- Tham gia
- 14/4/19
- Chủ đề
- 184
- Bài viết
- 16,061
- Được Like
- 6,954
- Điểm
- 113
Chương 10: Mở Rộng Làm Ăn (2).
Quang Minh dời chân đi ngược trở lại. Cột đèn giao thông chuyển sang đèn đỏ, xe cộ từ ngã tư bên kia ào ào lướt qua, ngăn bước chân anh lại. Anh đành nén lòng chờ sáu mươi giây, đợi chốt giao thông chuyển sang đèn xanh.
Đèn xanh.
Quang Minh bế bé Mi, sải bước thật nhanh về phía vợ.
Bin thấy ba quay lại thì mừng rỡ, vẫy vẫy tay cười toe toét. Ba vừa đến nơi, bé đã nhăn nhó mách:
– Ba ơi, Bin gọi mà mẹ cứ đứng yên thế này, không nói gì hết. Mẹ... mẹ nắm tay Bin đau quá.
Nhìn sắc mặt vợ tái nhợt, tinh thần dường như có chút hốt hoảng, anh lo lắng đưa tay lay nhẹ bả vai cô.
– Em à, em không sao chứ?
Cô vẫn bất động, không có phản ứng. Hoảng quá, anh lay mạnh hơn, gọi lớn bên tai cô:
– Em à! Hương Lê...
Hương Lê đang lạc trong màn sương mù của ký ức, trước mắt là cảnh tượng tai nạn kiếp trước. Những hồi ức đau khổ đan xen nhau, mãi đến khi tiếng gọi quen thuộc, có phần gấp gáp của chồng vang lên, cô mới thoát khỏi ảo ảnh quá khứ.
Đôi mắt mơ màng dần lấy lại thần sắc. Nhìn vẻ mặt lo lắng của chồng, cô khẽ đáp:
– Dạ, anh.
Thấy cô bình thường trở lại, anh điều chỉnh hơi thở gấp gáp, rồi hỏi:
– Em không sao chứ?
Cô nhận ra khi nãy mình đã bị bóng ma quá khứ bủa vây. May mà có anh giúp cô thoát khỏi đó.
Né tránh ánh mắt chăm chú của chồng, cô nhẹ giọng trả lời:
– Em không sao. Có lẽ hơi mệt nên em có chút thất thần. Chúng ta... chúng ta đi hướng khác được không anh?
Thái độ và cách cư xử của vợ khiến trong đầu anh vụt lóe lên vài suy nghĩ, nhưng chúng xuất hiện quá nhanh, anh chưa kịp nắm bắt rõ ràng. Vợ đã tự ý quay đầu đi trước, anh đành gác lại suy nghĩ ấy, sóng bước theo cô.
Lúc này, Bin bắt đầu mè nheo với anh:
– Chị Mi được ba bế nhiều rồi, bây giờ đến lượt ba bế Bin đi.
Nhìn con gái, anh hỏi:
– Mi xuống đi với mẹ để ba bế em Bin nhé?
Mi là cô bé ngoan, lại dễ thỏa mãn nên nhanh chóng đồng ý:
– Dạ!
Bồng cu Bin trên tay, Quang Minh nhìn thấy cổ tay phải của con trai vẫn còn hằn một vòng đỏ do lúc nãy bị mẹ nắm. Dấu vết chưa tan khiến suy nghĩ khi nãy trong đầu anh càng trở nên rõ ràng hơn.
Đôi mắt anh xót xa, lén nhìn gương mặt vợ.
Trông cô lúc này bình thường như chưa từng xảy ra chuyện gì. Dù vậy, anh quyết định từ nay phải đi theo sát vợ hơn, không để tình trạng như lúc nãy lặp lại.
Công viên Gia Định
Lúc này, ánh chiều chỉ còn lơ lửng một chiếc bánh lớn màu lửa, dần sà xuống phía trời tây. Nhiều gia đình dẫn con nhỏ ra đây chơi thả diều, đu quay, cầu bập bênh hoặc cầu trượt.
Trò đu quay và cầu bập bênh rất được bọn trẻ tầm hai tuổi yêu thích. Còn cầu trượt và thả diều thì những đứa trẻ lớn hơn thích chơi vì có phần kích thích hơn.
