Đoản Truyện Hoàn Nhật Ký Người Điên 3 - Nhược Cẩn Trần

Chương 50: Ngày 4 tháng 12 năm 2018
Editor: trucxinh0505

Hôm nay tôi đi ngang qua công viên giải trí.

Chính là nơi tôi đã cứu một đứa nhỏ ở đó.

Bé trai đó đuổi theo trái bóng bay mà đi ngang qua đường.

Đáng tiếc lần này không có tôi kéo bé trở về, bé bị chiếc ô tô gào thét lao tới trực tiếp đâm bay.

Chờ những người khác chạy tới, đứa bé đã không còn thở.

Lúc ấy tôi ngồi trên xe taxi, tận mắt nhìn thấy bi kịch phát sinh như thế nào.

Máu đỏ tươi từ thân thể bé chảy ra, nhiễm hồng một tảng lớn mặt đất.

Sau khi trở về không phải tôi không có nghĩ tới —— muốn mỗi ngày đều chạy tới cứu đứa bé đó hay không?

Nhưng hơi chút tưởng tượng liền biết, đó là không có khả năng.

Tôi có thể cứu một ngày hai ngày, chẳng lẽ muốn cứu một tháng một năm cả đời? Chính đứa bé cũng không biết phụ trách đối với sinh mệnh mình, cha mẹ thân nhân bé cũng không biết bảo hộ tốt con cái họ, dựa vào cái gì tôi một người xa lạ phải gánh vác cái trách nhiệm này?

Tôi chỉ là một người qua đường không quan hệ với việc này.

Tuy cảm thấy rất đau lòng, nhưng tôi không thể ra sức.

Tôi chỉ là một người bình thường, làm không được giống vai chính trong phim, ngày qua ngày đi trợ giúp người toàn trấn.
 
Chương 51: Ngày 7 tháng 12 năm 2018
Editor: trucxinh0505

Tôi học xong đánh một khúc nhạc mới.

Nhưng vô luận tôi dụng công nỗ lực thế nào, cũng kém anh trai nhỏ bên cạnh.

Rõ ràng thủ pháp tôi đã rất thành thạo, các loại chỉ pháp, kỹ xảo đều nhớ kỹ trong lòng, nghe một mình tôi tấu không có vẫn đề gì, nhưng so cùng anh trai, liền sẽ cảm giác tựa hồ thiếu cái gì.

Giáo viên Dương cầm nói, có thể dạy bà đã dạy cho tôi, còn lại tôi tự mình nghiệm ra.

Chính là… Tôi không rõ “Còn lại” bà nói là còn cái gì.

Mà anh trai nhỏ nói, kỹ xảo của tôi không thành vấn đề, nhưng tâm thái tôi quá nặng, không nhập tâm tình vào khúc đàn.

Những lời này tôi hiểu.

Nhưng ý tứ những lời này tôi không hiểu.

Không phải đàn dương cầm là đàn dương cầm thôi sao? Chỉ cần dựa theo nhạc phổ không làm lỗi là được đi?

Đầu nhập cảm tình gì đó, dương cầm là vật chết có thể cảm thụ được sao?

Đương nhiên, tôi không trực tiếp hỏi như vậy, mà uyển chuyển biểu đạt bản thân khó hiểu.

Chính là anh trai nhỏ không giải thích nghi hoặc cùng tôi, mà dùng ánh mắt hàm chứa thất vọng liếc mắt nhìn tôi một cái, lắc lắc đầu, liền trở lại vị trí của mình, không còn nói chuyện cùng tôi.

Ban đầu đối với tôi ngoài hờ hững, sau khi tôi bắt đầu nhanh chóng tiến bộ, anh trai nhỏ đối với tôi đều cực ôn nhu. Tôi chưa gặp qua bộ dạng đối với tôi như vậy… Thần sắc rất không tốt.

Tôi cảm thấy trong lòng đặc biệt khó chịu.

Ngay cả lúc đại sư Quốc Cương nói ông không có cách nào giúp tôi, cũng không có khó chịu như vậy.

