CHƯƠNG 449 - QUYỂN 4
Thần là gì? Cho dù định nghĩa như thế nào, thì đó cũng là các thực thể có sức mạnh siêu việt, có thể thay đổi cấu trúc thế giới theo ý thích của mình, những vị thần đặc biệt hùng mạnh còn có thể đặt ra các quy tắc vật lý để phần còn lại của vũ trụ cứ thế mà tuân theo.
Điều này chẳng khác gì một lập trình viên tạo nên một thế giới ảo, các nhân vật trong game cho dù là ai đi nữa cũng phải sống theo các quy tắc mà lập trình viên tạo ra từ thủa đầu, theo ý thích cá nhân, không ai trong số các nhân vật đó ý thức được rằng thế giới mà mình đang sống thực chất chỉ là một nhà tù không lối thoát.
Sau cái chết của Xendai và Adem, cùng với việc Sức Mạnh Tối Thượng bị thương nặng phải hóa thành một viên ngọc để bảo toàn tính mạng, Quân đã trở thành vị thần tối cao – mạnh nhất toàn bộ vũ trụ.
Thần Quân Thượng Đế không phải là danh hiệu cho có, mà thể hiện thực lực siêu việt của Vũ Đế Quân, vị thần đứng đầu bốn chiều không gian.
Tuy nhiên ban đầu mọi việc diễn ra rất tệ hại. Trong gần một nghìn tỷ năm sau trận chiến thần thánh, Quân chịu vết thương quá nặng, phải nằm ngủ dưỡng sức. Anh thức dậy khi chỉ còn bốn tỷ năm nữa là đến hạn chót phải tìm ra chân tướng của Lời Thề Cưỡng Ép.
Nhận thức được thời gian không còn nhiều, Quân lập tức trở nên khẩn trương. Anh vội kiểm tra sức mạnh của mình, vui mừng nhận thấy vẫn nắm giữ trong tay toàn bộ các đường vân vũ trụ, vẫn là thực thể bốn chiều có khả năng chi phối thiên nhiên, lớn từ cấp độ siêu cụm thiên hà xuống bé như các hạt hạ nguyên tử. Không gì không thể làm được.
Vào thời điểm Quân thức dậy, vũ trụ chỉ là một đống hỗn mang. Tình hình không khác gì so với lúc anh chìm vào giấc ngủ say. Lý do là bởi vũ trụ đã bị tàn phá quá nặng, khiến cho năng lượng bị tản mát ra một vùng không gian quá rộng lớn, vật chất không thể hội tụ lại thông qua những quá trình tự nhiên. Nếu cứ để như thế này, thì cho dù có thêm một nghìn tỷ năm nữa, mọi chuyện vẫn y như bây giờ.
Quân trải rộng tầm mắt, nhận thức được một sự thật có phần chua xót và hài hước, đó là anh đang nằm trong một cỗ quan tài, đặt trong một nghĩa địa siêu lớn quy mô toàn vũ trụ. Tất cả các thiên thể, cho dù là ngôi sao cỡ Stephenson 2-18, thể tích gấp mười tỷ Mặt Trời hay tí hon như sao Hỏa cũng đều đã bị tàn phá sạch sẽ. Không gian mênh mông vô tận tựa như một màn đêm vĩnh cửu không lối thoát, tìm mỏi mắt cũng không ra một tia sáng nào. Sự sống lại càng chẳng cần nói đến. Đâu đâu cũng chỉ thấy những mảnh vụn đất đá trôi nổi như những con sứa nhỏ xíu bị dòng nước cuốn đi giữa lòng biển sâu. Càng nực cười hơn nữa là giữa không gian vthần ụn vỡ ấy, vẫn thấy viên ngọc hóa thân của Sức Mạnh Tối Thượng quanh quẩn bên cỗ quan tài của Quân như biểu tượng của trận chiến chưa kết thúc.
Quân biết mình không hủy diệt nổi viên ngọc, cũng kệ xác nó nằm đấy, nghĩ sang việc khác.
Điều tối quan trọng bây giờ là phải phá vỡ được thế bế tắc, tìm ra con đường giúp anh trả lời được câu hỏi Lời Thề Cưỡng Ép là ai. Từ đó mới giành được quyền tồn tại và sống theo cách anh muốn.
Và thế là anh bắt tay vào việc xây dựng lại vũ trụ.
