- Tham gia
- 14/4/19
- Chủ đề
- 184
- Bài viết
- 16,128
- Được Like
- 7,004
- Điểm
- 113
Chương 50: Thân thế các đường chủ Bạch Long Hội (11)
Sáng hôm sau, tia nắng sớm vừa vắt qua những ô cửa kính đục mờ của tổng hành dinh, mang theo cái se lạnh phảng phất của một đêm dài trôi qua. Chu Vân ngồi bất động bên bàn làm việc, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính. Sau khi cân nhắc từng câu từng chữ, anh đã gửi đi bức thông bạch báo cáo toàn bộ sự việc cho Tổng đà chủ Hạ Lâm.
Thời gian trôi qua từng giây nặng nề. Đối với một người quen quyết đoán trên chiến trường như Chu Vân, việc phải chờ đợi một phán quyết từ phía Tổng đà chủ chưa bao giờ khó khăn và cồn cào đến thế. Anh hiểu rõ tính trọng đại của vấn đề: Tên gián điệp bị bắt không chỉ là mối họa an ninh của Bạch Long Hội, mà còn là đứa con anh mới tìm về được trong suốt mười tám năm tìm kiếm ròng rã. Xử lý thế nào để vừa vẹn toàn quy củ bang phái, vừa không xé rách thêm vết thương lòng của người huynh đệ đồng cam cộng khổ, tất cả đều đặt lên quyết định sắp tới của người đứng đầu tổng đà.
Thế nhưng, điều mà Chu Vân cùng toàn bộ các đường chủ không bao giờ có thể ngờ tới, đó là người thực sự tiếp nhận và xử lý bức thông bạch ấy lúc này lại không phải là Hạ Lâm theo cách thông thường.
Ít ai thấu hiểu được cái giá đắt đỏ đằng sau sự bình yên của tổng đà. Thuở trước, khi Hạ Lâm vô tư nhận lấy cuốn sách cổ mang tên Vòng xoay của viên đá vận mệnh và vui vẻ hoàn tất nghi thức luyện tạo trái tim cho linh thạch, cô hoàn toàn mù quáng trước những góc khuất tàn nhẫn của pháp trận. Linh thạch không có tim, để luyện ra một trái tim ấm áp, nguyên liệu duy nhất có thể làm nên phép màu ấy chính là tinh huyết từ chính trái tim cô. Khoảnh khắc cô vận hành chế luyện, một khế ước cấm kỵ đã thành hình, trói buộc sinh mệnh của cô vào vòng quay luân hồi viên đá.
Vận mệnh linh thạch biến chuyển ra sao, sinh mệnh Hạ Lâm khắc dấy lên những vết rạn tương tự.
Linh thạch hiểu rõ sự thật tàn nhẫn ấy, nhưng Hạ Lâm thì không. Trong tâm trí ngây thơ và bận rộn của cô, những cơn mệt mỏi rã rời dạo gần đây chỉ đơn thuần là do lao tâm khổ tứ vì công việc chung. Cô đâu biết rằng, ngọn đèn dầu cạn kiệt đang đếm ngược từng ngày, và chính viên linh thạch mang trong mình hơi thở của cô đang phải từng giây từng phút oằn mình sắp xếp lại đống hỗn độn của kiếp này. Anh thay cô gánh vác mọi việc, tranh thủ từng khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi vòng quay số mệnh buộc phải khởi động, kéo cô rời khỏi thế giới này để mưu cầu một lối thoát khác.
Hôm đó, sau khi dùng xong bữa cơm chiều ấm áp bên đám trẻ nhỏ, những đứa con hiếu động đáng yêu của nhà anh Cao và anh Kim, Hạ Lâm kiên nhẫn cất dọn đồ đạc, tiễn từng đứa theo ba mẹ chúng ra về. Khi cánh cửa phòng vừa khép lại, trả lại không gian tĩnh lặng, cô bước vào phòng ngủ với ý định ngả lưng chợp mắt thì tiếng thông báo tin nhắn vang lên.
Đó là bức thư từ Đại đường chủ Chu Vân.
Linh thạch nhận được tin này, liền mở thông ý thức cho Hạ Lâm tiếp nhận. Bởi linh thạch biết rõ khả năng giải quyết những nút thắt nhân tình thế thái của cô luôn uyển chuyển và thấu đáo hơn chính anh.
Đọc xong từng dòng chữ kể lại câu chuyện đẫm nước mắt về cuộc hội ngộ sau mười tám năm giữa Chu Vân và đứa con trai thất lạc nhiều năm, đôi mắt trong veo của Hạ Lâm bỗng dâng lên một tầng thương cảm. Cô chớp chớp mắt, bật ra một tiếng thở dài đầy trắc ẩn:
— Ôi chao! Chuyện nhà đại đường chủ quả thật khúc chiết, mình phải giúp anh ta một tay mới được.