Rõ ràng… Một đoạn thời gian trước chúng tôi còn trò chuyện thật vui vẻ, xem nhau như tri kỷ.

Tôi có thể lý giải, một đoạn thời gian trước chúng tôi ở chung anh ấy đã quên, nhưng ở phân lượng tình cảm, tôi không tiếp thu được.

Ngày mai tôi không nghĩ lại đến học dương cầm.

Không phải giáo viên dạy Dương cầm nói không còn gì dạy tôi sao?

Mặt khác không chỉ khổ học mỗi dương cầm, tôi nghĩ buông chương trình học này, lại đi học chút cái khác.

Hẹn gặp lại sau, nơi đã dạy tôi học dương cầm.

Hẹn gặp lại sau, anh trai nhỏ từng giúp tôi lúc vội.

-----------

Tác giả có lời muốn nói: Gần năm trăm chữ ~~~
 
Chương 52: Ngày 10 tháng 12 năm 2018
Editor: trucxinh0505

Tuy nói tính toán học chút thứ khác, nhưng mấy ngày nay tôi vẫn luôn lười biếng không nhấc nổi tinh thần, cho nên vẫn luôn ở trong nhà xem tiểu thuyết.

Hôm nay xem một quyển tiểu thuyết ngược tra nam, cảm giác… Có loại cổ quái nói không nên lời.

Nữ chủ trong lúc đại học kết giao bạn trai, sống chung, còn có thai. Nữ chủ là cô nhi, gặp loại tình huống này không biết làm cái gì, tra nam cùng cha mẹ tra nam bảo đảm cô sinh con ra.

Mặt sau cốt truyện có thể tưởng tượng được.

Sau khi sinh đứa nhỏ ra, cha mẹ tra nam liền thay đổi sắc mặt, không những không hỗ trợ trông cháu giúp như trước đảm bảo, còn ghét bỏ nữ chủ chưa kết hôn đã có thai, ra sức chà đạp cô ấy.

Nữ chủ một bên vội công việc một bên mang con nhỏ, thật sự không lo liệu hết việc, chỉ phải nộp toàn bộ tiền lương, nhờ họ chiếu cô cháu trai bọn họ.

Sau bởi vì cha mẹ chồng trầm mê đánh bài quên trông chừng đứa nhỏ, đứa bé mất tích.

Tra nam liền ly hôn cùng nữ chủ.

Nữ chủ bị lừa thân lừa tâm còn mất con, tay trắng rời nhà.

Cuối cùng chuyện xưa, đương nhiên là tra nam bị ngược, được đứa nhỏ, nữ chủ còn thu hoạch được một chó săn nhỏ trung tâm đáng tin cậy, không so đo cô qua một đời chồng còn nguyện ý nuôi con cô.

Kết cục HE.

Nhưng xem câu chuyện này có chút khó chịu, chẳng sợ cuối cùng ngược chết tra nam, cũng không cảm thấy bao nhiêu thống khoái.

Có nhiều chỗ cảm thấy không thích hợp, nhưng lại không biết nên phun trào thế nào.

------------

Tác giả có lời muốn nói: Khụ khụ khụ!

Kể xong chuyện xưa!

Có cảm giác, muốn phun trào! Như có tương đồng, chỉ do trùng hợp!

( Lại thêm một người quan tâm, càng thêm nhiều~~~~ hoan nghênh mọi người bình luận ~~~ )
 
Chương 53: Ngày 11 tháng 12 năm 2018
Editor: trucxinh0505

Ngày hôm qua tôi xem lại quyển sách kia, nghĩ nghĩ, để lại một bình luận ở kết cục.

“Đọc câu chuyện này thực áp lực, tuy nam chính là tra, nhưng nữ chủ nguyện ý phát sinh quan hệ cùng bạn trai còn mang thai, ngốc nghếch tin lời nhà người ta nói sinh hạ đứa nhỏ, nhà trai gia trưởng cảm thấy cô gái này chưa kết hôn đã có thai là quá tùy tiện không rụt rè, không phải là chuyện rất bình thường sao? Hơn nữa trong đời sống hiện thực có mấy người lần đầu tiên tìm được người tốt, về sau ly hôn là có thể tìm được một chó săn trung thành sao?”

