Ngôn tình Hiện đại Đại Lộ Lấp Lánh - Bối Nhi

  • Thread starter Thread starter Bối
  • Ngày gửi Ngày gửi

Bối

Nghịch thủy hành chu
Tác giả
Tham gia
23/9/25
Chủ đề
3
Bài viết
44
Được Like
236
Điểm
33
ĐẠI LỘ LẤP LÁNH
dai lo lap lanh.jpg

Tác giả: Bối Nhi
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, hợp đồng hôn nhân, hào môn gia thế.
Rating: 15+
Tình trạng: Đang tiến hành
Số chương: Khoảng 80 chương
Link thảo luận: Truyện của Bối Nhi
Nhân vật: Trịnh Gia Khải - Lâm Ngữ Yên (Tổng tài - Nhà thiết kế)
Văn án
Trịnh Gia Khải cảm thấy hiện tại tình yêu không phải điều anh hướng tới, thứ anh cần tập trung vào là phát triển sự nghiệp và giữ chắc chiếc ghế chủ tịch tập đoàn JK mà anh đã dùng tất cả trí lực để chạm vào. Nhưng anh lại cần một người vợ trên danh nghĩa để thỏa điều kiện thừa kế của ông nội Trịnh.

Lâm Ngữ Yên vì những tổn thương và đau khổ mà mối tình đầu đem đến trong quá khứ nên cô luôn tìm cách tránh xa mọi mối quan hệ không cần thiết, thề cả đời sẽ chỉ yêu những thiết kế của chính mình chứ không dính dáng với đàn ông.

Một người đặt sự nghiệp lên hàng đầu.

Một người sống chết không muốn kết hôn.

Buộc phải kí một hợp đồng hôn nhân để thỏa mãn những điều kiện mà bản thân cả hai hướng tới. Chỉ là không ngờ nhân duyên vốn đã trao cho họ một sợi chỉ đỏ, chỉ chờ cơ hội buộc chặt họ lại bên nhau.
Trích ngắn
Anh tựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực, lãnh đạm nói:

“Cô nghĩ sao nếu chúng ta kết hôn hợp đồng?”

Cô một mực từ chối:

“Tôi không… không muốn lấy hôn nhân ra làm trò đùa. Người như anh muốn tìm một người để kết hôn giả không khó? Đâu nhất thiết phải là tôi?”

Chỉ vài tháng sau, cũng là cô:


“Tôi… muốn kết hôn cùng anh… Ý tôi là kết hôn hợp đồng.”
 
Sửa lần cuối:
CHƯƠNG 1
Lần cuối cùng xem mắt
Lâm Ngữ Yên đưa xe tiến vào sân biệt thự Lâm gia, cô mệt mỏi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Chưa bước vào trong nhưng cô đã biết chút nữa cô sẽ đối mặt với chuyện gì. Cứ khoảng ba tháng chuyện này lại lặp lại đến phát chán nhưng cô vẫn không thể từ chối trở về đây được.

Cô mở cửa bước vào trong, chưa kịp mở lời chào, mẹ cô đã nồng nhiệt bước nhanh chân ra đón con gái:

“Yên Yên! Con về rồi. Nhanh nhanh vào rửa tay ăn cơm đi, hôm nay mẹ đích thân xuống bếp nấu mấy món con thích đó.”

Nhìn nụ cười triều mến của mẹ, cô không nhịn được mà vòng tay ôm mẹ một cái: “Con về rồi. Mẹ sao không để dì Hoa nấu mà lại tự nấu làm gì cho cực vậy?”

“Dì ấy sao biết con thích ăn gì được. Mẹ có hướng dẫn cũng không giống vị con thích đâu.”

Cô dụi dụi mặt vào vai mẹ: “Chỉ có mẹ mới hiểu con thôi.”

“Nhanh nhanh. Cha con đang chờ trong phòng ăn đấy.”

Nghe đến cha, cô khẽ thở hắt ra. Chuyện không muốn nghe lại sắp diễn ra nữa rồi đấy. Tính khí cha cô xưa nay nóng nảy, việc gì ông cũng muốn áp đảo suy nghĩ của người khác, đặc biệt là với cô. Vậy nên ông như hòn lửa khổng lồ mà giọt nước nhỏ bé như cô luôn cảm thấy sợ hãi.

Ngữ Yên bước vào, ánh nhìn chạm ngay đôi mắt không chút cảm xúc của cha cô – Lâm Thịnh:

“Con về rồi ạ”

“Ngồi xuống đi” – Cha cô nhàn nhạt.

Cô kéo ghế ngồi xuống, tiếng ghế kéo trên sàn làm cho không khí trong phòng ăn dường như nặng nề thêm mấy phần.

“Công việc dạo này của con thế nào?”

“Vẫn ổn ạ. Sắp tới chúng con có hợp tác dự án với một thương hiệu sản xuất đá quý.” – Cô nói nhưng đôi mắt luôn không nhìn về cha mình.

“Có vẻ mọi thứ đều thuận lợi nhỉ? Cha nghĩ con cũng biết cha sẽ nói gì đúng không?”

Bây giờ cô mới đưa mắt nhìn ông, cô đang nghĩ sẽ nói gì để kêu ông dừng lại dự định nhưng khi bắt gặp đôi mắt kiên định của cha mình, cô biết mình có nói gì cũng không được nên hờ hững đáp:

“Con biết”

“Đầu tháng sau con đi gặp nó đi. Tên Trịnh Gia Khải, là người thừa kế tập đoàn JK”

“JK là tập đoàn đá quý nổi tiếng Phong Thành sao?” – Cô không khỏi ngạc nhiên.

“Đúng vậy. Một đối tượng tốt cho con đó.”

Cô trầm mặc một lúc. Cô đã chán ngấy việc phải đi xem mắt rồi, nhưng đối tượng lần này có gia thế thật sự quá mạnh.

Những năm gần đây JK phất lên như một con rồng dũng mãnh bay giữa thương trường. Từ việc sắp phá sản mà lần lượt leo lên, chiếm ngôi vị tập đoàn giàu có nhất Phong Thành.

Lần này đối tượng xem mắt của cô quả thực là đứng ở một vị trí quá cao rồi.

Liệu cô có thể dùng những phương thức trước để từ chối anh ta không? Chắc chắn là không. Điều đó sẽ ảnh hưởng đến gia nghiệp nhà cô. Hay dùng việc nói thẳng với anh ta rằng cô không có hứng thú với việc kết hôn? Như vậy chẳng phải sẽ quá thất lễ sao? Đã không có ý định thì đi xem mắt làm gì?

Cô ngập ngừng một chút mới dám lên tiếng:

“Con có thể không đi xem mắt lần này được không?”

“Tại sao?” – Giọng nói của Lâm Thịnh mang theo chút lạnh lẽo.

“Tập đoàn JK có địa vị quá cao. Con không muốn làm người ta thất vọng.”

“Con có chỗ nào khiến họ thất vọng? Lâm Thịnh ta gầy dựng gia thế này không đủ để con dựa vào mà ngẩng mặt lên với họ sao? Tuy đúng là không ngang vai vế nhưng cũng không đến mức không môn đăng hậu đối.”

Thấy ông có vẻ gay gắt hơn, một dấu hiệu cho thấy sắp có một cuộc tranh cãi nổ ra. Mẹ cô hoảng hốt ngăn cản.

“Ông sao vậy? Đã lâu Yên Yên mới trở về. Con nó cũng làm việc nhiều áp lực. Chuyện xem mắt không thể từ từ nói sao?”

Lâm Thịnh trừng mắt lên nhìn bà:

“Bà xem nó đã bao nhiêu tuổi rồi? Cứ mãi ôm những chuyện trong quá khứ thì biết chừng nào mới lập gia đình? Còn công việc của nó, Lâm gia này không thiếu việc cho nó làm, hà cớ gì nó cứ phải muốn lập nghiệp, cái công ty của nó không có tôi chiếu cố thì liệu có được như bây giờ? Tôi làm tất cả chỉ muốn tốt cho nó, nhưng nó vốn dĩ không nể mặt tôi.”

Vốn dĩ hôm nay cô định sẽ để mọi thứ yên bình rồi rời đi, nhưng cha lại nhắc tới quá khứ, tới sự nghiệp của cô. Một ngọn lửa trong lòng cô tưởng chừng như đè nén đến sắp lụi tàn thì nay lại bùng lên dữ dội.

Không còn suy nghĩ lựa lời mà nói với ông, cô đứng phắt dậy, lớn tiếng:

“Quá khứ của con không có gì xấu hổ. Sự nghiệp của con ban đầu là nhờ vốn của cha nhưng con đã trả hết từ lâu rồi. Sau này con muốn sống cuộc đời của mình. Phiền cha đừng chen vào nữa. Xem mắt gì chứ? Cứ phải kết hôn mới sống được sao? Con không muốn đi xem mắt nữa, dù có là ai con cũng không muốn. Đừng hòng ép buộc được con.”

Cô giật lấy túi xách trên ghế rồi bước vội ra ngoài, bỏ ngoài tai tiếng chửi rủa, đập bàn của cha cô phía sau lưng.

Ra tới xe, cô không kiềm được mà gào khóc to lên. Cái cuộc đời chết tiệt này. Phải giày xéo cô đến bao giờ mới chịu dừng lại chứ?

