Trinh thám Tổ C: Kiến trúc sư bóng đêm - MULARUNG91

MUALARUNG91

Tác giả
Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Chủ đề
22
Bài viết
4,921
Được Like
1,355
Điểm
113
Tên truyện: TỔ C - KIẾN TRÚC SƯ BÓNG ĐÊM
image_b99c398a.png

Tác giả: @MUALARUNG91
Thể loại: Trinh thám, Tâm lý tội phạm, Ẩn sát, Giả heo ăn thịt hổ, Hài hước đô thị
Số chương: Chưa rõ
Tình trạng: Đang tiến hành

Văn án:
Thể loại: Trinh thám, Tâm lý tội phạm, Ẩn sát, Giả heo ăn thịt hổ, Hài hước đô thị.
Bối cảnh: Những năm 2000 – Thời đại công nghệ còn lỏng lẻo và đầy rẫy điểm mù.

Tổ C hình sự là nơi tập hợp những cảnh sát quái kiệt: một đội trưởng có đôi "mắt chim ưng" sắc bén, một "ô dù" tinh anh luật pháp, một chị đại giỏi võ cuồng bạo, một lão cảnh sát có trí nhớ siêu phàm, và một gã mật thám mang diện mạo lưu manh.

Sự xuất hiện của Chu Trình – cậu lính mới khờ khạo, ngốc nghếch và hậu đậu – đã khuấy đảo cả đội. Nhưng kỳ lạ thay, cứ mỗi khi vụ án phân xác kinh hoàng rơi vào bế tắc, những hành động "vô tình" đầy ngớ ngẩn của Chu Trình lại trở thành chìa khóa vàng phá án.

Vụ án khép lại, ác quỷ đền tội. Không một ai biết rằng, tất cả không phải là sự trùng hợp.

Đêm muộn, gã lính mới khờ khạo ấy tháo kính, lộ ra ánh mắt lạnh lùng của một thiên tài thao túng tâm lý. Chính cậu ta là Kẻ Kiến Trúc giấu mặt sau màn hình máy tính, kẻ đã gián tiếp thiết kế toàn bộ tội ác và biến cả cảnh sát lẫn hung thủ thành những quân cờ trong trò chơi của riêng mình.

"Quân cờ đầu tiên đã dọn dẹp xong. Trò chơi tiếp theo, bắt đầu thôi."

Ném đá thì vô đây nhá: DS truyện của tui nà!
 
Sửa lần cuối:
PHẦN I: TIỆM BÁNH BAO NHÂN THỊT NGƯỜI
CHƯƠNG 1: LÍNH MỚI NAI TƠ – CHU TRÌNH
CHƯƠNG 1: LÍNH MỚI NAI TƠ – CHU TRÌNH

Chiếc xe đạp Thống Nhất màu xanh thẫm tróc sơn rỉ sét kêu lên những tiếng lạch cạch khô khốc khi lăn bánh qua gờ xi măng của cổng phân đội hình sự.

Bầu trời thành phố những năm 2000 đầy những đường dây điện chằng chịt như mạng nhện. Tiếng còi xe máy Babetta và những chiếc Honda Dream đời cũ vọng lại từ con phố lớn tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của một đô thị đang chuyển mình. Cơn mưa rào ban sáng vừa dứt. Nền đất trước sân cục cảnh sát vẫn còn ẩm ướt, đọng vài vũng nước đục.

Chu Trình nghiêng người dắt xe vào góc cây bàng già. Chiếc xe cà tàn, xích líp lỏng lẻo chực rơi, nhưng nếu có một chuyên gia cơ khí đứng ở đây, họ sẽ kinh ngạc khi nhìn vào trục bánh xe bóng loáng chất liệu hợp kim siêu nhẹ. Cậu lính mới khờ khạo lóng ngóng đẩy chân chống, khiến chiếc xe đổ rầm vào hàng rào bảo vệ. Chu Trình giật mình, bối rối đỡ xe lên, dẫm cả đôi giày vải Thượng Hải vào vũng bùn nhỏ bên cạnh. Cậu vội vã bước đi, hoàn toàn không chú ý đến những vệt lốp xe mình vừa để lại trên nền đất mềm. Đó không phải vệt lốp xe đạp thô sơ, mà là hoa văn đan chéo phức tạp, bám đường cực tốt của loại lốp xe đua địa hình chuyên dụng, có giá bằng cả năm tiền lương của một cảnh sát thông thường.

Chu Trình ôm một chồng hồ sơ cao quá cằm, tay kia còn chật vật xách theo một cốc cà phê sữa đá pha trong chiếc ca nhựa mỏng. Cậu vừa đi vừa thở hổn hển, chiếc áo sơ mi đồng phục rộng thùng thình bay phần phật, nút áo dưới cùng còn cài lệch sang lỗ bên cạnh.

"Nào, tránh đường, tránh đường giùm em với ạ!" Chu Trình lí nhí gọi khi đi ngang qua hai người dân đang đứng đợi giải quyết thủ tục ở hành lang.

Bước chân lóng ngóng của cậu đưa thẳng vào cửa phòng làm việc của Tổ C thuộc phân đội hình sự. Ngay ngưỡng cửa là tấm thảm chùi chân bằng xơ dừa cũ kỹ đã rách góc. Bựt. Mũi giày vải của Chu Trình vấp chặt vào lỗ thủng. Trọng tâm cơ thể mất đà. Cậu lính mới kêu lên một tiếng "Á!" thảm thiết, cả thân người lao thẳng về phía trước như một mũi tên rời cung.

Chồng hồ sơ bay tán loạn như bướm lượn giữa không trung. Nhưng hướng lao của cốc cà phê trên tay cậu mới thực sự là một thảm họa.

Bép!

Chất lỏng màu nâu sẫm kèm theo những viên đá nhỏ bắn ra một quỹ đạo chuẩn xác, đổ ụp xuống chiếc bàn làm việc gỗ ép ở chính giữa phòng. Toàn bộ lượng nước đổ thẳng vào tập hồ sơ mật có đóng dấu đỏ mà Đội trưởng Lý Kiến Trung đang đọc dở.

Căn phòng rộng chừng ba mươi mét vuông đột ngột rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng những viên đá viên lăn lóc cóc trên mặt bàn và tiếng cà phê nhỏ tong tòng xuống nền gạch hoa sứt sẹo.

Lý Kiến Trung vẫn ngồi im chân bất biến dẫu trời sập. Ông chú ý giữ vững lý trí tuyệt đối với hơn mười năm kinh nghiệm xương máu. Gương mặt ông sạm đen, nghiêm nghị, không lộ chút cảm xúc. Đôi mắt sắc bén như chim ưng khẽ nheo lại. Ông nhìn vệt nước nâu đang loang loang làm nhòe đi những dòng chữ viết tay trên tài liệu, rồi từ từ ngước mắt lên nhìn thủ phạm.

Chu Trình lúc này đang bò rạp dưới đất, vội vàng gom lại mấy tờ giấy lộn. Cậu ngẩng cái đầu bù xù lên, chạm phải ánh mắt lạnh thấu xương của đội trưởng thì rụt cổ lại. Cậu gãi đầu, cười trừ một cách khờ khạo, buột miệng nói thẳng tuột bằng giọng ngây ngô:

"Cháu xin lỗi chú Trung... À quên, báo cáo Đội trưởng! Cháu nghe các tiền bối ở trường bảo chú có đôi mắt chim ưng tinh tường lắm, một con ruồi bay qua chú cũng bắt được. Cháu cứ nghĩ... cứ nghĩ là với phản xạ của chú thì chú phải né được cốc cà phê này rồi chứ ạ?"

Khụ!

Lão Trần – Trần Trung Cang, một lão cảnh sát sắp về hưu đang ngồi còng lưng bên chồng sổ sách cũ – không nhịn được liền bật cười ha hả. Tiếng cười của ông như mồi lửa châm vào thùng thuốc nổ. Tôn Bách Tuyết, gã cảnh sát năm năm kinh nghiệm đang ngậm ngửa cổ ngụm nước trà xanh, nghe câu nói ngây ngô của Chu Trình liền sặc sụa.

Phụt!

Toàn bộ ngụm nước trong miệng Bách Tuyết phun thẳng một đường cầu vồng vào sau lưng Lưu Thư Hân – nữ cảnh sát duy nhất của đội, người vừa xách ấm nước nóng bước ngang qua.

Nụ cười trên môi Bách Tuyết đông cứng.

Lưu Thư Hân đứng khựng lại. Sát khí vô hình từ bờ vai săn chắc của cô tỏa ra bao trùm cả căn phòng. Cô không nói một lời, đặt mạnh ấm nước xuống bàn, xoay người lại với tốc độ của một vận động viên tán thủ chuyên nghiệp.

"Ơ... chị Hân, em không cố ý..." Bách Tuyết lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.

"Không cố ý cái đầu cậu!"

Thư Hân gầm lên một tiếng hào sảng. Cô thò tay túm chặt lấy mớ tóc gáy của Bách Tuyết, ấn chúi đầu gã xuống mặt bàn làm việc đầy bụi, ra tay điêu luyện khóa ngược hai tay gã ra sau. Bách Tuyết la oai oái, tiếng kêu cứu mạng nửa thật nửa giả vang vang khắp hành lang: "Đội trưởng cứu em! Lão Trần cứu cháu! Con cọp cái này lại nổi điên rồi!"

