Đoản Truyện Hoàn Nhật Ký Người Điên 3 - Nhược Cẩn Trần

Chương 60: Ngày 7 tháng 2 năm 2019
Editor: trucxinh0505

Tôi gặp phải bọn buôn người!

Thật rất đáng sợ!!!

Tối qua tôi về nhà, ven đường gặp hai ông bà già, bọn họ giới thiệu là vợ chồng, quê quán ở nông thôn, cách nơi này rất xa, vào thành tìm con trai bọn họ.

Không nghĩ tới không tìm được con trai, tiền trên người đều tiêu hết.

Hiện tại bọn họ không có chỗ ở, muốn về nhà cũng không tiền mua vé xe, cả ngày cũng chưa ăn cơm.

Bà lão vô cùng đáng thương lau nước mắt, còn ông lão, đấm một bên ngực, bi thống lớn tiếng nói: “Đều là ông ta vô dụng, kiến bà lão lớn tuổi còn theo ông chịu khổ, đến bữa cơm cũng không được ăn!”

Bà lão nước mắt muốn rơi xuống: “Cô nương xin thương xót, mời chúng tôi ăn bữa cơm được không?”

Trên mạng rất nhiều người nói hiện tại rất nhiều người làm bộ tàn tật, người già goá bụa, hoặc du học sinh bị trộm tiền, dùng lòng tin người hành nghề lừa gạt.

Tôi cảm thấy hai người kia là kẻ lừa đảo, bởi vì bọn họ nói có lỗ hổng rất lớn. Nhưng thấy bọn họ đêm khuya còn ở ven đường cũng không dễ dàng, cho nên tôi lấy mười đồng tiền cho bọn họ.

Lại không nghĩ tới, bọn họ không nhận tiền.

Bà lão lắp bắp nhìn tôi nói: “Cô nương, chúng tôi không phải kẻ lừa đảo!”

Ông lão chỉ một quán mì cách đó không xa nói: “Như vậy đi cô nương, quán mì bên kia, cô giúp hai vợ chồng già chúng tôi mua hai chén mì sợi được không?”

Nghe ông ta vừa nói như vậy, tôi cảm thấy hai người này khả năng không phải kẻ lừa đảo, kẻ lừa đảo đều là lừa tiền, nào có kẻ lừa đảo không muốn tiền?

Buồn cười tôi quá ngây thơ, cho rằng bọn họ có khả năng lừa gạt tiền, không nghĩ tới bọn họ nghĩ lừa gạt người!

Tôi không phòng bị đi theo bọn họ đi vào cái quán mì nhỏ kia, vừa vào cửa đã bị người từ phía sau bưng kín miệng, rất nhanh liền ngất xỉu đi.

Trong mơ màng tôi nghe được bọn họ nói chuyện, cái gì “Nha đầu này trông không tồi, khẳng định có thể bán được giá tốt!”

Chờ thời điểm tôi tỉnh lại, đã là ngày hôm nay, tôi còn đang nằm trên cái giường nhỏ của mình.

Thật là đáng sợ, buôn người lại là người già ngụy trang làm kẻ ăn xin.

Nếu không phải tôi có cơ hội trở lại ngày hôm trước, nói không chừng đã bị bọn họ bán tới nơi núi rừng xa xôi.

----------------

Tác giả có lời muốn nói: Ngày 18, 19.

( Nói thật tôi gặp phải chuyện không vui: Di động bị mất. Người nhặt được không nhận điện thoại, trực tiếp tắt máy. Mọi thông tin tôi lưu trên điện thoại, bán đi nhiều lắm hơn hai ngàn đồng, tôi nguyện ý ra tiền mua về… Chính là đối phương không chịu nhận điện thoại.

Khả năng đối phương cảm thấy bản thân phát tài, nhưng anh ta không nghĩ, người bị mất điện thoại cũng phải mua điện thoại. )
 
Chương 61: Ngày 10 tháng 2 năm 2019
Editor: trucxinh0505

Mấy ngày nay tôi sợ tới mức không dám đi trên con đường kia.

Trước kia nghe người ta nói qua, chỗ chúng tôi có bọn buôn người, chỉ là chưa gặp phải, cho nên cảm thấy không quan hệ cùng mình.

