ngữ Yên chỉnh lại áo khoác, rồi chủ động nắm lấy tay của Trịnh Gia Khải. Cô ít nhiều cũng là con gái của một ông chủ, chồng cô hiện tại cũng là một lãnh đạo của một tập đoàn lớn. Trước mặt đối tác, cô tự biết mình phải thể hiện như thế nào để không làm mất mặt mọi người.

Đón họ là người đứng đầu của showroom, Trịnh Gia Khải lịch sự bắt tay và giới thiệu cô với họ. Cuộc gặp gỡ và trao đổi của Trịnh Gia Khải và nhà phân phối diễn ra trong phòng tiếp khách. Về công việc, cô không muốn có mặt ở đó khiến họ khó nói chuyện nên trước đó đã nói với Trịnh Gia Khải hãy cho cô đi thăm thú xung quanh, sẵn tiện ngắm những mẫu đá để không làm phiền đến công việc của anh với đối tác.

Hướng dẫn cô là một cô gái người Nauy với mái tóc vàng xinh đẹp. Cô ấy đưa Ngữ Yên đến các quầy trưng bày đá quý và hỗ trợ cô nếu cần thiết.

Không gian nơi đây được thiết kế theo phong cách hiện đại, tông màu chủ yếu là vàng kim và trắng toát lên vẻ sang trọng, các quầy trưng bày trải dài hai bên với hàng ngàn viên đá và trang sức lấp lánh.

Cô không quá am hiểu về đá quý nhưng khi bước vào đây cô không khỏi ngỡ ngàng, nếu so sánh với các cửa hàng trong nước mà cô đã ghé qua thì thật quả là mở mang tầm mắt.

Không để tốn quá nhiều thời gian cô liền chăm chú quan sát các mẫu đá, ghi nhớ và liên tưởng đến các mẫu thiết kế mà mình đã phát thảo trước đó. Đầu cô liên tục cho ra những ý tưởng mới mẻ và sáng tạo. Ngay chính lúc đó cô biết ngày ra mắt bộ sưu tập mới sẽ không còn xa nữa.

 
CHƯƠNG 28
Rung động chớp nhoáng?

Trở về sau cuộc gặp gỡ, Trịnh Gia Khải và Ngữ Yên vùi đầu vào công việc.

Trịnh Gia Khải đã đạt được thỏa thuận thu mua mẫu kim cương thô nên phải mở cuộc họp online với các nhân sự còn Ngữ Yên thì cắm cúi vẽ trên ipad, bên cạnh là cuốn catalogue mà cô được tặng từ showroom.

Khi Trịnh Gia Khải họp xong, bên ngoài nắng chiều cũng dần tắt, trên bầu trời chỉ còn một màu hồng nhàn nhạt như muốn níu lại ngày sắp qua.

Buổi trưa hai người chỉ ăn qua loa để làm việc nên bây giờ quả thật anh đã đói rồi. Tắt máy tính, anh liếc nhìn Ngữ Yên vẫn còn say mê nhìn vào ipad, ngón tay thon dài của cô cầm bút vẽ thoăn thoắt trông rất chuyên nghiệp.

Đây cũng là lần đầu tiên anh thấy cô làm việc, dáng vẻ nghiêm túc và gương mặt đăm chiêu của cô khiến anh nhớ đến buổi chiều muộn của nhiều năm trước, khi anh bắt gặp cô một mình trong câu lạc bộ hội họa đang chăm chú vẽ tĩnh vật chỉ vì trước đó chủ nhiệm nói rằng cô không có tố chất nghệ thuật.

Quả thực thời gian đã trôi qua rất lâu rồi và cô vẫn đang từng ngày khẳng định mình.

Năm đó, câu lạc bộ hội họa là cầu nối duy nhất của họ. Dù thời gian không dài, nhưng anh thừa nhận khi đó bản thân mình quả thật đã bị Ngữ Yên thu hút. Không chỉ là bề ngoài xinh đẹp mang nét hồn nhiên mà còn là sự quyết đoán và không ngại khó khăn của cô. Dù vậy, sau khi biết cô ra sức theo đuổi một sinh viên trong trường anh liền gạt cô ra khỏi tâm trí mình.

Chừng đó năm, anh chưa từng nghĩ sẽ gặp lại cô. Chỉ là không ngờ cả hai lại bên nhau trong hoàn cảnh này.

