Ngôn tình Đô thị Nhật Ký Của Ta - Séraphine

OcSenXanhLa

Tác giả
Tham gia
11/4/26
Chủ đề
23
Bài viết
333
Được Like
502
Điểm
93
ChatGPT Image Aug 26, 2026, 10_32_01 PM.png

Tóm tắt:
Có chuyện đã thành thực tại, có chuyện mãi là giả thuyết.
Có những mảnh ký ức dở dang bị gạt sang bên...
Diễn biến thế nào? Tất cả tùy thuộc vào ngẫu hứng của Ta.

Lời Tựa:

Quoi ? Các ngươi thậm chí không biết một chữ tiếng Pháp, vậy mà vẫn có gan lật mở nhật ký của ta sao? Quelle comédie !

Nhưng thôi, coi như một chút lòng trắc ẩn hiếm hoi dành cho thế gian, ta sẽ ban phát ân huệ dịch lại thứ thánh ngữ của thời đại này cho nhân loại các ngươi.

Một lưu ý nho nhỏ: Mọi ý kiến phàn nàn hay cằn nhằn về tần suất xuất hiện của tiếng Pháp trong cuốn nhật ký này đều đã được trân trọng ghi nhận, sau đó tự động chuyển thẳng vào hòm thư junk mail mà không cần qua xem xét.

Bonne lecture.
 
Quyển 1: Đồi Gió Đêm Hai Mươi

ChatGPT Image Aug 27, 2026, 01_33_37 PM.png


Single Malt Không Đá​

28/05/2020. London, Anh Quốc.

Đêm hôm đó ngột ngạt một cách lạ kỳ. Tôi ngồi lơ đãng trong góc một quán cà phê nhuốm màu cổ kính, trước mặt là đống tài liệu ngổn ngang phục vụ cho kỳ thi tốt nghiệp sắp tới tại LSE.

Thèm một vị đắng thanh nhẹ. Tôi châm lửa. Hương bạc hà thoáng đãng tan vào không trung. Thở ra một làn khói mỏng, tôi khẽ thì thầm:

– C'est très ennuyeux.

Tôi uể oải rút điện thoại, thong thả lướt qua mấy video mèo nhảy nhảm nhí để xua đi cơn kiệt sức của một tiểu thư tài chính năm cuối. Très bien, dẫu sao thứ giải trí vô thưởng vô phạt ấy cũng thừa sức xoa dịu một bộ óc đang căng gập giữa vô vàn ma trận con số.

Đúng lúc ấy, tiếng động cơ gầm gừ đặc trưng từ chiếc Porsche 911 của Tom xé tan không gian yên tĩnh ngoài phố. Gã Tử tước gốc Nam Âu này mang tiếng là đồng môn, nhưng mấy khi người ta thấy gã xuất hiện trên giảng đường? Giang hồ đồn gã dành phần lớn thời gian ở Madrid để chăm sóc cô em gái đau yếu.

Tôi lơ đãng nhìn qua khung cửa kính khi phố xá đã lên đèn. Tiếng bước chân gã nạm trên nền gỗ vang lên đều đặn, mang theo thứ áp lực tự nhiên của một quý tộc dòng tộc cổ.

Gã mở lời, giọng điệu cợt nhả quen thuộc:

– Người ta sẵn sàng bỏ hàng triệu đô chỉ để chiêm ngưỡng đôi chân đó sải bước trên sàn catwalk. Còn em lại dùng nó để gập mình trước mấy con số khô khốc này sao, Sera?

– Trên sàn catwalk, người ta trả tiền để người mẫu đi lại cho đẹp đội hình. Còn ở đây…

Tôi thong thả đẩy nhẹ chiếc kính tri thức, đôi mắt hổ phách xoáy thẳng vào gã

– ...Tôi là người quyết định thương hiệu đó có đủ năng lực tài chính để thuê mẫu hay không. Muốn thử cá cược không, thiếu gia?

Dứt lời, tôi hơi nghiêng mình rướn tới, vạt áo đồng phục khẽ siết nhẹ theo nhịp cử động khi tay tôi thả hai viên đường vào tách cà phê đen. Bộ trang phục sinh viên đại trà ấy, dẫu nhà trường có nỗ lực bình dân hóa đến đâu, cũng hoàn toàn bất lực trong việc dập tắt sự kiêu hãnh của tôi.

Tiếng gã khẽ nuốt nước bọt rơi nhẹ vào không gian tịch mịch.


Thấy cái gì nên thấy rồi à?

Tôi thong thả rút người về, ngả lưng dựa vào thành ghế. Một tay tựa cằm, đôi mắt nhìn gã đăm đăm rồi buông ra đúng một chữ:

– Thích?

Tom chẳng chút bối rối, đáp lại ơ hờ:

– Thích? Em đang hỏi về một động từ, hay một danh từ? Dù là loại nào, em cũng có quá nhiều thứ khiến anh khó lòng phớt lờ, Sera.

Tôi hơi ngửa đầu, uốn cong khuôn miệng chữa lại:

– Séraphine.

Gã giữ khoảng cách vừa đủ, bàn tay đeo găng trắng muốt gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ:

– Em cứng nhắc quá. Ngồi trên chiếc 911 ngoài kia thú vị hơn đống giấy tờ này nhiều. Đi dạo một vòng chứ?

Chưa kịp để tôi từ chối, bàn tay ấy đã nhanh gọn cuỗm lấy bao thuốc trên bàn. Bùng. Chiếc bật lửa bạc khắc huy hiệu dòng họ Valencia bật sáng. Gã châm một điếu, thong dong nhả khói.

