Cổ đại Truyện Hoàn Tình Yêu Của Hoàng Hậu Xixi - trucxinh0505

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Chương 30: Kết thúc (1).
Ba năm sau

Biên cương phía Bắc Hi Mê.

Một nam hài chừng ba tuổi rưỡi, gương mặt phúng phính đỏ bừng, ướt đẫm mồ hôi, khắp y phục lấm lem bùn đất. Bé khư khư ôm trong ngực thứ gì đó xem ra vô cùng quý giá, đôi chân nhỏ thoăn thoắt chạy về phía trước.

Phía sau bé là hai nữ tỳ theo sát, cẩn thận trông chừng.

Đến đại viện, bé cố gắng bước lên những bậc thang. Có vẻ hơi khó khăn vì hai tay đều bận ôm đồ, không thể vịn tường. Thấy vậy, một tỳ nữ vội bước lên đỡ bé.

Vượt qua đoạn bậc khó khăn, bé liền ù té chạy vào trong viện, miệng không ngừng líu lo gọi mẫu thân.

Bé chạy bạt mạng, dường như chẳng nhìn đường phía trước mà cứ thế đâm thẳng tới, khiến hai nữ tỳ theo sau không ngừng í ới:

- Tiểu thế tử, ngài chạy từ từ thôi, kẻo ngã!

Thư phòng trạch viện Đại hoàng tử

Naoxi cùng phu quân đang kiểm kê sổ sách thì loáng thoáng nghe tiếng hài nhi gọi. Nàng ngẩng đầu nhìn phu quân:

- Dường như có tiếng Ranin gọi thiếp thì phải. Không biết thằng bé này lại tính bày trò gì nữa.

Ra Kê mỉm cười nhu hòa, gật đầu:

- Ừm, nàng ra xem tiểu tử này đang tính bày trò gì. Thật không thể ngồi yên được với nó một chút nào... Thật không biết giống ai?

Naoxi nghe phu quân than phiền nhi tử thì bật cười.

Nàng đứng lên, dợm bước ra cửa thì một quả bóng tròn nhỏ từ bên ngoài xông thẳng vào.

Tiểu hài tử cười khanh khách:

- Mẫu thân! Mẫu thân xem! Hài nhi có thứ này cho người nè!

Ranin khoe vật được bọc kỹ, ôm chặt trước ngực cho mẫu thân xem.

Ra Kê ngồi bên án thư nhìn nhi tử, nhẹ nhíu mày rồi làm như không để ý, tiếp tục xem sổ sách.

Naoxi để nhi tử tự do vui chơi. Mới tách khỏi nàng vài canh giờ mà mặt mày đã luốc lem như một con mèo nhỏ. Thế nhưng nhìn nụ cười vô tư tỏa sáng trên gương mặt hài nhi, nàng không nỡ trách mắng.

Trong ngực bé là ba củ khoai tây và một củ cà rốt, được bé xem như báu vật.

Nhi tử biết tự mình đào củ quả về, ít nhiều cũng cho thấy ý thức tự làm tự ăn. Hai tỳ nữ theo sát bé cũng chật vật không kém, Naoxi liền cho họ lui trước rồi mới ngồi xổm xuống hỏi:

- Những củ quả này con lấy ở đâu?

Ranin cười khanh khách, chợt đưa bàn tay lấm lem bùn quệt ngang mũi khiến nàng không kịp ngăn cản. Bé ưỡn ngực đầy tự hào:

- Đây là do hài nhi tự đào ngoài vườn!

Naoxi ngạc nhiên:

- Tự Ranin đào sao? Mà con đào chúng về cho Mẫu thân làm gì?

Ranin mở to mắt, cười cười có chút ngượng ngùng:

- Hài nhi thèm ăn súp nên ra vườn đào củ cho Mẫu thân nấu ăn.

Nhìn biểu cảm của nhi tử khi khoa tay múa chân diễn tả món súp, Naoxi không nhịn được bật cười.

Ra Kê ngồi bên cạnh, từ lúc nhi tử chạy vào vẫn đóng vai người vô hình, lúc này cũng không khỏi nhẹ cong khóe môi.

Naoxi hỏi:

- Ranin muốn ăn súp sao?

Ranin gật đầu, đôi mắt long lanh ý cười:

- Hài nhi muốn ăn súp thịt bò!

Naoxi nhéo chóp mũi nhi tử:

- Được rồi. Bây giờ Ranin cùng Mẫu thân đi tắm gội, thay y phục trước, sau đó cùng Mẫu thân đến trù phòng nấu. Con thấy thế nào?

Mẫu thân chịu nấu súp bò, Ranin lập tức hài lòng gật đầu:

- Vâng, Mẫu thân.

Naoxi cười:

- Vậy Ranin chào Phụ vương trước chứ nhỉ?

Lúc này Ranin mới nhìn thấy Phụ vương.

Cặp mắt bé lập tức sáng rực, cái miệng nhỏ xinh không ngừng lải nhải trách cứ:

- A! Phụ vương đã về! Phụ vương về sao không đến tìm hài nhi trước? Phụ vương thật xấu!

Ra Kê nghe nhi tử ca thán, ý cười tràn đầy trong mắt.

Chàng chống tay lên án thư, cố ý hỏi:

- Sao bây giờ mới thấy Phụ vương hửm?

Ranin bẻ bẻ ngón tay, ngập ngừng:

- Tại... tại...

Nhi tử bị phu quân làm cho khốn đốn, Naoxi mỉm cười giải vây:

- Để Mẫu thân đưa Ranin đi tắm thay y phục, sau đó cùng chơi với Phụ vương, được không?

Được Mẫu thân giải nguy, Ranin lập tức cười toe:

- Hài nhi cùng Mẫu thân đi tắm trước, xíu nữa quay lại chơi với Phụ vương nha!

Ra Kê gật đầu, ánh mắt cưng chiều:

- Ta làm xong sổ sách này trước đã. Xong việc sẽ tìm hai mẫu tử.

Ranin gật đầu, trong mắt tràn đầy mong đợi, lại hỏi:

- Phụ vương ăn súp bò không? Mẫu thân nấu ấy!

Chỉ vài củ khoai mà nhi tử đã xem như báu vật, còn ra sức khoe rằng đó là nguyên liệu do chính mình đào về để Mẫu thân nấu súp. Ra Kê không khỏi bật cười:

- Được! Lát nữa Phụ vương qua cùng hai mẫu tử ăn.

Naoxi để mấy củ khoai sang một bên, ôm nhi tử hướng về dục phòng.

Trong phòng chỉ còn lại Ra Kê.

Chàng gọi người vào, phân phó đem mấy củ khoai đi rửa sạch, đồng thời truyền trù phòng chuẩn bị nguyên liệu. Lát nữa Vương phi sẽ đích thân xuống bếp nấu súp cho Tiểu thế tử.

Phân phó xong, Ra Kê lại cúi xuống xử lý sổ sách.

Chỉ có điều, những con số trước mắt nhanh chóng khiến tâm trí chàng nhớ đến trang trại ngoài thành.

Ba năm qua, từ một vùng đất biên cương cằn cỗi, trang viên của phu thê chàng dần phát triển thành một khu chăn nuôi quy mô không nhỏ.

Hiện tại có khoảng hai nghìn con dê, hơn hai nghìn con cừu và một nghìn con bò.

Dê và cừu chủ yếu cung cấp thịt. Đàn bò vừa cung cấp thịt, vừa lấy sữa tươi cho Hoàng gia, phủ Đại hoàng tử và một phần dân cư quanh vùng.

Địa thế nơi đây không thích hợp trồng lương thực quy mô lớn, nhưng lại có nhiều khu vực thích hợp làm đồng cỏ. Những vùng đất không thể gieo trồng được tận dụng làm bãi chăn thả, một số nơi khác trồng cây lấy gỗ hoặc rau củ với quy mô vừa phải để phục vụ nhu cầu trong trang viên.

Ban đầu, Ra Kê chỉ nghĩ đơn giản rằng có thể tận dụng đất đai nơi đây để phát triển chăn nuôi, vừa cung cấp thực phẩm cho Hoàng gia, vừa tạo thêm sinh kế cho dân chúng vùng biên.

Không ngờ sau vài năm, quy mô ngày càng lớn.

Mà càng lớn thì vấn đề phát sinh cũng càng nhiều.

Đường sá từng là trở ngại lớn nhất.

Bốn năm trước, Phụ hoàng mở ngân khố xây dựng cầu đường, kết nối các vùng biên cương với tuyến giao thương chính trong xứ. Từ đó, việc vận chuyển hàng hóa từ biên giới về kinh thành thuận tiện hơn rất nhiều.

Thịt tươi, sữa bò và các sản vật vùng biên có thể nhanh chóng đưa vào nội địa, trong khi thức ăn gia súc, thuốc men, dụng cụ chăn nuôi cùng những vật dụng cần thiết khác cũng không còn phải chờ đợi quá lâu.

Giao thông thuận lợi, người dân cũng bắt đầu tìm đến.

Hai năm gần đây, số người đến vùng này mưu sinh đã tăng gấp ba lần so với trước.

Đối với Ra Kê, đây mới là điều đáng mừng nhất.

Trang trại có thể kiếm được bao nhiêu bạc không quan trọng bằng việc nó tạo ra bao nhiêu công việc cho người dân.

Chàng từng tận mắt chứng kiến vùng đất này tiêu điều thế nào, nên hiểu rõ muốn thay đổi cuộc sống của dân chúng không thể chỉ dựa vào cứu trợ nhất thời.

Phải cho họ công việc.

Phải để họ có thể tự nuôi sống gia đình bằng chính sức lao động của mình.

Vì vậy, Ra Kê đặc biệt chú trọng tuyển dụng người địa phương, đào tạo những người có năng lực làm quản sự, đồng thời từng bước phân chia công việc rõ ràng.

Nhưng dù vậy, có những việc chàng vẫn chưa thể hoàn toàn buông tay.

Đặc biệt là sau sự cố xảy ra với đàn bò hai tuần trước.

Ban đầu chỉ có một con bò bỏ ăn.

Người chăn nuôi tưởng nó ăn phải thứ gì đó không hợp khẩu vị nên không quá để tâm. Nhưng vài ngày sau, số bò có biểu hiện bất thường bắt đầu tăng lên.

Có con bỏ ăn, có con tiêu chảy, tinh thần uể oải.

Tổng cộng khoảng mười con xuất hiện triệu chứng.

Ra Kê lập tức yêu cầu cách ly toàn bộ số bò bệnh.

Máng ăn, máng uống và những dụng cụ từng tiếp xúc với chúng cũng được vệ sinh kỹ càng. Đồng thời, chàng cho kiểm tra toàn bộ đàn bò còn lại, không để bất kỳ con nào có dấu hiệu bất thường tiếp xúc với đàn khỏe mạnh.

Chàng còn yêu cầu kiểm tra kho thức ăn.

Cỏ khô, rơm, củ quả dùng làm thức ăn bổ sung, nguồn nước... tất cả đều được kiểm tra từng phần.

Mấy ngày đó, Ra Kê gần như ăn ngủ tại trang trại.

Mỗi sáng trời còn chưa sáng rõ, chàng đã rời phủ.

Đến khi trở về, màn đêm đã bao phủ toàn bộ trang viên, Ranin từ lâu đã ngủ say.

Đứa trẻ chỉ biết mỗi lần tỉnh dậy, Phụ vương đều không có bên cạnh.

Có hôm Ra Kê trở về thật khuya, vừa bước vào phòng đã thấy nhi tử cuộn tròn trong lòng Naoxi, đôi má nhỏ đỏ hồng vì ngủ say.

Chàng chỉ đứng bên giường nhìn con một lúc lâu, không nỡ đánh thức.

Hôm nay, sau nhiều ngày kiểm tra và theo dõi, cuối cùng Ra Kê cũng xác định được nguyên nhân.

Đàn bò không mắc dịch bệnh truyền nhiễm.

Một phần thức ăn dự trữ đã bị nhiễm bẩn, khiến chúng mắc chứng viêm đường ruột, dẫn đến tiêu chảy, bỏ ăn và suy nhược.

Ra Kê thở phào, nhưng không vì vậy mà lập tức cho đàn bò bệnh trở về chuồng chung.

Chàng yêu cầu tiếp tục cách ly, theo dõi tình trạng ăn uống và sức khỏe. Chỉ khi hoàn toàn ổn định mới được nhập đàn.

Sau sự cố, Ra Kê còn cho kiểm tra lại toàn bộ kho thức ăn, thay đổi phương thức bảo quản, phân khu rõ ràng giữa thức ăn mới và thức ăn đã mở, đồng thời yêu cầu ghi chép ngày nhập kho, thời gian bảo quản và lượng sử dụng mỗi ngày.

Chàng không muốn chuyện tương tự xảy ra lần thứ hai.

Trang trại càng lớn, càng không thể quản lý bằng kinh nghiệm và may rủi.

Nó cần quy củ.

Cần người chịu trách nhiệm rõ ràng.

Cần ghi chép, kiểm tra và giám sát.

Những ngày tưởng như mọi chuyện đã ổn định, một biến cố khác lại bất ngờ xảy ra.

Ba ngày sau.

Một trận mưa lớn đổ xuống vùng biên cương phía Bắc.

