Xuyên nhanh Cuộc sống sâu gạo vạn vạn tuế - trucxinh0505

Chương 50: Thân thế các đường chủ Bạch Long Hội (11)
Sáng hôm sau, tia nắng sớm vừa vắt qua những ô cửa kính đục mờ của tổng hành dinh, mang theo cái se lạnh phảng phất của một đêm dài trôi qua. Chu Vân ngồi bất động bên bàn làm việc, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính. Sau khi cân nhắc từng câu từng chữ, anh đã gửi đi bức thông bạch báo cáo toàn bộ sự việc cho Tổng đà chủ Hạ Lâm.

Thời gian trôi qua từng giây nặng nề. Đối với một người quen quyết đoán trên chiến trường như Chu Vân, việc phải chờ đợi một phán quyết từ phía Tổng đà chủ chưa bao giờ khó khăn và cồn cào đến thế. Anh hiểu rõ tính trọng đại của vấn đề: Tên gián điệp bị bắt không chỉ là mối họa an ninh của Bạch Long Hội, mà còn là đứa con anh mới tìm về được trong suốt mười tám năm tìm kiếm ròng rã. Xử lý thế nào để vừa vẹn toàn quy củ bang phái, vừa không xé rách thêm vết thương lòng của người huynh đệ đồng cam cộng khổ, tất cả đều đặt lên quyết định sắp tới của người đứng đầu tổng đà.

Thế nhưng, điều mà Chu Vân cùng toàn bộ các đường chủ không bao giờ có thể ngờ tới, đó là người thực sự tiếp nhận và xử lý bức thông bạch ấy lúc này lại không phải là Hạ Lâm theo cách thông thường.

Ít ai thấu hiểu được cái giá đắt đỏ đằng sau sự bình yên của tổng đà. Thuở trước, khi Hạ Lâm vô tư nhận lấy cuốn sách cổ mang tên Vòng xoay của viên đá vận mệnh và vui vẻ hoàn tất nghi thức luyện tạo trái tim cho linh thạch, cô hoàn toàn mù quáng trước những góc khuất tàn nhẫn của pháp trận. Linh thạch không có tim, để luyện ra một trái tim ấm áp, nguyên liệu duy nhất có thể làm nên phép màu ấy chính là tinh huyết từ chính trái tim cô. Khoảnh khắc cô vận hành chế luyện, một khế ước cấm kỵ đã thành hình, trói buộc sinh mệnh của cô vào vòng quay luân hồi viên đá.

Vận mệnh linh thạch biến chuyển ra sao, sinh mệnh Hạ Lâm khắc dấy lên những vết rạn tương tự.

Linh thạch hiểu rõ sự thật tàn nhẫn ấy, nhưng Hạ Lâm thì không. Trong tâm trí ngây thơ và bận rộn của cô, những cơn mệt mỏi rã rời dạo gần đây chỉ đơn thuần là do lao tâm khổ tứ vì công việc chung. Cô đâu biết rằng, ngọn đèn dầu cạn kiệt đang đếm ngược từng ngày, và chính viên linh thạch mang trong mình hơi thở của cô đang phải từng giây từng phút oằn mình sắp xếp lại đống hỗn độn của kiếp này. Anh thay cô gánh vác mọi việc, tranh thủ từng khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi vòng quay số mệnh buộc phải khởi động, kéo cô rời khỏi thế giới này để mưu cầu một lối thoát khác.

Hôm đó, sau khi dùng xong bữa cơm chiều ấm áp bên đám trẻ nhỏ, những đứa con hiếu động đáng yêu của nhà anh Cao và anh Kim, Hạ Lâm kiên nhẫn cất dọn đồ đạc, tiễn từng đứa theo ba mẹ chúng ra về. Khi cánh cửa phòng vừa khép lại, trả lại không gian tĩnh lặng, cô bước vào phòng ngủ với ý định ngả lưng chợp mắt thì tiếng thông báo tin nhắn vang lên.

Đó là bức thư từ Đại đường chủ Chu Vân.

Linh thạch nhận được tin này, liền mở thông ý thức cho Hạ Lâm tiếp nhận. Bởi linh thạch biết rõ khả năng giải quyết những nút thắt nhân tình thế thái của cô luôn uyển chuyển và thấu đáo hơn chính anh.