Chính là không nghĩ tới bình luận này của tôi bị đàn người đọc mắng…

Không đến một giờ, dưới bình luận tôi nhảy lên hơn bảy tám bình luận không phục.

“Như cô nói, loại người bị hại này là đáng có tội, cách nói này thật làm người ghê tởm! Nếu cô muốn người bị hại hoàn mỹ, trách móc nặng nề người bị hại không hoàn mỹ, hy vọng sau này một ngày nào đó cô là người bị hại, vậy hoàn mỹ đi.”

“Nói cái gì bản thân không tự trọng? Chỉ có thể nói cô ấy quá ngốc, cho rằng tình yêu là hết thảy, bất quá cô ấy quá ngốc, vì tình yêu mà giao ra bản thân mình.”

“Nhắc nhở lầu trên, Đại Thanh sớm diệt vong rồi. Hiện tại ai còn bởi vì nhà gái phát sinh trước hôn nhân là đáng tội, không rụt rè?”

“Ý tứ cô là, trong hiện thực không có khả năng có loại chó săn không ngại nhà gái đã kết hôn và sinh con sao? Thật ngại, giả sử nếu bạn trai cô để ý, vậy thì anh ta vốn không xứng làm bạn trai bất cứ ai! Mà anh ta nên cô đơn cả đời!”

Trừ cái này, còn có một ít là lời mắng chửi.

Tôi có chút không rõ, chẳng lẽ tôi nói sai?

Cái bình luận kia nói người đọc “Có thể luận tội người bị hại”, ý của cô là, bởi vì là người bị hại, cho nên không thể chỉ trích, không thể nói một câu sao?

Chẳng lẽ những cô gái sau này lấy cớ “Người bị hại vô tội”, thả lỏng cảnh giác, đều không chiếm được bất cứ bảo đảm nào khi tin tưởng lời nam nhân nói?

Người kia nói nữ chủ chỉ là “Thiên chân, quá ngốc, người đọc không thể nhục mạ là không tự trọng”, “Thiên chân, quá ngốc” cái từ này tuy không phải tôi lấy cớ chỉ trích cô ấy, nhưng cũng không thể tìm lý do cho cô ấy.

Tra nam không phải cái lệ, mà là tồn tại phổ biến, nếu một cô gái không biết bảo vệ tốt chính mình, không làm tốt tính toán về sau, chờ thời điểm thật sự phát sinh, liền tính người chung quanh khiển trách tra nam thế nào ( có chút thời điểm người khác cũng không biết có chuyện này ), bị thương tổn không phải là bản thân cô gái sao? Chẳng sợ tra nam bị hàng vạn thiên đao, thì cô gái cũng đã chịu thương tổn?

Tự trọng hay không chuyện này tôi không quyết định được, trong tiểu thuyết cha mẹ tra nam nhìn nhận nữ chủ là như vậy.

Vô luận người nào đó có chịu thừa nhận hay không, một nữ sinh sống chung cùng bạn trai, chưa kết hôn đã có thai, một nữ sinh buổi tối không về nhà, đặt trong mắt người ngoài, ai tương đối rụt rè tự ái? Ai là nữ sinh tùy tiện?

Đến nỗi còn lại cách nói người đọc, hiện trạng xã hội là cái dạng gì không cần cãi cọ. Nếu các bạn là nữ sinh, có thể thử về nhà hỏi ba mẹ mình một chút, nói cho bọn họ đang học đại học bạn muốn đi ra ngoài sống chung cùng bạn trai, xem bọn họ sẽ phản ứng thế nào.

Có bao nhiêu cha mẹ sẽ thờ ơ xua xua tay nói “Vậy con cứ đi đi”?

Nếu Đại Thanh đã vong, nếu xã hội mở ra như vậy, nếu nam nhân không để ý nữ sinh từng có hôn nhân và sinh con, vậy có cái gì đáng sợ đâu?