Chưa kịp mở cửa xe đã có một bàn tay níu lấy bả vai cô. Cô giật mình quay lại, vội lấy tay lau nước mắt đang chảy dài trên má:

“Mẹ ạ?”

Mẹ cô đưa tay ôm cô vào lòng, nỗi uất ức của con gái, bà là người hiểu hơn ai hết. Bà biết cô đã phải chịu rất nhiều đau buồn nhưng là mẹ, bà cũng muốn cô có được hạnh phúc của mình.

“Yên Yên! Lần xem mắt lần này là do mẹ ngõ ý với cha con chứ không phải do ông ấy. Trịnh Gia Khải mẹ đã từng gặp qua rồi. Bà Trịnh cũng khá thân với mẹ, tụi mẹ là muốn tác thành cho hai con. Mẹ biết con ngại gia thế của họ, nếu từ chối thì không hay. Nhưng con cứ thử gặp một lần xem sao. Con không thích có thể nói thẳng với họ cũng được. Không sao cả. Chỉ lần này nữa thôi. Xem như là mẹ xin con được không?”

Cô ngước đôi mắt đầy tơ máu nhìn mẹ mình:

“Nhất định phải đi sao ạ? Con thật sự không muốn kết hôn với ai cả.”

“Chỉ lần này thôi. Xem như là chiều theo ý mẹ một lần. Được không? Gặp rồi về cũng được. Để mẹ và bà Trịnh không phải lấn cấn trong lòng. Nếu lần này không được mẹ sẽ lựa lời nói với cha con, để con tự do sống cuộc sống của mình. Cha mẹ sẽ không can thiệp nữa.”

“Có thật vẫn có thể ra về mà không cần lo lắng gì không ạ? JK có sức ảnh hưởng rất lớn tới các tập đoàn nhỏ khác. Con sợ sẽ đắc tội với họ.”

Bà mỉm cười, đưa tay vuốt những sợi tóc bay loạn trên mặt cô:

“Thật. Không thích con cứ ra về. Mẹ sẽ lựa lời nói với bà Trịnh. Tụi mẹ thân nhau nên cũng dễ thôi. Con không cần lo lắng.”

“Vậy… vậy con sẽ đi.”

Cô tạm biệt mẹ, rồi quay xe rời đi. Trên xe cô suy nghĩ rất nhiều, nhưng cũng thầm cười một cái. Chỉ lần này nữa thôi. Có lẽ cô sẽ được sống cuộc đời của riêng mình. Xem mắt lần cuối, hơn nữa lại có mẹ hậu thuẫn. Lần này không chừng lại quá dễ dàng cho cô rồi.
 
Sửa lần cuối:
CHƯƠNG 2
Váy cưới và đá quý
Vừa bước vào hè, nắng đã dần bắt đầu gay gắt hơn. Buổi trưa sau khi vẽ xong bản thảo cho bộ sưu tập mới, Ngữ Yên liền liên lạc với Nhã Tịnh để sắp xếp đến làm việc với đối tác. Nhã Tịnh là bạn thân của Ngữ Yên từ thời trung học, sau khi Ngữ Yên từ nước ngoài trở về, cả hai đã cùng nhau thành lập một thương hiệu váy cưới, thực hiện hóa ước mơ của cả hai từ thời thanh xuân.

Nhớ năm đó, khi chỉ mới học lớp 11, Ngữ Yên đã khao khát trở thành một nhà thiết kế thời trang. Cô điên cuồng học vẽ, vẽ rất nhiều thể loại, tìm hiểu rất nhiều về các kiểu thời trang nhưng vẫn không biết con đường mình muốn theo đuổi là gì.

Cho đến khi cô được đi xem một buổi trình diễn về váy cưới, nó đã thật sự hớp hồn cô ngay từ lần đầu tiên. Với cô, thời trang váy cưới là một loại thời trang mang nhiều ý nghĩa, nó khiến cho người phụ nữ hạnh phúc và xinh đẹp nhất trong ngày đặc biệt nhất của cuộc đời họ.

Nhưng gia đình cô thì không thích điều đó, cô là con một và cha cô muốn cô phải thừa kế tập đoàn của ông – một tập đoàn không hề liên quan đến thời trang mà chuyên về xây dựng và bất động sản.

Trái ngược với gia đình cô, Nhã Tịnh lại luôn ở bên cạnh đồng hành và bảo vệ ước mơ của bạn mình đến cùng. Cô thiếu nữ năm ấy đã nắm chặt tay Ngữ Yên mà động viên: “Cậu nghĩ sao nếu tớ học về marketing và cùng cậu mở một thương hiệu thời trang váy cưới? Đó chẳng phải là một điều tuyệt vời sao?”

Cứ vậy hai cô gái nhỏ mang ước mơ lớn của mình làm mục tiêu để học tập và phát triển. Sau nhiều biến cố, họ đã thành lập được Eternal Bridal. Tuy còn non trẻ, nhưng lại đạt không ít thành tựu đáng nể trong giới.

Nhã Tịnh đứng trước cửa văn phòng của Ngữ Yên đã 5 phút rồi mà cô bạn có vẻ vẫn chưa nhận ra, cô đưa tay gõ vào cửa mấy cái khiến Ngữ Yên khẽ giật mình ngước nhìn.

“Cậu lại suy nghĩ gì mà nhìn mãi ra cửa sổ vậy?” – Nhã Tịnh cười nhàn nhạt, tay cầm li nước, bước vào trong.

“Tớ có suy nghĩ gì đâu? Đang chờ cậu đến này.”

“Cậu thật sự muốn hợp tác với thương hiệu đá quý kia sao? Bộ sưu tập của họ tớ cùng đã xem qua rồi.” – Cô ngồi xuống sofa, đặt li nước lên bàn.

“Cậu thấy thế nào? Tớ chỉ mới đưa ý tưởng nhưng thật trùng hợp là bộ sưu tập váy cưới của tớ lần này và bộ sưu tập đá quý của họ quả thật quá hợp nhau rồi.” – Ngữ Yên đưa đôi mắt hào hứng nhìn cô bạn của mình.

“Tớ cũng thấy vậy. Nhưng cậu có biết thương hiệu đó là của tập đoàn JK không? Chẳng phải hôm trước cậu nói phải đi xem mắt với người thừa kế tập đoàn đó sao? Cậu còn bảo đây là lần cuối cùng…”

Nghe Nhã Tịnh nói mà lông mày của Ngữ Yên bất giác nhíu chặt vào nhau. Cô thực sự không biết thương hiệu đá quý đó là của tập đoàn JK. Ở Phong Thành này có biết bao nhiêu thương hiệu đá quý, ai mà quan tâm là của tập đoàn nào? Cô chỉ đơn giản là yêu thích những thiết kế của thương hiệu đó thôi.

“Tớ thật sự không biết. Nhưng có làm sao đâu. Chuyện hợp tác này chúng ta đã quyết trước khi tớ biết phải đi xem mắt với anh ta rồi. Chỉ là xem mắt thôi mà. Chắc gì anh ta ưng tớ. Có ưng thì tớ cũng từ chối. Tớ có mẹ chống lưng mà sợ gì. Hơn hết… chúng ta nhỏ bé như vậy, anh ta không quan tâm đâu.”

Nhã Tịnh yên lặng một chút, Yên Yên của cô đã trải qua những gì cô đều biết. Nhưng lần này chẳng phải là một mối duyên rất tốt hay sao?

“Cậu thật sự không muốn lập gia đình à? Tất cả các cuộc xem mắt đều không vừa ý cậu.”

Ngữ Yên tròn mắt nhìn bạn mình: “Cậu lại nói linh tinh gì vậy?”

“Cậu chưa quên được hắn ta sao? Đã sáu năm rồi đó. Sao cậu không thử tìm hạnh phúc cho mình?”

“Tớ quên rồi.” – Ngữ Yên nói dứt khoát nhưng đôi mắt lại không dám nhìn thẳng vào Nhã Tịnh.

Nhã Tịnh có chút tức giận, cô bật dậy đưa tay kéo khuôn mặt nhỏ của Ngữ Yên, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình:

“Cậu chưa quên, tớ biết là cậu chưa quên. Hắn ta là một tên tồi tệ, cậu biết rõ mà. Tại sao cứ luôn để cái bóng của hắn ám ảnh lấy cậu vậy?”

Ngữ Yên có chút hoảng, cô biết Nhã Tịnh không thích nói về vấn đề riêng tư của cô, nhưng có lẽ vì sự cố chấp của cô đã khiến cô ấy tức giận.

“Tớ xin lỗi, tớ thật sự không còn nhớ đến anh ta nữa. Chẳng qua, tớ không dám bước vào một mối quan hệ mới. Tớ sợ…”

Lúc này hốc mắt của Ngữ Yên đã đọng đầy nước mắt khiến cho Nhã Tịnh có chút mềm lòng mà buông tay:

“Cậu làm sao thì làm, tớ không nói nữa.”

Nói rồi cô quay lại ngồi lên ghế sofa, khoanh tay trước ngực, nói:

“Vậy lần hợp tác này cứ diễn ra như kế hoạch đi. Cậu nói cũng đúng, chúng ta nhỏ bé như vậy, Trịnh Gia Khải cũng chẳng để ý tới đâu. Tớ chỉ mong lần ra mắt sản phẩm này sẽ đem lại doanh thu tốt. Nhưng để êm xuôi mọi chuyện thì lần này cậu phải từ chối cho khéo vào. Đừng có chọc vào ổ kiến, nghe chưa?”