Đọc xong từng dòng chữ kể lại câu chuyện đẫm nước mắt về cuộc hội ngộ sau mười tám năm giữa Chu Vân và đứa con trai thất lạc nhiều năm, đôi mắt trong veo của Hạ Lâm bỗng dâng lên một tầng thương cảm. Cô chớp chớp mắt, bật ra một tiếng thở dài đầy trắc ẩn:

— Ôi chao! Chuyện nhà đại đường chủ quả thật khúc chiết, mình phải giúp anh ta một tay mới được.

Nói đoạn, Hạ Lâm xoay người đi vào không gian tiến vào nhà trúc, nơi đặt chiếc rương thương hành. Rương này cô đã dày công tích góp từ những ngày đầu đặt chân đến thế giới này. Suốt ngần ấy năm, nhờ chăm chỉ làm việc thiện và tích lũy phúc đức, các ô chứa trong rương đã sớm được mở khóa toàn bộ. Cô lướt nhanh qua vô số trân bảo lấp lánh, để rồi ngón tay dừng lại ngay ô chứa một bảo vật đặc biệt: Trích lục ký ức.

Nâng vật phẩm ấy trong lòng bàn tay, ánh sáng dịu ngọt hắt lên gương mặt thanh tú, cô mỉm cười rạng rỡ:

— Đúng là mày rồi.

Hạ Lâm toan đứng dậy bước thẳng xuống khu nhà giam ngầm để giải quyết căn nguyên sự việc, nhưng sực nhớ ra điều gì, cô bèn quay lại trước màn hình máy tính. Ngón tay thon dài gõ nhanh hai chữ ngắn gọn gửi đi:

“Đợi ta.”

Cách đó rất xa, ẩn mình trong luồng khí tức bàng bạc của pháp trận, linh thạch lặng lẽ quan sát từng hành động của cô qua tâm thức kết nối. Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của Hạ Lâm biến mất trong phòng bằng phép dịch chuyển tức thời, anh thu hồi khí tức, đứng dậy khỏi mỏm đá lạnh lẽo trên triền núi, khoan thai đi xuống, tiếp tục dồn toàn lực vào công việc cốt tử: Chuyển dời, gia cố và thiết lập tầng tầng lớp lớp vòng bảo vệ vững chắc nhất quanh trụ sở mới của tổng đà.

Thời gian không còn nhiều nữa. Trước khi vòng xoay định mệnh kịp giáng xuống, anh phải bảo vệ trọn vẹn tâm kết của cô ở thế giới này — và chuẩn bị hành trang cho hành trình tiếp theo của hai người.

Tại nhà giam.

Hạ Lâm lặng lẽ không tiếng động bước vào. Ý thức của tên gián điệp dần tan rã, rơi vào trạng thái ngủ say.

Cô tiến đến bên cạnh, đặt bảo vật Trích lục ký ức lên trán hắn. Rất nhanh, một luồng ký ức truyền đến, ngưng tụ thành quả cầu sáng lơ lửng trước ngực Hạ Lâm.

Quả cầu sáng lơ lửng trước ngực Hạ Lâm khẽ lóe lên những tia sáng ấm áp, chiếu rọi vào không gian ẩm mốc của nhà giam. Thông qua bảo vật Trích lục ký ức, toàn bộ cuộc đời chìm nổi, những góc khuất chưa từng kể cho bất kỳ ai nghe của nam thanh niên đều hiện lên rõ mồn một trước mắt cô.

Hóa ra, dấn thân vào Hắc bang không có nghĩa là hắn đã đánh mất hoàn toàn nhân tính. Trong suốt những năm tháng làm tay sai, đối mặt với không biết bao nhiêu thủ đoạn tàn độc, hắn vẫn lén lút bảo vệ những mảnh đời yếu thế bị lừa gạt hoặc ép buộc đưa vào tròng đen tối. Có những lần, hắn tự mình gánh chịu hình phạt thừa chết thiếu sống chỉ để tạo cơ hội cho những người vô tội trốn thoát, ngụy tạo ra những vụ tẩu thoát ngẫu nhiên hoàn hảo mà không để lại chút dấu vết. Hắn làm tất cả trong lặng lẽ, không cần ai ghi nhận, cũng chẳng mong chờ sự cảm ơn.

Hạ Lâm thu hồi bảo vật, nhìn nam thanh niên vẫn đang say ngủ nhờ tác dụng của pháp lực, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thấu cảm. Bản chất của hắn vốn không phải kẻ ác; sâu thẳm bên trong lớp vỏ bọc lạnh lùng, gai góc ấy vẫn tồn tại một sự lương thiện nguyên bản mà dòng đời nghiệt ngã chưa thể vùi dập.