Một vũ trụ mới – mạnh mẽ và trẻ trung – với các sinh vật mới, những con người mới, sẽ là nền móng để anh cải tạo số phận và đánh bại kẻ thù siêu hùng mạnh.
Đó cũng là lúc anh nhận thức một cách đầy đủ và có phần kích động về quyền năng nghịch thiên của mình.
Nằm trong quan tài Origo, Quân vẫn có thể nhìn thấy tường tận mọi thứ. Tầm nhìn của anh không bị hạn chế bởi không gian và phương hướng, anh quan sát được đồng thời mọi việc xảy ra ở mọi điểm trong vũ trụ với độ chính xác và chi tiết mà không một thiết bị quan trắc thiên văn nào có thể tái tạo lại được, anh nằm một chỗ mà tác động được đến mọi vật, mọi nơi, cùng lúc. Trong những ngày tháng ấy anh gần như đã đạt đến đẳng cấp của God – Thượng Đế theo nghĩa cao nhất của từ này, người mà theo các câu truyện tôn giáo sở hữu năng lực toàn năng, toàn tri, toàn hiện, nghĩa là thấu hiểu mọi thứ, có thể làm được mọi thứ, và có thể xuất hiện ở mọi nơi cùng lúc. So với Thượng Đế đích thực thì anh vẫn còn một số giới hạn, nhưng quyền năng của anh đã chạm tới ngưỡng mà người thường không sao hình dung ra nổi. Quyền năng ấy cho phép anh cải tạo lại vũ trụ theo cách anh muốn.
Cũng giống như xây một cái nhà, điều quan trọng nhất không phải là vật liệu hay chiều sâu chân móng mà là bản vẽ thiết kế, bởi bản vẽ thiết kế có tốt, có hợp lý và thông minh thì căn nhà mới bền vững trường tồn, mới không bị xuống cấp và lạc hậu theo thời gian. Không gian sống được phân bổ thông minh giúp mọi người trong nhà đều cảm thấy thoải mái.
Đó là lúc mà Quân nghĩ đến Bản Thế Kế Vũ Trụ version 2.0. Một phiên bản có quy mô vĩ đại hơn phiên bản cũ rất nhiều, không chỉ dựa trên cái nền sẵn có mà sẽ thiết lập nên một cái nền hoàn toàn mới, không chỉ giới hạn quanh vài hành tinh trong Hệ Mặt Trời mà bao trùm toàn vũ trụ, không chỉ là hoạt động xã hội mà còn tạo ra sinh vật và con người.
Đã đến lúc vào việc thôi.
Đã đến lúc phát huy quyền năng siêu việt, độc nhất vô nhị của vị thần bốn chiều không gian.
Thông qua việc thao túng các đường vân vũ trụ, anh tập trung các mảnh vụn thiên thể lại với nhau, hình thành nên các hành tinh. Từ các hành tinh tạo nên các vì sao. Các hành tinh và vì sao hợp nhất với nhau tạo nên các hệ sao. Từ các hệ sao hình thành nên các thiên hà. Từ các thiên hà tạo nên các siêu cụm thiên hà, cứ thế nhân rộng ra vô tận.
Quá trình ấy kéo dài tới ba tỷ chín trăm nghìn năm. Không thể nhanh hơn được bởi cần đặt toàn bộ quá trình ấy vào trong một khung vật lý phổ quát, chấp nhận được và có thể tự vận hành được mà không cần có bàn tay của anh can dự vào. Nhờ vậy, mà vũ trụ từ một nghĩa địa vô hồn, tối tăm, dần dần xuất hiện các ngôi sao thật lớn chiếu rọi màn đêm. Vũ trụ đi từ giai đoạn hoang vu, trở thành một đại đô thị tấp nập, chỉ là vẫn chưa có người ở.
Đã đến lúc gieo mầm sự sống rồi.
Trong Bản Thiết Kế Vũ Trụ, việc xây dựng các vì sao và hành tinh cũng giống như đào móng, còn việc chế tạo con người chính là quá trình xây nên ngôi nhà to đẹp và thổi hồn cho ngôi nhà ấy.
Ban đầu, Quân tính rằng sẽ cho phép sự sống được tự do nảy nở, sinh sôi trong vũ trụ, tựa như cỏ dại mọc lan tràn trên một thung lũng tươi đẹp, nhưng rất nhanh anh nhận ra rằng tính toán đó trên thực tế chỉ là mong ước viển vông.