Nói đoạn, Hạ Lâm xoay người đi vào không gian tiến vào nhà trúc, nơi đặt chiếc rương thương hành. Rương này cô đã dày công tích góp từ những ngày đầu đặt chân đến thế giới này. Suốt ngần ấy năm, nhờ chăm chỉ làm việc thiện và tích lũy phúc đức, các ô chứa trong rương đã sớm được mở khóa toàn bộ. Cô lướt nhanh qua vô số trân bảo lấp lánh, để rồi ngón tay dừng lại ngay ô chứa một bảo vật đặc biệt: Trích lục ký ức.
Nâng vật phẩm ấy trong lòng bàn tay, ánh sáng dịu ngọt hắt lên gương mặt thanh tú, cô mỉm cười rạng rỡ:
— Đúng là mày rồi.
Hạ Lâm toan đứng dậy bước thẳng xuống khu nhà giam ngầm để giải quyết căn nguyên sự việc, nhưng sực nhớ ra điều gì, cô bèn quay lại trước màn hình máy tính. Ngón tay thon dài gõ nhanh hai chữ ngắn gọn gửi đi:
“Đợi ta.”
Cách đó rất xa, ẩn mình trong luồng khí tức bàng bạc của pháp trận, linh thạch lặng lẽ quan sát từng hành động của cô qua tâm thức kết nối. Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của Hạ Lâm biến mất trong phòng bằng phép dịch chuyển tức thời, anh thu hồi khí tức, đứng dậy khỏi mỏm đá lạnh lẽo trên triền núi, khoan thai đi xuống, tiếp tục dồn toàn lực vào công việc cốt tử: Chuyển dời, gia cố và thiết lập tầng tầng lớp lớp vòng bảo vệ vững chắc nhất quanh trụ sở mới của tổng đà.
Thời gian không còn nhiều nữa. Trước khi vòng xoay định mệnh kịp giáng xuống, anh phải bảo vệ trọn vẹn tâm kết của cô ở thế giới này — và chuẩn bị hành trang cho hành trình tiếp theo của hai người.
Tại nhà giam.
Hạ Lâm lặng lẽ không tiếng động bước vào. Ý thức của tên gián điệp dần tan rã, rơi vào trạng thái ngủ say.
Cô tiến đến bên cạnh, đặt bảo vật Trích lục ký ức lên trán hắn. Rất nhanh, một luồng ký ức truyền đến, ngưng tụ thành quả cầu sáng lơ lửng trước ngực Hạ Lâm.
Quả cầu sáng lơ lửng trước ngực Hạ Lâm khẽ lóe lên những tia sáng ấm áp, chiếu rọi vào không gian ẩm mốc của nhà giam. Thông qua bảo vật Trích lục ký ức, toàn bộ cuộc đời chìm nổi, những góc khuất chưa từng kể cho bất kỳ ai nghe của nam thanh niên đều hiện lên rõ mồn một trước mắt cô.
Hóa ra, dấn thân vào Hắc bang không có nghĩa là hắn đã đánh mất hoàn toàn nhân tính. Trong suốt những năm tháng làm tay sai, đối mặt với không biết bao nhiêu thủ đoạn tàn độc, hắn vẫn lén lút bảo vệ những mảnh đời yếu thế bị lừa gạt hoặc ép buộc đưa vào tròng đen tối. Có những lần, hắn tự mình gánh chịu hình phạt thừa chết thiếu sống chỉ để tạo cơ hội cho những người vô tội trốn thoát, ngụy tạo ra những vụ tẩu thoát ngẫu nhiên hoàn hảo mà không để lại chút dấu vết. Hắn làm tất cả trong lặng lẽ, không cần ai ghi nhận, cũng chẳng mong chờ sự cảm ơn.
Hạ Lâm thu hồi bảo vật, nhìn nam thanh niên vẫn đang say ngủ nhờ tác dụng của pháp lực, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thấu cảm. Bản chất của hắn vốn không phải kẻ ác; sâu thẳm bên trong lớp vỏ bọc lạnh lùng, gai góc ấy vẫn tồn tại một sự lương thiện nguyên bản mà dòng đời nghiệt ngã chưa thể vùi dập.
— Cậu nhóc này... thực ra cũng chỉ là một đứa trẻ đáng thương bị thời thế xô đẩy mà thôi. — Hạ Lâm lẩm bẩm, ánh mắt thoáng chút xót xa.
Cô thu tay lại, cất bảo vật vào rương hành, đoạn quay sang nhìn bóng tối bên ngoài hành lang nhà giam nơi Chu Vân đang thấp thỏm đợi chờ. Vấn đề lớn nhất lúc này không chỉ là giải oan cho hắn trước hội đồng bang phái, mà là làm sao để hàn gắn lại vết thương lòng sâu hoắm giữa hai cha con.
