Nơi chốn - Trong không Gian, trên tàu chiến Fenreris của Lycan Incorpration.
Thời gian - Không rõ
Sau cuộc chiến ở hành tinh nơi giam giữ những đứa trẻ, Tàu chiến Fenreris của Lycan Incorporation đi qua cổng dịch chuyển không gian với đích đến tiếp theo là Hành tinh Elfalexia.
Khi con tàu đi vào cổng, không gian giãn ra, ánh sáng xanh lam nở bung như một biển lân quang. Một luồng sáng cực đại vụt qua chừng một giây, cổng dịch chuyển khép lại sau lưng con tàu khổng lồ của L.Y.C, và hiện ra xa xa, một hành tinh xoay chậm trong ánh sao, hành tinh Elfalexia đã ở phía trước.
Giọng nói từ hệ thống tự động vang khắp khoang tàu:
“Chúng ta vừa rời cổng dịch chuyển không gian, đang tiến vào vùng kiểm soát của hành tinh Elfalexia. Tàu sẽ neo tại trạm không gian Evelunabi trong vòng bốn mươi phút nữa.”
Trong khoang hành khách, ba đứa trẻ dán mắt vào khung cửa kính lớn. Ánh sáng phản chiếu trên gương mặt non nớt, pha giữa sợ hãi và kinh ngạc.
Celina khẽ đặt tay lên lớp kính lạnh, giọng run run:
“Nơi đó... gọi là hành tinh thật sao? Đẹp quá.”
Yarkas khịt mũi, cười nhẹ nhưng giọng khàn:
“Ê! Mấy đứa! Trông nó ngon nhỉ… nhìn mà thấy đói.”
Celina quay sang, cau mày:
“Anh vừa ăn xong mà? Mà... cái đó là nơi chúng ta sẽ đến sao?... Họ định làm gì chúng ta hả, anh Lycarius?”
Lycarius đứng lặng sau hai người, mắt dõi theo quầng sáng phản chiếu từ hành tinh. Giọng cậu trầm và chắc: “Anh không biết họ sẽ làm gì... nhưng họ sẽ không hại chúng ta đâu. Anh chắc chắn với cả hai người về điều đó.”
Yarkas nheo mắt, nghiêng đầu nhìn cậu em:
“Sao chú em dám chắc vậy? Nhìn ngài Lycan đi, trông ông ta đáng sợ chết khiếp. Làm sao biết ông ta không lừa chúng ta? Chú em đã nhìn thấy gì ở ông ta hả?”
Lycarius im lặng một giây, hàng mi khẽ run dưới ánh xanh:
“Em không biết cách lý giải… nhưng em nhìn thấy được. Ông ấy không nói dối. Chỉ là... ông ấy mang trong người thứ gì đó rất buồn. Rất nặng.”
Cả ba lại im lặng với ánh mắt vẫn ngắm nhìn hành tinh ở xa. Chỉ còn tiếng gió nhân tạo rì rầm và nhịp rung nhẹ của động cơ tàu.
Kelina khẽ nắm tay hai người anh, bàn tay nhỏ run run:
“Dù sao thì… giờ ba đứa mình đã thoát khỏi nơi đó. Không biết sau này thế nào, nhưng chúng ta sẽ luôn bên nhau. Chúng ta phải thực hiện lời hứa với các bạn… đúng không?”
Yarkas không nói, chỉ gật. Ba bàn tay siết chặt lại, mảnh khảnh nhưng cứng cáp.
Cửa khoang bật mở. Julia bước vào, mái tóc vàng óng phản chiếu ánh đèn trắng lạnh, nụ cười nhẹ nhưng đôi mắt có gì đó trầm tư.
Cô mở lời: “Thưa cô cậu Wulf, chúng ta sắp đến hành tinh Elfalexia. Theo lệnh ngài Lycan, từ giờ tôi sẽ là người hướng dẫn cô cậu về giao tiếp và phong cách. Xin mời, chúng ta đến phòng học.”
