CHƯƠNG 419
Quân vục mặt lên người cô, dùng miệng lưỡi mút từ đầu đến chân. Đêm dài mà hai người không để ý gì đến thời gian, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở và âm thanh dục vọng vang lên dồn dập và đều đặn.
- Em thích chứ?
Clara không đáp, nhưng Quân biết câu trả lời.
- Từ nay em là của anh.
Mary và Lily nhiều lần vào phòng kiểm tra, mỗi lần như vậy đều thấy Quân lao động rất hăng hái, nhưng linh hồn của anh mờ dần.
Mary thốt lên:
- Dừng lại mau. Anh đang ở trạng thái nguy hiểm lắm.
Quân đáp:
- Anh biết. Gọi đội Thánh Nữ vào đây.
- Trời ơi, anh phát điên rồi à? Giờ này sao lại nghĩ đến việc ấy?
- Giờ này không nghĩ đến việc ấy thì nên nghĩ đến việc gì? Anh chỉ muốn được thỏa mãn ước nguyện trước khi chết. Nhanh làm theo điều anh bảo, không anh tan biến mất bây giờ.
Lily ra ngoài, gọi toàn bộ đội Thánh Nữ. Hai mươi chín cô gái lần lượt tiến vào khiến căn phòng rộng rãi cũng trở nên chật chội.
Quân nói:
- Các em, tổng thống của các em đang lâm nguy. Ta không còn sống được mấy nỗi nữa. Hãy cho ta được hạnh phúc trước khi chết.
Các Thánh Nữ im lặng. Họ cảm thấy chuyện này thật đáng xấu hổ và kỳ lạ tới nỗi không biết nên phản ứng như thế nào.
Clara có uy tín rất lớn với đội Thánh Nữ. Lúc đó cô ra lệnh:
- Thánh Nữ Đoàn, hãy cởi quần áo ra đi.
Đội Thánh Nữ nghe lời, hai mươi chín người cùng cởi quần áo, động tác đều tăm tắp như đã được diễn tập nhiều lần. Tâm ý của họ tương thông, cho dù lâm chiến hay sinh hoạt đều vô cùng ăn ý.
Những cơ thể nữ nhi khỏe mạnh, cao ráo hiện ra trần trụi. Quân nhìn hai mươi chín đóa hoa tuyệt sắc ấy mà mắt hoa lên, cảm thấy năng lượng tiêu tán càng lúc càng nhanh, trong lòng hoảng sợ, nhưng thay vì nghỉ ngơi để tìm sự sống thì đầu óc chỉ nghĩ đến việc được hưởng thụ trước khi chết, bèn kêu to:
- Clara, anh sắp chết rồi. Bảo họ lên đây mau.
Clara ra lệnh:
- Các em, lên hầu tổng thống đi.
Ngay cả nếu Quân có trực tiếp ra lệnh thì hai mươi chín nàng này chưa chắc đã nghe lời, nhưng Clara lại là chuyện khác. Mệnh lệnh của nàng tựa như đã kích hoạt một phản ứng sinh học đặc biệt trong đầu các Thánh Nữ, khiến họ nghe lời răm rắp mà không có ý định phản kháng.
Các nàng tiến lên, lần lượt để Quân kéo sát vào người và làm chuyện nam nữ.
Quân yêu từng người một, trong khi các nàng còn lại kiên nhẫn chờ đến lượt mình.
Mary nhìn Lily, bảo:
- Tổng thống của chúng ta đến chết cũng không thay đổi.
Lily nói:
- Chẳng lẽ chúng ta để anh ấy chết ư?
- Theo em thì chúng ta có thể làm gì được?
Lily không biết trả lời thế nào. Hai nàng rời phòng, vài tiếng sau quay lại kiểm tra, thấy bầu không khí thay vì yên tĩnh lại càng sặc mùi nhục dục, cảnh mây mưa còn dữ dội hơn cả lúc trước. Ba mươi Thánh Nữ lăn lộn trên giường và sàn nhà, trên cơ thể của họ bao phủ tầng tầng khói đen. Đâu đâu cũng đều đẫm nước. Người Quân thì gần như trong suốt, xem chừng anh đang dồn sức cho lần chiến đấu ướt át cuối cùng.
