CHƯƠNG 409
Quân cảnh ùa ra, súng nổ liên hồi, nhưng tất cả đạn được đều bị khói đen nuốt chửng tựa như hố sâu không đáy. Quân bước thẳng vào nơi làm việc của Gabriel. Đó là một căn phòng rộng lớn và tiện nghi. Gabriel đang ngồi sau bàn, bên trái là Mary, bên phải là Michael. Madison lui lại phía sau, gương mặt bối rối không biết nên làm gì cho phải.
Quân mỉm cười:
- Gabriel, năm xưa người cùng Jakob và Thần Kiếm Thiên Ma truy sát ta, đánh tan linh hồn của ta, làm ta khốn khổ biết bao. Nay ta đã trở về mang theo công lý muộn màng. Ta tuyên bố ngươi phạm tội ác chiến tranh và tội giết người. Mau đầu hàng và giao nộp Hỏa Ngọc ra đây.
Gabriel đáp:
- Ngươi đã có mặt ở đây rồi, tốt lắm. Ngươi đã phạm tội giết hại hai trăm Kiếm Sĩ Thánh Đoàn, cưỡng hiếp Madison, đầu độc nhân loại trên Trái Đất, tội chồng tội không thể dung thứ được.
Quân trừng mắt, khói đen trên người cuộn dâng như thủy triều, khói đen tuôn ra thành từng lớp, lớp nọ chồng lên lớp kia tựa như vô số chiếc áo choàng chùm lên nhau, uy lực vô hạn.
Gabriel cũng không chịu kém. Hào quang từ trên người tỏa ra chói lọi. Những tia sáng ngũ sắc khiến người ta phải lóa mắt. Ánh sáng rực rỡ lấy cơ thể Gabriel làm tâm, tỏa ra nhiệt năng khiến giấy tờ trong phòng bốc cháy, cốc trà để trên mặt bàn sôi lên sùng sục.
Đây không chỉ là cuộc đối đầu giữa hai Kiếm Sĩ xuất chúng nhất thời đại của họ, mà còn là cuộc quyết đấu giữa hai con người có tính cách khác nhau, đại diện cho những lý tưởng khác nhau. Vận mệnh của Liên bang đều phụ thuộc vào trận đấu này.
Gabriel nói:
- Đánh nhau ở đây sẽ hủy diệt mặt đất, tốt nhất là chúng ta lên trên cao kia.
Nói rồi, không đợi Quân đồng tình, cơ thể đã theo đường cửa sổ bắn vọt lên không trung. Ngay cả lúc chiến đấu gã cũng tính toán làm sao để tránh gây thiệt hại cho tài sản quốc gia và mạng sống của người vô tội. Quân bay theo Gabriel, lấy tốc độ ánh sáng mà nói thì nhanh hơn đối phương rất nhiều, nhưng anh giảm tốc để có thể duy trì khoảng cách thích hợp với gã.
Lúc hai người đã ở ngang nhau, Gabriel bình tĩnh nhìn Quân, thái độ nghiêm trang:
- Quân, năm xưa tôi có lỗi với anh.
Quân cười nhạt:
- Thấy sợ rồi sao?
- Gabriel này không biết sợ là gì. Tôi nói điều đó cốt để cho anh biết suy nghĩ của tôi, không phải để cầu xin anh sự khoan dung, bởi tôi cho rằng dùng số đông ám sát anh và sau đó hủy diệt linh hồn của anh không phải là điều mà một Thánh Sứ nên làm. Hành động đó quá tàn ác và phi nhân tính. Chính vì thế mà tôi không còn mặt mũi nào gặp Alice nữa.
- Ồ, Alice. Ngươi luôn tìm cách chiếm đoạt cô ấy. Ta đã lập lời trọng thệ rằng bất kỳ kẻ nào nhăm nhe Alice đều sẽ phải chết. Ngươi đứng đầu danh sách đấy, Gabriel ạ.
