Bách hợp Xuyên đến cổ đại viết hoàn cái kết - Tóc Xanh

Bạn thích nhân vật chính chứ?

  • Không

  • Cũng bình thường


Results are only viewable after voting.
Chương 10: Dâu béo chịu phạt

Sau đúng một tháng nằm bẹp giường, uống không biết bao nhiêu thuốc bổ ngọt lịm, cuối cùng tôi cũng có thể tự bước xuống đất mà không cần mẫu thân đỡ. Lướt qua chiếc gương cũ trong ngăn kéo, tôi kinh ngạc nhìn ảnh phản chiếu của mình. Đôi má bánh bao phúng phính như đầu lợn trước đây đã thon gọn lại rất nhiều, lộ ra ngũ quan thanh tú, đôi mắt to tròn lấp lánh như hai vì sao nhỏ. Cái bụng tròn vo như cái lu cũng biến mất, thay vào đó là vóc dáng nhỏ nhắn, mềm mại của một bé gái bốn tuổi bình thường. Hóa ra, trận ốm thập tử nhất sinh này, cộng thêm màn "cưỡng chế giảm cân" tàn bạo trước đó, đã vô tình lột xác cho tôi.

Nhưng lạ thay, niềm vui giảm cân thành công chẳng thể khỏa lấp sự trống trải trong lòng tôi lúc này. Tôi nhìn quanh gian phòng vắng lặng, khẽ thở dài: "Cái con hamster đáng ghét kia, rốt cuộc là đi đâu rồi?"

Vừa dứt lời, một luồng sáng xanh lam khẽ lóe lên giữa không trung. Một thân ảnh mập mạp quen thuộc rơi bịch xuống giường. Nhưng khác với vẻ tăng động ngày thường, Dâu Béo lúc này trông vô cùng ủ rũ. Hai cái tai tam giác rũ xuống, hai cái má xẹp lép, cả người như mất đi phân nửa năng lượng, xơ xác đến tội nghiệp. Tôi hốt hoảng lao tới, túm lấy nhúm lông sau gáy nó nhấc lên:

- Này, Dâu Béo! Cả tháng trời qua ngươi trốn đi đâu? Có biết ta... có chút nhớ ngươi không hả?

Dâu Béo ngước cặp mắt ầng ậng nước nhìn tôi, giọng nói lí nhí như muỗi kêu:

- Ký chủ... ta xin lỗi... Ta không cố ý bỏ rơi ký chủ đâu.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tôi nhíu mày, đặt nó xuống lòng bàn tay ấm áp của mình.

Dâu Béo sụt sịt, vừa quệt nước mắt vừa kể. Hóa ra, hành vi tự ý kích hoạt chế độ "cưỡng chế giảm cân" quá đà đối với một ký chủ chỉ mới bốn tuổi, khiến tôi bị kiệt sức và ngã bệnh nặng, đã kích hoạt hệ thống tự động cảnh báo của Tổng bộ. Tổng bộ phát hiện Dâu Béo vi phạm nghiêm trọng quy tắc bảo hộ và an toàn cho ký chủ sơ sinh. Kết quả là, nó bị triệu hồi về Tổng bộ để chịu phạt lôi kiếp ảo và bị tịch thu toàn bộ điểm tích lũy tích trữ bấy lâu nay.

- Ta bị giam vào phòng tối, vừa đau vừa sợ...

- Dâu Béo khóc nấc lên

- Ta sợ ký chủ sẽ ghét bỏ ta, sợ ký chủ sẽ dùng quyền "Báo cáo vi phạm" để tống khứ ta đi... Ta biết sai rồi, sau này ta không dám trả thù riêng, không dám ép ký chủ chạy bộ nữa đâu...

Nhìn bộ dạng thảm hại, run rẩy của con hamster hệ thống, lòng tôi bỗng chốc mềm nhũn. Nghĩ đi nghĩ lại, suy cho cùng nó cũng chỉ là một hệ thống mới ra đời, còn tôi thì lại quá ranh mãnh và hay bắt nạt nó trước. Tôi nhẹ nhàng dùng ngón tay út gãi gãi cái cằm mềm mại của nó, dịu giọng dỗ dành:

- Được rồi, biết sai sửa sai là tốt. Ta hứa sẽ không báo cáo ngươi đâu. Nhưng từ nay về sau, chúng ta phải là đồng minh chân chính, có gì phải cùng nhau thương lượng, không được giấu giếm hay chơi xấu nhau nữa, rõ chưa?
Dâu Béo ngẩng đầu lên, hai mắt sáng rỡ như bắt được vàng, ra sức gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Đúng lúc này, tiếng bước chân nhẹ nhàng quen thuộc ngoài hành lang vang lên. Tôi vội vàng nhét Dâu Béo vào trong chăn, chỉnh lại tư thế nằm. Cánh cửa phòng khẽ mở, mẫu thân Bạch Tố Lan bưng một bát cháo nóng hổi bước vào, trên môi là nụ cười dịu hiền nhưng đôi mắt vẫn phảng phất nét lo âu chưa tan. Nhìn thấy dáng vẻ mẫu thân, tôi thầm hạ quyết tâm. Cuộc chiến sửa đổi cốt truyện, bảo vệ mẫu thân và tìm đường về nhà của tôi, giờ đây mới thực sự bắt đầu.​
 
Chương 11: Diện mạo mới, kế hoạch mới

Mẫu thân bưng bát cháo hoa nghi ngút khói bước tới giường. Khi nhìn thấy tôi đã tự đứng vững trên mặt đất, đôi mắt bà đột nhiên mở to, bát cháo trên tay suýt chút nữa thì rơi xuống.