Hơn nữa, nam nhân tốt là có, nhưng không nhiều lắm, người ta dựa vào cái gì không đi tìm những nữ sinh tự tôn tự lập tự cường, mà muốn tìm một người thiên chân, quá ngốc từng bị lừa gạt, về sau mới biết được tự lập tự cường?

Nhưng một mình khó địch lại bốn tay, một mình tôi nói cùng những người đó, đầu óc họ chỉ nghĩ mắng tôi nói sai, chỉ có thể nhập hai chữ “Ha ha” kết thúc chuyện này.

-----------------

Tác giả có lời muốn nói: Gần 1000 chữ nha, tính lượng chữ cho ba ngày không quá phận đi ~~~

( về chuyện chưa kết hôn đã có thai, mỗi người đều có cái nhìn riêng, khả năng có người cảm thấy không để bụng không quan hệ, cũng có người sẽ cảm thấy về tình cảm có thể tha thứ, nhưng tôi thật sự không đề xướng loại chuyện này ~~~~ )
 
Chương 54: Ngày 12 tháng 12 năm 2018
Editor: trucxinh0505

Ai kêu cũng không tỉnh những người đó giả bộ ngủ, cho nên hôm nay tôi không bình luận cãi cọ cùng bọn họ, mà chỉ tìm kiếm trong biển bình luận, xem có người quan điểm tương tự tôi hay không.

Tôi nhìn đến có người viết: “Nữ chủ sau khi mang thai, bị tra nam cùng cha mẹ anh ta lừa gạt, cho nên sinh hạ đứa nhỏ, bởi vậy bắt đầu bi kịch, vừa đi học vừa trông con nhỏ, còn bị chồng phiền chán cha mẹ chồng không vui… Vậy là nữ sinh thật sự mang thai thì làm sao bây giờ?”

Đúng vậy, nên làm cái gì bây giờ?

Hoặc là sinh hạ, hoặc liền xoá sạch.

Phá thai thương tổn rất lớn đối với thân thể nữ sinh, thậm chí nghiêm trọng khả năng tạo thành vô sinh.

Nhưng nếu sinh hạ…

Giống tình huống trong tiểu thuyết viết, hai bên nam nữ đều đang đi học, nhà gái là cô nhi không có phụ huynh hỗ trợ trông cháu, phụ huynh nhà trai gia trưởng căn bản mặc kệ, vậy nên chiếu cố đứa nhỏ như thế nào?

Giống nữ chủ gập ghềnh tự mang con nhỏ, hơi không lưu ý đã bị người xấu ôm đi?

Thời điểm suy xét hậu quả, không riêng phụ trách bản thân, còn phải phụ trách sinh mệnh nhỏ bé kia, nếu không thể xác định bản thân có thể che chở cho con vui vẻ khôn lớn trưởng thành, vậy cần gì cho nó sinh mệnh?

Cho nên, nếu không có năng lực nuôi con, dưới tình huống mang thai ngoài ý muốn làm sao bây giờ?

Tôi cũng không biết.

Tôi nghĩ, nếu là tôi, căn bản sẽ không phát sinh loại vấn đề này, bởi vì tôi không phải một cô gái thiên chân, quá ngốc, cũng sẽ không tin lời ngon tiếng ngọt của nam nhân.
 
Chương 55: Ngày 22 tháng 12 năm 2018
Editor: trucxinh0505

Xem tiểu thuyết mấy ngày, cảm giác bản thân không còn suy sút, cho nên hôm nay tôi đi tìm cái giáo viên cờ vây học hạ cờ.

Giáo viên này tuổi không lớn, thoạt nhìn hơn ba mươi tuổi, cô dạy tôi một ít tri thức cờ vây cơ bản.

Tỷ như: “Đen trước trắng sau, luân phiên xem.”

Tỷ như, quân cờ đi lạc không thể di động vị trí khác.

Tỷ như, một quân cờ trên bàn cờ, những láng giềng gần không song hàng thẳng tắp được, nếu chiếm cứ vị trí đó của đối phương, liền rơi vào trạng thái hư không. Quân cờ ở trạng thái hư không xem như không tồn tại, cũng chính là —— thảm.

