- Tham gia
- 11/4/26
- Chủ đề
- 18
- Bài viết
- 299
- Được Like
- 448
- Điểm
- 63
Chương 98 Manh Mối
Maria dẫn tôi đến một nhà hàng Tây Ban Nha nằm khuất trong một con phố yên tĩnh. Sự quen thuộc của cô ta với nơi này đạt đến độ nhân viên chỉ cần thấy bóng xe là đã mở sẵn lối đi riêng, căn phòng VIP kín đáo đến mức tôi có cảm tưởng nếu họ dán thêm chữ Valencia lên cửa thì cũng chẳng ai ngạc nhiên.
Trên bàn, những đĩa thức ăn mang hương vị nồng nhiệt của vùng Địa Trung Hải được bày ra: một phần cơm chiên Paella vàng ruộm, dồi huyết Morcilla béo ngậy và món thịt băm sốt cà chua thơm phức. Tôi lao vào ăn như thể muốn bù đắp cho 180 phút kiệt quệ sắc xám vừa rồi.
Ngược lại, Maria vẫn duy trì cái thói quen ăn uống khắc kỷ đến mức cực đoan. Trước mặt cô ta chỉ là một miếng ức gà luộc trắng bệch, vô vị, tuyệt đối không muối và một chút cơm trứng nhạt nhẽo. Nhìn cách cô ta nhai một cách máy móc, tôi bất giác nhớ đến những đêm quan sát Aris—vị bác sĩ của Spire—với những thiết bị công nghệ tối tân và những phép màu y tế mà gã thực hiện.
— Công nghệ của Spire không thể cải thiện quả tim của cô à? — Tôi buông một câu hỏi, sự tò mò vượt qua cả sự thận trọng thường ngày.
Maria ngừng lại một nhịp, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi, không hề có sự giận dữ mà chỉ là một vẻ bình thản đến lạnh lùng:
— Nó đã cải thiện rất nhiều rồi, thế nên tôi mới còn ngồi đây để nghe cô chất vấn thay vì phải nằm thở bằng ống oxy.
Cô ta đẩy đĩa thức ăn sang một bên, khẽ nhấp một ngụm nước lọc:
— Ăn đi, thư ký Trần. Cô cần sức để kể cho tôi nghe cái 'thông tin quý giá' kia hơn là lo cho quả tim của tôi đấy.
Bầu không khí trong phòng bỗng chốc trở nên đặc quánh. Câu trả lời của Maria không chỉ xác nhận sự sống của cô ta đang được duy trì bằng những sợi dây công nghệ mỏng manh của Spire, mà còn là một lời nhắc nhở ngầm về vị thế của tôi trong cái guồng quay quyền lực này.
Sau khi đã thấm đẫm vị giác bằng những lát dồi huyết thơm lừng, tôi thong thả dùng chút thạch tráng miệng để kết thúc bữa tối. Vị ngọt gắt của dứa được trung hòa hoàn hảo bởi sự thanh mát của thạch dừa, đi kèm với một chút tinh dầu cam thanh tao. Quả thực là một sự kết hợp tinh tế.
Tôi buông muỗng, thủng thẳng nhả ra một câu bằng tông giọng trầm ổn:
— Séraphine... Cô ta có vẻ rất bất mãn với cuộc hôn nhân này.
Tôi biết mình vừa đưa ra một loại hàng hạng nặng. Maria tròn mắt nhìn tôi, đôi mắt đen sâu thẳm của vị HRCO tập đoàn Spire ánh lên sự kinh ngạc tột độ trong giây lát, rồi nhanh chóng chuyển sang một sự hưng phấn lạ lùng. Chị ta hơi chồm người về phía trước, im lặng chờ đợi.
Tôi bắt đầu kể, tỉ mỉ và chậm rãi:
Từ việc gã tài xế bị chỉnh đốn gay gắt, bắt buộc phải thay đổi cách xưng hô từ Phu nhân thành Thống đốc. Đó không chỉ là cái tên, đó là cách người phụ nữ sở hữu Quả tim Bạch Kim đang cố tách mình ra khỏi cái bóng của gia tộc Valencia. Cho tới cách Séraphine rủa xả Tom lăng nhăng, mê cờ bạc và rượu chè tối ngày bên gã bác sĩ Aris.