Mọi người trong văn phòng đều cười xòa. Cảnh tượng này xảy ra như cơm bữa. Mỗi ngày Bách Tuyết không chọc ngoáy để Thư Hân tẩn cho một trận là gã lại thấy ngứa ngáy chân tay.

Lưu Thư Hân phủi tay, buông gã đồng nghiệp lưu manh ra rồi quay sang nhìn Chu Trình. Thấy cậu lính mới trắng trẻo, khuôn mặt nai tơ ngây thơ, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi nép vào góc tường, lòng bảo bọc của người chị đại trong cô bỗng trỗi dậy. Cô bước tới, vỗ bôm bốp vào vai Chu Trình làm cậu suýt khuỵu chân:

"Chú em mới đến đúng không? Đừng sợ, thằng Tuyết nó đùa thôi. Chị là Lưu Thư Hân. Sau này ở cái phòng này, đứa nào bắt nạt em cứ bảo chị, chị bảo kê hết!"

Bộp.

Một cuộn báo cũ gõ nhẹ lên đầu Thư Hân. Lý Kiến Trung đã đứng dậy từ lúc nào, tay cầm cuộn báo, giọng nói trầm thấp vang lên: "Cảnh cục chứ không phải cái chợ. Cô là cảnh sát hình sự chứ không phải dân anh chị ngoài bến xe mà đòi bảo kê với bảo thủ. Mau dọn cái đống hỗn độn này đi."

Nói rồi, ông quay lưng đi vào phòng trong để đổi trang phục, không quên để lại một cái liếc mắt đầy ẩn ý nhìn Chu Trình.

Trong góc tối của căn phòng, Tào Quốc Đống vẫn ngồi im lặng từ đầu đến giờ. Hắn mặc chiếc áo sơ mi phẳng phiu không một nếp nhăn, cẩn thận dùng ngón tay cài lại chiếc cúc áo trên cùng sát cổ một cách ám ảnh cưỡng chế. Hắn chỉnh lại vị trí chiếc kính gọng vàng cho cân xứng tuyệt đối trên sống mũi. Ánh mắt hắn đảo qua những người đồng đội khó đỡ, mỗi người một vẻ đang rôm rả ồn ào. Hắn khẽ thở dài, nhận mệnh cười trừ.

Hắn lôi từ trong ngăn kéo ra một tập giấy biên bản bồi thường cơ sở vật chất đã được in sẵn từ bao giờ, thong thả dùng bút mực đen điền tên Chu Trình vào, rồi đẩy tập giấy về phía bàn của Lý Kiến Trung.

Hắn đẩy kính, nhàn nhạt nói: "Đội trưởng, trừ vào lương tháng này của cậu ta. Ô dù của tôi chỉ che được luật, không che được tiền cà phê bẩn hồ sơ."

Chu Trình nhìn tập giấy, mặt nghệt ra, còn Tào Quốc Đống thì chỉ khẽ nhếch môi. Gia thế của họ Tào ở cái thành phố này lớn thế nào, ai cũng biết rõ. Hắn chọn ở lại cái Tổ C rắc rối này chỉ vì hắn thích cái không khí ở đây. Bọn họ có thật sự đâm thủng trời, hắn cũng chỉ giúp chọc chỗ thủng cho lớn hơn nữa, rồi ném mớ hỗn độn ấy cho những bộ phận cấp cao hơn đi giải quyết hậu quả để thu lợi ích tốt nhất mà thôi.

Không khí náo nhiệt bỗng chốc bị xé toạc.

Reng... Reng... Reng...

Chiếc điện thoại bàn màu xanh cổ vịt đặt trên tủ tài liệu reo lên những tiếng dồn dập, chói tai.

Tôn Bách Tuyết nhanh tay chộp lấy ống nghe. Chỉ sau ba giây, nụ cười lưu manh trên mặt gã biến mất hoàn toàn. Gã bật dậy, giọng nghiêm trọng cắt ngang mọi tiếng ồn:

"Đội trưởng! Tin từ công an phường phố Tây. Có người dân đi dạo vừa gọi điện trình báo. Con chó cưng của họ vô tình cào đất, đào lên một mớ xương tại bãi đất trống bỏ hoang phía sau phố, theo chuyên viên có mặt tại đó cho biết phán đoán sơ bộ nghi ngờ là xương người!"

Lý Kiến Trung bước ra khỏi phòng trong, chiếc áo khoác cảnh phục đã mặc chỉnh tề trên người. Ánh mắt chim ưng của ông vụt sáng, quét qua cả đội:

"Tổ C, lấy thiết bị. Xuất phát ngay lập tức!"
 
CHƯƠNG 2: TIẾNG SỦA LÚC HOÀNG HÔN VÀ MẢNH XƯƠNG DƯỚI LÒNG ĐẤT
CHƯƠNG 2: TIẾNG SỦA LÚC HOÀNG HÔN VÀ MẢNH XƯƠNG DƯỚI LÒNG ĐẤT



Hoàng hôn buông xuống khu ngoại ô phố Tây bằng một màu đỏ quạch như máu pha loãng.

Bãi đất trống nằm lọt thỏm giữa những dãy nhà xưởng cũ kỹ và một bãi tập kết rác thải công nghiệp bốc mùi nồng nặc. Những năm 2000, khu vực này chưa được quy hoạch xong, hệ thống đèn đường lờ mờ chưa kịp thắp sáng đã bị bóng tối nuốt chửng. Gió chiều thổi qua rặng cỏ dại cao lút đầu người, tạo nên những tiếng xào xạc rợn gáy.

Chiếc xe Jeep chở Tổ C phanh gấp, bánh xe trượt dài trên nền đất sỏi dăm.

Xung quanh vạch chăng dây vàng cảnh báo "KHU VỰC CẤM XÂM PHẠM", hàng chục người dân hiếu kỳ từ các khu trọ nghèo gần đó đã tụ tập đông đúc. Tiếng xì xào, bàn tán nhỏ to vang lên không ngớt. Một vài người qua đường đi làm về cũng dựng chân chống xe máy ngay bên lề đường, nghển cổ nhìn vào bên trong với ánh mắt vừa tò mò vừa sợ hãi.

Cạnh chiếc xe của công an phường, một người đàn ông trung niên mặt mũi cắt không còn giọt máu đang ngồi thụp dưới đất. Tay gã run rẩy giữ chặt sợi dây xích của một con chó Golden lông vàng. Con vật lúc này vẫn không ngừng gầm gừ, móng vuốt bám đầy bùn đen, liên tục hướng về phía hố đất nông sủa lên những tiếng gâu gâu dồn dập vào khoảng không tranh tối tranh sáng.

"Nó đào trúng lúc tôi đang thả xích cho đi dạo... Tôi cứ nghĩ là củ sắn hay khúc gỗ gỗ... Ai ngờ..." Người đàn ông lắp bắp, suýt khóc khi thấy Lý Kiến Trung bước đến.

"Mọi người lùi lại! Tránh xa vạch phân cách ra!" Tôn Bách Tuyết lớn tiếng giữ trật tự. Ngoại hình giống lưu manh kết hợp với cái giọng đanh thép của gã lập tức khiến đám đông lùi lại vài bước.

Lưu Thư Hân nhanh chóng phối hợp với lực lượng địa phương, dựng thêm cọc tiêu định vị hiện trường. Trong khi đó, Chu Trình lóng ngóng xách hộp dụng cụ dấu vết bước theo sau. Cậu lính mới đi đứng thế nào lại trượt chân vào một rãnh nước thải, suýt nữa làm đổ cả chiếc hộp gỗ. Thư Hân nhanh tay túm lấy cổ áo cậu kéo lại, khẽ gắt: "Cẩn thận cái chân! Nhìn xuống đất mà đi chứ em trai!" Chu Trình rụt cổ, cười hì hì đầy khờ khạo: "Dạ, em cảm ơn chị Hân, tại bãi đất này nhiều muỗi quá làm em nhãng mắt."

Một chiếc xe cứu thương của cơ quan pháp y đỗ xịch bên cạnh.

Tôn Lê bước xuống. Nữ pháp y trẻ tuổi nổi tiếng lạnh lùng của cục cảnh sát khoác lên mình bộ đồ bảo hộ màu trắng kín mít. Cô xách theo chiếc va li chuyên dụng, ánh mắt không một gợn sóng lướt qua đống rác thải xung quanh, rồi tiến thẳng đến bên hố đất nơi con chó vừa cào lên.

Dưới ánh đèn pin cỡ lớn của cảnh sát, khúc xương đùi dài xám xịt, bám đầy đất cát và mỡ thối lộ ra, nằm trơ trọi giữa đám rễ cỏ dại bị bới tung.

Tôn Lê quỳ một gối xuống chiếc tấm bạt lót, dùng kẹp kim loại dài gắp khúc xương lên một cách điêu luyện. Cô bật chiếc đèn kính lúp cầm tay, tỉ mỉ quan sát từng góc cạnh, đặc biệt là phần đầu khớp xương. Không gian xung quanh dường như nín thở theo từng cử động của cô.

