- Tham gia
- 25/8/19
- Chủ đề
- 22
- Bài viết
- 4,921
- Được Like
- 1,355
- Điểm
- 113
CHƯƠNG 10: LIÊN MINH ÁC QUỶ VÀ SỰ THẬT VỀ TRƯƠNG QUỲ
CHƯƠNG 10: LIÊN MINH ÁC QUỶ VÀ SỰ THẬT VỀ TRƯƠNG QUỲ
Giọng nói khàn đặc của Lý Nham vẫn đều đều vang lên, kéo theo một bức màn đen tối phủ xuống phòng lấy lời khai. Sự thật về mối quan hệ giữa gã tài xế và gã béo bán bánh bao khiến những người có thần kinh thép như Tổ C cũng phải rùng mình.
"Trương Quỳ vốn dĩ là một con quỷ đã được tháo xích," Lý Nham nhếch môi, để lộ hàm răng ố vàng. "Hồi trẻ, vợ gã làm nghề gái bán hoa rồi ôm tiền chạy theo nhân tình. Gã mang lòng căm hận tột cùng những người phụ nữ làm nghề đó. Khi bị tôi dùng đoạn video tống tiền, gã không những không sợ hãi mà bản năng khát máu trong gã lại được kích hoạt."
Qua lời khai của Lý Nham, sự xảo quyệt của Trương Quỳ hiện lên rõ mòn một. Trong cái thời đại những năm 2000, khi hệ thống camera an ninh của thành phố còn nghèo nàn và lỏng lẻo, Trương Quỳ đã lợi dụng triệt để những điểm mù công nghệ. Gã vô cùng tinh ranh, chỉ chọn con mồi là những cô gái tha hương cầu thực, lên thành phố làm nghề bán hoa, sống đơn độc một mình và ít khi liên lạc với gia đình dưới quê.
Mỗi tháng, gã chỉ nhắm vào một nạn nhân duy nhất. Gã theo dõi tỉ mỉ, kiên nhẫn chờ thời cơ rồi ra tay ở những khu vực hẻo lánh khác nhau. Hôm nay gã ra tay ở quận này, tháng sau gã lại dạt sang quận khác. Những cô gái tội nghiệp ấy có biến mất đột ngột thì chủ xóm trọ cũng chỉ nghĩ họ trốn nợ hoặc chuyển đi nơi khác làm ăn, chẳng ai mảy may nghi ngờ để trình báo cảnh sát.
"Nhưng ác quỷ thì luôn tham lam. Càng giết, gã càng hăng," Lý Nham run lên, không biết vì lạnh hay vì phấn khích. "Từ vài tháng một người, gã tăng lên một tháng một người, rồi ba người, bốn người. Lượng thi thể giao cho tôi nhiều lên chóng vánh. Một mình tôi ăn không hết số lượng nhiều như thế, bỏ đi thì phí của giời. Thế là tôi nảy ra một kế hoạch."
Một vòng lặp tội ác kinh tởm chính thức bắt đầu từ đó. Lý Nham đem số thịt người thừa chặt nhỏ, lọc kỹ rồi đóng gói đem bán cho Mã Đức Hậu ở khu ổ chuột ngoại vi, dưới cái mác "thịt lợn rừng đánh bẫy lén bán với giá hời". Mã Đức Hậu ham lời liền mua đi bán lại, giao số thịt đó cho Vương Đồ Tể ở chợ đầu mối nông sản phía Tây. Vương Đồ Tể dùng hóa chất tẩy mùi thối, rồi cuối cùng lại bán rẻ số thịt đó cho chính... tiệm bánh bao của Trương Quỳ.
Kẻ thủ ác đi săn người, phân xác, rồi vòng vo một hồi lại tự tay mua lại số thịt của những nạn nhân do chính mình sát hại. Gã an nhiên đem số thịt đó băm nhỏ làm nhân bánh bao, bán cho hàng trăm thực khách qua đường mỗi ngày để kiếm tiền lời.
Còn đống xương cốt thừa, chỉ vì để tiết kiệm tiền đổ rác, gã lén đào hố chôn toàn bộ ở bãi đất hoang phía sau nhà gã. Rồi không rõ thế nào mà trong một lần gom đống 'rác' di vật đem chôn, gã bất cẩn để tờ biên lai mua đồ ở siêu thị rớt vào lẫn chung với nhau mà không hề hay biết. Sau này mưa xuống, đất cát sụt lở, mùi hôi bốc lên mới làm con chó cưng của người ta ngửi thấy rồi cào lên.
Bên ngoài phòng thẩm vấn, bình minh của một ngày mới lại lên. Phố xá ngoài kia lại bắt đầu nhộn nhịp, người xe qua lại như thoi đưa, cuộc sống đô thị vẫn tiếp diễn một cách bình thường. Nhưng trong văn phòng Tổ C, bầu không khí đặc quánh sự ghê tởm.
Lưu Thư Hân đập mạnh tay xuống bàn kính, mắt đỏ ngầu vì tức giận: "Hai con quỷ này không phải là người nữa rồi!"
Chu Trình ngồi ở góc phòng, gương mặt khờ khạo trắng bệch ra vì sợ hãi, cậu lí nhí nói: "Hèn... hèn chi cái bánh bao hôm qua mùi vị lạ thế. May mà em hắt xì làm rơi, không thì..."
Lý Kiến Trung đứng thẳng dậy, chỉnh lại chiếc bao súng bên sườn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào bản hồ sơ lời khai vừa hoàn thành: "Vòng lặp tội ác đã rõ ràng. Nhưng chúng ta vẫn thiếu một thứ cốt lõi để đóng hòm vụ án này: Vật chứng trực tiếp của các nạn nhân. Trương Quỳ vẫn chưa chịu khai nơi giấu di vật. Bách Tuyết, Thư Hân, vào phòng thẩm vấn lần hai. Chúng ta phải bẻ gãy gã béo một lần nữa!"