– Tử tước Madrid mà lại đi giành thứ thuốc cho phụ nữ dùng sao?

Tôi mỉa mai.

– Anh thích vị của nó.

Gã nghiêng đầu, đôi mắt phản chiếu ánh sáng lấp lánh

– Đi chứ? Hãy cứ để 'Séraphine Mignon', cô cháu gái hoàn hảo của bà Nam Tước, ở lại phòng học đi. Đêm nay, anh chỉ muốn biết 'Sera' thực sự có biết cách thưởng thức một buổi tối đúng nghĩa hay không.

Tôi nhìn gã, tháo cặp kính đặt lên bàn. Ánh sáng từ phía gã hất qua tròng kính tạo thành một lớp mờ ảo.

Gã dập tắt điếu thuốc, ghé sát tai tôi thì thầm, mang theo hương nước hoa gỗ sồi trầm ấm:

– Vang hay rượu mạnh? Chọn đi, Sera. Anh sẽ đưa em đến nơi có thứ đồ uống đắt giá nhất thành phố, nơi người ta chỉ thưởng thức hương vị chứ chẳng ai bận tâm đến lãi suất ngân hàng.

Đôi môi khẽ uốn thành một nụ cười rực rỡ hiếm hoi. Tôi quyết định, mặc kệ câu hỏi mặc định rằng tôi chắc chắn sẽ đi cùng gã:

– Rượu mạnh. Single Malt nguyên chất, không đá. Đã mất công rủ tôi, thì hãy bắt đầu bằng thứ gì đủ đô để thử thách sự tỉnh táo của tôi xem nào.
 

Công Dân Ngoan Ngoãn​

Tôi theo hắn ra xe, thả mình vào khoang lái của chiếc Porsche 911 màu bạc với hai cụm đèn tròn cỡ lớn đặc trưng đang phản chiếu ánh đèn đêm London.

Vút.

Tiếng động cơ boxer đùng đục âm vang rồi gầm lên kiêu hãnh. Luồng gió đêm xé rách cái nóng ngột ngạt của buổi đêm hè, mang theo chút không khí mát lạnh mơn trớn trên làn da. Hắn đặt cả hai tay lên vô-lăng, ánh mắt chăm chăm găm thẳng vào con đường phía trước, hoàn toàn xem sự tồn tại của tôi bên cạnh như không khí.

Tôi nhướng mày, buông một lời mai mỉa bằng chất giọng kéo dài:

– Un citoyen si docile ?

(Một công dân ngoan ngoãn đến vậy sao?)

Hắn chẳng buồn đáp lời. Đôi mắt ấy vẫn dán chặt vào khoảng không mênh mông của đại lộ như thể con đường kia mới chính là cô gái đẹp nhất trần đời. Suýt chút nữa thì tiếng Merde đã chực bật ra khỏi kẽ răng. Tôi nuốt lại sự khó chịu nhẹ, tựa đầu vào thành ghế rồi cất giọng hát vu vơ:

– C'est le temps de l'amour

Le temps des copains

Et de l'aventure

Quand le temps va et vient...

Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn hiện dưới ánh đèn đường lướt qua khoang xe:

– C'est d'un classicisme tellement bourgeois, ma chère.

(Thứ cổ điển đậm chất tư sản đấy, ma chère.)

Tôi thoáng kinh ngạc trước câu nhận xét bắt bài ấy. Cánh môi chần chừ một nhịp trong sự bất ngờ, rồi đúng một từ

– Quoi? – kiêu kỳ vọt thẳng ra khỏi miệng.

Hắn không trả lời, chỉ duy trì nụ cười ẩn ý trên gương mặt góc cạnh. Chiếc 911 vẫn như một mũi tên bạc xé gió lướt đi trong đêm. Thử thách sự kiên nhẫn của tôi sao? Tôi đổi tông, cất giọng thánh thót một giai điệu khác:

– La tête dans mes airs, des airs en solitaire,

Je me sentais si forte, sur de moi sur les toîts,

De Paris.

Lần này, giọng hắn bỗng chốc trầm xuống, nhẹ hẫng như làn gió thoảng qua khoang xe:

– Vanessa?

Tôi đáp lại bằng sự ơ hờ cố ý:

– Oui, Papa Paname. Bài mới đấy. Ngài Tử tước nên dành thời gian nâng cấp gu nghe nhạc của mình hơn là chỉ mải mê đua xe. Pardonnez-moi, Votre Vicomté.

Khóe môi tôi khẽ uốn lên một nụ cười thắng thế khi bắt trọn khoảnh khắc hắn cuối cùng cũng chịu nghiêng đầu, trao cho tôi một ánh nhìn thoáng qua nhưng chứa đầy sự khiêu khích.

Đêm nay... xem ra sẽ thú vị rồi đây.
 

Giọt Rượu Đêm Mayfair​

Chiếc Porsche 911 cuối cùng cũng dừng hẳn. Tôi và hắn rảo bước tiến về một quán bar kín tiếng ẩn mình giữa khu Mayfair xa xỉ, tuân thủ đúng phong thái quý tộc trầm mặc.

Cánh cửa gỗ sồi nặng nề khép lại sau lưng, nuốt chửng hoàn toàn sự huyên náo ngoài phố thị London. Không gian bên trong mờ ảo, ấm cúng, chỉ có ánh đèn vàng hổ phách hắt lên dịu nhẹ từ quầy bar bằng đá cẩm thạch. Tiếng nhạc Jazz dìu dặt lan tỏa, đủ nhỏ để buộc người ta phải xích lại gần nhau hơn mới nghe rõ tiếng thì thầm.