- Vũ Đế Quân, với tư cách là Tổng thống Liên bang Vũ Trụ, ta tuyên bố anh là tên tội phạm cấp độ vũ trụ, đã cấu kết với Ma vương và Lucifer cưỡng ép ban ấn ký khói đen lên mười tỷ người trái với ý nguyện của họ. Tội thứ hai là đã phát tán dịch bệnh hủy hoại sức khỏe người dân Trái Đất, hành động này quá đỗi hèn hạ và đáng ghê tởm. Tôi vô cùng thất vọng về anh. Anh đã tự tay hủy hoại thanh danh của mình, vì quyền lực và lòng thù hận mà trở thành một tên tội phạm và một con ác quỷ xấu xa.
Quân muốn bác bỏ những lời cáo buộc của Gabriel, nhưng khi suy nghĩ lại, anh thấy tất cả những gì gã nói đều đúng cả.
Anh có thể là một kẻ mưu mô lươn lẹo với kẻ thù, nhưng anh luôn trung thực với chính mình. Thay vì cãi lại, anh chỉ trừng mắt nhìn Gabriel, tức giận hỏi:
- Ngươi đã làm điều gì sai quấy trong đời chưa, Gabriel?
Gabriel nhớ lại quá khứ của mình, cẩn thận suy nghĩ thật kỹ trong vài phút mới đáp:
- Ta chưa từng làm điều gì hổ thẹn với lương tâm, chưa từng vì lợi ích cá nhân mà hãm hại hay lừa dối người khác. Cuộc đời của ta trong sạch, trái tim của ta thuần khiết. Ta luôn cố gắng điều đúng đắn, nếu có phạm sai lầm thì cũng chỉ vì lúc đó chưa đủ nhận thức và trưởng thành nên đưa ra quyết định không chính xác, chứ bản thân ta thì tuyệt đối hướng thiện và đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân. Ta có ham muốn và tình yêu nhưng không bao giờ vì ham muốn và tình yêu mà làm điều sai quấy. Vũ Đế Quân, anh có thể không tin, nhưng tất cả những gì ta nói đều là sự thật.
- Sự hoàn mỹ của ngươi khiến ta cảm thấy hổ thẹn.
- Ta mừng khi nghe thấy điều đó, bởi nó cho thấy anh vẫn chưa xấu xa đến mức không thể cải tạo được.
- Nhưng điều đó cũng không thay đổi được cái chết của ngươi ngày hôm nay.
- Hãy xem thần chết gọi tên ai, sự ranh mãnh hay chính nghĩa, bóng tôi hay ánh sáng.
Gabriel gọi thanh Tiểu Gabriel, trong nháy mắt đã tiến vào trạng thái Kiếm Khí, cơ thể bốc cháy rừng rực. Gã chém ra một kiếm, giải phóng một nghìn cơn sóng khí, sóng nọ chồng sóng kia ập đến vị trí của Quân, khí thế không sao đương cự được.
Cơ thể của Quân dịch chuyển, lấy vận tốc ánh sáng đã đến bên cạnh Gabriel, định một kiếm chém bay đầu gã.
Anh nghĩ rằng một chiêu là xong, thật không ngờ lúc lưỡi kiếm gần chạm tới cần cổ của Gabriel thì gã ngã người ra phía sau, tránh được cái chết trong gang tấc.
Diễn biến ấy khiến Quân kinh ngạc tột độ. Anh không tưởng được trong số các Kiếm Sĩ trên đời này lại có người phản ứng kịp với tốc độ ánh sáng. Nhưng khi nhìn gương mặt ngơ ngác của Gabriel, anh lập tức hiểu ra rằng không phải gã đã phản ứng kịp, mà gã có một bí quyết nào đó cho phép gã thụ động tránh được đòn đánh tốc độ siêu cao vừa nãy.