Mary tức giận nói:
- Không được. Dừng lại ngay. Tất cả ra khỏi phòng, nhanh lên.
Clara nhổm dậy, mặc dù hai mắt vẫn còn mờ mịt nhưng cũng biết tình hình nghiêm trọng, bèn ráng sức hét lên:
- Thánh Nữ Đoàn, đứng dậy cả đi. Thu gom quần áo, ra khỏi phòng ngay.
Mệnh lệnh của Clara là quyết định tối cao, các Thánh Nữ dẫu đang trong cơn mê loạn vẫn lồm cồm bò dậy, vớ lấy phục trang, theo hàng lối chỉnh tề rời khỏi căn phòng. Quân níu kéo lại cũng không được.
Anh kêu to:
- Các em, đừng bỏ ta.
Mary mắng:
- Tổng thống, xin hãy tỉnh táo. Anh đang quá đáng rồi đó.
Quân kéo Mary và Lily lại gần, nói:
- Cho dù hôm nay là ngày chết của ta cũng phải có được cả hai em. Mau cởi quần áo ra đi, đừng làm ta thất vọng hơn nữa.
Lily nói với Mary:
- Lời này nghe như câu nói lúc lâm chung. Chẳng lẽ chúng ta lại từ chối.
Mary nghe vậy thì mềm lòng. Hai nàng liền gạt bỏ tị hiềm, rũ bỏ quần áo, đáp ứng khao khát của Quân. Thế là thay vì giúp Quân được nghỉ ngơi, hai mỹ nhân lại khiến anh mệt thêm.
Trái với các Thánh Nữ mạnh mẽ và thiếu kinh nghiệm, Mary và Lily đều là các cô gái dày dạn tình trường. Cơ thể của họ cũng đặc biệt mềm mại và đàn bà, hông eo thót lại, ngực mông nảy nở, trông vô cùng quyến rũ. Hai nàng hợp tác, chỉ trong thời gian ngắn đã khiến Quân kiệt sức.
Vivian thấy đoàn của Quân ở lại mấy ngày liền không hề xuất hiện, cảm thấy kỳ lạ, bèn đến thăm.
Gã kinh hãi nhận ra tín hiệu năng lượng của Quân cực kỳ yếu ớt, tưởng chừng có thể tiêu tan bất kỳ lúc nào. Mắt thần giúp gã nhìn thấy hành động của Quân trong phòng. Nhưng gã là robot nên không hề cảm thấy xấu hổ hay nhạy cảm, trong lúc khẩn trương liền trực tiếp bước vào. Mary và Lily đang ôm ấp Quân, thấy nhà lãnh đạo tối cao của Gravorn đột ngột xuất hiện, vội vã rời khỏi giường, nhặt quần áo mặc vào.
Vivian hỏi:
- Vũ Đế Quân, có chuyện gì thế?
Quân đã yếu lắm rồi, không nói được nữa. Lily nhanh mồm bèn giải thích đầu đuôi câu chuyện.
Vivian than:
- Loài người các anh coi trọng tình dục hơn tính mạng à?
Quân ráng sức đáp:
- Tình dục không quan trọng gì nhưng nó trói buộc tôi không sao thoát ra được.
- Anh khinh thường tính mạng của mình đến thế thật khiến cho người ta bất bình. Hỏa Kiếm không trị thương được sao?
- Chất độc này quái dị lắm, Hỏa Kiếm không có tác dụng gì cả.
Vivian dùng Mắt Thần kiểm tra, phát hiện thấy chất độc này không nằm trong các chất độc từng được biết đến, liền tiến hành phân tích ngay tại hiện trường. Sau nửa ngày, cuối cùng cũng phát hiện thấy manh mối. Khi ấy linh hồn của Quân đã gần như tan rã hoàn toàn. Lily sợ quá, khóc nức lên, trong khi đôi mắt của Mary cũng đỏ hoe. Cô không hiểu tại sao mình lại lo lắng đến thế. Dường như sau quãng thời gian quấn quýt, cô đã phát sinh tình cảm ngoài ý muốn với Quân, trong lòng nhen nhóm một tình yêu tội lỗi mà cô ra sức chối bỏ.