Tôi bước vào, thong thả trút bỏ chiếc áo khoác sinh viên rộng thùng thình rồi vắt nhẹ lên cánh tay, để lộ chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu ôm trọn vóc dáng thanh mảnh. Bầu không khí xung quanh dường như khẽ trật một nhịp. Tôi dễ dàng bắt trọn những ánh nhìn thẫn thờ từ vài gã đàn ông ngồi độc ẩm nơi góc xa, lẫn những cái dời mắt vô thức từ vài kẻ đang đi cùng bạn nữ – để rồi gã nào gã nấy lập tức bị kéo về thực tại bằng một tiếng Này... đanh gọn, hờn dỗi bị nén nửa chừng của người đối diện.


Bóng dáng cao lớn của Tom lập tức tiến tới, khéo léo bước chèn vào giữa, chắn đứng mọi tầm mắt tò mò. Đồ điên này, anh coi tôi là bạn gái anh đấy à mà đòi che chắn? Nhưng... cũng thú vị đấy chứ.

Tôi tiến lại quầy bar, hoàn toàn ngó lơ menu. Đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào gã bartender già dặn, cất giọng thản nhiên:

– Một chai Macallan 25. Thêm một đĩa Jamón Ibérico 'Pata Negra' ủ 48 tháng, và một ít oliu vùng Seville.

Chưa kịp để bartender gật đầu, Tom đã áp sát ngay phía sau. Ánh mắt gã chậm rãi lướt qua bờ vai ẩn sau lớp sơ mi trắng miên man của tôi, rồi dừng lại trên làn môi. Gã hạ thấp giọng, buông một tiếng thì thầm ranh mãnh:

– Giao vị giác của em cho một đĩa Jamón 48 tháng sao? Em chọn cách an toàn quá đấy. Thứ hương vị Tây Ban Nha thực sự có thể thiêu đốt sự tỉnh táo của em... luôn cần được thưởng thức ở một khoảng cách gần hơn nhiều.

Tôi ơ hờ gạt bàn tay gã ra khỏi thắt lưng, xoay người lại đối diện thẳng mặt:

– Quelle précipitation, Tom... La nuit est bien trop jeune pour se presser.

(Vội vã thế sao, Tom... Đêm vẫn còn quá trẻ để phải cuống cuồng lên như vậy.)

Hắn không đáp, chỉ nhẹ nhàng đưa cẳng tay ra chờ đợi – một cử chỉ ngỏ lời lịch thiệp chuẩn mực. Thôi thì, chầu này hắn là người trả tiền, ban cho hắn chút đặc ân vậy.

Tôi khẽ khoác tay lên bờ vai ấy, cùng gã tiến về phía chiếc bàn khuất bóng ở góc phòng rồi thong thả ngồi xuống.

Chỉ vài phút sau, người phục vụ cẩn trọng mang tới chiếc khay bạc. Chai Macallan 25 được thong thả rót vào hai chiếc ly tulip chân cao, đĩa Jamón Ibérico xắt mỏng như cánh hoa đán xen cùng đĩa oliu Seville xanh mướt cũng nhanh chóng được sắp đặt hoàn hảo trên mặt bàn.

Đêm vẫn còn dài. Và trên thị trường này, kẻ nào mất bình tĩnh trước, kẻ đó chắc chắn cháy tài khoản.

Tôi thong thả nhấc chiếc ly tulip lên, ngón tay thanh mảnh khẽ xoay nhẹ để lớp rượu Macallan 25 sánh vàng đọng lại những đường chân rượu đắt giá trên thành thủy tinh. Đưa ly lên sát bờ môi, tôi không nuốt vội mà để dòng chất lỏng đậm hương gỗ sồi và mứt quả khô thong dong tráng qua vòm miệng, đánh thức từng tế bào vị giác trước khi hạ cánh êm ái nơi cổ họng.

Cạch.

Tiếng ly chạm xuống mặt bàn gỗ vang lên mảnh và thanh. Tôi cầm chiếc nĩa bạc, xiên một lát Jamón Ibérico mỏng dính ngập tràn hương vị ủ muối 48 tháng. Sự hòa quyện hoàn hảo giữa độ béo ngậy tan chảy của thớ thịt cùng hậu vị ấm nồng của dòng Single Malt lan tỏa, tôi khẽ nghiêng đầu, đôi mắt hổ phách xoáy thẳng vào Tom với nụ cười ngạo mạn của kẻ làm chủ cuộc chơi:

– C'est ça, la vraie dégustation. Thưởng thức là cả một nghệ thuật, thiếu gia. Muốn vội cũng chẳng được đâu.

Hắn nâng ly, chạm nhẹ vào ly tôi một tiếng keng khẽ.

Nhưng trái ngược với sự thong dong của tôi, hắn dốc cạn ly rượu trong một cú ngửa cổ quyết đoán. Ánh mắt tôi vô thức dừng lại nơi yết hầu hắn đang nhấp nhô chuyển động theo từng ngụm rượu mạnh. Hắn cởi chiếc áo vest đặt sang bên, ngón tay thong thả tháo một nấc cúc áo sơ mi, để lộ mảnh Thánh Tích treo ẩn hiện trước ngực.

Lại một gã cuồng Dios rồi. Tôi nghĩ thầm. Nhưng phải thừa nhận, đường xương quai xanh góc cạnh ẩn dưới làn da kia... Chậc.

Tôi thong thả xiên một trái ô-liu Seville, nhắm thêm chút rượu đắng.

Tom vẫn ngồi đó, kiệm lời đến mức kỳ lạ, nhưng ánh mắt hắn từ lúc nào đã dời hẳn sang tôi, chăm chú và ma mị. Sống trên đời này, kẻ nói nhiều để phô trương thì tôi gặp quá nhiều rồi. Còn gã này... hắn quá đần để tìm câu chuyện, hay lại quá tinh ranh để giăng bẫy?