Mưa từ chiều đến tận nửa đêm, gió rít từng cơn quật nghiêng những thân cây ven đường. Nước từ vùng đồi cao theo khe núi ào ào đổ xuống, chẳng mấy chốc những vũng nước quanh trang trại đã nối thành dòng.

Ra Kê vốn đang ở thư phòng xử lý sổ sách. Nghe người đến báo, chàng lập tức đứng dậy.

- Đi xem tình hình.

Chàng vừa bước ra khỏi phủ đã nhìn thấy bầu trời tối đen phía xa, tiếng sấm liên tục vọng lại.

Trang trại cách phủ không xa, nhưng đường trơn trượt khiến lúc Ra Kê cưỡi ngựa đến nơi, toàn thân chàng đã thấm đầy nước mưa.

Vừa tới cổng, tiếng gia súc hoảng loạn đã truyền đến.

Bò rống, dê kêu, cừu chen chúc chạy về phía khu chuồng cao hơn.

Một đoạn hàng rào phía đông đã bị nước cuốn đổ.

Mấy chục con dê nhân lúc hỗn loạn chạy ra ngoài, đàn cừu bên cạnh cũng bắt đầu náo loạn.

Ra Kê lập tức xuống ngựa.

- Gọi tất cả người trong trang trại!

Đám người nhanh chóng tập hợp.

Chàng chỉ tay về phía đông:

- Một nhóm chặn phía đông, không để đàn gia súc chạy xuống vùng trũng. Một nhóm đưa dê và cừu vào khu chuồng phía tây. Những người còn lại kiểm tra đàn bò, tuyệt đối không để những con vừa khỏi bệnh tiếp xúc với đàn khỏe!

Mệnh lệnh rõ ràng, không chút do dự.

Những người vốn đang rối loạn lập tức chia nhau hành động.

Ra Kê tự mình dẫn một nhóm chạy về phía đông.

Nước mưa ngập đến mắt cá chân, bùn đất bám đầy ống quần. Một vài con dê hoảng sợ chạy loạn, người chăn nuôi đuổi theo mãi vẫn không bắt được.

Ra Kê không trách mắng.

Chàng nhanh chóng quan sát địa hình rồi chỉ về một con đường nhỏ phía trước:

- Dồn chúng về phía kia!

Một người chăn nuôi ngập ngừng:

- Nhưng bên đó là...

- Đường cao, không có nước xiết. Đừng đuổi theo phía sau. Vòng sang hai bên, ép chúng chạy về đó.

Mọi người lập tức làm theo.

Quả nhiên, đàn dê bị dồn vào con đường cao, chẳng mấy chốc được đưa trở lại khu chuồng an toàn.

Đến khi số gia súc cuối cùng được kiểm đếm xong, trời đã gần sáng.

Ra Kê đứng dưới mái hiên nhìn trang trại hỗn độn trước mắt.

Một đoạn hàng rào bị đổ.

Mái che khu chứa cỏ khô bị tốc mất một phần.

Kho thức ăn cũng bị nước tạt vào, một số bao đã ẩm ướt.

Chàng cau mày:

- Đem toàn bộ số thức ăn bị ướt ra kiểm tra. Phần nào có dấu hiệu mốc hoặc biến chất lập tức bỏ đi, tuyệt đối không được tiếc.

- Vâng, điện hạ.

- Kiểm tra lại nguồn nước.

Người quản sự vội đáp:

- Nguồn nước vẫn bình thường, thưa điện hạ.

Ra Kê nhìn dòng nước bùn đang chảy phía sau chuồng, trầm mặc một lúc rồi hỏi:

- Con mương thoát nước này do ai phụ trách?

Người quản sự khựng lại:

- Là... thuộc hạ.

- Vì sao mương thoát nước nằm thấp hơn mặt đất nhưng lại không có đường dẫn nước ra ngoài?

Người quản sự im lặng.

Ra Kê không nổi giận.

Chàng chỉ nhìn một vòng rồi bình tĩnh nói:

- Trước đây địa thế khô ráo nên không có vấn đề. Nhưng một khi mưa lớn, toàn bộ nước từ sườn đồi sẽ dồn về đây. Hôm nay chỉ là một trận mưa. Nếu mưa liên tục vài ngày, toàn bộ khu chuồng phía đông sẽ ngập.

Sắc mặt những người xung quanh đồng loạt thay đổi.

Ra Kê chỉ vào đoạn hàng rào đổ:

- Gia cố lại toàn bộ hàng rào phía đông.

Sau đó chàng chỉ sang khu kho:

- Kho thức ăn nâng nền lên thêm một tầng. Mái che phải làm rộng hơn, đồng thời đào rãnh thoát nước chạy quanh kho.

Chàng tiếp tục nhìn về phía các khu chuồng:

- Những khu chuồng nằm thấp phải có đường thoát nước riêng. Nếu cần di dời thì cứ di dời. Đừng vì tiếc công xây dựng mà giữ nguyên cách bố trí không phù hợp.

- Vâng.

- Còn nữa.

Ra Kê nhìn người quản sự:

- Từ nay, mỗi khi thời tiết có dấu hiệu bất thường phải báo ngay cho ta. Không cần chờ xảy ra sự cố mới báo.

- Vâng, điện hạ.

Mệnh lệnh lần lượt được truyền xuống.

Không ai dám chậm trễ.

Đến giữa trưa, mọi việc cuối cùng cũng ổn định.

Đàn gia súc được kiểm đếm đầy đủ, không mất một con nào.

Ra Kê còn đặc biệt kiểm tra đàn bò vừa mắc bệnh trước đó. May mắn chúng không bị ảnh hưởng bởi trận mưa và vẫn ăn uống bình thường.

Lúc ấy chàng mới thực sự thở phào.

Thế nhưng khi nhìn những người làm công quần áo lấm lem bùn đất đang cùng nhau sửa chữa hàng rào, Ra Kê chợt nhận ra một vấn đề lớn hơn.

Trang trại hiện tại đã không còn là nơi chàng có thể tự mình kiểm soát từng việc.

Hai nghìn con dê.

Hơn hai nghìn con cừu.

Một nghìn con bò.

Hàng trăm người làm công.

Hàng loạt khu chuồng, kho thức ăn, bãi chăn thả và những vùng đất đang được khai phá.

Nếu chuyện lớn nhỏ gì cũng chờ chàng quyết định, sớm muộn sẽ xảy ra sai sót.

Ra Kê lập tức gọi quản sự cùng những người phụ trách các khu vực đến.

Chàng không trách cứ ai.

Ngược lại, chàng ngồi xuống cùng họ, từng bước phân chia lại công việc.

Người phụ trách đàn bò.

Người phụ trách dê và cừu.

Người quản lý kho thức ăn.

Người chuyên kiểm tra chuồng trại, nguồn nước và hàng rào.

Mỗi người đều có trách nhiệm riêng, đồng thời phải ghi chép tình hình hằng ngày.

Nếu có vấn đề vượt quá khả năng xử lý mới được báo lên cấp trên.

Cuối cùng, Ra Kê nhìn mọi người rồi nói:

- Ta không cần các ngươi làm việc đến kiệt sức.

Mọi người ngẩng đầu.

- Ta cần các ngươi biết mình phải làm gì khi có chuyện xảy ra.

Giọng chàng bình tĩnh nhưng rõ ràng:

- Một trang trại lớn không thể dựa vào một người. Chỉ khi mỗi người đều làm tốt phần việc của mình, nơi này mới có thể tồn tại lâu dài.

Những người quản sự nhìn nhau rồi đồng loạt cúi người:

- Vâng, điện hạ.

Ra Kê đứng dậy.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, trong lòng chàng nhẹ đi không ít.

Sự cố lần này tuy phiền phức nhưng cũng giúp chàng nhìn ra điểm yếu trong cách vận hành trang trại.

Có những thiếu sót nếu không xảy ra sự cố, người ta sẽ không bao giờ nhận ra.


Hai ngày sau

Mọi thứ dần trở lại bình thường.

Hàng rào phía đông đã được gia cố.

Kho thức ăn được nâng nền.

Các mương thoát nước cũng đang được đào lại theo địa thế mới.

Ra Kê đứng trên sườn đồi nhìn xuống trang trại hồi lâu.

Lần đầu tiên chàng cảm thấy mình có thể tạm thời giao nơi này cho những người phụ trách.

Chàng quay sang quản sự:

- Từ nay ngươi chịu trách nhiệm chung.

Quản sự ngẩn người:

- Điện hạ muốn rời đi sao?

Ra Kê gật đầu.

- Ta đã ở đây quá lâu rồi.

Nghĩ đến nhi tử mấy ngày nay luôn hỏi Phụ vương bao giờ mới về, khóe môi chàng bất giác cong lên.

- Ta còn một việc quan trọng phải làm.

Quản sự ngẩn người nhìn chàng.

Ra Kê vỗ vai ông:

- Đưa nhi tử về thăm ngoại tổ.

Nói đến đây, gương mặt vốn nghiêm nghị của chàng hiếm khi lộ vẻ nhẹ nhõm.

- Nó gần bốn tuổi rồi, vậy mà ngoại tổ vẫn chưa được gặp mặt cháu ngoại.

Quản sự lập tức hiểu ý, cung kính đáp:

- Điện hạ cứ yên tâm. Thuộc hạ sẽ quản lý tốt nơi này.

Ra Kê gật đầu.

- Có chuyện gì vượt quá khả năng xử lý thì lập tức truyền tin về phủ. Đừng tự ý giấu giếm.

- Vâng.

Lúc này chàng mới thật sự xoay người rời đi.


Tại phủ Đại hoàng tử

Naoxi nghe phu quân trở về liền bước ra nghênh đón.

Nhìn đôi giày dính đầy bùn đất cùng y phục còn vương mùi mưa gió, nàng biết ngay Ra Kê vừa từ trang trại trở về.

- Mọi chuyện ổn cả chứ?

Ra Kê gật đầu:

- Ổn rồi. Lần này xảy ra một trận mưa lớn, hàng rào phía đông bị đổ, kho thức ăn cũng bị ảnh hưởng một chút. Ta đã xử lý xong và phân lại người phụ trách từng khu vực.

Naoxi nghe vậy mới yên tâm.

- Vậy chàng có thể nghỉ ngơi chưa?

Ra Kê nhìn nàng.

- Có.

Chàng bước đến trước mặt thê tử, nắm lấy tay nàng.

- Vì vậy, ta nghĩ chúng ta nên chuẩn bị lên đường.

Naoxi ngẩn ra:

- Đi đâu?

- Về thăm ngoại tổ của Ranin.

Đôi mắt Naoxi lập tức sáng lên.

- Thật sao?

Ra Kê mỉm cười:

- Ừ.

Chàng cúi xuống nhìn nhi tử đang chạy vòng quanh sân.

- Lần này ta muốn đưa cả nàng và Ranin cùng về.

Naoxi vui đến đỏ mắt.

Nàng từng nghĩ chuyến về thăm nhà ngoại còn phải chờ rất lâu.

Không ngờ sau bao nhiêu sự vụ quấn thân, cuối cùng phu quân cũng chủ động thu xếp.

Ranin nghe thấy tiếng mẫu thân, lập tức chạy tới:

- Phụ vương! Chúng ta thật sự đi thăm ngoại tổ sao?

Ra Kê cúi xuống bế nhi tử lên:

- Đúng vậy.

Ranin lập tức ôm cổ phụ vương, vui đến mức hai chân nhỏ đung đưa liên tục:

- Hài nhi muốn đi! Hài nhi muốn đi ngay bây giờ!

Nhìn bộ dạng phấn khích của nhi tử, Naoxi bật cười.

Ra Kê cũng cười theo.

Những ngày tháng bận rộn ở biên cương cuối cùng cũng có thể tạm gác lại.

Trang trại đã có người quản lý.

Sự vụ trong phủ cũng đã đi vào khuôn khổ.

Và quan trọng nhất...

Một gia đình nhỏ cuối cùng cũng có thời gian cùng nhau trở về, gặp những người thân đã chờ đợi đứa cháu ngoại suốt gần bốn năm.

Có lẽ chuyến đi này không chỉ đơn thuần là một chuyến thăm hỏi.

Mà còn là lần đầu tiên Ranin được biết đến vòng tay của ngoại tổ, là lần đầu tiên Naoxi trở về bên gia đình sau những năm tháng xa cách.

Còn đối với Ra Kê...

Đó có lẽ cũng là phần thưởng giản dị nhất sau những năm tháng chàng dốc sức nơi biên cương.

Một mái nhà bình yên.

Một người vợ luôn chờ đợi.

Một đứa con luôn mong ngóng Phụ vương trở về.

Và lần này, chàng sẽ không để chuyến đi ấy phải chờ thêm nữa.


 
Chương 31: Kết thúc (2).
Suốt một tuần qua, Vương gia và Vương phi bận rộn sắp xếp, an bài mọi sự vụ cũng như sinh ý trong phủ.

Ra Kê gần như ăn ngủ luôn tại trang trại. Sau trận mưa lớn, chàng không chỉ phải giám sát việc sửa chữa chuồng trại, gia cố hàng rào và hệ thống thoát nước mà còn phải kiểm tra lại toàn bộ cách vận hành của trang trại, phân công người phụ trách từng khu vực.