Anh tiến lại gần cô, quan sát bản phác thảo trên ipad:

“Hôm nay đến đó có giúp gì được cho em không?”

Ngữ Yên hơi ngước lên nhìn anh, không kiềm được nở một nụ cười, đôi mắt cong cong hình bán nguyệt thật biết cách hút hồn người khác vào đó:

“Rất nhiều! Tôi đã vẽ được thêm vài mẫu nữa rồi. Cảm ơn anh nhiều nha.”

Nhìn thấy nụ cười của cô, đồng tử trong mắt anh hơi giãn ra. Hình ảnh năm đó của cô như hiện rõ trước mắt anh, nụ cười đan xen vẻ tinh nghịch kia không hề có chút giả tạo nào.

Trái tim anh lần này phản ứng dường như rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể có gì đó thôi thúc khiến nó đập liên hồi đến loạn nhịp.

Đó chẳng phải là cảm giác rung động sao?

Chính Trịnh Gia Khải cũng cảm thấy suy nghĩ này thật hoang đường. Anh không còn là chàng thanh niên năm nào, có loại phụ nữ nào mà anh chưa gặp qua chứ? Anh đã từng tìm kiếm cho mình một người phù hợp nhưng sau tất cả lại không thể tìm ra nổi một người hiểu cho sự bận rộn của anh.

Trịnh Gia Khải cảm thấy chắc chắn là lâu nay anh không tiếp xúc gần gũi với phụ nữ nên mới có loại cảm xúc này. Trái tim anh có thể chỉ là do thiếu thốn quá mà đập bừa chăng?

Anh đã tin là như vậy.

Nghĩ đến đó, Trịnh Gia Khải liền tránh ánh nhìn đi nơi khác.

“Có thể chúng ta sẽ bay về vào ngày mốt. Ngày mai tôi sẽ làm hợp đồng thu mua với họ. Bây giờ chúng ta chuyển khách sạn rồi đi ăn tối. Em chuẩn bị đi.”

Ngữ Yên đã tưởng chuyến đi sẽ kéo dài khoảng một tuần nhưng chỉ mất có ba ngày khiến cô khá hài lòng, nó phù hợp để cô quay lại nhịp sống của mình. Mới có vài ngày nhưng cô đã cảm thấy nhớ xưởng thiết kế của mình rồi.

Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi họ cùng nhau chuyển qua một khác sạn mới gần đó. Nghĩ cho cùng đã ở cùng anh một đêm, thêm hai đêm nữa cũng chẳng có vấn đề gì, chuyển phòng một lần là lại phải dọn dẹp một lần, mặc dù chẳng ở lại lâu.

Nhưng là con gái, cô cũng không tiện mở lời, sợ rằng anh sẽ có ý nghĩ không hay về mình nên đành chịu cực một chút vậy.

Ở khách sạn mới, Trịnh Gia Khải thuê hai phòng ở sát nhau, sau khi tắm rửa và thay một chiếc đầm lệch vai dài chấm gót, Ngữ Yên định ra ngoài thì điện thoại reo lên, là mẹ Trịnh.

Cô có hơi bất ngờ, mẹ của Trịnh Gia Khải tại sao lại gọi điện cho cô chứ? Dù thắc mắc nhưng cô vẫn nghe máy một cách nhanh chóng.

“Con nghe ạ!”

Đầu dây bên kia, giọng nói mẹ Trịnh có hơi đẩy cao hơn bình thường:

“Con dâu! Tuần trăng mật tới đâu rồi? Sao hai đứa không gửi hình về cho mẹ? Khải nó còn không thèm nghe điện thoại của mẹ nữa.”

Cô giấu đi sự lúng túng, nhanh trí trả lời:

“Mấy hôm nay chồng con phải đi gặp đối tác, có thể anh ấy bận nên không nghe máy của mẹ. Ngày mai tụi con sẽ đi tham quan vài nơi, chắc chắn sẽ gửi hình về cho mẹ ạ.”

“Đi tham quan nhiều nơi nhé con. Tranh thủ lúc rảnh rỗi… tình cảm nhiều vào chút.” – Dứt lời là tiếng cười khoái chí của mẹ Trịnh trong điện thoại.

“Dạ! Con cảm ơn mẹ ạ!”