Nghe nói những bé gái bị lừa đi không có kết cục tốt. Không phải bị bán đi nơi thâm sơn cùng cốc, chính là bán cho những ông lão bốn năm chục tuổi chưa cưới được vợ.

Làm trâu làm ngựa, giống một cái máy sinh dục không ngừng sinh con cái, hơn nữa những nơi đó trọng nam khinh nữ trầm trọng, con trai là bảo bối, con gái nên dìm chết.

Nếu tôi không có cơ hội trở lại ngày hôm trước, có lẽ tôi cũng giống những cô gái nhỏ kia, cả đời lâm vào ác mộng không lối thoát.

Tôi thật sự không thể lý giải những người ngu muội đó, bọn họ chỉ nuôi con trai, lại không muốn nuôi con gái, con trai sau khi trưởng thành, lại không có con gái để cưới vợ, nối dõi tông đường, đành phải táng gia bại sản mua vợ bắt từ nơi khác về.

Ngu muội! Vô tri!

Không có mua bán liền không có thương tổn, nếu không phải có nơi mua người, trên đời này sao có bọn buôn người?

Bọn họ so với bọn buôn người còn ghê tởm hơn!

Những người tham dự lừa bán người, nên đều tử hình!
 
Chương 62: Ngày 11 tháng 2 năm 2019
Editor: trucxinh0505

Thực quá khôi hài, thế nhưng có người nói, không thể nặng hình đối với bọn buôn người.

“Nếu bắt được bọn buôn người liền phải phán tử hình, như vậy, khi cảnh sát tới giải cứu phụ nữ trẻ em bị bắt cóc, sẽ gặp lực cản rất lớn, bởi vì bọn buôn người bị bắt được là cái chết, sẽ bất chấp tất cả, bắt người đồng quy vu tận cùng mình.”

“Cân nhắc mức hình phạt quá nặng, bọn buôn người cảm thấy sợ hãi, sẽ dẫn tới vụ án người dân mất tích ngày càng nhiều, khả năng thời điểm bọn buôn người lừa bán phụ nữ trẻ em, phương thức ngày càng cẩn mật, thủ đoạn ngày càng cao minh, lúc ấy cảnh sát điều tra lấy được bằng chứng ngày càng khó.”

“Phán tử hình quá nặng. Bọn họ chỉ là lừa bán người, không có xúc phạm mạng người, tội không đến phải chết?”

Với cách nói thứ nhất. Ta muốn hỏi người này một chút, nếu chuyện tình phát sinh trên người tôi, như vậy bạn sẽ lựa chọn sống không bằng chết chịu người giày xéo để mà sống, hay là trực tiếp chết đi? Hơn nữa khép vào tội tử hình, tất nhiên sẽ có một ít người cảm thấy chuyện buôn bán người quá nguy hiểm, tỉ lệ phạm tội dần ít đi.

Bởi vì bọn buôn người cũng là người, cũng sẽ sợ chết, dưới áp lực phạt nặng, một bộ phận người sẽ không lại bí quá hoá liều, tỷ lệ phụ nữ trẻ em bị lừa bán cũng sẽ hạ thấp nhiều.

Tôi tuổi còn nhỏ, tư tưởng tương đối cấp tiến, dù sao tôi tình nguyện chết cũng không nghĩ sống giống heo chó, tình nguyện chết cũng muốn bọn buôn người phải trả giá lớn việc họ làm.

Mà cách nói thứ hai càng khôi hài, chẳng lẽ bởi vì không phán phạt nặng bọn buôn người sẽ hạ thủ lưu tình? Sẽ thiếu cảnh giác lưu lại nhiều nhược điểm?

Còn cách nói thánh mẫu thứ ba… Lười để ý.

Tôi tìm đọc các điều lệ xử phạt lừa bán phụ nữ trẻ em, trong đó có quy định phán tội tử hình.

Còn có một cái quy định, lừa bán phụ nữ tội tử hình cùng tịch thu tài sản.

Như vậy, mua phụ nữ đảm về làm vợ khi phụ nữ tự nguyện, dưới tình huống người mua cưỡng bách phụ nữ phát sinh quan hệ, cũng nên phán tội tử hình?

