JavaScript is disabled. For a better experience, please enable JavaScript in your browser before proceeding.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser .
Thơ Tập Thơ Thao Thức - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)
Thi sĩ
Tác giả
Nếu Ngày Đó
Nếu ngày đó, lênh đênh trên biển
Vượt trùng khơi làm chuyến đổi đời
Đến miền đất hứa xa xôi
Để tìm một ánh trăng nơi cõi ngàn!
Biết bây giờ có còn khắc khoải?
Ôm vấn vương quằn quại mảnh hồn…
Kéo mây phủ xám hoàng hôn
Cây khô khiu khẳng, chập chờn gió lay
Nếu ngày đó đừng say viễn mộng
Để năm dài làm bóng hững hờ
Bỏ quên bến nước, con đò
Dấu chân phiêu bạt lần ra chốn nào
Biết hôm nay có trào nỗi nhớ?
Niềm luyến lưu, trăn trở thâu canh
Tiếc thương em của ngày xanh
Võ vàng, héo úa vì anh đó mà!
Nếu ngày đó đừng mơ, đừng tưởng
Trải tâm tư về hướng phiêu bồng
Xuôi thuyền nan lướt trên sông
Ra nơi biển lớn tìm dòng thênh thang
Biết giờ đây có mang cảm xúc
Khiến con tim từng phút đong đưa
Nhịp đàn ngân tiếng năm xưa
Lay hồn mộng sĩ giữa mùa tuyết rơi
Hỡi yêu ơi! Tình ơi! Ngày ấy
Phút giây nầy quần xoáy hồn ta
Nhớ nhung một thuở trăng ngà
Tiếc đâu còn nữa để mà không xa.
20/6/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Thi sĩ
Tác giả
Cánh Chim Buổi Hoàng Hôn
Em có hiểu ? một thời quen biết
Với bao chiều thân thiết cùng nhau
Để anh nhớ mãi nhịp cầu
Con đò, bến nước, sông sâu khoảng đời!
Chim sắc trắng ngàn khơi duỗi cánh
Và bao lần ghé cạnh màu xanh
Rung rinh, nhịp vỗ trên cành
Dừng chân đôi phút rồi nhanh biển hồ
Niềm thênh thang hững hờ lá cỏ
Để vô tình vàng võ pha sương
Cho kia vương vấn bên đường
Thâu canh lặng lẽ ánh tuôn, giọt trào
Có đôi lúc ngọt ngào bên suối
Từng ngụm trong, mát rượi hồn bay
Nghe lòng cảm mến nơi nầy
In hằn dấu ấn, chuỗi ngày không quên!
Bởi định mệnh bồng bềnh theo gió
Phận trời mây đây đó phải mang
Nên đành gieo nỗi phụ phàng
Đến đi vội vã, bẽ bàng cho ai…
Hoàng hôn đổ, nhánh cây vườn vắng
Cánh chim xưa lẳng lặng sau mờ
Tóp teo, khiu khẳng, thẫn thờ
Thả hồn dĩ vãng những giờ dừng chân
Ôi da diết! Bâng khuâng hình bóng
Một khung trời lồng lộng ngàn yêu
Mà nay ánh đã nhạt chiều
Không gian ảm đạm, chỉ hiu ngọn sầu.
22/6/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Thi sĩ
Tác giả
Ừ Thôi
Hỡi người tình một chín không không!
Em còn đó trong lòng nỗi nhớ?
Hôm nào ta trải cánh mơ
Lên vầng trăng sáng những giờ buồn tênh!
Trên thuyền mộng dập dềnh sóng nước
Ảnh Thuyền Quyên tha thướt múa ca
Nụ hồng duyên dáng mặn mà
Mời chàng ghé lại, tửu ngà cạn ly
Nhẹ từ chối, bởi vì thấy ngại
Sợi tơ hồng níu mãi tim xanh
Cho hồn trải cánh phương ngàn
Bay tìm nửa thiếu, vỡ toang ước nguyền
Em ừ thôi! Sóng huyền ửng giọt
Chim sơn ca lảnh lót reo vui
Chợt vầng mây xám lờ trôi
Kéo ngang phủ chụp, ánh rơi xuống dòng!
Ôi! cảm thấy trong lòng xúc động
Sao nỡ đành phủ bóng lên hoa
Để đàn trổi nhịp ngân nga
Tình ai vừa khảy loãng xa chốn nào
Em hờn dỗi, lệ trào khoé mắt
Buông màn hồng, thổi tắt đèn xuân
Còn đây một thoáng bâng khuâng
Thả chèo xuôi nước dưới trăng vật vờ
Đêm thao thức, uống mờ ánh nguyệt
Dõi trông tìm mà biết tìm đâu?