- Hương... Hương Nhi? Con... con thực sự là Hương Nhi của nương sao?

Mẫu thân vội đặt bát cháo lên bàn, lao đến ôm lấy vai tôi, xoay tôi qua xoay tôi lại, ánh mắt tràn ngập sự ngỡ ngàng.

- Là con mà mẫu thân!

Tôi nở nụ cười ngây thơ nhất có thể, dụi đầu vào lòng bà nũng nịu.

- Hương Nhi bị bệnh một tháng, mỡ béo đều chạy đi hết rồi. Giờ Hương Nhi có phải trông rất xinh đẹp không nương?

Mẫu thân nghe vậy thì vừa thương vừa xót, nước mắt lại chực trào rơi. Bà vuốt ve khuôn mặt thon gọn, thanh tú lộ rõ những đường nét dịu dàng của tôi, thở dài:

-Gầy đi cũng tốt, ngũ quan của con quả thực rất giống... Khụ, gầy nhanh như thế này làm nương xót xa vô cùng. Mau ăn chút cháo nóng cho ấm bụng nào.

Trong lúc tôi đang ngoan ngoãn há miệng đón từng thìa cháo ngọt lành từ tay mẫu thân, giọng nói của Dâu Béo bỗng vang lên trong tâm trí tôi:

- Ký chủ, nhân lúc mẫu thân người không chú ý, ta vừa dùng chút năng lượng quét qua thể trạng của bà ấy. Tình hình thực sự không được lạc quan đâu.

Một bảng thông báo ảo màu xanh lam bán trong suốt lập tức hiện ra trước mắt tôi, nhấp nháy sắc đỏ cảnh báo liên tục:

[CẢNH BÁO HỆ THỐNG: TÌNH TRẠNG SỨC KHỎE CỦA NHÂN VẬT BẠCH TỐ LAN]
  • Thanh sinh mệnh (HP): 35/100 (Mức độ nguy hiểm: Suy kiệt nghiêm trọng!)
  • Trạng thái: Cơ thể bị nhiễm hàn khí sâu do sống trong lãnh cung ẩm thấp lâu ngày, khí huyết ứ đọng, tâm bệnh trầm trọng.​
  • Dự báo: Nếu không can thiệp kịp thời, nhân vật sẽ tử vong trước năm ký chủ 10 tuổi.​
Tôi giật mình, suýt nữa thì sặc cháo. Trong nguyên tác tác phẩm do chính tôi chấp bút, nhân vật Bạch Tố Lan tuy nhu mì, xinh đẹp nhưng lại đoản mệnh. Sức khỏe bà suy sụp một phần do dồn hết thuốc bổ cho đứa con gái yếu ớt lúc nhỏ, phần khác là vì u uất lâu ngày ở chốn lãnh cung lạnh lẽo. Nếu tôi không ra tay can thiệp, e rằng mẫu thân sẽ không sống được đến lúc tôi mười tuổi.

Tôi lo lắng hỏi thầm: Dâu Béo, có cách nào để hồi phục thanh sinh mệnh của mẫu thân lên mức an toàn, ít nhất là đạt mức 80% trở lên không?

Con hamster ủ rũ thở dài trong đầu tôi:

- Nếu là trước đây, ta có thể đổi đan dược định thần và thuốc bổ hảo hạng từ cửa hàng hệ thống. Nhưng giờ ta bị phạt tịch thu sạch sành sanh rồi, số dư hiện tại là 0 điểm tích lũy. Chúng ta phải làm nhiệm vụ để tích lũy điểm lại từ đầu thôi.

- Nhiệm vụ gì? Cách tích điểm thế nào? - Tôi sốt sắng.

- Nhiệm vụ thay đổi độ hảo cảm của các nhân vật quan trọng và ngăn chặn các tình tiết bi kịch nhỏ. Ví dụ như...
Chưa kịp để Dâu Béo nói hết câu, tiếng cung nữ bên ngoài đã truyền vào, cắt ngang bầu không khí yên tĩnh:

Hoàng Hậu nương nương giá đáo!

Vài giây sau, bảng thông báo hệ thống lại tinh tinh nhảy ra một dòng chữ mới:

[NHIỆM VỤ NHÁNH MỞ KHÓA]
  • Nhiệm vụ: Lấy lòng Hoàng Hậu Trần Đoan Phượng Hiền.​
  • Phần thưởng: +50 điểm tích lũy.​
Vừa nghe bốn chữ "Hoàng Hậu nương nương", mắt tôi liền sáng lên như hai đèn pha. Đúng rồi! Trần Đoan Phượng Hiền chính là "chiếc đùi vàng" lớn nhất ở hậu cung này. Hơn nữa, bà ấy lại cực kỳ có tình cảm đặc biệt với mẫu thân tôi. Nếu có sự trợ giúp của Hoàng Hậu, việc cải thiện điều kiện sống và tìm kiếm danh y tốt nhất cho mẫu thân sẽ dễ như trở bàn tay.

Cửa phòng khẽ mở, Trần Đoan Phượng Hiền bước vào, vẫn là phong thái ung dung, sang quý cùng chiếc áo choàng thêu phượng hoàng mẫu đơn lộng lẫy. Nhưng khi ánh mắt bà quét qua người tôi, bước chân bỗng khựng lại giữa chừng. Chiếc khăn tay lụa gấm thêu chỉ vàng vốn đang cầm trên tay bà khẽ tuột khỏi những ngón tay thon dài, rơi xuống đất lúc nào mà bà cũng không hề hay biết.