Thật hy vọng ông Quách có thể truy nã bọn buôn người, hy vọng khi tôi thoát khỏi nơi này, số lượng cô gái bị lừa bán ít đi.

--------------

Tác giả có lời muốn nói: Di động hư không có tâm tình viết truyện…
 
Chương 63: Ngày 16 tháng 2 năm 2019
Editor: trucxinh0505

Hôm nay, mẹ tôi gói sủi cảo.

Ngày thường không có làm món này.

Mẹ hỏi sao tôi nhớ muốn ăn sủi cảo, tôi nói, nghĩ kỷ niệm một ngày đặc thù.

Mẹ cứ hỏi mãi hôm nay ngày mấy, đoán lại đoán, nhưng tôi không nói cho bà, chỉ nhìn bà, nhẹ nhàng cười.

Tôi muốn nói với bà, thời gian của tôi, hôm nay là ngày lễ quan trọng nhất của dân tộc ta —— Tết Âm Lịch.

Chỗ chúng tôi, thời điểm đón Tết Âm Lịch phải quét dọn vệ sinh, muốn treo đèn lồng dán song cửa sổ, muốn dán câu đối cùng tiền qua của, còn muốn gói sủi cảo đốt pháo hoa.

Hiện tại không thể tổng vệ sinh, không thể dán câu đối, chỉ có thể cầu mẹ gói sủi cảo vì thèm ăn, mua một ít pháo hoa buổi tối phóng một mình xem.

Tôi nhớ nhà.

Chẳng sợ cha mẹ vẫn săn sóc quan tâm tôi, chẳng sợ hiện tại cuộc sống của tôi quá tự do tùy tính, chẳng sợ mỗi ngày tôi đều rủng rỉnh tiền tiêu xài…

Chính là tôi nhớ nhà…

Nhớ cái ngôi nhà không phải lặp lại mỗi ngày.
 
Chương 64: Ngày 4 tháng 3 năm 2019
Editor: trucxinh0505

Tôi không học lớp vũ đạo nữa.

Cảm giác học rồi cũng không dùng.

Vốn nghĩ chờ sau khi ra ngoài có thể vang danh một chút, nhưng hiện tại tôi không biết khi nào đi ra ngoài, thì làm sao có thể khoe khoang vũ đạo?

Tôi tính toán đi học Tae Kwon Do, ít nhất, thời điểm đụng phải người xấu, có thể phản kích một chút.

Đoạn thời gian này, tôi chạy qua rất nhiều nơi, như Phật giáo, Đạo giáo, đạo Cơ Đốc… Phàm những địa phương có danh tiếng, tôi đều đi qua.

Tuy xã hội hiện tại tin tưởng khoa học, kiên trì chủ nghĩa duy vật, nhưng đạo giáo truyền lưu ngàn năm, sao gì cũng có chỗ độc đáo của nó?

Tỷ như Phật giáo, ra đời cách đây hơn 2500 năm, thời điểm phồn thịnh được xem là quốc giáo, sau nhiều lần lên xuống, đến bây giờ vẫn được gọi là một trong ba đạo giáo lớn nhất thế giới.

Nếu trãi quan thời gian dài không có suy bại, ở nơi thờ phụng khoa học hương khói vẫn cường thịnh, sao gì cũng có chút nguyên liệu thật đi?

Tôi nghĩ, chỉ là tôi chưa tìm được nơi có bản lĩnh kia, nếu tìm được người đó sẽ giải quyết được vấn đề trên người tôi.
 
Chương 65: Ngày 18 tháng 5 năm 2019
Editor: trucxinh0505

Tôi tìm được rồi!

Tôi biết mà, trên đời này thật sự có cao nhân!

Tôn giáo này truyền thừa từ xa xưa, sao có thể không có chút nội tình nào? Trước kia tôi không tìm được, chẳng qua là bọn họ ẩn giấu quá sâu, người bình thường không dễ dàng phát hiện được tung tích bọn họ.

Tôi tốn ba bốn tháng sờ soạng từng điểm từng điểm mới tìm được.

Đó là một tòa núi không quá nổi danh, nhưng nơi đó rất có danh vọng, tôi cũng là ngẫu nhiên biết được từ một nữ dâng hương.