Naoxi cũng tất bật cùng quản gia Ni Pôn xem xét sổ sách, thống kê thu chi, kiểm tra những công việc còn tồn đọng, sau đó mới đưa ra quyết định đối với các hoạt động trong phủ trong thời gian phu thê nàng vắng mặt.

Phụ mẫu không có thời gian chơi cùng mình, nhưng Ranin không vì thế mà nháo khóc. Bé biết phụ mẫu đang bận việc nên vô cùng ngoan ngoãn, tự mình chơi đùa, không phá phách, cũng chẳng làm phiền khiến phụ mẫu phải phân tâm.

Trước đây, nơi xa nhất phụ mẫu từng đưa Ranin đến là kinh thành Hi Mê để thăm nội tổ. Bé đã đến Hoàng cung không ít lần nhưng vẫn chưa khám phá hết mọi ngóc ngách nơi ấy. Mỗi lần trở về, bé lại phát hiện thêm một nơi mới.

Ranin đặc biệt thích đến Hoàng cung nội tổ.

Ở đó có rất nhiều điểm tâm ngon, đủ loại đồ chơi lạ mắt, lại còn có những nơi rộng lớn để bé tha hồ chạy nhảy khám phá.

Vậy còn chỗ ngoại tổ thì sao?

Có ngự hoa viên trồng thật nhiều hoa đẹp như ở Hoàng cung nội tổ không?

Có hồ nước thật lớn, bên trong nuôi rất nhiều cá không?

Những câu hỏi ấy cứ lởn vởn trong đầu khiến đôi lúc Ranin đang chơi cũng bất chợt ngồi thừ ra, nhíu mày suy nghĩ, vẻ mặt nghiêm túc chẳng khác gì đang cân nhắc một chuyện trọng đại.

Chính vì vậy, dạo gần đây các tỳ nữ theo hầu thường xuyên bắt gặp tiểu chủ nhân đang chơi bỗng chống cằm thở dài.

Thật không biết trong cái đầu nhỏ ấy đang suy nghĩ chuyện gì.

Ban đầu, Ra Kê dự định chỉ mất khoảng một tuần để thu xếp xong mọi sự vụ. Không ngờ công việc phát sinh liên tục, mãi đến nửa tháng sau, phu thê chàng mới thực sự có thể chuẩn bị lên đường.


Ngày khởi hành

Vua Xê Rê biết nhi tử chuẩn bị đưa cháu nội về Hati thăm ngoại tổ, lập tức phân phó cung nhân chuẩn bị lễ vật.

Ngay từ sáng sớm, năm xe ngựa chất đầy quà biếu đã dừng trước sân phủ.

Ni Pôn thay Vương gia tiếp nhận lễ vật, kiểm tra danh sách rồi mời vị tướng quân áp tải đoàn xe vào trong uống nước, chờ Ra Kê ra tiếp nhận.

Một khắc sau, Ra Kê từ trong phủ bước ra.

Vị tướng quân lập tức tiến đến hành lễ, sau đó giao danh sách lễ vật cho chàng.

Ra Kê nhận lấy, xem qua một lượt rồi gật đầu.

Trước khi vị tướng quân hồi cung phục mệnh, chàng chợt nhớ đến mấy ngày trước từng nói với phụ hoàng sẽ đưa một phần sản vật của trang trại vào cung.

- Phiền tướng quân áp tải giúp ta ba xe gia súc vào cung. Trong đó có bò, dê và cừu, đều là những con đã được tuyển lựa kỹ. Đưa đến khu chăn nuôi của Hoàng gia, giao tận tay người phụ trách.

Vị tướng quân lập tức lĩnh mệnh.

- Vâng, điện hạ.

Ni Pôn tiễn vị tướng quân ra ngoài. Trước khi lên ngựa, ông không quên thay Vương gia trao một phong bao thưởng.

Hai bên khách chủ đều vui vẻ, sau một hồi khách sáo mới chia tay.

Lần này hồi Hati, đoàn xe của phu phụ Ra Kê còn lớn hơn chuyến đi của chàng mấy năm trước.

Phụ hoàng ban năm xe lễ vật.

Trong phủ chuẩn bị thêm năm xe.

Chưa kể còn có năm xe chở vật dụng sinh hoạt, nhu yếu phẩm và những thứ cần thiết cho chuyến đi đường dài.

Cả đoàn nối thành một hàng dài trước phủ.

Nghe người hầu báo chuẩn bị xuất phát, Ranin lập tức đứng bật dậy.

Bé nắm chặt tay mẫu thân, kéo nàng về phía xe ngựa, vẻ mặt đầy cảnh giác như sợ chỉ cần chậm một bước là phụ vương sẽ bỏ quên mình ở lại.

Naoxi nhìn bộ dạng ấy, không nhịn được bật cười.

- Không ai bỏ con lại đâu.

Ranin vẫn không yên tâm, nhất quyết nắm tay nàng không buông.

Ra Kê đứng bên ngoài giao phó thêm một số việc cho Ni Pôn.

Sau khi căn dặn xong, chàng mới lên ngựa.

Ngồi vững trên lưng ngựa, Ra Kê đưa mắt quét qua đoàn người một lượt. Thấy mọi thứ đã sẵn sàng, chàng giơ tay ra hiệu.

Người truyền lệnh lập tức thúc ngựa chạy về phía trước.

- Khởi hành!

Mệnh lệnh truyền từ đầu đoàn đến cuối đoàn.

Đoàn người chậm rãi rời khỏi phủ, hướng về phía Hati.

Ni Pôn đứng trước đại môn nhìn theo cho đến khi bóng đoàn xe khuất hẳn mới hạ lệnh đóng cửa.

Đại môn từ từ khép lại.

Xung quanh nhanh chóng trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió thổi ù ù quét qua khoảng sân rộng.


Trên đường đến Hati

Sau khi rời khỏi lãnh thổ Hi Mê, đường đi trở nên gập ghềnh hơn rất nhiều.

Có lẽ suốt những năm qua, tuyến giao thông trong xứ đã được cải thiện quá tốt, khiến mọi người quen với những con đường bằng phẳng. Nay phải rong ruổi trên đường núi, ngay cả những binh lính áp tải cũng không khỏi than thở.

Tiểu thế tử tuổi còn nhỏ thì không nói, nhưng đến cả những người quanh năm hành quân cũng bắt đầu cảm thấy xương cốt ê ẩm.

Đúng là sống sướng quen rồi, đến lúc chịu khổ một chút liền thấy bi ai.

Những ngày đầu, tinh thần Ranin hăng hái vô cùng.

Bé ngồi trong xe ngựa, hết vén rèm nhìn ra ngoài lại quay vào hỏi mẫu thân đủ thứ.

- Mẫu thân, kia là núi gì?

- Mẫu thân, tại sao cây ở đây thấp hơn cây trong phủ?

- Mẫu thân, phía trước có sông không?

- Mẫu thân, bao giờ mới đến nhà ngoại tổ?

Naoxi kiên nhẫn trả lời từng câu.

Thế nhưng sau ba ngày, sự hứng thú của Ranin dần cạn kiệt.

Những cảnh vật ven đường không còn đủ sức hấp dẫn bé nữa.

Lúc này, thứ Ranin quan tâm nhất chính là những lần đoàn người hạ trại nghỉ ngơi.

Bởi vì mỗi lần hạ trại, mẫu thân đều cho bé ăn thịt rừng nướng.

Thịt rừng được cung nhân xử lý sạch sẽ, Naoxi tự tay tẩm gia vị rồi đem nướng trên lửa than.

Trước kia ở phủ, thỉnh thoảng mẫu thân cũng nướng thịt rừng cho bé ăn. Nhưng lúc ấy trong phủ có rất nhiều món ngon, Ranin thích ăn món nào thì có thể lựa chọn món đó.

Còn bây giờ thì khác.

Giữa hành trình dài ngày, những món ăn được chuẩn bị sẵn phần lớn đều là đồ khô hoặc thức ăn có thể bảo quản lâu.

So với chúng, thịt nướng thơm phức trên bếp than chẳng khác nào mỹ vị nhân gian.

Ranin ăn ngon đến mức hai mắt sáng rực.

Dù thích đến đâu, Naoxi vẫn chỉ cho bé ăn một lượng vừa đủ.

Ví dụ thịt chim chỉ được ăn một con, gà rừng thì nhiều nhất cũng chỉ được hai cái đùi.

Muốn ăn thêm?

Không có.

Ranin đành phải ôm bụng nhìn mẫu thân với ánh mắt đáng thương, nhưng Naoxi hoàn toàn không dao động.


Một tháng rong ruổi trên đường, trải qua đủ phong sương, cuối cùng đoàn người cũng đến được kinh đô Hati.

Ngày đoàn xe tiến đến trước cửa Hoàng cung Rô Mi, Đế hậu cùng các hoàng tử đã đích thân ra nghênh đón Tam công chúa, Phò mã gia và cháu ngoại.

Ra Kê xuống ngựa.

Chàng bước đến chiếc xe ngựa phía sau, tự tay vén rèm rồi đỡ thê tử xuống trước.

Sau đó mới đưa tay đón nhi tử.

Ba người lớn nhỏ cùng xuất hiện trước mắt khiến Đế hậu không khỏi xúc động.

Naori và Haxin gần như cùng lúc bước về phía trước.

Ra Kê cùng Naoxi tiến lên hành lễ với phụ mẫu.

Naoxi sau đó cúi xuống nhắc nhi tử.

- Ranin, mau hành lễ với Ngoại tổ và các Cửu cửu.

Ranin lập tức đứng ngay ngắn, đôi mắt to tròn nhìn mọi người trước mặt rồi cất giọng trong trẻo:

- Ranin ra mắt Hoàng ngoại gia, Hoàng ngoại nãi nãi xinh đẹp và các Cửu cửu!

Giọng nói trẻ thơ ngọt ngào, đặc biệt là câu khen Hoàng ngoại nãi nãi xinh đẹp khiến mọi người bật cười.

Vua Naori cười sang sảng.

- Ngoại tôn của ta đã lớn đến thế này rồi sao?

Ranin nghe vậy liền cười khanh khách.

Bé nhìn vị Hoàng ngoại gia trước mặt vài giây, sau đó chẳng chút khách khí chạy đến nắm lấy vạt áo ông, ngẩng đầu:

- Ngoại gia gia bế!

Naori lập tức cười lớn.

Ông cúi xuống bế cháu ngoại lên, vui vẻ đến mức nụ cười chẳng thể khép lại.

Đứng phía sau Mẫu hậu, Tứ hoàng tử Naoran tò mò ló đầu nhìn ra.

Cậu bé nhìn Phò mã gia, nhìn Tam tỷ, sau đó lại nhìn cháu ngoại đang được Phụ hoàng ôm trên tay.

Naoxi vừa quay đầu đã nhìn thấy tiểu đệ.

Nàng lập tức bước đến, đưa tay nựng má cậu.

- Naoran lớn nhanh thật nha... Chậc chậc, ta xem đệ hình như hơi thừa cân rồi đây.

Naoran lập tức đỏ mặt.

Cậu bé vội vàng hành lễ:

- Tam tỷ, Phò mã gia.

Ra Kê mỉm cười gật đầu đáp lễ.

Naoran năm nay đã tám tuổi, thân hình tròn trịa hơn hẳn những đứa trẻ cùng tuổi. Câu nói của Tam tỷ quả thật không oan.

Thấy mình có nguy cơ tiếp tục trở thành tâm điểm chú ý, Naoran âm thầm lùi về phía sau Mẫu hậu.

May mà Haxin nhanh chóng chuyển sự chú ý sang nữ nhi và cháu ngoại.

Naoxi tám năm xa xứ, hôm nay mới thực sự trở về nhà.

Vừa nhìn thấy mẫu hậu, cảm xúc bị dồn nén suốt bao năm lập tức vỡ òa.

Hai mẫu tử ôm nhau khóc nức nở.

Không khí vốn đang vui vẻ bỗng chốc trầm xuống.

Ranin đang được Ngoại gia gia bế, thấy mẫu thân và Hoàng ngoại nãi nãi đều khóc thì nhíu mày.

Bé tụt xuống khỏi vòng tay Naori, chạy đến bên phụ vương rồi kéo tay áo chàng.

- Phụ vương...

Ra Kê cúi xuống.

- Sao thế?

Ranin chỉ về phía hai người đang ôm nhau.

- Sao Mẫu thân với Hoàng ngoại nãi nãi lại khóc vậy? Không phải buồn mới khóc, vui thì phải cười sao?

Ra Kê xoa đầu nhi tử, kiên nhẫn giải thích:

- Đúng là bình thường vui sẽ cười, buồn sẽ khóc. Nhưng đôi khi vui quá cũng khiến người ta rơi nước mắt.

Ranin thộn mặt ra.

Bé mở to mắt nhìn phụ vương, vẻ mặt rõ ràng vẫn chưa hiểu.

Ra Kê bật cười.

- Đợi Ranin lớn thêm một chút sẽ hiểu. Bây giờ con không cần suy nghĩ nhiều, kẻo đau đầu.

Ranin gãi gãi đầu.

- Ra vậy... Vì hài nhi còn nhỏ nên chưa hiểu sao?

- Ừ.

Mọi người nghe hai phụ tử đối đáp không khỏi bật cười.

Không khí trầm lắng lập tức được xua tan.

Vua Naori cũng mỉm cười lên tiếng:

- Được rồi, đường xa mệt mỏi. Mọi người vào trong trước đã.

