- Tham gia
- 26/12/25
- Chủ đề
- 10
- Bài viết
- 154
- Được Like
- 342
- Điểm
- 63
Chương 10: Trước Bão
Bầu trời thành phố vào những ngày cuối tháng Giêng năm 2026 không còn là màu xanh hy vọng của mùa xuân, mà nó xám xịt, nặng nề đổ sụp xuống những nóc nhà cao tầng.
Những cơn gió rít qua khe cửa không còn mang hơi lạnh thông thường, nó mang theo một thứ âm thanh u uất, như tiếng khóc than của một nền văn minh sắp lụi tàn.
Hà Tiểu Lục đứng giữa căn phòng trọ nhỏ bé, ánh mắt hắn không còn vẻ lờ đờ của kẻ nghiện, mà lạnh lẽo và sắc lẹm như lưỡi kiếm đang được mài dũa trong bóng tối.
Thời gian không còn tính bằng tháng nữa, mà tính bằng từng nhịp đập của trái tim đang đếm ngược.
Điềm báo về đêm "Nhiễm Thể Sơ Cấp" vừa rồi chỉ là một cái hắt hơi của định mệnh, cơn bão thực sự đang ở ngay sau cánh cửa kia.
Hắn nhìn nàng, người vợ đang thu mình ở góc giường, ánh mắt đầy sự hoang mang và uất ức.
Suốt ba ngày qua, Hà Tiểu Lục đã biến căn phòng này thành một công trường thu nhỏ.
Hắn lôi về những tấm thép dày, những bình oxy, những hộp thực phẩm dự trữ xếp cao đến tận trần nhà.
Hắn dùng máy khoan, máy hàn, thô bạo đóng chặt các lối thoát hiểm bằng những thanh gia cố chắc chắn.
"Anh điên rồi, Hà Tiểu Lục! Anh định nhốt chúng tôi ở đây cho đến chết sao?"
Nàng gào lên, giọng nói run rẩy vì phải chịu đựng sự độc đoán của hắn suốt nhiều ngày qua.
"Anh lấy đâu ra tiền để mua những thứ này? Anh đã giết người phải không? Đêm đó... máu trên người anh... anh là quái vật!"
Hà Tiểu Lục không dừng tay. Hắn đang vặn chặt chiếc bù-loong cuối cùng trên lớp thép gia cố cửa sổ.
Đôi bàn tay hắn chai sần, những móng tay đã cứng lại như sừng do tác động của dị chất, mỗi lần hắn siết lực, những sợi gân trên cánh tay gầy guộc lại nổi lên như những con rắn thép.
"Em không cần biết tiền ở đâu ra. Em cũng không cần biết tôi là ai."
Giọng hắn trầm đục, vang lên giữa căn phòng hẹp như tiếng vọng từ vực thẳm.
"Việc của em là ở yên trong này. Không được bước chân ra khỏi cửa dù chỉ nửa bước. Kể cả có tiếng kêu cứu của hàng xóm, kể cả có cảnh sát gõ cửa, em cũng không được phép mở."
"Tại sao? Anh dựa vào cái gì mà ra lệnh cho tôi?"
Nàng lao tới, nắm lấy cổ áo hắn, lắc mạnh. Nàng cần một câu trả lời, cần một lý do bình thường của một con người bình thường, chứ không phải cái sự im lặng đáng sợ này.
Hà Tiểu Lục cúi xuống nhìn nàng. Ánh mắt hắn va chạm với ánh mắt nàng.
Trong một giây, sự lạnh lùng của Thần Quân hơi lung lay khi thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt hốc hác của người phụ nữ hắn yêu.
Nhưng ngay lập tức, lý trí thép của một kẻ đã chứng kiến cả nhân loại diệt vong đã kéo hắn trở lại.
Hắn nắm lấy cổ tay nàng, không quá mạnh nhưng đủ để nàng không thể vùng vẫy.
Hắn kéo nàng lại gần cửa sổ, nơi hắn vừa chừa lại một khe nhỏ để quan sát.
"Nhìn ra ngoài kia đi."
Nàng nhìn theo hướng tay hắn chỉ. Dưới chân tòa chung cư, giữa ánh đèn đường nhạt nhòa, một gã đàn ông đang loạng choạng đi bộ. Đột nhiên, gã khựng lại, cơ thể co giật kịch liệt rồi ngã nhào xuống đất.
Chỉ vài giây sau, gã bật dậy với một tốc độ kinh người, lao vào một người đi đường khác và cắn xé một cách điên cuồng.