Sau khi cúp máy cô liền cùng Trịnh Gia Khải rời khỏi khách sạn. Trên xe cô kể với anh về cuộc gọi với mẹ Trịnh.

“Ngày mai sau khi xong việc tôi sẽ dẫn em đi tham quan vài nơi. Tôi cũng quên mất phải chụp ảnh báo cáo với mẹ.”

Nghĩ tới mấy phác thảo vẫn còn chưa hoàn thiện, hơn nữa cô và anh ở đây không đi tham quan thì cũng đâu ai biết, cô liền khéo léo từ chối.

“Hay chúng ta ra biển chụp vài tấm là được rồi.”

Anh dù nhận ra ý của cô nhưng vẫn không thuận theo:

“Ngày trước, lúc tôi du học ở đây, mẹ của tôi từng lui tới nơi này không ít lần, nếu chỉ có vài tấm ảnh ở biển chắc chắn bà ấy sẽ cho rằng tôi bỏ bê em mà chỉ quan tâm đến công việc, không đưa em đến những nơi nổi tiếng. Lúc đó trở về tôi cũng khó ăn nói với bà.”

Nghĩ đi nghĩ lại cô cũng không muốn làm anh khó xử nên quyết định dẹp công việc qua một bên, hợp đồng hôn nhân này là cô tình nguyện bước vào nên biết bản thân mình phải diễn sao tròn vai.

 
Sửa lần cuối:
CHƯƠNG 29
Bóng hồng ngự trị
Hai người chọn ăn tối trong một nhà hàng sang trọng, từ lúc thức ăn được đưa ra Ngữ Yên đã bắt đầu tác nghiệp. Ngoài việc vẽ vời, may vá ra sở thích của cô chính là chụp ảnh.

Những tấm ảnh xuất thần trên mạng xã hội của Nhã Tịnh đều là do tay cô chụp, thì mấy chuyện lừa người qua ảnh này với cô cũng coi như là chẳng khó khăn gì. Chịu khó diễn một chút là được thôi mà.

Cô chụp vài tấm ảnh với thức ăn và Trịnh Gia Khải, có tấm chụp cả tay mình đang nắm lấy tay anh. Chụp một hồi cảm thấy chưa đủ, Ngữ Yên nhìn Trịnh Gia Khải suy nghĩ một chút rồi bất chợt đứng dậy, chuyển qua ngồi kế bên anh.

Ngay lúc cô ngồi xuống cạnh mình, anh có hơi sửng sốt:

“Em định làm gì?”

Cô nở một nụ cười tinh nghịch:

“Diễn một chút cho mẹ anh hài lòng, tôi cũng sẽ gửi cho mẹ mình nữa.”

Vừa nói xong, cô liền nghiêng người sát về phía anh, đôi môi hướng lên má anh, vừa ngay lúc sắp chạm vào liền nhấn chụp liên hồi.

Chụp xong cô nhanh chóng đứng dậy trở về vị trí cũ, nhìn những tấm hình trong điện thoại liền gật gù vừa ý, rồi đưa cho anh xem.

“Y hệt như một cặp đôi luôn nè!”

Mọi thao tác của cô đều thanh thoát đến mức anh không theo kịp. Nhìn mình và cô trong điện thoại khiến anh có chút khó tin. Trong ảnh, anh trông hơi lơ đãng, còn cô lại ngọt ngào như một cô vợ nhỏ thực sự.

Anh cũng không nghĩ cô lại có lúc mạnh dạn đến như vậy, chỉ vì làm tròn vai diễn mà cô sẵn sàng gần anh đến thế. Điều này làm anh có cái nhìn khác về cô, tâm tình người phụ nữ này quả thực không dễ nắm bắt.

Biết là cô đang diễn nhưng chính anh lại liên tiếp bị vẻ ngọt ngào kia của cô làm cho rung động đến mức không thể phòng thủ.

Ngay cả Ngữ Yên cũng không nhận ra bản thân đã thoải mái với anh hơn trước, không bảo thủ, không khoảng cách. Cô chỉ đơn giản nghĩ anh không quá khiến bản thân cô phải dè chừng. Có thể xem anh là một đối tác thân thiết.