Và Hạ Lâm, với sự thấu đáo và dịu dàng của mình, đã sẵn sàng để viết tiếp cái kết trọn vẹn cho câu chuyện mười tám năm đằng đẵng ấy.
Thời gian trôi qua từng giây nặng nề. Đối với một người quen quyết đoán trên chiến trường như Chu Vân, việc phải chờ đợi một phán quyết từ phía Tổng đà chủ chưa bao giờ khó khăn và cồn cào đến thế. Anh hiểu rõ tính trọng đại của vấn đề: Tên gián điệp bị bắt không chỉ là mối họa an ninh của Bạch Long Hội, mà còn là đứa con anh mới tìm về được trong suốt mười tám năm tìm kiếm ròng rã. Xử lý thế nào để vừa vẹn toàn quy củ bang phái, vừa không xé rách thêm vết thương lòng của người huynh đệ đồng cam cộng khổ, tất cả đều đặt lên quyết định sắp tới của người đứng đầu tổng đà.
Thế nhưng, điều mà Chu Vân cùng toàn bộ các đường chủ không bao giờ có thể ngờ tới, đó là người thực sự tiếp nhận và xử lý bức thông bạch ấy lúc này lại không phải là Hạ Lâm theo cách thông thường.
Ít ai thấu hiểu được cái giá đắt đỏ đằng sau sự bình yên của tổng đà. Thuở trước, khi Hạ Lâm vô tư nhận lấy cuốn sách cổ mang tên Vòng xoay của viên đá vận mệnh và vui vẻ hoàn tất nghi thức luyện tạo trái tim cho linh thạch, cô hoàn toàn mù quáng trước những góc khuất tàn nhẫn của pháp trận. Linh thạch không có tim, để luyện ra một trái tim ấm áp, nguyên liệu duy nhất có thể làm nên phép màu ấy chính là tinh huyết từ chính trái tim cô. Khoảnh khắc cô vận hành chế luyện, một khế ước cấm kỵ đã thành hình, trói buộc sinh mệnh của cô vào vòng quay luân hồi viên đá.
Vận mệnh linh thạch biến chuyển ra sao, sinh mệnh Hạ Lâm khắc dấy lên những vết rạn tương tự.
Linh thạch hiểu rõ sự thật tàn nhẫn ấy, nhưng Hạ Lâm thì không. Trong tâm trí ngây thơ và bận rộn của cô, những cơn mệt mỏi rã rời dạo gần đây chỉ đơn thuần là do lao tâm khổ tứ vì công việc chung. Cô đâu biết rằng, ngọn đèn dầu cạn kiệt đang đếm ngược từng ngày, và chính viên linh thạch mang trong mình hơi thở của cô đang phải từng giây từng phút oằn mình sắp xếp lại đống hỗn độn của kiếp này. Anh thay cô gánh vác mọi việc, tranh thủ từng khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi vòng quay số mệnh buộc phải khởi động, kéo cô rời khỏi thế giới này để mưu cầu một lối thoát khác.
Hôm đó, sau khi dùng xong bữa cơm chiều ấm áp bên đám trẻ nhỏ, những đứa con hiếu động đáng yêu của nhà anh Cao và anh Kim, Hạ Lâm kiên nhẫn cất dọn đồ đạc, tiễn từng đứa theo ba mẹ chúng ra về. Khi cánh cửa phòng vừa khép lại, trả lại không gian tĩnh lặng, cô bước vào phòng ngủ với ý định ngả lưng chợp mắt thì tiếng thông báo tin nhắn vang lên.
Đó là bức thư từ Đại đường chủ Chu Vân.
Linh thạch nhận được tin này, liền mở thông ý thức cho Hạ Lâm tiếp nhận. Bởi linh thạch biết rõ khả năng giải quyết những nút thắt nhân tình thế thái của cô luôn uyển chuyển và thấu đáo hơn chính anh.
Đọc xong từng dòng chữ kể lại câu chuyện đẫm nước mắt về cuộc hội ngộ sau mười tám năm giữa Chu Vân và đứa con trai thất lạc nhiều năm, đôi mắt trong veo của Hạ Lâm bỗng dâng lên một tầng thương cảm. Cô chớp chớp mắt, bật ra một tiếng thở dài đầy trắc ẩn:
— Ôi chao! Chuyện nhà đại đường chủ quả thật khúc chiết, mình phải giúp anh ta một tay mới được.
