Chiếc xe lặng lẽ lướt đi trên những con phố London nhòe nước. Mưa vẫn rơi ngoài cửa kính, rầm rì như một bản nhạc không hồi kết. Trong không gian chật hẹp và đặc quánh mùi hương đàn hương ấy, có hai con người lạ mặt đang ngồi cạnh nhau, nhưng ánh mắt lại hướng về hai phía hoàn toàn khác biệt. Mười phút rồi mười lăm phút trôi qua trong sự im lặng đặc quánh của khoang xe hạng sang. Tôi bồn chồn nhìn ra cửa sổ, khi thấy cổng trường CSM với kiến trúc gạch đỏ quen thuộc thấp thoáng hiện ra rồi vụt trôi qua nhanh như một thước phim bị tua nhanh, tim tôi hẫng đi một nhịp.
— "Này, cho tôi xuống! Quá trường tôi rồi!" — Tôi thốt lên, tay vẫn quấn cái chăn lông dày sụ kín mít như một con kén nhỏ để che đi sự bối rối.
Anh ta lúc này mới lười biếng quay lại nhìn tôi. Giọng nói trầm thấp, rành mạch từng chữ một như đang trêu ngươi:
— "Để một cô gái mặc đồ ướt sũng vào trường... thì không phải theo chuẩn Sir như cô bé mới nâng tôi lên lúc nãy nhỉ?"
Mặt tôi nóng bừng, đỏ lựng lên như gấc chín. Anh ta đang dùng đúng cái từ tự trọng và ngài mà tôi vừa thốt ra để chặn họng tôi. Sự tinh quái trong đôi mắt tái xanh ấy khiến tôi thấy mình hoàn toàn lép vế.
— "Tôi cảm ơn anh cho quá giang, nhưng thực sự tới giờ vào lớp rồi." — Tôi hạ giọng, cố dùng chút vốn liếng phim ảnh để xuống nước, hy vọng sự mềm mỏng sẽ hiệu quả với kẻ cứng đầu này: "Cơ ca... tha cho Chi muội xuống đi mà."
Anh ta khẽ nhướng mày, môi hơi nhếch lên, rồi cũng nhái theo giọng điệu cổ trang của tôi một cách đầy cợt nhả:
— "Mèo hoang nhỏ yên tâm, ca chỉ muốn sắm cho muội muội một bộ đồ đẹp thôi. Danh dự của sinh viên LSE không cho phép anh để em run cầm cập vào lớp như thế."
Tôi cứng họng, chỉ biết trân trối nhìn chiếc Rolls-Royce rẽ hướng về phía khu Knightsbridge sang trọng. Chiếc xe dừng lại trước cổng chính của Harrods — nơi được mệnh danh là thánh đường của sự xa xỉ tại London.
Tôi nhìn xuống bộ dạng mình lúc này: đầu tóc rối bời, chân co lên ghế, quấn cái chăn lông của anh ta như một kẻ tị nạn sành điệu. Còn anh ta, vẫn ung dung và lịch lãm như thể việc đưa một cô sinh viên nghệ thuật đi mua đồ hiệu giữa cơn mưa là một phần trong kế hoạch hằng ngày của mình vậy.
Giàu có và quyền lực như anh ta, có lẽ cái danh dự mà anh ta nhắc đến thực sự đắt giá hơn cả bộ đồ mà tôi chuẩn bị được khoác lên người. Nhưng sao tôi cứ thấy mình giống như một con mồi đang bị dẫn dụ vào một chiếc lồng bằng vàng hơn là một cuộc dạo chơi mua sắm?
Long Cơ đẩy nhẹ cánh cửa khu vực Private Shopping của Harrods. Một dàn nhân viên cúi chào cung kính. Anh ta không thèm nhìn bảng giá, chỉ lướt tay qua những giá treo đồ rồi dừng lại trước một bộ váy rực rỡ.
— "Cho cô ấy thử bộ này, thêm cái giày này nữa”
Tôi bị đẩy vào phòng thay đồ lộng lẫy như một cung điện thu nhỏ. Khi lớp vải mềm mại, mang sắc cam ấm áp của ánh hoàng hôn chạm vào làn da, tôi thấy mình như biến thành một người khác. Bước ra khỏi tấm rèm, tôi đứng trước gương, ngỡ ngàng nhìn cô gái trong đó.
Chiếc váy với thiết kế trễ vai tinh tế, để lộ bờ vai trần mảnh mai, được nhấn nhá bởi chiếc thắt lưng to bản ôm gọn lấy vòng eo nhỏ nhắn. Tà váy dài qua gối rủ xuống mềm mại, được điểm xuyết bởi những dải màu hoa văn loang lổ như một bức tranh nghệ thuật, tôn lên vẻ thanh xuân phơi phới của tuổi mười tám một cách đầy ý nhị. Sắc cam rực rỡ như thức tỉnh mọi giác quan, mang đến cảm giác vừa ngọt ngào vừa sang trọng, kín đáo nhưng cũng đầy cuốn hút. Chiều cao một mét sáu mươi lăm của tôi, khi kết hợp cùng đôi giày gót nhọn thanh mảnh, bỗng chốc trở nên thanh thoát, tựa như một nét vẽ thanh tao vừa được hoàn thiện trên mặt toan.
