Chương 20: Cú Tát

Thành phố lúc này không còn là bê tông cốt thép, nó là một lò mổ khổng lồ.

Máu của hàng triệu sinh linh không thấm vào đất, mà bị một lực hút vô hình kéo về trung tâm quảng trường, tạo thành một hồ máu sôi sùng sục, bốc lên những sợi tơ hồng nhạt đan xen thành một kén máu khổng lồ.

Bên trong cái kén đó, thanh Đế binh thứ sáu" Huyết Thần Kiếm" đang nhịp đập như một trái tim thực thụ.

Hà Tiểu Lục đáp xuống bờ hồ máu.

Dưới nhãn quan của Vạn Vật Chi Nhãn, hắn không thấy sự kinh tởm, hắn thấy một nguồn năng lượng sinh học khổng lồ đang chờ được định hình.

Theo mệnh lệnh của Hệ thống điều hành tối thượng, hắn bước vào hồ máu.

Lớp vảy bạc tím trên người hắn rẽ nước mà đi, uy nghiêm như một vị thần chết đang đi tắm gội.

Nhưng ngay khi hắn chạm tay vào cái kén, một sự biến đổi mà chính "Hệ thống" trong hắn cũng không lường trước được đã xảy ra.

“Kẻ mang năm thần khí... ngươi đã không còn gì để tế tự cho ta.”

Một giọng nói ma mị, đầy sự thèm khát vang lên.

“Ngươi không còn cảm giác, không còn tiếng nói, không còn tự do. Ngươi chỉ là một cái vỏ rỗng. Ta không ăn cái vỏ. Ta cần thứ mà cái vỏ đó đang bảo vệ.”

Hà Tiểu Lục khựng lại. Lần đầu tiên, cỗ máy sinh học trong hắn gặp phải một yêu cầu nằm ngoài thuật toán.

Huyết Thần Kiếm không lấy đi thứ gì của hắn.

Nó phóng ra một sợi tơ huyết sắc, xuyên không gian, nối thẳng về phía "Pháo đài thép".

“Cái giá của thanh kiếm này... là Sự Hiến Tế của Huyết Nhục Đồng Nguồn. Ta cần một phần sinh mệnh của kẻ mang dòng máu của ngươi để rèn đúc lưỡi kiếm.”

Tại căn phòng trọ, Linh đang ôm con gái vào lòng.

Đột nhiên, đứa bé thét lên một tiếng đau đớn. Một vệt máu đỏ tươi từ ngực con bé trào ra, hóa thành một sợi dây liên kết vô hình bay vút ra cửa sổ, hướng về phía quảng trường.

Linh điên cuồng ôm lấy con, dùng tay bịt vết thương nhưng máu vẫn cứ tuôn ra, không phải do vết cắt vật lý, mà là do sự rút tỉa linh hồn.

Nàng nhìn thấy bóng dáng Hà Tiểu Lục trên bầu trời qua khe cửa, nàng gào lên trong vô vọng:

"Hà Tiểu Lục! Anh đang làm gì thế này? Anh đang giết con mình đấy! Dừng lại đi!"

Hà Tiểu Lục đứng giữa hồ máu. Ý thức siêu thần của hắn nhận được cảnh báo:

[Phát hiện: Mục tiêu bảo vệ số 2 (CON) đang mất 15% sinh mệnh lực/phút.
+ Nguyên nhân: Quá trình kết nối Huyết Thần Kiếm.
+ Phân tích: Nếu quá trình hoàn tất, Mục tiêu bảo vệ số 2 sẽ rơi vào trạng thái chết lâm sàng vĩnh viễn.
+ Mục tiêu ưu tiên: Nắm giữ Đế binh để bảo vệ tổng thể pháo đài.
+ Nghịch lý đạo đức: Bảo vệ pháo đài bằng cách tiêu diệt đối tượng bên trong pháo đài.]

Đây chính là cú bẻ gãy mô thức bảo vệ của Hà Tiểu Lục.

Kiếp trước, hắn hi sinh chính mình để bảo vệ họ.

