NỖI LÒNG HỒN NƯƠNG VỀ CÕI THẾ (3) Hai ta bữa nọ vào hang núi
Tìm đoá hoa thiêng chế thuốc tình
Cho ngất men nồng, thân vạn kỷ
Trăng vàng óng ả mãi lung linh
Em lạc trong hang, chàng cố kiếm
Chim sầu phành phạch cánh quần bay
Tìm hoài, tìm mãi, tàn khuya gặp
Gió thét vui mừng, lộng cuốn quay...
Có bữa em buồn nhớ Mẹ Cha
Nỗi sầu đọng lại giọt sương pha
Cả khung trời tối, ngàn mây nhạt
Một bếp lửa hồng sưởi ấm xoa
Những đêm gió buốt, hồn em lạnh
Chàng rút ngàn hoa ở suối về
Biến lại thành chăn dầy ủ ấm
Hương tình đậm thắm ngút đê mê
Em gãi lưng mờ cho đã ngứa
Lim dim Ma mắt ấm nồng đưa
Như ngàn câu nói! Tình ơi hỡi
Khô khát, say bay được gió lùa…
Em nhớ, chàng ơi, em nhớ lắm
Ngút ngàn kỷ niệm chẳng phôi phai
Giờ đây nức nở chim sầu bạn
Một áng mây mờ rã cánh bay
Đậm đà, khắng khít, muôn hoa thắm
Buộc lại hôm nay vạn nỗi sầu
Ma gió thẫn thờ bay khắp nẻo
Trăng tàn, băng giá quấn canh thâu...
Chàng yêu ơi! Đêm nay chàng trở lại
Bến sông thương còn thấy bóng con đò
Ngày chàng đi giữa héo sầu quạnh ngõ
Ôm nỗi niềm biết tỏ với ai đây...
Không gian tàn phủ trắng khói sương mây
Khung tối sẫm tràn đầy bao phủ thiếp
Quả tim tình rúm mình theo thắt nhịp
Tái tê luồng liên tiếp chảy toàn thân
Chàng đi rồi, thiếp mất trọn vầng trăng
Bầu u ám, trải dần lên mảnh chết
Cõi âm ma lờ mờ theo mỏi mệt
Phút giây sầu kéo lệch cả màn đêm...
Nàng yêu hỡi! Ta cũng nghẹn từng cơn
Đường dương thế ngập buồn lên ma ảnh
Niềm thương nhớ, trăn trở mỗi thâu canh
Vạn nhấp nhố tròng trành loang ánh lệ
Nàng là nước, là thơ trăng, suối bể
Là tiếng lòng ước thệ buổi bình minh
Xa cách nhau, tất cả biến lặng thinh
Chìm khắc khoải, trầm mình trong giá buốt...
Thiếp lạnh lẽo chàng ơi! Tha thiết được
Lửa của chàng ủ ấm trọn thân em
Hừng hực nóng, rạo rực nhịp con tim
Say ngây ngất, lim dim hồn trăng gió
Để quanh đây lặng yên hàng lá cỏ
Đêm chỉ còn ửng đỏ lửa yêu đương
Đẩy tan trôi mịt tối bóng u buồn
Cho muôn nhớ, nghìn thương vơi khổ hận...
Chàng! Chàng ơi! Chàng đâu rồi chàng hỡi!
Sao như mờ, phủ tối cả bầu đêm
À hoá ra! Mệt mỏi, giấc say mềm
Uyên nhớ bạn, êm đềm trôi mộng mị…
Gió trăng hỡi! Còn đó để mà chi
Sao gió chẳng trôi đi đừng trở lại
Và trăng lụn tàn khuất dưới tầng mây
Cho cả không gian nầy thành cõi chết
Để ma sầu từ nay thôi rũ rượi
Vọng u hoài, chuỗi đợi với chiều thu
Khóc cuộc tình ngàn vạn trói âm u
Quăng xa thẳm, mịt mù nơi lặng lẽ
Lang yêu ơi! Chàng đi, em quạnh quẽ
Tiếng dế sầu nắc nẻ mỗi đêm về
Sương bóng tàn đọng giọt nhỏ lê thê
Buồn bã quá, thiếp lê chân khắp nẻo
Đường dương thế, tình yêu ta gọi réo
Thiếp tìm chàng, lạnh lẽo dưới sương mơ
Không nghe ai, nén lại để đợi chờ
Đừng buồn thiếp, trăng mờ bay cõi thế...
Bước trần gian, từng giờ rơi ánh lệ
Suốt đường dài nàng để mắt nhìn quanh
Cũng thật nhiều éo le, oan nghiệt cảnh
Cũng ma hồn, cũng chạnh khóc sầu ai
Trải khắp lối, trói cuốn cánh heo may
Muôn cảnh ngộ đoạ đày như bọt biển
Nàng thấy, nàng nghe, thắt lòng xao xuyến
Cõi dương trần là giếng liệm người rơi...