Gia đình Quang Minh dẫn các con đến chơi nhưng không mang theo diều giấy, đành để bọn trẻ chơi những trò có sẵn trong công viên.
Nhìn mấy bạn nhỏ leo lên cầu rồi trượt xuống, hai chị em thích thú xin ba dẫn đến chơi. Mới đầu còn hơi e sợ, nhưng sau khi quen dần, cả hai chơi vui vẻ đến quên luôn cả ba mẹ.
Thấy hai con chơi vui, Hương Lê nói với chồng:
– Em đi mua chút bánh trái, lát nữa bọn trẻ chơi xong có cái ăn.
Anh gật đầu. Biết chỗ cô đi không xa, mình vẫn nhìn thấy được, nhưng tinh thần anh vẫn phải căng lên một chút vì vừa trông chừng hai con, vừa để ý cả vợ.
Hương Lê không biết chồng đang rối rắm, không yên lòng về mình nên vô tư lân la hết gánh hàng rong này đến gánh hàng rong khác mua quà bánh.
Cô mua một chai nước suối, hai chai sâm dứa, một bọc trứng cút và bốn bánh nướng mỡ hành.
Thấy cô xách lỉnh kỉnh, anh hỏi:
– Em mua gì vậy?
Cô mỉm cười, đưa túi đồ cho anh xem:
– Chỉ vài thứ linh tinh này thôi.
Nhìn vào túi đồ, anh vui vẻ nói:
– À, trông có vẻ ngon đấy.
Cô cười, đưa chai sâm dứa cho anh:
– Anh uống chút nước cho đỡ khát.
– Ừm, cảm ơn em.
Hai chị em chơi mệt mới chịu nghỉ. Lúc này, cả hai mới nhớ đến ba mẹ, toe toét cười chạy lại.
Trông hai đứa mồ hôi thấm ướt đầu tóc, cô hỏi:
– Hai chị em còn muốn chơi nữa không?
Hai đứa lắc đầu nguầy nguậy. Thấy vậy, anh cười hỏi:
– Mệt rồi phải không? Chơi vui không?
– Dạ vui lắm, mà giờ mệt quá. Con đói rồi.
– Con khát nước.
Hương Lê thấm ướt khăn tay bằng nước lọc, ngoắc hai chị em lại bên mình:
– Hai đứa lại đây mẹ lau mặt cho.
Lau mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt bọn trẻ xong, cô đưa chai sâm dứa ướp lạnh cho hai chị em uống. Chúng nhận lấy, mỗi đứa uống một hơi hết veo chai nước.
Trông mông quần đứa nào cũng sờn, sắp rách, cô bật cười:
– Anh xem, lần này về chắc phải bỏ luôn hai cái quần này rồi.
Quang Minh cười ha hả. Hai chị em nghe ba mẹ nói đến mông quần mình, lúc này mới cảm thấy ê ê... nhưng không sao, hôm nay vui thật.
Cô đưa mỗi người một chiếc bánh nướng ăn trước, sau đó mới mang trứng cút luộc ra ăn cùng, chấm muối tiêu.
Sáu giờ, trời nhá nhem tối. Cả nhà trở về nhà trọ tắm rửa, xuống phố ăn tối rồi thuê xe ôm đến Nhà hát Hòa Bình xem diễn.
Lần đầu bước chân vào một nơi vui chơi được xem là sang trọng, Hương Lê không khỏi cảm thán:
Người ta thật biết hưởng thụ.
Suốt buổi diễn, ba mẹ con chăm chú xem. Đặc biệt là hai đứa nhỏ, chúng luôn mở tròn mắt nhìn, sợ chỉ cần chớp mắt một cái sẽ bỏ mất cảnh hay thì thật tiếc.
Những nơi vui chơi này đối với Quang Minh đều đã thuộc về quá khứ. Hôm nay anh đến đây chỉ vì có vợ con cùng đi. Suốt buổi diễn, điều anh quan tâm là cảm xúc của vợ con, còn chương trình trên sân khấu đối với anh chỉ như gió thổi mây bay, chẳng mấy liên quan.
Kết thúc chương trình, cũng đã mười giờ đêm. Quang Minh dẫn cả nhà ghé tiệm bún bò ăn khuya rồi mới về nhà trọ nghỉ ngơi.