"Thế nào rồi cô Tôn?" Lý Kiến Trung trầm giọng hỏi, mắt vẫn ghim vào hố đất.

Tôn Lê không ngẩng đầu lên, giọng nói đều đều vô cảm vang lên giữa màn đêm đang buông: "Nhìn vào vết cắt ở đầu khớp đi. Vết cắt có độ nhấp nhô bề mặt không đều, xuất hiện nhiều đường rãnh song song song. Đây hoàn toàn không phải do răng động vật gặm nhấm, càng không phải vết rìu chặt. Đây là vết cưa tay. Một loại cưa thô sơ, có thể là cưa gỗ hoặc cưa sắt cầm tay."

Cô dừng lại một chút, dùng ngón tay đeo găng cao su miết nhẹ dọc thân xương rồi tiếp tục: "Nhưng điều kinh hoàng nhất nằm ở đây. Dựa vào độ mòn, kích thước cốt hóa và mật độ canxi bám trên bề mặt... Đống xương bị xáo trộn dưới hố kia không phải của một người. Ít nhất là của ba nạn nhân khác nhau. Có hai mẩu xương chậu của nữ giới, cấu trúc hẹp, và khúc xương đùi này cũng là nữ tính, tính theo mật độ khung xương, có thể phán đoán sơ bộ là một nữ tính còn khá trẻ. Nhưng muốn cho ra kết quả chính xác hơn thì cần đưa về sử dụng các thiết bị chuyên ngành để kiểm tra.

Tóm lại đây chính là một hỗn hợp xương của nhiều cá thể bị tùy ý chặt nhỏ rồi gom chung vào một hố."

Câu nói của Tôn Lê khiến mấy cảnh sát trẻ thuộc lực lượng phường rùng mình, mặt mũi tái mét. Đây rõ ràng chính là một vụ án mạng phân xác hàng loạt.

Bãi đất hoang này rộng tới cả nghìn mét vuông, lại là nơi người ta thường xuyên đổ trộm rác thải, bùn đất từ các công trình xây dựng đổ về cũng như rác sinh hoạt của khu dân cư sống chung quanh. Vào giai đoạn những năm 2000, khu vực rìa đô thị này hoàn toàn không có một chiếc camera giám sát nào. Việc quản lý an ninh lỏng lẻo biến nơi đây thành một điểm mù hoàn hảo. Giữa một biển bùn đất và cỏ dại mênh mông bị xáo trộn như thế này, việc tìm kiếm manh mối của hung thủ chẳng khác nào mò kim đáy bể.

"Đội trưởng, diện tích quá rộng, rác rưởi lại dày đặc. Nếu muốn đào bới toàn bộ để tìm thêm xương cốt thì ít nhất phải mất ba ngày, mà chưa chắc đã giữ nguyên được hiện trường ban đầu." Tôn Bách Tuyết cau mày gãi đầu báo cáo.

Lý Kiến Trung không đáp. Đôi mắt chim ưng của ông chậm rãi quét qua từng tấc đất, từng bụi cỏ xung quanh rìa hố. Trực giác của một cảnh sát hình sự lão luyện hơn mười năm mách bảo ông rằng, kẻ thủ ác dù tinh vi đến đâu cũng sẽ để lại dấu vết khi vội vã lấp hố trong đêm tối.

Ông chậm rãi tiến về phía một gốc cây cỏ dại lớn cách hố đất khoảng hai mét. Cây cỏ này có dấu hiệu bị giẫm nát một nửa, rễ cây trồi lên khỏi mặt đất ẩm.

Lý Kiến Trung quỳ một chân xuống bùn, mặc kệ chiếc quần cảnh phục bị bẩn đen. Ông ghé sát mặt, dùng đầu ngón tay gạt nhẹ lớp bùn nhão bám dưới gốc rễ.

Dưới ánh sáng quét qua của đèn pin, một mảnh giấy nhỏ, mỏng và hơi bóng hiện ra. Nó bị kẹt chặt giữa kẽ rễ cây và lớp đất sét, chỉ lộ ra một góc vuông vắn bằng ngón tay.

"Mang túi bọc vật chứng lại đây." Lý Kiến Trung ra lệnh.

Chu Trình lật đật chạy tới, lóng ngóng mở túi nilon đưa cho đội trưởng. Lý Kiến Trung dùng kẹp nhổ chiếc rễ cây, cẩn thận gắp mảnh giấy ra. Đó là một phần của tờ biên lai in nhiệt từ siêu thị – loại giấy phổ biến mới xuất hiện trong các cửa hàng tự chọn vài năm gần đây. Dù đã bị nước mưa ngấm vào làm nhòe hết phần lớn nội dung, mực in mờ tịt, nhưng ở góc trên cùng của tờ biên lai, dưới ánh đèn pin rọi sát, vẫn có thể nhìn thấy một dãy mã số mờ mờ cùng ba chữ in hoa bị mất nét: "B_H_X".

"Siêu thị Bách Hóa Xanh phố Tây." Đứng bên cạnh, Lão Trần lập tức nheo mắt lên tiếng, bộ não như thư viện di động của ông hoạt động ngay lập tức: "Cách đây một con phố, ngay vòng xuyến. Đây là loại hóa đơn chỉ có hệ thống máy in đời mới của bọn họ sử dụng từ cuối năm ngoái."

Lý Kiến Trung đứng thẳng dậy, giơ cao túi đựng mảnh giấy bóng lên trước ánh đèn.

"Hung thủ khi dọn dẹp hoặc chôn cất rác thải đã vô tình làm rơi tờ biên lai này. Đây là mắt xích duy nhất của chúng ta." Ông quay sang nhìn Bách Tuyết và Chu Trình: "Bách Tuyết, cậu dẫn Chu Trình đi ngay. Lần theo cái biên lai này, lật tung cái siêu thị đó lên cho tôi!"
 
CHƯƠNG 3: MANH MANH MỐI BỊ LÃNG QUÊN VÀ ĐOẠN ĐƯỜNG ĐÓNG BĂNG
CHƯƠNG 3: MANH MANH MỐI BỊ LÃNG QUÊN VÀ ĐOẠN ĐƯỜNG ĐÓNG BĂNG

Chiếc kim ngắn trên chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ của văn phòng Tổ C nhích dần về con số ba giờ sáng.

Bên ngoài cửa sổ, phố xá đã chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng còi xe tải đường dài thỉnh thoảng rú lên vọng lại từ quốc lộ xa xa. Đoạn đường dẫn vào siêu thị Bách Hóa Xanh phố Tây ban ngày vốn tấp nập xe cộ ngược xuôi, giờ đây chỉ còn ánh đèn cao áp chuyển sang màu vàng võ, hắt bóng xuống những ki-ốt bán hàng ăn đêm đã vãn khách.

Trước đó vài tiếng, Tôn Bách Tuyết đã có một màn hóa trang không thể "lưu manh" hơn. Gã cởi bỏ bộ cảnh phục, khoác lên mình chiếc áo khoác bò sờn rách, tai xỏ chiếc khuyên bạc giả, mái tóc vuốt keo dựng ngược trông không khác gì mấy gã ma dại hay lảng vảng ở các quán nét hầm hay vũ trường thời bấy giờ. Gã dắt theo Chu Trình lóng ngóng bước vào siêu thị để lân la hỏi chuyện.

Thế nhưng, kết quả thu về lại là một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự kỳ vọng của cả đội.

"Camera góc bãi xe hỏng đúng một tháng trước rồi các anh ạ. Đợt mưa bão đầu tháng làm chập cầu chì, sếp em tiếc tiền chưa cho thợ đến sửa." Gã quản lý siêu thị, tay vừa bấm chiếc máy tính Casio tanh tách vừa ngáp ngắn ngáp dài trả lời khi Bách Tuyết chìa thẻ ngành ra.

Vào cái giai đoạn mà công nghệ giám sát còn lỏng lẻo và lạc hậu này, camera an ninh chỉ là thứ trang trí ở những góc khuất. Hệ thống lưu trữ dữ liệu thì dùng loại băng từ cồng kềnh, chất lượng hình ảnh mờ căm như sương mù, nay lại còn bị hỏng đúng vào thời điểm mấu chốt.

Manh mối từ tờ biên lai in nhiệt gần như đi vào ngõ cụt. Lượng khách ra vào siêu thị mỗi ngày lên tới cả nghìn người, các nhân viên thu ngân thay ca liên tục nên chẳng ai có thể nhớ nổi mặt mũi của từng khách hàng. Đáng nói hơn, danh sách hàng hóa in trên mảnh giấy bóng bẩn thỉu kia lại là những thứ cực kỳ phổ thông: một cuộn màng bọc thực phẩm khổ lớn, ba cuộn túi rác đen loại năm mươi cân và hai chai nước tẩy Javel.

"Mấy thứ này nhà ai mà chẳng dùng, ai mà chẳng mua được. Lại còn không có thông tin đăng ký thẻ thành viên tích điểm nữa chứ. Hung thủ quá tinh ranh hoặc là số chúng ta quá đen." Tôn Bách Tuyết vứt mạnh chiếc áo khoác bò lên ghế sofa, bực dọc càu nhàu khi vừa bước chân về lại văn phòng.