Ba đứa trẻ nhìn nhau. Đi học!? Trong ánh nhìn đó có sợ, có tò mò, và một chút gì như niềm hy vọng mới chớm.
Lycan ngồi trong buồng chỉ huy. Ánh sáng bảng điều khiển hắt lên khuôn mặt từng trải của ông, làm phản chiếu ánh sáng lên đôi mắt sói của ông, khiến gương mặt sói ấy thêm trầm và lạnh.
Trước mặt là trạm không gian Evelunabi, một khối cầu khổng lồ bằng hợp kim sáng bạc, được bao quanh bởi hàng trăm cánh tay cơ khí và ống dẫn năng lượng, như một sinh thể đang thở.
Giọng nữ vang lên qua hệ thống liên lạc:
“L.Y.C 0191363, các bạn đang tiến vào vùng không phận thuộc trạm Evelunabi. Các bạn được phép cập cảng. Xin hãy theo drone dẫn đường và tiến đến bãi neo 18. Chào mừng đến với Elfalexia.”
Lycan gật đầu, ánh mắt dõi theo màn hình hiển thị. “Bắt đầu trình tự neo tàu.”
Ba drone dẫn hướng lao ra từ trạm, ánh đèn vàng xoay đều trong sương plasma. Tàu nghiêng nhẹ, tiếng kim loại ma sát vang khẽ. Khi chốt neo khóa lại, thân tàu rung nhẹ, rồi dừng hẳn.
Một hình ảnh bật sáng trên màn hình trung tâm.
Người phụ nữ tóc vàng, gương mặt thanh tú và nghiêm trang, đôi tai nhọn đặc trưng của người Elfalexia, Eilya, trưởng trạm không gian Evelunabi: “Đã lâu không gặp, quý ngài Wulf. Evelunabi chào mừng ngài trở lại với Elfalexia. Tôi có thể giúp gì cho chuyến đi của ngài hôm nay?”
Lycan đáp bằng giọng trầm và điềm tĩnh: “Xin chào, Eilya. Hôm nay tôi đến để xin được diện kiến Nữ hoàng Novalis. Làm ơn chuyển lời khẩn của tôi đến ngài ấy…. Và cảm ơn vì đã hỗ trợ.”
“Đã rõ, thưa ngài! Tôi sẽ báo lại với Bộ trưởng và gửi phản hồi ngay khi có phê duyệt. Xin ngài vui lòng chờ.”
Lycan khẽ gật. Ánh sáng màn hình phản chiếu trong đôi mắt vàng của ông, thứ ánh nhìn của người từng thấy quá nhiều cái chết nhưng vẫn còn giữ lại chút lòng tin.
Ông lẩm bẩm, gần như nói với chính mình: “Lại phải gặp nhau rồi… Alit.”
Thời gian trôi đi khoảng một giờ, Lycan và mọi người đã chờ sẵn ở cửa tàu, một tiếng báo tín hiệu vang lên, âm sắc trong và nhẹ như tiếng chuông thủy tinh.
Giọng nữ trong hệ thống truyền thông vang lên, nhịp đều, rõ ràng: “Tôi là Mieta Shanalia bộ trưởng ngoại giao Elfalexia. Nhận lệnh từ Nữ hoàng Novalis, tôi xin được chào đón ngài Wulf cùng đoàn tùy tùng.”
Một thoáng im lặng, rồi cửa khoang chính mở ra. Không khí sạch của trạm Evelunabi ùa vào, mát và trong, mang theo mùi kim loại mới và ozone.
Một nhóm nhỏ đang chờ sẵn ở lối dẫn. Người đi đầu là một phụ nữ cao, dáng cân đối thanh tao trong bộ lễ phục lam nhạt, ánh bạc phản chiếu trên từng nếp vải. Mieta Shanalia có mái tóc vàng buông dài, đôi mắt xanh lam sáng và sâu, toát lên sự uy nghi cùng thanh lịch.