- Em thích chứ?
Clara không đáp, nhưng Quân biết câu trả lời.
- Từ nay em là của anh.
Mary và Lily nhiều lần vào phòng kiểm tra, mỗi lần như vậy đều thấy Quân lao động rất hăng hái, nhưng linh hồn của anh mờ dần.
Mary thốt lên:
- Dừng lại mau. Anh đang ở trạng thái nguy hiểm lắm.
Quân đáp:
- Anh biết. Gọi đội Thánh Nữ vào đây.
- Trời ơi, anh phát điên rồi à? Giờ này sao lại nghĩ đến việc ấy?
- Giờ này không nghĩ đến việc ấy thì nên nghĩ đến việc gì? Anh chỉ muốn được thỏa mãn ước nguyện trước khi chết. Nhanh làm theo điều anh bảo, không anh tan biến mất bây giờ.
Lily ra ngoài, gọi toàn bộ đội Thánh Nữ. Hai mươi chín cô gái lần lượt tiến vào khiến căn phòng rộng rãi cũng trở nên chật chội.
Quân nói:
- Các em, tổng thống của các em đang lâm nguy. Ta không còn sống được mấy nỗi nữa. Hãy cho ta được hạnh phúc trước khi chết.
Các Thánh Nữ im lặng. Họ cảm thấy chuyện này thật đáng xấu hổ và kỳ lạ tới nỗi không biết nên phản ứng như thế nào.
Clara có uy tín rất lớn với đội Thánh Nữ. Lúc đó cô ra lệnh:
- Thánh Nữ Đoàn, hãy cởi quần áo ra đi.
Đội Thánh Nữ nghe lời, hai mươi chín người cùng cởi quần áo, động tác đều tăm tắp như đã được diễn tập nhiều lần. Tâm ý của họ tương thông, cho dù lâm chiến hay sinh hoạt đều vô cùng ăn ý.
Những cơ thể nữ nhi khỏe mạnh, cao ráo hiện ra trần trụi. Quân nhìn hai mươi chín đóa hoa tuyệt sắc ấy mà mắt hoa lên, cảm thấy năng lượng tiêu tán càng lúc càng nhanh, trong lòng hoảng sợ, nhưng thay vì nghỉ ngơi để tìm sự sống thì đầu óc chỉ nghĩ đến việc được hưởng thụ trước khi chết, bèn kêu to:
- Clara, anh sắp chết rồi. Bảo họ lên đây mau.
Clara ra lệnh:
- Các em, lên hầu tổng thống đi.
Ngay cả nếu Quân có trực tiếp ra lệnh thì hai mươi chín nàng này chưa chắc đã nghe lời, nhưng Clara lại là chuyện khác. Mệnh lệnh của nàng tựa như đã kích hoạt một phản ứng sinh học đặc biệt trong đầu các Thánh Nữ, khiến họ nghe lời răm rắp mà không có ý định phản kháng.
Các nàng tiến lên, lần lượt để Quân kéo sát vào người và làm chuyện nam nữ.
Quân yêu từng người một, trong khi các nàng còn lại kiên nhẫn chờ đến lượt mình.
Mary nhìn Lily, bảo:
- Tổng thống của chúng ta đến chết cũng không thay đổi.
Lily nói:
- Chẳng lẽ chúng ta để anh ấy chết ư?
- Theo em thì chúng ta có thể làm gì được?
Lily không biết trả lời thế nào. Hai nàng rời phòng, vài tiếng sau quay lại kiểm tra, thấy bầu không khí thay vì yên tĩnh lại càng sặc mùi nhục dục, cảnh mây mưa còn dữ dội hơn cả lúc trước. Ba mươi Thánh Nữ lăn lộn trên giường và sàn nhà, trên cơ thể của họ bao phủ tầng tầng khói đen. Đâu đâu cũng đều đẫm nước. Người Quân thì gần như trong suốt, xem chừng anh đang dồn sức cho lần chiến đấu ướt át cuối cùng.