- Tố Lan... Đứa nhỏ này... thực sự là Hương Nhi sao? - Hoàng Hậu lắp bắp, đầy kinh ngạc nhìn đứa bé nhỏ nhắn, xinh xắn với đôi mắt to tròn lấp lánh đang ngồi trên giường, hoàn toàn khác hẳn với "bánh bao nhân mỡ" tròn vo trước đây.

Tôi lập tức nhảy xuống giường, lon ton chạy đến ôm lấy góc áo của Hoàng Hậu, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, đáng yêu lên cười toe toét:

- Hương Nhi tham kiến Hoàng Hậu nương nương! Hoàng Hậu nương nương hôm nay lại mang bánh ngon đến cho Hương Nhi sao?​
 
Chương 12: Khí chất lộ diện, bước đi đầu tiên

Hoàng Hậu lúc này mới hoàn hồn, tì nữ bên cạnh người liền cúi xuống nhặt chiếc khăn tay lụa gấm thêu chỉ vàng cất vào trong ống tay áo.

Ánh mắt Hoàng Hậu nhìn tôi lúc này lại vô cùng phức tạp. Bà nâng cằm tôi lên, khẽ nheo mắt quan sát kỹ:

- Lạ thật... Tố Lan, ngươi có thấy đứa nhỏ này gầy đi rồi trông rất giống...

Mẫu thân tôi bên cạnh nghe vậy thì bàn tay đang dọn dẹp bát cháo khựng lại, sắc mặt hơi biến đổi, khẽ cắn môi:

- Phượng Hiền, đứa nhỏ này nghịch ngợm, chỉ là gầy đi nên ngũ quan rõ ràng hơn thôi.

Hoàng Hậu lắc đầu, trong mắt thoáng qua một tia xúc động xen lẫn tôn kính:

- Không, rất giống... Cực kỳ giống phụ thân của ngươi — Chiến thần Bạch Hạo Thần. Nhất là đôi mắt sắc sảo và cái thần thái bướng bỉnh này.

Tôi nghe vậy liền trong lòng mừng thầm. Quả nhiên là dòng máu anh hùng! Sau này lấy cái danh "bản sao Chiến thần" làm bùa hộ mệnh, ôm đùi Hoàng Hậu nương nương để bảo vệ mẫu thân, rồi tha hồ làm một con cá muối an nhàn hưởng phúc, há chẳng phải là quá mỹ mãn sao? Đúng lúc này, bảng thông báo hệ thống lại vang lên vang dội:

Tinh! Độ hảo cảm của Hoàng Hậu dành cho ký chủ tăng +5 điểm! Do hiệu ứng kính trọng Chiến thần Bạch gia. Ký chủ nhận thêm +10 điểm tích lũy! Số dư hiện tại: 15 điểm.

Tôi sướng rơn, hóa ra chỉ cần dựa vào cái "mặt tiền" thừa hưởng từ ông ngoại thôi cũng kiếm được điểm! Để củng cố thêm thắng lợi, tôi lập tức phát huy tối đa tuyệt kỹ nịnh nọt có chút "trà xanh" của mình. Tôi ôm chặt lấy chân Hoàng Hậu, dụi đầu vào nũng nịu:

- Hương Nhi không biết Chiến thần là ai, Hương Nhi chỉ biết Hoàng Hậu nương nương xinh đẹp nhất, lại thương mẫu thân và Hương Nhi nhất thôi! Từ nay Hương Nhi gầy rồi, có thể nhẹ nhàng nhảy múa trên lòng bàn tay để múa cho Hoàng Hậu xem nha!

Dâu Béo trong đầu tôi lập tức "Hừ" một tiếng đầy châm chọc:

- Ký chủ, độ mặt dày của ngươi thực sự vượt ngoài chỉ số đo lường của hệ thống. Đề nghị người bảo trì thiết lập tôn nghiêm của hậu nhân Bạch gia, bớt diễn sâu kẻo bị trừ điểm thẩm mỹ!

Tôi mặc kệ con hamster, tiếp tục dùng đôi mắt to tròn lấp lánh nước của mình nhìn Hoàng Hậu. Hoàng Hậu phì cười, sự nghiêm nghị thường ngày biến mất hoàn toàn. Bà cúi xuống, tự tay bế thốc tôi lên. Dù tôi đã gầy đi nhưng cơ thể vẫn còn khá tròn trịa đầy đặn, khiến Hoàng Hậu khẽ "A" một tiếng vì bất ngờ trước sức nặng:

- Đứa nhỏ này, trông thì nhỏ nhắn mà bế lên vẫn nặng tay thế này sao? Quả thực là cốt cách vững chãi của nhà tướng lĩnh!

Tôi đứng hình mất ba giây, nụ cười trên môi cứng đờ. Ủa nương nương, người đang khen cốt cách của tôi hay là đang khịa ngầm rằng tôi vẫn còn béo thế hả?!

Hoàng Hậu bật cười thành tiếng trước khuôn mặt nhỏ nhắn đang nghệch ra đầy ấm ức của tôi. Bà nhẹ nhàng đặt tôi trở lại giường, phượng mâu lấp lánh ý cười, đưa tay xoa nhẹ đầu tôi rồi quay sang dặn dò mẫu thân vài câu về việc giữ gìn ngọc thể, sau đó mới chậm rãi dẫn theo đoàn cung nữ rời đi.

Bóng dáng tôn quý của Hoàng Hậu vừa khuất sau cánh cửa lãnh cung ẩm thấp, âm thanh cơ học thanh thúy của hệ thống lập tức vang lên trong đầu tôi:

Tinh! Tiến độ nhiệm vụ nhánh: "Lấy lòng Hoàng Hậu Trần Đoan Phượng Hiền" đạt 50%. Nhờ kích hoạt hiệu ứng hảo cảm đặc biệt từ thân phận hậu nhân của chiến thần Bạch gia, ký chủ nhận phần thưởng giai đoạn: +10 điểm tích lũy! Tổng số dư hiện tại: 25 điểm tích lũy.