Mieta cúi nhẹ đầu, giọng trang trọng mà mềm mại: “Chào mừng ngài Wulf, Nữ hoàng đã biết về chuyến viếng thăm của ngài. Tôi vinh hạnh được tháp tùng ngài đến cung điện hoàng gia.”
Lycan bước xuống, ánh sáng phản chiếu lên tấm áo choàng dài đen. Ông chỉ đáp bằng giọng trầm: “Cảm ơn quý cô Shanalia! Làm phiền cô rồi.”
Shanalia gật đầu, xoay người ra hiệu. Hành lang dài với những cửa sổ trong suốt dẫn họ tới chuyên cơ nhỏ đã chờ sẵn, thân tàu mảnh và bóng như mảnh gương phản chiếu toàn cảnh Elfalexia bên dưới.
Chuyên cơ tách khỏi trạm, động cơ sáng rực. Bầu trời đổi từ màu đen sang xanh lơ, rồi ngả dần sang sắc ngọc lam khi họ xuyên qua tầng khí quyển của hành tinh.
Từ khung cửa kính, Elfalexia hiện ra như một bài ca sống động. Những thác nước đổ từ những đỉnh núi cao nơi các tầng mây xuống các hồ ánh lên sắc bạc, thành phố nằm giữa rừng cây tỏa sáng như ngàn vệt sao nhỏ, những tòa nhà chọc trời như những cây cổ thụ trắng ngàn năm. Giữa những vòm sinh học là vô vàn tán cây mọc lồng vào nhau, thiên nhiên và công nghệ không đối lập mà đan xen.
Bọn trẻ gần như nín thở.
Celina tựa trán vào kính, đôi mắt sáng rực: “Woww!!!... Đẹp quá…”
Yarkas khẽ huýt sáo, nụ cười nửa miệng, nhưng giọng trầm lại: “Nhìn như trong giấc mơ vậy. Nhà với cây… chen vào nhau?”
Julia mỉm cười, ánh mắt ánh lên niềm hoài niệm xa xăm: “Không phải chen nhau, cậu Yarkas. Là hòa cùng.”
Celina nhìn khung cảnh bên dưới, ánh sáng phản chiếu trên mái tóc cô như những sợi kim tuyến. Một khoảnh khắc, cô quên cả nỗi sợ. Riêng Lycarius chỉ im lặng, đôi mắt vàng của cậu nhìn xuống thành phố và những cánh rừng, ánh mắt không phải của một đứa trẻ, mà của kẻ đang lắng nghe tiếng gì đó vọng lên từ mặt đất.
Phi đội hộ tống bay thành đội hình phía sau, như đàn chim bạc giữa tầng mây. Chuyên cơ hạ dần độ cao, đi xuyên qua những lớp hơi nước tỏa ánh cầu vồng. Khi họ đáp xuống quảng trường nổi trước cung điện hoàng gia, ánh sáng Elfalexia trải ra khắp nơi, phản chiếu trên nền pha lê trong suốt.
Julia đứng thẳng, sửa lại vest lễ phục, quay sang bọn trẻ: “Hãy cúi đầu, và làm theo tôi.”
Cánh cổng khổng lồ mở ra, ánh sáng tràn ngập. Cung điện hiện ra như được đúc từ pha lê và kim loại sống, những dòng nước trong suốt chảy dọc hành lang, ánh sáng khúc xạ thành hàng ngàn vệt màu rực rỡ. Trần cao như bầu trời, nơi chim ánh sáng bay vòng quanh, không khí trong điện lớn lặng đi.
Từng bước giày vang vọng. Bước đến chính điện, Mieta và cả Julia cúi sâu, giọng ngân vang ngôn ngữ của người Elfalexia, thành kính: “Kính chào Nữ hoàng Ánh Dương, Ánh Sáng Vĩnh Hằng ở cùng Người.”