Nói đoạn, Hạ Lâm xoay người đi vào không gian tiến vào nhà trúc, nơi đặt chiếc rương thương hành. Rương này cô đã dày công tích góp từ những ngày đầu đặt chân đến thế giới này. Suốt ngần ấy năm, nhờ chăm chỉ làm việc thiện và tích lũy phúc đức, các ô chứa trong rương đã sớm được mở khóa toàn bộ. Cô lướt nhanh qua vô số trân bảo lấp lánh, để rồi ngón tay dừng lại ngay ô chứa một bảo vật đặc biệt: Trích lục ký ức.
Nâng vật phẩm ấy trong lòng bàn tay, ánh sáng dịu ngọt hắt lên gương mặt thanh tú, cô mỉm cười rạng rỡ:
— Đúng là mày rồi.
Hạ Lâm toan đứng dậy bước thẳng xuống khu nhà giam ngầm để giải quyết căn nguyên sự việc, nhưng sực nhớ ra điều gì, cô bèn quay lại trước màn hình máy tính. Ngón tay thon dài gõ nhanh hai chữ ngắn gọn gửi đi:
“Đợi ta.”
Cách đó rất xa, ẩn mình trong luồng khí tức bàng bạc của pháp trận, linh thạch lặng lẽ quan sát từng hành động của cô qua tâm thức kết nối. Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của Hạ Lâm biến mất trong phòng bằng phép dịch chuyển tức thời, anh thu hồi khí tức, đứng dậy khỏi mỏm đá lạnh lẽo trên triền núi, khoan thai đi xuống, tiếp tục dồn toàn lực vào công việc cốt tử: Chuyển dời, gia cố và thiết lập tầng tầng lớp lớp vòng bảo vệ vững chắc nhất quanh trụ sở mới của tổng đà.
Thời gian không còn nhiều nữa. Trước khi vòng xoay định mệnh kịp giáng xuống, anh phải bảo vệ trọn vẹn tâm kết của cô ở thế giới này — và chuẩn bị hành trang cho hành trình tiếp theo của hai người.
Tại nhà giam.
Hạ Lâm lặng lẽ không tiếng động bước vào. Ý thức của tên gián điệp dần tan rã, rơi vào trạng thái ngủ say.
Cô tiến đến bên cạnh, đặt bảo vật Trích lục ký ức lên trán hắn. Rất nhanh, một luồng ký ức truyền đến, ngưng tụ thành quả cầu sáng lơ lửng trước ngực Hạ Lâm.
Quả cầu sáng lơ lửng trước ngực Hạ Lâm khẽ lóe lên những tia sáng ấm áp, chiếu rọi vào không gian ẩm mốc của nhà giam. Thông qua bảo vật Trích lục ký ức, toàn bộ cuộc đời chìm nổi, những góc khuất chưa từng kể cho bất kỳ ai nghe của nam thanh niên đều hiện lên rõ mồn một trước mắt cô.
Hóa ra, dấn thân vào Hắc bang không có nghĩa là hắn đã đánh mất hoàn toàn nhân tính. Trong suốt những năm tháng làm tay sai, đối mặt với không biết bao nhiêu thủ đoạn tàn độc, hắn vẫn lén lút bảo vệ những mảnh đời yếu thế bị lừa gạt hoặc ép buộc đưa vào tròng đen tối. Có những lần, hắn tự mình gánh chịu hình phạt thừa chết thiếu sống chỉ để tạo cơ hội cho những người vô tội trốn thoát, ngụy tạo ra những vụ tẩu thoát ngẫu nhiên hoàn hảo mà không để lại chút dấu vết. Hắn làm tất cả trong lặng lẽ, không cần ai ghi nhận, cũng chẳng mong chờ sự cảm ơn.
Hạ Lâm thu hồi bảo vật, nhìn nam thanh niên vẫn đang say ngủ nhờ tác dụng của pháp lực, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thấu cảm. Bản chất của hắn vốn không phải kẻ ác; sâu thẳm bên trong lớp vỏ bọc lạnh lùng, gai góc ấy vẫn tồn tại một sự lương thiện nguyên bản mà dòng đời nghiệt ngã chưa thể vùi dập.
— Cậu nhóc này... thực ra cũng chỉ là một đứa trẻ đáng thương bị thời thế xô đẩy mà thôi. — Hạ Lâm lẩm bẩm, ánh mắt thoáng chút xót xa.
Cô thu tay lại, cất bảo vật vào rương hành, đoạn quay sang nhìn bóng tối bên ngoài hành lang nhà giam nơi Chu Vân đang thấp thỏm đợi chờ. Vấn đề lớn nhất lúc này không chỉ là giải oan cho hắn trước hội đồng bang phái, mà là làm sao để hàn gắn lại vết thương lòng sâu hoắm giữa hai cha con.
Và Hạ Lâm, với sự thấu đáo và dịu dàng của mình, đã sẵn sàng để viết tiếp cái kết trọn vẹn cho câu chuyện mười tám năm đằng đẵng ấy.