Tôi thầm tặc lưỡi tính toán trong lòng. Ban đầu tôi cứ ngỡ việc lấy lòng một vị Hoàng HậuTrần Đoan Phượng Hiền sẽ dễ như trở bàn tay. Ai ngờ dùng hết cả tuyệt kỹ nịnh nọt lẫn "ké" chút hào quang của ngoại tổ phụ Bạch Hạo Thần mà mới chỉ đi được gần nửa chặng đường. Xem ra muốn lấy trọn 50 điểm tích lũy này để đổi linh dược, sau này tôi còn phải tốn thêm không ít công sức rồi.

Nhưng có 25 điểm giắt túi cũng tạm coi là có chút vốn liếng. Tôi vội vàng trùm chăn kín mít, lén lút gọi con hamster hệ thống ra nói chuyện:

- Dâu Béo! Mau ra đây!

Luồng sáng xanh lam quen thuộc khẽ lóe lên, Dâu Béo hiện ra, ngồi chễm chệ trên chiếc gối thêu hoa. Nhờ có 25 điểm tích lũy mới kiếm được, cái bụng béo tròn của nó trông đã có chút linh khí và sức sống hơn hẳn. Tôi thở dài, lo lắng hỏi:

- Ngươi cũng thấy thanh sinh mệnh của mẫu thân ta rồi đó, chỉ còn vỏn vẹn 35/100 HP. Thể trạng của bà ấy quá yếu ớt, chúng ta phải tìm cách bồi bổ trước, sau đó ta mới có thể yên tâm làm một con cá mặn hưởng lạc được. Hệ thống có đan dược hay thuốc bổ gì đổi được bằng 25 điểm không?

Dâu Béo im lặng một lúc, luồng sáng trên người nó bỗng nhiên chuyển từ màu xanh lam sang sắc vàng kim rực rỡ, trang nghiêm lạ thường. Một thanh âm cơ học vô cảm, lạnh lùng vang lên lấp đầy thần thức của tôi:

[Cảnh báo: Phát hiện danh xưng tác phẩm gốc là "Tân Đế Vương". Hệ thống cảm thấy suy nghĩ làm cá mặn của ký chủ có thể ảnh hưởng đến cốt truyện gốc nên tự động kích hoạt tiến trình rèn luyện tương ứng].

Ting, kích hoạt nhiệm vụ [Rèn thể & Đế đạo].

[Mở khóa bảng thuộc tính cá nhân của nhân vật Lục Thiên Hương:]
  • Lực lượng: 5/100
  • Thể phách: 8/100
  • Thần trí: 85/100 (Do linh hồn người trưởng thành)
Tôi trố mắt nhìn hai con số 5 và 8 đỏ chót nhấp nháy đầy châm biếm trước mặt mà muốn thổ huyết:

- Cái gì mà "Đế đạo"? Ta chỉ muốn làm một con cá mặn nằm chờ sung rụng thôi mà! Dâu Béo, mau thay nhiệm vụ cho ta đi!

Dâu Béo chống nạnh, đắc ý chậc lưỡi:

- Không thể thay đổi! Tên truyện do tự tay người viết, nhân quả này người phải tự gánh, hệ thống chỉ là giúp ngươi đi đúng với cốt truyện do chính mình tạo ra mà thôi. Hiện tại số dư chỉ có 25 điểm, hoàn toàn không đủ để đổi các loại linh dược thần kỳ cứu mẫu thân đâu. Nhưng đừng lo, thể chất của người sau một tháng nằm liệt giường thực sự là quá yếu ớt, hệ thống đã mở khóa nhiệm vụ rèn luyện cơ bản nhất rồi đây.

[Nhiệm vụ phục hồi: Bộ pháp dưỡng sinh điều khí.]
  • Yêu cầu: Đi bộ 3 vòng quanh sân lãnh cung theo nhịp thở điều hòa của hệ thống.
  • Phần thưởng: +2 thể phách, +2 lực lượng, + 50 điểm tích lũy.
Tuy trong lòng gào khóc đòi làm một công chúa lười biếng, nhưng vì muốn cơ thể khỏe mạnh để bảo vệ mẫu thân, tôi đành cắn răng thỏa hiệp.

Một lát sau...

Trong sân lãnh cung ẩm thấp, một đứa trẻ bốn tuổi đang lảo đảo đi bộ với tư thế vô cùng kỳ quặc, hai chân run rẩy, đầu óc quay cuồng theo nhịp hô thở của hệ thống. Thân xác yếu ớt này quả thực quá tệ, mới đi được hai vòng mà tôi đã mệt lử, liền ngã uỵch xuống bãi cỏ mềm, nằm bẹp dí như một chiếc bánh tiêu xẹp lép.

Tôi khóc không ra nước mắt nhìn con hamster đang ngồi thong thả gặm hạt hướng dương bên cạnh:

- Dâu Béo... Ta rút lại lời nói được không? Con đường làm một con cá mặn an nhàn sao lại gian nan đến thế này cơ chứ!
 
Chương 13: Linh dược đầu tiên và tuyệt kỹ trà xanh

Tôi nằm bẹp dí trên bãi cỏ, hai mắt nhìn trời, lồng ngực phập phồng thở dốc như bễ lò rèn.