Phải chăng hình bóng hôm nào
Là hồn vạn kỷ, ngõ vào…ừ thôi!
24/6/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Thi sĩ
Tác giả
Thương Hận
Tôi đã gửi tặng em niềm thổn thức
Của con tim day dứt chuyện ngày xưa
Em có nhìn, có thấy, có xem chưa?
Mà sao chẳng gió lùa qua đêm lạnh!
Khiến lòng tôi vấn vương từ năm tháng
Phải vật vờ, lãng đãng giữa mây sương
Trên lờ trôi khuất bóng, dưới gom buồn
Canh vắng lặng bên đường từng giọt nhỏ
Ánh long lanh loang tan vào cây cỏ
Như nỗi lòng vò võ tự phôi pha
Trăng ửng sáng rồi chìm khuất nẻo xa
Khung nhạt tối vẫn là khung nhạt tối
Phải chi đừng có nghe lời em nói
Chuyện con đò neo ngóng khách về đây
Thì hôm nay đâu có một vòng tay
Ôm hồn đợi tình ai nơi dĩ vãng!
Thế mà sao giờ đây em yên lặng
Để người xưa trĩu nặng gót tìm xưa
Có phải chăng ánh tắt giữa trời khuya
Hay gối mỏi, đường về xa mờ mịt
Tôi vẫn biết đêm tàn trăng lịm chết
Sương đọng nhiều, rũ rượi lá chìm đông
Đò còn đâu, đã mục rã bên dòng
Lưu luyến chỉ cho lòng thêm vướng bận
Mảnh tình xưa nên thương hay nên hận
Thương hoa hồng rụng cánh bởi mưa bay
Còn hận chăng! Hận chuỗi tháng năm dài
Em dõi mắt mà đây nào có biết.
25/6/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Thi sĩ
Tác giả
Xanh Thêm Trổ
Nầy Sáng hỡi! Từ xa xôi vạn dặm
Ta chuyển mình mấy bận đẩy mây trôi
Khiến khung trời u ám phủ lên ngươi
Rồi sấm chớp tuôn rơi hàng tỷ giọt!
Bạn có nghe âm phong hù hụ hót
Ghịt nỗi niềm chót vót đỉnh suy tư
Làm bâng khuâng, lưu luyến thuở còn thơ
Giờ héo hắt bên bờ sông lặng lẽ
Có thấy lạnh cuốn tròn thân quạnh quẽ
Cho tiếng lòng khe khẽ thốt lời than
Đã hết rồi tuổi mộng với trăng thanh
Hoàng hôn đổ, ngập đầy bao nỗi nhớ
Tại vì gió nước tràn loang ngập phố
Để hồn sương trăn trở nghẹn thu hình
Bó gối ngồi, lạnh lẽo, thắt theo mình
Nhìn rác rưởi lềnh bềnh trên dòng chảy!...
Ngươi kéo mây, trút mưa từng ngần ấy
Thoáng chạnh lòng, tê tái cảnh mờ đen
Nhưng cũng rồi từng khắc thấm dần quen
Bởi đêm tối không đèn thì chậm bước
Nhờ ẩm ướt, ngàn cây vun vút vượt
Có buốt về mới được thấy thèm chăn
Có gầm vang đồng vọng tận không tầng
Giúp thao thức tăng dần thêm cảm xúc
Chẳng gì đâu phải làm ngươi day dứt
Hỏi han ta mỗi lúc thấy ta buồn
Dẫu trăng tàn cây lá đọng ngàn sương
Khi ửng sáng, bên đường xanh thêm trổ.
26/6/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Thi sĩ
Tác giả
Nỗi Lòng Của Gió
Mang kiếp gió, một đời phiêu bạt
Hoà trăng sương, bậu bạn cùng mây
Chí đời trải khắp đó đây
Thời gian là cả chuỗi dài lênh đênh!
Có những lúc chênh vênh mỏm đá
Nghe nỗi niềm rộn rã đầy vơi
Rồi khi cũng quấn tả tơi
Hang sâu lỡ bước, hỡi ơi nghẹn ngào
Có những buổi canh thâu trầm mặc
Nửa ánh vàng rải rắc trần gian
Thu hình lặng lẽ, mơ màng
Nhìn hoa khép nụ, thấy ngàn vấn vương
Muốn phủ cánh man mơn nét thắm
Trải tấc lòng ủ ấm, che hương
Cho em trọn giấc mộng hường
Mai nầy nở sắc bên đường đắm mê!