Maria nghe không chớp mắt. Những thông tin về người chị dâu — vị Thống đốc ngân hàng GGB vốn luôn xuất hiện với vẻ ngoài kiêu sa cùng nhẫn kim cương— dường như đang trở thành một thứ vũ khí mới trong tay chị ta. Bầu không khí trong phòng VIP bỗng chốc đặc quánh lại bởi những bí mật có thể làm lung lay cả đế chế Spire.
Nhìn Maria hưng phấn khi nghe về sự đổ vỡ trong cuộc hôn nhân của anh trai mình, đôi mắt tôi khẽ giật giật.
Cái biểu cảm đó thực sự rất lạ lùng và tàn nhẫn. Trong ký ức của tôi về những lần quan sát tại tập đoàn Spire, Tom Valencia hiện lên là một người chồng mẫu mực đến khó tin. Ông ta, vị chủ tịch nắm giữ quyền sinh quyền sát, lại có thể kiên nhẫn đứng xếp hàng tại tiệm bánh sừng bò yêu thích chỉ để mang về cho vợ một bữa xế nóng hổi. Mỗi khi nhắc đến Séraphine Mignon, giọng điệu của Tom luôn tràn đầy sự trân trọng và dịu dàng—thứ tình cảm mà bất cứ cô gái nào cũng khao khát được nghe từ người đàn ông của mình.
Sự đối lập giữa một Tom si tình và một Séraphine đầy oán hận—người phụ nữ luôn đeo chiếc nhẫn kim cương đính hôn—khiến tôi cảm thấy lạnh sống lưng. Tôi đánh bạo hỏi thẳng vào vấn đề:
— Chính xác là Tom muốn gì ở Cô ta?
Tôi nhìn xoáy vào đôi mắt đen của Maria, cố tìm kiếm một câu trả lời cho sự mâu thuẫn này. Nếu Séraphine đã rủa xả chồng mình là kẻ lăng nhăng và mê cờ bạc với bác sĩ Aris, vậy tại sao Tom vẫn duy trì cái vỏ bọc si tình đến cực đoan như thế? Có phải đằng sau Quả tim Bạch Kim Minh Tâm của Thống đốc ngân hàng GGB còn ẩn chứa một bí mật nào khác mà Spire đang khao khát chiếm hữu?
Maria dừng lại một nhịp, nụ cười trên môi chị ta rộng thêm một chút, nhưng ánh mắt lại trở nên băng giá:
— Trò chơi này không chỉ đơn thuần là tình yêu đâu, thư ký Trần. Cô có biết tại sao một người đàn ông lại sẵn sàng xếp hàng mua bánh cho một người phụ nữ luôn muốn xé xác mình ra không?
Câu hỏi của Maria lơ lửng trong không gian căn phòng VIP, đặc quánh sự bí ẩn như chính cái Hư vô mà tôi vừa vẽ tại xưởng họa. Có vẻ như cuộc hôn nhân này không phải là một sự đổ vỡ tình cờ, mà là một ván cờ tài chính và quyền lực mà tôi—một quân cờ nhỏ bé—vừa vô tình chạm tới những mắt xích quan trọng nhất.
Tôi nhìn xoáy vào bộ dạng đầy vẻ kim tiền và nụ cười lấp lánh trong đầu của tôi và gương mặt của người phụ nữ đối diện. Một giả thuyết lạnh lẽo chạy xẹt qua đại não, và tôi vọt ra ngay kết luận:
— Tiền?
Mắt Maria giật giật liên hồi. Ồ, thế là tôi đoán đúng rồi. Hóa ra vị chủ tịch tập đoàn Spire quyền thế và cả cái gia tộc Valencia danh giá này thực chất chỉ là những kẻ đào mỏ thượng hạng? Mục tiêu của họ không phải là tình yêu lãng mạn như cái cách Tom Valencia xếp hàng mua bánh sừng bò, mà là kho tiền khổng lồ và khả năng in tiền bằng trí tuệ thiên tài của Séraphine tại ngân hàng Golden Goose Bank (GGB).
Tôi tự dưng thấy coi thường người phụ nữ trước mặt một chút. Hóa ra đằng sau những lớp áo vảy cá bóng bẩy hay vị thế HRCO tập đoàn Spire, mọi thứ lại đơn giản và tàn nhẫn đến mức nực cười. Họ thèm khát cái Quả tim Bạch Kim của Séraphine—một thực thể có thể vận hành cả một đế chế tài chính.