Ngữ Yên đứng dậy, đi nhanh về phía Nhã Tịnh mà ngồi xuống, cô vòng tay ôm lấy cô ấy, nhỏ giọng nói:

“Tuân lệnh! Với tớ thì cậu là nhất.”

Nhã Tịnh vẫn chưa nguôi cơn giận, lấy tay chỉ chỉ vào trán Ngữ Yên:

“Cậu phiền chết đi được.”

Buổi chiều hôm đó, họ đến trụ sở của thương hiệu đá quý Venus. Kí kết hợp đồng chính thức, cùng hợp tác ra mắt bộ sưu tập váy cưới và trang sức đá quý đi kèm theo. Đây là lần đầu tiên Eternal Bridal bé nhỏ của hai cô gái hợp tác chiến lược với một thương hiệu đá quý nên họ vừa lo lắng vừa hào hứng. Trong lòng không khỏi mong chờ đến ngày bộ sưu tập được ra mắt vào khoảng bốn tháng nữa.
 
CHƯƠNG 3
Tôi là Trịnh Gia Khải
Sau khi hợp đồng được kí kết, Ngữ Yên lao vào hoàn thành bộ thiết kế của mình, ngày ngày cùng nhân viên thâu đêm suốt sáng tại xưởng may. Nhã Tịnh thì lên kế hoạch quảng bá cho ngày ra mắt sản phẩm. Hai cô gái quần quật làm việc để mọi thứ được diễn ra suôn sẻ và hoàn hảo nhất trước thời hạn.

Suốt gần một tháng công việc bận rộn, quên ăn quên ngủ, Ngữ Yên dường như sắp kiệt sức đến nơi. Cô nằm dài trên bàn làm việc, đôi mắt nhắm lại dưỡng thần. Hứa trong lòng, nốt hôm nay sẽ tự thưởng một ngày nghỉ chứ cô không thể gắng gượng hơn được nữa. Mới đi được gần nửa chặng đường thôi. Nếu cô phải bệnh thì mọi thứ sẽ đổ bể hết.

Chợt tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ giờ giải lao quý giá của cô, cô lười biếng bấm nghe mà chẳng màng liếc nhìn xem ai gọi đến.

“Alo!”

“Cô là Ngữ Yên?” – Một giọng nói rất trầm vang lên trong điện thoại mang theo ngữ khí cao ngạo và lạnh lùng.

Cô thoáng nghi hoặc, vội nhìn trên điện thoại, là một dãy số lạ.

“Là tôi. Cho hỏi anh là ai vậy?”

“Tôi là Trịnh Gia Khải. Chuyện xem mắt của chúng ta có lẽ cô đã nghe được từ ông bà Lâm rồi đúng không?”

Trịnh Gia Khải? Cô đứng hình chừng hai giây.

Chết tiệt! Đúng là Trịnh Gia Khải.

Cô lao đầu vào công việc mà quên mất việc phải đi xem mắt với anh ta. Thậm chí cô không nhớ là đã định sẵn ngày nào nữa. Cô vội nhìn cuốn lịch trên bàn rồi tự hỏi liệu có phải là hôm nay không?

“Tôi biết. Thật thất lễ vì không liên lạc với anh sớm hơn.” – Cô chỉ có thể xin lỗi, chứ không thể cho anh ta biết rằng cô hoàn toàn không để tâm đến cuộc xem mắt này.

“Theo lịch là tối nay chúng ta gặp mặt, nhưng tôi có việc gấp phải đi. Có thể hẹn cô vào tối mai không?”

“Được.” – Cô như bắt được vàng nhưng không dám để nụ cười trên môi phát ra tiếng.

“Vậy địa điểm và thời gian cụ thể tôi sẽ gửi cho cô sau. Chào nhé.”

“Chào anh.”

Tiếng tút tút vang lên trong điện thoại cô mới hoàng hồn nhìn vào màn hình, chả phải là quá may mắn hay sao? Hôm nay cô còn định thức thâu đêm tại xưởng, đừng nói là xem mắt, đến ăn cô còn không nhớ. Nếu mà thật sự quên để anh leo cây thì cô chết chắc.

Sáng hôm sau, khi hoàn thành được chiếc váy thứ ba trong bộ sưu tập, cô xiêu vẹo đi vào văn phòng của Nhã Tịnh. Cô bạn xinh đẹp của Ngữ Yên cũng làm việc chả khác cô là mấy nhưng sao trông cô ấy vẫn rạng ngời sức sống như vậy chứ?

Ngữ Yên có chút ghen tị lao vào nhéo nhéo đôi má hồng hào của Nhã Tịnh.

“Ai cho phép cậu xinh đẹp như vậy hả? Đồ xấu xa này.”

Nhã Tịnh mắt không rời khỏi máy tính, khẽ gạt tay Ngữ Yên ra khỏi mặt mình:

“Tại tớ không quên ăn, quên ngủ như cậu. Hôm nay cậu nghỉ phải không? Về sớm ngủ chút đi.”

“Tối nay… tớ đi gặp Trịnh Gia Khải.”

Lúc này Nhã Tịnh mới chịu đưa mắt lên nhìn Ngữ Yên, cô nhìn khuôn mặt có hơi gầy, quầng mắt thâm đến mức có lẽ gấu trúc cũng phải chịu thua của Ngữ Yên mà trong lòng không khỏi thương xót.

Trịnh Gia Khải, anh ta trừ khi không có mắt mới ưng nổi cô bạn này của cô.

“Chiều này tớ sẽ thuê cho cậu một thợ trang điểm. Cậu không thể đi gặp đối tượng xem mắt với bộ dạng này được.”

“Trông tớ xấu lắm sao?” – Vừa nói, Ngữ Yên vừa căng mắt nhìn mình phản chiếu trong tấm kính cửa sổ.

“Nếu tớ là anh ta, cậu thật sự không thể lọt vào mắt nổi.”

Ngữ Yên nhăn mũi:

“Vậy thì chẳng phải đúng ý tớ quá sao. Ai cần lọt vào mắt anh ta chứ? Thế này thì tớ cứ để mặt mộc đi thành ra lại quá tuyệt rồi.”

Quả thật không chịu nổi sự hoang đường của Ngữ Yên, Nhã Tịnh liền đứng dậy, đẩy cô ra khỏi phòng:

“Đó là phép lịch sự tối thiểu, cậu có hiểu không? Còn bây giờ thì mau về nhà và ngủ đi. Cậu sắp biến thành con gấu trúc bị suy dinh dưỡng rồi.”

Về đến nhà, sau một tháng mới được nằm lại đàng hoàng trên chiếc giường thân yêu, Ngữ Yên ngủ hẳn một mạch đến bốn giờ chiều.

Cô bị đánh thức bởi tiếng chuông cửa. Là thợ trang điểm mà Nhã Tịnh đặt trước cho cô.

Sau khi ngồi ngay ngắn trên ghế để thợ trang điểm họa mặt cho mình thì Ngữ Yên tay trái cầm bánh bao đã ăn được một ít, tay phải lướt đọc tin nhắn giải quyết vài công việc còn sót lại.

Cô cẩn thận xem lại tin nhắn mà Trịnh Gia Khải đã gửi cho cô vào tối qua: “Nhà hàng Thượng Ân, 7 giờ tối.”
 
CHƯƠNG 4
Gặp mặt
7 giờ tối, Ngữ Yên có mặt tại nhà hàng Thượng Ân. Đây là một nhà hàng rất có tiếng tại Phong Thành, nơi lui tới thường xuyên của các sếp tổng. Ngày trước cô cũng đã từng cùng cha đến nơi này không ít lần.

Trước khi xuống xe, Ngữ Yên liếc nhìn mình trong gương, cô thầm khâm phục bàn tay tài hoa của thợ trang điểm. Trong gương nhìn cô không khác gì mấy nữ diễn viên nổi tiếng là bao.

Cô cảm thấy có hơi hối hận vì không căn dặn cô ta trang điểm tự nhiên hơn một chút, lộ ra một ít quầng thâm trên mắt thì càng tốt. Cũng may cô đã chọn một bộ đồ có hơi hướng công sở và khá bảo thủ. Hi vọng Trịnh Gia Khải không để cô vào mắt.

Cô hít một hơi, sắp xếp trong đầu một kịch bản từ chối hoàn hảo nhất. Không cần biết anh có ưng cô hay không, cứ phải nghĩ cách từ chối trước đã. Phải thật khéo để không ảnh hưởng đến Lâm gia và sự nghiệp của cô.

Bước vào trong, cô được quản lý hướng dẫn vào phòng bao mà Trịnh Gia Khải đã đặt trước với tư cách là khách mời của anh.

Vừa chạm mặt, cô hơi sững lại. Anh là một người đàn ông tuy không phải có vẻ đẹp xuất chúng nhưng lại khá điển trai, phong thái được phủ lên vẻ phong trần và trưởng thành.

Đây là lần đầu tiên cô gặp mặt anh, cũng chưa nhìn qua ảnh lần nào, nhưng tại sao gương mặt này lại có chút quen thuộc, hình như đã từng gặp qua.

Trịnh Gia Khải thấy cô bước vào liền lịch sự đứng dậy gật đầu chào, rồi vòng ra phía đối diện kéo ghế cho cô.