Quân xoay kiếm, một lần nữa tiến tới, ý muốn kiểm tra xem diễn biến lúc nãy chỉ là sự may mắn hay là kết quả của một quá trình tính toán kỹ lưỡng. Tốc độ của anh được đẩy đến cực hạn, ngay cả các Kiếm Sĩ xuất chúng nhất cũng không thể theo kịp. Lưỡi kiếm nhắm ngay vào cần cổ lia tới. Trước sự sửng sốt của Quân, một lần nữa Gabriel lại tránh được trong gang tấc. Khoảng cách giữa mũi kiếm với cổ gã chỉ cách nhau chừng một phân. Do khoảng cách quá gần mà nhiệt lượng dữ dội tỏa ra từ Hỏa Kiếm Tái Sinh đã thiêu cháy da cổ của Gabriel, nhưng ngay sau đó thanh Tiểu Gabriel đã đổ năng lượng vào người, chữa lành các tổn thương.
Cả hai lần Gabriel đều tránh thoát trong gang tấc, đây rõ ràng không phải là may mắn.
Đây quả không phải may mắn, bởi từ sau trận quần đấu với Quân năm xưa, Gabriel đã không ngừng suy nghĩ về việc làm thế nào đối phó với những tay kiếm có tốc độ ra chiêu nhanh hơn hẳn mình.
Khi gặp các Kiếm Sĩ có khả năng di chuyển với tốc độ ánh sáng, Gabriel hoàn toàn đánh mất năng lực tự vệ. Gã trở nên yếu ớt và vô dụng như một đứa trẻ sơ sinh. Ngay cả nếu kiên trì tập luyện kỹ năng phản xạ cũng không lấp đầy được khoảng cách sức mạnh tuyệt đối. Sau thời gian dài suy nghĩ, cuối cùng bộ não của gã lóe lên một tia sáng và gã chợt tìm ra giải pháp. Giải pháp ấy có một cái tên nghe rất tầm thường nhưng lại ẩn chứa phát kiến kỳ diệu: Phòng Ngự Thụ Động.
Vốn là một nhà phát minh thiên tài kiêm khoa học gia xuất chúng nhất của loài người, Gabriel đã tự nghiên cứu và sau đó chế tạo ra hàng nghìn thiết bị điện tử siêu nhỏ gọi là vi điểm, có khả năng nhận biết tín hiệu cực nhạy trong khoảng cách mười mét đổ lại. Gã cấy các vi điểm này bên dưới da, tập trung vào phần cổ, đầu, hai tay, hai chân và eo. Khi có nguy cơ hứng chịu đòn đánh gây tử vong, các vị điểm này sẽ tập hợp dữ liệu và phân tích trong khoảng thời gian tính bằng một phần tỷ giây, sau đó tự đưa ra quyết định và điều khiển cơ thể gã tránh đòn thụ động, đôi khi dẫn đến các chuyển động dị dạng nhưng tối cần thiết, cho phép gã luồn lách trong những không gian siêu hẹp và phản ứng với các đòn tấn công siêu nhanh mà trong trường hợp bình thường sẽ giết chết gã một cách dễ dàng.
Các vi điểm này giống như cơ chế phanh tự động của xe ô tô, nhưng tinh vi hơn rất nhiều. Nó tính toán được tốc độ, lực phá hoại, mức độ tổn thương tiềm năng và phần trăm xác suất vật chủ phản ứng kịp thời. Nếu tỷ lệ đó nhỏ hơn ba mươi phần trăm thì vi điểm sẽ chiếm quyền điều khiển vật chủ để bảo vệ vật chủ, khi mối nguy qua đi sẽ tự động ngắt mạch cho đến khi xảy ra cuộc tấn công nguy hiểm tiếp theo.
Ở cách xa hàng chục cây số, Vivian đứng khoanh tay, im lặng theo dõi trận chiến. Tốc độ của Quân thật nhanh và cự li quan sát thật xa, nhưng gã vẫn nhìn không sót một chi tiết nào, tường tận chẳng khác gì đang xem một bộ phim truyền hình trong phòng khách. Có điều đó là nhờ hệ thống Mắt Thần cài trong người, cho phép gã nhìn thấy mọi thứ, kể cả các chuyển động ánh sáng. Cơ thể của gã bị giới hạn bởi các quy tắc vật lý nên không thể di chuyển với tốc độ ánh sáng, nhưng mắt gã lại bắt kịp tốc độ ánh sáng, và nếu giả sử phải chiến đấu với Quân thì anh cũng không thể lợi dụng tốc độ ánh sáng để áp đảo gã được.