Ngày hôm sau, khi đã kí hợp đồng thành công, Trịnh Gia Khải liền đưa Ngữ Yên đi tham quan vài nơi. Họ di chuyển đến thị trấn Whistler và trải nghiệm cáp treo Peak to Peak – đây là một hành trình khám phá trên không giữa hai ngọn núi với quảng đường rất dài.

Ngồi trong cabin, Ngữ Yên thích thú ngắm nhìn khung cảnh hùng vĩ xung quanh. Cảnh vật bên ngoài như một thước phim tài liệu về thiên nhiên vô cùng chân thực. Những ngọn núi xa xa vẫn còn phủ tuyết trên đỉnh núi nhưng bên dưới thung lũng những vườn hoa đã nở rộ, đua nhau khoe sắc dưới ánh nắng mùa xuân.

Chăm chú ngắm cảnh nhưng cô không hề quên nhiệm vụ chụp ảnh của mình, cảnh người, cảnh vật, cảnh nắm tay thân mật của cả hai. Không thiếu một thứ gì.

Trịnh Gia Khải thì hệt như một người mẫu nam, cô bảo gì làm nấy và vô cùng hợp tác.

Anh không quá hứng thú với những cảnh đẹp, có chăng là thời gian trước lúc học tập ở đây anh đã đi tham quan không ít lần. Nhưng thứ thu hút anh bây giờ lại chính là Ngữ Yên. Cô say sưa ngắm cảnh, còn anh thì mắt không thể rời khỏi cô.

Trong mắt anh lúc này, cô thật sự quá khác biệt so với ngày thường, từ lúc biết cô đến giờ anh chưa lần nào thấy cô cười nhiều như vậy, một nụ cười không hề chứa sự giả dối và miễn cưỡng nào.

Nụ cười xinh đẹp đó thật khiến anh hoài niệm về một Ngữ Yên mà anh đã từng để tâm tới. Trái tim anh một lần nữa đập thình thịch một cách khó hiểu. Người đời có câu không ai tắm hai lần trên một dòng sông, còn anh thì lẽ nào lại đang bị một người thu hút tận hai lần hay sao?

Miệt mài cả một ngày trời, họ trở về Vancouver vừa kịp lúc hoàng hôn. Trịnh Gia Khải đưa cô đến công viên Stanley, họ tản bộ dọc con đường dẫn lối vào trung tâm, bóng hai người trải dài trên nền gạch dưới cái nắng nhẹ nhàng của hoàng hôn.

Họ chọn một ghế đá cạnh bờ biển để nghỉ chân. Nhìn khung cảnh thành phố được nhuộm vàng trong ánh nắng cuối ngày, mặt biển trước mặt lấp lánh với những cơn sóng lăn tăn tràn vào bờ cát, Ngữ Yên liền cảm thán:

“Hoàng hôn thật đẹp!”

Những ngày qua với cô khá thú vị. Đã lâu rồi cô không rời khỏi Phong Thành, chuyến đi này giúp cô gần như được thoát khỏi chiếc vỏ ốc của mình.

Mặc dù đi bên cạnh một người cô không hề yêu nhưng lại có cảm giác tự do, tự tại. Dù quen biết Trịnh Gia Khải không quá lâu nhưng anh đã phần nào khiến cô cảm thấy đây là một người đàn ông đủ để cô không phải đề phòng quá nhiều. Ngữ Yên cho phép bản thân sống thật trước mặt anh vì cô biết anh sẽ không làm hại đến mình.

Đến thời điểm hiện tại, khi nghĩ về những tồi tệ trong quá khứ, Ngữ Yên tuy chưa thể quên được, nhưng thực lòng cô đã không còn bận tâm đến nữa. Có lẽ đã đến lúc cô nên nghĩ một chút cho bản thân của tương lai rồi.

Trịnh Gia Khải ngồi bên cạnh nhìn cô, đã lâu rồi anh chưa được thư giãn như thế này. Những năm qua, anh đã phải cùng cha và ông vực lại JK, cho đến nay khi đã đứng vững trên thương trường thì anh vẫn chưa có thời gian nghỉ ngơi cho riêng mình.

Hôm nay đi cùng cô, anh thấy quả thực không tệ, nếu so với những cô gái trước đó anh đã từng gặp thì cô cho anh một cảm giác hoàn toàn khác.