Đến bên cạnh anh, cô chợt nhận ra bản thân mình thật nhỏ bé. Dáng người rất cao và vẻ ngoài cường tráng của anh khiến Ngữ Yên cảm thấy bị áp đảo nhưng cô vẫn mạnh dạn mở lời trước:

“Chào anh, tôi là Lâm Ngữ Yên.”

“Tôi là Trịnh Gia Khải.”

Sau khi yên vị trên ghế, nhân viên đưa đồ ăn lên khiến trong phút chốc cả hai rơi vào im lặng. Khi nhân viên lui ra, anh mới lên tiếng:

“Tôi không biết cô thích ăn gì nên đã gọi trước một vài món đặc sắc ở đây. Cô thử xem.”

Anh gắp vào chén cô một miếng thịt nhưng cô không động đũa, cô không đến đây để ăn, cô đến đây để kết thúc ngày xem mắt cuối cùng của mình.

“Thật thất lễ. Không biết anh đã biết gì về tôi chưa?”

Anh đưa đôi mắt nhìn cô, rồi khẽ cười:

“Tôi biết. Cô là con gái của Lâm tổng. 28 tuổi. Từng đi du học về thiết kế thời trang và hiện đang có một thương hiệu váy cưới tại Phong Thành. Chúng ta từng học chung trường đại học ở Ninh Châu.”

Cô thoáng ngạc nhiên:

“Chung trường đại học sao? Chả trách tôi nhìn anh có chút quen mắt. Có phải chúng ta đã từng gặp nhau ở đó không?”

“Cùng chung câu lạc bộ hội họa.” - Trịnh Gia Khải vốn nghĩ cô sẽ không nhớ đến anh, hóa ra cũng có chút ấn tượng.

Cô À một tiếng rồi lại rơi vào im lặng. Vậy anh là tiền bối của cô sao? Nếu có gặp chắc là vào năm nhất. Những năm đó cô chỉ yêu thích vẽ và mối tình đầu của mình. Thực sự không hề quan tâm đến những người xung quanh. Đến năm vừa ra trường, có sự cố nên cô đã nhanh chóng ra nước ngoài.

Bây giờ cô cũng chỉ muốn toàn tâm toàn ý cho sự nghiệp, còn chuyện yêu đương, kết hôn thực sự không nằm trong dự tính của cô.

“Lại thất lễ khi tôi không tìm hiểu về anh trước. Tôi chỉ biết anh hơn mình ba tuổi và là người thừa kế tập đoàn JK thông qua những gì mà gia đình tôi đã nói trước đó.”

“Không sao. Chúng ta có thể tìm hiểu về nhau sau.” – Anh cười nhàn nhạt, đúng là không nên trông mong quá nhiều vào cô.

Lại còn tìm hiểu nhau sau, cô căn bản là không muốn gặp lại anh. Cô muốn kết thúc trong hôm nay để ngày mai không phải vấn vương bất cứ điều gì làm ảnh hưởng đến công việc của mình.

Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh nên đành lựa chọn nhìn vào chiếc mũi cao kia để tránh phải nhìn trực tiếp.

“Thật ngại nhưng xin phép cho tôi được nói thẳng. Tôi không có ý định yêu đương hay kết hôn. Tôi cảm thấy cuộc sống hiện tại khá tốt. Tôi đến đây vì phép lịch sự và vì mẹ của mình.”

“Tôi biết. Mẹ tôi đã có nói qua rồi.”

Chắc chắn là mẹ cô đã nói chuyện với bà Trịnh, chứ sao anh biết được mấy điều này cơ chứ?

“Nếu anh đã biết, vậy… tại sao còn nói chúng ta có thể tìm hiểu sau?”

“Vậy tôi cũng không vòng vo nữa, công việc của tôi rất bận rộn. Tôi không thích sự ràng buộc trong hôn nhân, ở một mình rất tốt. Nhưng tôi bị phiền toái bởi gia đình mình. Cô biết đó, tôi không thể đi xem mắt mãi được. Tôi cần một cuộc hôn nhân để ổn định cuộc sống của mình và đó cũng là điều kiện để tôi thừa kế tập đoàn.”

“Thì?” – Cô nghe anh nói mà chẳng hiểu gì. Anh nói nhiều như vậy rốt cuộc là có ý gì chứ?

“Cô không muốn yêu đương, kết hôn. Tôi cũng vậy. Không phải chúng ta quá hợp nhau sao?”

Hợp? Hợp chỗ nào chứ? Anh không muốn là chuyện của anh, liên quan gì đến chuyện không muốn của cô? Cô mắt tròn mắt dẹt, khó hiểu nhìn anh:

“Tôi không hiểu ý anh lắm.”

Anh tựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực, lãnh đạm nói:

“Cô nghĩ sao nếu chúng ta kết hôn hợp đồng?”

Những gì anh vừa nói thực sự vượt quá sức tưởng tượng của cô, chẳng phải còn hơn cả kịch bản trong phim dài tập nữa sao. Cô là nhà thiết kế thời trang, không phải diễn viên. Hơn nữa, lần xem mắt này không được thì cô đã thoát khỏi kiếp xem mắt rồi. Cần gì phải kết hôn hợp đồng cùng anh chứ?

“Tôi không… không muốn lấy hôn nhân ra làm trò đùa. Người như anh muốn tìm một người để kết hôn giả không khó? Đâu nhất thiết phải là tôi?”

“Nhưng tôi thấy cô phù hợp.” – Anh cười như không cười nhìn thẳng vào mắt cô.

Phù hợp gì nữa? Cô chẳng thấy phù hợp gì cả. Lẽ nào anh để cô vào mắt rồi hay sao? Lúc này đầu cô đã rối tung lên đến mức không thể lựa lời để đối đáp với anh nữa.

Mẹ cô đã nói cô thể từ chối thẳng. Đến nước này, cô không cần cẩn trọng nữa. Tay cô nắm chặt tà áo, lấy hết dũng khí lên tiếng:

“Tôi xin lỗi nhưng tôi cảm thấy không phù hợp. Phiền anh hãy phản hồi với Lâm gia rằng không ưng tôi có được không?”

Anh im lặng nhìn cô một chút, cô cương quyết hơn anh nghĩ. Vốn nghĩ rằng cô là một đối tượng hoàn hảo nhưng có vẻ anh tính sai rồi. Cô vốn là không cần một cuộc hôn nhân làm bình phong cho mình.

Giọng anh dường như trầm hơn, miễn cưỡng đáp:

“Được.”
 
CHƯƠNG 5
Không muốn bỏ lỡ

Trở về từ cuộc xem mắt thất bại, Trịnh Gia Khải có chút không hài lòng. Anh ngồi trong phòng làm việc, mắt xem công văn nhưng trong đầu không khỏi nghĩ về Ngữ Yên. Anh gia thế tốt như vậy, lời đề nghị của anh cũng không quá tồi. Nếu là cô gái khác có lẽ họ đã vui vẻ đồng ý rồi. Nhưng còn cô thì chỉ một mực muốn từ chối, chẳng lẽ là chứng xa lánh đàn ông sao? Chợt tiếng chuông điện thoại phá vỡ mạch suy nghĩ của anh, là mẹ Trịnh:

“Gia Khải! Con đi xem mắt như thế nào rồi? Con bé có phải rất đáng yêu không?”

“Con thấy không tồi.” – Anh cười nhàn nhạt, mẹ anh quả thật nắm bắt tình hình rất nhanh.

“Rồi hai đứa quyết định như nào? Con bé có ưng con không?” – Mẹ Trịnh không giấu được sự tò mò.

“Cô ấy bảo con phản hồi với Lâm gia rằng con không ưng cô ấy.”

“Con bé muốn con chủ động nói với họ sao? Nó có thể trực tiếp nói trước mà.”

“Có lẽ vì gia thế của chúng ta không tiện để người khác từ chối.”

“Vậy rồi con định thế nào? Nếu con muốn, mẹ sẽ nói với bà Lâm.”

“Con không muốn bỏ lỡ.” – Anh nói dứt khoát như thể đã chuẩn bị sẵn câu này trong đầu vậy.

“Mẹ hiểu rồi. Con nghỉ ngơi sớm đi nhé. Cuối tuần nhớ về ăn cơm. Ông con lại nhắc con rồi đấy.”

“Con biết rồi.”

Cúp máy, anh mệt mỏi tựa vào thành ghế. Với anh, bây giờ sự nghiệp được đặt lên hàng đầu. Để đứng được vị trí như ngày hôm nay anh đã bỏ rất nhiều công sức, không thể để những thứ khác khiến anh phân tâm khi chưa nắm chắc trong tay vị trí chủ tịch của tập đoàn JK. Nhưng anh lại bị ông nội Trịnh nhà mình không buông tha việc kết hôn. Ông muốn anh yên bề gia thất trước khi kế thừa gia nghiệp nhà họ Trịnh.

Để chiều lòng ông, anh cũng đã cố gắng đi xem mắt nhiều lần, tiếc rằng các cô gái anh gặp hầu như không thiếu tiền, họ cần một người để yêu, nhưng anh thì không có thời gian và nhu cầu cho họ điều đó. Thực ra, căn bản cũng chẳng có ai khiến anh buộc bản thân phải cam tâm tình nguyện đặt tâm tư vào họ.