Hai con được mẹ tắm mát, vừa lăn lên giường đã nhanh chóng yên ổn ngủ khì.
Đợi các con ngủ say, hai vợ chồng chia nhau vào nhà vệ sinh tắm gội. Quang Minh nhường vợ tắm trước, còn mình tắm sau.
Tắm gội mát mẻ xong, Hương Lê nằm xuống giường, rất nhanh chìm vào giấc ngủ sâu.
Quang Minh tắm xong bước ra, nhìn vợ con đều đã say ngủ. Tuy hôm nay thật mệt mỏi nhưng anh lại không cảm thấy buồn ngủ.
Nằm cạnh vợ con mà đôi mắt cứ mở thao láo như đèn pha. Bên ngoài chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả. Anh khép hờ đôi mắt để giảm bớt mệt mỏi, nhưng cảnh tượng lúc chiều lại như một thước phim quay chậm, lần lượt hiện rõ trong đầu.
Hai mắt anh mở lớn khi nhớ lại vài mẩu chuyện vụn vặt trong lần nói chuyện với thím hai.
“Khi ấy một mình thím tư thật khổ, lầm lũi làm việc từ sáng sớm đến tối mịt. Thu hoạch được gì cũng không dám ăn mà đem bán hết, nói để dành tiền đi Sài Gòn tìm chú... Haiz! Cũng may một lần ốm nặng, sau khi tỉnh lại thì suy nghĩ thoáng hơn... tự nghĩ đến chuyện buôn bán kiếm tiền...”
Hình ảnh nơi chốt giao thông lại loáng thoáng hiện lên trong đầu.
Nhớ đến lúc rủ vợ cùng đi Sài Gòn, cô luôn tìm cớ thoái thác...
Không lẽ vợ cũng giống mình?
Lồng ngực nhói đau đến khó thở, khiến anh phải ngồi bật dậy, đưa tay xoa ngực, thở dốc.
Bên cạnh, vợ con vẫn yên tĩnh ngủ, hoàn toàn không hay biết sự giằng xé trong nội tâm của chồng, của ba mình.
Thầm nghĩ, có lẽ vợ đã thất vọng. Nếu mình không trở về, đối với cô ấy cũng không sao.
May mắn... may mắn anh đã kịp hiểu và trở về đúng lúc.
Anh nằm xuống, đưa tay nâng đầu vợ gối lên cánh tay mình, kề sát mặt hôn nhẹ lên má cô, như muốn tìm kiếm một chút bình yên, xoa dịu cơn đau nhói trong lòng.
Cảm giác đau đớn dần bình ổn, một cảm giác khác lại nổi lên như thủy triều. Dục vọng bị khắc chế suốt hai đời nay lại trỗi dậy mãnh liệt, khiến anh khó lòng kìm nén.
Anh vội dịch hai con sang một bên, chèn gối cẩn thận để chúng trở mình cũng không lăn xuống đất.
Anh chỉ muốn được gần gũi với cô, nhưng vẫn cố khắc chế bản thân. Hơi thở dồn dập vì kìm nén, bàn tay khi mạnh mẽ, khi dịu dàng ôm lấy người vợ.
Trong giấc ngủ, Hương Lê cảm giác như có ai đó quấy nhiễu, thật bực mình. Muốn đưa tay đẩy ra cũng không được, hai mí mắt cố nâng lên nhưng không thể mở nổi. Cảm giác trong người như có trăm con kiến bò, khó chịu đến mức cô khẽ ưm một tiếng.
Khi cuối cùng cũng mở được mắt, cô không khỏi giật mình nhận ra chồng đang trêu ghẹo mình. Lý trí muốn ngăn lại nhưng miệng lại không thốt nên lời. Cả người cô dần mềm nhũn, bất giác đáp lại sự thân mật của anh.
Vợ tỉnh giấc, đôi mắt còn mơ màng, cùng anh chìm vào cảm xúc mãnh liệt. Anh cố gắng kiềm chế, nhưng sự gần gũi sau bao ngày xa cách vẫn khiến cả hai khó lòng bình tĩnh.
Đêm ấy gần như mất ngủ. Mãi đến khi vợ mệt không chịu nổi, anh mới chịu dừng lại, bế cô đi tắm.