Không khí trong phòng làm việc của Tổ C lúc này căng thẳng và ngột ngạt đến mức đỉnh điểm.

Khói thuốc lá từ chiếc tẩu của Lão Trần và thuốc Thăng Long của Đội trưởng Lý Kiến Trung bay nghi ngút, quyện với mùi vỏ mì tôm giấy, mùi cà phê đặc tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị khiến người ta nhức búa đầu óc. Trên chiếc bàn gỗ ép lớn, hàng chục bộ hồ sơ về những người mất tích trong khu vực suốt một năm qua được lật tung ra nhưng chẳng có cái nào trùng khớp với những manh mối sinh học ít ỏi mà pháp y Tôn Lê vừa cung cấp. Đường đi của vụ án hoàn toàn bị đóng băng.

Lý Kiến Trung ngồi bất động trên ghế, đôi mắt chim ưng đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhưng ánh nhìn vẫn găm chặt vào sơ đồ hiện trường vẽ bằng phấn trên bảng đen. Lão Trần thì lạch cạch lật từng trang sổ tay lưu trữ cũ kỹ, cố tìm xem có vụ án phân xác nào tương tự trong quá khứ hay không.

Giữa cái bầu không khí muốn nổ tung ấy, một tiếng khò... khò... đều đặn bỗng vang lên từ góc phòng.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía chiếc bàn kê sát cửa sổ. Chu Trình lúc này đang nằm gục đầu lên đống tài liệu dày cộp. Cậu lính mới ngủ ngon lành tới mức hai má đỏ hồng, một bên kính gọng đen gác hờ trên vành tai. Cậu ngáy khẽ, nước dãi chảy ra thành một vũng nhỏ, làm ướt sũng cả góc tờ biên bản báo cáo tiến độ.

"Cái thằng nhóc này, đúng là vô tư đến phát tội. Cả đội đang xoay như chong chóng mà nó vẫn ngủ được." Tôn Bách Tuyết vừa buồn cười vừa bực, định bước tới cốc vào đầu Chu Trình một cái cho bõ ghét.

Lưu Thư Hân nhanh tay gạt tay Bách Tuyết ra, cô lườm gã một cái sắc lẹm rồi bước lại gần cậu em nhỏ. Thế nhưng, chưa kịp lay Chu Trình dậy, cô đã khựng lại khi nghe thấy tiếng lầm bẩm mớ phát ra từ khuôn miệng đang nhai tóp tép của cậu ta:

"Ngon quá... Bánh bao... Bánh bao nhân thịt phố Tây... Cho thêm... cho thêm chút hành... Ông chủ ơi... cho em một cái... đói bụng quá..."

Chu Trình vừa nói mớ vừa quờ quạng tay như đang dốc sức ôm lấy một cái bánh bao khổng lồ trong mơ, đầu còn dụi dụi vào đống giấy tờ khiến vết nước dãi càng loang rộng.

Lưu Thư Hân nhìn bộ dạng ngốc nghếch ấy thì bật cười, lắc đầu ngao ngán. Cô nhìn đồng hồ, cái bụng mình cũng bắt đầu biểu tình cồn cào sau một đêm thức trắng. Cô quay sang nhìn Đội trưởng Lý Kiến Trung vẫn đang trầm ngâm, rồi khẽ nói với Bách Tuyết: "Thôi, trời cũng sắp sáng rồi. Để tôi ra ngoài phố mua ít đồ ăn sáng cho cả đội lót dạ, chứ cứ ôm cái đống giấy tờ đóng băng này thì có đến mai cũng chẳng ra được việc đâu."
 
Sửa lần cuối:
CHƯƠNG 4: SỰ VÔ TÌNH ĐẦY CHẾT CHÓC VÀ MÙI HƯƠNG KỲ LẠ
CHƯƠNG 4: SỰ VÔ TÌNH ĐẦY CHẾT CHÓC VÀ MÙI HƯƠNG KỲ LẠ

Ánh bình minh đầu ngày chật vật xuyên qua lớp sương mù đô thị miên man bám đầy bụi bặm. Tiếng loa phát thanh phường bắt đầu ra rả bản tin buổi sáng, hòa cùng tiếng chổi quét rác loẹt xoẹt của những công nhân vệ sinh môi trường trên vỉa hè.

Lưu Thư Hân đẩy cửa bước vào văn phòng Tổ C, mang theo luồng không khí ban sương mát lạnh và một bọc túi nilon bốc khói nghi ngút. Tiếng sột soạt của túi giấy lập tức đánh thức Chu Trình. Cậu lính mới bật dậy như một chiếc lò xo, mắt nhắm mắt mở nhưng hai cánh mũi đã phập phồng định vị mục tiêu.

"Bánh bao nóng hổi đây. Mua ở tiệm lão Trương Quỳ ngay đầu phố gần bãi đất hoang đấy," Thư Hân vừa nói vừa ném một chiếc cho Tôn Bách Tuyết đang nằm ườn trên ghế, rồi tự tay đưa một chiếc to nhất cho Chu Trình. "Ăn đi em trai, nãy trong mơ thấy kêu gào thảm thiết lắm mà."

"Em cảm ơn chị Hân nhiều ạ!"

Chu Trình hớn hở đón lấy chiếc bánh bao trắng phao, nóng bỏng tay. Cậu há to miệng, gương mặt lộ rõ vẻ thèm thuồng, định cắn một miếng thật lớn. Thế nhưng, khi chiếc bánh chỉ còn cách môi vài phân, những sợi lông tơ trong mũi cậu đột ngột co thắt dữ dội. Gương mặt Chu Trình nhăn nhúm lại, cậu hít một hơi thật sâu rồi…

"Hắt xì!"

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Lực quán tính từ cú hắt hơi quá mạnh khiến hai tay Chu Trình buông lỏng. Chiếc bánh bao nóng hổi rời khỏi tay cậu, vẽ nên một đường parabol chuẩn xác đến kinh ngạc giữa không trung, rồi rơi tọt vào lòng chiếc sọt rác bẩn bám đầy tàn thuốc và vỏ mì tôm ở góc phòng.

"Ơ kìa! Bánh của em!" Chu Trình hốt hoảng kêu lên, mặt méo xệch. Cậu lật đật chạy đến, không chút ngần ngại thọc cả cánh tay vào sọt rác nhặt chiếc bánh lên, tiếc rẻ thổi phù phù. "Mới rơi vào thôi, bóc vỏ ngoài đi vẫn ăn được chị ạ, phí của giời..."

"Bỏ ra! Thằng nhóc này bẩn thỉu quá, để chị mua cái khác!" Thư Hân mắng, bước tới giật mạnh chiếc bánh từ tay Chu Trình.

Do cả hai cùng dùng lực, chiếc bánh bao mềm xốp lập tức bị bẻ đôi. Phần nhân thịt bên trong lộ ra, tỏa ra một làn khói mỏng. Chu Trình vô tình nhích lại gần, hai cánh mũi nhăn nhăn ngửi ngửi, gương mặt khờ khạo bỗng thoáng qua một nét nghi hoặc:

"Ơ, chị Hân ơi... Sao cái tiệm này cho nhiều ngũ vị hương với đại hồi thế nhỉ? Mùi hương liệu nồng nặc phát nhức cả đầu, át hết cả mùi bột mì luôn. Nó cứ như cố tình để che giấu cái gì ấy. Hồi ở quê em, mấy phản thịt ngoài chợ mà gặp lợn sề bị ôi thiu, hoặc là... thịt chuột cống bẫy ngoài đồng, người ta cũng hay tẩm ướp đậm đặc kiểu này để lừa khách ăn đấy ạ."

"Cậu thì biết cái gì, tiệm lão Quỳ mở cả năm nay rồi, từ cuối năm ngoái lão đổi công thức nên khách đông nghịt, có ai kêu ca..." Thư Hân đang giải thích thì tiếng bước chân ở cửa đột ngột khựng lại.

Đội trưởng Lý Kiến Trung vừa đi rửa mặt về, bước chân ông dừng hẳn ngay ngưỡng cửa. Hai chữ "che giấu" từ miệng Chu Trình như một luồng điện xộc thẳng vào bộ não đang căng thẳng của người đội trưởng kỳ cựu. Trực giác sắc bén của một con "mắt chim ưng" với hơn mười năm đánh hơi tội phạm trỗi dậy mạnh mẽ.

Ông bước sầm sập tới, dứt khoát giật lấy nửa chiếc bánh bao đầy nhân thịt trên tay Thư Hân. Lý Kiến Trung đưa sát lên mũi, nheo mắt ngửi thật kỹ. Đúng như Chu Trình nói, mùi đại hồi và thảo quả nồng nặc một cách bất thường. Nó quá đậm đặc, giống như một bức màn hóa chất cố tình che đậy một thứ mùi vị rợn người khác bên dưới.

"Thư Hân! Lấy túi bọc vật chứng, gói ngay chỗ bánh này lại!" Lý Kiến Trung ra lệnh, giọng đanh thép và gấp gáp đến mức tất cả mọi người trong phòng đều giật mình bật dậy. "Mang sang phòng Tôn Lê, bảo cô ấy xét nghiệm mẫu sinh học cấp tốc cho tôi. Ngay lập tức!"