Thật là khóc không ra nước mắt! Ở kiếp trước, hoạt động thể chất cường độ cao nhất của tôi chỉ là đi bộ từ giường ra tủ lạnh lấy nước ngọt, thế mà giờ đây lại phải dùng cái thân xác bốn tuổi vừa ốm dậy này để chịu cảnh "hành xác". Tôi liếc xéo con hamster hệ thống đang nhàn nhã gặm hạt hướng dương bên cạnh, trong lòng thầm nguyền rủa nó thêm một vạn lần.

Dâu Béo phủi phủi vụn hạt hướng dương trên bụng, dùng thần thức truyền âm đầy lạnh lùng:

- Ký chủ, thời gian đếm ngược còn lại ba khắc. Nếu người không hoàn thành vòng cuối cùng, nhiệm vụ sẽ bị phán định thất bại, điểm thuộc tính bị hủy bỏ hoàn toàn.

Tôi cắn răng. Nghĩ đến thanh sinh mệnh đỏ chót chỉ còn 35/100 HP của mẫu thân, tôi không thể bỏ cuộc được. Tôi dùng hết sức bình sinh, lồm cồm bò dậy từ bãi cỏ mềm, hai chân ngắn cũn cỡn run rẩy bước đi vòng thứ ba. Đầu óc tôi quay cuồng, nhưng tôi vẫn cố gắng điều hòa nhịp thở đúng theo những đốm sáng nhấp nháy từ hệ thống.

Khi bước chân cuối cùng chạm vào vạch xuất phát, đầu tôi vang lên một thanh âm cơ học êm tai vô cùng:

Tinh! Hoàn thành nhiệm vụ phục hồi: Bộ pháp dưỡng sinh điều khí. Phần thưởng đã phát: +2 thể phách, +2 lực lượng, + 50 điểm tích lũy. Bảng thuộc tính cập nhật: lực lượng: 7/100, thể phách: 10/100, tổng điểm tích lũy là 75.

Một luồng khí ấm áp đột ngột chạy dọc theo sống lưng, lan tỏa ra khắp tứ chi đang mỏi nhừ của tôi. Cảm giác mệt mỏi rã rời biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, khoan khoái chưa từng có. Thể chất tăng từ 8 lên 10 thôi mà đã thần kỳ thế này rồi sao?

Đúng lúc này, cánh cửa phòng khẽ cạch một tiếng, mẫu thân Bạch Tố Lan bước ra sân. Nhìn thấy tôi đang đứng ngơ ngác giữa sân, người đầy đất cát, bà hốt hoảng chạy lại ôm lấy tôi, xót xa phủi bụi trên áo:

- Hương Nhi! Sao con lại tự ý chạy ra sân thế này? Thân thể con vừa mới đỡ, lỡ nhiễm lạnh lại thì nương biết làm sao?

Tôi lập tức thu lại vẻ mặt tính toán của người trưởng thành, bày ra bộ dạng ngây thơ vô số tội, dụi đầu vào lòng mẫu thân nũng nịu:

- Mẫu thân đừng lo, Hương Nhi không sao đâu ạ! Hương Nhi vừa rồi nằm mơ thấy ngoại tổ mẫu. Bà bảo Hương Nhi phải chăm chỉ đi bộ điều khí thì sau này mới có sức để bảo vệ mẫu thân, mới không khiến cho ngoại tổ phụ đang trấn giữ biên cương lo lắng!

Bạch Tố Lan nghe vậy thì khựng lại, vành mắt bà lập tức đỏ lên. Bà ôm chặt lấy tôi vào lòng, giọng nghẹn ngào:

- Đứa trẻ ngốc này... nương không cần con bảo vệ, chỉ cần Hương Nhi của nương bình an lớn lên là đủ rồi.

Tinh! Hệ thống cảm khái trước kỹ nghệ trà xanh của bạn, tặng bạn thêm 10 điểm tích lũy.

Tôi mừng thầm trong bụng. Đúng là "trà xanh" đúng lúc, đúng chỗ thì vừa được mẫu thân thương, lại vừa "vặt" được điểm từ hệ thống!

Tối hôm đó, sau khi mẫu thân đã ngủ say, tôi trùm chăn kín mít, lén lút gọi Dâu Béo ra giao dịch:

- Dâu Béo, mau mở cửa hàng hệ thống ra cho ta! Với 85 điểm tích lũy này, có đổi được thứ gì bồi bổ cho mẫu thân không?

Dâu Béo hiện ra, luồng sáng vàng kim trên người nó khẽ dao động, mở ra một giao diện ảo chỉ có tôi nhìn thấy. Cửa hàng hiện tại trống trơn, chỉ có góc "Tân binh" là sáng đèn với một vài vật phẩm cơ bản. Ánh mắt tôi dừng lại ở một viên đan dược màu xanh ngọc:

Trừ Hàn Phù Chính Đơn - Cấp thấp: Ôn ấm tỳ vị, trục xuất hàn tà tích tụ lâu ngày trong cơ thể. Tăng +5 HP cho mục tiêu dưới 50 HP. Giá bán: 170 điểm tích lũy giảm 50% cho lần đầu mua.

Tôi thầm cảm thán trong lồng, "đúng là hệ thống tư bản lại vừa vặn lấy hết số điểm tích lũy của tôi ngày hôm nay luôn, nếu sau này tôi muốn tiếp tục mua viên thuốc này nữa thì chẳng phải phải cày như trâu như ngựa để mua sao. Đúng là không gì đáng sợ hơn tư bản mà hu hu!"

Tôi cố nuốt nước mắt vào trong chỉ tay vào màn hình hệ thống nói với Dâu Béo: Đổi viên này!

Nhìn số điểm khó khăn lắm mới tích lũy được trong tích tắt lại hết sạch trong lòng tôi lại đau nhói không thôi, nhưng nghiệp do mình tạo thì phải đích thân trả, cũng không còn cách nào khác.

