Dã sử Tĩnh Hải Loạn Lạc

Bạn thích nước nào nhất?

  • 1. Ngô

    Bình chọn: 1 20.0%
  • 2. Soái

    Bình chọn: 0 0.0%
  • 3. Vệ

    Bình chọn: 4 80.0%

  • Số thành viên bình chọn
    5
Chương 70: Tử Trọng nói về bạo chúa, công tử Sóc được Tường San giúp đỡ

congtuSoc.png


Nói về nước Vệ, Hàn Toại sau khi được phong chức, được Vệ Vương giữ lại kinh thành để huấn luyện binh mã trong thời bình. Hàn Toại mong muốn chứng minh rằng mình xứng đáng với sự tin tưởng của Vệ Vương và Thừa tướng Tử Trọng nên y rất siêng năng huấn luyện binh mã, đưa hàng ngũ vào lề lối, kỷ cương rất chặt chẽ.

Trống canh ba vừa dứt, thao trường đã sáng rực đuốc lửa. Hàn Toại không cho binh sĩ luyện những thế trận hoa mỹ, mà bắt đầu bằng thứ căn bản nhất đó là chỉnh khí và hợp nhịp.

- Ba hàng trước, tiến ba bước-dừng—đổi thế đỡ!

Lệnh vừa dứt, hàng thương binh đồng loạt bước lên, mũi thương hạ thấp đúng một góc, tạo thành thế Bình phong cản kỵ, Hàn Toại lập tức cho kỵ binh giả xung trận. Ngựa chưa kịp chạm hàng, tuyến đầu đã xoay trục, hàng sau tràn lên, mũi thương đổi hướng như nước chảy, khóa kín khoảng trống. Cả đội hình, hàng ngũ dưới tay Hàn Toại chuyển động như một con mãnh hổ.

Hàn Toại giơ tay ra hiệu dừng, ánh mắt sắc như cắt, nói:

-Các ngươi vừa rồi nhanh, nhưng chưa chuẩn. Trận địa không cần nhanh hơn địch, mà cần đúng hơn địch!

Ngay sau đó, Hàn Toại chuyển sang luyện biến trận liên hoàn, y chia quân làm ba doanh, mỗi doanh nhận một cờ hiệu khác nhau. Khi cờ đỏ phất lên, doanh trung quân lập tức tản thành hình nhạn hành, kéo giãn chiến tuyến để dụ địch. Cờ xanh nổi, hai cánh khép lại thành gọng kìm, khóa đường lui. Nhưng điều đáng sợ nhất là khi cờ đen xuất hiện,tất cả lập tức bỏ thế công, thu về trụ trận, dựng khiên, hạ thấp trọng tâm, biến thành một khối phòng ngự bất động.

Hàn Toại hô to:

-Biến mà không loạn, tán mà không rời, đó mới là binh pháp!

Cuối buổi, Hàn Toại không cho quân nghỉ, mà bất ngờ thổi còi đổi lệnh giữa lúc binh sĩ đang di chuyển. Đội hình buộc phải vừa chạy vừa đổi trận, người trước chưa dừng, người sau đã phải nhập thế mới. Kẻ nào chậm nửa nhịp, lập tức bị thay ra ngoài.

Hàn Toại đứng trên đài cao, nhìn xuống không chớp mắt. Trong mắt y, một đội quân chân chính không phải là đội quân biết đánh khi có lệnh, mà là đội quân dù đổi lệnh giữa loạn thế, vẫn giữ được nhịp trận ban đầu!

Nhờ thế, lính của nước Vệ dù đã rất tinh nhuệ, dưới bàn tay chỉ huy của Hàn Toại, lại càng hoàn thiện hơn nữa.

Một hôm, Vệ Vương mời Tử Trọng và Hàn Toại tới ngự uyển uống rượu, sẵn tiện đàm đạo việc nước.

Ngồi vào bàn tiệc, Hàn Toại dâng chén rượu lên nói:

-Hàn Toại tài hèn sức mọn, thân phận tầm thường, nay được chúa công tin dùng, lại nhờ ơn dìu dắt của Thừa tướng mà bước lên ngôi vị Nguyên soái, ân này, dẫu thịt nát xương tan cũng khó báo đền!

Vệ Vương cười:

-Ấy là nhờ cái tài của ngươi đó, không phải ta và Thừa tướng thiên vị đâu!

Tử Trọng uống cạn chén rượu, khen Hàn Toại:

-Ta thấy ngươi huấn luyện binh mã rất cao siêu, cứ đà này quân ta càng ngày càng hùng mạnh!

Hàn Toại đáp:

-Hàn Toại nào có tài nghệ gì, tất cả là nhờ đội quân của chúa công vốn đã tinh nhuệ sẵn, việc huấn luyện rất dễ dàng!

Vệ Vương vỗ vai Hàn Toại, nói:

-Ta tin đội quân ấy trong tay ngươi sẽ như thiên binh vạn mã!

Ba người cười nói vui vẻ, bàn về đủ thứ chuyện đại sự.

Bất giác, Vệ Vương hỏi:

-Hôm trước ta có đọc một cuốn sách, nói về thế nào là bạo chúa, thế nào là hiền quân, cảm thấy rất tâm đắc, nay muốn bàn luận với hai người!

Hàn Toại tò mò:

-Chúa công, sách ấy nói thế nào?

Vệ Vương đáp:

-Bạo chúa thì cai trị bằng nỗi sợ, đặt lợi ích cá nhân lên trên đất nước, thường tàn nhẫn và đa nghi. Hiền quân thì cai trị bằng trí và đức, lấy dân làm gốc, biết dùng người và giữ kỷ cương. Lý thuyết thì là vậy, nhưng ta nghĩ rằng, có những lúc, một vị vua phải hành động tàn nhẫn vì đại cuộc, giữ sự ổn định cho quốc gia. Ranh giới giữa bạo chúa và hiền quân rất mong manh, làm sao để cân bằng được hai điều ấy?

Hàn Toại nói:

-Đây là một vấn đề rất sâu xa, thần xưa nay nghiên cứu binh pháp, vốn không am tường về việc trị quốc. Câu này xin hỏi Thừa tướng ạ!

Tử Trọng từ tốn:

-Nói ví dụ thế này, hiền quân và bạo chúa đều nắm trong tay quyền sinh quyền sát, nhưng có điểm khác biệt. Hiền quân thì giết người mưu phản thật còn bạo chúa thì giết vì nghi ngờ. Hiền quân giết người vì đại nghiệp, bạo chúa giết người để thị uy. Hiền quân sau khi giết rồi thì ổn định lòng dân, bạo chúa giết xong lại càng nghi kỵ, lại giết tiếp. Cùng một hành vi nhưng một bên là trị loạn, một bên là gieo loạn. Năm xưa Tần Thủy Hoàng tìm thuốc trường sinh, đốt sách chôn Nho, bắt dân xây cung A Phòng, xây Vạn Lý Trường Thành, ban luật pháp hà khắc lên thiên hạ, đều là việc làm của một bạo chúa cả. Ông ta giành cả đời để thống nhất Trung Nguyên, xây dựng nên Đế nghiệp nhưng cũng chính vì cái tâm sợ mất giang sơn mà thành ra nhà Tần sụp đổ vào tay nhà Hán, quả là đáng tiếc!