Mary tức giận nói:
- Không được. Dừng lại ngay. Tất cả ra khỏi phòng, nhanh lên.
Clara nhổm dậy, mặc dù hai mắt vẫn còn mờ mịt nhưng cũng biết tình hình nghiêm trọng, bèn ráng sức hét lên:
- Thánh Nữ Đoàn, đứng dậy cả đi. Thu gom quần áo, ra khỏi phòng ngay.
Mệnh lệnh của Clara là quyết định tối cao, các Thánh Nữ dẫu đang trong cơn mê loạn vẫn lồm cồm bò dậy, vớ lấy phục trang, theo hàng lối chỉnh tề rời khỏi căn phòng. Quân níu kéo lại cũng không được.
Anh kêu to:
- Các em, đừng bỏ ta.
Mary mắng:
- Tổng thống, xin hãy tỉnh táo. Anh đang quá đáng rồi đó.
Quân kéo Mary và Lily lại gần, nói:
- Cho dù hôm nay là ngày chết của ta cũng phải có được cả hai em. Mau cởi quần áo ra đi, đừng làm ta thất vọng hơn nữa.
Lily nói với Mary:
- Lời này nghe như câu nói lúc lâm chung. Chẳng lẽ chúng ta lại từ chối.
Mary nghe vậy thì mềm lòng. Hai nàng liền gạt bỏ tị hiềm, rũ bỏ quần áo, đáp ứng khao khát của Quân. Thế là thay vì giúp Quân được nghỉ ngơi, hai mỹ nhân lại khiến anh mệt thêm.
Trái với các Thánh Nữ mạnh mẽ và thiếu kinh nghiệm, Mary và Lily đều là các cô gái dày dạn tình trường. Cơ thể của họ cũng đặc biệt mềm mại và đàn bà, hông eo thót lại, ngực mông nảy nở, trông vô cùng quyến rũ. Hai nàng hợp tác, chỉ trong thời gian ngắn đã khiến Quân kiệt sức.
Vivian thấy đoàn của Quân ở lại mấy ngày liền không hề xuất hiện, cảm thấy kỳ lạ, bèn đến thăm.
Gã kinh hãi nhận ra tín hiệu năng lượng của Quân cực kỳ yếu ớt, tưởng chừng có thể tiêu tan bất kỳ lúc nào. Mắt thần giúp gã nhìn thấy hành động của Quân trong phòng. Nhưng gã là robot nên không hề cảm thấy xấu hổ hay nhạy cảm, trong lúc khẩn trương liền trực tiếp bước vào. Mary và Lily đang ôm ấp Quân, thấy nhà lãnh đạo tối cao của Gravorn đột ngột xuất hiện, vội vã rời khỏi giường, nhặt quần áo mặc vào.
Vivian hỏi:
- Vũ Đế Quân, có chuyện gì thế?
Quân đã yếu lắm rồi, không nói được nữa. Lily nhanh mồm bèn giải thích đầu đuôi câu chuyện.
Vivian than:
- Loài người các anh coi trọng tình dục hơn tính mạng à?
Quân ráng sức đáp:
- Tình dục không quan trọng gì nhưng nó trói buộc tôi không sao thoát ra được.
- Anh khinh thường tính mạng của mình đến thế thật khiến cho người ta bất bình. Hỏa Kiếm không trị thương được sao?
- Chất độc này quái dị lắm, Hỏa Kiếm không có tác dụng gì cả.
Vivian dùng Mắt Thần kiểm tra, phát hiện thấy chất độc này không nằm trong các chất độc từng được biết đến, liền tiến hành phân tích ngay tại hiện trường. Sau nửa ngày, cuối cùng cũng phát hiện thấy manh mối. Khi ấy linh hồn của Quân đã gần như tan rã hoàn toàn. Lily sợ quá, khóc nức lên, trong khi đôi mắt của Mary cũng đỏ hoe. Cô không hiểu tại sao mình lại lo lắng đến thế. Dường như sau quãng thời gian quấn quýt, cô đã phát sinh tình cảm ngoài ý muốn với Quân, trong lòng nhen nhóm một tình yêu tội lỗi mà cô ra sức chối bỏ.