Maria bắt đầu lúng túng, chị ta cố vớt vát bằng những lời lẽ vòng vo:
— Vấn đề không phải là tiền, nó là... Thì, và, mà....
Những lời biện bạch phía sau trôi tuột khỏi tai tôi. Cô ta càng cố giải thích, cái sự thật trần trụi về lòng tham lại càng lộ rõ. Thì ra, cái hư vô mà tôi vừa vẽ trên toan lúc chiều không đáng sợ bằng sự rỗng tuếch trong tâm hồn của những kẻ nắm giữ vận mệnh thế giới này.
Bữa tối đồ Tây Ban Nha bỗng chốc mất đi vị ngon vốn có. Tôi chỉ thấy một màu xám xịt của sự thực dụng đang bao trùm lấy cả Maria lẫn cái bóng của tập đoàn Spire.
Maria tuy vẫn đang bối rối nhưng bản năng của một HRCO quyền lực tại tập đoàn Spire vẫn hoạt động cực nhanh. Cô ta chồm lên, quát một tiếng cao nhức óc xé toạc bầu không khí đặc quánh của phòng VIP,
Maria: CÔ DÁM COI THƯỜNG TÔI?
Nhưng ngay sau đó, gương mặt Maria biến sắc, làn da bỗng chốc tái nhợt và hơi thở trở nên đứt quãng, nặng nề. Cô ta đổ sụp xuống ghế, tay ôm lấy ngực, đôi mắt đen trợn ngược lên vì đau đớn trong khi tôi lao lại gần, vồ lấy hộp thuốc luôn đặt sẵn trong túi xách cô ta rồi vốc lấy một nắm ấn thẳng vào miệng Maria.
Tôi nhìn Maria thở khò khè, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp tim yếu ớt đang được duy trì bằng những sợi dây công nghệ của tập đoàn Spire. Trong đầu tôi, những mảnh ghép rời rạc bắt đầu xoay chuyển dữ dội về phép tính của một vị Chủ tịch như Tom Valencia, người vốn không hề thiếu tiền trừ khi ông ta đang âm mưu một thứ gì đó vượt xa giới hạn của sự giàu sang, có thể là một sự đánh đổi tàn nhẫn hơn cả việc cải tử hoàn sinh. Tôi nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang vật lộn với tử thần và nhận ra câu trả lời nằm ngay ở quả tim lỗi nhịp của Maria.
Sự thật hiện ra đầy gai người khi Tom cưới Séraphine — không phải chỉ vì tình yêu. Ông ta cần kho tiền của ngân hàng Golden Goose Bank và trí tuệ của vợ mình để duy trì sự sống cho em gái mình, kẻ đang sống sót nhờ sự bóc lột tài chính từ chị dâu nhưng vẫn mang trong mình sự kiêu hãnh của gia tộc Valencia đến mức không thể chấp nhận bản thân là một kẻ ăn bám vĩ đại.
Hèn gì mối quan hệ giữa ba người họ lại méo mó đến thế, khi Séraphine ghét Tom vì nhận ra mình chỉ là một vật tế thần cho tình anh em nhà Valencia, còn Maria lại căm thù Séraphine vì mỗi khi nhìn thấy vị Thống đốc kiêu sa ấy, cô ta lại bị nhắc nhở rằng mạng sống của mình đang được mua bằng từng đồng tiền của đối phương. Cái giá để duy trì một nhịp đập tại Spire chính là sự hủy hoại của một cuộc hôn nhân triệu đô, và tôi đứng đó với thuốc vẫn còn dính trên tay, cảm thấy sự hư vô mình vừa vẽ lúc chiều thực chất vẫn còn quá nhân hậu so với sự thật trần trụi này.
Tôi bỗng thấy thương người phụ nữ này, một nỗi thương cảm len lỏi giữa những toan tính kim tiền vừa phơi bày, bởi cô ta đâu có chọn sinh ra với một Quả tim hỏng hóc, một thực thể sống mà mỗi lần cảm xúc bùng nổ hay giận dữ lại là một lần bước chân qua cánh cửa tử thần. Mặc cho cái tôi kiêu ngạo của một HRCO tập đoàn Spire đang rung chuyển, tôi vòng tay ôm lấy cô ấy bất chấp việc Maria không còn sức để hét lên những lời nhức óc mà chỉ còn đủ sức rít qua kẽ răng một cách yếu ớt yêu cầu tôi buông ra.