Trên ngai cao, Nữ hoàng Alitnosha Novalis nét mặt điềm tĩnh. Khoác trên mình một bộ vest màu xanh lam nhạt, kết hợp cùng những hoa văn phụ kiện bằng vàng lấp lánh, cùng một tà áo choàng trắng dài tinh khiết. Mái tóc bạch kim tràn xuống vai, sáng như suối. Da cô trắng mịn như sương.
Khuôn mặt trẻ trung đến mức gần như phi thực, đôi tai dài nhọn đặc trưng, cùng đôi mắt vàng kim sáng kia lại mang vẻ từng trải của người đã sống hàng ngàn năm. Cô toát ra một quyền năng tĩnh lặng, vừa uy nghi vừa xa vời.
Lycan tiến lên một bước, cúi nhẹ đầu, miệng nở nụ cười mệt mỏi: “Chào!... Alit! Lâu rồi không gặp, cô khỏe chứ?”
Một tiếng quát vang lên, rắn như thép va nhau: “Hỗn xược!!! Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám gọi thẳng thánh danh của Nữ hoàng?”
Nữ hoàng nghiêng đầu, đôi môi khẽ nhếch, giọng nhẹ nhàng: “Ernien! Không sao đâu! Ngài Wulf đây và ta là bạn, với lại đây không phải là cuộc gặp chính sự nên không cần câu nệ lễ nghi. Ta nói phải không …. ngài Wulf?”
Lycan mỉm cười, gật nhẹ, đáp bằng giọng khàn: “Thưa! Tôi có việc cần phải nói với Nữ hoàng ạ.”
Ánh mắt cô khẽ lóe sáng, tựa như đã biết lý do: “Được thôi! Mời ngài vào phòng trà để nói chuyện.”
Cô ra hiệu cho tất cả thuộc hạ ở bên ngoài, Julia cúi chào và dừng lại ở cửa. Lycan đưa tay nhẹ ra hiệu cho ba đứa trẻ theo sau mình, bước qua hành lang dẫn đến căn phòng kín. Cánh cửa dày khép lại phía sau, cắt đi mọi âm thanh của cung điện.
Ánh sáng trong phòng trà ấm và trầm, phản chiếu qua lớp màn mỏng. Hương hoa nhẹ lan trong không khí.
Nữ hoàng Alitnosha ngồi xuống bên bàn đá trắng, đặt tách trà lên khay vàng khắc họa tiết mặt trời. Ánh sáng hắt lên làm đôi mắt vàng của cô sáng hơn, trong như chứa cả bầu trời. Lycan đứng đối diện, bóng ông đổ dài trên sàn, ba đứa trẻ lặng lẽ đứng phía sau cái bóng to lớn ấy.
Cô nhìn ông một thoáng, rồi nói, giọng thấp mà rõ: “Vậy ông cầu ta xem qua bọn trẻ, đúng chứ?”
Lycan nheo mắt, thở ra vẻ khó chịu: “Khốn kiếp! Cô lại moi móc trong não của tôi à?”
Nụ cười thoáng hiện trên môi nữ hoàng, câu nói sắc lạnh mà thân thuộc: “Con sói già chết tiệt!! Ông mất hút mấy năm nay, rồi bỗng đến tìm ta, ông nghĩ ta ngu lắm mới phải dùng sức mạnh của ta để xem suy nghĩ ông à?”
“Nữ hoàng gì mà mở mồm ra là chửi người khác.” – Lycan cười nhạt, mắt nhìn xuống tách trà chưa chạm tay.
“Là bởi vì ta có một gã bạn khốn nạn như ông đấy.... Vậy!!! Mấy đứa nhỏ này là sao đây?”
“Tôi tìm thấy chúng trên hành tinh bị Ziur chiếm đóng, tôi thấy chúng cũng sáng dạ nên muốn đào tạo cho chúng.”
Cô đặt tách trà xuống, mắt hơi nheo lại, cô không cần nghĩ cũng biết có điều bất thường, cô hiểu rõ ông bạn của mình không bao giờ chịu làm việc tốt một cách không có lợi cho ông ta.
“Ngủ đi.”