Sau đó, vừa đặt lưng xuống giường, cả hai liền chìm vào giấc ngủ.
Đến khi hai đứa nhỏ ríu rít gọi, họ mới thức giấc.
Bọn trẻ đã thức dậy mà ba mẹ vẫn còn ngủ nướng. Mẹ nằm trong lòng ba, thật là lạ.
Trước đây Bin ngủ gặp ác mộng, mẹ ôm ngủ thì sẽ không gặp ác mộng nữa... Nhưng sao mẹ lại nằm trong lòng ba? Mẹ cũng gặp ác mộng sao?
Hai vợ chồng thức giấc, lập tức bắt gặp ánh mắt hiếu kỳ của hai con đang nhìn mình.
Hương Lê giật bắn người, vội kiểm tra quần áo. Thấy áo quần vẫn chỉnh tề, cô thở phào nhẹ nhõm, rồi lườm chồng một cái. Anh lại làm ra vẻ mặt vô tội như chẳng có chuyện gì.
Quang Minh cười chào buổi sáng cùng hai con:
– Hai đứa dậy rồi à?
Hai đứa gật đầu với ba. Bin tò mò hỏi:
– Ba gặp ác mộng hay sao mà ôm mẹ ngủ?
Nhớ đến chuyện tối qua, Hương Lê đỏ mặt, lê thân thể mệt mỏi xuống giường, vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt trước.
Nhìn theo hướng vợ đi, anh cười thoải mái, tựa như ánh nắng sớm:
– Đúng vậy.
Hai chị em gật đầu tỏ ý hiểu.
– Hèn gì ba mẹ lại ngủ cùng phòng.
Bin nói tiếp:
– Trước đây Bin hay gặp ác mộng, mẹ ôm ngủ thì Bin sẽ không gặp ác mộng nữa.
Rồi bé nghĩ nghĩ, nói:
– Bây giờ Bin ngủ một mình, Bin giỏi hơn ba đúng không?
Quang Minh mặt dày khen con trai:
– Ừm, Bin giỏi hơn ba.
Hôm nay phải về nhà
Thanh toán tiền phòng xong, cả nhà ăn sáng rồi ngồi chờ thêm năm phút thì chú tài xế đến. Hành lý được xách lên xe, chiếc xe lăn bánh chở mọi người về nhà.
Về đến nhà, Quang Minh và vợ lập tức lao vào chuẩn bị hàng giao cho ông Giang.
Đúng sáng ngày thứ ba, ông Giang cho người liên lạc đến lấy hàng.
Anh giao đủ số lượng hai bên đã thỏa thuận trước đó. Người nhận hàng giao tiền đợt này và đưa tiền đặt cọc năm trăm nghìn đồng. Quang Minh viết giấy biên nhận đưa cho người ấy, khoản tiền cọc sẽ được hoàn lại khi hai bên kết thúc hợp đồng mua bán.
Sau nửa tháng giao hàng cho ông Giang, hôm nay số lượng giao đã tăng lên đúng như thỏa thuận trước đó. Ông Giang lại ngỏ lời muốn tăng số lượng nhập hàng, lượng cần lấy tăng gấp đôi.
Quang Minh đồng ý, nhưng phải gia hạn thêm một tuần mới có thể cung cấp đủ số lượng như vậy.
Phía đại diện ông Giang đồng ý. Đây là khách hàng lớn đầu tiên của anh nên Quang Minh chiết khấu một phần trăm trên tổng lượng hàng mỗi đợt. Điều này càng khiến ông Giang có cái nhìn đặc biệt về anh. Ông còn hứa rằng nếu thị trường tương lai mở rộng, Quang Minh sẽ là cơ sở duy nhất cung cấp món quà vặt này cho ông.
Việc kinh doanh của gia đình anh dần đi vào ổn định.
Quang Minh phân chia nhiệm vụ cho từng công đoạn một cách chuyên nghiệp. Mỗi công đoạn có hai người phụ trách: nhóm cắt bánh tráng, nhóm bào hành – phi hành, nhóm trộn bánh và nhóm xếp bánh vào bịch.
Anh cử thím hai giữ chức tổ trưởng. Thím phụ trách điều chế tép rang và mắm ruốc, đồng thời trông coi nhân công.