Tôi mặc kệ và vẫn giữ chặt bờ vai đang run rẩy của người phụ nữ sở hữu mái tóc đen cùng đôi mắt đen thường ngày vẫn nhìn tôi đầy châm chọc. Tôi biết mình không giỏi nói những lời hoa mỹ, và có lẽ lúc này sự im lặng là liều thuốc tốt nhất để tránh làm tổn thương thêm cái tôi to ngút trời đang vỡ vụn kia của cô ấy. Cảm giác ướt đẫm bắt đầu lan tỏa trên vai áo tôi, khiến tôi nhận ra đằng sau những lớp trang phục sang trọng và quyền lực của gia tộc Valencia cũng chỉ là một con người yếu ớt đang khao khát được sống.
Quả tim lỗi nhịp của Maria chính là mắt xích khiến cuộc hôn nhân của Tom Valencia và Séraphine Mignon trở nên vặn vẹo. Sau tất cả những âm mưu, nợ nần và guồng quay xã hội, suy cho cùng cũng chỉ là con người đối đãi với con người mà thôi. Trong khoảnh khắc này, ranh giới giữa thư ký và sếp hay kẻ nợ và chủ nợ đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại hai nhịp đập đang cố gắng thấu hiểu nhau giữa lòng London lạnh lẽo.
Bỗng nhiên, như một hơi thở gấp gáp, Maria chồm tới. Đôi tay cô ta siết lấy tôi, và trong một khoảnh khắc chao đảo, cô ta hôn tôi. Một nụ hôn đầy sự tuyệt vọng và hỗn loạn.
Tôi sững sờ, đại não đông cứng trong vài giây. Hóa ra những phán đoán mông lung bấy lâu là thật—người phụ nữ này thích phụ nữ. Nhưng giữa không gian đặc quánh mùi thuốc và sự tang thương này, nụ hôn ấy chẳng có chút lãng mạn nào. Theo bản năng, tôi đẩy nhẹ cô ta ra.
Gương mặt Maria giờ đây nhòe nhoẹt nước mắt. Vẻ lạnh lùng, cứng cỏi của một vị HRCO tập đoàn Spire quyền lực thường ngày đã tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại sự đổ vỡ.
— Lại như hồi ấy... — Cô ta thều thào, giọng nghẹn đặc.
Rồi cô ta nuốt nước mắt vào trong, chuyển sang một thứ ngôn ngữ nghe như tiếng rít gào đầy u uất:
Por favor, déjame morir antes que vivir en este infierno sin emociones, hermano.
Tôi không hiểu tiếng Tây Ban Nha, chỉ nghe được duy nhất từ Inferno. Hỏa ngục. Có lẽ đó chính là nơi cô ta đang sống bấy lâu nay. Dứt lời, Maria lịm đi, cơ thể đổ sụp xuống như một con búp bê đứt dây, bất tỉnh nhân sự.
— Ê này! Đừng có chết ở đây chứ! Dậy đi Maria! — Tôi hốt hoảng lay mạnh vai cô ta, nhưng cơ thể ấy hoàn toàn bất động.
Giữa lúc tôi đang chết lặng vì sợ hãi, tiếng còi cứu thương từ xa bỗng rít lên inh ỏi, xé toạc không gian tĩnh lặng. Một chiếc xe mang biểu tượng của Spire trờ tới. Tom Valencia—vị Chủ tịch quyền uy—và gã bác sĩ Aris nhảy xuống xe. Theo sau họ là đội ngũ y tế đi rầm rập, chuyên nghiệp và lạnh lùng như một đội đặc nhiệm.
Tom bước đến, đôi mắt nhìn chằm chằm vào đứa em gái đang nằm hôn mê, rồi quét một cái nhìn sắc lẹm về phía tôi.
— Cô giỏi đấy, để con bé khóc đến mức này... — Giọng ông ta trầm đục, mang theo áp lực nghẹt thở.