Vậy nên, lần này thực sự anh không muốn bỏ lỡ. Ngữ Yên quá phù hợp với mong muốn của anh hiện tại. Một người vợ không có tình cảm với anh, không quan tâm anh làm gì, ở đâu, không cần anh phải dành thời gian bên cạnh.

Hơn hết, cô vốn là người anh đã tìm kiếm quá lâu rồi, chỉ là cảm giác không muốn để vụt mất. Nói phải bỏ qua lần này, chắc là không thể.

Về phía Ngữ Yên, cô vẫn tin tưởng Trịnh Gia Khải sẽ thực sự mở lời từ chối với Lâm gia. Cô sẽ thoát kiếp đi xem mắt, sống một cuộc sống độc thân tự do tự tại nên cô đã không còn bận tâm về anh nữa.

Trong suốt ba tháng sau đó, Ngữ Yên dốc hết sức lực vào công việc của mình. Cô hoàn thành bộ sưu tập sớm hơn dự kiến mười ngày, cùng Nhã Tịnh chốt các chiến lược quảng bá cho ngày ra mắt bộ sưu tập. Một dấu ấn mới trong sự nghiệp của hai cô gái đang dần hoàn thiện, bao tâm huyết, cố gắng đang đợi ngày hái được quả ngọt, rất đáng để mong chờ và hi vọng.

Trước ngày diễn ra buổi trình diễn một tuần, Ngữ Yên đến bên đối tác xem các sản phẩm trang sức cũng vừa được hoàn thiện. Những viên đá quý được chế tác vô cùng tinh xảo, hút mắt người nhìn. Nếu chúng được kết hợp với váy cưới của cô quả thực là trời sinh một cặp.

Sau khi nghĩ trong đầu bao nhiêu lời cảm thán cho những bộ trang sức kia, cô vô tình lướt nhìn thấy một chiếc nhẫn được thiết kế rất tinh tế đặt riêng biệt trong một tủ kính nhỏ, có thể đây là mẫu trưng bày giới hạn.

Chiếc nhẫn như một sợi dây mềm mại được thắt hình vô cực, trên đó được đính những viên kim cương nhỏ sáng lấp lánh, tuy đơn giản nhưng lại rất nghệ thuật. Cô không kiềm được, đứng nhìn nó lâu một chút.

Chợt một giọng trầm vang lên trên đỉnh đầu cô:

“Thích chiếc này sao?”

Ngữ Yên giật mình, xoay đầu nhìn về phía sau. Là Trịnh Gia Khải. Chưa thốt ra câu hỏi sao anh lại ở đây thì mới chợt nhớ thương hiệu này là của tập đoàn JK. Cô bất giác đứng ngây ngốc không biết trả lời như thế nào với anh.

“Tôi nghe nói hôm nay Lâm tổng đến khảo sát bộ sưu tập mới của chúng tôi, nên tôi đến để chào hỏi một chút.”

“A! Đừng gọi tôi là Lâm tổng. Chúng tôi chỉ là làm ăn nhỏ, không phù hợp để Trịnh tổng gọi như vậy.”

Cô bối rối nhìn anh rồi vội tránh mắt đi nơi khác. Bình thường những việc ngoại giao về công việc sẽ do Nhã Tịnh đảm nhiệm, cô khá rụt rè nên thường sẽ lui về sản xuất. Nhưng hôm nay Nhã Tịnh không đi cùng cô. Hơn hết, người đứng trước mặt lại là đối tượng từng xem mắt nên khiến cô không khỏi lúng túng.

“Vậy tôi có thể gọi thẳng tên cô không? Ngữ Yên?”

Tuy trong lòng có chút ngứa ngáy khi bị gọi thẳng tên như vậy, nhưng cô không còn cách nào khác, gọi tên còn đỡ hơn là gọi Lâm tổng. Thật sự rất không phù hợp.

“Vâng. Tùy ý Trịnh tổng.”

Anh nở một nụ cười nhẹ rồi nói nhỏ với trợ lý kế bên điều gì đó. Sau khi trợ lý rời đi anh liền mời cô ra phía trước sảnh.

“Tôi nghe nói lần này thương hiệu Venus của chúng tôi sẽ ra mắt cùng với một thương hiệu váy cưới mới nổi. Không ngờ lại là của cô.”

Anh có mặt ở đây quả thực không phải là cố tình gặp cô, chỉ là anh biết thương hiệu Venus của tập đoàn sẽ ra mắt sẳn phẩm cùng với một thương hiệu váy cưới. Lần hợp tác này có phần đột phá, một hướng đi hoàn toàn mới so với các chiến lược truyền thống khác nên anh mới đến đây để chào hỏi. Chỉ không ngờ có thể gặp được cô.

“Vâng. Tôi rất vinh hạnh được làm việc với một tập đoàn lớn như JK. Rất mong được Trịnh tổng chiếu cố.”

“Khi nào thì ra mắt sản phẩm?”

“Là chủ nhật tuần sau.”

“Được. Tôi sẽ đến tham dự. Mong chúng ta hợp tác thành công.”

Anh đưa tay ra ngỏ ý muốn bắt tay, vì phép lịch sự, Ngữ Yên cũng ngại ngùng bắt tay với anh một cái nhưng trong lòng tự nhủ nếu trong tương lai còn làm việc với các hãng trang sức, cô chắc chắn sẽ né xa những thương hiệu của JK. Cô thực sự không muốn gặp lại anh, lí do thì không quá rõ ràng, chắc có lẽ vì ấn tượng không tốt về lời đề nghị kết hôn giả của anh.

Trước khi cô rời khỏi trụ sở của Venus, trợ lý của Trịnh Gia Khải đã quay lại và cầm theo một chiếc túi nhỏ đưa cho anh.

“Lần đầu hợp tác, tôi có món quà nhỏ. Mong cô không chê cười.”

Anh đưa chiếc túi về phía cô, Ngữ Yên tròn mắt nhìn anh, hai tay nắm chặt vào chiếc túi xách của mình, có ý không muốn nhận. Giọng nói có chút khẩn trương:

“Không cần phải như vậy đâu. Được làm việc với JK đã là vinh dự cho chúng tôi rồi.”

Anh nhìn rõ được sự bối rối xen lẫn chút khó xử trong ánh mắt của cô. Quả thực cô không muốn thân thiết với anh dù chỉ là một chút. Nhưng sự lúng túng của cô dường như lại khiến anh muốn tiến thêm một bước trong mối quan hệ của hai người.

Anh không khách sáo cầm lấy tay cô và đặt chiếc túi nhỏ vào đó. Cười như không cười:

“Cô không nhận, tôi sẽ mất mặt lắm. Xem như là nể mặt tôi nhé.”

Đôi tay anh buông ra rất nhanh khiến cô không có cơ hội từ chối món quà này. Ngập ngừng một chút, cô mới chịu lên tiếng:

“Vậy món quà này… cảm ơn Trịnh tổng.”

Trở về căn hộ nhỏ của mình. Ngữ Yên có chút tò mò mở túi giấy mà Trịnh Gia Khải đã đưa. Là một chiếc hộp. Cô đã dự đoán trước món quà này là gì nên cô cũng không quá bất ngờ khi thấy chiếc nhẫn lúc nãy mình ngắm nhìn ở tủ trưng bày đang nằm ngay ngắn trong hộp.

Ánh đèn làm những viên kim cương sáng lấp lánh thêm mấy phần khiến cô không kiềm được mà đeo thử vào tay. Thật vừa vặn và hợp với bàn tay có chút mảnh khảnh của cô. Nhưng rồi cô lại tháo ra và cất vào hộp, đặt ngay ngắn trên kệ tủ. Nếu là cô mua nó thì có lẽ cô sẽ đeo thường xuyên, còn đây là Trịnh Gia Khải tặng nên cô không còn hứng thú với nó nữa.
 
Sửa lần cuối:
CHƯƠNG 6
Góc khuất không màu
Trước buổi ra mắt sản phẩm ba ngày, Ngữ Yên trở về Lâm gia một chuyến. Từ ngày thành lập Eternal Bridal đã được hơn ba năm, cô đã cho ra trên dưới khoảng năm bộ sưu tập, nhưng những lần ra mắt sản phẩm trước chỉ đều có mẹ tham dự. Lần này đặc biệt hơn một chút, đây là bộ sưu tập mang tâm huyết lớn nhất, tốn nhiều thời gian nhất của cô, hơn hết lại hợp tác với một thương hiệu trang sức có tiếng nên dù là có khắc khẩu với cha, nhưng cô vẫn muốn thuyết phục ông đến dự buổi ra mắt lần này. Phần lớn là muốn khẳng định tài năng của mình với ông và được ông công nhận.

Cô có hơi căng thẳng bước vào thư phòng của Lâm Thịnh, cha cô đang xem công văn, không để ý có người bước vào. Cô tiến vào, đặt nhẹ tay lên vai ông:

“Cha! Con về rồi.”

Ông không quay lại nhìn, lạnh lùng nói:

“Ta tưởng con quên mất đường về rồi.”

Cô biết ông còn giận, từ hôm cãi nhau với ông tới nay đã bốn tháng cô không trở về. Không phải cô bực tức với ông mà thực sự công việc của cô rất bận.

“Con xin lỗi. Cha định giận con mãi sao?”