Sau khi cô lên tiếng, ba đứa trẻ bỗng chao đảo. Như bị một luồng gió vô hình cuốn qua, chúng cùng ngã xuống, mắt khép lại. Lycan chỉ đứng nhìn, không phản ứng.
Nữ hoàng rời khỏi ghế, bước chậm. Âm thanh gót giày đều hòa cùng tiếng tim đập. Cô cúi xuống bên cạnh Celina, tháo bỏ găng tay và lấy bàn tay trắng mịn chạm lên trán cô bé.
Một quầng sáng nhạt lan ra trên tay cô, phản chiếu lên gương mặt nghiêm nghị của Nữ hoàng, cô nhắm mắt, một thoáng, nét mặt dịu lại, rồi sau đó nhăn lại, hơi thở gấp. Bàn tay cô rời khỏi Celina, đặt sang Yarkas. Ánh sáng xuất hiện, mạch máu nơi cổ tay cô hằn rõ.
Cuối cùng, cô đặt tay lên trán Lycarius. Một luồng sáng trắng bùng lên, cả căn phòng như đông đặc. Cô giữ tay hơn mười giây, rồi bất giác bật mở mắt, vội rút tay lại, hơi thở dồn dập.
“Ông đang chứa chấp cái thứ gì vậy Lycan?” Giọng cô khàn, pha chút sợ.
Lycan bước lên một bước, ánh mắt sắc lạnh: “Cô đã thấy gì Alit?”
Cô đứng dậy, nhìn thẳng ông, đôi đồng tử vàng run lên: “Những con số, nước mắt, đau khổ, máu, sự căm phẫn, những cái chết, lời hứa và….. một con quái vật. Cả ba đứa đều chứa đầy những cảm xúc tiêu cực… và linh hồn chúng không phải sinh ra từ sự kết tinh.”
Lycan thở dài, giọng trầm và nặng: “Cô nói đúng! Thật ra… Tôi tìm thấy chúng trong phòng thí nghiệm của Ziur, chúng là những mẫu vật thí nghiệm siêu đột biến của lũ Ziur. Được gọi là dự án Empyrean! Thí nghiệm được thực hiện trên nhiều giống loài khác nhau trong vũ trụ, có tổng cộng 66.639.939 mẫu vật, nhưng chúng là ba cá thể cuối cùng còn sống.”
Một thoáng im lặng. Nữ hoàng quay đi, giọng cô đều mà lạnh: “Dự án Empyrean!? … Vậy… ông mang chúng đến là muốn giao chúng cho trung tâm kiểm soát đột biến của chúng tôi à?”
“Không!... Tôi là người giám hộ cho chúng. Tôi muốn xin cô cho chúng được đi học và huấn luyện ở Elfalexia.”
Cô quay phắt lại, ánh mắt vàng bừng sáng: “Khốn kiếp Lycan! Ông có bị điên không vậy?... Chúng được tạo ra trong phòng thí nghiệm, mục đích chúng được tạo ra là để làm vũ khí sống!”
“Chúng sẽ không phải là vũ khí nếu tôi như xem chúng là một sinh vật sống thật sự.” – Giọng ông vẫn bình thản.
Nữ hoàng nhíu mày, tiến một bước gần hơn, ánh mắt vàng của hai người cứ như chạm vào nhau: “Ông có hiểu hay không? Chúng không hề được sinh ra, chúng là tạo vật được tạo ra, không hề có ký ức, không hề có cội nguồn, nếu không kiểm soát kỹ, chúng có thể trở thành quái vật.”
Lycan vẫn đứng thẳng, nhìn cô bằng ánh nhìn kiên định: “Nếu cô muốn tôi cho rằng chúng là quái vật, vậy tôi xem cô là gì hả Alit?...... Chẳng phải bản thân cô cũng chỉ là một bản sao của Nguyên Thủy Nữ Hoàng sao?”
Không khí như bị hút sạch. Nữ hoàng sững người, đôi môi khẽ run. Trong ánh sáng dịu, gương mặt cô thoáng hiện vẻ mệt mỏi.