Người tôi lạnh toát vì sợ, nhưng một luồng điện giận dữ bỗng sục sôi trong lồng ngực. Ê này, ông nói cái gì thế? Cô ta vốn dĩ đã nát vụn từ bên trong rồi, chính cái hỏa ngục của gia tộc các người đã bẻ gãy cô ta, đừng có đổ thừa lên đầu tôi!
Trên bàn, những đĩa thức ăn mang hương vị nồng nhiệt của vùng Địa Trung Hải được bày ra: một phần cơm chiên Paella vàng ruộm, dồi huyết Morcilla béo ngậy và món thịt băm sốt cà chua thơm phức. Tôi lao vào ăn như thể muốn bù đắp cho 180 phút kiệt quệ sắc xám vừa rồi.
Ngược lại, Maria vẫn duy trì cái thói quen ăn uống khắc kỷ đến mức cực đoan. Trước mặt cô ta chỉ là một miếng ức gà luộc trắng bệch, vô vị, tuyệt đối không muối và một chút cơm trứng nhạt nhẽo. Nhìn cách cô ta nhai một cách máy móc, tôi bất giác nhớ đến những đêm quan sát Aris—vị bác sĩ của Spire—với những thiết bị công nghệ tối tân và những phép màu y tế mà gã thực hiện.
— Công nghệ của Spire không thể cải thiện quả tim của cô à? — Tôi buông một câu hỏi, sự tò mò vượt qua cả sự thận trọng thường ngày.
Maria ngừng lại một nhịp, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi, không hề có sự giận dữ mà chỉ là một vẻ bình thản đến lạnh lùng:
— Nó đã cải thiện rất nhiều rồi, thế nên tôi mới còn ngồi đây để nghe cô chất vấn thay vì phải nằm thở bằng ống oxy.
Cô ta đẩy đĩa thức ăn sang một bên, khẽ nhấp một ngụm nước lọc:
— Ăn đi, thư ký Trần. Cô cần sức để kể cho tôi nghe cái 'thông tin quý giá' kia hơn là lo cho quả tim của tôi đấy.
Bầu không khí trong phòng bỗng chốc trở nên đặc quánh. Câu trả lời của Maria không chỉ xác nhận sự sống của cô ta đang được duy trì bằng những sợi dây công nghệ mỏng manh của Spire, mà còn là một lời nhắc nhở ngầm về vị thế của tôi trong cái guồng quay quyền lực này.
Sau khi đã thấm đẫm vị giác bằng những lát dồi huyết thơm lừng, tôi thong thả dùng chút thạch tráng miệng để kết thúc bữa tối. Vị ngọt gắt của dứa được trung hòa hoàn hảo bởi sự thanh mát của thạch dừa, đi kèm với một chút tinh dầu cam thanh tao. Quả thực là một sự kết hợp tinh tế.
Tôi buông muỗng, thủng thẳng nhả ra một câu bằng tông giọng trầm ổn:
— Séraphine... Cô ta có vẻ rất bất mãn với cuộc hôn nhân này.
Tôi biết mình vừa đưa ra một loại hàng hạng nặng. Maria tròn mắt nhìn tôi, đôi mắt đen sâu thẳm của vị HRCO tập đoàn Spire ánh lên sự kinh ngạc tột độ trong giây lát, rồi nhanh chóng chuyển sang một sự hưng phấn lạ lùng. Chị ta hơi chồm người về phía trước, im lặng chờ đợi.
Tôi bắt đầu kể, tỉ mỉ và chậm rãi:
Từ việc gã tài xế bị chỉnh đốn gay gắt, bắt buộc phải thay đổi cách xưng hô từ Phu nhân thành Thống đốc. Đó không chỉ là cái tên, đó là cách người phụ nữ sở hữu Quả tim Bạch Kim đang cố tách mình ra khỏi cái bóng của gia tộc Valencia. Cho tới cách Séraphine rủa xả Tom lăng nhăng, mê cờ bạc và rượu chè tối ngày bên gã bác sĩ Aris.
Maria nghe không chớp mắt. Những thông tin về người chị dâu — vị Thống đốc ngân hàng GGB vốn luôn xuất hiện với vẻ ngoài kiêu sa cùng nhẫn kim cương— dường như đang trở thành một thứ vũ khí mới trong tay chị ta. Bầu không khí trong phòng VIP bỗng chốc đặc quánh lại bởi những bí mật có thể làm lung lay cả đế chế Spire.