Thảm chính là thủ đoạn để đưa bàn cờ vào trạng thái hư không.

Cô giao cho tôi mười phương án sống chết, tôi tốn hai giờ mới làm xong, đại thể hiểu biết cửa nghệ thuật hạ cờ vây.

Nhưng mà đi…

Tôi cảm giác… Có chút ăn không tiêu.

Hạ cờ vây cần động não, nhưng người như tôi, không quá am hiểu động não…
 
Chương 56: Ngày 26 tháng 12 năm 2018
Editor: trucxinh0505

Người ta nói cái gì, học tập cờ vây đại não được tăng cường, không gián đoạn đại não tự hỏi sẽ ngày càng thông minh linh hoạt, còn có năng lực rèn luyện đề cao tính toán.

Chính là, tuy là nói vậy…

Nhưng não bộ thật sự quá đau!

Đặc biệt càng về sau, đề giáo viên giao ngày càng khó, mỗi đề tôi đều phải tính toán thật nhiều thứ tiêu phí một đoạn thời gian rất dài mới có thể hoàn thành.

Có đôi khi giáo viên xem tôi chơi cờ, thần sắc sẽ lộ ra một ít bất đắc dĩ.

Nhưng cô chưa nói gì, chỉ dùng một cách nói tương đối uyển chuyển —— còn chưa thông suốt.

Khóc khóc… Thật khó quá…

Rốt cuộc làm sao mới có thể thông suốt?!
 
Chương 57: Ngày 1 tháng 1 năm 2019
Editor: trucxinh0505

Hôm nay là tết Nguyên Đán.

Từ 18/10 đến bây giờ, tôi bị nhốt ở tết Trung Nguyên hơn bốn tháng, tựa hồ chỉ là một đoạn thời gian ngắn ngủn, nhưng tôi có cảm giác như qua mấy năm.

Hơn bốn tháng trước, tôi còn một đứa trẻ thiên chân, không rành thế sự, mà sau hơn bốn tháng này, cảm thấy tâm thái bản thân già nua không ít.

Nhớ thời điểm vừa mới bắt đầu tiến vào luân hồi, tôi còn ấu trĩ khoe giàu cùng bạn học, mua sắm ăn uống đi chơi nơi nơi, nhưng hiện tại, tôi không có tâm tình đó.

Tuy tôi vẫn luôn nỗ lực làm cho bản thân lạc quan rộng rãi, chính là trong lòng luôn nặng trĩu, cho dù tươi cười cũng cảm thấy áp lực, tính tình ngày càng dễ nổi nóng, một chút việc nhỏ liền sẽ tức giận.

Tôi thật sự…

Thật sợ quá, tôi sẽ vĩnh viễn ở trong cái vòng lẩn quẩn này không ra được.
 
Chương 58: Ngày 17 tháng 1 năm 2019
Editor: trucxinh0505

Tôi thử qua những việc mình chưa làm được.

Khả năng không phải học ở môi miệng.

Mỗi ngày tôi sẽ khổ huyện hai mươi đề, đánh cờ cùng giáo viên, học mãi không vô, đến cả gân tay nổi lên…

Tôi đã tận lực, nhưng vẫn không học được.

Rõ ràng trên bàn cờ số lượng quân đen tôi hạ càng nhiều, nhưng tính toán xuống đất tôi chiếm được ít, cho nên tôi thua.

Mỗi lần nghĩ vây quân cờ đối thủ, đối thủ lại dễ dàng chạy thoát, đối thủ muốn vây quân cờ giết tôi, tôi nghĩ hết mọi biện pháp trốn vẫn không làm nên chuyện gì.

Giáo viên cờ vây còn nói cái gì công phòng gồm nhiều mặt, lấy công đại thủ, tôi có thể hiểu ý tứ mấy chữ này, lại không biết cụ thể làm như thế nào.

Cái loại vô kế khả thi, cảm giác bất lực, tôi thật chịu đủ rồi!

Cho nên tôi quyết định từ bỏ.