Dãy vạn dặm, sớm đi, chiều đến
Cả không gian là bến, là nhà
Yêu da, yêu diết hồn hoa
Yêu tình biển suối, yêu ngà trăng khuya
Ngày tắm nắng, loang đi diệu vợi
Đêm trầm mình bên lối “vườn xuân”
Bởi đây êm ả muôn phần
Khuôn hồng thắm thiết, gió dừng mà thôi
Em héo hắt, trải lời tâm sự
Thả khung trời dòng chữ yêu đương
Đừng sầu khắc khoải hỡi thương!
Anh yêu nhiều lắm! Nhỏ buồn mà chi.
27/6/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Thi sĩ
Tác giả
MÂY SƯƠNG
Tạo hóa an bày để vấn vương
Tình mơ, biển mộng tợ mây sương
Không gian trôi nổi về muôn hướng!
Trụ bóng âm thầm tụ dáng thương!
Người cánh chim trời. vụt lướt bay
Ngàn xa, biển nước, rượu men say
Còn ai, nhi nữ, khu vườn nhỏ
Lắm lúc trăng lòng vọng đó đây
Nẻo sống điệp trùng phủ lối quanh
Rừng cây phơi thắm sắc vàng xanh
Vô vàn suối biếc, dòng sông chảy
Nét vẽ cuộc đời, một bức tranh
Đổi thay mưa nắng chuỗi thời gian
Tác tạo, phai tàn, chuyện thế nhân
Xuân, hạ, thu, đông, lần lượt mãi
Dần theo ngày tháng, ảnh phù vân!
Bởi thế nơi nầy đẹp biết bao
Đàng kia buốt tái xé tim đau
Đan xen, pha trộn vòng luân chuyển
Khắp chốn giăng đầy vạn tỉ sao
Nhớ thương da diết với đau hờn
Đàn nhịp cung sầu trải bước chân
Lãng tử qua bờ không ngoảnh lại
Ô kìa! Bạc bẽo cánh mây tầng
Còn đây thao thức tiếng tơ lòng
Thuyền thả xa rồi, vọng ngóng trông
Bến nước, cầu ao, chờ đợi nhé
Quay về kết mộng trước mùa đông.
29/6/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Thi sĩ
Tác giả
Giấc Mơ Say
Nương Tử ơi! Trời đêm nay sáng quá
Anh thả hồn theo gió đến tìm em
Để chuỗi dài thương nhớ tím con tim
Giờ bù đắp êm đềm bên suối mộng!...
Ta khít lại, quyện nhau thành một bóng
Dưới khung vàng lồng lộng gió đong đưa
Kéo âm vang thoang thoảng tận ngàn xa
Về hóa nhạc ngân nga mừng hội ngộ
Tay nhè nhẹ dìu em nằm xuống cỏ
Vén làn mây phất phới phủ dung nhan
Cho diễm lệ hứng trọn cả vầng trăng
Đang lóng lánh khung tầng loang bốn cõi
Xoa vào má, rồi sát tai khẻ nói
Chỉ hai câu ngắn ngủi nhé mình yêu
Đến bao giờ không còn nữa buổi chiều
Mới lúc đó đìu hiu uyên lẻ bạn!...
Anh chầm chậm nghiêng cánh hồn thật thẳng
Ngửa thảm xanh sát cạnh vóc ngọc ngà
Cánh tay tình chầm chậm duỗi lần qua
Luồn dưới gáy để mà Nương êm ái…
Em có cảm, có nghe và có thấy
Ở trong đang động đậy nhịp con tim?
Trỗi dạt dào lai láng điệp ru êm
Ngàn sảng khoái, lim dim chìm mộng thắm…
Khung cửa sổ tràn dần từng vạt nắng
Tiếng xe ai văng vẳng rú đâu đây
Ồ! Thì ra! Vừa tỉnh giấc mơ say
Về chốn ấy cùng ai duyên thệ ước.
4/3/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Thi sĩ
Tác giả
GIẤC MƠ NHỚ MÃI
Dãy mây trăng trắng tận trời xa
Loáng thoáng đâu đây sắc ảnh ngà
Không có gió vờn vun vút mạnh
Chỉ ngàn êm ả nhịp ngân nga!
Lững thững bay bay nhẹ nhẹ nhàng
Mơ màng, dìu dặt cánh lâng lâng
Xanh lơ, vàng ửng cùng mây bạc
Bốn phía sao giăng một cõi tầng
Tâm hồn phơi phới đượm thanh tao
Nắng gió, sương ngàn phong vũ chao
Ở chốn phương nầy như vắng bặt
Chỉ niềm lai láng khẽ khàng dao…
Kìa ai tha thướt, sắc khuynh thành
Tơ lụa mịn màng vấn lượn quanh
Uyển chuyển, dịu dàng thân liễu mượt
Từ xa dần lại nhoẻn cười anh!