Hai vợ chồng thống nhất dành một phần công việc cho gia đình chú hai, còn việc điều phối nguồn tiêu thụ do Quang Minh quản lý.
Hương Lê chuyên làm muối tôm để trộn bánh. Thời gian rảnh, cô chăm lo việc nhà và hai con.
Đèn xanh.
Quang Minh bế bé Mi, sải bước thật nhanh về phía vợ.
Bin thấy ba quay lại thì mừng rỡ, vẫy vẫy tay cười toe toét. Ba vừa đến nơi, bé đã nhăn nhó mách:
– Ba ơi, Bin gọi mà mẹ cứ đứng yên thế này, không nói gì hết. Mẹ... mẹ nắm tay Bin đau quá.
Nhìn sắc mặt vợ tái nhợt, tinh thần dường như có chút hốt hoảng, anh lo lắng đưa tay lay nhẹ bả vai cô.
– Em à, em không sao chứ?
Cô vẫn bất động, không có phản ứng. Hoảng quá, anh lay mạnh hơn, gọi lớn bên tai cô:
– Em à! Hương Lê...
Hương Lê đang lạc trong màn sương mù của ký ức, trước mắt là cảnh tượng tai nạn kiếp trước. Những hồi ức đau khổ đan xen nhau, mãi đến khi tiếng gọi quen thuộc, có phần gấp gáp của chồng vang lên, cô mới thoát khỏi ảo ảnh quá khứ.
Đôi mắt mơ màng dần lấy lại thần sắc. Nhìn vẻ mặt lo lắng của chồng, cô khẽ đáp:
– Dạ, anh.
Thấy cô bình thường trở lại, anh điều chỉnh hơi thở gấp gáp, rồi hỏi:
– Em không sao chứ?
Cô nhận ra khi nãy mình đã bị bóng ma quá khứ bủa vây. May mà có anh giúp cô thoát khỏi đó.
Né tránh ánh mắt chăm chú của chồng, cô nhẹ giọng trả lời:
– Em không sao. Có lẽ hơi mệt nên em có chút thất thần. Chúng ta... chúng ta đi hướng khác được không anh?
Thái độ và cách cư xử của vợ khiến trong đầu anh vụt lóe lên vài suy nghĩ, nhưng chúng xuất hiện quá nhanh, anh chưa kịp nắm bắt rõ ràng. Vợ đã tự ý quay đầu đi trước, anh đành gác lại suy nghĩ ấy, sóng bước theo cô.
Lúc này, Bin bắt đầu mè nheo với anh:
– Chị Mi được ba bế nhiều rồi, bây giờ đến lượt ba bế Bin đi.
Nhìn con gái, anh hỏi:
– Mi xuống đi với mẹ để ba bế em Bin nhé?
Mi là cô bé ngoan, lại dễ thỏa mãn nên nhanh chóng đồng ý:
– Dạ!
Bồng cu Bin trên tay, Quang Minh nhìn thấy cổ tay phải của con trai vẫn còn hằn một vòng đỏ do lúc nãy bị mẹ nắm. Dấu vết chưa tan khiến suy nghĩ khi nãy trong đầu anh càng trở nên rõ ràng hơn.
Đôi mắt anh xót xa, lén nhìn gương mặt vợ.
Trông cô lúc này bình thường như chưa từng xảy ra chuyện gì. Dù vậy, anh quyết định từ nay phải đi theo sát vợ hơn, không để tình trạng như lúc nãy lặp lại.
Công viên Gia Định
Lúc này, ánh chiều chỉ còn lơ lửng một chiếc bánh lớn màu lửa, dần sà xuống phía trời tây. Nhiều gia đình dẫn con nhỏ ra đây chơi thả diều, đu quay, cầu bập bênh hoặc cầu trượt.
Trò đu quay và cầu bập bênh rất được bọn trẻ tầm hai tuổi yêu thích. Còn cầu trượt và thả diều thì những đứa trẻ lớn hơn thích chơi vì có phần kích thích hơn.
Gia đình Quang Minh dẫn các con đến chơi nhưng không mang theo diều giấy, đành để bọn trẻ chơi những trò có sẵn trong công viên.