Tôi nhìn mình trong gương, ngắm nhìn gương mặt thanh tú — vốn là thứ tôi tự hào nhất. Lúc này, dưới ánh đèn vàng lộng lẫy của Harrods, nó như được dát lên một lớp hào quang xinh đẹp đến lạ lẫm. Các cô nhân viên xung quanh ríu rít khen ngợi, nhưng tôi thừa hiểu, những lời có cánh đó thực chất là dành cho cây tiền đang ung dung ngồi phía sau, người đang thản nhiên thu trọn hình dáng tôi vào tầm mắt thâm trầm của anh ta.
Tiện tay vớ lấy một đóa hướng dương từ bình hoa trang trí gần đó, tôi ý nhị đưa lên che ngang miệng, che đi cả nét bối rối đang lan nhanh trên gương mặt. Qua những cánh hoa vàng rực, đôi mắt tôi gặp ánh mắt anh trong gương. Sự thẹn thùng vây lấy tâm trí, tôi xấu hổ quay người lại, đôi bàn tay nhỏ bé túm chặt lấy vạt váy cam rực rỡ, lí nhí:
— "Em... em không có tiền trả cho bộ này đâu."
Long Cơ không rời mắt khỏi tôi, giọng nói mang theo chút ý vị cợt nhả:
— "Coi như anh tặng em, nhân kỷ niệm gặp gỡ mèo hoang nhỏ."
Tôi cúi nhìn bộ váy lộng lẫy trên người, rồi lại nghĩ đến giảng đường CSM bụi bặm đầy màu vẽ, khẽ lắc đầu:
— "Với lại, bộ này mà mặc vào lớp thì không ổn chút nào. Định kiến rồi danh dự của em nữa..
Anh ta nghe xong chỉ cười nhạt, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên đầy vẻ ngạo nghễ rồi vỗ nhẹ tay một cái.
Như đã chuẩn bị từ trước, các cô nhân viên lại cung kính mang ra một bộ trang phục khác hoàn toàn. Một chiếc áo sơ mi trắng và chân váy bút chì, tuyệt nhiên không có bất cứ nhãn mác nào lộ ra ngoài. Nhìn qua thì cứ ngỡ là bộ đồng phục chuẩn mực của giới ngân hàng hay công sở, nhưng chỉ cần chạm tay vào lớp vải lụa mềm mại như nước ấy, tôi đã biết giá trị của nó chắc chắn nằm ở tầng mây khác.
Long Cơ đứng dậy, thong thả tiến lại gần tôi, khoảng cách gần đến mức tôi lại ngửi thấy mùi gỗ đàn hương quen thuộc. Anh ta cúi thấp người, nói khẽ vào tai tôi:
— "Thay đi Chi muội. Anh là nhà đầu tư, và sở thích hôm nay của anh là ngắm em trong bộ đồng phục ngân hàng này. Mặc nó vào, sẽ không ai dám làm phiền em đâu."
Cái cách anh ta dùng quyền lực để định đoạt mọi thứ, kể cả vẻ ngoài của tôi, vừa khiến tôi sợ hãi lại vừa mang đến một cảm giác được bao bọc đầy tội lỗi. Tôi ôm bộ đồ mới ,trong đầu vẫn vẩn vơ nghĩ: rốt cuộc người đàn ông tái xanh này muốn biến tôi thành nàng thơ của anh ta, hay là một quân cờ xinh đẹp trong thế giới đầy toan tính của anh?
Tôi líu ríu bước vào phòng thay đồ, cố gắng trốn tránh ánh nhìn như muốn lột trần mọi thứ của anh ta. Chiếc áo sơ mi khi khoác lên người mang lại cảm giác thanh mát đến kỳ lạ, lớp lụa cao cấp vuốt ve làn da làm tôi thấy thoải mái đôi chút.
Nhưng đến khi xỏ chân vào chiếc váy bút chì, tôi bỗng khựng lại. Thiết kế tối giản này trông thì có vẻ nghiêm túc, nhưng khi mặc lên người, nó lại ôm sát lấy cơ thể tôi như một lớp da thứ hai. Từng đường cong thanh xuân vốn dĩ nên được ẩn hiện sau lớp khung vẽ cồng kềnh, giờ đây lại lộ ra rõ rệt, phô diễn sự nữ tính một cách đầy khiêu khích khiến tôi ngượng chín cả mặt.
Tôi cứ thế chôn chân trong phòng thay đồ, tay nắm chặt lấy vạt áo, không cách nào can đảm bước ra ngoài. Nghĩ đến việc phải đứng trước mặt Cơ ca trong bộ dạng này, trái tim tôi lại đập loạn xạ như một chú chim nhỏ bị nhốt trong lồng.