Tinh! Tiêu hao 85 điểm tích lũy. Đổi thành công "Trừ Hàn Phù Chính Đơn". Số dư hiện tại: 0 điểm tích lũy.

Một viên đan dược nhỏ bằng hạt nhãn, tỏa ra mùi hương thảo dược thanh mát nhẹ nhàng xuất hiện trong lòng bàn tay tôi. Viên thuốc này tan ngay trong nước và không có màu mùi vị gì lạ, rất thích hợp để lén cho mẫu thân dùng.

Sáng hôm sau, nhân lúc mẫu thân đang bận rộn dọn dẹp ở góc sân, tôi lén bỏ viên đan dược vào chén trà ấm của bà. Viên thuốc vừa chạm nước liền tan ra không một dấu vết. Khi mẫu thân bước vào phòng, tôi hai tay bưng chén trà, dâng lên tận trước mặt bà, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy mong đợi:

- Mẫu thân uống nước đi ạ! Nước này ấm lắm, Hương Nhi đã thổi cho bớt nóng rồi đó!

Bạch Tố Lan mỉm cười hiền hậu, nhận lấy chén nước từ tay con gái rồi uống cạn.

Chỉ vài khắc sau khi ngụm nước trôi xuống cổ họng, sắc mặt vốn luôn nhợt nhạt, xanh xao của bà bỗng chốc hiện lên một vệt hồng hào nhuận sắc. Đôi bàn tay vốn lạnh ngắt quanh năm của bà giờ đây cũng dần có hơi ấm. Bà ngạc nhiên khẽ thốt lên:

- Lạ thật... sao hôm nay uống chén nước này vào, nương lại cảm thấy lồng ngực ấm áp, tinh thần cũng sảng khoái hơn hẳn thế này?

Bảng thông báo hệ thống lập tức nhấp nháy đầy vui mừng:

Tinh! Nhân vật Bạch Tố Lan đã sử dụng Trừ Hàn Phù Chính Đơn. Thanh sinh mệnh - HP - tăng từ 35/100 lên 40/100! Trạng thái nguy hiểm tạm thời được áp chế!

Nhìn thấy con số 40 nhấp nháy, đá tảng trong lòng tôi cuối cùng cũng hạ xuống được một chút. Tuy mới chỉ tăng được 5 HP, nhưng đây chính là bước đi đầu tiên giúp tôi thay đổi số phận đoản mệnh của mẫu thân trong nguyên tác!

Thế nhưng, niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì giọng nói đáng ghét của Dâu Béo lại vang lên đầy hớn hở:

- Ký chủ, đừng vội đắc ý làm cá muối! Nhiệm vụ tiếp theo của [Rèn thể & Đế đạo] đã được cập nhật rồi đây. Chuẩn bị tinh thần chịu khổ đi thôi!
 
Chương 14: Khổ luyện đứng tấn và đoạn tình cảm bị chôn dấu

Tôi còn chưa kịp tận hưởng cảm giác ấm áp từ nụ cười của mẫu thân sau khi dùng xong chén trà "đặc biệt" kia, thì trong đầu đã vang lên tiếng chuông cảnh báo dồn dập của hệ thống.

Ting! Nhiệm vụ tiếp theo của chuỗi [Rèn thể & Đế đạo] đã được cập nhật.

Nhiệm vụ: Khổ luyện mã bộ (Đứng tấn). Yêu cầu: Đứng tấn liên tục trong vòng 15 phút dưới sự giám sát của hệ thống. Thời hạn hoàn thành: Trước khi mặt trời lặn. Phần thưởng: +3 thể phách, +3 lực lượng, +60 điểm tích lũy. Hình phạt nếu thất bại: Trừ 20 điểm tích lũy (Số dư hiện tại sẽ bị âm).

Tôi trợn tròn mắt, lập tức dùng thần thức "gào thét" với Dâu Béo đang trốn trong góc chăn:

- Này! Ngươi điên rồi sao? Một đứa trẻ bốn tuổi vừa mới ốm dậy, xương cốt còn chưa cứng cáp mà ngươi bắt ta đứng tấn tận 15 phút? Có phải ngươi lại muốn ta đổ bệnh để ngươi bị Tổng bộ lôi ra đánh lôi kiếp tiếp đúng không?

Dâu Béo thò cái đầu nhỏ xíu ra, hai cái tai run run, vẻ mặt đầy tủi thân và oan ức giải thích:

- Ký chủ, oan cho ta quá! Đây là nhiệm vụ do cốt truyện gốc tự động điều chỉnh dựa trên thuộc tính hiện tại của người. Vì người vừa dùng hết sạch điểm tích lũy để cứu mẫu thân, hệ thống muốn tạo điều kiện cho người kiếm điểm nhanh hơn đấy! Hơn nữa, đứng tấn là bước cơ bản nhất để rèn luyện trọng tâm và khí lực. Người không muốn có điểm để mua đan dược tiếp theo cho mẫu thân sao?

Nghe đến hai chữ "đan dược", ngọn lửa giận dữ trong lòng tôi bỗng chốc bị dập tắt. Nhìn thanh sinh mệnh 40/100 vẫn còn nhấp nháy sắc vàng cảnh báo của mẫu thân, tôi thầm thở dài. Đúng vậy, muốn làm một con "cá mặn" hưởng lạc ở cổ đại thì trước tiên phải bảo toàn được mạng sống cho bản thân và mẫu thân đã.

- Được rồi, đứng thì đứng! Ta không tin một linh hồn tuổi trưởng thành như ta lại chịu thua mười mươi lăm phút đứng tấn của một đứa trẻ bốn tuổi!

Nhân lúc mẫu thân đang bận rộn giặt giũ ở phía sau hậu viện, tôi lặng lẽ bước ra góc sân trống dưới bóng mát của cây cổ thụ.

- Dâu Béo, bắt đầu đi!

Ting! Nhiệm vụ bắt đầu. Thời gian đếm ngược: 15:00... 14:59...

Tôi hai chân mở rộng bằng vai, từ từ hạ hông xuống, hai tay đưa thẳng về phía trước. Tư thế này ban đầu trông thì có vẻ đơn giản, nhưng chỉ mới trôi qua ba phút, hai đùi của tôi đã bắt đầu run rẩy dữ dội như củ cải gặp bão. Từng giọt mồ hôi li ti thi nhau lăn dài từ vầng trán bướng bỉnh xuống đôi gò má phúng phính.

- Chết tiệt... Sao mỏi thế này... - Tôi cắn chặt răng, cảm giác như có hai quả núi nhỏ đang đè nặng lên hai đầu gối ngắn cũn cỡn của mình.

Thời gian còn lại: 01:45...

Mỗi một giây trôi qua đối với tôi lúc này dài đằng đẵng như cả một thế kỷ. Hai chân tôi tê dại đến mức không còn cảm giác, đầu óc bắt đầu có chút quay cuồng. Đúng lúc tôi tưởng chừng như sắp ngã sấp mặt xuống đất cát thì cánh cửa gỗ của lãnh cung bỗng nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài.

"Cạch!"

Tiếng bước chân uyển chuyển quen thuộc vang lên, kèm theo hương thơm thoang thoảng của trà quế hoa quen thuộc. Là Hoàng hậu nương nương Trần Đoan Phượng Hiền! Đúng như giao ước hai ngày một lần, hôm nay bà ấy lại đến thăm mẫu thân tôi. Theo sau bà ấy là cung nữ Thanh Nhi đang bưng một hộp gỗ đỏ, chắc chắn bên trong lại là điểm tâm ngự thiện phòng hảo hạng.

Nhưng khi vừa bước vào sân, nhìn thấy một bóng dáng nhỏ bé đang đứng run rẩy dưới gốc cây cổ thụ, bước chân của Hoàng hậu đột ngột khựng lại. Đôi mắt phượng của bà mở to đầy kinh ngạc.

Cùng lúc đó, mẫu thân Bạch Tố Lan nghe tiếng động cũng từ hậu viện chạy ra. Nhìn thấy tôi đang đứng tấn, người đầm đìa mồ hôi, mặt mũi đỏ bừng, mẫu thân hốt hoảng la lên, định chạy lại bế tôi lên:

- Hương Nhi! Con đang làm gì vậy? Mau đứng dậy! Thân thể con vừa mới đỡ, sao lại tự hành hạ mình thế này?

- Mẫu thân... đừng... đừng cản con...

Tôi dùng hết sức lực cuối cùng, giọng run rẩy nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng về phía trước.

Trần Đoan Phượng Hiền vội vàng đưa tay giữ vai Bạch Tố Lan lại. Ánh mắt Hoàng hậu lúc này vô cùng phức tạp. Bà nhìn chằm chằm vào tư thế đứng tấn tuy có chút run rẩy của tôi, rồi khẽ thở dài:

- Tố Lan, đừng cản con bé. Ngươi nhìn xem... Tư thế này, ánh mắt này... Thần thái bướng bỉnh, không chịu khuất phục này, quả thực không sai lệch một ly nào so với Bạch tướng quân năm đó khi còn trẻ.

Mẫu thân tôi nghe vậy thì đứng sững lại, nước mắt lại chực trào rơi, khẽ gọi:

- Hương Nhi...

Lúc này, đồng hồ đếm ngược trong đầu tôi cuối cùng cũng nhảy về con số 0.

Ting! Hoàn thành nhiệm vụ [Khổ luyện Mã bộ]. Phần thưởng: +3 thể phách, +3 lực lượng, +60 điểm tích lũy. Bảng thuộc tính cập nhật: lực lượng: 10/100, thể phách: 13/100.

Ngay khi hệ thống vừa thông báo hoàn thành, toàn bộ sức lực của tôi dường như bị rút cạn. Hai chân nhũn ra như bún, tôi ngã uỵch xuống đất cát.

- Hương Nhi! - Mẫu thân tôi hốt hoảng lao tới, mặc kệ thân thể yếu ớt, người nhanh chóng ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn, đầy mồ hôi của tôi vào lòng, lo lắng kiểm tra.

Trong khi đó, Hoàng hậu vẫn đứng yên tại chỗ, thần thái tự nhiên, tôn quý. Ánh mắt bà nhìn tôi ngoài có chút cảm khái còn lại đều không biểu lộ chút cảm xúc nào. Tôi hoàn toàn hiểu được điều này. Với tư cách là tác giả của câu chuyện, tôi vô cùng tự giác về vị thế của nhân vật nữ chính: nữ chính nguyên tác chẳng qua chỉ là một "món quà đính kèm" siêu cấp đáng yêu, là cái cớ hoàn hảo nhất để Hoàng hậu danh chính ngôn thuận lui tới chốn lãnh cung hoang tàn này. Bà mang điểm tâm cho nữ chính, bao dung cho sự tinh quái của nữ chính, cốt yếu cũng chỉ vì muốn lấy lòng và nhìn thấy nụ cười của mẫu thân nữ chính mà thôi. Đúng là tự biết thân biết phận chính là chân lý chân chính mà, không hy vọng thì sẽ không có thất vọng, không thất vọng thì sẽ không có oán trách.