Cờ vây tôi không chơi được.

------------

Tác giả có lời muốn nói: Chúc mừng thêm một chương, còn thêm nữa ~~~~
 
Chương 59: Ngày 23 tháng 1 năm 2019
Editor: trucxinh0505

Chỗ chúng tôi có một tập tục không được tốt, chính là thời điểm kết hôn sẽ có một ít người nháo phòng tân hôn, tuy hiện tại mọi người văn minh hơn, nháo tân hôn so với trước kia khắc chế không ít, nhưng vẫn có chút người không tốt, dùng danh nghĩa nháo tân hôn đi đùa giỡn cùng vũ nhục tân nương cùng phù dâu.

Vì sao hôm nay tôi nhắc tới cái này?

Bởi vì hôm nay lúc đi ăn cơm tôi nghe đám nữ sinh bên cạnh nói.

Dù sao tôi không biết tên các cô ấy, liền gọi đại là tiểu Hồng, tiểu Lan, tiểu Phương cùng tiểu Lệ đi.

Ban đầu, tiểu Hồng đang nói chuyện cùng tiểu Lan, tiểu Hồng biết tiểu Lan đang tìm việc làm thêm, liền nói cho cô ấy một tin tức —— một dì muốn tìm mấy nữ sinh làm phù dâu cho con gái bạn dì ấy nữ nhi, một ngày một trăm.

Một lát sau, tiểu Hồng đi ra ngoài.

Tiểu Phương khuyên tiểu Lan, tốt nhất đừng đi làm phù dâu, bên này có tật xấu nháo hôn phòng, đặc biệt là xoay mấy vòng tìm người, không biết tình huống gia đình bên kia thế nào, vạn nhất làm quá ầm ĩ nhẹ là bị đùa giỡn, không lâu trước đó không phải có đưa tin, nói chơi quá phận, làm phù dâu người ta ngã đứt cột sống, nửa đời sau chỉ có thể vượt qua trên xe lăn? Hơn nữa người bình thường kết hôn không cần bao nhiêu phù dâu, nếu không nguy hiểm sao tân nương không tìm bạn mình hỗ trợ, sao phải thuê bên ngoài?

Tiểu Lệ cũng đi theo khuyên, nói vì một trăm đồng tiền không đáng giá.

Tớ thấy tiểu Phương nói có lý, không phải nói chuyện giật gân. Bởi vì không lâu trước đó, một thân thích xa nhà tớ cưới vợ, thuê hai ba người chuyên phù dâu.

Tiểu Lan bị tiểu Phương tiểu Lệ khuyên cũng gật đầu.

Vốn dĩ việc này coi như qua, tiểu Lan từ chối tiểu Hồng là được.

Chính là việc làm người này quá ghê tởm!

Sau khi Tiểu Hồng trở lại, tiểu Lan nói không nghĩ đi làm phù dâu, há mồm ngậm miệng đều là “Tiểu Phương nói”, “Tiểu Phương nói”, “Nhưng tiểu Phương nói”.

“Tiểu Phương nói rất nguy hiểm.”

“Tiểu Phương nói không được tốt.”

“Tiểu Phương nói hiện tại phù dâu sẽ bị đùa giỡn.”

……

Qua cách nói “Tiểu Phương nói” tôi nghe lập lại không dưới hai mươi lần.

Chính cô ngượng ngùng cự tuyệt, liền đẩy tiểu Phương ra làm người ác?

Tiểu Phương người ta cố ý nhỏ giọng nói cùng cô, kết quả quay đầu cô liền bán người ta?

Tôi nhìn mặt tiểu Phương đầy tức giận.

Chờ hai người kia đi ra ngoài, tiểu Phương nói cùng tiểu Lệ: “Về sau tớ không bao giờ quản chuyện bọn họ! Bản thân không được chỗ tốt còn mang tiếng xấu lên người!”

Tôi thấy cũng đúng!

Loại người này không cần quản họ!

---------------

Tác giả có lời muốn nói: Hơn năm trăm chữ, lượng chữ hai ngày nha ~~~~
 
Back
Top