Nhìn mấy bạn nhỏ leo lên cầu rồi trượt xuống, hai chị em thích thú xin ba dẫn đến chơi. Mới đầu còn hơi e sợ, nhưng sau khi quen dần, cả hai chơi vui vẻ đến quên luôn cả ba mẹ.
Thấy hai con chơi vui, Hương Lê nói với chồng:
– Em đi mua chút bánh trái, lát nữa bọn trẻ chơi xong có cái ăn.
Anh gật đầu. Biết chỗ cô đi không xa, mình vẫn nhìn thấy được, nhưng tinh thần anh vẫn phải căng lên một chút vì vừa trông chừng hai con, vừa để ý cả vợ.
Hương Lê không biết chồng đang rối rắm, không yên lòng về mình nên vô tư lân la hết gánh hàng rong này đến gánh hàng rong khác mua quà bánh.
Cô mua một chai nước suối, hai chai sâm dứa, một bọc trứng cút và bốn bánh nướng mỡ hành.
Thấy cô xách lỉnh kỉnh, anh hỏi:
– Em mua gì vậy?
Cô mỉm cười, đưa túi đồ cho anh xem:
– Chỉ vài thứ linh tinh này thôi.
Nhìn vào túi đồ, anh vui vẻ nói:
– À, trông có vẻ ngon đấy.
Cô cười, đưa chai sâm dứa cho anh:
– Anh uống chút nước cho đỡ khát.
– Ừm, cảm ơn em.
Hai chị em chơi mệt mới chịu nghỉ. Lúc này, cả hai mới nhớ đến ba mẹ, toe toét cười chạy lại.
Trông hai đứa mồ hôi thấm ướt đầu tóc, cô hỏi:
– Hai chị em còn muốn chơi nữa không?
Hai đứa lắc đầu nguầy nguậy. Thấy vậy, anh cười hỏi:
– Mệt rồi phải không? Chơi vui không?
– Dạ vui lắm, mà giờ mệt quá. Con đói rồi.
– Con khát nước.
Hương Lê thấm ướt khăn tay bằng nước lọc, ngoắc hai chị em lại bên mình:
– Hai đứa lại đây mẹ lau mặt cho.
Lau mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt bọn trẻ xong, cô đưa chai sâm dứa ướp lạnh cho hai chị em uống. Chúng nhận lấy, mỗi đứa uống một hơi hết veo chai nước.
Trông mông quần đứa nào cũng sờn, sắp rách, cô bật cười:
– Anh xem, lần này về chắc phải bỏ luôn hai cái quần này rồi.
Quang Minh cười ha hả. Hai chị em nghe ba mẹ nói đến mông quần mình, lúc này mới cảm thấy ê ê... nhưng không sao, hôm nay vui thật.
Cô đưa mỗi người một chiếc bánh nướng ăn trước, sau đó mới mang trứng cút luộc ra ăn cùng, chấm muối tiêu.
Sáu giờ, trời nhá nhem tối. Cả nhà trở về nhà trọ tắm rửa, xuống phố ăn tối rồi thuê xe ôm đến Nhà hát Hòa Bình xem diễn.
Lần đầu bước chân vào một nơi vui chơi được xem là sang trọng, Hương Lê không khỏi cảm thán:
Người ta thật biết hưởng thụ.
Suốt buổi diễn, ba mẹ con chăm chú xem. Đặc biệt là hai đứa nhỏ, chúng luôn mở tròn mắt nhìn, sợ chỉ cần chớp mắt một cái sẽ bỏ mất cảnh hay thì thật tiếc.
Những nơi vui chơi này đối với Quang Minh đều đã thuộc về quá khứ. Hôm nay anh đến đây chỉ vì có vợ con cùng đi. Suốt buổi diễn, điều anh quan tâm là cảm xúc của vợ con, còn chương trình trên sân khấu đối với anh chỉ như gió thổi mây bay, chẳng mấy liên quan.
Kết thúc chương trình, cũng đã mười giờ đêm. Quang Minh dẫn cả nhà ghé tiệm bún bò ăn khuya rồi mới về nhà trọ nghỉ ngơi.
Hai con được mẹ tắm mát, vừa lăn lên giường đã nhanh chóng yên ổn ngủ khì.
Đợi các con ngủ say, hai vợ chồng chia nhau vào nhà vệ sinh tắm gội. Quang Minh nhường vợ tắm trước, còn mình tắm sau.