Giọng nói khàn đặc của Lý Nham vẫn đều đều vang lên, kéo theo một bức màn đen tối phủ xuống phòng lấy lời khai. Sự thật về mối quan hệ giữa gã tài xế và gã béo bán bánh bao khiến những người có thần kinh thép như Tổ C cũng phải rùng mình.
"Trương Quỳ vốn dĩ là một con quỷ đã được tháo xích," Lý Nham nhếch môi, để lộ hàm răng ố vàng. "Hồi trẻ, vợ gã làm nghề gái bán hoa rồi ôm tiền chạy theo nhân tình. Gã mang lòng căm hận tột cùng những người phụ nữ làm nghề đó. Khi bị tôi dùng đoạn video tống tiền, gã không những không sợ hãi mà bản năng khát máu trong gã lại được kích hoạt."
Qua lời khai của Lý Nham, sự xảo quyệt của Trương Quỳ hiện lên rõ mòn một. Trong cái thời đại những năm 2000, khi hệ thống camera an ninh của thành phố còn nghèo nàn và lỏng lẻo, Trương Quỳ đã lợi dụng triệt để những điểm mù công nghệ. Gã vô cùng tinh ranh, chỉ chọn con mồi là những cô gái tha hương cầu thực, lên thành phố làm nghề bán hoa, sống đơn độc một mình và ít khi liên lạc với gia đình dưới quê.
Mỗi tháng, gã chỉ nhắm vào một nạn nhân duy nhất. Gã theo dõi tỉ mỉ, kiên nhẫn chờ thời cơ rồi ra tay ở những khu vực hẻo lánh khác nhau. Hôm nay gã ra tay ở quận này, tháng sau gã lại dạt sang quận khác. Những cô gái tội nghiệp ấy có biến mất đột ngột thì chủ xóm trọ cũng chỉ nghĩ họ trốn nợ hoặc chuyển đi nơi khác làm ăn, chẳng ai mảy may nghi ngờ để trình báo cảnh sát.
"Nhưng ác quỷ thì luôn tham lam. Càng giết, gã càng hăng," Lý Nham run lên, không biết vì lạnh hay vì phấn khích. "Từ vài tháng một người, gã tăng lên một tháng một người, rồi ba người, bốn người. Lượng thi thể giao cho tôi nhiều lên chóng vánh. Một mình tôi ăn không hết số lượng nhiều như thế, bỏ đi thì phí của giời. Thế là tôi nảy ra một kế hoạch."
Một vòng lặp tội ác kinh tởm chính thức bắt đầu từ đó. Lý Nham đem số thịt người thừa chặt nhỏ, lọc kỹ rồi đóng gói đem bán cho Mã Đức Hậu ở khu ổ chuột ngoại vi, dưới cái mác "thịt lợn rừng đánh bẫy lén bán với giá hời". Mã Đức Hậu ham lời liền mua đi bán lại, giao số thịt đó cho Vương Đồ Tể ở chợ đầu mối nông sản phía Tây. Vương Đồ Tể dùng hóa chất tẩy mùi thối, rồi cuối cùng lại bán rẻ số thịt đó cho chính... tiệm bánh bao của Trương Quỳ.
Kẻ thủ ác đi săn người, phân xác, rồi vòng vo một hồi lại tự tay mua lại số thịt của những nạn nhân do chính mình sát hại. Gã an nhiên đem số thịt đó băm nhỏ làm nhân bánh bao, bán cho hàng trăm thực khách qua đường mỗi ngày để kiếm tiền lời.
Còn đống xương cốt thừa, chỉ vì để tiết kiệm tiền đổ rác, gã lén đào hố chôn toàn bộ ở bãi đất hoang phía sau nhà gã. Rồi không rõ thế nào mà trong một lần gom đống 'rác' di vật đem chôn, gã bất cẩn để tờ biên lai mua đồ ở siêu thị rớt vào lẫn chung với nhau mà không hề hay biết. Sau này mưa xuống, đất cát sụt lở, mùi hôi bốc lên mới làm con chó cưng của người ta ngửi thấy rồi cào lên.
Bên ngoài phòng thẩm vấn, bình minh của một ngày mới lại lên. Phố xá ngoài kia lại bắt đầu nhộn nhịp, người xe qua lại như thoi đưa, cuộc sống đô thị vẫn tiếp diễn một cách bình thường. Nhưng trong văn phòng Tổ C, bầu không khí đặc quánh sự ghê tởm.
Lưu Thư Hân đập mạnh tay xuống bàn kính, mắt đỏ ngầu vì tức giận: "Hai con quỷ này không phải là người nữa rồi!"
Chu Trình ngồi ở góc phòng, gương mặt khờ khạo trắng bệch ra vì sợ hãi, cậu lí nhí nói: "Hèn... hèn chi cái bánh bao hôm qua mùi vị lạ thế. May mà em hắt xì làm rơi, không thì..."
Lý Kiến Trung đứng thẳng dậy, chỉnh lại chiếc bao súng bên sườn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào bản hồ sơ lời khai vừa hoàn thành: "Vòng lặp tội ác đã rõ ràng. Nhưng chúng ta vẫn thiếu một thứ cốt lõi để đóng hòm vụ án này: Vật chứng trực tiếp của các nạn nhân. Trương Quỳ vẫn chưa chịu khai nơi giấu di vật. Bách Tuyết, Thư Hân, vào phòng thẩm vấn lần hai. Chúng ta phải bẻ gãy gã béo một lần nữa!"