Chùa miếu quá sâu thẳm, nơi nơi đều là cổ thụ trăm năm.

Đi tới bên trong, có một loại cảm giác gột rửa tâm linh, làm người đắm chìm trong đó mà không biết đường về.

Vị cao nhân kia là một nhân vật sư tổ trong chùa, mặt thiện từ tâm, ông ấy nói tôi là bị lệ quỷ quấn thân, người bị nghiệp chướng lựa chọn, không thoát được luân hồi, thay lệ quỷ chịu phạt.

Thẳng đến tội nghiệt lệ quỷ tiêu tán, hoặc là tôi chết đi, luân hồi mới có thể ngưng hẳn.

Đại sư nói, ông ấy nguyện ý lấy thân nuôi ma, giúp tôi thử một lần, thành hay không xem kết quả vào ngày mai.

Vị đại sư này thoạt nhìn mộc mạc, nhưng ẩn ẩn có loại khí chất tiên phong đạo cốt.

Tôi tin tưởng ông ấy nhất định có thể giải quyết giúp tôi!

Chờ tôi ra luân hồi…

Có lẽ hôm nay chính là ngày cuối cùng tôi viết nhật ký.
 
Chương 66: Ngày 19 tháng 5 năm 2019
Editor: trucxinh0505

Đêm qua, tôi trằn trọc thật lâu mới ngủ được.

Tôi suy nghĩ… Nếu tôi thoát khỏi luân hồi, vậy ngày mai sẽ là ngày mấy?

Là ngày 26 tháng 8, sau một ngày tết Trung Nguyên, hay vẫn là ngày 19 tháng 5.

Nếu theo mốc thời gian trước, khả năng thời gian của tôi trở lại quỹ đạo, bất kể thời gian thọ mệnh bên trong luân hồi.

Nếu là mốc sau, vậy tôi trở lại thời gian trước kia, tôi hao phí một bộ phận thời gian thọ mệnh của mình.

Tôi cảm thấy hẳn là sau một ngày tết Trung Nguyên.

Rốt cuộc, tôi vẫn luôn luân hồi trong tết Trung Nguyên, sau chạy thoát hẳn ấn theo trình tự phát triển sau này, không thể nhảy lên sinh hoạt bằng không tôi thiếu hụt nhiều tháng ký ức làm sao bây giờ?

Chính là không nghĩ tới, thời điểm tỉnh lại, tôi vẫn còn ở tết Trung Nguyên.

Càng quỷ dị chính là, tôi vội vàng chạy tới gian chùa miếu kia, sau khi lật tung tìm kiếm không có tìm được vị đại sư.

Ngày hôm tôi tận mắt thấy, các tăng nhân chùa miếu này, còn hợp tay hành lễ cùng vị sư tổ đức cao vọng trọng của bọn họ.

Mà hôm nay tôi hỏi rất nhiều người, bọn họ lại nói trong chùa căn bản không có người này.

Sau khi liên tiếp hỏi mười mấy người, rốt cuộc có người thừa nhận gặp qua đại sư, nói vị đại sư ngày hôm qua là một lẻ giả danh lừa đảo.

Hắn nói người đó luôn giả bộ dáng tiên phong đạo cốt, cố ý lừa gạt du khách ngoại lai, lời ông ấy nói không thể xem là thật.

Tôi không tin.

Bởi vì ở cái luân hồi này, ngoài tôi, bất luận cái gì không bị tôi can thiệp, lời nói việc làm đều thay đổi. Không có khả năng xuất hiện cách nói mâu thuẫn hai ngày trước sau.

Nhất định Đại sư đã xảy ra chuyện.

Có lẽ vì cứu tôi, khiến ác quỷ tức giận, cho nên tồn tại của ông ấy bị xóa đi.

Có lẽ không phải ác quỷ gì, nếu loại lực lượng mạnh mẽ hơn đại sư, khiến cho ông ấy phán đoán sai lầm cũng nên.

Trong đầu tôi thực loạn.

Tôi cần yên lặng một chút.