Cô cúi người nhìn vào mắt ông, gương mặt thoáng vẻ nũng nịu. Tuy hai người hay khắc khẩu nhưng cô biết ông rất yêu thương mình. Ngoài mặt luôn làm vẻ lạnh nhạt với cô nhưng sau lưng lại nương theo cô mà hỗ trợ.

“Con về có việc gì?” – Lúc này ông không nhịn được, liếc nhìn cô một cái.

“Chủ nhật này con ra mắt bộ sưu tập mới. Cha với mẹ đến tham dự nhé.”

“Ta không đi.” – Ông dời mắt khỏi cô, tiếp tục nhìn vào công văn.

“Cha! Lần này thật sự rất có ý nghĩa với con. Hơn hết còn có đối tác đến tham dự. Con rất muốn có cha bên cạnh để làm chỗ dựa.”

Tập đoàn Lâm Thị nhà cô tuy không phải là quá lớn mạnh nhưng cũng có máu mặt và thâm niên ở Phong Thành. Cô cũng muốn có chỗ chống lưng, để có thể ngẫng cao đầu một chút. Mặc dù đó không phải là mục đích chính cô muốn ông đến buổi ra mắt.

Đã rất lâu rồi, Lâm Thịnh không nghe con gái mình năn nỉ hay đòi hỏi điều gì từ ông nên không khỏi mềm lòng. Dù gì cũng là ngọc ngà mà ông sinh ra, trước khi cô gây ra sự cố năm đó, hai cha con vốn dĩ rất hòa hợp.

“Được rồi. Ta sẽ sắp xếp.”

Trước sự đồng ý của ông, cô vui mừng choàng tay ôm ông một cái rồi ngượng ngùng bỏ ra. Không nhớ nổi lần cuối cô ôm ông là khi nào? Chắc khoảng sáu năm về trước chăng?

Đêm đó cô ở lại Lâm gia, bước vào căn phòng vốn dĩ thuộc về mình nhưng bây giờ lại vô cùng xa lạ. Đã sáu năm rồi cô mới dám bước vào, nếu không phải mẹ năn nỉ cô ở lại thì cô đã trở về nhà riêng của mình rồi.

Mọi thứ vẫn như sáu năm trước, không hề thay đổi. Những ám ảnh của năm đó dường như đã phai đi nhiều rồi nhưng cô biết bản thân mình vẫn chưa quên được.

Cô đến bên tủ quần áo, gạt nhẹ những chiếc váy sang một bên, đưa tay sâu vào trong góc tủ lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Đôi tay cô run lên, lưỡng lự không biết có nên mở ra hay không, nhưng rồi không biết bằng sự dũng cảm nào đó thôi thúc khiến cô không kìm được mà mở ra. Bên trong là hai bức ảnh, một bức ảnh đen trắng có phần bị nhàu nát và một bức ảnh cô chụp cùng người đàn ông đó. Tay cô sờ nhẹ lên bức ảnh đen trắng, nước mắt vô thức chảy dài má.

Chợt tiếng gõ cửa vang lên khiến cô hoảng hốt, vội cất chiếc hộp vào trong tủ. Cô đưa tay lau đi dòng nước mắt, vỗ vào mặt vài cái để làm bản thân tỉnh táo trở lại. Cô đưa tay mở cửa, là mẹ cô đang cầm trên tay một cốc sữa ấm, không khách sáo bước vào bên trong, đặt li sữa lên bàn trang điểm:

“Uống chút sữa rồi hãy ngủ, trông con gầy đi nhiều rồi.”

Bà nắm tay cô kéo lên giường ngồi cùng bà. Đứa con gái mà bà yêu thương hết mực lần đầu chịu ngủ lại sau ba năm về nước khiến bà có chút vui mừng. Không biết lí do vì chiều lòng bà hay cô thực sự đã không còn vương vấn trong lòng. Nhưng bà không hỏi để tránh chạm vào vết thương lòng của cô.

“Hôm trước con đi xem mắt với Trịnh Gia Khải như thế nào rồi? Suốt mấy tháng nay mẹ biết con bận rộn nên cũng không tiện hỏi.”

Cô thoáng chút ngạc nhiên nhìn mẹ, Trịnh gia không hề nói gì với bà sao? Chẳng phải anh ta đã đồng ý phản hồi lại với gia đình cô rồi mà.

“Họ không nói gì với mẹ sao?”

“Mẹ có hỏi thăm bà Trịnh. Bà ấy nói rằng hai đứa rất tốt. Nhưng hỏi thêm thì bà ấy nói không rõ, chỉ nghe Trịnh Gia Khải nói như vậy nên mẹ tưởng hai đứa đã có chút tiến triển rồi.”

Cô tròn mắt rồi lại chớp chớp vài cái, rõ ràng là chưa hiểu được lời nói của Trịnh phu nhân. Vốn dĩ anh đã chấp nhận từ chối cô rồi, tại sao bậy giờ lại nói rất tốt? Không muốn mẹ mong chờ thêm, cô thẳng thắn:

“Tụi con không có gì đâu ạ. Con đã từ chối anh ấy ngày hôm đó rồi.”

“Không hợp sao?” – Tuy hỏi vậy nhưng bà biết con gái bà đâu quan tâm đến chuyện hợp hay không hợp. Nó chỉ muốn tránh xa đàn ông mà thôi.

“Không hợp.” – Cô cụp mắt nhìn xuống sàn nhà.

“Có phải bao nhiêu năm con vẫn chưa quên được chuyện cũ hay không? Sao con không thử có một mối quan hệ mới?” – Lời mẹ Lâm vừa nói ra trong lòng bà đã hối hận rồi, bà biết không nên nhắc đến chuyện cũ của cô.

Cô chầm chậm ngước lên nhìn mẹ nhưng vội vàng né tránh. Cô nắm chặt tay mẹ như cố trấn an chính mình.

“Mẹ! Con muốn tập trung vào phát triển sự nghiệp. Muốn sống theo lựa chọn của mình.”

“Được rồi. Mẹ không ép con. Chỉ cần con vui vẻ là được.”

Cô khẽ cười gượng, sau những vấp ngã trong quá khứ, cô thật sự không muốn bước vào một mối quan hệ với bất kì người đàn ông nào nữa. Cô sợ bản thân sẽ lại phải chịu nhiều tổn thương, nếu đúng là như vậy, thực sự cô sẽ không còn có thể vực lại được nữa.
 
CHƯƠNG 7
Cô ấy là người của tôi
Buổi ra mắt bộ sưu tập váy cưới kết hợp với trang sức đi kèm của Eternal Bridal và thương hiệu đá quý Venus đã tạo ra một tiếng vang lớn trong ngành thời trang ở Phong Thành. Buổi trình diễn vô cùng bắt mắt đã được giới truyền thông khen ngợi trên khắp các mặt báo khi vừa mới kết thúc. Mẹ cô hết sức tự hào vì con gái, cha cô tuy không thể hiện quá nhiều nhưng ông cũng không thể giấu được nét cười nơi đáy mắt.

Sau khi ra chào sân với danh nghĩa là nhà thiết kế, cô đã bị vây quanh bởi những lời chúc mừng và những lời phỏng vấn bên các nhà đài. Ngữ Yên biết mọi cố gắng của mình đang nhận được thành quả tốt nên trong suốt buổi phỏng vấn cô luôn cười rạng rỡ, tự tin trả lời các câu hỏi mà quên mất bản thân đã từng rụt rè như thế nào. Thực ra đây mới là phong thái vốn có của bản thân mà cô đã đánh mất.

Rời khỏi buổi biểu diễn, Hạ Trình – Giám đốc của Venus đã mời Ngữ Yên và Nhã Tịnh dùng một bữa cơm ăn mừng sự thành công của buổi biểu diễn, tất nhiên đó là chủ ý của Trịnh Gia Khải. Tuy Ngữ Yên đang rất vui nhưng cô vẫn ngại Trịnh Gia Khải, những điều mẹ cô nói đêm hôm trước vẫn khiến cô thấy khó chịu, luôn muốn tìm cơ hội để hỏi rõ anh. Nhưng có vẻ hôm nay vẫn là không tiện.

Bữa cơm khá thân mật, họ tự tán dương nhau về những gì đã đạt được. Ngữ Yên và Nhã Tịnh có chút hưng phấn nên uống nhiều rượu hơn bình thường. Suốt bữa cơm Trịnh Gia Khải chăm chú lắng nghe ba người họ nói chuyện, đôi khi thêm vài câu phụ họa vì vốn dĩ dự án này anh không tham gia nên cũng không có gì để nói nhiều. Đôi mắt anh thường liếc nhìn Ngữ Yên, so với vẻ căng thẳng của hai lần gặp trước thì lần này cô lại cười khá nhiều, nụ cười duyên dáng trên gương mặt ửng hồng kia thật hút mắt người nhìn.

Sắp ra về, Ngữ Yên rời ghế đi vệ sinh. Còn Nhã Tịnh tuy gương mặt vẫn tỏ ra mình còn tỉnh táo nhưng thực ra cô biết mình không ổn, những thứ trước mắt cô đang chao đảo như đang nhảy múa vậy. Cô nàng trước nay luôn phòng bị và có chừng mực trước cánh đàn ông nhưng hôm nay có vẻ hơi ngoại lệ một chút. Hôm nay, cô rất vui. Hơn nữa, đi cùng cô một người là đối tác thân thiết, một người là ông chủ tập đoàn lớn, chắc sẽ không ai làm hại đến cô và Ngữ Yên.