Mọi người gật đầu, cùng nhau tiến vào Hoàng cung.


Ranin được Hoàng ngoại gia nắm tay dẫn đi trước.

Càng đi sâu vào bên trong, đôi mắt bé càng mở lớn.

Cuối cùng, bé thậm chí còn há hốc miệng vì kinh ngạc.

Nếu Hoàng cung nội tổ nổi bật với sắc vàng và đỏ, mang vẻ lộng lẫy, uy nghiêm thì Hoàng cung Hati lại thiên về màu xanh.

Xa xa vang lên tiếng nước róc rách chảy qua khe đá, xen lẫn tiếng chim líu lo khiến khung cảnh trở nên yên bình và gần gũi thiên nhiên.

Trước cổng những tiểu viện, dây leo phủ kín thành từng mảng xanh mướt, tạo cảm giác mát mẻ.

Đi ngang qua vườn thượng uyển, Ranin lại càng thích thú.

Nơi này có rất nhiều loại hoa đẹp chẳng kém Hoàng cung nội tổ.

Nhưng điều khiến bé vui nhất lại nằm ngay phía sau vườn hoa.

Một vườn trái cây rộng lớn.

Cam vàng sai trĩu cành.

Nho tím kết thành từng chùm.

Đúng lúc vào mùa nho, rất nhiều chùm đã chín, chuyển sang màu tím sẫm.

Ranin nhìn đến mức hai mắt sáng long lanh.

Naori thấy vậy không khỏi bật cười.

- Thích nho sao?

Ranin gật đầu thật mạnh.

Naori lập tức phân phó cung nhân hái hai chùm nho lớn, rửa sạch rồi mang đến tiểu viện nơi phu thê Naoxi nghỉ ngơi.

Dạo chơi một hồi, Ranin cũng bắt đầu thấm mệt.

Bé được phụ mẫu đưa về viện nghỉ ngơi, chờ dùng bữa trưa.

Vừa bước vào phòng, Ranin đã nhận ra cách bài trí nơi này chẳng khác căn phòng của bé ở Hi Mê phủ là bao.

Có giường lớn, thảm mềm, bàn ghế nhỏ và đủ thứ vật dụng dành riêng cho bé.

Ranin thích chí bò lên giường, lăn qua lăn lại mấy vòng trên tấm nệm mềm, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.

Ra Kê cùng Naoxi đứng bên cạnh nhìn nhi tử chơi đùa.

Đúng lúc ấy, cung nhân vào bẩm báo:

- Hoàng hậu cùng Tứ hoàng tử điện hạ đến.

Hai người vừa định đứng dậy ra nghênh đón thì Haxin đã đến trước cửa.

Ra Kê ở lại hàn huyên một lúc rồi cáo lui, lấy cớ đến tìm phụ hoàng cùng các huynh trưởng bàn luận một số sự vụ.

Sau khi chàng rời đi, cung nhân đem vào một đĩa nho chín mọng đã được rửa sạch, đặt lên bàn rồi lui ra ngoài.

Ranin nhìn đĩa nho, nuốt nước bọt.

Bé quay sang nhìn mẫu thân, sau đó lại nhìn Hoàng ngoại nãi nãi, ngoan ngoãn hỏi:

- Mẫu thân, Hoàng ngoại nãi nãi, Ranin có thể ăn nho không ạ?

Haxin mỉm cười.

- Đương nhiên được.

Nàng quay đầu nhìn tiểu nhi tử đang đứng lóng ngóng nơi cửa.

- Naoran, con dẫn cháu ra ngoài chơi đi. Nhớ trông chừng đệ đệ, đừng để đệ ấy chạy lung tung.

Naoran lập tức gật đầu.

Cậu bước đến nắm tay Ranin.

- Đi thôi, Cửu cửu dẫn cháu đi chơi.

Ranin vui vẻ nắm tay Naoran.

Cung nhân nhận lệnh bưng đĩa nho đi theo hai cậu cháu.

Hai đứa trẻ nhanh chóng khuất khỏi cửa viện.

Trong phòng chỉ còn lại Haxin và Naoxi.

Lúc này, Haxin mới kéo nữ nhi ngồi xuống bên cạnh, bắt đầu hỏi han cuộc sống của nàng suốt những năm qua.

Từ cuộc sống ở Hi Mê, tình hình sức khỏe của nàng, đến chuyện phu quân và cháu ngoại.

Naoxi cũng lần lượt kể cho mẫu hậu nghe từng chuyện một.

Mẫu tử xa cách tám năm, hôm nay mới có dịp ngồi bên nhau nói hết những điều đã bỏ lỡ.

Ngoài sân, tiếng cười trong trẻo của Ranin thỉnh thoảng vọng vào.

Haxin nghe tiếng cháu ngoại, khóe môi không khỏi cong lên.

Đứa trẻ ấy...

Cuối cùng cũng thật sự trở về với gia đình ngoại tổ rồi.


 
Chương 32: Kết thúc (3).
Ngự thiện phòng Hoàng cung Rô Mi

Vua Naori cùng hai nhi tử và hiền tế bước vào ngự thiện phòng, đã thấy Hoàng hậu, tiểu nhi tử, tam nữ nhi cùng cháu ngoại trai yên vị trên ghế chờ.

Ranin và Naoran tuổi tác không chênh lệch nhiều. Sau một hồi tiếp xúc, cả hai nhanh chóng phát hiện đối phương có không ít sở thích tương đồng, vì vậy chẳng mấy chốc đã trở nên thân thiết.

Trước đây Naoran thường buồn chán, tự mình nghĩ ra đủ trò nghịch phá. Dù Phụ hoàng và Mẫu hậu có an bài vài thư đồng bên cạnh nhưng dù sao cũng tồn tại sự khác biệt về thân phận, khó có thể thật sự thoải mái như khi ở cạnh Ranin.

Nghĩ đến việc tháng sau Ranin sẽ trở về Hi Mê, Naoran thật sự không nỡ.

Đang vui vẻ cười nói cùng Ranin, vừa nhìn thấy bóng dáng Phụ hoàng, hai vị ca ca và phò mã gia xuất hiện, Naoran lập tức reo lên:

- A! Phụ hoàng tới!

Tiểu cửu gọi Gia gia, Ranin cũng ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt lập tức sáng ngời:

- Hoàng gia gia, Cửu cửu! Phụ thân đến rồi!

Tâm trạng hôm nay của vua Naori thực sự rất tốt, ông hào sảng cười:

- Ồ, mọi người tập trung đầy đủ rồi sao?

Mọi người lần lượt gật đầu đáp lại.

Naoran vui vẻ nói lớn:

- Sắp được ăn rồi!

Tiểu nhi tử mỗi lần đến bàn ăn đều có chút thiếu quy củ. Bao lần nhắc nhở vẫn chứng nào tật nấy, Haxin lập tức rầy:

- Con vẫn chứng nào tật nấy.

Bị Mẫu hậu trách, Naoran không phục, lập tức biện hộ:

- Hài nhi đâu có! Hài nhi chỉ lo cháu ngoại chờ lâu sẽ đói bụng thôi mà.

Naoran vừa dứt lời đã nhận được ánh mắt đầy khinh bỉ của hai vị huynh trưởng.

Tức khí, bé lập tức rống lên:

- Sau này đệ trở thành trù ngự nổi tiếng, đến lúc đó hai huynh đừng có cầu xin đệ cho ăn chực nhé!

Biết tỏng đệ đệ có tính lười, đứng chỉ tay năm ngón thì giỏi, còn trông chờ bé thật sự trổ tài trù nghệ thì e rằng phải chờ đến kiếp sau. Hai huynh trưởng nhìn nhau, không nói gì nhưng ánh mắt đã tràn đầy ý cười.

Lúc này, vua Naori lên tiếng:

- Ừm, Mẫu hậu rầy con là đúng. Con cũng không còn nhỏ nữa, phải biết giữ chút quy củ.

Giọng Phụ hoàng không gay gắt, nhưng phong thái uy nghiêm vẫn khiến Naoran lập tức cụp mắt xuống.

- Nhi thần biết rồi ạ.

Thấy tiểu nhi tử biết lỗi, không đến mức khó bảo, vua Naori hài lòng gật đầu. Ông quay sang Hoàng hậu:

- Nàng cho cung nhân dọn bữa được rồi.

Hoàng hậu gật đầu, đưa tay ra hiệu.

Cung nhân lập tức bưng thức ăn lên, chẳng mấy chốc trên bàn đã bày đầy những món ngon đủ hương sắc, kích thích vị giác.

Đặc biệt là hai đứa trẻ, vừa nhìn thấy thức ăn đã không khỏi nhẹ nuốt nước miếng.

Được phép dùng bữa, hai đứa trẻ vui vẻ cầm muỗng đưa thức ăn vào miệng. Tuy có chút gấp gáp nhưng vẫn cố giữ dáng vẻ nho nhã, không đến mức mất hình tượng.

Ăn được lửng bụng, Naoran bỗng ngẩng đầu nhìn Phụ hoàng:

- Phụ hoàng, người cho phép cháu ngoại ở lại học cùng nhi thần được không ạ?

Vua Naori ngẩng đầu nhìn nhi tử:

- Ý con là thế nào?

Naoran lập tức nói:

- Người đừng cho cháu về Hi Mê nữa, để cháu ở đây chơi với con.

Nghe tiểu nhi tử nói vậy, trong lòng vua Naori cũng có chút dao động. Tuy nhiên, vẻ ngoài ông vẫn bình thản, đem vấn đề trả ngược lại cho nhi tử tự giải quyết:

- Việc này con phải hỏi ý kiến phò mã, tam tỷ và cháu ngoại của con. Ta không quyết định thay các con được.

Naoran liếc sang cháu ngoại.

Thấy Ranin đang ngơ ngác nhìn mình, bé liền bỏ qua. Tiểu cửu trước giờ chưa từng nói chuyện nhiều với vị tỷ phu này, hơn nữa gương mặt phò mã gia vốn lạnh lùng, nhìn có vẻ khó gần. Nghĩ vậy, bé quyết định hỏi tam tỷ trước.

Dù sao tỷ ấy cũng là người nhà, chắc sẽ không làm khó mình.

Naoran nuốt thức ăn đang ngậm trong miệng xuống, cười lấy lòng hỏi:

- Tam tỷ, tỷ thấy thế nào ạ?

Tiểu đệ hỏi, Naoxi có chút khó xử. Nàng nhìn phu quân rồi lại nhìn nhi tử, thấy cả hai đều đang suy nghĩ nên nhẹ giọng đáp:

- Việc này để chúng ta bàn bạc rồi trả lời đệ sau.

Tuy không nhận được đáp án mong muốn nhưng ít nhất cũng xem như thành công được một nửa. Naoran không tiếp tục bám lấy vấn đề này mà lập tức đổi sang chuyện khác.

Bé quay sang Phụ hoàng, đôi mắt sáng lên:

- Phụ hoàng, Ranin thèm thịt rừng nướng... Người xem có nên tổ chức một cuộc đi săn rồi nướng thịt không?

Haxin nghe vậy liền biết tỏng ý đồ của nhi tử.

Rõ ràng là bản thân thèm ăn, vậy mà còn biết mượn cớ.

Nghĩ đến việc gia đình nữ nhi trở về chơi một thời gian, tổ chức một chuyến dã ngoại cũng không phải ý kiến tồi. Nàng nhìn sang Hoàng thượng, chờ ông quyết định.

Nhìn ánh mắt của thê tử, biết nàng cũng đồng ý, vua Naori gật đầu:

- Cũng tốt. Chúng ta tổ chức một chuyến dã ngoại hai ngày một đêm, mọi người thấy thế nào?

Giô Xi và Naophanta nhìn nhau.

Mấy năm nay, Phụ hoàng vẫn thường tổ chức đi săn, nướng thịt, nhưng tất cả đều diễn ra trong ngày. Nếu lần này có thể cùng người thân ở bên ngoài một đêm, xem ra cũng khá thú vị.

Hai người lập tức gật đầu.

Gia đình Ra Kê đương nhiên không có ý kiến, mọi người thế nào thì họ theo thế ấy.

Sau khi hỏi ý kiến tất cả mọi người, vua Naori quyết định năm ngày sau sẽ tổ chức dã ngoại tại bãi săn Hoàng gia. Việc chuẩn bị được giao cho hai nhi tử cùng hiền tế lo liệu.



Năm ngày sau

Đoàn người đến bãi tập kết trong rừng.

Giô Xi, Naophanta cùng Ra Kê nhận tín hiệu xuất phát của vua cha, lập tức dẫn người và ngựa tản vào rừng sâu.

Riêng vua Naori, Hoàng hậu, Naoxi cùng hai đứa trẻ ở lại chuẩn bị lều trại, chờ tối đến cùng nhau nướng thịt, vui chơi.

Có lẽ vua Naori và Hoàng hậu là hai người nhàn nhã nhất. Cả hai ngồi dưới bóng mát, vừa trò chuyện vừa dõi theo mọi người chuẩn bị cho buổi dã ngoại.

Binh sĩ phụ trách dựng lều, thu gom củi đốt và chuẩn bị lò nướng.

Cung nữ phụ trách dọn dẹp, sắp xếp mọi thứ sạch sẽ, gọn gàng.

Trù phòng chuẩn bị dụng cụ nấu nướng, nguyên liệu, gia vị và thức ăn.

Naoxi hòa cùng mọi người, đôi lúc còn tự mình giúp một tay.

Bên kia, Natania đứng gần đó trông chừng Tứ hoàng tử và Ranin đang chơi trò đuổi bắt bươm bướm.

Hai đứa trẻ vô tư chạy nhảy, tiếng cười cùng tiếng hò hét vang lên giữa núi rừng, khiến khung cảnh vốn yên tĩnh trở nên náo nhiệt hẳn.

Ngồi bên Hoàng thượng, nhìn con cháu vui đùa khỏe mạnh, Haxin mỉm cười mãn nguyện, nhẹ giọng cảm khái:

- Hoàng thượng, thiếp cảm thấy thật hạnh phúc... Thiếp không nghĩ chúng ta còn có ngày hội tụ đông đủ, cùng nhau vui chơi như thế này.

Nàng vừa nói vừa đặt bàn tay mình lên tay ông.

Vua Naori siết nhẹ tay thê tử, thở ra một hơi thật chậm rồi gật đầu.

- Sau bao năm tưởng chừng muốn buông bỏ... ta thật sự không nghĩ còn có ngày được gặp lại nàng.

Ông dừng một chút, ánh mắt nhìn về phía những đứa trẻ đang vui đùa trước mặt.

- Có một thời gian rất dài, ta luôn oán trách ông trời bất công. Nhưng có lẽ người chưa từng bỏ rơi ta. Không những cho ta gặp lại nàng, mà còn đưa các hài tử trở về bên ta...

Giọng ông trầm xuống.

- Ta biết mình phải cảm tạ ông trời rất nhiều.

Haxin khẽ mỉm cười:

- Vâng, thiếp cũng nghĩ vậy.

Đế hậu nhìn nhau, trong ánh mắt đều đong đầy hạnh phúc.

Hai mươi năm có đau thương, có oán hận, có day dứt.

Nhưng tất cả đều đã qua.

Điều mọi người quan tâm lúc này chính là sống thật tốt cho hiện tại, cùng nhau hướng về những tháng ngày phía trước.



Chiều hôm đó

Ánh hoàng hôn sà xuống vùng trời phía tây, lơ lửng tựa một chiếc đĩa lớn màu đỏ. Chỉ một khắc sau, vầng mặt trời dần chìm xuống, để lại những tia sáng cuối cùng nơi chân trời.

Xa xa vang lên tiếng vó ngựa chậm rãi nện xuống nền đất.

Tiếp đó, một tiếng tù và ngân dài báo hiệu đoàn săn trở về.

Hình ảnh đoàn người dần xuất hiện.

Đi đầu là sáu lính tiên phong, phía sau là hai vị hoàng tử cùng phò mã gia. Ai nấy đều khí thế bừng bừng, trên lưng ngựa còn mang theo thành quả của chuyến đi săn.

Ranin chứng kiến cảnh ấy, tinh thần lập tức phấn chấn, reo lên:

- Mẫu thân! Lần tới hài nhi cũng muốn cùng Phụ thân đi săn!

Naoxi nghe vậy liền mắng yêu:

- Không được. Đợi thêm năm năm nữa đã.

Ranin không hiểu vì sao phải đợi lâu như vậy, lập tức sốt ruột hỏi:

- Tại sao ạ?

Naoxi nhẹ nhàng giải thích:

- Con còn quá nhỏ, mà đi săn rất nguy hiểm.

Không chấp nhận câu trả lời của Mẫu thân, Ranin lập tức chạy đến bên Phụ thân vừa trở về, nắm lấy tay chàng lắc lắc:

- Phụ thân, Ranin muốn đi săn với người!

Hiếm khi thấy nhi tử hứng thú với một việc như vậy, Ra Kê nhìn bé hỏi:

- Ranin thích đi săn sao?

Ranin gật đầu lia lịa.

Thấy vậy, chàng cúi xuống bế nhi tử lên, cụng trán mình vào trán bé:

- Đợi thêm vài năm nữa, ta sẽ dẫn con theo.

Mẫu thân nói phải đợi năm năm, Phụ thân cũng nói phải đợi thêm vài năm. Ranin thật sự không hiểu.

Bé nghiêng đầu hỏi:

- Tại sao bây giờ hài nhi không đi được?

Ra Kê kiên nhẫn giải thích:

- Bây giờ sao? Con phải học xong những bài quyền phòng thân cơ bản trước đã. Nơi đi săn có rất nhiều nguy hiểm.

- Phụ thân nói thật chứ?

- Thật. Có thể mất mạng, vì vậy phải hết sức cẩn thận.

Nghe đến chuyện mất mạng, Ranin lập tức hiểu việc này không đơn giản như bé tưởng.

Bé liếm môi, nghiêm túc nói:

- Vậy ngày mai Phụ thân dạy hài nhi luyện quyền thật nhanh được không?

Ra Kê nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nhi tử, hỏi:

- Con chắc mình học được chứ?

Ranin kiên định gật đầu:

- Vâng!

Nghe câu trả lời đầy quyết tâm ấy, Ra Kê cũng gật đầu.

- Được. Nếu con đã quyết tâm thì rất tốt. Sáng mai dậy sớm, theo ta ra ngoài luyện quyền. Có điều sẽ hơi gian nan và vất vả đấy.

Vất vả thì không sao.

Nhưng phải dậy sớm, không được ngủ nướng...

Chỉ nghĩ đến đó thôi, Ranin đã thấy có chút bất đắc dĩ.

Nếu tìm Tiểu cửu luyện cùng mình thì sao nhỉ?

Có người chơi cùng chắc chắn sẽ không buồn chán.

Nghĩ vậy, bé lập tức hỏi:

- Hài nhi luyện tập cùng Tiểu cửu được không?

Ra Kê và Naoxi nhìn nhau.

Hai người vốn đã bàn bạc về việc cho Ranin ở lại ngoại tổ một thời gian. Nay nhi tử lại chủ động muốn luyện tập, có thêm Naoran làm bạn cũng không phải chuyện xấu.

Sau một hồi bàn bạc, phu phụ chàng quyết định để Ranin ở lại Rô Mi nửa năm, vừa sinh hoạt cùng ngoại tổ, vừa học tập và rèn luyện với Naoran.

Sau nửa năm sẽ đón bé trở về Hi Mê.

Về sau, khi hai hài tử trưởng thành, họ sẽ để chúng tự lựa chọn con đường mình muốn đi, tuyệt đối không ép buộc.

Ra Kê đồng ý với đề nghị của nhi tử.

Ranin lập tức hí hửng chạy đi tìm Naoran, báo tin từ ngày mai mình sẽ luyện quyền cùng Tiểu cửu.



Bên này, Naoran lân la đến chỗ Phụ hoàng và Mẫu hậu, vẻ mặt đầy vẻ than thở:

- Mẫu hậu, Tam tỷ cùng phò mã mới về chưa được bao lâu... Nhi tử còn chưa chơi với cháu ngoại được bao lâu mà đã phải luyện quyền rồi.

Hoàng hậu từ ái nhìn nhi tử:

- Ai nói ngày mai Naoran phải luyện quyền?

Naoran thành thật trả lời:

- Là phò mã gia nói Ranin ngày mai sẽ bắt đầu luyện quyền. Nhi thần nghĩ...

Haxin nhìn vẻ mặt rõ ràng đang tìm cách trốn tránh của nhi tử, không khỏi bật cười. Nàng quay sang Hoàng thượng:

- Hoàng thượng, người nói gì đi?

Vua Naori trầm ngâm một lát rồi nói:

- Nếu trước đó ta đã hứa cho con nghỉ ngơi một tuần thì cứ để con thư giãn đủ thời gian.

Ông nhìn theo bóng Ranin đang chạy đi tìm Naoran, rồi nói tiếp:

- Ranin muốn luyện trước thì cứ để cháu luyện trước. Vài ngày nữa Naoran tập cùng cũng không muộn.

Được Phụ hoàng chấp thuận, Naoran lập tức vui vẻ tạ ơn rồi hí hửng chạy đi tìm Ranin.

Nhìn theo bóng dáng nhi tử, Haxin bất đắc dĩ lắc đầu.

Thật không biết hài tử này giống ai.

Naoran không thích võ nghệ, nhưng lại có thiên phú đặc biệt với trù nghệ. Vị giác của bé cực kỳ nhạy bén, chỉ cần nếm thử một chút đã có thể nhận ra trong món ăn có những nguyên liệu gì, thậm chí còn có thể nói vanh vách cách chế biến.

Món nào nấu không đúng, bé lập tức có thể chỉ ra vấn đề.

Có lẽ con đường tương lai của hài tử này thật sự không nằm trên thao trường.



Naoran tìm được Ranin, lập tức khoe:

- Ngày mai ta vẫn còn được nghỉ. Nếu Ranin muốn luyện thì cứ luyện trước đi. Vài ngày nữa ta sẽ tập cùng ngươi.

Ranin ngạc nhiên:

- Vậy khi nào Tiểu cửu tập thì cháu cùng tập mới vui.

Nghe vậy, Naoran lập tức hài lòng, cười rạng rỡ:

- Ừm, vậy thì tốt!



Bên kia, thú rừng đã được cung nhân rửa sạch, cắt xẻ và tẩm gia vị sẵn sàng.

Đống củi lớn chất từ sáng đã cháy rực, tỏa ánh sáng ấm áp khắp một vùng.

Quanh đống lửa, những vỉ nướng được xếp ngay ngắn. Mỗi bàn đều có một vỉ nướng, một chiếc bàn nhỏ cùng vài chiếc ghế.

Tiệc nướng chính thức bắt đầu.

Đế hậu ngồi một bàn.

Giô Xi cùng Naophanta một bàn.

Natania cùng Tứ hoàng tử một bàn.

Ra Kê, Naoxi và Ranin ngồi chung một bàn.

Tiếng lửa cháy lách tách.

Tiếng mỡ thịt rơi xuống than hồng xèo xèo.

Hương thịt nướng thơm nức dần lan tỏa khắp núi rừng.

Tiếng nói cười rôm rả vang lên giữa màn đêm.

Không còn những năm tháng xa cách, không còn đau thương hay oán hận.

Chỉ còn người thân quây quần bên nhau, cùng thưởng thức món ăn, cùng trò chuyện, cùng cảm nhận niềm hạnh phúc giản dị mà họ đã từng nghĩ cả đời này sẽ không bao giờ có lại.

Hạnh phúc ấy, niềm vui ấy, tất cả mọi người đều cảm nhận được, trân trọng và cố gắng gìn giữ.

— Hết —


 
Chương 33: Vĩ thanh – Những người ở lại
Đêm ấy, cuộc dã ngoại kéo dài đến tận khuya.

Sau một ngày vui chơi, từng người lần lượt trở về lều nghỉ ngơi. Đám trẻ con chạy nhảy cả ngày cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Ranin nằm giữa Phụ vương và Mẫu thân, gương mặt nhỏ nhắn vẫn còn vương nụ cười.

Có lẽ trong giấc mơ, bé vẫn đang cùng Tiểu cửu chạy đuổi theo những cánh bướm giữa rừng.

Một ngày bình yên cứ thế trôi qua.

Nhưng đối với những người từng trải qua hai mươi năm chia cách, mất mát và đau thương, một ngày bình yên như vậy đã là món quà vô cùng quý giá.

Bởi sau tất cả, họ vẫn còn có thể ngồi bên nhau.

Vẫn có thể nghe tiếng cười của con trẻ.

Vẫn có thể nhìn thấy người mình yêu thương khỏe mạnh ngay trước mắt.

Có lẽ đó chính là điều đáng quý nhất.



Rô Mi

Sau khi Naoxi trở về, Hoàng cung Rô Mi dần trở nên náo nhiệt hơn trước.

Hoàng hậu Haxin không còn những ngày dài ngồi một mình bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn về phương xa.

Bên cạnh nàng lúc nào cũng có hài tử.

Có khi là Naoran chạy vào than đói.

Có khi là Ranin ríu rít kể chuyện ở Hi Mê.

Có khi Naoxi cùng nàng ngồi uống trà, nói với nhau những chuyện tưởng chừng chẳng có gì quan trọng.

Những điều giản dị ấy trước đây đối với Haxin từng là một ước mong xa xỉ.

Nay lại trở thành cuộc sống thường ngày.

Nàng học cách trân trọng từng ngày, từng bữa cơm, từng tiếng cười của con cháu.

Vua Naori cũng thay đổi rất nhiều.

Ông không còn nhắc đến những năm tháng đã mất với vẻ đau đớn như trước.

Đôi khi hai phu thê ngồi bên nhau, nhắc lại chuyện cũ. Trong mắt họ vẫn còn chút buồn, nhưng đã không còn oán hận.

Bởi những người đáng lẽ phải trở về, cuối cùng cũng đã trở về.

Những người đáng lẽ được gặp nhau, cuối cùng cũng đã gặp nhau.

Có những chuyện không thể thay đổi, nhưng tương lai vẫn còn rất dài.

Vua Naori bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho các nhi tử.

Ông không còn chỉ nhìn họ bằng ánh mắt của một vị quân vương đối với những người kế thừa ngai vị, mà nhìn họ như những hài tử mà ông từng sợ rằng cả đời này sẽ không còn cơ hội được nhìn thấy.



Naoran

Từ ngày Ranin ở lại Rô Mi, cuộc sống của Naoran cũng trở nên náo nhiệt hơn hẳn.

Hai đứa trẻ lúc đầu còn xa lạ, nhưng chỉ qua vài ngày đã thân thiết như huynh đệ ruột thịt.

Naoran kéo Ranin đi khắp những nơi mình biết.

Ranin lại đem những chuyện thú vị ở Hi Mê kể cho Tiểu cửu nghe.

Hai đứa cùng ăn, cùng chơi, cùng học.

Đương nhiên, chuyện luyện quyền cũng không thể thiếu.

Ngày đầu tiên Ra Kê gọi hai hài tử dậy từ lúc trời còn chưa sáng, Naoran nằm lì trên giường, sống chết không chịu xuống.

Ranin đứng bên cạnh kéo chăn của bé.

Tiểu cửu, dậy đi!

- Ta còn buồn ngủ...

- Phụ thân nói phải dậy sớm.

- Vậy ngươi luyện trước đi...

Ranin nhìn Tiểu cửu hồi lâu, sau đó rất nghiêm túc nói:

- Nhưng ta muốn luyện cùng Tiểu cửu.

Naoran im lặng.

Một lát sau, bé miễn cưỡng bò ra khỏi giường.

- Được rồi...

Kể từ đó, mỗi buổi sáng hai đứa trẻ đều theo Ra Kê luyện quyền.

Naoran không thích võ nghệ, nhưng vì có Ranin bên cạnh nên cũng cố gắng thêm được một chút.

Còn Ranin vốn chỉ muốn sau này được theo Phụ thân đi săn, dần dần lại thật sự yêu thích việc luyện tập.

Không ai biết tương lai hai hài tử sẽ trở thành người thế nào.

Nhưng ít nhất, hiện tại chúng đang có một tuổi thơ đầy tiếng cười.


Giô Xi

Đại hoàng tử Giô Xi vẫn tiếp tục gánh vác phần lớn chính sự cùng Phụ hoàng.

Sau khi Naoxi trở về, gánh nặng trong lòng chàng cũng nhẹ đi không ít.

Ngày trước, mỗi lần nhìn Phụ hoàng lặng lẽ ngồi một mình, Giô Xi luôn cảm thấy bất lực.

Người là Hoàng đế.

Có quyền lực trong tay.

Có cả một đất nước phía sau.

Nhưng lại không thể dùng quyền lực ấy đổi về những người thân đã mất.

Nay mọi chuyện cuối cùng cũng có kết quả tốt đẹp.

Giô Xi không còn phải nhìn Phụ hoàng sống trong nỗi tiếc nuối nữa.

Chàng bắt đầu tập trung hơn vào việc trị quốc.

Những tuyến đường mới tiếp tục được xây dựng.

Các vùng biên cương được chú trọng phát triển.

Những vùng đất từng nghèo khó dần có thêm người đến sinh sống.

Mỗi lần nhìn thấy những đoàn thương nhân từ xa trở về, Giô Xi đều nhớ đến những năm tháng trước kia.

Chàng hiểu rất rõ.

Một đất nước muốn phồn thịnh không thể chỉ dựa vào quân đội mạnh hay ngân khố đầy.

Phải để dân chúng có đất sống, có việc làm, có con đường để đi.

Đó mới là nền móng lâu dài nhất.

Nhưng ngoài những trọng trách ấy, trong lòng Giô Xi vẫn còn một chuyện chưa hoàn thành.

Một người mà chàng đã nhớ rất lâu.

Một lời hứa mà chàng chưa từng quên.


Naophanta

Nhị hoàng tử Naophanta vẫn là người có tính tình ôn hòa nhất trong số các huynh đệ.

Chàng không thích tranh giành quyền lực.

Cũng không thích những cuộc đấu đá trong triều.

Sau khi trưởng thành, Naophanta lựa chọn phụ trách một phần công việc ngoại giao và thương mại.

Tính tình ôn hòa, cách xử sự khéo léo khiến chàng được rất nhiều người yêu mến.

Mỗi lần trở về Hoàng cung, chàng đều ghé qua chỗ Mẫu hậu trước.

Nếu gặp Ranin, nhất định sẽ bị bé kéo lại nghe kể đủ thứ chuyện ở Hi Mê.

Có hôm Ranin hỏi:

- Cửu cửu có nhớ cháu không?

Naophanta bật cười.

- Nhớ chứ.

Ranin lập tức hỏi tiếp:

- Vậy sao Cửu cửu không đến Hi Mê chơi?

Naophanta nghẹn lời.

Bởi quả thật... câu hỏi này rất khó trả lời.

Hi Mê cách Rô Mi quá xa.

Mỗi lần đi một chuyến cũng mất cả tháng.

Cuối cùng chàng chỉ có thể xoa đầu tiểu gia hỏa.

- Sau này có thời gian, Cửu cửu nhất định đến thăm con.

Ranin lập tức hài lòng.

- Vậy con chờ!

Naophanta nhìn vẻ mặt mong chờ của bé, trong lòng bất giác mềm đi.

Có lẽ lời hứa này, nhất định phải thực hiện.


Naoran và Natania

Natania vẫn ở bên Tứ hoàng tử Naoran.

Nàng là người hiểu rõ tính tình của tiểu hoàng tử nhất.

Biết bé không thích võ nghệ, nàng cũng chẳng ép buộc.

Nhưng mỗi lần Naoran viện đủ lý do để trốn luyện quyền, nàng chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn.

Đợi đến khi bé chạy mất, nàng mới bật cười.

Có lẽ Naoran thật sự không thích trở thành một võ tướng.

Nhưng chẳng ai ngờ rằng vị tiểu hoàng tử từng tìm đủ mọi cách để trốn luyện quyền ấy, sau này lại trở thành một trù ngự nổi tiếng khắp Rô Mi.

Món ăn do chính tay bé chế biến thường xuyên xuất hiện trong những bữa tiệc Hoàng gia.

Thậm chí có thời điểm, các thương nhân còn tìm cách mua những công thức món ăn do Naoran sáng tạo.

Mỗi khi có người khen ngợi, Naoran đều kiêu ngạo ngẩng đầu.

- Đương nhiên rồi! Ta đã nói từ lâu rằng ta sẽ trở thành trù ngự nổi tiếng mà.

Những huynh trưởng nghe vậy chỉ biết nhìn nhau cười.

Không ai nhắc lại chuyện năm xưa.

Bởi dù thế nào, tiểu đệ của họ cuối cùng cũng tìm được con đường thuộc về mình.

Natania vẫn luôn ở bên cạnh.

Không cần nói quá nhiều.

Chỉ cần nhìn thấy bé vui vẻ với con đường mình lựa chọn, nàng đã cảm thấy đủ.


Ni Pôn

Tại Hi Mê, Ni Pôn vẫn là quản gia trung thành của phủ Đại hoàng tử.

Sau khi Ra Kê rời đi cùng thê nhi, phần lớn công việc trong phủ đều được giao cho ông.

Ngày trước, Ni Pôn từng nghĩ bản thân chỉ cần chăm lo tốt cho chủ nhân là đủ.

Nhưng càng về sau, ông càng nhận ra trách nhiệm của mình không chỉ nằm trong một tòa phủ.

Bên ngoài còn có trang viên.

Có hàng trăm gia đình đang sống nhờ công việc nơi đó.

Có những người dân từng nghèo đói nay đã có thể dựng nhà, cưới vợ, sinh con.

Mỗi lần nhìn thấy những thay đổi ấy, Ni Pôn đều cảm thấy tự hào.

Ông thường nói với những người trẻ tuổi trong trang viên:

- Điện hạ từng nói, nơi này không phải chỉ để kiếm tiền. Muốn nơi này tồn tại lâu dài, phải để người dân có thể sống được bằng chính sức lao động của mình.

Những lời ấy dần trở thành nguyên tắc của trang viên.

Ra Kê không còn phải đích thân có mặt mỗi ngày.

Nhưng cách quản lý mà chàng đặt ra vẫn tiếp tục được duy trì.

Trang trại ngày một lớn.

Đàn gia súc ngày một nhiều.

Sản vật từ Hi Mê cũng ngày càng được biết đến ở những vùng khác.

Vùng biên cương từng hoang vắng nay đã có những con đường đông đúc người qua lại.

Ni Pôn nhìn những thay đổi ấy, trong lòng biết rằng công sức bao năm qua cuối cùng cũng không uổng phí.


Ra Kê và Naoxi

Nửa năm sau.

Ra Kê trở về Rô Mi đón nhi tử.

Nhưng khi ấy, Ranin đã không còn là đứa trẻ chỉ biết chạy theo phụ mẫu nữa.

Bé đã quen với cuộc sống nơi đây.

Quen với Tiểu cửu.

Quen với Ngoại tổ.

Quen với những khu vườn xanh mát trong Hoàng cung.

Ngày Ra Kê nói phải trở về Hi Mê, Ranin ôm lấy chân Tiểu cửu, nhất quyết không chịu đi.

Naoran cũng chẳng khá hơn.

- Phụ hoàng, con muốn Ranin ở lại!

Ranin lập tức phụ họa:

- Phụ thân, con cũng muốn ở lại!

Ra Kê nhìn hai hài tử, cuối cùng chỉ biết bật cười.

Naoxi cũng không nỡ.

Nhưng bọn họ đã thống nhất từ trước.

Nửa năm ở Rô Mi, nửa năm ở Hi Mê.

Để hai đứa trẻ có thể lớn lên bên nhau, cũng để chúng hiểu rằng cả hai nơi đều là nhà.

Ngày rời đi, Haxin ôm Ranin thật lâu.

Nàng dặn:

- Lần sau Ngoại tổ mẫu sẽ chờ con.

Ranin gật đầu thật mạnh.

- Con sẽ trở lại!

Naori cũng xoa đầu ngoại tôn.

- Nhớ lời con nói.

- Vâng!

Đoàn xe rời khỏi Hoàng cung.

Naoran chạy theo đến tận cổng.

Đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng đoàn xe, bé vẫn đứng đó hồi lâu.

Natania bước đến bên cạnh.

- Tiểu điện hạ, chúng ta về thôi.

Naoran im lặng một lúc rồi hỏi:

- Ranin sẽ trở lại chứ?

Natania mỉm cười.

- Sẽ.

Nghe được câu trả lời, bé mới chịu quay người.


Giô Xi và Ninpac

Thời gian trôi qua.

Có những người từng nghĩ cuộc đời mình sẽ chỉ đi theo một con đường đã định sẵn.

Nhưng duyên phận đôi khi lại xuất hiện vào thời điểm chẳng ai ngờ tới.

Giô Xi gặp Ninpac cũng như vậy.

Năm ấy, Giô Xi có chuyến tuần tra qua một vùng đất xa kinh thành.

Nơi ấy không nguy nga như Rô Mi, cũng chẳng giàu có như Hi Mê.

Chỉ có những cánh đồng xanh trải dài, những căn nhà nhỏ nép mình bên dòng suối trong veo.

Ninpac sống ở đó.

Ngày còn trẻ, nàng từng nghĩ đời mình sẽ chỉ quanh quẩn với những ngày bình thường như thế.

Sáng thức dậy chăm sóc vườn cây.

Trưa nghỉ dưới bóng cây.

Chiều ra bờ suối.

Tối ngồi trước hiên nhà ngắm sao.

Nàng chưa từng nghĩ có một ngày cuộc đời mình lại xuất hiện một người khiến những ngày tháng bình thường ấy trở nên đặc biệt.

Người đó là Giô Xi.

Lần đầu gặp nhau, Ninpac không biết hắn là Hoàng tử.

Trong mắt nàng, hắn chỉ là một nam nhân có vẻ ngoài lạnh lùng, ít nói nhưng lại luôn âm thầm giúp đỡ người khác.

Còn trong mắt Giô Xi, Ninpac là cô gái đầu tiên dám thẳng thừng mắng hắn.

Có lần hắn cưỡi ngựa đi ngang qua làng, thấy nàng đang tranh luận với một nhóm người.

Hắn vốn định đi qua.

Nhưng cuối cùng lại dừng lại.

Ninpac nhìn hắn, chẳng chút sợ hãi hỏi:

- Ngươi đứng đó nhìn đủ chưa?

Giô Xi ngẩn người.

Đây là lần đầu tiên trong đời có người nói chuyện với hắn như vậy.

Sau đó hắn bật cười.

- Chưa.

Ninpac nhíu mày.

- Vậy thì nhìn tiếp đi.

Từ đó, một mối duyên bắt đầu.

Không quá oanh liệt.

Không có những lời thề non hẹn biển.

Chỉ là hôm nay hắn đến.

Ngày mai hắn lại đến.

Rồi một ngày, Ninpac phát hiện mình đã quen với việc mỗi buổi chiều đều có một người đứng trước cổng.

Nàng cũng quen với tiếng vó ngựa dừng trước sân.

Quen với bóng dáng nam nhân ấy.

Quen đến mức khi hắn không xuất hiện, nàng lại bất giác nhìn ra ngoài cổng.


Nhiều năm sau.

Giô Xi một lần nữa xuất hiện trước căn nhà nhỏ ấy.

Ninpac đang ngồi bên hiên nhà.

Nhìn thấy hắn, nàng chỉ mỉm cười.

- Điện hạ lại đến rồi?

Giô Xi bước đến.

- Ta đã nói bao nhiêu lần rồi?

- Nói gì?

- Không cần gọi ta là Điện hạ.

Ninpac bật cười.

- Không gọi Điện hạ thì gọi gì?

Giô Xi ngồi xuống bên cạnh nàng.

Một lúc lâu sau, hắn mới nhẹ giọng nói:

- Gọi tên ta.

Ninpac im lặng.

Nàng nhìn người đàn ông trước mặt.

Từ một vị Hoàng tử trẻ tuổi, hắn đã trở thành một nam nhân trưởng thành, vai mang trách nhiệm, ánh mắt cũng sâu sắc hơn trước rất nhiều.

Nhưng trong mắt nàng, hắn vẫn là người năm nào đứng trước cổng nhà nàng, cố tình tìm đủ lý do để ở lại thêm một chút.

Nàng khẽ gọi:

- Giô Xi.

Chỉ hai chữ đơn giản.

Nhưng khiến người đàn ông bên cạnh mỉm cười.

Hắn đưa tay nắm lấy tay nàng.

- Ninpac, ta muốn đưa nàng về Rô Mi.

Nàng không trả lời ngay.

Một lúc sau mới hỏi:

- Với tư cách gì?

Giô Xi nhìn nàng thật lâu.

- Người ta yêu.

Ninpac bật cười.

- Chỉ vậy thôi sao?

Giô Xi nghiêm túc lắc đầu.

- Còn là người ta muốn ở bên cả đời.

Nụ cười trên môi Ninpac dần trở nên dịu dàng.

Nàng không nói đồng ý.

Nhưng bàn tay đang nằm trong tay hắn lại không hề rút ra.

Đối với Giô Xi, như vậy đã là câu trả lời tốt nhất.


Nhiều năm sau

Rô Mi vẫn nguy nga như trước.

Giô Xi đứng trên thành lâu nhìn xuống phố xá bên dưới.

Ngày hôm nay, hắn đã không còn là vị Hoàng tử trẻ tuổi năm nào.

Trên vai hắn là trách nhiệm của cả một quốc gia.

Nhưng mỗi khi nhớ về tuổi thơ, điều hắn nhớ nhất lại chẳng phải những buổi học cưỡi ngựa, bắn cung hay những lần theo Phụ hoàng xử lý chính sự.

Mà là đêm hôm ấy.

Đêm cả gia đình cùng ngồi bên đống lửa.

Có tiếng cười của Mẫu hậu.

Có tiếng Phụ hoàng nói chuyện.

Có tiếng Naoran cãi nhau với hắn.

Có tiếng Ranin chạy nhảy bên cạnh.

Một gia đình tưởng như đã mất đi hai mươi năm, cuối cùng lại có thể ngồi bên nhau như chưa từng chia lìa.

Giô Xi khẽ mỉm cười.

“Thật tốt.”

Phía sau vang lên tiếng bước chân.

Ninpac đi đến bên cạnh.

Nàng không hỏi hắn đang nghĩ gì.

Chỉ đứng yên bên cạnh.

Giô Xi nghiêng đầu nhìn nàng.

Bàn tay hai người lặng lẽ nắm lấy nhau.

Có những hạnh phúc không cần phải nói thành lời.


Ranin

Ranin cũng trưởng thành theo năm tháng.

Từ một tiểu thế tử chỉ biết chạy theo Phụ thân đòi đi săn, bé dần trở thành một thiếu niên khỏe mạnh, gan dạ.

Lời hứa năm nào Ra Kê đã thực hiện.

Khi Ranin đủ tuổi, chàng tự mình dẫn nhi tử vào rừng.

Lần đầu tiên cầm cung trong tay, Ranin hồi hộp đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Ra Kê đứng phía sau, kiên nhẫn chỉ dẫn.

- Đừng nóng vội.

Ranin hít sâu.

- Vâng.

Mũi tên rời cung.

Cắm thẳng vào hồng tâm.

Ranin quay lại, đôi mắt sáng rực.

- Phụ thân!

Ra Kê chỉ khẽ gật đầu.

Nhưng khóe môi lại cong lên.

Nhi tử của chàng cuối cùng cũng lớn rồi.

Naoxi đứng cách đó không xa, nhìn hai phụ tử, trong lòng vừa tự hào vừa có chút cảm khái.

Thời gian thật sự trôi nhanh.

Đứa trẻ năm nào còn nằm giữa hai người, giờ đã có thể tự mình giương cung.


Những người ở lại

Nhiều năm nữa trôi qua.

Ranin lớn lên giữa hai vùng đất.

Một nửa tuổi thơ ở Hi Mê, một nửa ở Rô Mi.

Bé học cách cưỡi ngựa từ Phụ vương.

Học quyền pháp.

Học cách quan sát người khác.

Học cách yêu thương những người thân bên cạnh mình.

Naoran cũng trưởng thành theo cách riêng.

Bé không trở thành võ tướng.

Cũng chẳng có hứng thú với việc tranh đoạt quyền lực.

Nhưng những món ăn do chính tay mình làm ra lại trở thành thứ khiến người khác nhớ đến tên mình.

Giô Xi và Naophanta dần trở thành những trụ cột quan trọng của Rô Mi.

Ni Pôn già đi nhưng vẫn thường xuyên chống gậy đi kiểm tra trang viên.

Natania vẫn ở bên gia đình.

Còn vua Naori và Hoàng hậu Haxin...

Hai người cuối cùng cũng có thể an nhiên sống những năm tháng còn lại bên con cháu.

Không còn chờ đợi.

Không còn tuyệt vọng.

Không còn phải tự hỏi liệu người mình yêu thương có trở về hay không.

Bởi tất cả những người quan trọng nhất đều đã ở đây.


Một buổi chiều mùa thu.

Hoàng cung Rô Mi tràn ngập tiếng cười.

Ranin và Naoran ngồi dưới gốc cây tranh nhau một đĩa bánh.

Giô Xi đứng cách đó không xa nói chuyện cùng Ninpac.

Naophanta đang cùng Ra Kê bàn luận một vài chuyện quốc sự.

Naoxi ngồi bên Mẫu hậu.

Vua Naori chậm rãi uống trà, nhìn cảnh tượng trước mắt.

Ông bỗng cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ.

Có những người từng rời đi.

Có những người tưởng chừng không bao giờ trở lại.

Có những năm tháng tưởng như đã mất.

Nhưng cuối cùng, ông vẫn có thể ngồi đây.

Nhìn con cháu sum vầy.

Nhìn người mình yêu thương khỏe mạnh.

Haxin nhẹ nhàng tựa vào vai ông.

- Hoàng thượng đang nghĩ gì vậy?

Naori nhìn nàng, mỉm cười.

- Ta đang nghĩ... đời này của chúng ta cuối cùng cũng không còn gì phải tiếc nuối nữa.

Haxin nắm lấy tay ông.

- Thiếp cũng vậy.

Ánh chiều phủ xuống Hoàng cung một màu vàng dịu.

Tiếng cười của trẻ nhỏ vang lên.

Tiếng gọi nhau của những người thân yêu hòa vào nhau.

Một câu chuyện đã khép lại.

Nhưng cuộc đời của họ...

vẫn tiếp tục.

Bởi sau tất cả những đau thương, điều đáng quý nhất mà họ có được chính là những ngày tháng bình yên bên nhau.

Hết.
 
Chương 34: Phiên ngoại: Vua Hi Mê và Hoàng hậu Sany – Bình yên sau những tháng năm
Sau khi Naoxi trở về Rô Mi, phủ Đại hoàng tử Hi Mê trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều.

Những ngày trước kia, trong phủ lúc nào cũng có tiếng bước chân của nữ nhi, tiếng cười của ngoại tôn, tiếng Ra Kê bàn bạc công việc cùng quản gia.

Nay tất cả đều vắng đi.

Vua Hi Mê ngồi trong thư phòng, trước mặt là chồng tấu chương chưa xử lý xong.

Nhưng đã hơn nửa canh giờ, ông vẫn chưa lật sang trang tiếp theo.

Hoàng hậu Sany bước vào, nhìn thấy cảnh ấy liền khẽ cười.

- Hoàng thượng lại nhớ nữ nhi sao?

Vua Hi Mê ngẩng đầu.

- Ta đang xử lý chính sự.

Sany liếc chồng.

- Chính sự gì mà một trang đọc hơn nửa canh giờ vẫn chưa xong?

Vua Hi Mê im lặng.

Một lúc sau, ông đặt bút xuống.

- Ranin đi rồi, trong phủ đúng là vắng hơn hẳn.

Sany bật cười.

- Thiếp còn tưởng Hoàng thượng nhớ nữ nhi.

- Ta nhớ ngoại tôn.

- Vâng.

Hoàng hậu gật đầu rất nghiêm túc.

- Thiếp cũng chỉ nhớ ngoại tôn thôi.

Hai phu thê nhìn nhau.

Sau đó cùng bật cười.

Đã nhiều năm làm phu thê, họ quá hiểu đối phương.

Không cần nói ra cũng biết trong lòng người kia đang nghĩ gì.



Ngày Naoxi rời Hi Mê trở về Rô Mi, Vua Hi Mê không nói quá nhiều.

Ông chỉ đứng trước cổng phủ nhìn đoàn xe chậm rãi rời đi.

Naoxi vén rèm xe, nhìn phụ mẫu.

- Phụ vương, Mẫu hậu, hai người nhớ giữ gìn sức khỏe.

Vua Hi Mê gật đầu.

- Con cũng vậy.

Sany bước đến gần xe, nắm tay nữ nhi.

- Có thời gian thì đưa Ranin về thăm chúng ta.

Ranin ngồi bên trong lập tức thò đầu ra.

- Ngoại tổ mẫu, con sẽ trở về!

Sany cười đến cong cả mắt.

- Ngoại tổ mẫu chờ con.

Ranin lại quay sang Vua Hi Mê.

- Ngoại tổ phụ cũng chờ con đúng không?

Vua Hi Mê cố giữ vẻ nghiêm nghị.

- Đương nhiên.

- Vậy con sẽ về thật nhiều lần!

- Được.

Đứa trẻ vui vẻ rụt đầu vào xe.

Đoàn xe tiếp tục lăn bánh.

Đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng nữa, Sany vẫn đứng đó.

Vua Hi Mê bước đến bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.

- Về thôi.

Sany không nhúc nhích.

Một lúc sau mới hỏi:

- Hoàng thượng có buồn không?

Ông im lặng.

Rồi khẽ đáp:

- Có.

Chỉ một chữ.

Nhưng Sany hiểu.

Bao nhiêu năm rồi, ông vẫn là người không giỏi nói ra cảm xúc của mình.

Nàng tựa đầu lên vai chồng.

- Thiếp cũng buồn.

Vua Hi Mê siết nhẹ bàn tay nàng.

- Nhưng ít nhất chúng ta biết con bé đang sống rất tốt.

- Vâng.

Sany mỉm cười.

- Con bé có phu quân yêu thương, có nhi tử ngoan ngoãn. Bây giờ lại có phụ mẫu ruột thịt bên cạnh.

Nàng ngẩng đầu nhìn chồng.

- Như vậy đã là điều tốt đẹp nhất rồi.

Vua Hi Mê gật đầu.

- Ừ.



Sau khi nữ nhi rời đi, cuộc sống của hai người trở lại như trước.

Sáng xử lý chính sự.

Trưa dùng bữa.

Chiều đi dạo quanh vườn.

Tối trở về điện nghỉ ngơi.

Nhưng có một điều đã thay đổi.

Trước kia, mỗi khi Sany nhìn thấy một món điểm tâm ngon, nàng thường bảo cung nhân cất đi.

Bây giờ nàng lại thường xuyên phân phó:

- Để riêng một phần.

Cung nhân khó hiểu hỏi:

- Hoàng hậu muốn dùng sau sao ạ?

Sany lắc đầu.

- Đợi Ranin về.

Nói xong nàng mới chợt nhớ ra.

Đứa trẻ ấy đang ở Rô Mi.

Nàng nhìn chiếc hộp điểm tâm, ngẩn người hồi lâu rồi bật cười.

Đến khi Vua Hi Mê biết chuyện, ông cũng không nhịn được cười.

- Ngoại tôn phải mấy tháng nữa mới trở về, nàng vẫn để dành?

Sany đáp rất tự nhiên:

- Không để dành thì lần sau nó về lấy gì cho nó ăn?

- Nó thích ăn đến vậy sao?

- Hoàng thượng không nhớ sao? Mỗi lần đến phủ, nó đều hỏi hôm nay có món gì ngon.

Vua Hi Mê nhớ lại.

Quả thật.

Mỗi lần Ranin nhìn thấy ông, câu đầu tiên thường là:

" Ngoại tổ phụ, hôm nay có món gì ngon không?"

Nghĩ đến đó, vị Hoàng đế uy nghiêm cũng không khỏi bật cười.



Một buổi chiều.

Vua Hi Mê vừa trở về điện đã thấy Hoàng hậu đang ngồi bên bàn viết thư.

Ông bước tới.

- Viết thư cho ai?

Sany không ngẩng đầu.

- Cho Ranin.

- Mới đi chưa được bao lâu.

- Thiếp biết.

- Vậy sao đã viết thư?

Sany đặt bút xuống.

- Hỏi xem nó ở Rô Mi có ngoan không.

Vua Hi Mê kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.

- Nó có phụ mẫu đi cùng, nàng còn lo gì?

Sany thở dài.

- Trẻ con mà, đi xa như vậy sao không lo?

Ông nhìn nàng.

- Nàng đang lo cho Ranin hay lo cho Naoxi?

Sany im lặng.

Một lát sau, nàng khẽ nói:

- Cả hai.

Vua Hi Mê không trêu nàng nữa.

Ông đưa tay đặt lên bàn tay vợ.

- Con gái chúng ta đã trưởng thành rồi.

- Thiếp biết.

- Nó đã có gia đình riêng.

- Thiếp biết.

- Chúng ta nên tin tưởng nó.

Sany ngẩng đầu nhìn chồng.

- Thiếp cũng biết.

Nàng mỉm cười.

- Nhưng làm mẫu thân rồi, Hoàng thượng sẽ hiểu. Biết con mình trưởng thành là một chuyện, còn muốn chăm sóc nó lại là một chuyện khác.

Vua Hi Mê bật cười.

- Nàng nói đúng.



Nhiều tháng trôi qua.

Tin tức từ Rô Mi liên tục được gửi về.

Naoxi sống tốt.

Ranin khỏe mạnh.

Hai ngoại tôn rất thân thiết.

Đế hậu Rô Mi cũng vô cùng yêu thương cháu ngoại.

Mỗi lần nhận được thư, Sany đều đọc đi đọc lại nhiều lần.

Có khi còn đem khoe với phu quân.

- Hoàng thượng xem này, Ranin đã biết cưỡi ngựa rồi.

Vua Hi Mê nhận thư.

- Mới bao nhiêu tuổi đã cưỡi ngựa?

- Ra Kê dạy.

- Tên tiểu tử ấy thật không biết lo cho nhi tử.

Sany nhìn chồng.

- Hoàng thượng năm xưa không phải cũng cho Naoxi cưỡi ngựa sao?

Vua Hi Mê nghẹn lời.

Một lát sau mới ho khẽ.

- Chuyện đó khác.

Sany bật cười.

- Khác chỗ nào?

- Nữ nhi khi ấy lớn hơn.

- Rõ ràng không lớn hơn bao nhiêu.

- ...

Hoàng đế Hi Mê quyết định không tranh luận với Hoàng hậu.

Bởi ông biết mình không thắng được.



Năm tháng cứ thế trôi.

Hai người dần già đi.

Tóc Sany bắt đầu điểm bạc.

Trên gương mặt Vua Hi Mê cũng xuất hiện thêm nhiều nếp nhăn.

Nhưng mỗi buổi chiều, hai người vẫn thường ngồi bên nhau uống trà.

Có khi chẳng nói gì.

Chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau.

Một hôm, Sany bất chợt hỏi:

- Hoàng thượng có hối hận không?

Ông biết nàng đang hỏi chuyện gì.

Hai người im lặng rất lâu.

Cuối cùng Vua Hi Mê lắc đầu.

- Không.

Sany nhìn ông.

- Thật sao?

- Nếu năm đó nàng hỏi ta có đau lòng không, ta sẽ nói có.

Ông nhìn ra ngoài cửa sổ.

- Nhưng nếu hỏi ta có hối hận vì đã để Naoxi đi hay không...

Ông khẽ mỉm cười.

- Ta vẫn sẽ nói không.

Sany cúi mắt.

- Thiếp cũng vậy.

Năm ấy, họ từng đau lòng.

Từng giận dữ.

Từng không thể chấp nhận.

Từng muốn dùng tất cả những gì mình có để giữ nữ nhi ở lại.

Nhưng cuối cùng họ hiểu.

Con cái rồi sẽ có cuộc đời của riêng mình.

Điều phụ mẫu có thể làm không phải là giữ chúng mãi bên cạnh.

Mà là khi chúng quay đầu lại...

Luôn có một mái nhà chờ chúng trở về.



Vài năm sau.

Ngày Ranin trở lại Hi Mê.

Cậu bé vừa xuống xe đã chạy thẳng vào phủ.

- Ngoại tổ phụ!

Vua Hi Mê đang dùng trà lập tức đứng dậy.

Ranin nhào vào lòng ông.

- Ngoại tổ phụ, con nhớ người!

Vua Hi Mê ôm lấy ngoại tôn.

- Lớn rồi.

Ranin ngẩng đầu.

- Con vẫn còn nhỏ mà.

- Ừ.

Ông xoa đầu bé.

- Trong mắt ngoại tổ phụ, con lúc nào cũng nhỏ.

Sany từ bên ngoài bước vào.

Ranin lập tức chạy sang.

- Ngoại tổ mẫu!

Nàng ôm lấy bé.

- Có nhớ ngoại tổ mẫu không?

- Có ạ!

- Có nhớ điểm tâm ngoại tổ mẫu làm không?

Ranin gật đầu liên tục.

- Có!

Sany bật cười.

Vua Hi Mê đứng bên cạnh nhìn hai người.

Trong lòng ông bỗng cảm thấy một sự bình yên chưa từng có.

Con gái vẫn ở nơi xa.

Nhưng nàng sẽ trở về.

Ngoại tôn vẫn còn có cuộc đời của riêng mình.

Nhưng mỗi khi nhớ nhà, nó sẽ biết nơi này luôn mở cửa.

Còn ông và Sany...

Chỉ cần còn có thể ngồi bên nhau, chờ con cháu trở về là đủ.



Đêm hôm ấy.

Ranin ngủ trong phòng dành cho mình từ trước.

Sany ngồi bên giường nhìn ngoại tôn hồi lâu mới nhẹ nhàng kéo chăn lên cho bé.

Vua Hi Mê đứng ngoài cửa.

- Ngủ rồi sao?

- Vâng.

Hai người cùng nhìn đứa trẻ đang say ngủ.

Sany khẽ nói:

- Hoàng thượng.

- Ừ?

- Thiếp nghĩ... chúng ta thật may mắn.

Vua Hi Mê nhìn nàng.

- Vì sao?

- Vì cuối cùng chúng ta vẫn còn nhau.

Ông im lặng vài giây rồi nắm lấy tay nàng.

- Ừ.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng dịu dàng phủ xuống khu vườn.

Không còn những ngày tháng chờ đợi.

Không còn nỗi đau của một gia đình từng tưởng như đã mất đi nữ nhi.

Không còn những câu hỏi không có lời giải.

Chỉ còn tiếng thở đều đều của đứa trẻ trong phòng.

Và hai người già lặng lẽ nắm tay nhau.

Có lẽ hạnh phúc của họ cuối cùng cũng chỉ đơn giản như vậy.

Con cái bình an.

Con cháu khỏe mạnh.

Người mình yêu vẫn còn bên cạnh.

Và mỗi khi cánh cửa mở ra...

Người thân vẫn sẽ trở về.



Lời cuối

Vua Hi Mê và Hoàng hậu Sany không có một câu chuyện tình quá mức oanh liệt.

Họ chỉ cùng nhau đi qua những năm tháng làm phu thê, làm phụ mẫu.

Có mất mát.

Có đau thương.

Có những khoảng thời gian tưởng chừng chẳng thể vượt qua.

Nhưng cuối cùng, họ vẫn nắm tay nhau đi đến cuối con đường.

Naoxi đã tìm được hạnh phúc của mình.

Ranin có cả hai mái nhà để trở về.

Còn họ, sau tất cả những tháng năm chờ đợi...

Cuối cùng cũng có thể an tâm mà già đi bên nhau.

Bởi đôi khi, một đời người không cần quá nhiều điều lớn lao.

Chỉ cần đến cuối cùng, người mình thương vẫn còn ở đó.

Và căn nhà mình gọi là nhà... vẫn luôn có người chờ mình trở về.
 
Chương kết: Lời tác giả
Vậy là câu chuyện đã đi đến những dòng cuối cùng.

Thật ra khi đặt dấu chấm hết cho một câu chuyện dài, trong lòng người viết luôn có một cảm giác rất khó gọi tên.

Vui vì cuối cùng cũng có thể đưa các nhân vật đến nơi họ cần đến.

Nhưng cũng có chút tiếc nuối...

Bởi từ hôm nay, những con người đã cùng mình đi qua biết bao nhiêu biến cố sẽ không còn xuất hiện trong những trang viết mới nữa.

Hạ Lâm, Ra Kê, Naoxi, Ranin...

Naori, Haxin, Giô Xi, Naophanta, Naoran, Natania, Ninpac...

Và rất nhiều nhân vật khác.

Có người từng khiến mình bật cười.

Có người khiến mình thương.

Có người từng làm mình tức giận.

Cũng có người khiến mình phải ngồi suy nghĩ rất lâu mới biết nên để họ lựa chọn con đường nào.

Nhưng cuối cùng, mỗi người đều có một câu chuyện riêng.

Có người đi qua đau thương để tìm lại gia đình.

Có người phải chờ đợi suốt hai mươi năm mới có thể gặp lại người mình yêu thương.

Có người rời xa quê hương để xây dựng một mái ấm mới.

Có những đứa trẻ lớn lên giữa tình yêu của cả hai gia đình.

Và cũng có những người, sau rất nhiều năm, cuối cùng tìm được một người để nắm tay đi hết quãng đời còn lại.

Có lẽ điều mình yêu thích nhất ở câu chuyện này không phải là những biến cố lớn lao.

Mà là sau tất cả những điều ấy, các nhân vật cuối cùng vẫn có thể ngồi bên nhau trong một bữa cơm.

Vẫn có thể cùng cười.

Cùng nói những câu chuyện vụn vặt.

Vẫn có những đứa trẻ chạy nhảy trong sân.

Vẫn có một người mẹ chờ con trở về.

Vẫn có một người cha lặng lẽ nhìn con trưởng thành.

Bởi càng đi qua nhiều mất mát, người ta càng hiểu rằng bình yên chưa bao giờ là điều nhỏ bé.

Một gia đình được đoàn tụ.

Một người mình yêu thương vẫn còn ở bên cạnh.

Một bữa cơm có đủ người.

Một ngày không xảy ra chuyện gì.

Đôi khi, đó chính là hạnh phúc.

Mình đã từng rất tiếc những điều không thể xảy ra trong quá khứ của các nhân vật.

Nhưng rồi mình nhận ra, có những chuyện dù đau lòng đến đâu cũng không thể thay đổi.

Điều chúng ta có thể làm chỉ là trân trọng những người vẫn còn bên cạnh và sống thật tốt cho những ngày tháng phía trước.

Vì vậy, mình chọn cho câu chuyện một cái kết không quá hoàn mỹ.

Không phải tất cả những mất mát đều được bù đắp.

Không phải mọi vết thương đều biến mất.

Nhưng những người còn lại đã học được cách sống tiếp.

Họ biết yêu thương nhau hơn.

Biết trân trọng hiện tại hơn.

Và quan trọng nhất...

Họ không còn phải cô đơn nữa.


Cảm ơn bạn đọc đã đi cùng câu chuyện này từ những chương đầu tiên cho đến tận những dòng cuối cùng.

Cảm ơn vì đã kiên nhẫn với những lúc câu chuyện còn vụng về, những đoạn tình tiết chưa thật sự trọn vẹn, những nhân vật đôi khi khiến bạn yêu thích nhưng cũng có lúc khiến bạn muốn “đánh” cho một trận.

Cảm ơn vì đã dành thời gian cho những con người vốn chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của người viết.

Nếu trong câu chuyện này có một nhân vật khiến bạn yêu quý, xin hãy nhớ rằng họ đã từng có một khoảng thời gian rất đẹp trong thế giới của mình.

Nếu có nhân vật khiến bạn tiếc nuối, hy vọng bạn có thể tự viết cho họ một cái kết mà bạn mong muốn.

Bởi khi một câu chuyện kết thúc, nhân vật có thể rời khỏi trang giấy...

nhưng họ vẫn có thể sống tiếp trong ký ức của người đọc.

Còn đối với mình, những nhân vật này có lẽ sẽ không bao giờ thật sự biến mất.

Mình sẽ vẫn nhớ một Ranin nhỏ bé tò mò trước Hoàng cung Rô Mi.

Nhớ một Naoran ham ăn, lười luyện võ nhưng luôn miệng tuyên bố sẽ trở thành trù ngự nổi tiếng.

Nhớ Naori và Haxin sau hai mươi năm cuối cùng cũng có thể ngồi cạnh nhau bình yên.

Nhớ Naoxi trở về vòng tay phụ mẫu.

Nhớ Ra Kê lặng lẽ đứng phía sau gia đình.

Và nhớ Giô Xi, người cuối cùng cũng tìm được Ninpac của mình.

Có lẽ...

đó chính là món quà đẹp nhất mà một câu chuyện có thể để lại.

Không phải một cái kết hoàn hảo.

Mà là cảm giác rằng sau khi trang cuối khép lại, cuộc đời của họ vẫn còn tiếp tục ở đâu đó.


Cảm ơn vì đã đọc.

Cảm ơn vì đã ở lại.

Và cảm ơn vì đã cùng mình đi hết một chặng đường dài.

Câu chuyện khép lại ở đây.

Nhưng những người chúng ta yêu thương...

vẫn sẽ sống tiếp trong một góc nhỏ của ký ức.

Thân ái,
Tác giả. ❤️
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Back
Top