--------------

Tác giả có lời muốn nói:

Lượng chữ 26.27 nhoa ~~~~

Muốn nói… Sắp kết thúc rồi đó

Cầu yêu thương, cầu bình luận
 
Chương 67: Ngày 20 tháng 5 năm 2019
Editor: trucxinh0505

Đêm qua tôi nằm mộng.

Mơ thấy bản thân đứng trước quê quán trước kia.

Trong ngôi nhà trệt.

Có rất nhiều người đến nhà tôi làm khách, nhưng tôi không quen biết một ai.

Sau đó mặt đất lay động một trận, tất cả chúng tôi chạy đến trước cửa sổ phòng ngủ chính nhìn ra ngoài, phát hiện nhà hàng xóm trước mật bị sập, cùng với tiếng nổ mạnh, rất nhiều gạch đá văng tứ tung, chúng tôi quá sợ hãi quỳ rạp xuống tránh né.

Sau đó tôi không nhớ rõ chuyện gì, chỉ nhớ chúng tôi không ai bị thương, mọi người đều an toàn.

Đây hẳn là một giấc mộng đẹp? Rốt cuộc vượt qua trong hung hiểm.

Tôi không hiểu lắm cái này, cho nên tính toán đi tìm bà lão đoán mệnh giúp tôi giải mộng.

Ngày hôm qua chuyện đại sư kia làm cho tôi có cảm giác không ổn, tôi có cảm giác cũng sẽ không tìm thấy bà lão đoán mệnh.

Nhưng tôi tìm được bà ấy.

Bà vẫn ở nơi đó, chẳng qua bên người không có mang những đồ vật bói toán.

Tôi chần chờ một chút, không có lập tức đi qua.

Sau đó tôi nhìn thấy bà lão ngoắc một người qua đường, nói với anh ta: “Người trẻ tuổi, tôi xem tướng mạo cháu, trước kia chúng ta có gặp mặt phải không.”

Người nọ ngẩn người, khó hiểu nói: “Bà nhận sai người đi.”

Bà lão vẻ mặt cao thâm nói: “Trên người cháu lưu lại dấu vết luân hồi, một nữa thời gian không ngừng đi tới, một nửa dừng chân tại chỗ…”

“Đừng nghe bà ấy nói mê sảng!” Một người mặc đồ bảo an chạy tới, một bên xua đuổi bà lão, một bên nói với người đi đường kia: “Người này là bà điên, nói năng có chút khùng điên.”

Người kia lòng còn sợ hãi rời đi, bảo an răn dạy bà lão vài câu, thấy bà chỉ cười “Ha ha”, cảm thấy phiền chán mà tránh ra.

Tôi đi đến bên người bà, hỏi: “Bà có đoán mệnh không?”

“Có.” Bà vội gật đầu không ngừng.

“Cô gái, ta xem hướng mặt cháu, hẳn chịu cực khổ từ luân hồi, đây là bị nguyền rủa. Không bằng như vậy, cháu dùng tiền tiêu tai, cung phụng một trăm đồng tiền, ta giúp cháu giải chú này thấy thế nào?”

Tôi nhìn bộ dạng bà, mặc kệ trước kia bà là dạng người gì, ở hiện tại, xác thật bà không phải là người tôi muốn tìm.

Tôi đưa cho bà một trăm đồng tiền, nhìn bà làm bộ làm tịch giải chú, đạm nhiên xoay người rời đi.

Mặc kệ đã xảy ra chuyện gì, ở chỗ bà không khả năng có đáp án.

Thời điểm đến chỗ ngoặt, tôi quay đầu lại nhìn thoáng qua, bà lão lại ngăn cản một người, nụ cười của con buôn, không hề có một chút tiên phong đạo cốt nào.

--------------

Tác giả có lời muốn nói: Lượng chữ ngày 28.29 ~~~
 
Chương 68: Ngày 21 tháng 5 năm 2019
Editor: trucxinh0505

Tôi đi cầu kiến đại sư Quốc Cương.

Ông ấy đang đứng cùng một thủ vệ khác, bất quá… Cũng thành một người trông cửa.

Tên Lý Quốc Cương.

Trong nhà ba đời đều là nông dân.

Mà trong nhật ký, rõ ràng tôi viết, đại sư Quốc Cương là người trong gia tộc thế gia truyền thừa hơn một trăm năm.