Tiếng la hét bị gió bão nuốt chửng, nhưng máu đỏ bắn lên nền tuyết trắng thì rõ mùng một.
Nàng lùi lại, tay bịt chặt miệng, đôi mắt trợn trừng kinh hãi.
"Thế giới mà em biết đã kết thúc rồi."
Hà Tiểu Lục buông tay ra, giọng nói phẳng lặng như không.
"Đây là vùng an toàn duy nhất của hai mẹ con. Tôi đã dùng toàn bộ mạng lưới của mình để thiết lập hệ thống lọc khí độc lập và nguồn điện dự phòng trong hầm ngầm. Trong vòng 100 ngày tới, dù thế giới ngoài kia có sụp đổ hoàn toàn, hai người vẫn có thể sống sót."
Hắn bước đến bên đứa con gái nhỏ, con bé đang ôm chặt con búp bê cũ, nhìn cha bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa tò mò.
Hắn đưa bàn tay thô ráp, đầy vết chai sần định xoa đầu con, nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng.
Hắn nhìn thấy sự run rẩy của con bé, thấy cái nhìn lạ lẫm mà nó dành cho hắn.
Phải rồi. Trong mắt con, hắn không phải là người cha anh hùng bảo vệ gia đình.
Hắn là một kẻ độc tài, một kẻ mang mùi máu và mùi sắt thép, kẻ đã biến nhà mình thành một cái lồng chim bằng sắt.
"Ba... ba đi đâu?"
Đứa bé hỏi bằng giọng non nớt.
Hà Tiểu Lục im lặng một lúc lâu. Hắn nhìn ra ngoài trời, nơi những tia sét tím ngắt bắt đầu rạch ngang bầu trời, dấu hiệu của việc không gian đang bị xé toạc để đón nhận chín thanh Đế binh.
"Ba phải đi... để dọn dẹp một chút rác thải ngoài kia. Để đảm bảo rằng không thứ gì có thể chạm vào cái lồng này."
Hắn quay sang nàng, lấy trong túi ra một thiết bị liên lạc thô sơ mà Lão què đã chế tạo theo bản vẽ của hắn.
"Đây là nút nhấn khẩn cấp. Chỉ khi nào lớp cửa thép này bị phá vỡ từ bên ngoài, em mới được nhấn. Khi đó, tôi sẽ có mặt. Dù tôi có ở địa ngục, tôi cũng sẽ trở về."
Nàng nhìn thiết bị trong tay, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. Nàng cảm thấy một sự mâu thuẫn tột cùng.
Nàng hận sự độc đoán của hắn, sợ hãi sức mạnh kỳ lạ của hắn, nhưng sâu thẳm trong bản năng, nàng cảm nhận được một sự bảo hộ tuyệt đối, một sự hy sinh thầm lặng mà nàng chưa bao giờ được nhận trong suốt những năm tháng chung sống trước đây.
"Hà Tiểu Lục... anh... anh có còn là anh không?"
Nàng hỏi nhỏ, giọng run rẩy.
Hà Tiểu Lục không trả lời. Hắn mặc chiếc áo khoác đen dài vào, kéo mũ trùm đầu lên che khuất gương mặt.
Hắn bước ra cửa, tay cầm theo thanh Vô Tâm Kiếm (lúc này vẫn đang ngụy trang dưới hình dạng một đoạn thanh sắt gỉ).
Hắn đứng ở ngưỡng cửa, không quay đầu lại.
"Nhớ kỹ lời tôi. Đừng mở cửa. Đừng tin bất kỳ ai. Chỉ tin vào cái lồng này."
Cánh cửa thép dày khép lại với một tiếng vang nặng nề. Kịch! Tiếng khóa chốt tự động vang lên, chính thức chia cắt Hà Tiểu Lục với thế giới ấm áp duy nhất của hắn.
Hắn đứng ở hành lang tối tăm, nghe tiếng nàng khóc thét gọi tên hắn từ bên trong, tiếng nàng đập tay vào cửa thép cầu xin hắn đừng đi vào chỗ chết.
Trái tim của Ma Thần đau thắt lại như bị hàng ngàn nhát dao đâm, nhưng đôi mắt hắn vẫn lạnh lẽo vô cảm.
Hắn biết, từ giây phút này, hắn không còn tư cách làm chồng, làm cha nữa.
Hắn đã đẩy họ vào "Vùng an toàn" mà không cần sự đồng ý của họ.