Cả ba người đợi Ngữ Yên khoảng hơn hai mươi phút vẫn không thấy cô quay trở lại. Nhã Tịnh có chút lo lắng, Ngữ Yên không say là mấy, tại sao đi lại lâu như vậy? Không phải là đã xảy ra chuyện gì chứ? Nghĩ tới đó, Nhã Tịnh đứng bật dậy, định sẽ đi tìm Ngữ Yên. Nhưng vừa đứng dậy, trời đất đã quay cuồng, không tự chủ được mà suýt ngã ra đất. May mắn có Hạ Trình nhanh tay đỡ lấy cô:

“Nhã Tịnh! Cô không sao chứ?”

“Tôi muốn đi tìm Ngữ Yên.”

Tuy có chút choáng váng nhưng cô nghĩ mình vẫn có thể đi được, định vùng ra khỏi vòng tay của Hạ Trình. Ngay lúc đó, Trịnh Gia Khải đã ngăn cô lại, đưa mắt nhìn Hạ Trình:

“Tôi sẽ đi tìm. Hai người ngồi ở đây chờ chúng tôi quay lại. Nếu có việc gì tôi sẽ gọi cho cậu.”

Dứt lời, anh bước nhanh về phía nhà vệ sinh. Trong lòng không khỏi có chút bồn chồn. Lúc cô rời đi, có vẻ không vững nhưng không phải là không tỉnh táo. Anh hơi tự trách, lẽ ra lúc đó nên kiếm cớ đi phía sau cô thì hơn.

Nhà vệ sinh trong nhà hàng, được thiết kế chia làm hai khu riêng biệt với khoảng sân cỏ chung phía trước. Lúc vừa đến đó, Trịnh Gia Khải đã nghe tiếng cự cãi vọng ra từ sân cỏ:

“Lần đó em nhất thiết làm tôi mất mặt như vậy chẳng phải cố ý sao?”

“Buông tôi ra.”

Tay Ngữ Yên bị nắm chặt bởi một người đàn ông, có vẻ họ giằng co cũng đã chừng một khoảng thời gian. Tóc của cô hơi rối, đôi mắt đầy sự ghét bỏ nhìn đối phương lúc này đã ngấn đầy nước mắt, chỉ còn trực chờ để chảy xuống mà thôi.

Trịnh Gia Khải không chần chừ chạy đến kéo cô ra về phía sau mình, lực kéo rất mạnh và dứt khoát khiến người đàn ông kia không kịp phòng bị mà buông tay cô ra. Anh có chút giận dữ nhìn người đàn ông kia:

“Anh đang làm gì vậy?”

Người đàn ông trông có vẻ đã uống không ít rượu kia là Vương Hàn. Anh ta thấy người trước mặt thật quen mắt, trong giới thương trường ở Phong Thành ai mà chẳng biết Trịnh Gia Khải nhưng anh ta không nể mặt, mượn hơi rượu quát lớn, đưa tay tính gạt Trịnh Gia Khải sang một bên:

“Tôi làm gì thì có liên quan gì đến anh? Tránh ra.”

Cánh tay nhanh chóng bị Trịnh Gia Khải tóm lấy, bóp chặt:

“Anh tính làm gì cô ấy?”

Cơn đau nơi cổ tay khiến người đàn ông kia nhíu mày, muốn vung ra nhưng không được.

“Tôi nói chuyện với vị hôn thê của mình không được sao?”

Nghe tới đó, Trịnh Gia Khải nghi hoặc đưa mắt ra phía sau nhìn Ngữ Yên đang yếu ớt nắm lấy vạt áo mình. Cô có hôn ước nhanh vậy rồi sao? Vừa mới xem mắt với anh vài tháng trước, anh thậm chí còn để mẹ phản hồi lại với Lâm gia rằng hai người rất tốt. Vậy mà cô đã lập hôn ước với người khác?

Bắt gặp ánh mắt chất vấn của Trịnh Gia Khải, Ngữ Yên đã lắc đầu nguầy nguậy:

“Hôn ước của tôi và anh ta… vốn dĩ đã bị hủy bỏ một năm trước rồi. Chúng tôi đã rất lâu không liên lạc.”

Trịnh Gia Khải không chút chần chừ đẩy mạnh anh ta một cái ra đất. Ôm lấy Ngữ Yên vào lòng, ra mặt cảnh cáo:

“Cô ấy hiện tại là người của tôi. Mong anh thận trọng giúp.”

“Anh…” – Vương Hàn nằm sóng xoài trên đất lắp bắp.

Không đợi anh ta nói hết câu, Trịnh Gia Khải đã ôm cô ra ngoài mà không hề để ý đôi mắt cô đang trợn tròn lên nhìn anh. Ai là người của anh chứ? Cho dù là nói dối thì danh phận cũng không được rõ ràng nữa. Anh nói như vậy với Vương Hàn chả khác nào đang khiêu khích vào sự hiếu thắng của anh ta hay sao? Tên đó bỉ ổi cỡ nào cô còn lạ gì nữa.

Vừa đi ra ngoài, cô vùng ra khỏi người anh, tức giận hóa can đảm, ngang ngược lớn tiếng:

“Trịnh Gia Khải! Anh nói vậy là ý gì?”

Anh biết thế nào cô cũng sẽ nổi cáu lên. Nhưng vẫn bình tĩnh đưa tay kéo cô vào lòng, cuối thấp nói vào tai cô:

“Anh ta vẫn đứng phía sau nhìn chúng ta.”

Cô hoảng hốt, đưa mắt nhìn ra phía sau lưng anh, Vương Hàn chỉ đứng cách một khoảng, đang nhăn nhó nhìn họ. Trong lòng không khỏi lo sợ, cô ngoan ngoãn nép mình vào người Trịnh Gia Khải. Diễn nốt màn kịch để thoát thân trước, sau đó cô sẽ tính sổ với anh.
 
CHƯƠNG 8
Tôi không có hứng thú với anh
Sau khi về lại bàn, Ngữ Yên ôm lấy Nhã Tịnh mà khóc. Bao nhiêu nỗi sợ hãi, uất ức cứ thế theo nước mắt mà tuôn ra. Khi biết Vương Hàn có ý xấu với Ngữ Yên, Nhã Tịnh đã chửi đổng lên, đòi tìm anh ta để giải quyết.

“Cô làm vậy thì chỉ càng lớn chuyện thêm thôi.”

Trịnh Gia Khải ung dung ngồi trên ghế, lại nói tiếp:

“Cô say rồi. Xe của Hạ Trình có tài xế, cậu ấy sẽ đưa cô về.”

Tuy đã say nhưng Nhã Tịnh vẫn giữ khư khư Ngữ Yên. Cô sợ bạn thân của mình sẽ không an toàn khi về một mình:

“Ngữ Yên đi về cùng tôi.”

“Tôi sẽ đưa cô ấy về. Chúng tôi tiện đường.” – Trịnh Gia Khải nhàn nhạt đáp.

Không để Nhã Tịnh lên tiếng phản bác. Ngữ Yên liền đồng ý. Vừa hay có cơ hội ba mặt một lời riêng với anh. Cô muốn dứt khoát, không dây dưa với bất kì người đàn ông nào. Kể cả Trịnh Gia Khải có vừa giúp cô đi chăng nữa thì cô cũng không muốn có liên quan gì đến anh.

Khí thế là vậy nhưng khi đã yên vị trên xe anh, Ngữ Yên lại cảm thấy có chút bối rối, có hơi hối hận với quyết định để anh đưa về. Tiết trời vào đông, buổi đêm nhiệt độ xuống thấp khiến cho chóp mũi của cô ửng hồng. Trịnh Gia Khải vừa khởi động xe vừa liếc nhìn cô, giọng nói trầm vang lên có phần lạnh lùng:

“Anh ta là ai?”

“Vương Hàn”

“Tại sao lại hủy hôn?”

Cô ngập ngừng một chút, chuyện này nói ra thật không có gì là vui vẻ nhưng vốn dĩ cô không muốn anh nghĩ mình có dây dưa với đàn ông nên vẫn chọn nói ra:

“Là do cha mẹ ép tôi lập hôn ước với anh ta nên đã tìm cách hủy hôn.”

“Có vẻ cô đã làm điều anh ta mất mặt?”

“Đúng vậy. Tôi lừa anh ta vào khách sạn với một người phụ nữ khác và dẫn cha mẹ hai bên cùng bạn bè thân thiết vào bắt gian.”

Tay trên vô lăng của anh khẽ nắm chặt, mắt không kiềm được mà nhìn cô một cái. Cô vẫn nhìn thẳng, trong mắt không đọng lại chút cảm xúc gì đặc biệt. Trông cô có phần nhát gan, dễ bắt nạt như thế nhưng hóa ra không phải như vậy, đúng là cái gì cũng dám làm. Điều này khiến anh phải nghĩ lại về kế hoạch kết hôn giả của mình. Anh không muốn bản thân trở thành Vương Hàn thứ hai.

“Sau đó anh ta không làm phiền cô nữa sao?” – Anh hỏi với chút tò mò vì phản ứng quá khích của Vương Hàn hôm nay.

“Sau khi hủy hôn, anh ta liền đi nước ngoài định cư. Chắc có lẽ là tránh dư luận. Từ đó chúng tôi không còn liên hệ gì nữa.”