Khóe môi tôi khẽ uốn lên một vệt cười bí ẩn:

– Ça vaut le coup d'essayer.

(Rất đáng để thử đấy.)
 

Lời Ngỏ Dưới Ánh Bình Minh​

Chúng tôi dần uống cạn ly rượu trong sự tĩnh lặng êm đềm, tiếng nhạc Jazz lơ đãng trôi như mơn man bên tai.

Bỗng, hắn ghé sát tai tôi, cất giọng thì thầm:

– Em đẹp lắm.

Giọng hắn trầm ấm, rung nhẹ, không giấu nổi hơi thở dồn nén đang cố kiềm giữ. Tôi hơi ngả người ra sau, thong thả để những đường cong kiêu hãnh của mình tự cất lời. Khóe môi khẽ nhếch, tôi lặp lại câu hỏi quen thuộc:

– Thích? Động từ hay tính từ? Chọn một thôi. Coi như... phần tôi góp cho chai rượu này.

Ánh mắt thâm trầm của gã chậm rãi dừng lại trên tôi, lâu hơn mức lịch sự cho phép, nhưng chất giọng thốt ra lại lười biếng đến nhẹ hẫng:

– Đêm sắp tàn rồi. Anh có một căn nhà kính ẩn trên đỉnh đồi,nơi tuyệt nhất thành phố này để đón lấy những tia nắng đầu tiên. Em có muốn ngắm bình minh cùng anh không, Sera?

Hắn xòe bàn tay phải to bè vẫn bọc trong chiếc găng trắng muốt về phía tôi.

Tôi không vội nắm lấy, chỉ thong thả rút ra một điếu thuốc.

Tạch.

Hắn lập tức tiến lại gần, bật lửa châm cho tôi. Nhưng ngọn lửa vừa dập tắt, gã đã cúi xuống, phủ lên môi tôi một nụ hôn bất ngờ và quyết đoán.

– Quel diable d'homme...

(Đúng là gã đàn ông quỷ quái...)

Tôi rủa nhẹ một câu trong đầu. Nhưng rồi, thôi kệ.

Tôi vươn tay vòng qua sau đầu hắn, thả mình đón nhận.

Sau khoảng một thế kỷ, hay thực chất chỉ vỏn vẹn vài phút nồng nàn, tôi chủ động đẩy nhẹ gã ra.

Tôi ngước nhìn Tom. Trong không gian mờ ảo của góc bar, bóng hình tôi phản chiếu qua tấm gương đối diện lấp lánh như hai viên đá quý. Một nụ cười nhẹ, không còn vẻ mỉa mai thường trực, khẽ hiện lên trên gương mặt:

– Lời rủ rê của anh nghe văn hoa đấy, thiếu gia. Nhưng anh biết không, cùng ai đó ngắm mặt trời mọc là một sự cam kết về thời gian. Mà với tôi, thời gian lại là thứ đắt đỏ nhất trên đời.

Nhận thấy ánh mắt gã tính toán định đưa ra một điều khoản nào đó để biến câu chuyện thành một cuộc trao đổi, tôi dứt khoát cắt ngang:

– Nhưng thôi, đi nào. Tôi cũng muốn thử xem cảm giác thưởng thức bình minh ở một nơi riêng tư thực sự sẽ ra sao.

Tôi chủ động nắm lấy bàn tay gã, thong thả sải bước ra ngoài.

Gió đêm London tràn vào phổi, lạnh buốt và đẫm sương, lập tức tương phản gay gắt với làn da đang nóng bừng vì hơi rượu. Đỗ sẵn bên lề đường lúc này không còn là chiếc Porsche 911 quen thuộc, mà là một chiếc xe màu đen trầm mặc với người tài xế riêng đang đứng đợi đầy kính cẩn. Tôi nhướng mày, liếc gã đầy chọc ngoáy:

– Un citoyen si docile ?

Tom khẽ nhếch môi, thản nhiên đáp lời:

– Oui. Thuê tài xế riêng vẫn còn rẻ hơn nhiều so với việc đóng tiền phạt.

Rồi gã ghé sát tai tôi, thì thầm bằng một tông giọng trầm đục, đong đầy sự chiếm hữu:

– Vả lại... anh không thích bất kỳ ai hay điều gì chen ngang vào cuộc vui đêm nay, mi Sera.
 

Khoảng Lặng Rực Cháy​

Tôi khẽ nhếch môi, không chối từ cũng chẳng gật đầu, chỉ thả lại một cái nhìn kiêu kỳ. Người tài xế cúi đầu nghiêng mình, nhanh gọn mở sẵn cửa xe. Tom vươn tay đỡ nhẹ lấy khuỷu tay tôi, để tôi trượt người vào chiếc ghế da thuộc êm ái, vạt váy lụa khẽ vắt ngang đùi. Ngay sau đó, gã cũng bước vào, ngồi xuống sát bên cạnh.

Tiếng cửa xe khép lại bằng một âm thanh thịch trầm đục, nuốt trọn toàn bộ tiếng ồn của phố xá, cách ly chúng tôi hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Tom nghiêng người về phía tôi, thu hẹp mọi khoảng cách an toàn.

Gã thong thả với tay lấy chiếc áo lụa đen đã được chuẩn bị sẵn ở hàng ghế đối diện, cởi bỏ chiếc sơ mi trắng đã vương vãi chút dấu vết cùng hương thơm của tôi từ quán bar. Thay vào đó, gã khoác lên người chất lụa tuyền thăm thẳm và mịn màng như chính màu tóc gã.