Lycan khẽ bước tới gần hơn, giọng trầm xuống, gần như thủ thỉ: “Tôi xin lỗi… Alit!.... Tôi quyết định làm như vậy vì tôi hiểu người bạn của tôi, và tôi tin tôi sẽ không lầm. Vì tôi đã đúng một lần, tôi đã đúng từ ngày đầu tiên chúng ta làm bạn! Làm ơn Alit! Tôi mong cô hãy tin bọn nhỏ như cách mà tôi đã từng tin cô vậy!”
Im lặng chừng vài giây, Alitnosha khẽ thở ra, hơi thở dài như giải thoát: “Haaaah.... lão sói già khốn nạn.... ông làm ta không thể nào nói gì hơn rồi.”
Ba đứa trẻ khẽ động đậy, đôi mắt mở ra ngơ ngác. Chúng không hiểu vì sao mình lại nằm trên sàn.
Nữ hoàng nhìn xuống, nụ cười mảnh thoáng qua môi, cô cất tiếng bằng ngôn ngữ Elfalexia: “Mấy cháu…. có tên không, hãy cho ta biết đi?”
Celina tròn xoe mắt, vô thức trả lời bằng chính ngôn ngữ Elfalexia: “Cháu tên Celina Wulf.”
Nữ hoàng có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không lấy làm lạ, vì đơn giản là một sản phẩm thí nghiệm thì mọi kiến thức, dữ liệu hay ngôn ngữ đều có thể được chủ động thêm vào.
Thấy thế Yarkas cũng nói theo: “Cháu… là Yarkas Wulf.”
Cô nhìn về phía Lycarius. Cậu bé chưa kịp đáp thì nhìn thấy miệng nữ hoàng thì thầm: “Là… Lycarius Wulf à?”
Cậu bé chỉ gật đầu.
Nụ cười nhẹ nở trên môi cô, giọng dịu dàng hơn: “Tên ta là Alitnosha Novalis, như mấy đứa biết thì ta là nữ hoàng của hành tinh này, ta cũng là bạn của gã lông lá đã cứu mấy đứa, nên…. sau này nếu không có người lạ thì mấy đứa có thể gọi ta là Cô Alit.”
“Vâng! Thưa cô Alit.” – Celina nhanh miệng, giọng sáng trong.
Nữ hoàng bật cười, tiếng cười lớn đầu tiên vang trong phòng: “Tốt tốt!... Nhân dịp lần đầu biết nhau, sao tối nay chúng ta không dùng bữa cùng nhau nhỉ?”
Cô quay sang Lycan, ánh nhìn lại mang sắc buồn quen thuộc: “Hẳn ông làm điều này là vì cô ấy nhỉ, đã qua hơn 100 năm rồi, ông không thể quên đi sao?”
Lycan cúi đầu, giọng chậm: “Không phải là không thể quên… sự thật thì luôn luôn tồn tại cho dù có là bao lâu, tôi chỉ làm điều mình cho là đúng mà thôi.”
Cô gật đầu nhẹ, môi hơi cong, ánh nhìn pha lẫn sự tiếc thương: “Vẫn cố chấp như xưa…”
Lycan không đáp. Ánh sáng từ cửa sổ trượt qua sàn, phủ lên hai người, hai linh hồn già cỗi đứng giữa ký ức và hiện tại. Sâu trong tim Alitnosha hiểu rõ Lycan hơn bao giờ hết, không phải vì cô dùng kỹ năng để đọc suy nghĩ ông ấy, cô hiểu ông ấy bằng chính trái tim mình, bằng chính tình bạn của cô…. hoặc hơn cả thế.
Cô đứng dậy, vỗ tay ra hiệu cho người hầu bên ngoài. Cửa mở, Julia đang chờ, cô lệnh cho người hầu đưa ba đứa trẻ đi tham quan cung điện, để lại cô và ngài Lycan ngồi đó tiếp tục trò chuyện cùng nhau.