Nhìn Maria hưng phấn khi nghe về sự đổ vỡ trong cuộc hôn nhân của anh trai mình, đôi mắt tôi khẽ giật giật.
Cái biểu cảm đó thực sự rất lạ lùng và tàn nhẫn. Trong ký ức của tôi về những lần quan sát tại tập đoàn Spire, Tom Valencia hiện lên là một người chồng mẫu mực đến khó tin. Ông ta, vị chủ tịch nắm giữ quyền sinh quyền sát, lại có thể kiên nhẫn đứng xếp hàng tại tiệm bánh sừng bò yêu thích chỉ để mang về cho vợ một bữa xế nóng hổi. Mỗi khi nhắc đến Séraphine Mignon, giọng điệu của Tom luôn tràn đầy sự trân trọng và dịu dàng—thứ tình cảm mà bất cứ cô gái nào cũng khao khát được nghe từ người đàn ông của mình.
Sự đối lập giữa một Tom si tình và một Séraphine đầy oán hận—người phụ nữ luôn đeo chiếc nhẫn kim cương đính hôn—khiến tôi cảm thấy lạnh sống lưng. Tôi đánh bạo hỏi thẳng vào vấn đề:
— Chính xác là Tom muốn gì ở Cô ta?
Tôi nhìn xoáy vào đôi mắt đen của Maria, cố tìm kiếm một câu trả lời cho sự mâu thuẫn này. Nếu Séraphine đã rủa xả chồng mình là kẻ lăng nhăng và mê cờ bạc với bác sĩ Aris, vậy tại sao Tom vẫn duy trì cái vỏ bọc si tình đến cực đoan như thế? Có phải đằng sau Quả tim Bạch Kim Minh Tâm của Thống đốc ngân hàng GGB còn ẩn chứa một bí mật nào khác mà Spire đang khao khát chiếm hữu?
Maria dừng lại một nhịp, nụ cười trên môi chị ta rộng thêm một chút, nhưng ánh mắt lại trở nên băng giá:
— Trò chơi này không chỉ đơn thuần là tình yêu đâu, thư ký Trần. Cô có biết tại sao một người đàn ông lại sẵn sàng xếp hàng mua bánh cho một người phụ nữ luôn muốn xé xác mình ra không?
Câu hỏi của Maria lơ lửng trong không gian căn phòng VIP, đặc quánh sự bí ẩn như chính cái Hư vô mà tôi vừa vẽ tại xưởng họa. Có vẻ như cuộc hôn nhân này không phải là một sự đổ vỡ tình cờ, mà là một ván cờ tài chính và quyền lực mà tôi—một quân cờ nhỏ bé—vừa vô tình chạm tới những mắt xích quan trọng nhất.
Tôi nhìn xoáy vào bộ dạng đầy vẻ kim tiền và nụ cười lấp lánh trong đầu của tôi và gương mặt của người phụ nữ đối diện. Một giả thuyết lạnh lẽo chạy xẹt qua đại não, và tôi vọt ra ngay kết luận:
— Tiền?
Mắt Maria giật giật liên hồi. Ồ, thế là tôi đoán đúng rồi. Hóa ra vị chủ tịch tập đoàn Spire quyền thế và cả cái gia tộc Valencia danh giá này thực chất chỉ là những kẻ đào mỏ thượng hạng? Mục tiêu của họ không phải là tình yêu lãng mạn như cái cách Tom Valencia xếp hàng mua bánh sừng bò, mà là kho tiền khổng lồ và khả năng in tiền bằng trí tuệ thiên tài của Séraphine tại ngân hàng Golden Goose Bank (GGB).
Tôi tự dưng thấy coi thường người phụ nữ trước mặt một chút. Hóa ra đằng sau những lớp áo vảy cá bóng bẩy hay vị thế HRCO tập đoàn Spire, mọi thứ lại đơn giản và tàn nhẫn đến mức nực cười. Họ thèm khát cái Quả tim Bạch Kim của Séraphine—một thực thể có thể vận hành cả một đế chế tài chính.
Maria bắt đầu lúng túng, chị ta cố vớt vát bằng những lời lẽ vòng vo:
— Vấn đề không phải là tiền, nó là... Thì, và, mà....