Quân mỉm cười:
- Gabriel, năm xưa người cùng Jakob và Thần Kiếm Thiên Ma truy sát ta, đánh tan linh hồn của ta, làm ta khốn khổ biết bao. Nay ta đã trở về mang theo công lý muộn màng. Ta tuyên bố ngươi phạm tội ác chiến tranh và tội giết người. Mau đầu hàng và giao nộp Hỏa Ngọc ra đây.
Gabriel đáp:
- Ngươi đã có mặt ở đây rồi, tốt lắm. Ngươi đã phạm tội giết hại hai trăm Kiếm Sĩ Thánh Đoàn, cưỡng hiếp Madison, đầu độc nhân loại trên Trái Đất, tội chồng tội không thể dung thứ được.
Quân trừng mắt, khói đen trên người cuộn dâng như thủy triều, khói đen tuôn ra thành từng lớp, lớp nọ chồng lên lớp kia tựa như vô số chiếc áo choàng chùm lên nhau, uy lực vô hạn.
Gabriel cũng không chịu kém. Hào quang từ trên người tỏa ra chói lọi. Những tia sáng ngũ sắc khiến người ta phải lóa mắt. Ánh sáng rực rỡ lấy cơ thể Gabriel làm tâm, tỏa ra nhiệt năng khiến giấy tờ trong phòng bốc cháy, cốc trà để trên mặt bàn sôi lên sùng sục.
Đây không chỉ là cuộc đối đầu giữa hai Kiếm Sĩ xuất chúng nhất thời đại của họ, mà còn là cuộc quyết đấu giữa hai con người có tính cách khác nhau, đại diện cho những lý tưởng khác nhau. Vận mệnh của Liên bang đều phụ thuộc vào trận đấu này.
Gabriel nói:
- Đánh nhau ở đây sẽ hủy diệt mặt đất, tốt nhất là chúng ta lên trên cao kia.
Nói rồi, không đợi Quân đồng tình, cơ thể đã theo đường cửa sổ bắn vọt lên không trung. Ngay cả lúc chiến đấu gã cũng tính toán làm sao để tránh gây thiệt hại cho tài sản quốc gia và mạng sống của người vô tội. Quân bay theo Gabriel, lấy tốc độ ánh sáng mà nói thì nhanh hơn đối phương rất nhiều, nhưng anh giảm tốc để có thể duy trì khoảng cách thích hợp với gã.
Lúc hai người đã ở ngang nhau, Gabriel bình tĩnh nhìn Quân, thái độ nghiêm trang:
- Quân, năm xưa tôi có lỗi với anh.
Quân cười nhạt:
- Thấy sợ rồi sao?
- Gabriel này không biết sợ là gì. Tôi nói điều đó cốt để cho anh biết suy nghĩ của tôi, không phải để cầu xin anh sự khoan dung, bởi tôi cho rằng dùng số đông ám sát anh và sau đó hủy diệt linh hồn của anh không phải là điều mà một Thánh Sứ nên làm. Hành động đó quá tàn ác và phi nhân tính. Chính vì thế mà tôi không còn mặt mũi nào gặp Alice nữa.
- Ồ, Alice. Ngươi luôn tìm cách chiếm đoạt cô ấy. Ta đã lập lời trọng thệ rằng bất kỳ kẻ nào nhăm nhe Alice đều sẽ phải chết. Ngươi đứng đầu danh sách đấy, Gabriel ạ.
- Vũ Đế Quân, với tư cách là Tổng thống Liên bang Vũ Trụ, ta tuyên bố anh là tên tội phạm cấp độ vũ trụ, đã cấu kết với Ma vương và Lucifer cưỡng ép ban ấn ký khói đen lên mười tỷ người trái với ý nguyện của họ. Tội thứ hai là đã phát tán dịch bệnh hủy hoại sức khỏe người dân Trái Đất, hành động này quá đỗi hèn hạ và đáng ghê tởm. Tôi vô cùng thất vọng về anh. Anh đã tự tay hủy hoại thanh danh của mình, vì quyền lực và lòng thù hận mà trở thành một tên tội phạm và một con ác quỷ xấu xa.