Hắn đã trở thành kẻ cai trị trong mắt họ, chứ không phải người hùng.
Nhưng đó là cách duy nhất.
Hà Tiểu Lục bước đi trong hành lang. Ý thức siêu thần của hắn cảm nhận được bầu khí quyển đang biến đổi.
Năng lượng từ dị giới đang tràn vào với mật độ đậm đặc. Hắn lấy ra một lọ huyết thanh X-03 – phiên bản cuối cùng của sự chuẩn bị trước khi mạt thế thực sự nổ ra.
Hắn tiêm thẳng vào tim.
"Aaaaaaa!"
Tiếng gào thét của Hà Tiểu Lục vang vọng cả khu chung cư, nhưng nó bị che lấp bởi một tiếng nổ kinh thiên động địa từ trên bầu trời.
Chín tia sáng rực rỡ như chín mặt trời từ hư không giáng xuống chín địa điểm trên trái đất.
Một trong chín tia sáng đó đang lao thẳng về phía thành phố này.
Chấn động khiến mặt đất rung chuyển, nhà cửa sụp đổ, và tiếng gào thét của hàng triệu người bắt đầu vang lên cùng lúc.
Mạt thế đã thực sự đến. Cơn bão đã nổ ra.
Hà Tiểu Lục đứng trên nóc tòa chung cư, giữa ánh sáng chói lòa của thanh Đế binh thứ nhất đang giáng thế.
Cơ thể hắn đang tan chảy rồi tái tạo dưới tác động của X-03 và năng lượng vũ trụ. Lớp da người của hắn nứt ra, lộ ra những mảng vảy màu xám bạc. Hắn không còn là Hà Tiểu Lục của thế giới cũ nữa.
Hắn nhìn về phía căn phòng của mình, giờ đây đã là một khối thép vững chãi giữa đống đổ nát của thành phố.
"kết thúc tại đây."Hắn thì thầm, giọng nói giờ đây không còn mang chút hơi ấm nào của con người. "Tôi đã cho mẹ con em sự sống. Giờ là lúc tôi đi lấy cái chết cho kẻ thù."
Hắn lao mình vào bóng tối, hướng về phía thanh Đế binh đang cắm xuống mặt đất, để lại phía sau một mái ấm đã trở thành một pháo đài cô độc, và một lời hứa sẽ bảo vệ họ cho đến hơi thở cuối cùng của quái vật.
Những cơn gió rít qua khe cửa không còn mang hơi lạnh thông thường, nó mang theo một thứ âm thanh u uất, như tiếng khóc than của một nền văn minh sắp lụi tàn.
Hà Tiểu Lục đứng giữa căn phòng trọ nhỏ bé, ánh mắt hắn không còn vẻ lờ đờ của kẻ nghiện, mà lạnh lẽo và sắc lẹm như lưỡi kiếm đang được mài dũa trong bóng tối.
Thời gian không còn tính bằng tháng nữa, mà tính bằng từng nhịp đập của trái tim đang đếm ngược.
Điềm báo về đêm "Nhiễm Thể Sơ Cấp" vừa rồi chỉ là một cái hắt hơi của định mệnh, cơn bão thực sự đang ở ngay sau cánh cửa kia.
Hắn nhìn nàng, người vợ đang thu mình ở góc giường, ánh mắt đầy sự hoang mang và uất ức.
Suốt ba ngày qua, Hà Tiểu Lục đã biến căn phòng này thành một công trường thu nhỏ.
Hắn lôi về những tấm thép dày, những bình oxy, những hộp thực phẩm dự trữ xếp cao đến tận trần nhà.
Hắn dùng máy khoan, máy hàn, thô bạo đóng chặt các lối thoát hiểm bằng những thanh gia cố chắc chắn.
"Anh điên rồi, Hà Tiểu Lục! Anh định nhốt chúng tôi ở đây cho đến chết sao?"
Nàng gào lên, giọng nói run rẩy vì phải chịu đựng sự độc đoán của hắn suốt nhiều ngày qua.
"Anh lấy đâu ra tiền để mua những thứ này? Anh đã giết người phải không? Đêm đó... máu trên người anh... anh là quái vật!"
Hà Tiểu Lục không dừng tay. Hắn đang vặn chặt chiếc bù-loong cuối cùng trên lớp thép gia cố cửa sổ.