Vũ trụ là một môi trường cực kỳ bạo lực và tàn nhẫn. Thiếu sự can thiệp mang tính thần thánh, gần như sẽ không có bất kỳ hành tinh nào hội đủ điều kiện cho sự xuất hiện của sinh vật ngay cả ở những dạng thức đơn giản nhất.
Từ trường hợp của Trái Đất, có thể thấy thời gian cần thiết để sinh vật đơn bào đầu tiên xuất hiện là sáu trăm triệu năm, lại mất thêm ba tỷ năm nữa mới tiến hóa lên được thành sinh vật đa bào. Đó là quãng thời gian rất dài, càng dài lại càng cần một môi trường ổn định để bảo vệ và nuôi dưỡng sự sống. Môi trường ổn định là như thế nào? Nó không được quá nóng, cũng không được quá lạnh. Quá nóng hay quá lạnh đều có tác động mang tính hủy diệt. Để có nhiệt độ thích hợp, hành tinh đó không được nằm quá gần cũng không được quá xa sao chủ. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng chỉ riêng yếu tố mang tính tiên quyết này đã loại bỏ tám mươi phần trăm các hành tinh trong cả vũ trụ. Thêm nữa, kích thước hành tinh đó không được quá lớn, bởi quá lớn sẽ dẫn đến hiệu ứng nhà kính khủng khiếp làm nhiệt độ bề mặt tăng vọt lên hàng trăm độ C, nhưng cũng không được quá nhỏ bởi quá nhỏ thì không giữ được bầu khí quyển, nhân tố cực kỳ quan trọng trong việc điều hòa nhiệt độ và tạo áp suất phù hợp cho nước tồn tại ở thể lỏng. Điều kiện này lại loại thêm một cơ số hành tinh nữa, và theo các ước tính rộng rãi, chỉ có khoảng 6% là đáp ứng được mà thôi. Lại nữa, nó phải tự quay quanh trục một cách ổn định để tránh dẫn đến tình hình khí hậu cực đoan. Và nó phải được bảo vệ khỏi vô số thiên thể lúc nào cũng sẵn sàng đâm sầm vào hành tinh và hủy diệt quá trình phát triển của sinh vật. Cho dù trong vũ trụ có hàng tỷ tỷ hành tinh, xác suất xuất hiện hành tinh hội đủ tất cả các yếu tố trên chỉ vào khoảng 0,01%, tức vô cùng thấp và trong trường hợp này, cần rất nhiều may mắn mới có thể xuất hiện sự sống một cách ngẫu nhiên.
Điều này chẳng khác gì một lập trình viên tạo nên một thế giới ảo, các nhân vật trong game cho dù là ai đi nữa cũng phải sống theo các quy tắc mà lập trình viên tạo ra từ thủa đầu, theo ý thích cá nhân, không ai trong số các nhân vật đó ý thức được rằng thế giới mà mình đang sống thực chất chỉ là một nhà tù không lối thoát.
Sau cái chết của Xendai và Adem, cùng với việc Sức Mạnh Tối Thượng bị thương nặng phải hóa thành một viên ngọc để bảo toàn tính mạng, Quân đã trở thành vị thần tối cao – mạnh nhất toàn bộ vũ trụ.
Thần Quân Thượng Đế không phải là danh hiệu cho có, mà thể hiện thực lực siêu việt của Vũ Đế Quân, vị thần đứng đầu bốn chiều không gian.
Tuy nhiên ban đầu mọi việc diễn ra rất tệ hại. Trong gần một nghìn tỷ năm sau trận chiến thần thánh, Quân chịu vết thương quá nặng, phải nằm ngủ dưỡng sức. Anh thức dậy khi chỉ còn bốn tỷ năm nữa là đến hạn chót phải tìm ra chân tướng của Lời Thề Cưỡng Ép.
Nhận thức được thời gian không còn nhiều, Quân lập tức trở nên khẩn trương. Anh vội kiểm tra sức mạnh của mình, vui mừng nhận thấy vẫn nắm giữ trong tay toàn bộ các đường vân vũ trụ, vẫn là thực thể bốn chiều có khả năng chi phối thiên nhiên, lớn từ cấp độ siêu cụm thiên hà xuống bé như các hạt hạ nguyên tử. Không gì không thể làm được.