"Rõ!" Thư Hân không dám chậm trễ nửa giây, lập tức thi hành nhiệm vụ.

Hai tiếng đồng hồ tiếp theo đối với Tổ C dài như hai thế kỷ. Chu Trình ngồi im một góc, bộ dạng hối lỗi vì làm mất bữa sáng của cả đội, còn Lý Kiến Trung thì liên tục rít những hơi thuốc đỏ lửa bên cửa sổ.

Cạch.

Cánh cửa phòng làm việc một lần nữa đẩy ra. Nữ pháp y Tôn Lê bước vào. Lần này, gương mặt vốn đã lạnh lùng của cô giờ đây trắng bệch, cắt không còn một giọt máu. Đôi bàn tay đeo găng cao su của cô khẽ run rẩy khi cầm bản báo cáo xét nghiệm sinh học, ném mạnh xuống bàn.

"Không phải lợn bệnh, càng không phải thịt chuột." Giọng Tôn Lê khản đặc, lạnh ngắt như từ cõi âm vọng về. "Kết quả chạy sắc ký và phân tích cấu trúc ADN hiển thị rõ ràng. Đó là cấu trúc mô tế bào của người. Tỷ lệ phân bổ mỡ và thớ cơ hoàn toàn trùng khớp với các chỉ số sinh học cơ thể người trưởng thành."

Căn phòng Tổ C rơi vào một sự im lặng chết chóc. Tôn Bách Tuyết đang nhai dở miếng bánh bao mua cùng đợt liền trợn ngược mắt, ôm cổ họng lao thẳng vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Lý Kiến Trung nghiến răng ken két, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc túi nilon chứa nửa chiếc bánh bao còn lại. Kẻ phân xác ở bãi đất hoang không chỉ giết người, mà hắn còn đang mang thịt của các nạn nhân bán cho cả thành phố ăn.
 
CHƯƠNG 5: BẮT GIỮ TRƯƠNG QUỲ VÀ SỰ THỌC GẬY BÁNH XE CỦA ĐỘI B
CHƯƠNG 5: BẮT GIỮ TRƯƠNG QUỲ VÀ SỰ THỌC GẬY BÁNH XE CỦA ĐỘI B

Mặt trời đã lên cao, hắt ánh nắng chói chang xuống con phố gạch sứt sẹo của khu phố Tây. Khói từ bếp lò của tiệm bánh bao Trương Quỳ bốc lên nghi ngút, quyện với mùi ngũ vị hương nồng nặc đến lợm giọng. Khách mua hàng vẫn thản nhiên ra vào, một vài người đi xe máy Dream lạch cạch tạt vào lề đường, mua vội chiếc bánh bao ăn sáng mà không hề hay biết sự thật kinh hoàng bên trong.

Tổ C chia làm ba hướng, âm thầm áp sát từ các lối ngõ hẻm. Tôn Bách Tuyết mặc áo khoác bò rách giả làm gã xe ôm đứng đón khách ở gốc cây bàng. Chu Trình ôm một thùng các-tông rỗng, lóng ngóng đi sau Lưu Thư Hân để làm lá chắn ngụy trang.

"Lấy thêm năm cái nhân thịt!" Một người phụ nữ xách làn đi chợ vừa dứt lời, Đội trưởng Lý Kiến Trung đã dẫn đầu lao thẳng vào bên trong tiệm.

"Cảnh sát hình sự đây! Giữ nguyên vị trí!" Tiếng quát vang lên như sấm nổ.

Trương Quỳ đang đứng bên thớt thịt băm, mặt gã lập tức biến sắc khi nhìn thấy sắc phục cảnh sát. Không một chút do dự, gã gấu xám nặng gần hai trăm cân này gầm lên một tiếng, vơ ngay con dao chặt xương to bản, sáng loáng trên thớt, điên cuồng vung một nhát chí mạng định chém mở đường máu lao ra ngoài. Người phụ nữ mua hàng hét lên kinh hoàng, ngã lộn nhào ra vỉa hè.

"Tránh ra!"

Lưu Thư Hân đẩy mạnh Chu Trình sang một bên. Cô không hề lùi bước. Khi lưỡi dao sắc lẹm của Trương Quỳ chỉ còn cách đỉnh đầu một gang tấc, Thư Hân nhanh như chớp nghiêng người né đường dao trong gang tấc. Lưỡi dao xé gió chém hụt vào không khí phát ra tiếng vút ghê người. Ngay khoảnh khắc trọng tâm gã béo đổ về phía trước, Thư Hân áp sát, luồn hai tay qua nách gã, xoay người đón lõng bả vai. Cô dùng kỹ thuật nhu đạo đỉnh cao của đòn "Seoi Nage" — ném qua vai.

Rầm!

Cả thân hình đồ sộ của Trương Quỳ bị hất bổng lên không trung rồi quật ngã sấp xuống sàn xi măng. Tiếng xương bả vai gã rạn rứt nghe rõ mồn một. Con dao chặt thịt văng xa, gã béo nằm rên rỉ như một con lợn bị chọc tiết, hoàn toàn mất khả năng chống cự. Tôn Bách Tuyết lao vào bẻ ngoặt tay gã ra sau, khóa chặt chiếc còng số tám lạnh ngắt.

Chu Trình lúc này từ trong đống thùng các-tông ngẩng đầu lên, mặt mũi dính đầy bụi bặm, vuốt ngực thở phào: "Ôi chu cha, chị Hân ra tay siêu quá, em suýt thì mất mạng rồi."

Thế nhưng, cuộc vây bắt vừa thành công thì rắc rối khác lại ập đến.

Khi Tổ C đang áp giải Trương Quỳ béo ú ra chiếc xe Jeep, tiếng phanh xe rít lên chói tai. Hai chiếc xe mâm đen đời mới của Đội B — đội đối thủ trong cục — lao tới chặn đầu xe Tổ C. Đội trưởng Đội B bước xuống, vuốt lại mái tóc mượt mà, khuôn mặt vênh váo đầy đố kỵ. Gã giơ một tờ văn bản hành chính ra, buông lời mỉa mai:

"Đứng lại! Vụ án này thuộc địa bàn quản lý trực tiếp của Đội B chúng tôi. Các người bắt người không có lệnh của Viện kiểm sát, làm việc tùy tiện, bôi nhọ hình ảnh cảnh sát. Giao ngay nghi phạm cho chúng tôi thẩm vấn."

Mấy cảnh sát Đội B lập tức tiến lên, định giật lấy Trương Quỳ. Sự đố kỵ nội bộ hiện rõ mồn một, bọn họ sợ Tổ C lập công lớn nên cố tình dùng các thủ tục hòng thọc gậy bánh xe, đóng băng manh mối.

"Các người dám?!" Lưu Thư Hân siết chặt nắm đấm, mắt trừng lên giận dữ. Lý Kiến Trung nheo mắt nhìn gã đội trưởng Đội B, không khí căng thẳng giằng co giữa con phố đông người qua đường đang tò mò đứng xem.

"Ai bảo Tổ C làm việc không có lệnh?"

Một giọng nói lạnh lùng, thong thả vang lên từ phía sau. Tào Quốc Đống bước xuống xe. Hắn thản nhiên chỉnh lại chiếc cúc áo sơ mi trên cùng sát cổ, dùng khăn lau sạch chiếc kính gọng vàng rồi đeo lên mũi. Hắn rút từ trong cặp táp da cao cấp ra một văn bản có đóng dấu đỏ chót của Cục trưởng, giơ thẳng trước mặt Đội trưởng Đội B.

"Đây là lệnh đặc cách từ Tổng cục trưởng, vụ án có tính chất đặc biệt nghiêm trọng và giao toàn quyền điều tra cho Tổ C," Tào Quốc Đống nhìn thẳng vào mắt gã đội trưởng Đội B với vẻ khinh bỉ. "Đội trưởng Đội B, anh muốn chống lệnh cấp trên? Hay là anh muốn tôi gọi điện trực tiếp cho bác tôi ở Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật xuống làm việc với anh về các khoản chi tiêu, ăn chặn tiền quỹ mờ ám tháng trước của Đội B?"

Những lời nói sắc như dao của Tào Quốc Đống cùng thế lực ngầm nặng ký từ gia tộc họ Tào khiến gã đội trưởng Đội B mặt mũi bỗng chốc xanh mét, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Gã cứng họng, không dám ho he nửa lời, đành hậm hực vẫy tay ra lệnh cho đàn em: "Rút quân!"

Hai chiếc xe mâm đen lầm lũi quay đầu, chạy trốn trong sự bẽ bàng.

Tào Quốc Đống khẽ đẩy gọng kính, thản nhiên quay sang Lý Kiến Trung: "Đội trưởng, nghi phạm đã an toàn. Chúng ta về phòng thẩm vấn thôi."

Chu Trình đứng bên cạnh bỗng nhiên cười ngây ngô, giơ ngón tay cái lên: "Anh Đống đúng là ô dù bự nhất của đội mình, ngầu quá xá!" khiến Tào Quốc Đống chỉ biết lắc đầu cười trừ
 
CHƯƠNG 6: PHÒNG THẨM VẤN NGẠT THỞ VÀ "VƯƠNG ĐỒ TỂ"
CHƯƠNG 6: PHÒNG THẨM VẤN NGẠT THỞ VÀ "VƯƠNG ĐỒ TỂ"

Phòng thẩm vấn số ba nằm sâu dưới tầng hầm của cục cảnh sát, ngột ngạt và nồng nặc mùi vôi ẩm mốc. Giữa phòng, một chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù hắt thẳng xuống chiếc ghế sắt đóng chặt vào nền xi măng.