— Cậu nhóc này... thực ra cũng chỉ là một đứa trẻ đáng thương bị thời thế xô đẩy mà thôi. — Hạ Lâm lẩm bẩm, ánh mắt thoáng chút xót xa.

Cô thu tay lại, cất bảo vật vào rương hành, đoạn quay sang nhìn bóng tối bên ngoài hành lang nhà giam nơi Chu Vân đang thấp thỏm đợi chờ. Vấn đề lớn nhất lúc này không chỉ là giải oan cho hắn trước hội đồng bang phái, mà là làm sao để hàn gắn lại vết thương lòng sâu hoắm giữa hai cha con.

Và Hạ Lâm, với sự thấu đáo và dịu dàng của mình, đã sẵn sàng để viết tiếp cái kết trọn vẹn cho câu chuyện mười tám năm đằng đẵng ấy.
 
Chương 51: Xóa bỏ hiểu lầm
Cuộc họp kín tại tổng hành dinh được triệu tập vào thời điểm bầu trời bên ngoài vừa chuyển sang một màu xám đục của cơn giông sắp tới.

Trong phòng họp lớn, không khí ngột ngạt và căng thẳng bao trùm lấy từng ngóc ngách. Do đặc thù nhiệm vụ, buổi họp lần này chỉ có sự hiện diện của Tổng đà chủ Hạ Lâm cùng ba vị đường chủ: Đại đường chủ Chu Vân, Nhị đường chủ Minh Chung và Tam đường chủ Thế Nam. Về phía Tứ đường chủ Hàn Nhật, anh vẫn đang âm thầm ẩn mình trong lòng Hắc bang để thu thập tin tức, còn Ngũ đường chủ Hoàng Trọng thì bận rộn ngoài tuyến đầu, vừa hỗ trợ các thành viên trà trộn, vừa ứng phó với những tình huống khẩn cấp phát sinh. Hạ Lâm không nắm hết toàn bộ chi tiết công việc của hai người họ vì những việc này Linh thạch âm thầm điều động, chỉ đại khái biết rằng họ đang vướng vào nhiệm vụ quan trọng không thể dứt ra được, nên buổi họp đành vắng bóng hai vị đường chủ này.

Chu Vân ngồi ở góc bàn, sắc mặt vẫn còn vương nét mỏi mệt và tiều tụy sau một đêm sóng gió. Tâm trí anh lúc này như bị đè nặng bởi hàng ngàn cân đá, vừa hồi hộp, vừa thấp thỏm chờ đợi phán quyết từ người đứng đầu tổng đà.

Hạ Lâm ngồi ở vị trí chủ tọa. Ánh mắt trong veo nhưng đầy thấu triệt của cô đảo qua ba người, đoạn khẽ thở dài một tiếng. Không để mọi người phải đoán non đoán già, cô vung tay nhẹ nhàng một cái, một quả cầu ánh sáng rực rỡ từ bảo vật Trích lục ký ức lập tức lơ lửng giữa không trung, phóng chiếu toàn bộ chân tướng sự việc.

Từng khung hình, từng đoạn ký ức hiện lên rõ mồn một trước mắt ba vị đường chủ.

Từ cảnh người mẹ gầy yếu trút hơi thở cuối cùng trong căn nhà tồi tàn, đứa trẻ tám tuổi bơ vơ giữa dòng đời đói rét, cho đến những năm tháng tủi nhục, đẫm máu khi phải lăn lộn trong vũng lầy của Hắc bang. Đặc biệt, đoạn ký ức tái hiện lại khoảnh khắc nam thanh niên — dẫu bị cuốn vào thế giới ngầm tàn độc — vẫn ngầm ra tay bảo vệ những mảnh đời yếu thế, âm thầm giúp họ tẩu thoát mà không cần ghi công, đã khiến cả căn phòng chết lặng.

Chu Vân không ngừng tự trách bản thân không tìm thấy ha mẹ con họ sớm hơn.

Minh Chung sau khi nhìn những hình ảnh ấy, sự không cam lòng và sát khí muốn đòi mạng tên gián điệp ngày hôm qua trong lòng bỗng chốc vơi đi nửa phần. Anh mím chặt môi, dời mắt sang nhìn Chu Vân, lúc này mới thấu hiểu vì sao vị đại ca luôn điềm tĩnh, thép đá ấy lại sẵn sàng bất chấp tất cả quy củ lao ra ngăn cản mình.