Vệ Vương vừa uống rượu, vừa nghe Tử Trọng nói những lời sâu xa, lòng rất tâm đắc.

Vệ Vương hỏi:

-Nhưng cớ sao Tần Thủy Hoàng lại thay đổi như vậy khi đã có mọi thứ trong tay?

Tử Trọng đáp:

-Nhiều bạo chúa không khởi đầu là bạo chúa, họ bắt đầu như một minh quân, sau ấy từ từ chuyển hóa. Khi có quyền lực lớn, bắt đầu lo mất quyền, rồi sinh nghi kỵ, rồi dùng bạo lực để kiểm soát, càng bạo lực lại càng cô độc mà càng cô độc thì lại càng sợ hãi hơn. Đến lúc ấy, họ không còn cai trị thiên hạ nữa, mà đang chống lại chính cái bóng của mình!

Hàn Toại hỏi Tử Trọng:

-Vậy một hiền quân làm thế nào mới được vẹn toàn?

Tử Trọng trả lời:

-Hiền quân không phải lúc nào cũng mềm mỏng, hiền quân thực sự biết khi nào nên tàn nhẫn, nhưng tuyệt đối không tàn nhẫn vì chuyện riêng tư. Hiền quân có thể trảm phản tặc không chớp mắt, nhưng lại có thể cúi mình nhận lỗi trước dân. Điều nguy hiểm nhất của một vị vua là luôn tin mình đúng, khiến ranh giới giữa hiền quân và bạo chúa ngày càng mờ nhạt!

Hàn Toại nghe danh Tử Trọng từ lâu, nhưng đến hôm nay nghe được những lời này thì sởn gai ốc, y cảm thấy mình rất nhỏ bé so với kiến thức thâm sâu của Thừa tướng.

Công tử Sóc sau hai ngày hai đêm chạy thục mạng đã đến địa giới của nước Vệ, vì đói khát và kiệt sức nên Sóc gục xuống từ lưng ngựa, ngất lịm lúc nào không hay.

Sóc mê man bất tỉnh, đến chiều tối hôm sau chợt tỉnh giấc, thấy mình đang nằm trong một ngôi nhà nhỏ chốn thôn dã, có một người nam nhân đang đứng nấu ăn bên bếp.

Sóc gượng người dậy, nói với người đó:

-Đây là đâu, ngươi là ai?

Người đó tay vừa xào nấu, vừa quay ra nói:

-Ngươi tỉnh rồi sao? Hôm qua ngươi ngất ở ngoài đường, ta đem ngươi về đây chăm sóc đó, không thì thú dữ tới ăn thịt ngươi rồi!

Sóc nhớ ra sự việc xảy ra hôm qua, cúi đầu tạ:

-Sóc này mang ơn ngươi, sau này nhất định sẽ báo đáp!

Người đó xua tay:

-Ơn huệ gì, ta đây hành hiệp trượng nghĩa, gặp cảnh hoạn nạn lẽ nào không giúp! Cơm sắp nấu xong rồi, ngươi ngồi dậy chuẩn bị ăn đi, phụ thân ta sắp về rồi!

Công tử Sóc bước ra khỏi giường, lại bên bếp giúp người đó sắp xếp bát đũa vào bàn.

Sóc hỏi:

-Không biết quý danh của vị huynh đệ đây là?

Người đó cười:

-Huynh đệ gì chứ, ta là nữ nhân! Tên ta là Tường San.

Sóc bất ngờ, hỏi:

-Ta tên Sóc, cô là nữ nhân sao? Sao cô nương ăn mặc giống nam nhi vậy?

Tường San đáp:

-Mẹ ta mất sớm, ta từ nhỏ đã theo cha bổ củi, luyện võ, tính tình vốn không khác gì nam nhân. Ta chỉ thích mặc đồ của nam nhi, vừa thoải mái, vừa dễ cử động!

Sóc bật cười, nói:

-Thì ra là vậy, cô nương quả là hiếm gặp!

Đúng lúc ấy, phụ thân của Tường San, tên Tường Côn trở về, trông thấy Sóc, nói:

-Ngươi tỉnh rồi sao? Hôm qua San nhi cứ sốt sắng lo cho ngươi đó!

Tường San quay ra chào:

-Cha đã về, con chuẩn bị xong cơm nước rồi đây!

Ba người ngồi lại bàn ăn dùng bữa.

Sóc bụng đói cồn cào, và bát cơm ngấu nghiến, y nói:

-Lâu rồi ta mới được ăn ngon thế này, cô nương quả rất có tài nấu nướng!

Tường San cười, đáp:

-Chắc do ngươi đói quá mà thôi, đây toàn là những món tầm thường, không có gì đặc biệt!

Tường Côn cười khà khà, uống chén rượu nhỏ rồi nói:

-Một miếng khi đói bằng một gói khi no!

Tường Côn hỏi Sóc:

-Ta trông ngươi tướng mạo thanh tú, ắt không phải thường dân mà lưu lạc chốn này!

Sóc đáp:

-Không giấu gì tiền bối, ta lưu lạc từ nước Yên tới đây!

Tường Côn hỏi tiếp:

-Vì cớ sự gì?

Sóc thuật lại toàn bộ xuất thân của mình, rồi đến biến cố xảy ra sau khi Yên Vương qua đời.

Tường Côn trợn trừng mắt bất ngờ, nói:

-Thì ra ngươi là công tử của nước Yên, mới đầu ta đã nghi hoặc rồi! Vậy ngươi chạy trốn tới nước Vệ rồi làm gì tiếp?

Sóc nói:

-Ta sẽ tìm cách yết kiến Vệ Vương, cầu sự trợ giúp!

Tường San chen vào:

-Oa, ngươi là kẻ rất có quyền thế phải không? Nhưng trông ngươi thư sinh, sức trói gà không chặt liệu có một mình tới được kinh thành không?

Tường Côn thấy Tường San sau khi nghe về xuất thân của Sóc, mắt sáng lên. Ông đột nhiên đứng dậy, kéo Tường San ra một góc rồi thủ thỉ, xì xào một lúc.

Sóc không hiểu chuyện gì, ngồi ăn tiếp. Sóc thấy Tường San đầu cứ gật lia lịa, trông có vẻ hào hứng lắm.

Bàn bạc một lúc xong, hai cha con trở lại bàn ăn, Tường Côn nói với Sóc:

-San nhi theo ta luyện võ nhiều năm, võ nghệ rất cao cường. Nó xưa nay chỉ thích làm việc của trượng phu, muốn tòng quân đi lính nhưng vì luật lệ không cho nữ nhân nhập ngũ nên nó rất buồn rầu. Ta thấy khí chất của ngươi không tầm thường, sau này ắt sẽ được đại sự. Hôm nay ngươi cùng bọn ta coi như cũng có chút ân tình, có thể giúp lão phu một việc được không?

Sóc hỏi:

-Bất cứ việc gì, xin tiền bối cứ nói!