Quân muốn bác bỏ những lời cáo buộc của Gabriel, nhưng khi suy nghĩ lại, anh thấy tất cả những gì gã nói đều đúng cả.
Anh có thể là một kẻ mưu mô lươn lẹo với kẻ thù, nhưng anh luôn trung thực với chính mình. Thay vì cãi lại, anh chỉ trừng mắt nhìn Gabriel, tức giận hỏi:
- Ngươi đã làm điều gì sai quấy trong đời chưa, Gabriel?
Gabriel nhớ lại quá khứ của mình, cẩn thận suy nghĩ thật kỹ trong vài phút mới đáp:
- Ta chưa từng làm điều gì hổ thẹn với lương tâm, chưa từng vì lợi ích cá nhân mà hãm hại hay lừa dối người khác. Cuộc đời của ta trong sạch, trái tim của ta thuần khiết. Ta luôn cố gắng điều đúng đắn, nếu có phạm sai lầm thì cũng chỉ vì lúc đó chưa đủ nhận thức và trưởng thành nên đưa ra quyết định không chính xác, chứ bản thân ta thì tuyệt đối hướng thiện và đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân. Ta có ham muốn và tình yêu nhưng không bao giờ vì ham muốn và tình yêu mà làm điều sai quấy. Vũ Đế Quân, anh có thể không tin, nhưng tất cả những gì ta nói đều là sự thật.
- Sự hoàn mỹ của ngươi khiến ta cảm thấy hổ thẹn.
- Ta mừng khi nghe thấy điều đó, bởi nó cho thấy anh vẫn chưa xấu xa đến mức không thể cải tạo được.
- Nhưng điều đó cũng không thay đổi được cái chết của ngươi ngày hôm nay.
- Hãy xem thần chết gọi tên ai, sự ranh mãnh hay chính nghĩa, bóng tôi hay ánh sáng.
Gabriel gọi thanh Tiểu Gabriel, trong nháy mắt đã tiến vào trạng thái Kiếm Khí, cơ thể bốc cháy rừng rực. Gã chém ra một kiếm, giải phóng một nghìn cơn sóng khí, sóng nọ chồng sóng kia ập đến vị trí của Quân, khí thế không sao đương cự được.
Cơ thể của Quân dịch chuyển, lấy vận tốc ánh sáng đã đến bên cạnh Gabriel, định một kiếm chém bay đầu gã.
Anh nghĩ rằng một chiêu là xong, thật không ngờ lúc lưỡi kiếm gần chạm tới cần cổ của Gabriel thì gã ngã người ra phía sau, tránh được cái chết trong gang tấc.
Diễn biến ấy khiến Quân kinh ngạc tột độ. Anh không tưởng được trong số các Kiếm Sĩ trên đời này lại có người phản ứng kịp với tốc độ ánh sáng. Nhưng khi nhìn gương mặt ngơ ngác của Gabriel, anh lập tức hiểu ra rằng không phải gã đã phản ứng kịp, mà gã có một bí quyết nào đó cho phép gã thụ động tránh được đòn đánh tốc độ siêu cao vừa nãy.
Quân xoay kiếm, một lần nữa tiến tới, ý muốn kiểm tra xem diễn biến lúc nãy chỉ là sự may mắn hay là kết quả của một quá trình tính toán kỹ lưỡng. Tốc độ của anh được đẩy đến cực hạn, ngay cả các Kiếm Sĩ xuất chúng nhất cũng không thể theo kịp. Lưỡi kiếm nhắm ngay vào cần cổ lia tới. Trước sự sửng sốt của Quân, một lần nữa Gabriel lại tránh được trong gang tấc. Khoảng cách giữa mũi kiếm với cổ gã chỉ cách nhau chừng một phân. Do khoảng cách quá gần mà nhiệt lượng dữ dội tỏa ra từ Hỏa Kiếm Tái Sinh đã thiêu cháy da cổ của Gabriel, nhưng ngay sau đó thanh Tiểu Gabriel đã đổ năng lượng vào người, chữa lành các tổn thương.