Kiếp này, để đạt được sức mạnh tối thượng nhằm bảo vệ họ khỏi thế giới bên ngoài, hắn buộc phải trở thành kẻ trực tiếp xâm hại họ.

Hệ thống điều hành trong hắn bắt đầu hoạt động điên cuồng để tìm lối thoát.

Nhưng quy luật của Đế binh là tuyệt đối.

Hắn nhìn thấy đứa trẻ trong ảo ảnh của Vạn Vật Chi Nhãn.

Con bé đang lịm dần đi.

Gương mặt nó trắng bệch, đôi tay nhỏ bé quờ quạng tìm cha.

Lúc này, một mảnh tàn dư linh hồn của Hà Tiểu Lục , thứ bị Lôi Thần Trùy giam cầm , đột ngột bùng nổ.

Sức mạnh của sự hối hận và tình phụ tử nguyên thủy đã tạo ra một đoản mạch trong hệ thống lạnh lẽo của thần linh.

Hắn không dừng quá trình thu nạp kiếm. Thay vào đó, hắn làm một việc điên rồ: Đảo ngược dòng chảy.

Hắn dùng Thanh Đế Trường Sinh (sức mạnh sự sống) để nối mình với đứa trẻ, và dùng Huyết Thần Kiếm để rút máu của chính mình bù đắp vào khoảng trống của con bé.

“Ngươi định thay thế vật hiến tế?”

Thanh kiếm cười lạnh.

“Máu của ngươi là máu tím của quái vật, nó sẽ cứu được mạng con bé, nhưng nó sẽ Nguyền Rủa con bé. Nó sẽ khiến đứa trẻ không bao giờ lớn lên được nữa, mãi mãi kẹt trong hình hài này, và mang theo hơi thở của quỷ dữ suốt đời.”

Hà Tiểu Lục không quan tâm. Hắn không còn tiếng nói để trả lời, không còn tự do để chọn cách tốt đẹp hơn. Hắn chỉ còn một bản năng duy nhất đã biến dạng: Bằng mọi giá, nó phải sống.

XOẠT!

Huyết Thần Kiếm cắm thẳng vào ngực Hà Tiểu Lục.

Máu tím của hắn phun ra, hòa quyện với sợi tơ máu đỏ của con gái. Một sự trao đổi tàn khốc diễn ra.

Hà Tiểu Lục nhận lấy Huyết Thần Kiếm, nhưng hắn cũng nhận lấy một vết thương không bao giờ lành ở ngực.

Và ở pháo đài thép, đứa bé đã ngừng chảy máu. Nó mở mắt ra, nhưng đôi mắt của nó không còn là màu đen trong trẻo của trẻ thơ, mà lóe lên một tia sáng tím rợn người.

Con bé nhìn mẹ mình, nhưng thay vì gọi "Mẹ", nó chỉ phát ra một tiếng gầm gừ nhỏ trong cổ họng.

Hà Tiểu Lục trở về.

Hắn đứng trước cửa phòng. Lần này, cửa không khóa.

Linh đứng đó, trên tay nàng là đứa con gái đang biến đổi ,con bé mọc ra những chiếc răng nanh nhỏ và làn da trở nên xám ngắt.

Linh nhìn Hà Tiểu Lục với ánh mắt không còn là sự tuyệt vọng, mà là một sự căm hận tột cùng.

"Anh đã cứu nó... nhưng anh đã biến nó thành thứ gì thế này?"

Nàng run rẩy chỉ vào đứa trẻ.

"Tôi thà để nó chết đi như một con người, còn hơn sống như một con quái vật dưới sự bảo vệ của anh!"

Nàng lao tới, tát mạnh vào gương mặt vô cảm của hắn.

Cái tát ấy không đau.

Hệ thống của hắn thậm chí không thèm ghi nhận đó là một đòn tấn công. Nhưng lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, Hà Tiểu Lục nhìn thấy kết quả của sự bảo vệ của mình là một Sai Lầm.