Trương Quỳ ngồi bó rọ trên ghế. Hai cổ tay béo múp míp bị còng chặt vào thanh sắt ngang, hằn lên những vết đỏ sẫm. Gã giả vờ khóc lóc, nước mắt nước mũi giàn giụa, cái bụng mỡ gần hai trăm cân run lên bần bật theo từng tiếng nấc.

"Tôi oan uổng quá cán bộ ơi! Tôi chỉ là dân buôn bán nhỏ, có biết cái gì đâu!" Gã gào lên, giọng khản đặc cố tình hướng về phía tấm kính một chiều của phòng quan sát. "Thịt đó tôi mua giá rẻ ở chợ đầu mối nông sản phía Tây thôi. Người ta giao sao tôi nhận vậy. Thời buổi kinh tế khó khăn này, thấy rẻ thì ham chứ tôi có biết là thịt gì đâu! Trời đất ơi, oan cho tôi quá!"

Bên kia tấm kính, Chu Trình đang ôm một khay nước trà, ngơ ngác nhìn vào bên trong. Cậu quay sang lầm bẩm với Lưu Thư Hân: "Chị Hân ơi, ông chủ tiệm bánh bao khóc nhìn tội nghiệp quá, hay ông ấy bị người ta lừa thật hả chị?" Thư Hân khoanh tay trước ngực, lườm Chu Trình một cái sắc lẹm: "Cứ xem đi em trai. Kẻ khóc to nhất thường là kẻ giấu nhiều quỷ dữ nhất đấy."

Trong phòng thẩm vấn, Đội trưởng Lý Kiến Trung vẫn ngồi im lặng như một pho tượng đá. Ông chậm rãi châm một điếu thuốc Thăng Long, rít một hơi thật sâu. Khói thuốc đặc quánh bay lảng vãng trước mặt Trương Quỳ. Đôi mắt chim ưng của ông khẽ nheo lại, lạnh lùng ghim chặt vào từng biểu cảm giả tạo trên khuôn mặt gã béo.

Khi Trương Quỳ vừa dứt tiếng gào khóc để lấy hơi, Lý Kiến Trung đột ngột dằn mạnh một xấp ảnh tư liệu xuống mặt bàn sắt. Tiếng bốp vang lên khô khốc, cắt ngang bầu không khí ngột ngạt.

"Mày bảo mày không biết?" Giọng Lý Kiến Trung trầm thấp nhưng uy lực như búa tạ giáng xuống.

Ông dùng đầu ngón tay đẩy từng bức ảnh về phía gã béo. Đó là ảnh chụp cận cảnh những khúc xương người xám xịt bám đầy mỡ thối được đào lên từ bãi đất hoang. Bức tiếp theo là vạt đất sạt lở ngay sát vách tường sau nhà của chính Trương Quỳ.

"Vậy mày giải thích thế nào về đống xương người nằm trong hố rác ngay sau nhà mày?" Lý Kiến Trung rướn người về phía trước, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn một gang tấc. "Đừng nói với tao là người qua đường vô tình chôn trộm rác thải ngay sát cửa sổ phòng ngủ của mày mà mày không nghe thấy mùi thối nhé?"

Trương Quỳ lập tức nghẹn họng, tiếng khóc giả vờ im bặt, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra trên trán gã.

"Chưa hết đâu." Lý Kiến Trung tiếp tục tung ra đòn hiểm quyết định. Ông ném một bản báo cáo dấu vết có đóng dấu đỏ chót của phòng pháp chứng lên trên đống ảnh. "Mảnh biên lai mua màng bọc thực phẩm và túi rác khổ lớn tìm thấy dưới hố xương đã được giám định xong. Dù bị ngấm nước mưa, nhưng kỹ thuật bóc tách bằng tia cực tím đã khôi phục được một dấu vân tay hoàn chỉnh. Nó trùng khớp hoàn toàn với ngón cái tay phải của mày, Trương Quỳ ạ."

Gương mặt béo ú của Trương Quỳ bỗng chốc xám ngoét như tro tàn. Gã định há mồm cãi cối, nhưng Lý Kiến Trung đã không cho gã bất kỳ cơ hội nào để thở. Ông đập tay xuống bàn, đứng phắt dậy, áp sát và áp đặt một áp lực tâm lý tột độ:

"Mày có biết luật pháp năm nay quy định thế nào không? Đồng khỏa xử lý thi thể, bao che và trực tiếp giết người hàng loạt. Tội này chỉ có một bản án duy nhất: Tử hình. Tiêm thuốc độc hoặc dựa cột!"

Lý Kiến Trung chỉ thẳng tay vào mặt gã, giọng nói đanh thép vang vọng khắp phòng thẩm vấn: "Tòa án không cần mày nhận tội thì với đống chứng cứ vật chất này cũng đủ để đưa mày ra pháp trường rồi. Cơ hội duy nhất để mày giữ lại cái mạng chó này là khai ra kẻ giao thịt cho mày. Thằng nào đưa thịt người cho mày băm làm nhân bánh bao? Khai mau!"

Đòn tâm lý tấn công dồn dập, bóc trần mọi đường lui kết hợp với nỗi sợ hãi cái chết cận kề đã hoàn toàn bẻ gãy sự ngoan cố của gã béo xảo quyệt. Toàn thân Trương Quỳ run rẩy bần bật, chiếc ghế sắt dưới thân gã va đập vào nền xi măng kêu lên những tiếng cọc cọc hỗn loạn. Gã gục đầu xuống thanh sắt ngang, khóc nấc lên, nhưng lần này là những giọt nước mắt sợ hãi thực sự.

"Tôi khai... tôi khai hết... Xin cán bộ đừng bắn tôi..." Trương Quỳ lắp bắp, giọng run bắn lên. "Là Vương Đồ Tể! Gã tên thật là Vương Đại Hùng, bán thịt lợn ở sạp số bốn chợ đầu mối nông sản phía Tây thành phố. Cuối năm ngoái gã chủ động tìm tôi, bảo có nguồn thịt 'lợn rừng đánh bẫy lén' ở vùng biên, không qua kiểm duyệt nên giá chỉ bằng một phần ba thị trường. Tôi... tôi hám lợi nên mới lấy của gã thôi chứ tôi thề là tôi không biết đó là thịt người đâu cán bộ ơi!"

Bên ngoài phòng quan sát, Tào Quốc Đống khẽ đẩy gọng kính vàng, lạnh lùng bấm chiếc đồng hồ bấm giờ trên tay: "Mười hai phút bốn mươi giây. Đội trưởng bẻ gãy gã béo nhanh hơn tôi tưởng."

Lý Kiến Trung quay người bước ra khỏi phòng thẩm vấn, đóng sầm cửa lại. Ông không thèm nhìn Trương Quỳ thêm một lần nào nữa, ánh mắt lập tức quét qua các đội viên Tổ C đang đứng đợi lệnh ở hành lang:

"Manh mối đã thông. Vương Đồ Tể ở chợ đầu mối phía Tây. Bách Tuyết, Thư Hân, Chu Trình! Mang theo còng số tám và dùi cui, lập tức xuất phát ngay trong đêm!"
 
CHƯƠNG 7: CUỘC RƯỢT ĐUỔI TRONG CHỢ ĐẦU MỐI VÀ "MÃ ĐỨC HẬU"
CHƯƠNG 7: CUỘC RƯỢT ĐUỔI TRONG CHỢ ĐẦU MỐI VÀ "MÃ ĐỨC HẬU"

Một giờ sáng, chợ đầu mối nông sản phía Tây thành phố hoạt động hết công suất. Đêm muộn, nơi đây ngập trong mùi máu tanh nồng của súc vật lẫn mùi rau củ thối rữa dưới nền đất sũng nước mưa. Những chiếc xe tải IFA và hoán cải đời cũ thi nhau gầm rú xả khói đen kịt. Dưới ánh đèn điện mờ tối treo lơ lửng giữa các gian sạp, những tay buôn, dân bốc vác áo quần đẫm mồ hôi đang hò hét bốc dỡ hàng.

Tổ C lách qua những chồng sạp tre, tiến thẳng về khu bán thịt gia súc. Tại sạp số bốn, một gã đàn ông bụng phệ, cởi trần lộ ra mảng hình xăm kín lưng đang cầm con dao bầu loang loáng máu. Đó chính là Vương Đồ Tể.

"Vương Đại Hùng!" Tôn Bách Tuyết hô lớn, tay rút thẻ ngành.

Vừa thấy bóng cảnh sát, gã đồ tể có tật giật mình, mặt cắt không còn giọt máu. Gã rống lên một tiếng, thẳng tay ném luôn khay thịt vụn đỏ hỏn vào người Tôn Bách Tuyết rồi quay đầu bỏ chạy thục mạng. Gã vừa chạy vừa gào lớn: "Anh em ơi! Cảnh sát úp sạp kìa!"