“Nhưng có vẻ anh ta vẫn còn để bụng chuyện đó.”

“Kệ anh ta. Tôi không sợ.”

Nói rồi cô lại quay nhìn thẳng vào Trịnh Gia Khải. Kiên định nói:

“Vậy nên anh cũng tự biết đừng đụng vào tôi. Tôi đúng là có phần dè chừng trước gia thế của anh, tôi cũng không biết anh nhìn trúng tôi chỗ nào nhưng tôi không có hứng thú với anh hay gia sản của anh… hay bất kì người đàn ông nào. Tôi nói ít mong anh hiểu nhiều.”

Hóa ra trong lốt cừu non là một con sói hoang dã. Cô đang chấn chỉnh về những gì anh đã nói với Lâm gia và trước mặt Vương Hàn. Tuy trong lòng có chút ngứa ngáy khi bị một cô gái nhỏ từ chối thẳng thừng như vậy nhưng anh vẫn im lặng. Không đồng ý cũng không phản biện làm cho không khí trong xe chùng xuống cho tới lúc anh chở cô về trước tiểu khu. Ngữ Yên cũng không lấy làm lạ khi anh biết cô ở đây, có lẽ để nhắm tới cô thì anh cũng đã điều tra hết rồi. Cô thản nhiên bước xuống xe:

“Cảm ơn anh đã đưa tôi về.”

Anh thoáng gật đầu rồi quay xe rời đi. Ngữ Yên biết lần này cô lại thắng một ván cờ nữa rồi. Trong lòng có chút vui vẻ bước vào trong.
 
Sửa lần cuối:
CHƯƠNG 9
Một con cáo
Sau khi buổi ra mắt sản phẩm, các đơn hàng đến dồn dập. Có vẻ như bộ sưu tập của Ngữ Yên lần này khá vừa mắt với những người nổi tiếng. Không ít đơn hàng được đặt trước đến cả một năm, hầu hết là giới nghệ sĩ. Lướt nhanh con chuột máy tính, nhìn những đơn hàng mà Nhã Tịnh cười đến không khép được miệng.

“Yên Yên à! Mới có một tuần thôi mà đã có hàng chục đơn hàng. Lần này chúng ta thắng đậm rồi.”

Ngữ Yên lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ, cơ bản không nghe những lời Nhã Tịnh nói. Cô có chút lớn tiếng gọi:

“Cậu lại mơ màng gì nữa vậy?”

Ngữ Yên có chút giật mình, đưa đôi mắt có hơi thâm quầng nhìn Nhã Tịnh:

“Dạo này Vượng Hàn hay gửi tin nhắn cho tớ. Hình như lần này anh ta trở về luôn rồi.”

Nhã Tịnh nghe tới cái tên Vương Hàn là nhíu chặt mày. Cô vốn dĩ chưa từng ưa hắn. Trông bên ngoài ngũ quan có vẻ đoan chính, nhưng thực chất lại mang tâm địa của một con cáo già. Để đạt được mục đích, hắn thậm chí không chừa thủ đoạn nào.

Gia thế tuy không cao nhưng cũng không phải là quá tồi, gia đình hắn chuyên sản xuất cung cấp vật liệu xây dựng cho các đơn vị thi công, trong đó Lâm Thị cũng là đối tác.

Trước đây hắn một hai muốn lập hôn ước với Ngữ Yên ban đầu cứ tưởng là chân thành nhưng thực ra tâm tư của hắn là tham vọng chiếm lấy được Lâm Thị, hắn biết Lâm gia chỉ có mình Ngữ Yên là người thừa kế nhưng cô chưa từng nghĩ đến vị trí đó. Hắn làm đủ mọi cách để lấy lòng, khiến cho Lâm gia vì thế mà tin tưởng lập hôn ước với họ Vương.

Nhưng Ngữ Yên của cô là ai chứ? Là người không muốn dính líu đến đàn ông. Dù cho Vương Hàn có tình cảm với Ngữ Yên thật đi chăng nữa thì chưa chắc đã có thể tiến tới hôn nhân được. Sau việc chấn động khi đó, hắn đã đi nước ngoài định cư, nghe bảo là do cha mẹ hắn bức ép. Lần này Vương Hàn trở về chắc chắn là có ý đồ gì đó, chứ không đơn giản là muốn bám đuôi Ngữ Yên.

“Hắn nói gì với cậu?”

“Chỉ muốn gặp mặt.”

“Cậu tính sao?”

“Tớ chặn số của hắn rồi.”

“Cậu nên cẩn thận. Loại người đó không chừa thủ đoạn gì đâu.”

Ngữ Yên không trả lời mà chôn suy nghĩ của mình trong lòng. Có thể Vương Hàn đã biết sự việc lần đó là do cô chủ động thuê người hại hắn. Ngay từ lần đầu tiếp xúc với hắn, cô đã biết thứ hắn nhắm tới không phải là cô. Không ít lần hắn đề cập đến vấn đề tại sao cô không muốn kế thừa gia nghiệp nhà họ Lâm, nghe thì có vẻ quan tâm nhưng cô biết hắn nghĩ gì.

Vốn dĩ đã không có ý định gì với hắn, nên khi biết được ý đồ của hắn, cô càng muốn dứt khoát hơn. Vậy là cô lên kế hoạch để hủy hôn, mới đầu chỉ là từ chối thẳng giống như với tất cả những người cô từng xem mắt. Nhưng hắn lại được sự tín nhiệm từ cha cô, không dễ gì cắt được cái đuôi cáo nên cô đành chơi bẩn một chút. Sự việc lần đó là cô âm thầm thực hiện, ngay cả Nhã Tịnh cũng không biết.

Lần này trở lại, chỉ không biết là hắn có ý đồ gì. Có thể là trả thù cô hoặc có một kế hoạch nào khác.

Những ngày sau đó, Ngữ Yên bận rộn trong xưởng cùng mọi người để gấp rút trả các đơn hàng đúng hẹn. Cô cũng chẳng còn tâm tư để quan tâm đến những cuộc gọi nhỡ từ các số lạ, ngoài có chút phiền phức thì chỉ hận là số điện thoại dùng để làm việc nên không thể đổi ngay được.

Ngữ Yên tỉ mỉ đính từng hạt cườm lên chiếc váy. Khi vừa xong đồng hồ đã điểm 11 giờ đêm. Vốn định chỉ ráng làm thêm một chút, không ngờ đã tới giờ này cô vẫn còn ngồi ở xưởng. Ngoài cô còn có Vy An và Thư Niên – hai trợ thủ đắc lực của cô cũng ở lại trợ giúp. Ai nấy đều rã rời nên cũng nhanh chóng rời khỏi xưởng để về nhà nghỉ ngơi.

Vy An và Thư Niên vừa ra cổng đã có bạn trai đến đón, người không dính dáng tình yêu như Ngữ Yên thì tự lái xe ra về. Cô cũng đã quá quen với việc không ai đưa đón rồi. Với cô, tình yêu có thể khiến cuộc sống đẹp hơn, nhưng không nhất thiết phải có nó mới mang lại cuộc sống tốt nhất.

Một mình Ngữ Yên xuống bãi đỗ xe, dù đã muộn những đèn vẫn còn bật sáng. Cô không chút đề phòng đi đến chỗ xe mình mà không biết gần đó, một người đã đứng chờ cô sẵn. Thấy cô, hắn liền có chút bỡn cợt lên tiếng:

“Ngữ Yên! Em có vẻ sống tốt nhỉ?”

Giọng nói trầm đục của hắn dường như vang vọng hơn trong bãi đỗ xe rộng lớn khiến cô giật mình. Khi nhận ra Vương Hàn, trái tim Ngữ Yên trong phút chốc như co lại rồi đập thình thịch liên hồi. Cô luôn trấn an bản thân không được sợ hắn, nhưng trong hoàn cảnh này, nếu nói không sợ thì quả thực là nói dối.

Việc đầu tiên cô nhìn thấy hắn là đảo mắt tìm camera an ninh trong bãi đỗ, nhưng có vẻ mọi thứ không thuận lợi với cô khi không hề có một chiếc camera nào quay về hướng họ đang đứng.

Cô cố chấn chỉnh lại cảm xúc, nở một nụ cười lạnh nhạt, nhìn hắn:

“Có vẻ là như vậy.”

“Khiến tôi một năm đứng ngồi không yên, chắc hẳn em vui vẻ lắm.”

Hắn vừa nói vừa tiến về phía cô.

Biết chắc hắn đã điều tra ra được gì đó nhưng cô vẫn đưa giọng cứng rắn:

“Là do anh tự chuốc lấy, tôi đâu khiến anh lên giường cùng người khác được.”

Câu nói của Ngữ Yên như một nhát dao chí mạng đâm vào ngực của Vương Hàn, hắn mất bình tĩnh lao vào túm lấy gương mặt cô, bóp chặt. Nghiến răng nói:

“Lần đó em chủ động thuê người hại tôi. Đừng tưởng tôi không biết gì.”

Hàm cô bị hắn bóp đau đến tê dại, tâm trí cô không tránh khỏi bị hoảng loạn nhưng ánh mắt vẫn kiên định cố giấu đi sự sợ hãi. Đưa tay đẩy bàn tay của hắn ra khỏi khuôn mặt mình nhưng bàn tay ấy dường như lại càng dùng lực khiến cơn đau như bám chặt lấy hàm của cô.
 
Back
Top