Hắn đã cứu được mạng sống của con, nhưng hắn đã hủy hoại linh hồn của nó.

Hắn đã giữ được pháo đài, nhưng hắn đã biến những người bên trong thành những tù nhân bị nguyền rủa.

Hà Tiểu Lục lùi lại một bước. Vạn Vật Chi Nhãn của hắn nhìn thấy đứa con gái đang nhìn mình bằng ánh mắt thèm khát máu thịt ,bản năng của một nhiễm thể bán phần.

Hắn đã trở thành kẻ bảo vệ vĩ đại nhất, và cũng là kẻ tội đồ lớn nhất đối với gia đình mình.

Cỗ máy trong hắn ghi nhận:

[Trạng thái pháo đài: An toàn 100%.
+ Chỉ số hạnh phúc của mục tiêu: 0%.
+ Kết luận: Thuật toán bảo vệ cần điều chỉnh.]

Hắn quay lưng đi vào bóng tối hành lang.

Hắn mang theo" Huyết Thần Kiếm" thanh kiếm được rèn bằng sự đau khổ của con gái hắn.

Lần đầu tiên, bi kịch không còn là việc hắn mất đi thứ gì của bản thân, mà là việc hắn nhìn thấy sự hi sinh của mình đang nghiền nát những người hắn yêu thương theo cách tàn bạo nhất.

Hắn bước đi, bóng đen dài dằng dặc.

Ở phía xa, thanh Đế binh thứ bảy "Minh Vương Trại " đang kêu gọi.

Và hắn biết, để cứu vãn lỗi lầm này, hắn có lẽ sẽ phải làm điều tồi tệ hơn nữa.
 
Chương 21: Độc ác

Mưa máu từ hồ trung tâm đã tạnh, nhưng không gian quanh khu chung cư cũ giờ đây bao trùm bởi một màn sương xám của tử khí.

Hà Tiểu Lục ngồi trên ban công, thanh Huyết Thần Kiếm cắm ngay bên cạnh.

Mỗi nhịp đập của kiếm phát ra ánh sáng đỏ lòm, đồng bộ với nhịp tim đập loạn xạ của đứa trẻ bên trong phòng.

Hà Tiểu Lục không nhìn vào hư không nữa.

Con mắt thứ ba trên trán hắn "Vạn Vật Chi Nhãn" đang dán chặt vào đứa con gái qua lớp tường thép.

[Phân tích đối tượng (CON):
+Trạng thái: Nhiễm thể bán phần (Dị chất tím chiếm 68% hệ tuần hoàn).
+ Xu hướng: Mất kiểm soát ý thức cấp độ 4. Khát vọng săn mồi đang tăng cao.
+ Dự báo: Trong 12 giờ tới, đối tượng sẽ tấn công sinh mệnh thể gần nhất (MẸ).]

Cỗ máy sinh học trong Hà Tiểu Lục bắt đầu tính toán.

Hắn đã dùng máu của mình để cứu mạng con bé, nhưng đó là thứ máu đã bị biến chất qua năm thanh Đế binh.

Nó quá mạnh, quá hung hiểm đối với một cơ thể phàm trần.

Hắn không cứu con, hắn chỉ đang "nuôi dưỡng" một con quỷ trong hình hài đứa trẻ.

Bên trong, tiếng đổ vỡ vang lên.

Linh hét lên một tiếng thất thanh nhưng nhanh chóng bị nén lại.

Qua nhãn quan thấu thị, Hà Tiểu Lục thấy đứa con gái đang gầm gừ, móng tay sắc lẹm của nó đã cào nát cánh tay của mẹ.

Linh không chạy trốn, nàng chỉ ôm chặt lấy đứa bé, nước mắt trào ra, miệng lẩm bẩm: "Không sao, mẹ đây... đừng sợ, con ơi..."

Một xung nhịp điện từ chạy qua não bộ Hà Tiểu Lục. Lôi Thần Trùy rung động.