Lập tức, từ các góc tối của dãy sạp, năm sáu gã bốc vác vốn là đàn em ăn lương bảo kê của gã lao ra. Đứa cầm móc sắt dỡ hàng, đứa vung dao bầu bặm trợn chắn ngang lối đi, tạo nên một cảnh hỗn loạn. Người dân đi chợ xung quanh thét lên kinh hãi, dạt sang hai bên vứt cả làn rổ.

"Đứng lại!" Lưu Thư Hân gầm lên một tiếng.

Không một chút do dự, chị đại của Tổ C giật phắt thanh sắt tròn dùng để treo móc thịt bên cạnh sạp hàng. Cô lao vào đám tráng hán như một cơn lốc quét sàn. Một gã cầm móc sắt vung tới, Thư Hân nghiêng mình né tránh, thanh sắt trong tay cô quét một đường vòng cung dứt khoát, nện thẳng vào ống chân gã khiến gã ngã rầm. Ngay sau đó, cô xoay người tung một cú đá lái vòng đạp bay gã thứ hai văng vào đống thùng gỗ.

Gã thứ ba cầm dao lao lên, Thư Hân áp sát trong chớp mắt, một tay tóm chặt cổ tay gã, vặn ngược một góc chín mươi độ. Tiếng khớp xương kêu rắc khô khốc, con dao bầu rơi keng xuống đất. Một mình nữ cảnh sát hình sự quét sạch cả đám tráng hán bặm trợn trong vòng chưa đầy hai phút bằng những thế đòn tán thủ và nhu đạo điêu luyện, khiến những tay buôn quanh đó chỉ biết há hốc mồm kinh hãi.

Cùng lúc đó, Vương Đồ Tể đang cắm đầu cắm cổ chạy về hướng lối thoát hiểm phía sau chợ, nơi những chiếc xe tải đang nổ máy chờ sẵn.

Đúng lúc này, Chu Trình — không biết từ đâu lật đật mò tới — đang ôm một chồng thùng xốp rỗng cao quá đầu để chuẩn bị thu gom chứng cứ. Vì chồng thùng xốp quá cao che khuất tầm nhìn, Chu Trình bước hụt vào một rãnh nước thải đầy váng mỡ lợn.

"Ối giời ơi, trơn quá!"

Chu Trình kêu to một tiếng, thân hình lóng ngóng trượt chân ngã sấp mặt. Theo quán tính, chồng thùng xốp trên tay cậu bay vèo ra xa, đổ ụp thẳng vào đầu Vương Đồ Tể đang lao đến với tốc độ cao. Gã đồ tể bị bất ngờ, tầm nhìn tối sầm, chân nọ đá chân kia mất đà ngã nhào về phía trước.

Rầm!

Cả thân hình tạ rưỡi của Vương Đồ Tể đập mạnh mặt vào đống đá lạnh dùng để ướp cá của sạp bên cạnh. Đá viên văng tung tép, gã đồ tể choáng váng, máu mũi chảy ròng ròng, chưa kịp định thần thì Tôn Bách Tuyết đã lao tới như một con báo. Gã bẻ ngoặt hai tay Vương Đồ Tể ra sau lưng, khóa chặt chiếc còng số tám vào cổ tay gã.

"Hết đường chạy nhé con trai! Ngã đẹp đấy!" Bách Tuyết cười khoái chí, không quên quay sang nhìn Chu Trình đang lồm cồm bò dậy từ vũng nước bẩn. Cậu lính mới gãi đầu cười khờ khạo: "May quá, em cứ tưởng mình làm sổng mất gã."

Vương Đồ Tể bị áp giải thẳng về đồn cảnh sát ngay trong đêm. Đứng trước uy lực của Tổ C và những vết bầm dập trên mặt, không cần mất nhiều thời gian đấu trí gã đồ tể đã run rẩy khai sạch sành sanh để mong được giảm nhẹ tội.

"Tôi khai! Tôi hám rẻ nên mới mua lại số thịt không qua kiểm duyệt kia từ một người đồng hương tên là Mã Đức Hậu!" Vương Đồ Tể vừa mếu máo vừa nói. "Hắn chuyên gom hàng lậu ở khu ổ chuột ngoại ô. Hắn bảo đó là thịt lợn rừng bẫy lén dưới xuôi mang lên, giá rẻ như cho nên tôi mới lấy rồi đổ mối lại cho lão Trương Quỳ băm nhân bánh bao..."

Để lập công chuộc tội, gã đồ tể còn khai thêm một trớn các tội danh cũ của mình từ trước đến nay, từ việc ăn chặn tiền bảo kê của các tiểu thương nhỏ lẻ trong chợ, cho đến việc dùng hóa chất tẩy thối để biến thịt lợn ôi thiu thành thịt tươi đánh lừa người tiêu dùng.

Ngồi bên bàn ghi biên bản, Tào Quốc Đống thong thả vân vê nhẹ chiếc bút máy trong tay gạch một đường dưới cái tên "Mã Đức Hậu". Hắn ngước nhìn Lý Kiến Trung đang đứng bên cửa sổ: "Đội trưởng, cá lớn lộ diện rồi. Mã Đức Hậu, khu ổ chuột ngoại thành."

Lý Kiến Trung dập tắt điếu thuốc, ánh mắt nhìn ra màn đêm xám xịt của thành phố: "Thông báo cho lực lượng địa phương phối hợp. Chúng ta đi tóm Mã Đức Hậu!"
 
CHƯƠNG 8: BẾ TẮC Ở VÙNG NGOẠI Ô VÀ KHO TƯ LIỆU SỐNG LÃO TRẦN
CHƯƠNG 8: BẾ TẮC Ở VÙNG NGOẠI Ô VÀ KHO TƯ LIỆU SỐNG LÃO TRẦN

Ba giờ sáng, khu ổ chuột ngoại thành chìm trong bầu không khí đặc quánh của khói bụi bẩn và thứ ánh sáng đèn neon màu hồng tím nhạt nhòa. Giữa những dãy nhà cấp bốn lụp xụp là quán KTV bình dân mang tên "Mưa Đêm". Tiếng nhạc sàn đời cũ chát chúa nện từng hồi văng vẳng ra tận con ngõ đầy vũng nước đen kịt.

Rầm!

Cánh cửa phòng VIP số hai bị Lưu Thư Hân đạp bay không một chút thương tiếc. Tiếng la hét thất thanh của mấy cô gái dịch vụ vang lên. Trên chiếc ghế sofa da bong tróc, một gã đàn ông gầy gò, mặt mũi hốc hác vì chất kích thích đang ngơ ngác buông micro. Đó chính là Mã Đức Hậu.

"Mã Đức Hậu, đi uống trà với chúng tôi thôi." Tôn Bách Tuyết cười lạnh, lao lên đè sấn gã xuống bàn kính đầy vỏ chai bia, khóa chặt tay gã trong vòng ba nốt nhạc.

Mã Đức Hậu vốn là khách quen của đồn cảnh sát vì vô số tội vặt. Vừa ngồi vào ghế thẩm vấn tạm thời của công an phường địa phương, gã đã khai ngay mà không cần đợi ép cung: "Các cán bộ ơi, tôi chỉ là trung gian thôi! Số thịt đó tôi mua lại của một gã tài xế xe tải đường dài tên là Lý Nham. Tôi thề là tôi không biết nguồn gốc của nó!"

Vừa lấy được môt manh mối mới từ lời khai của Mã Đức Hậu, vụ án có tiến triển thì cả đội lại lập tức rơi vào một bức tường bế tắc mới.

Vào những năm 2000, việc quản lý phương tiện giao thông vô cùng lỏng lẻo. Hệ thống định vị GPS gắn trên xe tải đời cũ chỉ là một hộp đen thô sơ. Tào Quốc Đống gõ bàn phím máy tính liên tục, vạt trán đổ một lớp mồ hôi mỏng: "Định vị xe tải của Lý Nham đã bị tắt hoàn toàn từ ba ngày trước. Hắn chạy tuyến đường dài xuyên tỉnh, không có hộ khẩu hay nơi ở cố định tại thành phố này. Chúng ta mất dấu hắn rồi."

Căn phòng chìm vào sự im lặng căng thẳng. Chu Trình lóng ngóng cầm chiếc khăn lau bàn, vô tình làm rơi chiếc ghim kẹp giấy xuống đất, tạo ra tiếng cạch nhỏ. Cậu lầm bầm khờ khạo: "Xe to như thế, sao lại biến mất được nhỉ? Như là chui xuống đất ấy..."

Lúc này, Lão Trần — người từ đầu đến giờ vẫn im lặng ngồi ở góc phòng — chậm rãi châm một điếu thuốc lá Thăng Long. Ông nheo nheo đôi mắt kèm nhèm bẩm sinh, nhìn đăm đăm vào tấm ảnh thẻ cũ kỹ, đen trắng của Lý Nham hiển thị trên chiếc màn hình máy tính lồi đời cũ. Khói thuốc bay nghi ngút quanh mái tóc hoa râm.

Cộc! Cộc!

Lão Trần đột ngột gõ mạnh ngón tay thô ráp xuống mặt bàn. Cả đội quay lại nhìn ông.