Vào thời điểm Quân thức dậy, vũ trụ chỉ là một đống hỗn mang. Tình hình không khác gì so với lúc anh chìm vào giấc ngủ say. Lý do là bởi vũ trụ đã bị tàn phá quá nặng, khiến cho năng lượng bị tản mát ra một vùng không gian quá rộng lớn, vật chất không thể hội tụ lại thông qua những quá trình tự nhiên. Nếu cứ để như thế này, thì cho dù có thêm một nghìn tỷ năm nữa, mọi chuyện vẫn y như bây giờ.
Quân trải rộng tầm mắt, nhận thức được một sự thật có phần chua xót và hài hước, đó là anh đang nằm trong một cỗ quan tài, đặt trong một nghĩa địa siêu lớn quy mô toàn vũ trụ. Tất cả các thiên thể, cho dù là ngôi sao cỡ Stephenson 2-18, thể tích gấp mười tỷ Mặt Trời hay tí hon như sao Hỏa cũng đều đã bị tàn phá sạch sẽ. Không gian mênh mông vô tận tựa như một màn đêm vĩnh cửu không lối thoát, tìm mỏi mắt cũng không ra một tia sáng nào. Sự sống lại càng chẳng cần nói đến. Đâu đâu cũng chỉ thấy những mảnh vụn đất đá trôi nổi như những con sứa nhỏ xíu bị dòng nước cuốn đi giữa lòng biển sâu. Càng nực cười hơn nữa là giữa không gian vthần ụn vỡ ấy, vẫn thấy viên ngọc hóa thân của Sức Mạnh Tối Thượng quanh quẩn bên cỗ quan tài của Quân như biểu tượng của trận chiến chưa kết thúc.
Quân biết mình không hủy diệt nổi viên ngọc, cũng kệ xác nó nằm đấy, nghĩ sang việc khác.
Điều tối quan trọng bây giờ là phải phá vỡ được thế bế tắc, tìm ra con đường giúp anh trả lời được câu hỏi Lời Thề Cưỡng Ép là ai. Từ đó mới giành được quyền tồn tại và sống theo cách anh muốn.
Và thế là anh bắt tay vào việc xây dựng lại vũ trụ.
Một vũ trụ mới – mạnh mẽ và trẻ trung – với các sinh vật mới, những con người mới, sẽ là nền móng để anh cải tạo số phận và đánh bại kẻ thù siêu hùng mạnh.
Đó cũng là lúc anh nhận thức một cách đầy đủ và có phần kích động về quyền năng nghịch thiên của mình.
Nằm trong quan tài Origo, Quân vẫn có thể nhìn thấy tường tận mọi thứ. Tầm nhìn của anh không bị hạn chế bởi không gian và phương hướng, anh quan sát được đồng thời mọi việc xảy ra ở mọi điểm trong vũ trụ với độ chính xác và chi tiết mà không một thiết bị quan trắc thiên văn nào có thể tái tạo lại được, anh nằm một chỗ mà tác động được đến mọi vật, mọi nơi, cùng lúc. Trong những ngày tháng ấy anh gần như đã đạt đến đẳng cấp của God – Thượng Đế theo nghĩa cao nhất của từ này, người mà theo các câu truyện tôn giáo sở hữu năng lực toàn năng, toàn tri, toàn hiện, nghĩa là thấu hiểu mọi thứ, có thể làm được mọi thứ, và có thể xuất hiện ở mọi nơi cùng lúc. So với Thượng Đế đích thực thì anh vẫn còn một số giới hạn, nhưng quyền năng của anh đã chạm tới ngưỡng mà người thường không sao hình dung ra nổi. Quyền năng ấy cho phép anh cải tạo lại vũ trụ theo cách anh muốn.
Cũng giống như xây một cái nhà, điều quan trọng nhất không phải là vật liệu hay chiều sâu chân móng mà là bản vẽ thiết kế, bởi bản vẽ thiết kế có tốt, có hợp lý và thông minh thì căn nhà mới bền vững trường tồn, mới không bị xuống cấp và lạc hậu theo thời gian. Không gian sống được phân bổ thông minh giúp mọi người trong nhà đều cảm thấy thoải mái.
Đó là lúc mà Quân nghĩ đến Bản Thế Kế Vũ Trụ version 2.0. Một phiên bản có quy mô vĩ đại hơn phiên bản cũ rất nhiều, không chỉ dựa trên cái nền sẵn có mà sẽ thiết lập nên một cái nền hoàn toàn mới, không chỉ giới hạn quanh vài hành tinh trong Hệ Mặt Trời mà bao trùm toàn vũ trụ, không chỉ là hoạt động xã hội mà còn tạo ra sinh vật và con người.