Mười phút trôi qua.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên phá tan sự tĩnh lặng. Một nhân viên nữ đẩy cửa bước vào với nụ cười chuyên nghiệp. Tôi như vớ được cọc chèo, lí nhí rỉ tai cô ta, lắp bắp nhờ vả bằng gương mặt vẫn còn nóng bừng.
Không gian bên ngoài dường như đặc quánh lại vì sự chờ đợi của người đàn ông ấy. Cô nhân viên khẽ cười thấu hiểu rồi lại đi ra. Mười lăm phút sau, một set nội y lụa cao cấp được đưa tới. Lớp vải mỏng manh nhưng đầy quyền lực ấy không chỉ tinh tế mà còn giúp che khuất sự lộ liễu, trả lại cho tôi vẻ ngoài thanh lịch, kín đáo nhưng vẫn vô cùng thoát tục.
Khi cuối cùng cũng bước ra khỏi phòng thay đồ, tôi không còn cảm thấy mình là một cô sinh viên nghèo khổ sở vì cơn mưa nữa. Tôi đứng đó, trong bộ đồ ngân hàng xa xỉ, lấy lại được chút tự tin nhỏ nhoi để đối diện với đôi mắt tái xanh đang đợi sẵn phía ngoài.
Anh ta nhìn tôi. Lần này, ánh mắt ấy không còn vẻ lười biếng hay cợt nhả như lúc trước, mà thoáng hiện lên một tia dục vọng rất nhỏ, mỏng manh như sợi tơ nhưng lại nóng bỏng đến lạ lùng, rồi nhanh chóng bị anh ta che giấu dưới lớp vẻ mặt bình thản. Cái nhìn đó thực sự có sức công phá mạnh hơn cả bộ váy hàng hiệu lộng lẫy lúc nãy. Một chút kiêu hãnh nữ tính vừa chớm nở khiến lòng tôi dâng lên cảm giác thỏa mãn thầm kín.
Cơ ca khẽ gật đầu, giọng anh thâm trầm:
— "Em mặc bộ này dự thính ở LSE ổn đấy."
Tôi không lùi lại như mọi khi, trái lại, tôi đánh bạo bước tới sát cạnh anh, rỉ tai nói nhỏ, hơi thở mang theo chút liều lĩnh của tuổi mười tám:
— "Anh có vẻ rất thích thú với Tiền nhỉ? Nói đi Cơ ca, một tay thiếu gia như anh... chắc chẳng bao giờ biết đến mùi vị của đầu tư thua lỗ đâu nhỉ?"
Tôi bỏ lửng câu nói ở đó, để lại một khoảng lặng đầy khiêu khích rồi định xoay người bước đi. Nhưng chỉ trong chớp mắt, bóng dáng cao gầy ấy đã sải bước tới, chắn ngang lối đi của tôi như một bức tường vững chãi. Một bàn tay anh đút vào túi quần, bàn tay kia khẽ nâng cằm tôi lên, buộc tôi phải nhìn thẳng vào gương mặt tái xanh và đôi mắt đang ánh lên vẻ thích thú xen lẫn nguy hiểm.
— "Anh không bao giờ thất bại, Chi muội. Vì anh có đôi mắt luôn nhìn thấu những khoản đầu tư đáng kỳ vọng nhất... ngay cả khi chúng còn đang cố che giấu giá trị của mình dưới một lớp vỏ bọc bướng bỉnh."
Anh dừng lại một chút, nụ cười nhạt nhẽo hiện lên nơi khóe môi:
— "Cuối tuần này có một buổi tiệc, em đi làm bình phong cho anh nhé?"
Tôi nhướn mày, môi nở một nụ cười nhẹ tênh: — "Có thể."
Anh ta cười. Đó là nụ cười thực sự đầu tiên kể từ lúc tôi gặp anh giữa cơn mưa tầm tã. Một nụ cười làm bừng sáng gương mặt tái xanh ấy, nhưng cũng khiến trái tim tôi hẫng đi một nhịp vì sự quyến rũ chết người.
Chiếc túi đựng bộ đồ ướt sũng của tôi được gã vệ sĩ trao lại, kèm theo một mẩu giấy ghi số điện thoại được cài khéo léo vào quai xách. Lần này, không phải chiếc Rolls-Royce phô trương, mà một chiếc xe khác kín đáo hơn đã đưa tôi quay trở lại cổng trường CSM.
Khi tôi vừa bước xuống xe, giọng anh ta từ bên trong vọng ra, trầm thấp và đầy dư vị:
— "Welcome to London, Chi muội."
Tôi đứng lặng nhìn chiếc xe khuất dần sau dòng người hối hả. London vẫn vậy, vẫn lạnh và đầy mưa, nhưng kể từ giây phút này, thế giới trong mắt tôi đã không còn chỉ là những gam màu đơn thuần của một sinh viên nghệ thuật nữa rồi.