Cả hai lần Gabriel đều tránh thoát trong gang tấc, đây rõ ràng không phải là may mắn.
Đây quả không phải may mắn, bởi từ sau trận quần đấu với Quân năm xưa, Gabriel đã không ngừng suy nghĩ về việc làm thế nào đối phó với những tay kiếm có tốc độ ra chiêu nhanh hơn hẳn mình.
Khi gặp các Kiếm Sĩ có khả năng di chuyển với tốc độ ánh sáng, Gabriel hoàn toàn đánh mất năng lực tự vệ. Gã trở nên yếu ớt và vô dụng như một đứa trẻ sơ sinh. Ngay cả nếu kiên trì tập luyện kỹ năng phản xạ cũng không lấp đầy được khoảng cách sức mạnh tuyệt đối. Sau thời gian dài suy nghĩ, cuối cùng bộ não của gã lóe lên một tia sáng và gã chợt tìm ra giải pháp. Giải pháp ấy có một cái tên nghe rất tầm thường nhưng lại ẩn chứa phát kiến kỳ diệu: Phòng Ngự Thụ Động.
Vốn là một nhà phát minh thiên tài kiêm khoa học gia xuất chúng nhất của loài người, Gabriel đã tự nghiên cứu và sau đó chế tạo ra hàng nghìn thiết bị điện tử siêu nhỏ gọi là vi điểm, có khả năng nhận biết tín hiệu cực nhạy trong khoảng cách mười mét đổ lại. Gã cấy các vi điểm này bên dưới da, tập trung vào phần cổ, đầu, hai tay, hai chân và eo. Khi có nguy cơ hứng chịu đòn đánh gây tử vong, các vị điểm này sẽ tập hợp dữ liệu và phân tích trong khoảng thời gian tính bằng một phần tỷ giây, sau đó tự đưa ra quyết định và điều khiển cơ thể gã tránh đòn thụ động, đôi khi dẫn đến các chuyển động dị dạng nhưng tối cần thiết, cho phép gã luồn lách trong những không gian siêu hẹp và phản ứng với các đòn tấn công siêu nhanh mà trong trường hợp bình thường sẽ giết chết gã một cách dễ dàng.
Các vi điểm này giống như cơ chế phanh tự động của xe ô tô, nhưng tinh vi hơn rất nhiều. Nó tính toán được tốc độ, lực phá hoại, mức độ tổn thương tiềm năng và phần trăm xác suất vật chủ phản ứng kịp thời. Nếu tỷ lệ đó nhỏ hơn ba mươi phần trăm thì vi điểm sẽ chiếm quyền điều khiển vật chủ để bảo vệ vật chủ, khi mối nguy qua đi sẽ tự động ngắt mạch cho đến khi xảy ra cuộc tấn công nguy hiểm tiếp theo.
Ở cách xa hàng chục cây số, Vivian đứng khoanh tay, im lặng theo dõi trận chiến. Tốc độ của Quân thật nhanh và cự li quan sát thật xa, nhưng gã vẫn nhìn không sót một chi tiết nào, tường tận chẳng khác gì đang xem một bộ phim truyền hình trong phòng khách. Có điều đó là nhờ hệ thống Mắt Thần cài trong người, cho phép gã nhìn thấy mọi thứ, kể cả các chuyển động ánh sáng. Cơ thể của gã bị giới hạn bởi các quy tắc vật lý nên không thể di chuyển với tốc độ ánh sáng, nhưng mắt gã lại bắt kịp tốc độ ánh sáng, và nếu giả sử phải chiến đấu với Quân thì anh cũng không thể lợi dụng tốc độ ánh sáng để áp đảo gã được.
