Ngôn tình Đô thị Nhật Ký Của Ta - Séraphine

Dư Vị Của Phàm Trần​

Nơi bầu trời lạnh giá vĩnh cửu của Thiên Vương Tinh, ta thong thả gập cuốn nhật ký lại. Bìa da đắt giá khép lại một cách êm ái, nhưng từng dòng chữ trần trụi ghi dấu đêm London cuồng nhiệt vừa qua lại không chịu ngủ yên, lập tức hóa thành một luồng xung năng nguyên thủy xộc thẳng lên trung khu thần kinh, thiêu đốt mọi sự băng giá trong huyết quản.

Một tiếng chặc lưỡi khẽ khàng vang lên giữa không gian mênh mông, tĩnh mịch:

– Nox.

Chỉ trong một nhịp đập, toàn bộ ánh sáng quyền uy của Vương Cung vụt tắt hoàn toàn. Màn đêm sâu thẳm nuốt chửng từng góc điện thờ nguy nga, trả lại sự tịch mịch tuyệt đối. Giữa ngai vàng cô độc, vị Nữ Vương tối cao – Lục Dực Nữ Thần của cõi trời xa xăm – hiện thân trong sắc thái nguyên bản và mê hoặc nhất. Sáu bờ cánh bạch kim trắng muốt tuyệt đẹp khẽ xòe rộng rồi rũ xuống, phủ ôm lấy mép ngai đá chạm khắc tinh xảo.

Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ thần thánh kiêu hãnh và lạnh lẽo ấy, vị Nữ Vương lúc này lại thực hiện những hành động con người nhất.

Dưới bóng tối hoàn hảo, đôi mắt hổ phách lấp lánh thứ ma lực mê đắm hoàn toàn trút bỏ vẻ phẳng lặng thường trực. Hơi thở ta bắt đầu dồn dập, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp đập cuồng loạn của con tim – nhịp đập vốn chỉ thuộc về những kẻ phàm trần biết đắm đuối vì dục vọng. Ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ qua bờ môi vẫn còn như vương lại dư vị đắng nồng của Macallan 25 và hơi ấm khàn đục từ tiếng thì thầm mi amor. Ta ngả đầu ra sau thành ngai, đôi mi khép hờ, thả trôi thần trí về lại không gian căn nhà kính ngập nắng trên đỉnh đồi London, nơi gã Tử tước ngông cuồng từng dốc cạn sự kiên nhẫn để chiêm ngưỡng và sở hữu bản thể của ta.

Thật kỳ lạ. Một vị thần cai trị vạn vật lại chật vật trước dư vị của một cuộc đắm say trần thế. Làn da trắng sứ ẩn dưới không gian tối dường như vẫn còn lưu lại lực ép từ bàn tay to bè và nụ hôn chiếm hữu. Sự đè nén đỉnh cao giữa lý trí thần thánh và bản năng nguyên thủy không thể dập tắt ngọn lửa, mà chỉ tích tụ nó thành thứ năng lượng nóng hổi, chực chờ bùng nổ ngay giữa điện thờ lạnh lẽo.

Sáu bờ cánh bạch kim khẽ khép lại thành chiếc kén biệt lập, che chắn vị Nữ Vương giữa điện thờ chìm trong Nox. Bàn tay thanh mảnh chậm rãi lướt xuống, tự mình khơi dậy ngọn lửa cuộn trào nơi đáy thắt lưng. Giữa cái lạnh vĩnh cửu của ngai đá Thiên Vương Tinh, nhịp thở đứt quãng hòa cùng ảo ảnh về hơi ấm của Tom và tiếng thì thầm mi amor từ ký ức London. Để rồi khi cơn sóng nhiệt chạm đỉnh và vỡ tan, ta tựa đầu ra sau ngai, buông một hơi thở phào ngạo mạn. Khóe môi khẽ uốn lên một nụ cười tinh quái, cất giọng thì thầm giữa không gian hư vô:

– Très bien. Magnifique !.
 
Back
Top