Tôi nhướng mày, đôi mắt hổ phách lướt qua tấm lưng trần góc cạnh rồi dừng lại trên vóc dáng mới khoác lớp áo tối màu. Cất giọng chọc ghẹo nhưng ẩn chút bất mãn kiêu kỳ, tôi thì thầm:

– Oh, quelle délicatesse… Tu ne supportes même pas une empreinte de mon odeur, et tu prétends me faire contempler l’aube avec toi ?

(Ôi, thật là tinh tế quá nhỉ… Anh thậm chí còn chẳng chịu nổi một vệt hương của tôi, mà lại dám đòi cùng tôi ngắm bình minh sao?)

Lớp vải tối màu ôm sát lấy lồng ngực rộng và vóc dáng rắn rỏi của gã Tử tước Nam Âu, tôn lên nét ma mị đến nghẹt thở trong khoảng không khép kín.

Tom không hề bối rối. Gã thong thả vươn cánh tay vững chãi khoác qua bờ vai tôi, kéo tôi áp sát vào vòm ngực nóng hổi. Giọng gã trầm đục, khàn nhẹ vương bên tai:

– Chiếc áo đó vướng mùi khói bụi của sân bay London, vướng cả mùi nước hoa xa lạ của những đối tác anh phải tiếp chiều nay. Anh không muốn thứ dư vị tạp nham đó chạm vào em.

Tôi lơ đãng quay sang nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những vệt đèn đường London trôi qua nhòe ướt, buông ra một tiếng hờ hững:

– Et ? (Rồi sao?)

Gã không nói thêm lời nào nữa. Chiếc xe vẫn êm ru lướt đi trong đêm, còn Tom chỉ lặng lẽ siết nhẹ vòng tay, giữ chặt lấy tôi giữa khoảng im lặng đong đầy sự chiếm hữu.

Trong không gian khép kín và êm ái của chiếc xe, hương gỗ sồi từ nước hoa của hắn quyện với dư vị Macallan còn vương nơi đầu lưỡi, khiến khoang xe trở nên ấm áp một cách kỳ lạ.

Dù sao thì đêm nay tôi cũng đã uống hơi nhiều. Tôi thong thả nghiêng đầu, tự nhiên dựa vào bờ vai rộng của hắn, mặc cho tâm trí chìm vào trạng thái thư thái hiếm hoi. Một nhịp chợp mắt ngắn ngủi... Cả hai chúng tôi đều thừa hiểu điều gì đang chờ đợi ở đích đến. Nhưng tôi biết rõ gã Tử tước này: kiêu hãnh và đầy nguyên tắc, gã tuyệt đối sẽ không rẻ tiền đến mức giở trò lợi dụng tôi ngay trên băng ghế sau của một chiếc xe đang di chuyển. Sự tin tưởng ngầm ấy cho phép tôi hoàn toàn an tâm gạt bỏ sự cảnh giác.

Tôi nhắm nghiền mắt, tựa hẳn thái dương vào bờ vai vững chãi và ấm áp ấy, mặc kệ con xe êm ru lướt qua những đại lộ London đã lên đèn.

Âm thanh cuối cùng còn vương lại trong tâm trí trước khi mọi thứ chìm dần vào khoảng không tối đen êm đềm... là tiếng gã khẽ nuốt nước bọt. Một tiếng động cực kỳ khẽ.

Magnifique.

Khi tôi mở mắt ra, Tom đã tựa đầu vào lưng ghế từ bao giờ. Hàng mi hắn khép hờ, nhưng cánh tay vững chãi vẫn quàng qua vai tôi không chút lơi lỏng. Một luồng ấm áp kỳ lạ truyền qua lớp sơ mi lụa, vỗ về giác quan.

Tôi nhướng mi, hỏi hắn bằng chất giọng nhẹ như gió thoảng:

– Ngủ rồi à?

Hắn vẫn nhắm mắt, đáp lại thong dong bằng tông giọng trầm êm:

– Anh chỉ tranh thủ dưỡng thần thôi.

Tôi tựa lại vị trí cũ, đáp lại bằng sự ơ hờ cố ý:

– Vậy anh dưỡng thần tiếp đi. Tôi cũng nghỉ ngơi.

Tôi rúc sâu hơn vào vòm ngực hắn, thong thả khép mắt. Thế nhưng, làn da áp sát lồng ngực gã lại cảm nhận rõ từng thớ cơ đang gồng cứng, cùng sức nóng hừng hực và nhịp tim dồn dập dường như sắp chạm giới hạn kiềm chế , ngọn lửa ngầm cuộn chảy đối lập hoàn toàn với nhịp thở vờ điềm nhiên của gã Tử tước.

Chịu đựng đi, Tom. Đây là cái giá của việc anh dám dây vào tôi đấy.

Tôi buông lỏng một từ giữa không gian yên tĩnh:

– Seraph.

Tom khẽ quay sang. Trong khoảng tối mờ ảo của khoang xe, đôi mắt thâm trầm của hắn xoáy thẳng vào tôi, cất giọng hiểu ý:

– Kẻ bốc cháy.

Khóe môi tôi uốn thành một nụ cười kiêu kỳ, chậm rãi cất lời:

– Oui, je suis Séraphine. Souffre en silence.
 

Sao Phải Vội?​

Sau câu nói ấy, gã duy trì cái ôm im lặng, vừa đủ ấm áp để vỗ về, vừa đủ chừng mực để khẳng định sự kiêu hãnh của một quý tộc.