Minh Chung chau mày, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm vào quả cầu ánh sáng. Ban đầu, bản tính cẩn trọng và tôn sùng kỷ luật bang phái khiến anh cực kỳ tức giận việc làm không nguyên tắc của Chu Vân. Nhưng khi chứng kiến trọn vẹn bi kịch mười tám năm đằng đẵng tìm con, cùng những tổn thương sâu hoắm mà đứa trẻ ấy phải gánh chịu từ năm tám tuổi, sự bất mãn trong lòng Minh Chung hoàn toàn tan rã, nhường chỗ cho một nỗi xót xa khó tả.

— Hắn... rốt cuộc là đứa con mà đại ca đã tìm kiếm suốt mười tám năm qua. — Hạ Lâm cất giọng phá vỡ sự im lặng nặng nề, ánh mắt nhìn Chu Vân đầy bao dung — Cuộc hội ngộ của hai cha con đẫm nước mắt và đầy rẫy sự trớ trêu, nhưng căn nguyên của bi kịch ấy không nằm ở cậu ta. Thời thế xô đẩy, dòng đời tàn nhẫn đã biến một đứa trẻ ngây thơ thành bộ dạng gai góc ngày hôm того, nhưng sâu thẳm bên trong, bản chất lương thiện của cậu ấy chưa bao giờ bị vùi dập.

Chu Vân run rẩy ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Hạ Lâm nghẹn ngào không nói nên lời.

— Tổng đà chủ... — Chung Minh trầm ngâm mở lời, phá vỡ bầu không khí xúc động — Tôi hiểu nỗi lòng của đại ca, cũng thấu cảm cho đứa trẻ đó. Nhưng quy củ của Bạch Long Hội không thể vì tình riêng mà phá bỏ. Nếu cứ thế tha thứ cho một kẻ từng làm việc ác, ít nhiều làm người trong hội khi chấp hành nhiệm vụ bị hắn cản trở, gây khó dễ, lòng người trong hội khó bề an ổn.

Hạ Lâm mỉm cười nhẹ nhàng, đưa tay ra hiệu cho Minh Chung bình tĩnh:

— Ta hiểu lo lắng của nhị đường chủ. Thế nên, ta đã có phán quyết rõ ràng.

Cô quét mắt nhìn toàn bộ căn phòng, dõng dạc tuyên bố:

— Thứ nhất, ta quyết định cho cậu ta một cơ hội lấy công chuộc tội, cũng để hai cha con Đại đường chủ chính thức nhận lại nhau. Tình phụ tử mười tám năm cách biệt, không thể để sự lạnh lùng của thế gian cắt đứt thêm lần nữa.

— Thứ hai... — Hạ Lâm ngừng lại một nhịp, giọng điệu chuyển sang nghiêm nghị — Tuy nhiên, những lỗi lầm cậu ta gây ra trong mười năm qua không thể chối cãi, dẫu việc thiện cậu ta làm cũng là thật. Hình phạt dành cho cậu ta chính là: Phải dùng chính đôi tay này để cứu giúp những mảnh đời bất hạnh, âm thầm bù đắp cho những người cùng khổ ngoài kia. Đó không chỉ là cách để chuộc tội, mà còn là liều thuốc chữa lành, chấp vá lại những tổn thương, rạn nứt trong tâm hồn cậu ta suốt ngần ấy năm qua.

Nghe đến đây, Minh Chung không còn điểm gì để bắt bẻ nữa. Anh đứng dậy, nghiêm chỉnh cúi đầu trước Tổng đà chủ:

— Quyết định thấu tình đạt lý của Tổng đà chủ, ta hoàn toàn tâm phục khẩu phục.

Chu Vân bên cạnh cũng đứng phắt dậy, hai mắt đỏ hoe, cúi người sâu sắc:

— Ân đức này của Tổng đà chủ, Chu Vân cả đời này xin khắc cốt ghi tâm!

Khi sóng gió về thân thế tên gián điệp vừa được định đoạt, không khí trong phòng họp bất ngờ chuyển hướng sang một cột mốc khác cũng hệ trọng không kém. Hạ Lâm khẽ mỉm cười, ánh mắt chuyển sang vị trí của Chung Minh và Thế Nam.

— Giải quyết xong chuyện nhà Đại đường chủ, bây giờ chúng ta đến chuyện của hai người các anh. — Hạ Lâm nhướng mày, giọng điệu mang theo ý cười trêu chọc hiếm hoi.

Chung Minh và Thế Nam giật mình, khựng lại một nhịp. Trước ánh mắt dò xét nhưng đầy ấm áp của mọi người, cuối cùng Chung Minh cũng không né tránh nữa. Anh đứng lên, tâm trạng đầy thổn thức.

— Tổng đà chủ, người đã biết rồi sao?

Thực sự, Hạ Lâm cũng mới nhận ra vài giờ trước khi cô tìm hiểu thông tin tên gián điệp cùng tình hình thương thế của Thế Nam, mới vô tình khám phá ra chuyện của hai người họ. Nhưng trước mặt mọi người, cô cố ý ra vẻ thâm trầm, tạo cho người khác cảm giác không có việc gì có thể qua mắt được cô cả.

Trong bốn người có mặt ở đây, chỉ có Đại đường chủ Chu Vân là chưa hiểu nội tình gì. Sau khi chuyện nhà mình được giải quyết, lúc này anh mới có tâm tình tìm hiểu những chuyện xung quanh. Anh hướng mắt nhìn Nhị đường chủ và Tam đường chủ, đôi mắt không ngừng đảo qua lại giữa hai người như muốn hỏi: "Có chuyện gì mà tôi không biết vậy?"

Nhìn ánh mắt soi mói của Đại đường chủ, Chung Minh hất mặt tỏ vẻ ghét bỏ, hừ một tiếng. Anh xoay người, đường hoàng vươn tay nắm lấy bàn tay của Thế Nam đang đặt trên mặt bàn, mười ngón tay đan chặt vào nhau thật chặt. Anh kéo Thế Nam cùng đứng lên, trịnh trọng nhìn thẳng về phía Hạ Lâm, dõng dạc nói:

— Bẩm Tổng đà chủ... Chuyện giữa ta và Thế Nam, chúng ta đã suy nghĩ kỹ càng. Từ nay về sau, xin phép được đường đường chính chính bước đi cùng nhau.

Đại đường chủ Chu Vân vừa nghe xong, nhất thời "vô ngữ", sau đó lắp bắp trong cổ họng:

— Hả, hai người… Hai người… từ lúc nào vậy?

Đúng lúc đó, Tứ đường chủ và Ngũ đường chủ dù tham gia họp online từ xa nhưng biểu hiện cũng chẳng khá khẩm hơn Chu Vân là mấy. Nhất là Tứ đường chủ Hàn Nhật, biểu cảm vô cùng khoa trương, đưa tay ôm trước ngực tỏ vẻ đau lòng qua màn hình:

— Ôi, bông hoa duy nhất của chúng ta bị nhị ca nẫng tay trên rồi, thật đau lòng quá đi…

Mọi người cười nói qua lại vài câu vui vẻ, bỗng Hàn Nhật vì đang chấp hành nhiệm vụ khẩn cấp nên đành phải tắt kết nối (offline), không tiện nán lại nói chuyện riêng nhiều.

Lúc này, Chu Vân cũng đứng lên, đi đến bên cạnh Thế Nam và Minh Chung, vỗ lên vai Minh Chung một cái thật mạnh thay cho lời chúc phúc chân thành từ người huynh đệ.

Nhìn thấy cảnh tượng hòa hợp ấy, Hạ Lâm gật đầu hài lòng, mỉm cười nói:

— Được rồi, hôm nay bang ta có hai chuyện vui, những năm qua mọi người đều rất cố gắng ta đều ghi nhận. Hôm nay, ta đã chuẩn bị sẵn phần quà chúc mừng cho tất cả mọi người. Ngũ đường chủ hay Tứ đường chủ vắng mặt đều có phần, lát nữa ta sẽ gửi thẳng vào nhẫn không gian của mỗi người.

Mọi người đồng thanh vui mừng gửi lời cám ơn Tổng đà chủ.

Hạ Lâm phất phất tay tỏ ý không có gì, sau đó thân hình toả ra ánh sáng nhạt rồi biến mất ngay trước mặt mọi người bằng phép dịch chuyển.

Ba vị đường chủ còn lại nhìn hướng Hạ Lâm vừa rời đi một lúc, đoạn mới mỉm cười tạm biệt nhau, phấn chấn tản ra để tiếp tục hoàn thành công việc của mình.
 
Back
Top