"Chờ đã..." Giọng Lão Trần khàn khàn nhưng vô cùng dứt khoát. "Lý Nham... Chiếc xe gã đang chạy mang biển số cũ là 29C-45xx đúng không?"

"Đúng thế ạ, sao vậy chú Trần?" Tôn Bách Tuyết hỏi.

"Năm năm trước, chiếc xe đó, tôi nhớ trong kho tư liệu có lưu một bộ hồ sơ về nó." Lão Trần rít một hơi thuốc, ánh mắt như ngược dòng thời gian về những trang giấy bám bụi trong kho tư liệu của cục. "Đó là hồ sơ về một vụ tai nạn giao thông đâm rồi bỏ chạy xảy ra vào đêm mưa trên quốc lộ 1A cũ, đoạn đi qua cánh đồng hoang ngoại ô. Nạn nhân là một gã vô gia cư không người thân thích, vụ án hồi đó lỏng lẻo nên bị xếp xó. Nhưng biển số xe tải bỏ chạy bị một người dân chăn vịt nhìn loáng thoáng chính là chiếc xe này của gã."

Lão Trần đứng dậy, chỉ tay vào bản đồ giấy treo trên tường: "Tên Lý Nham này có một thói quen cố định khi chạy tuyến này suốt nhiều năm. Gã luôn dừng nghỉ tại 'Trạm dừng chân số 3' nằm cạnh một cây xăng bỏ hoang ở rìa quốc lộ. Đoạn đường đó hoang vắng, mặt đường xấu, đặc biệt là hoàn toàn không có camera giám sát giao thông của sở. Đó là điểm mù lý tưởng của gã."

Lời giải thích của Lão Trần như một luồng điện xé toạc màn đêm đóng băng của vụ án. Mọi mắt xích mờ mịt bỗng chốc được khoanh vùng một cách chuẩn xác nhờ trí nhớ siêu phàm của lão cảnh sát già.

Đội trưởng Lý Kiến Trung đứng phắt dậy, dập tắt điếu thuốc, trong mắt bùng lên sát khí: "Lão Trần nói đúng, hung thủ có tâm lý chung thủy với những nơi hắn cảm thấy an toàn. Cả đội mặc áo mưa, mang theo vũ khí. Chúng ta ra quốc lộ đón lõng Lý Nham!"
 
CHƯƠNG 9: ĐÊM MƯA SĂN QUỶ VÀ LỜI KHAI KINH HOÀNG CỦA LÝ NHAM
CHƯƠNG 9: ĐÊM MƯA SĂN QUỶ VÀ LỜI KHAI KINH HOÀNG CỦA LÝ NHAM

Bốn giờ sáng, trời đổ mưa như trút nước xuống đoạn quốc lộ 1A cũ. Tiếng sấm chớp rạch ngang bầu trời đêm nghẹt thở của vùng ngoại ô hoang vắng. Tại trạm dừng chân số ba cạnh cây xăng bỏ hoang, một chiếc xe tải IFA mười tấn khổng lồ đang nổ máy xành xạch, xả ra từng luồng khói đen kịt quyện vào làn nước mưa nhòe nhoẹt.

Lý Nham ngồi trong cabin, khuôn mặt hốc hác khuất sau ánh thuốc lá đỏ lờ mờ. Gã vừa cài số, định cho xe lăn bánh thì từ trong màn mưa dày đặc, hai chiếc xe Jeep của Tổ C bất ngờ lao tới, bật đèn pha quét thẳng vào kính chắn gió của xe tải.

"Cảnh sát đây! Tắt máy bước xuống xe!" Tiếng loa cầm tay của Tôn Bách Tuyết bị tiếng mưa gầm rú nuốt chửng một nửa.

Biết mình đã bị bao vây, mắt Lý Nham lập tức hằn lên những tia máu điên cuồng. Gã không hề có ý định đầu hàng. Gã nghiến răng, đạp lút ga. Chiếc quái vật mười tấn rống lên một tiếng kinh hoàng, lao thẳng về phía chiếc xe Jeep của cảnh sát với tốc độ chóng mặt nhằm húc văng vật cản để tìm đường sống.

"Tránh ra!"

Đội trưởng Lý Kiến Trung hét lớn, đẩy cửa lao mình ra khỏi xe. Ngay trên mặt đường nhựa sũng nước, ông quỳ hai gối xuống, mặc cho nước bẩn bắn tung tóe. Giữa lằn ranh sinh tử, đôi mắt chim ưng của ông tĩnh lặng đến đáng sợ. Ông giơ khẩu súng ngắn K54 bằng cả hai tay, ngắm thẳng vào vệt bánh xe đang lao tới.

Đoành! Đoành! Đoành!

Ba phát súng nổ vang rền xé toạc màn mưa. Ba tia lửa lóe lên dứt khoát. Phát đạn thứ hai và thứ ba găm chính xác vào hai lốp trước của chiếc xe tải. Chiếc xe mười tấn nổ lốp cực mạnh, tay lái của Lý Nham hoàn toàn mất kiểm soát. Chiếc quái vật khổng lồ loạng choạng, trượt dài trên mặt đường sũng nước rồi đâm sầm vào thành lan can bảo vệ bằng sắt. Tiếng kim loại va quệt, móp méo vang lên rầm một tiếng nhức óc. Khói trắng bốc lên nghi ngút từ nắp ca-pô.

Trong lúc hỗn loạn, đuôi xe tải quét mạnh một vòng quét qua vỉa hè. Chu Trình lúc đó đang ôm khẩu súng bắn đạn sơn đứng bọc lót phía sau, do hoảng loạn liền trượt chân ngã lộn nhào. Suýt chút nữa bánh sau khổng lồ của chiếc xe tải đã chèn qua đôi chân cậu. Thế nhưng, nhờ cú trượt chân đầy "hậu đậu" đó, Chu Trình lại rơi tọt vào một rãnh thoát nước sâu bên lề đường, thoát chết trong gang tấc trong sự ngỡ ngàng của đồng đội.

Bách Tuyết và Thư Hân lao lên, đập vỡ kính cửa cabin, lôi cổ Lý Nham đang đầy máu trên mặt xuống mặt đường, bẻ ngoặt tay gã khóa chặt.



Hai tiếng sau, tại phòng lấy lời khai lạnh ngắt của cục cảnh sát. Ánh đèn tuýp mờ mờ rọi lên khuôn mặt xám ngoét, bết dính nước mưa và máu dọc thái dương của Lý Nham. Sau nhiều giờ đồng hồ luân phiên đấu trí liên tục với Tổ C, tinh thần của gã tài xế biến thái hoàn toàn sụp đổ. Gã co rúp người trên ghế, hai tay đan chặt vào nhau run rẩy.

"Tôi khai... Tôi nói hết..." Giọng Lý Nham khàn đặc, phát ra những âm thanh rợn người.

"Năm năm trước, trong một đêm say rượu trên đoạn quốc lộ này, tôi lỡ tay đâm chết một gã vô gia cư. Lúc đó trời tối, đường hoang vắng, không có một cái camera nào cả. Tôi sợ đi tù nên đã kéo xác gã vào bụi rậm sâu bên trong cánh đồng hoang," Lý Nham ngước đôi mắt vô hồn nhìn Lý Kiến Trung. "Tôi chợt nhớ đến một câu chuyện từng xem lướt qua trên mạng về cách xóa dấu vết... Tôi dùng dao cạo, chặt nhỏ cái xác ra, rồi bỏ vào nồi luộc chín để đem cho đàn chó mèo hoang quanh vùng ăn sạch nhằm hủy thi diệt tích."

Gã dừng lại, nuốt nước bọt một cách khó khăn, khóe miệng khẽ giật giật đầy biến thái: "Nhưng trong lúc nấu... mùi thịt bốc lên hương vị lạ lắm. Tôi... tôi không kìm lòng được liền nếm thử một miếng. Tôi bị ma nhập rồi cán bộ ơi. Từ lần đó, tôi bị nghiện cái mùi vị ấy. Nó giống như ma túy vậy, vài tháng không có là cả người tôi bứt rứt, cào xé không chịu nổi."

Cả phòng thẩm vấn im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở dồn dập của Tôn Bách Tuyết. Chu Trình ngồi ở góc phòng ghi biên bản, cây bút trên tay khẽ khựng lại, đôi mắt mở to lộ vẻ sợ hãi tột độ.

"Tôi không dám giết người tiếp, nên định lén vào nhà xác bệnh viện trộm xác mới chết để ăn đỡ thèm. Nhưng chưa kịp làm thì một đêm muộn cuối năm ngoái, khi đang đỗ xe ở bờ sông ngoại ô, tôi vô tình chứng kiến một gã béo đang bóp cổ giết chết một cô gái bán hoa đêm." Lý Nham cười hắc hắc, nụ cười méo mó vặn vẹo. "Tôi dùng chiếc điện thoại đời cũ quay lại toàn bộ cảnh đó. Gã béo đó chính là Trương Quỳ. Tôi dùng đoạn video mờ tịt ấy để đe dọa gã, bắt gã phải nghe lời tôi. Tôi bảo gã: 'Mày muốn sống thì từ nay về sau, mày đi săn mồi, tao xử lý thi thể. Cứ thế mà làm'. Từ đó, liên minh của chúng tôi bắt đầu..."
 
Back
Top