Đôi bàn tay hắn chai sần, những móng tay đã cứng lại như sừng do tác động của dị chất, mỗi lần hắn siết lực, những sợi gân trên cánh tay gầy guộc lại nổi lên như những con rắn thép.
"Em không cần biết tiền ở đâu ra. Em cũng không cần biết tôi là ai."
Giọng hắn trầm đục, vang lên giữa căn phòng hẹp như tiếng vọng từ vực thẳm.
"Việc của em là ở yên trong này. Không được bước chân ra khỏi cửa dù chỉ nửa bước. Kể cả có tiếng kêu cứu của hàng xóm, kể cả có cảnh sát gõ cửa, em cũng không được phép mở."
"Tại sao? Anh dựa vào cái gì mà ra lệnh cho tôi?"
Nàng lao tới, nắm lấy cổ áo hắn, lắc mạnh. Nàng cần một câu trả lời, cần một lý do bình thường của một con người bình thường, chứ không phải cái sự im lặng đáng sợ này.
Hà Tiểu Lục cúi xuống nhìn nàng. Ánh mắt hắn va chạm với ánh mắt nàng.
Trong một giây, sự lạnh lùng của Thần Quân hơi lung lay khi thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt hốc hác của người phụ nữ hắn yêu.
Nhưng ngay lập tức, lý trí thép của một kẻ đã chứng kiến cả nhân loại diệt vong đã kéo hắn trở lại.
Hắn nắm lấy cổ tay nàng, không quá mạnh nhưng đủ để nàng không thể vùng vẫy.
Hắn kéo nàng lại gần cửa sổ, nơi hắn vừa chừa lại một khe nhỏ để quan sát.
"Nhìn ra ngoài kia đi."
Nàng nhìn theo hướng tay hắn chỉ. Dưới chân tòa chung cư, giữa ánh đèn đường nhạt nhòa, một gã đàn ông đang loạng choạng đi bộ. Đột nhiên, gã khựng lại, cơ thể co giật kịch liệt rồi ngã nhào xuống đất.
Chỉ vài giây sau, gã bật dậy với một tốc độ kinh người, lao vào một người đi đường khác và cắn xé một cách điên cuồng.
Tiếng la hét bị gió bão nuốt chửng, nhưng máu đỏ bắn lên nền tuyết trắng thì rõ mùng một.
Nàng lùi lại, tay bịt chặt miệng, đôi mắt trợn trừng kinh hãi.
"Thế giới mà em biết đã kết thúc rồi."
Hà Tiểu Lục buông tay ra, giọng nói phẳng lặng như không.
"Đây là vùng an toàn duy nhất của hai mẹ con. Tôi đã dùng toàn bộ mạng lưới của mình để thiết lập hệ thống lọc khí độc lập và nguồn điện dự phòng trong hầm ngầm. Trong vòng 100 ngày tới, dù thế giới ngoài kia có sụp đổ hoàn toàn, hai người vẫn có thể sống sót."
Hắn bước đến bên đứa con gái nhỏ, con bé đang ôm chặt con búp bê cũ, nhìn cha bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa tò mò.
Hắn đưa bàn tay thô ráp, đầy vết chai sần định xoa đầu con, nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng.
Hắn nhìn thấy sự run rẩy của con bé, thấy cái nhìn lạ lẫm mà nó dành cho hắn.
Phải rồi. Trong mắt con, hắn không phải là người cha anh hùng bảo vệ gia đình.
Hắn là một kẻ độc tài, một kẻ mang mùi máu và mùi sắt thép, kẻ đã biến nhà mình thành một cái lồng chim bằng sắt.
"Ba... ba đi đâu?"
Đứa bé hỏi bằng giọng non nớt.
Hà Tiểu Lục im lặng một lúc lâu. Hắn nhìn ra ngoài trời, nơi những tia sét tím ngắt bắt đầu rạch ngang bầu trời, dấu hiệu của việc không gian đang bị xé toạc để đón nhận chín thanh Đế binh.
"Ba phải đi... để dọn dẹp một chút rác thải ngoài kia. Để đảm bảo rằng không thứ gì có thể chạm vào cái lồng này."
Hắn quay sang nàng, lấy trong túi ra một thiết bị liên lạc thô sơ mà Lão què đã chế tạo theo bản vẽ của hắn.
"Đây là nút nhấn khẩn cấp. Chỉ khi nào lớp cửa thép này bị phá vỡ từ bên ngoài, em mới được nhấn. Khi đó, tôi sẽ có mặt. Dù tôi có ở địa ngục, tôi cũng sẽ trở về."