Con đường dẫn lên đỉnh đồi uốn lượn như một dải lụa tối màu. Chiếc xe lướt đi êm ru rồi khựng lại trước một dinh thự hai tầng đứng trầm mặc giữa ngàn cây. Toàn bộ không gian tầng trên là một phòng ngủ rộng lớn với góc nhìn kính rộng mở, ôm trọn khoảng không nơi mặt trời sẽ nhô lên.

Tiếng chuông đồng hồ quả lắc đâu đó cất lên hai tiếng boong trầm hùng, ngân dài trong không gian yên tĩnh. Người tài xế nghiêng người cúi chào rồi nhanh chóng rút lui cùng chiếc xe, để lại khoảng không gian đắt giá ấy hoàn toàn thuộc về tôi và gã.

Tom thong dong đẩy cửa bước vào như thể đây chính là lãnh địa vốn có của hắn. Tôi chậm rãi bước theo sau, từng nhịp chân khoan thai.

Không gian bên trong được bài trí tối giản, chỉ có thứ ánh trăng đêm luồn qua mảng tường kính lớn soi rọi mọi thứ. Chẳng còn cô sinh viên tài chính cứng nhắc hay lớp vỏ ngoan hiền học đường, tôi thong thả trút bỏ lớp áo giáp cuối cùng. Chiếc áo sơ mi trắng cùng chân váy bút chì bị gạt sang một bên, nhường chỗ cho một Séraphine nguyên thủy và kiêu hãnh nhất.

Dưới ánh trăng bạc, tôi thong thả nhìn mình trong gương, một người phụ nữ trẻ trung mơn mởn với làn da trắng sứ phản chiếu sắc sáng mê hoặc, mái tóc bạch kim buông xõa bồng bềnh cùng đôi chân dài miên man hiện lên đầy quyến rũ.

Tôi thong thả buông mình xuống chiếc ghế bành bọc da, đôi mắt hổ phách đăm đăm nhìn gã.

Vừa thấy tôi buông lớp vỏ cuối cùng, gã lập tức đứng dậy tiến tới.

Chậc. Tôi rủa thầm trong đầu.

Một bàn chân thanh mảnh, lạnh toát nhưng đong đầy lực ép điểm nhẹ lên lồng ngực hắn, rồi chậm rãi trượt dọc lên vùng cổ, giữ một khoảng cách vừa đủ để gã Tử tước không thể tiến thêm dù chỉ một phân.

Tôi hơi ngả người ra sau ghế, tận hưởng sự dồn nén của đối phương. Đôi mắt hổ phách xoáy thẳng vào hắn, hơi thở mang theo dư vị gỗ sồi ấm nồng của ly Single Malt, tôi cất giọng thì thầm:

– Ấy... Quelle précipitation, Tom... La nuit est bien trop jeune pour se presser?

(Chà... Vội vã thế sao, Tom... Đêm vẫn còn quá trẻ để phải cuống cuồng lên như vậy?)

Tôi khẽ nhếch môi, thả lại một câu hỏi trêu ngươi:

– Chẳng phải anh rủ tôi lên đây... chỉ để xem bình minh thôi sao?
 

Nhìn, Cấm Sờ​

Tôi khẽ nhếch môi, ngón chân cái nhẹ nhàng miết lên vùng cổ hắn một cách đầy khiêu khích:

– Bản năng là thứ rẻ tiền nhất trên thị trường tài chính, anh biết mà. Thứ đắt giá nhất là sự kiên nhẫn. Nếu từ giờ đến sáng chúng ta chỉ xem bình minh... biết đâu...

Tôi bỏ lửng câu nói, để mặc sự im lặng cùng hương thơm trên cơ thể mình làm nốt phần việc còn lại.

Tom khẽ nhếch môi, nụ cười vẫn giữ vẻ thản nhiên dù gót chân tôi đang áp sát vào yết hầu hắn:

– Thú vị đấy. Em không sợ một gã đàn ông như anh sẽ bất chấp tất cả, bỏ qua mọi luật chơi để đạt được thứ mình muốn sao?

Tôi không hề nao núng. Đôi mắt hổ phách nheo lại, bắt trọn sự khiêu khích bằng bản năng phái mạnh của gã.

Bụp. Gót chân thanh mảnh điểm thẳng vào yết hầu hắn. Giọng nói tôi trầm hẳn xuống và đanh lại, thoát hoàn toàn khỏi vẻ lửng lơ ban nãy:

– Anh nghĩ vóc dáng này của tôi tự nhiên mà có sao, thiếu gia? Đó là kết quả của hàng giờ tập luyện gắt gao mỗi ngày đấy. Tôi kiểm soát từng thớ cơ của mình cũng giống như cách tôi kiểm soát các bảng cân đối kế toán vậy.

Tôi khẽ nghiêng đầu, mái tóc bạch kim rủ xuống bờ vai trần tuyệt đẹp, nhưng ánh mắt sắc lạnh như một lưỡi dao vừa tuốt khỏi vỏ:

– Và quan trọng hơn... grand-mère đã dạy tôi cách tìm ra điểm yếu của đàn ông từ trước khi dạy tôi cách đếm tiền. Đừng nhầm lẫn giữa sự 'nguyên thủy' và sự 'hớ hênh'. Đêm nay, tôi mới là người nắm giữ cán cân, còn anh... anh chỉ là một con nợ đang cố gắng thương lượng bằng sự liều lĩnh.

Trong căn nhà trên đồi, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng gió rít qua khe cửa kính. Tôi thong thả ngả người ra chiếc sofa dài. Nghịch một chút nhỉ?