Tắm gội mát mẻ xong, Hương Lê nằm xuống giường, rất nhanh chìm vào giấc ngủ sâu.
Quang Minh tắm xong bước ra, nhìn vợ con đều đã say ngủ. Tuy hôm nay thật mệt mỏi nhưng anh lại không cảm thấy buồn ngủ.
Nằm cạnh vợ con mà đôi mắt cứ mở thao láo như đèn pha. Bên ngoài chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả. Anh khép hờ đôi mắt để giảm bớt mệt mỏi, nhưng cảnh tượng lúc chiều lại như một thước phim quay chậm, lần lượt hiện rõ trong đầu.
Hai mắt anh mở lớn khi nhớ lại vài mẩu chuyện vụn vặt trong lần nói chuyện với thím hai.
“Khi ấy một mình thím tư thật khổ, lầm lũi làm việc từ sáng sớm đến tối mịt. Thu hoạch được gì cũng không dám ăn mà đem bán hết, nói để dành tiền đi Sài Gòn tìm chú... Haiz! Cũng may một lần ốm nặng, sau khi tỉnh lại thì suy nghĩ thoáng hơn... tự nghĩ đến chuyện buôn bán kiếm tiền...”
Hình ảnh nơi chốt giao thông lại loáng thoáng hiện lên trong đầu.
Nhớ đến lúc rủ vợ cùng đi Sài Gòn, cô luôn tìm cớ thoái thác...
Không lẽ vợ cũng giống mình?
Lồng ngực nhói đau đến khó thở, khiến anh phải ngồi bật dậy, đưa tay xoa ngực, thở dốc.
Bên cạnh, vợ con vẫn yên tĩnh ngủ, hoàn toàn không hay biết sự giằng xé trong nội tâm của chồng, của ba mình.
Thầm nghĩ, có lẽ vợ đã thất vọng. Nếu mình không trở về, đối với cô ấy cũng không sao.
May mắn... may mắn anh đã kịp hiểu và trở về đúng lúc.
Anh nằm xuống, đưa tay nâng đầu vợ gối lên cánh tay mình, kề sát mặt hôn nhẹ lên má cô, như muốn tìm kiếm một chút bình yên, xoa dịu cơn đau nhói trong lòng.
Cảm giác đau đớn dần bình ổn, một cảm giác khác lại nổi lên như thủy triều. Dục vọng bị khắc chế suốt hai đời nay lại trỗi dậy mãnh liệt, khiến anh khó lòng kìm nén.
Anh vội dịch hai con sang một bên, chèn gối cẩn thận để chúng trở mình cũng không lăn xuống đất.
Anh chỉ muốn được gần gũi với cô, nhưng vẫn cố khắc chế bản thân. Hơi thở dồn dập vì kìm nén, bàn tay khi mạnh mẽ, khi dịu dàng ôm lấy người vợ.
Trong giấc ngủ, Hương Lê cảm giác như có ai đó quấy nhiễu, thật bực mình. Muốn đưa tay đẩy ra cũng không được, hai mí mắt cố nâng lên nhưng không thể mở nổi. Cảm giác trong người như có trăm con kiến bò, khó chịu đến mức cô khẽ ưm một tiếng.
Khi cuối cùng cũng mở được mắt, cô không khỏi giật mình nhận ra chồng đang trêu ghẹo mình. Lý trí muốn ngăn lại nhưng miệng lại không thốt nên lời. Cả người cô dần mềm nhũn, bất giác đáp lại sự thân mật của anh.
Vợ tỉnh giấc, đôi mắt còn mơ màng, cùng anh chìm vào cảm xúc mãnh liệt. Anh cố gắng kiềm chế, nhưng sự gần gũi sau bao ngày xa cách vẫn khiến cả hai khó lòng bình tĩnh.
Đêm ấy gần như mất ngủ. Mãi đến khi vợ mệt không chịu nổi, anh mới chịu dừng lại, bế cô đi tắm.
Sau đó, vừa đặt lưng xuống giường, cả hai liền chìm vào giấc ngủ.
Đến khi hai đứa nhỏ ríu rít gọi, họ mới thức giấc.
Bọn trẻ đã thức dậy mà ba mẹ vẫn còn ngủ nướng. Mẹ nằm trong lòng ba, thật là lạ.