Hắn đứng dậy. Hắn không thể đứng nhìn "Mục tiêu bảo vệ số 1" bị "Mục tiêu bảo vệ số 2" xé xác. Nhưng hắn cũng không thể ra tay giết chết đứa con mà hắn đã đánh đổi cả linh hồn để mang về từ cõi chết.

Có một lối thoát duy nhất. Một truyền thuyết từ kiếp trước về thanh Đế binh thứ bảy: Minh Vương Trại - Chiếc Lồng Của Linh Hồn.

Thần khí này không nằm ở thế giới thực.

Nó nằm ở "Minh Giới " vùng không gian kẹt giữa sự sống và cái chết, nơi những linh hồn không thể siêu thoát bị giam cầm.

Minh Vương Trại có khả năng tách biệt hoàn toàn phần "người" và phần "quỷ" trong một sinh thể, đóng băng phần quỷ lại để linh hồn được ngủ yên.

Nhưng cái giá để mở cửa Minh Giới là một sự sỉ nhục đối với mọi quy tắc đạo đức.

“Muốn mượn lồng của Minh Vương? Ngươi phải tế nạp Công Đức của mình.”

Tiếng nói từ cõi hư vô vang lên, trầm đục và thối rữa.

“Nhưng ngươi không có công đức. Ngươi chỉ có tội ác. Vậy nên, ngươi phải làm một việc: Giết chết 10.000 sinh mệnh vô tội đang thoi thóp để làm bậc thang dẫn xuống u đô.”

Hà Tiểu Lục bước ra khỏi khu chung cư. Hắn di chuyển đến khu trại tị nạn lớn nhất thành phố nằm ở phía Tây, nơi hàng vạn người đang nương tựa vào nhau dưới sự bảo vệ yếu ớt của quân đội. Họ là những người già, phụ nữ, những kẻ không có sức mạnh thức tỉnh, đang chờ đợi một phép màu.
Hà Tiểu Lục đứng trên một tòa cao ốc nhìn xuống.

[ Phân tích: 12.450 mục tiêu.
+ Xác suất sống sót tự nhiên: 2%.
+ Giá trị sử dụng: 0.
+ Mục đích: Vật tế để lấy Minh Vương Trại cứu con gái.]

Bản năng người trong hắn hét lên: Mày là ai? Mày đang định làm gì? Mày giết hàng vạn người lạ để cứu một đứa trẻ đã hóa quỷ sao?

Nhưng hệ thống điều hành tối thượng đã ghi đè lên tất cả. Đối với Hà Tiểu Lục lúc này, thế giới được chia làm hai phần: Gia đình hắn và Phần còn lại. Cân mạch đạo đức đã biến mất. Chỉ còn lại thuật toán hiệu quả nhất.

Hắn giơ Lôi Thần Trùy lên trời. Huyết Thần Kiếm rít lên sự thèm khát.

“Vạn Thiên Lôi Sát - Huyết Vũ!”

Một cơn mưa sét tím pha lẫn huyết sắc trút xuống khu trại tị nạn.

Không có sự phản kháng, chỉ có những tiếng thét ngắn ngủi bị dập tắt bởi những vụ nổ điện từ.

Máu chảy thành sông, chảy ngược về phía Hà Tiểu Lục, tạo thành một con đường màu đỏ thẫm dẫn thẳng xuống lòng đất.

Hắn bước đi trên xác người. Mỗi bước chân của hắn nặng trĩu những oan hồn, nhưng đôi mắt hắn vẫn phẳng lặng như mặt nước mùa thu. Hắn đã thực hiện một tội ác không thể dung thứ, một vụ thảm sát quy mô lớn chỉ để đổi lấy một cơ hội mong manh.

Ở cuối con đường máu, một chiếc lồng bằng xương trắng hiện ra. Đó là Minh Vương Trại.
Hắn nắm lấy chiếc lồng.

“Ngươi đã giao nộp sự lương thiện cuối cùng. Cái giá của Minh Vương Trại là Sự Ruồng Bỏ Của Ánh Sáng. Từ giờ trở đi, bóng tối sẽ là bạn của ngươi, mặt trời sẽ thiêu đốt ngươi, và bất cứ ai chạm vào ngươi cũng sẽ bị nhiễm tử khí của Minh giới.”