Nàng nhìn thiết bị trong tay, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. Nàng cảm thấy một sự mâu thuẫn tột cùng.
Nàng hận sự độc đoán của hắn, sợ hãi sức mạnh kỳ lạ của hắn, nhưng sâu thẳm trong bản năng, nàng cảm nhận được một sự bảo hộ tuyệt đối, một sự hy sinh thầm lặng mà nàng chưa bao giờ được nhận trong suốt những năm tháng chung sống trước đây.
"Hà Tiểu Lục... anh... anh có còn là anh không?"
Nàng hỏi nhỏ, giọng run rẩy.
Hà Tiểu Lục không trả lời. Hắn mặc chiếc áo khoác đen dài vào, kéo mũ trùm đầu lên che khuất gương mặt.
Hắn bước ra cửa, tay cầm theo thanh Vô Tâm Kiếm (lúc này vẫn đang ngụy trang dưới hình dạng một đoạn thanh sắt gỉ).
Hắn đứng ở ngưỡng cửa, không quay đầu lại.
"Nhớ kỹ lời tôi. Đừng mở cửa. Đừng tin bất kỳ ai. Chỉ tin vào cái lồng này."
Cánh cửa thép dày khép lại với một tiếng vang nặng nề. Kịch! Tiếng khóa chốt tự động vang lên, chính thức chia cắt Hà Tiểu Lục với thế giới ấm áp duy nhất của hắn.
Hắn đứng ở hành lang tối tăm, nghe tiếng nàng khóc thét gọi tên hắn từ bên trong, tiếng nàng đập tay vào cửa thép cầu xin hắn đừng đi vào chỗ chết.
Trái tim của Ma Thần đau thắt lại như bị hàng ngàn nhát dao đâm, nhưng đôi mắt hắn vẫn lạnh lẽo vô cảm.
Hắn biết, từ giây phút này, hắn không còn tư cách làm chồng, làm cha nữa.
Hắn đã đẩy họ vào "Vùng an toàn" mà không cần sự đồng ý của họ.
Hắn đã trở thành kẻ cai trị trong mắt họ, chứ không phải người hùng.
Nhưng đó là cách duy nhất.
Hà Tiểu Lục bước đi trong hành lang. Ý thức siêu thần của hắn cảm nhận được bầu khí quyển đang biến đổi.
Năng lượng từ dị giới đang tràn vào với mật độ đậm đặc. Hắn lấy ra một lọ huyết thanh X-03 – phiên bản cuối cùng của sự chuẩn bị trước khi mạt thế thực sự nổ ra.
Hắn tiêm thẳng vào tim.
"Aaaaaaa!"
Tiếng gào thét của Hà Tiểu Lục vang vọng cả khu chung cư, nhưng nó bị che lấp bởi một tiếng nổ kinh thiên động địa từ trên bầu trời.
Chín tia sáng rực rỡ như chín mặt trời từ hư không giáng xuống chín địa điểm trên trái đất.
Một trong chín tia sáng đó đang lao thẳng về phía thành phố này.
Chấn động khiến mặt đất rung chuyển, nhà cửa sụp đổ, và tiếng gào thét của hàng triệu người bắt đầu vang lên cùng lúc.
Mạt thế đã thực sự đến. Cơn bão đã nổ ra.
Hà Tiểu Lục đứng trên nóc tòa chung cư, giữa ánh sáng chói lòa của thanh Đế binh thứ nhất đang giáng thế.
Cơ thể hắn đang tan chảy rồi tái tạo dưới tác động của X-03 và năng lượng vũ trụ. Lớp da người của hắn nứt ra, lộ ra những mảng vảy màu xám bạc. Hắn không còn là Hà Tiểu Lục của thế giới cũ nữa.
Hắn nhìn về phía căn phòng của mình, giờ đây đã là một khối thép vững chãi giữa đống đổ nát của thành phố.
"kết thúc tại đây."Hắn thì thầm, giọng nói giờ đây không còn mang chút hơi ấm nào của con người. "Tôi đã cho mẹ con em sự sống. Giờ là lúc tôi đi lấy cái chết cho kẻ thù."
Hắn lao mình vào bóng tối, hướng về phía thanh Đế binh đang cắm xuống mặt đất, để lại phía sau một mái ấm đã trở thành một pháo đài cô độc, và một lời hứa sẽ bảo vệ họ cho đến hơi thở cuối cùng của quái vật.