Ông ta thấy tôi, thái độ thực kiêu căng, sau lại nghe tôi nói có quen biết một nhân vật lớn bên trong, lập tức đổi sang cúi đầu khom lưng.

Cái vị đại sư Quốc Cương khám phá hồng trần rộng rãi thoát tục sao sẽ biến thành một tục nhân chanh chua tham lợi ích nhỏ vậy?

Đến tột cùng tôi bị loại ác ma gì quấn thân vậy?

Nó có thể thay đổi thời gian của tôi, có thể thay đổi ký ức người chung quanh, có thể sửa chữa tính tình con người trước kia đã trãi qua.

Tôi bắt đầu hoài nghi thế giới tôi sinh hoạt rốt cuộc có phải là thế giới thật sự hay không, thế giới này thoạt nhìn giống một trò chơi, cho nên nó có thể tùy ý sửa đổi giả thiết, có thể khởi động một lần nữa, không cần “Bảo tồn” sự việc trước đó.

Tôi giống như bị nhốt trong thế giới trò chơi này, đối mặt tất cả mọi người đều là NPC. Có lẽ có mấy người trong trò chơi này không giống thường có thể chạm đến đến trung tâm NPC, khi hơi có động tác đến ý chí trò chơi, liền sẽ bị mạt sát.

Giống như bây giờ.

Vị đại sư chùa miếu kia nhất định là làm cái gì, có khả năng chạm đến “Ý chí trò chơi”, thậm chí là xúc phạm tới nó, cho nên mới bị biến mất.

Bà lão đoán mệnh điên cùng đại sư Quốc Cương, bị mất trí nhớ là bởi vì bọn họ biết được “Bí mật”, nhưng không có năng lực giải quyết, cho nên chịu thương tổn tương đối nhỏ.

Ở trong thế giới này, tôi chỉ có thể một lần lặp lại một lần, không thể thăm dò ra ý tưởng chân tướng.

Tôi cảm thấy “Ý chí trò chơi” đang cảnh cáo, tôi chỉ cần ngoan ngoãn ngốc trong thế giới trò chơi là được, chỉ cần thành thật liền sẽ trãi qua an ổn, ngàn vạn không được có ý chạy trốn.

Chẳng lẽ cả đời tôi dừng lại trong một ngày này sao?

Chính là trên thế giới này có ngàn vạn người, vì sao lại là tôi?

-------------

Tác giả có lời muốn nói: Lượng chữ ngày 30.31
 
Chương 69: Ngày 30 tháng 5 năm 2019
Editor: trucxinh0505

Trước kia xem tiểu thuyết xem phim truyền hình, bên trong luôn có một ít tình tiết làm tôi thực khó hiểu.

Tỷ như vì thực hiện mục đích của bản thân, mà đi giết hại một người xa lạ không thù không oán với mình.

Tỷ như vì một ít chuyện lông gà vỏ tỏi gây ra tranh cãi, không màng tình bạn nhiều năm mà ra tay hạ sát thủ.

Khi nhìn những tình tiết đó tôi luôn không giải thích được, bản thân muốn sống, chẳng lẽ người khác cũng không muốn được sống sao? Dựa vào cái gì bằng yêu ghét bản thân mà làm hại sinh mệnh người khác?

Nhưng hiện tại bỗng nhiên tôi có thể giải thích, nhân sinh của người khác… Có quan hệ gì với tôi sao?

Nếu có thể làm tôi bước ra khỏi vòng luân hồi này, muốn tôi đi giết vài người có cái gì khó?

Thời điểm tôi phát sinh ra ý nghĩ này, khiến bản thân một trận hoảng sợ.

Trước kia xem qua một quyển sách, tên gọi là 《 Đối diện bờ thiện lương 》, trong đó ghi, người chiến đấu cùng quái vật, cần giữ bản thân không để trở thành quái vật. Khi bạn chăm chú nhìn vực sâu từ phía xa, vực sâu cũng đang chăm chú nhìn bạn.

Có phải mỗi ngày tôi ngốc tại vòng luân hồi lẩn quẩn này, gần mực thì đen, bản thân cũng biến thành quái vật?
 
Back
Top