Hà Tiểu Lục không quan tâm. Hắn thu chiếc lồng vào ngực, quay trở về pháo đài.

Hắn đứng giữa căn phòng. Linh nhìn hắn, rồi nhìn xuống đôi bàn tay đen kịt tử khí của chồng mình.

Nàng ngửi thấy mùi máu của hàng vạn người trên áo khoác hắn. Nàng nhìn thấy con mắt thứ ba của hắn đang nhìn đứa con gái như nhìn một món đồ cần sửa chữa.

"Anh đã làm gì..." Linh chết lặng.

Hà Tiểu Lục không thể nói. Hắn chỉ vung tay, Minh Vương Trại bay ra, bao trùm lấy đứa bé. Ánh sáng xám bao phủ cơ thể nhỏ bé đang gào thét. Phần quỷ bị hút vào trong lồng xương, đóng băng lại thành một khối tinh thể tím. Phần linh hồn nhỏ bé của con gái hắn hiện ra, nhợt nhạt và yếu ớt, chìm vào giấc ngủ sâu trong lòng chiếc lồng.

Đứa bé không còn là quái vật. Nhưng nó cũng không còn là một con người sống động.

Nó là một thực thể bị giam cầm trong trạng thái "chết giả" vĩnh viễn cho đến khi mạt thế kết thúc.

Linh lao tới ôm lấy chiếc lồng xương, nàng nhìn đứa con nằm im lìm bên trong, rồi nhìn Hà Tiểu Lục.

"Anh bảo vệ chúng tôi như thế này sao?"

Nàng cười, một điệu cười điên dại.

"Anh giết cả thế giới để con anh sống trong một cái lồng xương? Anh biến tôi thành góa phụ của một vị thần giết người? Hà Tiểu Lục, anh không cứu chúng tôi. Anh đang tra tấn chúng tôi!"

Nàng cầm một mảnh kính vỡ, đâm mạnh vào ngực Hà Tiểu Lục.

Mảnh kính vỡ tan khi chạm vào lớp vảy. Hà Tiểu Lục đứng đó, bóng tối từ Minh Vương Trại bắt đầu lan tỏa quanh người hắn. Lời nguyền đã ứng nghiệm.

Ánh đèn trong phòng khi chạm vào da hắn bỗng vụt tắt. Hắn trở thành một hố đen giữa căn phòng.
Linh rú lên khi thấy bàn tay mình chạm vào vai hắn bắt đầu khô héo và thối rữa do tử khí. Nàng sợ hãi lùi lại, nhìn chồng mình như nhìn chính hiện thân của địa ngục.

Hà Tiểu Lục lùi ra ban công. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình. Hắn đã nắm giữ 7 thanh Đế binh.
Hắn đã cứu được con gái (theo cách của một cỗ máy), nhưng hắn đã tự tay cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng với vợ mình. Nàng không còn hận hắn nữa, nàng đang Sợ hắn. Nàng sợ chính hơi thở của người chồng đã từng là cả thế giới của nàng.

Hà Tiểu Lục đứng dưới màn đêm, nơi mặt trăng máu đang lên cao. Hắn biết, thanh Đế binh thứ tám " Nhân Hoàng Mạo" sắp xuất hiện. Và đó là thanh binh yêu cầu sự phục tùng của cả nhân loại.

Hắn đã là quỷ của Minh giới, là thần của sấm sét, là kẻ giết người hàng loạt. Liệu hắn có thể trở thành "Hoàng" của nhân loại? Hay hắn sẽ chỉ là kẻ độc tài đứng trên đống xương khô của chính những người mình muốn bảo vệ?

"Ta... là... gì?"

Một lần nữa, câu hỏi đó hiện lên, nhưng lần này nó bị nhấn chìm bởi tiếng than khóc của 10.000 oan hồn đang bám lấy gót chân hắn.
 
Back
Top