Những lời biện bạch phía sau trôi tuột khỏi tai tôi. Cô ta càng cố giải thích, cái sự thật trần trụi về lòng tham lại càng lộ rõ. Thì ra, cái hư vô mà tôi vừa vẽ trên toan lúc chiều không đáng sợ bằng sự rỗng tuếch trong tâm hồn của những kẻ nắm giữ vận mệnh thế giới này.
Bữa tối đồ Tây Ban Nha bỗng chốc mất đi vị ngon vốn có. Tôi chỉ thấy một màu xám xịt của sự thực dụng đang bao trùm lấy cả Maria lẫn cái bóng của tập đoàn Spire.
Maria tuy vẫn đang bối rối nhưng bản năng của một HRCO quyền lực tại tập đoàn Spire vẫn hoạt động cực nhanh. Cô ta chồm lên, quát một tiếng cao nhức óc xé toạc bầu không khí đặc quánh của phòng VIP,
Maria: CÔ DÁM COI THƯỜNG TÔI?
Nhưng ngay sau đó, gương mặt Maria biến sắc, làn da bỗng chốc tái nhợt và hơi thở trở nên đứt quãng, nặng nề. Cô ta đổ sụp xuống ghế, tay ôm lấy ngực, đôi mắt đen trợn ngược lên vì đau đớn trong khi tôi lao lại gần, vồ lấy hộp thuốc luôn đặt sẵn trong túi xách cô ta rồi vốc lấy một nắm ấn thẳng vào miệng Maria.
Tôi nhìn Maria thở khò khè, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp tim yếu ớt đang được duy trì bằng những sợi dây công nghệ của tập đoàn Spire. Trong đầu tôi, những mảnh ghép rời rạc bắt đầu xoay chuyển dữ dội về phép tính của một vị Chủ tịch như Tom Valencia, người vốn không hề thiếu tiền trừ khi ông ta đang âm mưu một thứ gì đó vượt xa giới hạn của sự giàu sang, có thể là một sự đánh đổi tàn nhẫn hơn cả việc cải tử hoàn sinh. Tôi nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang vật lộn với tử thần và nhận ra câu trả lời nằm ngay ở quả tim lỗi nhịp của Maria.
Sự thật hiện ra đầy gai người khi Tom cưới Séraphine — không phải chỉ vì tình yêu. Ông ta cần kho tiền của ngân hàng Golden Goose Bank và trí tuệ của vợ mình để duy trì sự sống cho em gái mình, kẻ đang sống sót nhờ sự bóc lột tài chính từ chị dâu nhưng vẫn mang trong mình sự kiêu hãnh của gia tộc Valencia đến mức không thể chấp nhận bản thân là một kẻ ăn bám vĩ đại.
Hèn gì mối quan hệ giữa ba người họ lại méo mó đến thế, khi Séraphine ghét Tom vì nhận ra mình chỉ là một vật tế thần cho tình anh em nhà Valencia, còn Maria lại căm thù Séraphine vì mỗi khi nhìn thấy vị Thống đốc kiêu sa ấy, cô ta lại bị nhắc nhở rằng mạng sống của mình đang được mua bằng từng đồng tiền của đối phương. Cái giá để duy trì một nhịp đập tại Spire chính là sự hủy hoại của một cuộc hôn nhân triệu đô, và tôi đứng đó với thuốc vẫn còn dính trên tay, cảm thấy sự hư vô mình vừa vẽ lúc chiều thực chất vẫn còn quá nhân hậu so với sự thật trần trụi này.
Tôi bỗng thấy thương người phụ nữ này, một nỗi thương cảm len lỏi giữa những toan tính kim tiền vừa phơi bày, bởi cô ta đâu có chọn sinh ra với một Quả tim hỏng hóc, một thực thể sống mà mỗi lần cảm xúc bùng nổ hay giận dữ lại là một lần bước chân qua cánh cửa tử thần. Mặc cho cái tôi kiêu ngạo của một HRCO tập đoàn Spire đang rung chuyển, tôi vòng tay ôm lấy cô ấy bất chấp việc Maria không còn sức để hét lên những lời nhức óc mà chỉ còn đủ sức rít qua kẽ răng một cách yếu ớt yêu cầu tôi buông ra.