Tôi buông đôi chân khỏi cổ hắn, không khép lại mà đung đưa thong dong trong không trung. Những đường cong tuyệt mỹ dưới ánh trăng mờ hiện ra như một mê cung đầy khiêu khích – nơi bất kỳ gã đàn ông nào cũng sẵn lòng đi lạc.

Hắn ngồi bệt xuống sàn, dựa lưng vào chân ghế, cố giữ nhịp thở đều:

– Rất thú vị. Thôi thì, người đẹp thích ngắm bình minh cứ việc. Còn anh, mục tiêu tối nay chỉ có một: ngắm em.

Tôi bật cười trước câu trả lời vừa chân thật vừa giả dối ấy – một tiếng cười trong trẻo nhưng đầy uy lực. Tôi gác một chân lên thành ghế, ánh mắt ranh mãnh hạ xuống nơi sự dồn nén trần trụi của hắn, hạ giọng:

– Anh thích ngắm? Cứ việc. Nhưng nhớ quy tắc ngân hàng: Nhìn, cấm sờ.

Ánh mắt tôi dừng lại nơi điểm nhạy cảm ấy lâu hơn một nhịp, khóe môi uốn lên đầy tinh quái:

– Mà... thú thật là tôi cũng thích ngắm anh. Trông anh lúc cố kìm nén bản năng có vẻ 'đáng giá' hơn nhiều so với lúc anh tiêu tiền của gia tộc. Nhưng mà này thiếu gia... tôi không thích mấy gã không biết làm đàn ông đâu.

Ngả người sâu vào chiếc ghế, tôi thả lỏng hàng mi giữa không gian tịch mịch. Bức họa L'Origine du monde hiện diện nguyên bản qua từng nếp lụa đọng vệt mật lóng lánh dưới trăng. Luồng nhiệt âm ỉ trượt dọc sống lưng khiến lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở sâu, như một cơn sóng ngầm trào dâng, sục sôi và căng tràn trong từng mạch máu.

Thế nhưng, gương mặt tôi vẫn phẳng lặng như mặt nước đêm. Mặc cho Tom đang chật vật nén từng tiếng thở đục ngầu dưới sàn, từng ngón tay tôi vắt trên thành ghế da vẫn thư thái, không một nhịp run rẩy. Khóe môi khẽ nhếch một nụ cười ngầm – nhàn nhã đón nhận ngọn lửa đang thiêu đốt cơ thể mình bằng một sự điềm nhiên tuyệt đối.

Tom thở phì phò, nhịp thở đục ngầu và dồn dập. Gã đứng dậy, lấy một chiếc chăn mỏng rồi nhẹ nhàng phủ lên người tôi. Giọng hắn khàn đi, thì thầm sát bên tai:

– Nhìn... Cấm sờ. Em đúng là một quả bom biết kiểm soát, Sera. Em đặt kíp nổ vào tay anh, rồi thản nhiên đi ngủ như thể thế giới này chưa từng có chiến tranh.

Nói đoạn, hắn quay lại ngồi bệt trên sàn, sự khao khát trần trụi vẫn nguyên vẹn không giấu giếm, lặng lẽ ngắm tôi qua lớp chăn mỏng.

C'est étrange…
 

Ván Cược Đỉnh Đồi​

Tôi tỉnh giấc trong thứ ánh sáng ban mai lờ mờ hắt qua mảng tường kính khổng lồ. Một mùi hương nguyên thủy đẫm vị nắng cùng hơi ấm trần trụi sượt qua cánh mũi, kéo từng giác quan của tôi thoát khỏi cơn say nồng sau một đêm đè nén.

Nhưng ngay khi vừa mở mắt...

– AAAAAA!

Tiếng hét thất thanh vang dội khắp căn nhà kính trên đỉnh đồi, xé tan sự tĩnh lặng của buổi sớm mai khiến đàn chim chóc trên những vòm cây quanh dinh thự giật mình vỗ cánh bay tán loạn.

Trước mắt tôi, phản chiếu rực rỡ dưới những vệt nắng đầu ngày xuyên qua mảng kính lớn, là vóc dáng nguyên bản hoàn toàn không chút che đậy của gã Tử tước – một khung hình tạc tượng của quý tộc Nam Âu, ngông cuồng và phóng khoáng. Và... minh chứng kiêu hãnh cho bản năng của gã phô bày không chút giấu giếm ngay sát tầm mắt tôi!


Tôi bật người lùi thẳng vào góc sofa, vơ vội chiếc áo sơ mi che chắn trước ngực. Sự kiêu hãnh thường trực của một nữ sinh tài chính lập tức bị đánh sập, nhường chỗ cho làn sóng nhiệt dồn thẳng lên mặt, ửng đỏ từ cổ cho đến tận chân tóc bạch kim.

Hắn vẫn đứng im đó dưới ánh mặt trời, chẳng chút ngượng ngùng hay che đậy, nở một nụ cười nửa miệng đầy lãng tử và ngông cuồng:

– Ấy... sao lại hét? Chẳng phải đêm qua em bảo muốn đánh giá thực lực của anh sao? Anh chỉ đang nộp 'báo cáo hiện trạng' cho em kiểm toán thôi mà. Đứng trước một người như em mà kiềm giữ nổi bản năng, thì thứ năng lực đó thà gạt bỏ cho xong. Anh không có thói quen giữ lại những tài sản không tạo ra giá trị trong danh mục của mình.

Tôi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp. Đôi mắt hổ phách bừng lên sự giận dữ, nhưng sâu bên trong vẫn thấp thoáng một nhịp thán phục trước sự ngông cuồng vô tiền khoáng hậu của gã. Dù cố gắng dời tầm mắt, nhưng phản xạ tự nhiên vẫn khiến tôi không tự chủ được mà lướt qua đường nét kiêu hãnh rực rỡ dưới nắng ấy thêm một lần nữa.