Anh biết cô đến với mình không phải đơn giản là một bản hôn nhân hợp đồng, chắc chắn có ẩn khuất phía sau nhưng những gì cô thể hiện lại khiến anh cảm thấy những ẩn khuất đó anh có thể chấp nhận được.

“Trở về nước, em sẽ làm gì?” – Anh đột nhiên hỏi.

“Tất nhiên là hoàn thành bộ sưu tập rồi, chắc sẽ bận rộn lắm. Còn anh thì sao?”

“Cuộc hôn nhân này sắp giúp tôi ngồi vào ghế chủ tịch tập đoàn JK rồi. Có thể là vài tháng tới thôi.”

Cô ngạc nhiên nhìn anh.

“Nhanh vậy sao?

“Đúng vậy. Ông đã nói chỉ cần tôi kết hôn thì sẽ để tôi thừa kế tập đoàn.”

Anh nói điều này khiến cô nhớ đến lần xem mắt anh đã nói cô phù hợp để anh kết hôn, nhưng cô vẫn chưa biết mình phù hợp ở chỗ nào. Bỗng một thắc mắc hiện lên trong đầu Ngữ Yên, cô không suy nghĩ mà hỏi thẳng:

“Anh đã từng yêu chưa?”

Lúc hỏi anh câu này, Ngữ Yên mới nhận ra có chăng mình đang đi sâu vào việc riêng tư của anh không. Đang định bảo anh không cần trả lời thì anh lại nhìn cô, nở một nụ cười cợt nhã:

“Tôi đã 32 tuổi rồi. Em nghĩ chừng đó năm, tôi có yêu ai không?”

Bị anh hỏi vặn, Ngữ Yên cảm thấy câu hỏi của mình thật ngớ ngẩn, có ai chừng đó tuổi mà không yêu người nào cơ chứ. Cô cố tỏ vẻ bình thản nhưng lại không giấu được đôi má đã ửng hồng vì ngượng ngùng:

“Chuyện của anh, làm sao tôi biết được.”

Nhìn dáng vẻ của Ngữ Yên, anh tự nhiên bật cười, một nụ cười nhẹ mang theo chút nhượng bộ:

“Lúc du học ở đây, tôi đã từng quen một vài cô gái nhưng hầu hết chưa đến một tháng đã chia tay.”

Anh cũng từng yêu, cô cũng vậy. Thật trớ trêu thay, bây giờ hai người họ lại trong một mối quan hệ không hề có tình yêu mà lại đi hưởng tuần trăng mật như thế này.

“Anh không nghĩ sẽ cưới một người anh yêu sao?” – Cô tò mò hỏi.

Anh hơi ngã lưng dựa vào ghế, ánh mắt nhìn xa xăm. Dáng vẻ Ngữ Yên ngồi chăm chú đo tỉ lệ của tĩnh vật khi còn hoạt động trong câu lạc bộ, đôi lúc hơi cau mày rồi lại nở nụ cười xinh đẹp khi hoàn thành bức họa của nhiều năm trước lại chơt hiện lên trong đầu anh.

Trầm mặc một chút rồi anh chậm rãi nói, vừa nói vừa nhìn cô cười nhẹ rồi nhanh chóng liếc mắt đi nơi khác.

“Không phải là chưa từng nghĩ tới. Nhưng lúc còn đi học trong nước, tôi từng để ý một người, tôi nghĩ đó có thể là nguyên nhân....”

Câu nói này với anh cũng như là một lời xác nhận: Cảm xúc rung động với cô không phải là loại cảm xúc chớp nhoáng, nó thực chất vẫn luôn ở đó, chỉ là nó đã bị thời gian đóng bụi mà thôi. Anh cũng hi vọng loại cảm xúc này sẽ sớm kết thúc để không ảnh hưởng những kế hoạch của anh về sau.

Dù câu nói của anh bị bỏ lửng, nhưng Ngữ Yên cũng không cần nghe hết nữa. Nhìn gương mặt chẳng mấy khi thể hiện cảm xúc của anh, nay đột nhiên lại hiền hòa đến kì lạ khi nhắc đến một người con gái nào đó đủ để cô biết được, hóa ra trong lòng anh cũng có một bóng hồng ngự trị.

Cô thầm cười, anh tuy giao diện lạnh lùng nhưng hóa ra cũng rất thâm tình.
 
Back
Top