Tường Côn nói:

-Ta khi xưa hành tẩu giang hồ, đã đi khắp năm châu bốn bể, nay ẩn cư nơi thôn dã, không có điều gì bận lòng. Chỉ tiếc rằng đứa con gái của ta, một mực muốn sống cuộc đời của trượng phu mà chưa có cơ hội, nếu giữ nó chốn này, sống cuộc sống tẻ nhạt cùng ta thì tội nghiệp cho nó lắm. Ngươi có thể cho nó đi theo phò tá, sau này dùng nó vào việc binh, là ta đã mãn nguyện lắm!

Sóc cảm động, nói:

-Chỉ là một người xa lạ mà tiền bối tin tưởng ta như vậy sao? Được, ơn nghĩa này ta nhất định không quên, sau này nếu có cơ may phục quốc, nhất định ta sẽ phong cô làm tướng quân!

Tường San nghe vậy mừng rỡ, cảm ơn Sóc ríu rít.

Hôm sau, vì việc cấp bách nên Sóc từ biệt Tường Côn để hướng về kinh thành nước Vệ từ sáng sớm. Tường San cũng thu xếp hành lý để đi theo phò tá công tử Sóc. Tường Côn dặn dò Tường San hồi lâu rồi giục cô đi cùng Sóc lên đường. Tường San khi ấy từ biệt cha mình, lòng quyến luyến mãi chẳng rời.

Sóc và Tường San lên ngựa khởi hành, Tường Côn lặng lẽ nhìn theo, từ xa, ông rơi giọt lệ hạnh phúc, mừng cho con gái mình rốt cuộc đã đi theo con đường mà nó luôn hằng mong ước!
 
Chương 71: Tường San liều mình cứu chúa, công tử Sóc yết kiến Vệ Vương

Tuong San.png


Trên đường đến nước Vệ, Tường San hỏi công tử Sóc rằng:

-Vậy là từ nay ta phải gọi huynh là chúa công phải không?

Công tử Sóc cười:

-Tiên vương đã qua đời, ngôi báu thì bị cướp mất, giờ đây ta như người tay trắng, khác gì phàm nhân. Hơn nữa, cô nương còn là ân công của ta, chớ nên câu nệ cách xưng hô.

Tường San hỏi tiếp:

-Vậy huynh nhiều tuổi hơn, ta xưng muội, gọi là huynh có được chăng?

Sóc gật đầu:

-Được, San muội!

Sóc nhìn Tường San, mặt như đang suy tư điều gì.

Tường San hỏi:

-Sao huynh cứ nhìn ta chằm chằm vậy?

Sóc nói:

-Ta nhìn muội gương mặt thanh tú, cớ sao không tìm gả vào một nhà có địa vị giàu có, sống cuộc sống nhàn hạ, đẻ vài đứa con rồi chăm lo cho phụ thân được hưởng tuổi già.

Tường San bật cười:

-Muội ấy hả? Muội đã nói với huynh rồi, tính tình muội không khác gì nam nhân, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lập gia thất!

Sóc hỏi:

-Dù cho là vậy, nhưng sao lại chọn con đường nhập ngũ, sống nay chết mai, muội không nghĩ đến sao?

Tường San đáp:

-Hừ, huynh hỏi vậy vì muội là nữ nhân phải không? Nữ nhân thì sao chứ? Thiên hạ xưa nay đều chê bai nữ nhân, nói họ chỉ nên an phận lo chuyện khuê phòng, bếp núc, thêu thùa may vá, không được bàn chuyện đại sự. Đối với muội, đó là sự bất công, trọng nam khinh nữ, muội quyết không vì giới tính của mình mà chùn bước!

Sóc lắc thở dài:

-Muội đúng là cứng đầu! Ta kể cho muội một chuyện, năm xưa còn nhỏ, ta lén xem phụ vương trên chầu bàn việc với các đại thần, bỗng có một giọng nói của nữ nhân bên ngoài trướng rằng, "Quân địch đóng binh nơi hiểm yếu, nếu ta tiến thẳng e rơi vào mai phục. Chi bằng giả lui một bước, dụ địch rời thành, khi ấy đánh úp mới là thượng sách"

Tường San tò mò:

-Người đó ắt có học thức, sau đó thế nào?

Sóc đáp:

"Thì ra đó là tiểu thư của Lễ bộ Thượng thư, rất đam mê đọc binh pháp.

Có một vị đại thần cau mày, nói:

-Ai dám xen vào quốc sự?

Thế rồi phụ vương ta cho truyền vào, trông thấy người đó, quát:

-Chuyện đại sự của quốc gia, há lại để một nữ nhân bàn luận?

Tiểu thư ấy bình tĩnh, nói:

-Nhưng nếu lời thần có thể cứu binh sĩ khỏi chết uổng, há chẳng đáng nghe qua hay sao?

Phụ thân của vị tiểu thư ấy giận lắm, quát con rằng:

-Câm miệng! Nữ nhi mà luận binh pháp, chẳng khác nào đảo lộn cương thường. Nếu ai cũng như ngươi thì thiên hạ còn đâu tôn ti trật tự!

Sau đó quay sang tâu với phụ vương:

-Đứa con của thần ngu muội, là lỗi của thần không dạy bảo được, xin chúa công tha tội!

Tiểu thư ấy giọng chậm lại, nhưng vẫn kiên định:

-Thì ra đúng sai không quan trọng, chỉ vì thần là nữ nhi, nên lời nói cũng vô giá trị...

Phụ vương nói:

-Không phải vô giá trị, mà không nên tồn tại! Người đâu, lôi ả ta ra ngoài, nếu lần sau còn xen vào bàn việc chớ trách ta vô tình!


Vị tiểu thư đó tức tưởi bỏ ra ngoài, vừa đi vừa khóc, lòng đầy bất lực"

Tường San hỏi tiếp:

-Vậy sau ấy vị quan Thượng thư kia có trách phạt tiểu thư không?

Sóc lắc đầu ngao ngán:

-Ông ta cấm túc tiểu thư cả tháng trời, về sau thì ép gả vào một nhà quan lớn trong triều. Dù được sống sung túc, không thiếu thứ gì nhưng tiểu thư ấy chẳng vui vẻ lấy một ngày. Gia đình phu quân của tiểu thư đó rất ghét những nữ nhân bày tỏ quan điểm riêng, cho rằng đó là hỗn láo. Cuối cùng, tiểu thư ấy vì quá buồn bã, thắt cổ tự vẫn, để lại lá thư tuyệt mệnh rằng:

"
Đèn tàn gió lạnh, bóng khuê phòng,
Mực chưa khô lệ, đã hai dòng.
Một thân hiểu hết, điều thiên hạ,
Nửa chữ “nữ nhi”, đoạn chí lòng.

Sách thánh từng đêm, nghiền nát mộng,
Binh thư lặng lẽ, giấu trong rương.
Có tài mà chẳng, nơi thi thố,
Chỉ để xuân xanh, úa giữa tường.

Người đời trọng nghĩa, nam nhi chí,
Cười kẻ hồng nhan, luận thế cờ.
Đúng sai đâu bởi, lời hay dở,
Chỉ bởi thân này, chẳng phải “họ”.

Nay viết vài hàng, thay biệt ngữ,
Gửi theo gió cuốn, đến hư không.
Nếu có kiếp sau, xin đổi mệnh,
Không làm nữ tử, giữa nhân gian."

-Năm ấy ta rất thương cảm cho người nữ nhân ấy, nghĩ đến mẫu thân ta cũng thấy buồn lòng...

Tường San nghe câu chuyện của công tử Sóc, nghĩ đến bản thân mình, lòng đầy bức xúc:

-Quá đáng lắm! Có biết bao nữ nhân phải sống một cuộc đời họ không muốn?

Sóc nói:

-Triều đình vốn không phải nơi công bằng!

Tường San nói:

-Không, là thế gian này không công bằng! Nam nhi có thể sai, vẫn được sửa, nữ nhi dù đúng cũng không được nói!

Sóc khẽ thở dài:

-Huynh từng nghĩ... đó là lễ giáo để giữ yên thiên hạ.

Tường San nói:

-Giữ yên... hay giữ cho một nửa thiên hạ phải im lặng?

Sóc hỏi:

-Muội oán lắm sao? Nếu có kiếp sau, muội có muốn làm nam nhi không?


Tường San quả quyết:

-Muội không cần làm nam nhi, chỉ cần được coi là một con người, khi bàn về đại sự!

Sóc nghe những lời nói đanh thép của Tường San, trong lòng tỏ ý nể phục, gật đầu tâm đắc.

Sóc vỗ về:

-Nói hay lắm, nếu có ngày ta được phục quốc, nhất định sẽ trọng dụng cái tài của muội!

Tường San trong lòng cảm động, thề rằng sẽ phò tá công tử Sóc đến hơi thở cuối cùng.

Giữa trưa, nắng đổ xuống đường như thiêu như đốt, hai bên cỏ dại rạp mình trong gió nóng, không một bóng người qua lại.

Bỗng công tử Sóc ghìm cương, ánh mắt chợt trầm xuống:

-Có người mai phục!

Lời vừa dứt, hai mươi tên cướp từ bụi rậm hai bên ập ra, vây kín đường. Áo vải thô, mặt mũi dữ tợn, đao kiếm lấp loáng dưới ánh mặt trời chói gắt.

Tên đầu lĩnh khạc một bãi nước bọt, cười gằn:

-Giữa trưa nắng thế này mà có hai con mồi béo bở, đúng là trời cho!

Sóc hoảng hốt, nói với Tường San:

-Không xong rồi, chúng ta phải làm thế nào?

Tường San mặt không hề biến sắc, nói:

-Huynh chạy trước đi, bỏ hết đồ đạc, ta sẽ đuổi theo sau!

Sóc chần chừ:

-Không được, muội là nữ nhi, sao ta có thể bỏ muội lại đây?

Tường San cả giận, nói:

-Huynh lại nói hai chữ nữ nhi, câu chuyện chúng ta nói ban nãy là vô ích hay sao?

Sóc nghe thế bừng tỉnh, nói:

-Muội nói phải lắm, ta tin muội sẽ như Triệu Tử Long sống lại, chém sạch quân thù!

Tường San cười mãn nguyện, nói:

-Chúa công chớ lo, thần nguyện lấy thân mình cứu chúa!

Sóc vội vàng chạy ngựa lên phía trước, bỏ lại Tường San ở lại với hai mươi tên cướp.

Đám cướp thấy đồ đạc rơi ra, không truy bắt công tử Sóc nữa, quay về chỗ Tường San.

Tường San lẩm bẩm:

-Các ngươi luôn miệng một tiếng "nữ nhi", hai tiếng "nữ nhi", tưởng rằng "nữ nhi" không thể trảm hai mươi tên súc sinh này sao?

Tường San xõa tóc mình ra, không giả làm nam nhân nữa, nàng quyết tâm chứng minh rằng nữ nhân có thể làm những chuyện phi thường.

Tên đầu lĩnh quay ra, tiến gần về phía Tường San, mặt rất biến thái, nói:

-Thì ra là một nữ nhân! Gương mặt cũng thanh tú đó! Tên hèn hạ kia đã bỏ của chạy lấy người rồi, một nữ nhi như cô nương đây nếu ngoan ngoãn theo hầu bọn ta, bọn ta sẽ tha mạng!

Đám cướp còn lại mặt tên nào cũng nham hiểm, lòng nổi dục vọng, cười khoái chí.

Tường San nghe tên cướp chửi chúa công là hèn hạ, lòng sục sôi, nghiến răng quát:

-Hôm nay ta không chém hai mươi tên súc sinh này thì kiếp này không đáng sống!

Tường San bất động như núi, ánh mắt lạnh lẽo như băng, mặt đầy sát khí. Bỗng chốc, thanh kiếm trong tay nàng như rồng bay phượng múa, nhanh như chớp giật, vút qua. Tên cướp đầu tiên đầu lìa khỏi cổ, đám còn lại bàng hoàng, không hiểu chuyện gì xảy ra.

Tường San mỉm cười, nghĩ trong đầu:

"Phụ thân, bao nhiêu võ nghệ người dạy cho con, đến nay đã được dùng vào việc lớn!"

Đám cướp trấn tĩnh lại, mặt hằm hằm, lao về phía Tường San chém không ngớt. Tường San lách mình tránh né, thanh kiếm trong tay nhẹ như tơ hồng, chém rạp tên đó trong nháy mắt. Tên đầu lĩnh thấy huynh đệ mình chết mất mới người, căm phẫn:

-Con tiện nhân dám giết huynh đệ của ta! Xông lên bắt sống ả cho ta, ta không để con tiện nhân này chết dễ được!

Tường San dường như không đổ một giọt mồ hôi, người vẫn thanh thoát như lúc đầu. Thân pháp nàng nhanh nhẹn, lực kiếm tuy không mạnh như búa bổ, nhưng lại chính xác vô cùng. Tường San được cha dạy cho "Hàn Nguyệt Kiếm Pháp", tập nhuần nhuyễn từ năm lên bảy. Trong bộ tuyệt kỹ này, có một chiêu thức để lấy một địch trăm, ấy chính là "Loạn Ảnh Trảm".

Từng tên cướp cứ lao vào, Tường San lại dùng thân pháp tránh né, chém một nhát vào những điểm chí mạng, chết ngay tức khắc.

Sau nửa canh giờ, Tường San chém chết sạch lũ cướp, máu chảy thành sông, thây chất như núi. Tường San lúc bấy giờ mới thở hồng hộc, nàng ngồi lên đống xác, nghỉ một lúc rồi lên ngựa đuổi theo công tử Sóc.

Công tử Sóc cố tình đi chậm để chờ Tường San, tuy y nói quả quyết vậy nhưng lòng vẫn lo cho an nguy của nàng. Sóc lo lắng:

-Sao gần một canh giờ rồi mà muội ấy vẫn chưa đuổi tới?

Đang lo lắng cho Tường San, chợt có tiếng gọi lớn:

-Chúa công! Chúa công!

Sóc quay ra thấy Tường San, mừng rỡ thúc ngựa lại.

Tường San cưỡi ngựa đi lên rồi cùng công tử Sóc tiếp tục lên đường.

Sóc nhìn khắp người Tường San là máu, hỏi:

-Muội trọng thương phải không, sao chảy be bét máu thế kia?

Tường San cười, nói:

-Đó là máu của lũ cướp, không phải muội! Bây giờ huynh còn nghi ngờ muội nữa không?

Sóc gật đầu:

-Muội anh dũng không kém gì các võ tướng nước Yên, ta thề không bao giờ khinh thường nữ nhân!

Hai người cười nói vui vẻ, trò chuyện đủ thứ, thoáng chốc đã đến kinh thành nước Vệ.

Đi đến cửa quan, đám lính chặn hai người lại, tra hỏi:

-Hai ngươi là ai, tới nước Vệ có chuyện gì?

Trên lưng ngựa, Sóc nói:

-Ta là Sóc, công tử của nước Yên, ngươi mau vào bẩm báo, cho ta vào thành tâu Vệ Vương gấp!

Tên lính hỏi:

-Ngươi lấy gì làm bằng chứng ngươi là công tử nước Yên?

Sóc lấy ra một miếng ngọc bội có viết chữ "công tử Sóc, nước Yên" trong người đưa cho tên lính, nói:

-Cứ đem vật này tâu, tất có người hiểu!

Tên lính đáp:

-Được, ngươi chờ ở đây!

Tường San hỏi Sóc:

-Chiếc ngọc bội đó giúp huynh chứng minh được thân phận sao?

Công tử Sóc, nói:

-Phải, đó là vật chỉ những người trong vương thất mới có, làm bằng đá rất quý hiếm!

Khoảng nửa canh giờ sau, tên lính chạy ra, vội cúi đầu trước Sóc, nói:

-Tiểu nhân có mắt như mù, xin công tử tha tội!

Sóc đáp:

-Không biết không có tội, mau đưa ta vào cung gặp Vệ Vương!

Tên lính bẩm:

-Dương Minh đại nhân đang chuẩn bị tới đây ạ!

Dương Minh một lúc sau cưỡi ngựa tới, nói:

-Hạ quan Dương Minh, bái kiến công tử!

Sóc vốn nể trọng nước Vệ từ lâu, nghe ngóng nhiều tin tức từ nước Vệ, nên nhắc đến Dương Minh là Sóc biết ngay.

Sóc nói:

-Thì ra là Dương Minh, ta ngưỡng mộ ngài đã lâu!

Dương Minh cười:

-Không dám, không dám! Hạ quan sẽ dẫn đường cho công tử tới cung Thiên Huy ngay!

Đúng lúc ấy, Tử Trọng gặp Vệ Vương để bàn về chính biến của nước Yên, Tử Trọng nói:

-Nước Yên bị công tử Bạch tiếm ngôi, giao hảo với nước Đinh, cự nước Vệ. Nay Yên Vương đã mất, đáng ra ngôi vị đó thuộc về công tử Sóc mới phải.

Vệ Vương hỏi:

-Công tử Sóc ấy thế nào?

Tử Trọng đáp:

-Công tử Sóc hiền đức, tính tình cương trực, ngay thẳng, rất tôn trọng nước Vệ!

Vệ Vương nói:

-Có chuyện như vậy sao? Y có vẻ là người hiểu lý lẽ! Có điều y còn sống không?

Tử Trọng đáp:

-Thần nghe báo về, công tử Sóc đi săn bị mai phục, giết chết rồi!

Vệ Vương lắc đầu:

-Nếu được giao hảo với một quân vương hiền đức như vậy thì lo gì không đánh được nước Đinh! Xưa nay Yên Vương bảo thủ, một lòng trợ giúp Đinh Vương nên ta chưa đem quân sang đánh được. Nay nước Yên lại về tay công tử Bạch mà không phải công tử Sóc, thật đáng tiếc!

Bỗng có tên lính chạy vào bẩm báo:

-Bẩm chúa công, Dương Minh đại nhân và công tử Sóc muốn vào yết kiến ạ!

Vệ Vương và Tử Trọng sững sờ ngạc nhiên, Vệ Vương nói:

-Mau truyền công tử vào!
 
Sửa lần cuối:
Chương 72: Vệ Vương tới nước Tấn, bàn đại sự cùng Tấn Vương

Hao Thien, Chu Duc.png


*12 năm trước

Công tử Sóc vừa tròn mười tám, độ tuổi mà bao kẻ quyền quý còn mải mê tửu sắc, say đắm ca kỹ và những thú vui phù phiếm, Sóc lại lặng lẽ thu mình nơi thư phòng sâu kín. Ánh đèn dầu của Sóc thường cháy đến tận canh ba, khi ngoài kia yến tiệc vừa tan, tiếng cười nói vẫn còn vương nơi hành lang phủ đệ.

Trên án thư của công tử Sóc không phải là những bức họa mỹ nhân hay thi từ phong nguyệt, mà chất đầy binh thư, quốc sách, và chiến báo từ các phương. Mỗi khi có tin tức đưa về từ biên cương, Sóc đều tự tay mở đọc, không bỏ sót một dòng. Sóc nghiền ngẫm từng trận đánh, phân tích thế trận, suy xét lòng người, so đo lợi hại, như thể bản thân đã đứng giữa sa trường mà điều binh khiển tướng. Không chỉ học cách thắng trận, Sóc còn chăm chú đọc sách trị quốc, hiểu phép dùng người, biết thế nào là an dân, thế nào là giữ nước.

Ở tuổi mà kẻ khác còn sống trong mộng tưởng hưởng lạc, Sóc đã sớm nhìn thấu sự phù phiếm của vinh hoa nhất thời. Sóc hiểu rằng tửu sắc có thể mê hoặc lòng người, nhưng không thể dựng nên cơ nghiệp, thú vui có thể làm quên đi lo toan, nhưng không thể cứu một quốc gia trước cơn binh lửa. Ánh mắt của công tử, vì thế mà sớm mang theo vẻ trầm tĩnh khác thường, không còn là thiếu niên bồng bột, mà đã phảng phất phong thái của một người gánh vác đại sự.

Kẻ hầu trong phủ thường truyền tai nhau rằng: “Công tử không giống người mười tám tuổi, mà giống như đã sống qua mấy phen loạn thế.”

Một hôm, công tử Sóc đang ngồi nghỉ uống trà, chợt có tên lính chạy lại báo:

-Bẩm công tử, chiến báo từ Bình Nguyên đã tới, mời công tử xem ạ!

Công tử Sóc giọng đầy hào hứng:

-Tới rồi sao? Mau đưa cho ta!

Sóc vội mở chiến báo ra chăm chú đọc, miệng lẩm bẩm:

-Hạo Thiên thống lĩnh binh mã Ái Châu đánh lui Trần Tiềm, Chu Đức... Thật kinh ngạc!

-Chu Đức bị bắt sống nhưng lại được thả về Diễn Châu? Hạo Thiên không giết hắn ta sao?

-Phải tìm Thái Phó mới được!

Công tử Sóc vội cầm xấp chiến báo đi tới phủ Nhất Phong để cùng đàm đạo.

Thấy công tử Sóc tới, Nhất Phong ra đón:

-Công tử tới tìm lão phu để cùng đàm đạo việc gì chăng?

Sóc đáp:

-Phải, học trò muốn đàm đạo về chiến sự Bình Nguyên với Thái Phó!

Nhất Phong hỏi:

-Chiến sự giữa Ái Châu và Diễn Châu kết thúc rồi sao?

Công tử Sóc đưa chiến báo cho Nhất Phong đọc.

Nhất Phong nói:

-Cái tên Hạo Thiên ấy là kẻ không hề tầm thường, đánh lui hơn vạn quân Chu Đức, Trần Tiềm, quả là kinh thiên động địa!

Công tử Sóc nói:

-Xưa nay học trò chưa từng nghe Chu Đức bại trận! Nay Hạo Thiên đại thắng Bình Nguyên, lại còn tha chết cho Chu Đức, quả là một vị đại hào kiệt!

Nhất Phong vuốt râu, nói:

-Một vị tướng mới như Hạo Thiên mà đã thu nạp dưới trướng đều là hiền tài, vị quân sư Tử Trọng ấy tất là kẻ thần cơ diệu toán. Công tử nhìn xem, ông ta dùng kế phản gián rất hay, đánh lừa được cả Chu Đức!

Sóc gật đầu:

-Tiềm lực của người này sẽ rất lớn!

Nhất Phong nói:

-Hạo Thiên nghe rất quen, họ Hạo đó dường như là ... Phải rồi, kẻ đó chính là con trai của Hạo Vũ tướng quân!

Sóc ngạc nhiên:

-Phải rồi, một kẻ như vậy là con của Hạo Vũ thì cũng không có gì ngạc nhiên, hổ phụ sinh hổ tử!

Nhất Phong kể:

-Cả gia tộc ba đời nhà họ Hạo từng bị Bá Hầu giết sạch vì tội mưu phản, duy chỉ có Hạo Thiên và Tử Trọng chạy thoát được. Tới nay Lê Hầu lại giang tay trợ giúp, phong y làm tướng quân, đúng là cá gặp nước!

Sóc suy luận:

-Nếu sau này Hạo Thiên gây dựng được thế lực lớn mạnh, Bá Hầu tất sẽ đứng ngồi không yên!

Nhất Phong gật đầu, nói:

-Phải, mối thâm thù huyết hải như vậy, Hạo Thiên không thể không báo!

Đàm đạo với Nhất Phong hồi lâu, công tử Sóc về phủ tiếp tục ngâm cứu cuốn Luận Ngữ mà y tất tâm đắc.

Công từ Sóc tay vừa cầm cuốn sách, đi đi lại lại đọc thành tiếng:

-Lấy đức mà trị nước, như sao Bắc Đẩu đứng yên, muôn sao tự hướng về.

-Quân tử hòa hợp nhưng có chính kiến, tiểu nhân hùa theo nhưng lòng không thật.

-Bản thân ngay thẳng, không cần ra lệnh dân cũng theo, bản thân sai, ra lệnh cũng vô dụng.

-Học mà không nghĩ thì mù mờ, nghĩ mà không học thì nguy hiểm.

Đang đọc sách say sưa, chợt công tử Bạch chạy tới, hỏi:

-Sóc huynh, cùng đệ đi uống rượu không, trong cung mới tuyển thêm nhiều mỹ nhân lắm!

Công tử Sóc đáp:

-Đệ đi đi, ta đang đọc sách, không có nhã hứng!

Công tử Bạch vỗ vào vai Sóc, nói:

-Huynh suốt ngày chỉ biết đọc sách, đọc lúc nào mà chẳng được. Mau đi cùng đệ giải khuây chẳng phải vui hơn sao?

Sóc lắc đầu:

-Đệ đừng lôi kéo ta nữa, ta không muốn đi đâu!

Bạch bĩu môi:

-Huynh đúng là kẻ mọt sách, chẳng rủ huynh nữa!

Công tử Sóc là vậy, đối với y, niềm đam mê với tri thức cao hơn bất kể những thứ gì khác. Chính vì sự ham mê đọc sách này, công tử Sóc rất am tường về việc quốc gia đại sự và thấu hiểu nhân sinh, y luôn ao ước được trở thành một vị hiền quân.

Công tử Sóc nhiều lần muốn bàn chuyện chính sự với cha nhưng đều bị gạt đi vì bị cho rằng chưa đủ chín chắn để bàn việc lớn. Sóc buồn lắm, chỉ biết nhờ Thái Phó giúp mình nêu những ý tưởng mới cho cha, và dặn rằng những ý tưởng đó không phải của Sóc.

Nhất Phong hiểu tâm tư của công tử Sóc, bèn nghĩ ra cách khiến Quảng Hầu phải trọng dụng công tử. Mỗi khi Quảng Hầu giao Nhất Phong việc gì, Nhất Phong lại bảo công tử Sóc nêu ý kiến để tâu cho chúa công. Công tử Sóc nhiệt tình giúp Nhất Phong chuẩn bị trước cho mọi câu hỏi.

Cứ sau mỗi lần tâu việc với Quảng Hầu, Nhất Phong lại hỏi:

-Chúa công thấy ý này thế nào, có hữu dụng không?

Quảng Hầu đều khen là ý hay.

Một hôm, Nhất Phong thưa với Quảng Hầu:

-Bẩm chúa công, đại công tử là người thông minh sáng dạ, am hiểu chính sự sâu sắc, cớ sao chúa công không trọng dụng công tử mà cho vào bàn việc?

Quảng Hầu cười:

-Nó hẵng còn trẻ tuổi, biết gì mà bàn đại sự?

Nhất Phong nói:

-Nhưng nếu công tử có thể nói lời hay, giúp ích nhiều cho chúa công thì người có nghe không?

Quảng Hầu nói:

-Đương nhiên ta nghe!

Nhất Phong lúc này nói thật:

-Không giấu gì chúa công, mấy lần thần tâu sách lược cho người, đều là ý của công tử Sóc cả!

Quảng Hầu ngạc nhiên:

-Ngươi nói thật chứ? Nó giỏi như vậy sao?

Nhất Phong đáp:

-Phải, công tử có những suy nghĩ rất sáng tạo, tuy chưa suy tính được tường tận nhưng nếu được rèn giũa , thực hành sớm, ngày sau ắt vang danh thiên hạ, tiền đồ không thể đong đếm được!

Quảng Hầu gật đầu, nói:

-Ngươi nói có lý, từ nay ta sẽ cho nó vào cùng bàn việc với các đại thần!

Kể từ đó, công tử Sóc được theo cùng vào chầu, lần nào y cũng háo hức được bàn luận việc quốc gia đại sự với những người giỏi nhất nước. Càng ngày, tư duy chính sự và trị quốc của Sóc ngày càng sắc bén, trở thành cánh tay đắc lực cho cha.

* 3 năm trước

Công tử Sóc năm ấy hai mươi bảy tuổi, đã có một chỗ đứng trong hàng ngũ đại thần của Hoan Châu. Sau sự kiện Hạo Thiên lên ngôi vị Quân Hầu, công tử Sóc nhiều lần khuyên Quảng Hầu nên giao hảo với Ái Châu nhưng Quảng Hầu chần chừ, chưa quyết. Quảng Hầu xưa nay luôn ủng hộ Bá Hầu chống Ái Châu, nay Hạo Thiên kế vị, lại chính là kẻ địch, là cái gai trong mắt Bá Hầu nên Quảng Hầu càng khó nghe theo lời công tử Sóc.

Việc công tử Sóc luôn tỏ ra ủng hộ Ái Châu đến tai Bá Hầu, Bá Hầu lập tức sang thăm Hoan Châu, rồi nói với Quảng Hầu rằng:

-Ta với hiền hầu vốn là thâm giao, tình nghĩa không phải một sớm một chiều, đừng vì lời của mấy tên tiểu tử mà làm hỏng mất!

Quảng Hầu hỏi:

-Ý ngài là sao?

Bá Hầu đáp:

-Nghe nói đại công tử của Hoan Châu luôn miệng nói tốt cho Ái Châu, thúc giục ngài giao hảo với chúng, ta lấy làm lo lắm!

Quảng Hầu nói:

-Phải, đúng là có chuyện đó!

Bá Hầu gằn giọng:

-Tên Hạo Thiên ấy chính là dòng máu còn sót lại của tên phản tặc Hạo Vũ, có thâm thù sâu đậm với ta. Hiền hầu giao hảo với Ái Châu, tức là gián tiếp chống lại ta. Nay ta muốn hỏi hiền hầu cho rõ, có tiếp tục liên minh cùng Phúc Lộc Châu hay không?

Quảng Hầu đáp:

-Đương nhiên là có!

Bá Hầu nghiêm túc:

-Vậy thì đừng giao hảo với Ái Châu!

Quảng Hầu cười trừ:

-Ngài nói vậy thì ta đâu muốn làm trái ý, chuyện ấy ta đã hiểu, thôi không bàn đại sự nữa, ta cùng ngài dự yến tiệc!

Kể từ ấy, Quảng Hầu kiên quyết không nghe công tử Sóc giao hảo với Ái Châu, quyết tỏ thái độ thù địch. Công tử Sóc tức lắm mà không làm được gì, lắc đầu ngao ngán, tiếc rằng:

-Cha quá bảo thủ, Ái Châu tiềm lực lớn như vậy, được cai quản bởi một minh quân, cớ sao lại không giao hảo, điều đó chỉ có lợi, không có hại, thật là đáng tiếc!

*Hiện tại

Công tử Sóc sắp được gặp Vệ Vương, lòng đầy háo hức, rốt cuộc y cũng được gặp người mà y ngưỡng mộ từ lâu, và cũng chỉ có Vệ Vương mới có thể giúp y lấy lại giang sơn nước Yên.

Tường San thấy công tử Sóc đi đi lại lại, hỏi:

-Có chuyện gì mà huynh cứ sốt sắng như vậy?

Sóc đáp:

-Sắp vào yết kiến Vệ Vương, ta có chút hồi hộp!

Tường San hỏi tiếp:

-Huynh sợ ngài ấy sao?

Sóc cười:

-Ngược lại là đằng khác, ta vốn rất nể trọng Vệ Vương!

Tường San hỏi tiếp:

-Ngài ấy là một vị vua tốt, nhưng liệu ngài ấy có giúp huynh chăng?

Sóc đáp:

-Linh cảm của ta rất tốt, chắc chắn ngài ấy sẽ giúp!

Tường San nói:

-Vậy huynh vào yết kiến Vệ Vương đi, muội ở đây chờ.

Sóc nói:

-Muội đi cùng ta vào gặp, muội là tướng quân của ta kia mà!

Tường San cười:

-Huynh đúng là giỏi ăn nói! Được, muội cũng muốn xem xem, Vệ Vương rốt cuộc là người thế nào!

Tên lính vào báo, cho truyền công tử Sóc vào sảnh điện bàn chuyện cùng Vệ Vương.

Công tử Sóc bước vào, chắp tay hành lễ:

-Tại hạ, Sóc, bái kiến Vệ Vương, Thừa tướng!

Vệ Vương nói:

-Nghe tin báo về rằng công tử đã bị giết, nào ngờ được gặp hôm nay, quả là điềm tốt, ta rất mừng!

Công tử Sóc nói:

-May nhờ tiên vương dẫn đường chỉ lối, mới lách qua khe cửa hẹp, thoát chết trong gang tấc rời khỏi nước Yên, chạy đến đây cầu cứu Vệ Vương.

Vệ Vương quay sang nhìn Tường San, hỏi:

-Người này là?

Sóc đáp:

-Đây là Tường San, tướng quân của tại hạ!

Vệ Vương ngạc nhiên:

-Tường San? Là nữ nhân sao? Nữ nhân là một tướng quân, quả là hiếm gặp!

Tường San thưa:

-Tường San là thôn nữ ở vùng quê nước Vệ, từ lâu đã biết Vệ Vương là một minh quân, nhờ thế bách tính trong nước có một cuộc sống bình yên, no đủ. Nay được thấy Vệ Vương bằng xương bằng thịt quả là một diễm phúc lớn cho Tường San!

Vệ Vương nói:

-Bách tính trong nước như ngươi nói vậy ta cũng mừng lắm!

Sóc nói:

-Tường San hôm trước một mình địch hai mươi tên cướp ở vùng ngoại ô, cứu mạng tại hạ, quả là anh dũng không thua gì tướng lĩnh trên sa trường!

Vệ Vương bật cười, nói:

-Xưa nay ta chưa từng gặp nữ nhân là tướng, nay tận mắt chứng kiến, ta rất ấn tượng! Đối với ta, bất kể nam nhân hay nữ nhân, cứ có tài thì nên trọng dụng, chớ để lỡ người hiền!

Sóc nói:

-Vệ Vương dạy rất phải!

Vệ Vương hỏi:

-Đầu đuôi câu chuyện thế nào, công tử thuật lại ta nghe!

Công tử Sóc thuật lại từ lúc Yên Vương qua đời, rồi bị đám công tử Bạch và Nhan Lương bày kế hãm hại, may được Nhất Phong bày mưu cho Sóc trốn thoát êm đẹp khỏi nước Yên.

Vệ Vương nhíu mày, nói:

-Công tử Bạch tâm địa hiểm độc, sẵn sàng ám hại cả huynh trưởng để tiếm ngôi, kẻ này làm vua một nước quả là nghịch lý, chỉ khổ bách tính mà thôi!

Sóc khẩn khoản:

-Tại hạ đến đây, biết rằng mình không có gì trong tay, nhưng vì tình yêu quá lớn với quê hương, Sóc cả gan xin sự trợ giúp của Vệ Vương, đòi lại công đạo cho nước Yên! Nếu đại sự thành, tại hạ hứa sẽ cắt ba thành, dâng tặng Vệ Vương làm quà giao hảo!

Vệ Vương giơ tay lên, nói:

-Này tiểu tử, chớ nên dùng lời lẽ như vậy mà cầu trợ giúp!

Sóc hỏi:

-Không biết Sóc đã đắc tội gì, xin Vệ Vương chỉ bảo!

Vệ Vương nói:

-Ta trong lòng sẵn đã muốn giúp công tử, có điều ta giúp không phải vì đất đai, lãnh thổ. Ta giúp công tử vì công tử là người hiền đức, danh chính ngôn thuận kế thừa ngôi báu của Yên Vương. Ta giúp công tử cũng là giúp bách tính nước Yên, tránh khỏi một thời kỳ đen tối trong tay một kẻ súc sinh như công tử Bạch.

Công tử Sóc nghe vậy mừng rỡ, nói:

-Ân huệ này của Vệ Vương Sóc suốt đời không quên!

Tử Trọng nói:

-Trước hết, chúng ta phải làm ngay một việc!

Vệ Vương hỏi:

-Thừa tướng nói đến việc gì?

Tử Trọng đáp:

-Phải cứu Nhất Phong về nước Vệ, sau này tin tức công tử còn sống sẽ đến tai chúng, nhất định sẽ tra ra kẻ tay trong trợ giúp. Nhất Phong lo liệu cho công tử Sóc chu toàn như vậy, ắt là kẻ mưu trí uyên thâm, sau này tất là cánh tay phải trợ giúp đắc lực cho công tử.

Sóc nói:

-Thừa tướng nói rất phải, Nhất Phong là kẻ rất trung thành, có Nhất Phong như có mười mưu sĩ xung quanh vậy!

Vệ Vương nói:

-Được, ta sẽ sai Đới Thắng dẫn theo một trăm binh mã đi cứu Nhất Phong về đây!

Sóc nói:

-Đa tạ Vệ Vương!

Vệ Vương nói:

-Hai vị trải qua nhiều chuyện, chắc là rất mệt! Ta đã cho người chuẩn bị chỗ ở khách điện cho hai vị nghỉ ngơi, cứ tự nhiên như ở nhà! Tĩnh dưỡng vài hôm, dạo quanh nước Vệ cho thư thái đầu óc, ta sẽ đi nước Tấn một tuần lễ rồi trở lại!

Sóc hỏi:

-Thứ lỗi cho tại hạ tò mò, Vệ Vương tới nước Tấn có việc chi?

Vệ Vương đáp:

-Ta và Tấn Vương vốn là huynh đệ kết nghĩa, đã lâu không sang thăm nước Tấn. Nay nhân dịp chính biến xảy ra ở nước Yên, ta cũng có chuyện đại sự cần bàn với Tấn Vương.

Sóc nói:

-Vệ Vương tính rất phải!

Hai ngày sau, Vệ Vương cùng Tử Trọng tới nước Tấn. Sứ đoàn lần này mang theo mười tám rương lễ vật, gồm hai khối ngọc bích thượng phẩm, một bộ trâm ngọc chế tác tinh xảo, năm trăm lượng vàng ròng, một ngàn lượng bạc trắng, mười hai cuộn gấm thêu long vân, hai mươi cuộn lụa tằm thượng hạng, mười cân trầm hương, ba khối đá kỳ nam quý hiếm, một thanh bảo kiếm, hai bộ giáp trụ tinh xảo, tám con chiến mã thuần chủng, một bộ binh thư cổ chép tay, một bản địa đồ sơn hà, một đỉnh đồng nhỏ chạm văn cổ, một bộ chuông ngọc.

Tấn Vương biết Vệ Vương sang thăm, chỉ đạo triều thần chuẩn bị tiếp đón trọng thị.

Tại cung An Trường, quan lại hai nước tay bắt mặt mừng, tiếp đãi rất trang trọng.

Tấn Vương nói:

-Vệ Vương tới thăm nước Tấn đã là niềm vinh hạnh, hà tất phải đem theo nhiều lễ vật?

Vệ Vương cười:

-Tấn Vương chớ nên khách sáo, nước Vệ và nước Tấn xưa nay như thể tay chân, chút lễ vật này đâu có xá gì!

Hai vị vương hàn huyên những chuyện xưa cũ hồi lâu.

Tấn Vương hỏi:

-Lần này Vệ Vương tới thăm, liệu có còn chuyện đại sự gì cần bàn chăng?

Vệ Vương nói:

-Chắc Tấn Vương đã biết đến biến cố ở nước Yên, Yên Vương qua đời, công tử Bạch tiếm ngôi, bức hại công tử Sóc.

Tấn Vương hỏi:

-Chẳng phải công tử Sóc đã chết sao?

Vệ Vương đáp:

-Công tử Sóc chưa chết, đang lưu lại nước Vệ!

Tấn Vương mừng, hỏi:

-Nếu vậy thì quá tốt, Vệ Vương định tính thế nào?

Vệ Vương đáp:

-Ta muốn hưng binh đánh nước Yên, trả lại ngôi vị danh chính ngôn thuận cho công tử Sóc. Qua đó biến nước Yên thành đồng minh của chúng ta rồi cô lập nước Đinh.

Tấn Vương nói:

-Vệ Vương đã quyết rồi sao? Ta sẽ cử một vạn tinh binh trợ giúp ngài!

Vệ Vương nói:

-Cảm ơn ý tốt của Tấn Vương! Có điều lần này khởi binh, nước Vệ sẽ phải dồn lực về phía nam, mầm họa nước Soái ở phía bắc vẫn còn đó, nước Soái lại là liên minh với nước Yên và Đinh, ta cần Tấn Vương dùng binh mã thủ vững hậu phương hai nước, thì nước Vệ mới toàn lực đánh xuống phía nam được.

Tấn Vương đáp:

-Chuyện đó Vệ Vương chớ lo, nếu nước Soái thừa nước đục thả câu, tất sẽ phải bại trận mà trở về như lần trước!

Vệ Vương gật đầu, nói:

-Tấn Vương nói vậy là ta an tâm rồi!

Tử Trọng nói với Tấn Vương:

-Sau hội chư hầu, hai nước chúng ta đang ở trong một liên minh lớn, nếu nước Soái liều lĩnh manh động, Tấn Vương hãy gửi thư báo cho hai nước Cừ và Trịnh, dù họ giúp hay không cũng đều có lợi cả!

Tấn Vương đáp:

-Phải, nếu họ không giúp thì chứng tỏ liên minh này chỉ có trên danh nghĩa, không có thực tâm!

Vệ Vương nói:

-Lần này khởi binh, Tĩnh Hải quân lại một phen sóng gió!

Tấn Vương hỏi:

-Khi nào Vệ Vương khởi binh?

Vệ Vương đáp:

-Sau khi về nước, bàn bạc cùng công tử Sóc, chuẩn bị binh mã, lương thảo, nội trong tháng này sẽ tiến hành!

Tấn Vương nói:

-Việc đại sự, tất phải làm, chúc Vệ Vương mã đáo thành công, đánh đâu thắng đó, gia tăng sức mạnh và ảnh hưởng về phía nam!

Sau khi bàn đại sự xong, Tấn Vương cho chuẩn bị yến tiệc vô cùng thịnh soạn để tiếp đãi khách quý là nước Vệ. Hai huynh đệ Hạo Thiên, Chu Đức lâu ngày mới được uống rượu hàn huyên, lòng mừng rỡ, uống liền ba ngày ba đêm.

Ngày trở về, Tấn Vương cũng tặng nước Vệ lễ vật rất hậu để trả lễ. Vệ Vương trở về nước với một tâm thế hiên ngang, chuẩn bị cho chiến sự sắp tới cùng hai nước Yên và Đinh.
 
Sửa lần cuối:
Back
Top