Tôi nghiến răng, giọng run run vì vừa thẹn vừa buồn cười:

– Mais tu es fou, Tom ! Anh có biết chỉ cần tôi ra chân theo phản xạ, ngài Tử tước đây sẽ phải dùng giọng thanh nữ để điều hành Spire suốt phần đời còn lại không?

Hắn xòe hai tay ra, dài giọng đáp lại đầy vẻ bất cần:

– Thì anh đã bảo là anh đánh cược mà. Và có vẻ như... em đã không nỡ 'cắt lỗ' ván này, đúng không?
 

Mon Amour. Ma Séraphine​

Tôi cười, cười đến chảy cả nước mắt. Tiếng cười lanh lảnh, kiêu kỳ của tôi ngân vang khắp vòm kính căn phòng, tan ra giữa bầu không khí ngập tràn sắc vàng mật ngọt của bình minh.

Chiếc áo sơ mi trượt khỏi bờ vai, nhẹ nhàng rơi xuống mặt sàn như dải ranh giới cuối cùng vừa tan biến. Tom chậm rãi tiến tới, bóng hình cao lớn che khuất vầng mặt trời đang nhô lên, phủ trọn tôi trong khoảng bóng râm nóng hổi. Đứng trước sự dồn nén ấy, tôi ngửa đầu tựa vào thành ghế, đôi mắt hổ phách lấp lánh sự khiêu khích, thong thả buông lỏng toàn bộ tư thế – một lời chào đón ngạo mạn, đánh gục chút kiên nhẫn cuối cùng trong đôi mắt thâm trầm của gã.

Mọi sự tự chủ kiêu hãnh hoàn toàn sụp đổ. Chẳng còn tốn thời gian cho những đòn vờn đuổi, gã Tử tước dứt khoát bế xốc tôi rời khỏi chiếc ghế bành, cùng tôi chìm xuống chiếc giường rộng lớn ngay trung tâm căn phòng kính. Lớp nệm êm lún sâu, bao bọc lấy hai bản thể dưới vầng hào quang rực rỡ đang tràn ngập khắp không gian.

Thần trí tôi lơ lửng như trôi giữa mây ngàn, nhường trọn không gian cho bản năng nguyên thủy nhất dẫn lối. Căn phòng vang lên vô số âm thanh vội vã, vồ vập và cuộc săn đuổi cuồng nhiệt không còn điểm dừng. Sự nâng đỡ của chiếc giường êm ái biến từng nhịp chuyển động trở nên trơn tru và gắn kết hơn bao giờ hết, cuốn cả hai chúng tôi vào một trận cuồng phong không lối thoát.

Khi lớp sương mờ của bản năng tạm lắng xuống một nhịp, tôi nhận ra hắn đang ở ngay phía trên mình. Bàn tay to bè, ấm áp của Tom áp lấy một bên má tôi, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết kéo gương mặt tôi vặn lại để phủ lên đó một nụ hôn sâu thẳm, rực cháy và đong đầy sự chiếm hữu. Tôi nằm sấp trên lớp ga trải giường phẳng lì, vòm ngực phập phồng, tầm mắt bắt trọn khoảnh khắc những tia nắng đầu ngày đang xé tan màn sương London ngoài khung cửa. Đôi môi tôi thở ra những âm đơn dồn dập, hỗn loạn, hoàn toàn bị cuốn theo nhịp độ kiêu hãnh và dứt khoát của gã.

Hắn vẫn không hề giảm đi thứ tốc độ thiêu đốt ấy. Cúi sát bên tai tôi, hơi thở nồng nàn mang theo giọng nói khàn đặc vì dồn nén của hắn thì thầm:

– Bình minh đẹp thật... nhưng em còn rực rỡ hơn nhiều, Sera ạ.

Tôi gạt bỏ hoàn toàn sự điềm nhiên phẳng lặng như mặt nước đêm qua, thả trôi mọi giác quan để những nhịp thở đứt quãng tự do hòa vào không khí. Run rẩy đón nhận rồi đáp trả từng cơn sóng mãnh liệt, tôi chìm đắm trong thứ ma lực mê đắm của gã. Những lời thì thầm mi amor tình tứ và nguyên bản nhất tuôn rơi bên tai tôi dồn dập như một trận mưa rào mùa hạ. Trong cơn say nồng nàn ấy, tôi ngoảnh lại, vươn người cắn nhẹ lên bờ vai rắn rỏi của gã, thì thầm bằng chất giọng đẫm vị ngọt ngào:

– Mon amour...

Gã khẽ bật ra một tiếng cười trầm ấm ranh ma, rồi thì thầm đáp lại bằng chính thứ ngôn ngữ kiêu kỳ của tôi:

– Mon amour... ma Séraphine.

Thật thích. Căn giường rộng lớn cùng không gian kính ngập nắng biến cuộc thưởng thức này trở nên trọn vẹn và thăng hoa đến tuyệt đối. Chúng tôi vừa đón lấy vầng hào quang rực rỡ đang trải dài trên đỉnh đồi, vừa quấn quýt lấy nhau không một khoảng cách. Đêm đó không chỉ có vị nồng cháy của Macallan 25, sự mặn mà béo ngậy của Jamón Ibérico 48 tháng, mà còn là sự liều lĩnh tột cùng của hai kẻ điên rồ, những kẻ sẵn sàng đem cả tương lai xa xỉ và vị thế của mình ra đặt cược chỉ cho một buổi tối tình cờ.
 
Back
Top