Sau đó, khối nặng nề ấy đứng dậy. Tiếng xích sắt và những chiếc chuông bạc trên người Khánh Linh lại reo lên một tràng lanh lảnh khi cô ta dịch người về phía này. Hương Lan lập tức hiểu ra ý đồ của cô ta: gã bóng rổ to xác kia chuẩn bị được xếp ngồi ngay cạnh hai đứa tôi.
Giọng vị thầy giáo nhỏ nhẹ lại, đều đều thông báo trước lớp:
– Hôm nay, chúng ta sẽ ôn lại môn Toán nhé. Các em lấy bàn tính ra ngoài đi.
Hương Lan đưa tay mò mẫm dưới hộc bàn gỗ. Chiếc bàn tính bằng gỗ bo góc nằm ngay đơ ở đó, các hạt tính mát lạnh chạm vào đầu ngón tay. Nó vẫn ở đúng vị trí cũ.
Hương Lan thích món đồ này. Hương Lan biết mình đặc biệt, vì bà Hồng Loan đã dạy Hương Lan trò gẩy tính này từ rất lâu, trước cả khi tôi phải bước chân vào ngôi trường chuyên biệt này.
Ngày đó, tôi còn nhỏ, cứ phụng phịu vùng vằng: "Con thế này rồi, học cái thứ này để làm gì hả mẹ?"
Giọng bà ta khi ấy nhỏ nhẹ lắm, lòng bàn tay mịn màng vuốt ve xoa đầu tôi: "Học để sau này người ta không lừa được con. Dù là con hay là mẹ, thì cái thế giới ngoài kia vẫn luôn vận hành bằng những con số."
Thế là những ngày sau đó, tôi và bà ta gò từng ngón tay, cùng nhau nhảy múa trên những hạt tính gồ ghề, tựa như đang gẩy một thứ đàn vô thanh. Tôi thích cảm giác đó. Tôi thích những ngón tay mình được tự do cử động để tìm kiếm những xúc cảm riêng. Nhưng... tại sao cũng là những cử động ngón tay ấy, khi tôi tự gẩy đàn trên cơ thể chính mình để tự vỗ về, bà ta lại điên cuồng thét lên tàn nhẫn như thế?
Thật là một sinh vật kỳ cục và đầy mâu thuẫn.
À thôi, gạt mớ ký ức đó đi, học đã. Hương Lan tập trung nghe tiếng thầy giáo dõng dạc phát ra từ bục giảng:
– Bốn cộng ba.
Hương Lan bắt đầu gẩy đàn. Bốn viên tính ở hàng dưới gạt lên nhanh thoăn thoắt.
Cạch.
Một viên năm ở hàng trên đẩy xuống.
Cạch.
Hai viên ở hàng dưới tháo xuống.
Rồi đó. Kết quả là bảy. Dễ như trở bàn tay.
Bên cạnh, chiếc chuông bạc của Khánh Linh vẫn lắc lư liên hồi, phát ra những tiếng leng keng bối rối. Cô ta vẫn chưa thể quen được với nhịp điệu của các con số. Còn cục thịt to xác ngồi kế bên thì hoàn toàn bất lực. Hương Lan nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt và tiếng các hạt tính bị gạt loạn xạ đầy bế tắc của hắn. Hắn chịu trói rồi.
Tiếng bước chân của ông thầy bắt đầu di chuyển qua từng dãy bàn để kiểm tra. Thi thoảng, không gian lại vang lên vài tiếng khen ngợi rải rác cùng tiếng vỗ tay khích lệ lẹt đẹt.
Khen Hương Lan đi, ông thầy. Ít ra, qua lời khen của ông, Hương Lan sẽ biết tôi là ai.
Nhưng khi ông ta dừng lại trước bàn của cô, thanh âm phát ra lại đầy dửng dưng và khách sáo, như thể đang hoàn thành một thủ tục định kỳ:
– Em vẫn giỏi như mọi khi.
Một thoáng hụt hẫng nhen nhóm, hơi buồn một chút. Nhưng đúng thật, tôi thể hiện cái trò gẩy tính này quá nhiều lần rồi, chẳng còn gì để người ta phải trầm trồ nữa. Ông thầy bỏ qua cô, quay sang khẽ khen Khánh Linh đã làm tốt.
Chỉ riêng với gã Gia Bảo ngồi bên cạnh, ông ta phải hạ giọng xuống, kiên nhẫn đọc từng chữ và tiện tay giảng lại bài từ những bước cơ bản nhất:
– Em tập đi, dùng cả hai tay để định vị nó. Đây là hình chữ nhật, đoạn dài nằm ngang, đoạn ngắn nằm dọc. Làm đi.
Hương Lan khẽ giữ nguyên vành tai hướng về phía gã, chăm chú nghe. Biết đâu trong sự chật vật của gã lại có thứ gì đó đáng để Hương Lan chú ý.
Chiếc chuông bạc bên cạnh đột ngột hạ thấp cao độ, theo sau là một tiếng ngáp dài lười biếng của Khánh Linh. Cô ta chán rồi. Hương Lan khá chắc chắn cái đầu lười nhác kia đang tự hỏi: học cái thứ quái quỷ này để làm cái gì cho cam?
Sau một hồi loay hoay nghe tiếng quần áo sột soạt của gã to xác, giọng ông thầy mới lại cất lên:
– Giờ, sờ vào cái cột ngoài cùng bên trái, có bốn hạt tính, em cảm nhận được chưa? Cảm được rồi thì gạt hết bốn hạt đó lên, nghe một tiếng cạch nào.
Gia Bảo làm theo. Hắn dùng cái lực thô bạo của một gã chơi thể thao dộng mạnh bốn hạt tính lên. Một tiếng cạch vang lên giòn giã, dứt khoát.
Thật êm tai. Hương Lan thích cái âm thanh va chạm cơ học đầy dứt khoát này.
Tiếng thầy giáo vẫn đều đều hướng dẫn:
– Bốn hạt gạt lên nghĩa là bốn. Giờ sờ vào thanh xà ở giữa, tìm hạt phía trên, cảm được chưa? Cảm được rồi thì kéo nó xuống sát thanh xà. Hạt ở trên là năm. Giờ gạt xuống hai hạt ở tầng dưới nữa là bảy.
Hắn thở run run và làm theo, tiếng các hạt gỗ va chạm lạch cạch vang lên, cuối cùng cũng chịu nằm im đúng vị trí. Hương Lan thầm đánh giá trong đầu. Tính ra, cái gã đồ sộ này cũng thông minh ấy chứ, không đến nỗi hoàn toàn chịu trói.
Sau đó, chúng tôi bước vào những phép tính phức tạp hơn. Giọng thầy giáo lại dõng dạc vang lên, thả vào bầu không khí hai con số mới:
– Hai mươi bốn cộng ba mươi bảy.
Ngay lập tức, vài tiếng rên rỉ uể oải, bất lực cất lên từ các dãy bàn xung quanh: "Thầy ơi khó quá...", "Tính thế này sao kịp thầy ơi..."
Tôi cười thầm trong bóng tối. Phải thế chứ. Phải khó như vậy mới đáng để tôi nhúng tay vào. Giữa cái đám đông đang hoang mang ngoài kia, chính độ khó này là thứ duy nhất cứu rỗi, giúp tôi kéo cái chữ "Tôi" kiêu hãnh quay trở lại. Cuối cùng, tôi cũng đã có thể tự định danh tôi là ai, phân tách mình ra khỏi cái nhãn dán Hương Lan đờ đẫn bằng chính bộ óc này.
Mười đầu ngón tay của tôi bắt đầu thoăn thoắt nhảy múa.
Tôi định vị số đầu tiên: Hai mươi bốn. Ở góc ngoài cùng bên trái, bốn hạt tính hàng đơn vị được đẩy lên. Ở cột ngay kế bên, hai hạt hàng chục cũng nằm im đúng vị trí. Hai mươi bốn rồi nhỉ.
Tôi lại mò mẫm lướt sang góc ngoài cùng bên phải để lập số thứ hai: Ba mươi bảy. Một hạt tầng trên và hai hạt tầng dưới gạt vào nhau tạo thành số bảy. Ở cột kế bên, ba hạt nữa được đẩy lên. Ba mươi bảy.
Trận chiến của những con số bắt đầu vận hành. Hai bàn tay tôi khẽ xòe ra dưới hộc bàn, thực hiện thứ ngôn ngữ cơ thể của riêng mình. Bốn ngón tay cộng với bảy ngón tay. Bốn cộng bảy là mười một. Một lần cụp tay lại đại diện cho mười đơn vị được nhớ sang hàng chục, chỉ còn trơ trọi lại một ngón tay thừa ra ở hàng đơn vị.
Tiếp tục xử lý hàng chục: ba ngón tay của số mới, kết hợp với hai ngón tay của số cũ, và thêm một lần cụp tay vừa nhớ sang.
Là sáu. Sáu mươi mốt.
Mọi thứ diễn ra trong nhận thức của tôi chưa đầy ba giây. Tôi quay lại hàng tính chính, dứt khoát gạt hết mớ hạt cũ ở cột bên phải ra, chỉ để lại một hạt đơn vị cô độc. Ở cột hàng chục bên trái, ngón tay tôi nhanh như chớp gạt một hạt trên xuống và một hạt dưới lên. Một hạt năm và một hạt một.
Cạch. Cạch.
Xong. Sáu mươi mốt.
Giữa những tiếng lạch cạch lóng ngóng, xô bồ và đầy bế tắc của chúng bạn xung quanh, tôi mỉm cười, kiêu hãnh giơ cao cánh tay của mình lên.
Thật thích nha. Cái cảm giác dùng sự sắc sảo của trí óc để định vị bản thân giữa một thế giới mù lòa này, thực sự rất thỏa mãn.
Tiếng bước chân của ông thầy tiến lại gần dãy bàn của tôi. Ông ta dừng hẳn lại, khẽ vỗ tay reo lên đầy tán thưởng:
– Trò Hương Lan thật nhanh! Trò có phiền nếu chia sẻ phương pháp này với cả lớp không?
Tôi lập tức đứng dậy. Theo thói quen của một kẻ luôn sống trong một khoảng trống vô định, tôi ra sức đẩy một luồng hơi thật mạnh từ lồng ngực lên miệng, cất tiếng sảng sảng để lấp đầy không gian:
– VÂNG, EM DÙNG...
Khựng lại.
Giữa chừng, một ngón tay bất chợt chạm nhẹ rồi ấn hờ lên cổ họng tôi, chặn đứng luồng âm thanh đang đà bộc phát.
Tiếng ông thầy ôn tồn vang lên ngay sát bên, mang theo thứ áp lực chuẩn mực của một nhà giáo:
– Em chú ý tới âm thanh một chút nhé, hãy để cổ họng rung nhẹ thôi. Các bạn ở đây đều có thính lực rất tốt, em không cần phải hét lên như vậy.
Dứt lời, ông ta cầm lấy bàn tay đang buông thõng của tôi, chủ động áp lòng bàn tay tôi lên phần cổ họng của chính ông ta. Thông qua các đầu ngón tay nhạy cảm, tôi cảm nhận được lớp da cổ hơi khô và cấu trúc sụn gồ ghề đang chuyển động khi ông ta cất lời, nói chậm và rõ từng từ một:
– Rung nhẹ thôi, để luồng hơi từ từ thoát ra ngoài. Nào, lặp lại theo thầy: Vâng, em dùng bàn tính và hai bàn tay...
Thật khó. Việc bắt một sinh linh sống trong bóng tối từ bé phải tự điều tiết âm lượng của chính mình khi không có hệ quy chiếu thị giác để biết khoảng cách giữa người với người là một cực hình. Tôi phải căng thẳng điều khiển từng thớ cơ nhỏ xíu nơi yết hầu, cố bóp nghẹt luồng hơi lại để nó phát ra nhỏ nhẹ, kiểm soát nhất có thể.
Giữa cái bầu không gian đang im phăng phắc vì màn uốn nắn ấy, giọng gã Gia Bảo ngồi bên cạnh đột ngột vang lên, trầm thấp nhưng rõ mồn một:
– Giọng bạn hay thế.
Một luồng hơi nóng bất ngờ bốc lên, khiến hai bên gò má tôi nóng bừng đến mức muốn bỏng rát. Chỉ là âm thanh thôi mà. Có gì phải khen thế.
Tôi lí nhí đáp lại một tiếng rồi vội vàng ngồi xuống ghế. Chưa kịp để không gian kịp lắng xuống, giọng Khánh Linh đã đột ngột vang lên, đanh sắc và nhuốm chút chua ngoa, len lỏi giữa những tiếng lắc rắc dồn dập đầy tị hiềm của mớ chuông bạc:
– Thế giọng tôi có hay không?
Nhưng trước khi ông thầy giáo kịp lên tiếng can thiệp để dàn xếp, chất giọng oang oang của gã bóng rổ đã dội thẳng vào không gian, rành rành như hai năm rõ mười, không một chút kiêng nể:
– Tiếng của cậu khó nghe chết đi được. Cứ lúc lắc mớ chuông đó suốt làm tôi chẳng nghe thấy cái gì cả.
Tôi khẽ tặc lưỡi, trong lòng không nhịn được mà nghĩ thầm: “Đúng là cái gã đầu óc ngu si, tứ chi phát triển”.
Khánh Linh lập tức òa khóc nức nở. Cô ta ngã gục xuống bàn, kéo theo mớ phụ kiện kim khí va chạm mạnh vào nhau, nghe loảng xoảng, chói tai và hỗn tạp. Chẳng đành lòng để mặc tiếng khóc ấy tra tấn màng nhĩ, tôi đành đưa tay quờ quạng trong khoảng không, mò mẫm tìm đến mái đầu của cô ta rồi khẽ vuốt ve, vỗ về an ủi.
Gia Bảo bắt đầu cuống quýt, nhận ra mình vừa gây tai họa, giọng gã lắp bắp đầy hoảng loạn:
– Tôi... Tôi không có cố ý...
– Cút ngay!
Giọng một đứa con trai khác đột ngột gầm lên ở dãy bàn phía sau, xé toạc bầu không khí vốn đã căng như dây đàn.
Thật hỗn loạn. Cái trật tự im lặng nhân tạo mà tôi hằng nâng niu, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đã bị mớ âm thanh thô bạo và trần trụi ấy giẫm đạp lên không thương tiếc.
Chát! Chát! Chát!
Tiếng thước gỗ của ông thầy dập mạnh xuống bục giảng liên tiếp để vãn hồi trật tự. Mớ hỗn loạn cuối cùng cũng được dàn xếp ổn thỏa. Khánh Linh được cô hầu cận lúi húi dìu qua phòng khác để ổn định lại tâm lý. Tiếng mớ chuông bạc trên người cô ta xa dần theo từng nhịp bước chân, lưa thưa rồi chìm hẳn sau những tiếng sụt sịt, hức hức tức tưởi.
Gã Gia Bảo to xác cũng bị điều chuyển ngồi riêng ra một góc biệt lập ở cuối lớp. Tiếng ghế gỗ nặng nề kéo sột soạt trên sàn gạch, theo sau là tiếng gã người hầu của hắn lật đật ngồi kế bên để canh chừng, kiểm soát cái tính khí bốc đồng của cậu chủ sau biến cố đột ngột kia.
Thế là, không gian xung quanh tôi bỗng dưng trống trải một cách lạ lẫm. Sự vắng mặt cùng lúc của hai nguồn âm thanh ồn ào ấy trả lại cho tôi một khoảng lặng tĩnh mịch đến đờ đẫn.