Trước đây Bin ngủ gặp ác mộng, mẹ ôm ngủ thì sẽ không gặp ác mộng nữa... Nhưng sao mẹ lại nằm trong lòng ba? Mẹ cũng gặp ác mộng sao?
Hai vợ chồng thức giấc, lập tức bắt gặp ánh mắt hiếu kỳ của hai con đang nhìn mình.
Hương Lê giật bắn người, vội kiểm tra quần áo. Thấy áo quần vẫn chỉnh tề, cô thở phào nhẹ nhõm, rồi lườm chồng một cái. Anh lại làm ra vẻ mặt vô tội như chẳng có chuyện gì.
Quang Minh cười chào buổi sáng cùng hai con:
– Hai đứa dậy rồi à?
Hai đứa gật đầu với ba. Bin tò mò hỏi:
– Ba gặp ác mộng hay sao mà ôm mẹ ngủ?
Nhớ đến chuyện tối qua, Hương Lê đỏ mặt, lê thân thể mệt mỏi xuống giường, vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt trước.
Nhìn theo hướng vợ đi, anh cười thoải mái, tựa như ánh nắng sớm:
– Đúng vậy.
Hai chị em gật đầu tỏ ý hiểu.
– Hèn gì ba mẹ lại ngủ cùng phòng.
Bin nói tiếp:
– Trước đây Bin hay gặp ác mộng, mẹ ôm ngủ thì Bin sẽ không gặp ác mộng nữa.
Rồi bé nghĩ nghĩ, nói:
– Bây giờ Bin ngủ một mình, Bin giỏi hơn ba đúng không?
Quang Minh mặt dày khen con trai:
– Ừm, Bin giỏi hơn ba.
Hôm nay phải về nhà
Thanh toán tiền phòng xong, cả nhà ăn sáng rồi ngồi chờ thêm năm phút thì chú tài xế đến. Hành lý được xách lên xe, chiếc xe lăn bánh chở mọi người về nhà.
Về đến nhà, Quang Minh và vợ lập tức lao vào chuẩn bị hàng giao cho ông Giang.
Đúng sáng ngày thứ ba, ông Giang cho người liên lạc đến lấy hàng.
Anh giao đủ số lượng hai bên đã thỏa thuận trước đó. Người nhận hàng giao tiền đợt này và đưa tiền đặt cọc năm trăm nghìn đồng. Quang Minh viết giấy biên nhận đưa cho người ấy, khoản tiền cọc sẽ được hoàn lại khi hai bên kết thúc hợp đồng mua bán.
Sau nửa tháng giao hàng cho ông Giang, hôm nay số lượng giao đã tăng lên đúng như thỏa thuận trước đó. Ông Giang lại ngỏ lời muốn tăng số lượng nhập hàng, lượng cần lấy tăng gấp đôi.
Quang Minh đồng ý, nhưng phải gia hạn thêm một tuần mới có thể cung cấp đủ số lượng như vậy.
Phía đại diện ông Giang đồng ý. Đây là khách hàng lớn đầu tiên của anh nên Quang Minh chiết khấu một phần trăm trên tổng lượng hàng mỗi đợt. Điều này càng khiến ông Giang có cái nhìn đặc biệt về anh. Ông còn hứa rằng nếu thị trường tương lai mở rộng, Quang Minh sẽ là cơ sở duy nhất cung cấp món quà vặt này cho ông.
Việc kinh doanh của gia đình anh dần đi vào ổn định.
Quang Minh phân chia nhiệm vụ cho từng công đoạn một cách chuyên nghiệp. Mỗi công đoạn có hai người phụ trách: nhóm cắt bánh tráng, nhóm bào hành – phi hành, nhóm trộn bánh và nhóm xếp bánh vào bịch.
Anh cử thím hai giữ chức tổ trưởng. Thím phụ trách điều chế tép rang và mắm ruốc, đồng thời trông coi nhân công.
Hai vợ chồng thống nhất dành một phần công việc cho gia đình chú hai, còn việc điều phối nguồn tiêu thụ do Quang Minh quản lý.
Hương Lê chuyên làm muối tôm để trộn bánh. Thời gian rảnh, cô chăm lo việc nhà và hai con.
Sửa lần cuối: