Phố xá vẫn thế, dòng người đổ về Thủ đô đông đặc, mang theo hy vọng cho một khởi đầu mới. Còn tôi, tôi mang theo một tin nhắn trĩu nặng.
"Em... không thể gặp chị nữa...."
Tôi nhìn chằm chằm vào dấu ba chấm lửng lơ ấy. Có thể hình dung rõ mồn một dáng vẻ của em lúc này. Một vóc dáng nhỏ nhắn, gương mặt thanh tao vốn dĩ luôn điềm tĩnh, giờ đây có lẽ đang cúi gập người, ngón tay miết lấy màn hình điện thoại đến tái đi. Em chắc chắn đã viết rồi xóa, xóa rồi lại viết, cố gọt giũa từng câu chữ sao cho ít gây tổn thương nhất, để rồi cuối cùng vẫn bật ra những dòng tuyệt tình đến nghẹt thở.
Em vẫn thế nhỉ? Luôn tính toán thật kỹ, suy nghĩ thật nhiều về cái gọi là đúng đắn, trách nhiệm hay gia đình, nhưng rồi cuối cùng lại chọn cách kết thúc theo bản năng trốn chạy nhất.
Tôi muốn cười, một nụ cười khô khốc giữa phố phường lạ lẫm. Good Luck, babe. Ừ. Ổn mà. Thật tuyệt vời!”
Em có thể dễ dàng nói rằng chúng ta không là gì cả. Em có thể khoác lên mình bộ váy cưới, đứng cạnh người đàn ông mà gia đình em chọn, và coi đoạn tình cảm này như một thước phim lỗi cần cắt bỏ. Em dứt khoát, em thực tế, em làm đúng vai trò một người con hiếu thảo.
Có lẽ chỉ có tôi là kẻ khờ. Kẻ vẫn tin rằng cái chạm tay giữa những ngày đông Hà Nội là vĩnh cửu.
Bịch.
Chiếc túi xách trượt khỏi vai, rơi tự do rồi va sầm vào mu bàn chân đang tê dại vì cái lạnh đầu xuân.
Đau. Đau đến mức lồng ngực tôi thắt lại.
Tôi đứng sững giữa dòng người hối hả, tay vịn chặt vào lan can sắt lạnh lẽo, mắt vẫn không rời khỏi dòng chữ: “Em... không thể gặp chị nữa...”.
Cú va chạm khiến tôi sực tỉnh, hoặc giả, nó cho tôi một cái cớ hợp quy luật để gập người xuống và rên lên một tiếng. Người ta đi ngang qua sẽ chỉ thấy một kẻ bất cẩn làm rơi hành lý sau chuyến xe dài. Chẳng ai thấy được thứ hành lý tôi vốn nâng niu bấy lâu, sau một tin nhắn, bỗng chốc lại trở nên sắc cạnh và nặng nề đến thế. Nó giáng xuống chân tôi một dấu vết lạnh lùng, như thể chính chút dư hương cuối cùng còn sót lại trên lớp da túi cũng đang tìm cách khước từ tôi.
Có lẽ cái đau thể xác này lại hay. Nó giúp nước mắt tôi có một lý do chính đáng để trào ra mà không cần phải giải thích. Giữa phố phường Hà Nội đang rộn rã khai xuân, tôi đứng đó, ôm lấy khối vật chất từng mang hơi ấm của em, giờ đã hóa thành tảng đá kéo ghì tôi xuống khỏi bản kế hoạch tương lai mà em vừa đơn phương xóa bỏ.
Em chọn lấy chồng, chọn sự bình ổn. Còn tôi, Hà Nội đón tôi bằng một cú va chạm đau điếng từ chính hơi ấm cũ, nhắc tôi nhớ rằng mình đã hoàn toàn bị bỏ lại phía sau.