Tôi mặc kệ và vẫn giữ chặt bờ vai đang run rẩy của người phụ nữ sở hữu mái tóc đen cùng đôi mắt đen thường ngày vẫn nhìn tôi đầy châm chọc. Tôi biết mình không giỏi nói những lời hoa mỹ, và có lẽ lúc này sự im lặng là liều thuốc tốt nhất để tránh làm tổn thương thêm cái tôi to ngút trời đang vỡ vụn kia của cô ấy. Cảm giác ướt đẫm bắt đầu lan tỏa trên vai áo tôi, khiến tôi nhận ra đằng sau những lớp trang phục sang trọng và quyền lực của gia tộc Valencia cũng chỉ là một con người yếu ớt đang khao khát được sống.
Quả tim lỗi nhịp của Maria chính là mắt xích khiến cuộc hôn nhân của Tom Valencia và Séraphine Mignon trở nên vặn vẹo. Sau tất cả những âm mưu, nợ nần và guồng quay xã hội, suy cho cùng cũng chỉ là con người đối đãi với con người mà thôi. Trong khoảnh khắc này, ranh giới giữa thư ký và sếp hay kẻ nợ và chủ nợ đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại hai nhịp đập đang cố gắng thấu hiểu nhau giữa lòng London lạnh lẽo.
Bỗng nhiên, như một hơi thở gấp gáp, Maria chồm tới. Đôi tay cô ta siết lấy tôi, và trong một khoảnh khắc chao đảo, cô ta hôn tôi. Một nụ hôn đầy sự tuyệt vọng và hỗn loạn.
Tôi sững sờ, đại não đông cứng trong vài giây. Hóa ra những phán đoán mông lung bấy lâu là thật—người phụ nữ này thích phụ nữ. Nhưng giữa không gian đặc quánh mùi thuốc và sự tang thương này, nụ hôn ấy chẳng có chút lãng mạn nào. Theo bản năng, tôi đẩy nhẹ cô ta ra.
Gương mặt Maria giờ đây nhòe nhoẹt nước mắt. Vẻ lạnh lùng, cứng cỏi của một vị HRCO tập đoàn Spire quyền lực thường ngày đã tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại sự đổ vỡ.
— Lại như hồi ấy... — Cô ta thều thào, giọng nghẹn đặc.
Rồi cô ta nuốt nước mắt vào trong, chuyển sang một thứ ngôn ngữ nghe như tiếng rít gào đầy u uất:
Por favor, déjame morir antes que vivir en este infierno sin emociones, hermano.
Tôi không hiểu tiếng Tây Ban Nha, chỉ nghe được duy nhất từ Inferno. Hỏa ngục. Có lẽ đó chính là nơi cô ta đang sống bấy lâu nay. Dứt lời, Maria lịm đi, cơ thể đổ sụp xuống như một con búp bê đứt dây, bất tỉnh nhân sự.
— Ê này! Đừng có chết ở đây chứ! Dậy đi Maria! — Tôi hốt hoảng lay mạnh vai cô ta, nhưng cơ thể ấy hoàn toàn bất động.
Giữa lúc tôi đang chết lặng vì sợ hãi, tiếng còi cứu thương từ xa bỗng rít lên inh ỏi, xé toạc không gian tĩnh lặng. Một chiếc xe mang biểu tượng của Spire trờ tới. Tom Valencia—vị Chủ tịch quyền uy—và gã bác sĩ Aris nhảy xuống xe. Theo sau họ là đội ngũ y tế đi rầm rập, chuyên nghiệp và lạnh lùng như một đội đặc nhiệm.
Tom bước đến, đôi mắt nhìn chằm chằm vào đứa em gái đang nằm hôn mê, rồi quét một cái nhìn sắc lẹm về phía tôi.
— Cô giỏi đấy, để con bé khóc đến mức này... — Giọng ông ta trầm đục, mang theo áp lực nghẹt thở.
Người tôi lạnh toát vì sợ, nhưng một luồng điện giận dữ bỗng sục sôi trong lồng ngực. Ê này, ông nói cái gì thế? Cô ta vốn dĩ đã nát vụn từ bên trong rồi, chính cái hỏa ngục của gia tộc các người đã bẻ gãy cô ta, đừng có đổ thừa lên đầu tôi!