Chẳng nói, chẳng rằng với chẳng chi
Đưa bàn tay ngọc níu nhau đi
Về nơi cung điện hoa đua nở
Ngây ngất hương say trải mộng thì
Quay tròn vun vút đỉnh tầng mây
Ấm áp, êm đềm cạn chén say
Mây gió chập chờn trên sóng biếc
Dạt dào, trải cánh thẳng trời bay…
Đâu đây tiếng động kéo cơn mơ
Tỉnh giấc chập chờn, luyến ngẩn ngơ
Nàng hỡi! ánh hồng, trang mỹ nữ
Thôi rồi! Biến mất để chơ vơ!
Một lần kỷ niệm giấc duyên đêm
Da diết trào dâng vút vượt thuyền
Em đến tìm anh cho đỡ nhớ
Từ thời vạn kỷ rẽ chia uyên.
28/6/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Thi sĩ
Tác giả
Cảm Niềm Cô Phụ
Tình cờ ghé bước đến vườn ai
Chầm chậm dừng chân, thả bóng dài
Ngắm nghía xem hoa, nhìn bốn phía
Nghe trào xúc động cảnh heo may!
Chợt thấy chạnh lòng bởi cánh thơ
Gói bao khắc khoải tự bao giờ
Khoé sầu dõi ánh về phương lạ
Chiếc bóng quê nhà, dạ héo lơ
Nỗi niềm cô phụ trải thời gian
Xa xót, đau thương bởi phụ phàng
Kẻ bước qua cầu không trở lại
Quên tình tấm mẳn dưới trăng thanh
Cho đêm giá lạnh mảnh tâm hồn
Mây xám phủ trùm mãi sớm hôm
Từng đợt gió lùa qua kẻ lá
Âm vang rả rích, nghẹn từng cơn!
Lặng lẽ, âm thầm quấn khổ đau
Không gian là cả khối trời sầu
Chụp lên da diết ngàn tơi tả
Ghịt, níu tâm hồn vạn lắc chao
Để nhớ, để thương, để bã buồn
Nhớ thời kỷ niệm tắm mây sương
Muôn yêu thắm thiết tình trao tặng
Dào dạt tim ai mỗi chặng đường
Thương hoài năm tháng nghĩa Phu Thê
Quấn quýt cùng nhau dưới ánh thề
Tiếng hẹn trăm năm còn khắc mãi
Mà nay hai ngả, rẽ chia ly
Rồi buồn tan vỡ mộng tình chung
Kẻ xé trang thơ, kẻ lạnh lùng
Chỉ mối tơ hồng nay đứt đoạn
Cả mùa thu chết, cuốn không trung!
Rệu rã tấc lòng bởi luyến lưu
Thâu canh vò võ bóng sầu ưu
Nhớ nhung vương vấn về bao thuở
Tím ruột, bầm gan dưới nguyệt mờ
Thổn thức tự mình, ta với ta
Ngày xưa yêu dấu hoá thành xa
Từng hồi chuông đổ chiều thanh vắng
Mình hỡi! Mình ơi! Có hiểu mà…
Em khổ! Em buồn! Anh có hay?
Rượu đào kết nghĩa, khép bàn tay
Anh nâng nốc cạn đầy rung cảm
Sao nỡ đành quên chuỗi tháng ngày
Biết bao yêu dấu, biết bao thương
Nay khảy đàn tranh khúc đoạn trường
Bỏ bến, con thuyền giương cánh duỗi
Phương trời biền biệt, vó buông cương…
Dòng thơ phơi trải niềm sương phụ
Trắc ẩn lòng tôi cảnh nguyệt mờ
Gối chiếc, cô đơn, sầu héo hắt
Thả hồn thao thức ngóng chơ vơ!...
Tôi bước chân đi, thấy ngậm ngùi
Thương đời cô phụ, vọng xa xôi
Chiều tà vắng lặng bên song cửa
Ảm đạm, ánh sầu ngắm ảnh trôi
Có phải hương hoa đã héo tàn?
Bướm tình một thuở vụt bay ngang
Hay đàn lạc nhịp, thôi rung cảm?
Hoặc ẩn tình chi, khiến võ vàng?
Thế mà chẳng chút lời than oán
Chỉ gió đìu hiu thổi cạnh vườn
Quạnh quẽ, cầu ao hồn tưởng nhớ
Tình chung, vẹn giữ nhịp yêu thương
Ôi! Hỡi cuộc đời! Hỡi gió trăng
Hôm nao tha thiết quyện khung tầng
Phả loang lóng lánh vào muôn nẻo
Giờ gió quay cuồng đẩy áng giăng
Cho đêm u ám, lịm trần gian.
30/6/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)