Đã đến lúc vào việc thôi.
Đã đến lúc phát huy quyền năng siêu việt, độc nhất vô nhị của vị thần bốn chiều không gian.
Thông qua việc thao túng các đường vân vũ trụ, anh tập trung các mảnh vụn thiên thể lại với nhau, hình thành nên các hành tinh. Từ các hành tinh tạo nên các vì sao. Các hành tinh và vì sao hợp nhất với nhau tạo nên các hệ sao. Từ các hệ sao hình thành nên các thiên hà. Từ các thiên hà tạo nên các siêu cụm thiên hà, cứ thế nhân rộng ra vô tận.
Quá trình ấy kéo dài tới ba tỷ chín trăm nghìn năm. Không thể nhanh hơn được bởi cần đặt toàn bộ quá trình ấy vào trong một khung vật lý phổ quát, chấp nhận được và có thể tự vận hành được mà không cần có bàn tay của anh can dự vào. Nhờ vậy, mà vũ trụ từ một nghĩa địa vô hồn, tối tăm, dần dần xuất hiện các ngôi sao thật lớn chiếu rọi màn đêm. Vũ trụ đi từ giai đoạn hoang vu, trở thành một đại đô thị tấp nập, chỉ là vẫn chưa có người ở.
Đã đến lúc gieo mầm sự sống rồi.
Trong Bản Thiết Kế Vũ Trụ, việc xây dựng các vì sao và hành tinh cũng giống như đào móng, còn việc chế tạo con người chính là quá trình xây nên ngôi nhà to đẹp và thổi hồn cho ngôi nhà ấy.
Ban đầu, Quân tính rằng sẽ cho phép sự sống được tự do nảy nở, sinh sôi trong vũ trụ, tựa như cỏ dại mọc lan tràn trên một thung lũng tươi đẹp, nhưng rất nhanh anh nhận ra rằng tính toán đó trên thực tế chỉ là mong ước viển vông.
Vũ trụ là một môi trường cực kỳ bạo lực và tàn nhẫn. Thiếu sự can thiệp mang tính thần thánh, gần như sẽ không có bất kỳ hành tinh nào hội đủ điều kiện cho sự xuất hiện của sinh vật ngay cả ở những dạng thức đơn giản nhất.
Từ trường hợp của Trái Đất, có thể thấy thời gian cần thiết để sinh vật đơn bào đầu tiên xuất hiện là sáu trăm triệu năm, lại mất thêm ba tỷ năm nữa mới tiến hóa lên được thành sinh vật đa bào. Đó là quãng thời gian rất dài, càng dài lại càng cần một môi trường ổn định để bảo vệ và nuôi dưỡng sự sống. Môi trường ổn định là như thế nào? Nó không được quá nóng, cũng không được quá lạnh. Quá nóng hay quá lạnh đều có tác động mang tính hủy diệt. Để có nhiệt độ thích hợp, hành tinh đó không được nằm quá gần cũng không được quá xa sao chủ. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng chỉ riêng yếu tố mang tính tiên quyết này đã loại bỏ tám mươi phần trăm các hành tinh trong cả vũ trụ. Thêm nữa, kích thước hành tinh đó không được quá lớn, bởi quá lớn sẽ dẫn đến hiệu ứng nhà kính khủng khiếp làm nhiệt độ bề mặt tăng vọt lên hàng trăm độ C, nhưng cũng không được quá nhỏ bởi quá nhỏ thì không giữ được bầu khí quyển, nhân tố cực kỳ quan trọng trong việc điều hòa nhiệt độ và tạo áp suất phù hợp cho nước tồn tại ở thể lỏng. Điều kiện này lại loại thêm một cơ số hành tinh nữa, và theo các ước tính rộng rãi, chỉ có khoảng 6% là đáp ứng được mà thôi. Lại nữa, nó phải tự quay quanh trục một cách ổn định để tránh dẫn đến tình hình khí hậu cực đoan. Và nó phải được bảo vệ khỏi vô số thiên thể lúc nào cũng sẵn sàng đâm sầm vào hành tinh và hủy diệt quá trình phát triển của sinh vật. Cho dù trong vũ trụ có hàng tỷ tỷ hành tinh, xác suất xuất hiện hành tinh hội đủ tất cả các yếu tố trên chỉ vào khoảng 0,01%, tức vô cùng thấp và trong trường hợp này, cần rất nhiều may mắn mới có thể xuất hiện sự sống một cách ngẫu nhiên.