Thế nhưng, khi cúi đầu nhìn thấy mẫu thân vì lo lắng cho tôi mà vành mắt đỏ hoe, cả người run rẩy, đáy mắt Hoàng hậu bỗng chốc gợn sóng dữ dội. Trần Đoan Phượng Hiền không kìm lòng được mà bước lên một bước, nhẹ nhàng cúi người, dùng chiếc khăn lụa quý giá khẽ khàng lau đi giọt nước mắt lăn dài trên gò má của mẫu thân tôi.

Cử chỉ ấy chứa đựng một sự dịu dàng, nâng niu gần như vượt quá giới hạn của tình tỷ muội thông thường. Ánh mắt bà nhìn mẫu thân tôi tràn ngập một thứ tình cảm thầm kín, nồng nàn nhưng đầy kìm nén — thứ tình cảm đơn phương mà bà đã ôm ấp suốt từ lần tình cờ gặp gỡ tại hội hoa bên bờ sông thời niên thiếu. Bà khẽ nói, giọng trầm xuống:

- Ngươi nhìn xem, con bé đã không sao rồi. Đừng khóc, ngươi khóc làm lòng ta đau như cắt.

Bạch Tố Lan thoáng giật mình trước câu nói thân mật ấy. Người khẽ nghiêng đầu né tránh một cách kín đáo, nhẹ nhàng lùi lại nửa bước để kéo giãn khoảng cách, ánh mắt thoáng qua một tia bối rối và ưu tư sâu sắc.

Mẫu thân tôi không phải là người vô tri. Từ thuở thiếu thời, người đã cảm nhận được tâm ý đặc biệt của Phượng Hiền dành cho mình, và bản thân người cũng có thiện cảm sâu sắc với hoàng hậu. Thế nhưng, thực tế tàn khốc của thâm cung vạn trượng vực sâu, nơi hai người họ đang cùng phụng sự một phu quân, chính là một bức tường thành không thể vượt qua. Đoạn tình cảm chưa bao giờ được gọi tên này, một khi bị nhìn thấu, sẽ là án tử không có chỗ chôn thây cho cả hai người và cho cả tôi nữa.

- Phượng Hiền... tự trọng.

Bạch Tố Lan khẽ điều chỉnh lại hơi thở, giọng nói tuy dịu dàng nhưng lại mang theo sự kiên quyết và xa cách cần có để bảo vệ cả hai.

- Ngươi giữ vững ngôi vị Hoàng hậu, bình an vô sự, đó mới là điều tốt nhất dành cho ta và Hương Nhi.

Trần Đoan Phượng Hiền nhìn bàn tay đang run rẩy, siết chặt của Bạch Tố Lan, sự đau đớn và bất lực trong mắt bà sâu thẳm như vực tối. Bà khẽ lầm bầm:

- Ta chỉ muốn bảo vệ ngươi... Muốn bù đắp cho những gì ngươi phải chịu đựng...

- Sự quan tâm quá mức này của ngươi dành cho chúng ta... vốn dĩ đã là bước đi trên lưỡi dao rồi!

Bạch Tố Lan ôm chặt lấy tôi trong lòng, đôi vai run lên vài cái nhưng lại bị cố tình nén chặt xuống.

- Hoàng thượng vốn đã nghi kỵ Bạch gia ta công cao át chủ! Vì cớ sự này, người mới phế truất ta vào lãnh cung, đầy phụ thân ta là Bạch Hạo Thần đi trấn giữ biên cương hẻo lánh, hạ chỉ không được phép về kinh khi chưa có lệnh triệu tập! Nếu để người phát hiện ngươi và ta vẫn còn dây dưa, lại còn bồi dưỡng cho Hương Nhi... Cả ngươi, ta và đứa nhỏ này đều sẽ không có con đường sống!

Không gian của gian sân lãnh cung bỗng chốc đông cứng lại. Tôi nín thở, nằm im trong lòng mẫu thân không dám phát ra một tiếng động. Sự nghi kỵ của đế vương giống như một thanh gươm sắc bén luôn lơ lửng trên đầu Bạch gia và lãnh cung này. Nỗi lo của mẫu thân hoàn toàn là sự thật.

Trần Đoan Phượng Hiền đờ đẫn nhìn bàn tay trống trải của mình. Bà biết, Tố Lan nói đúng. Sự nông nổi của bà chỉ càng đẩy hai mẹ con vào cảnh vạn kiếp bất phục. Mắt phượng khẽ cụp xuống, che đi nét buồn thương vô hạn, bà hít một hơi thật sâu, chậm rãi lấy lại tư thế kiêu hãnh của một Hoàng hậu:

- Ta hiểu rồi. Ta sẽ không hành động tùy tiện nữa. Nhưng thuốc bổ và điểm tâm này, ta vẫn sẽ sai người khéo léo lồng ghép mang tới. Ngươi... tuyệt đối không được cự tuyệt nữa, có được không?

Bạch Tố Lan lặng im nhìn bà một lát, cuối cùng khẽ gật đầu nhẹ. Đó là sự thỏa hiệp lớn nhất mà người có thể chấp nhận.

Hoàng hậu lúc này mới dịu lòng, khẽ liếc nhìn tôi một cái rồi xoay người, dẫn theo cung nữ rời khỏi lãnh cung.

Sau khi bóng dáng kiêu sa của Hoàng hậu khuất sau cánh cửa gỗ cũ kỹ, tôi vẫn nằm im trong lòng mẫu thân, khẽ vuốt ve bàn tay vẫn còn đang run nhè nhẹ của người.

Đúng lúc này, tiếng "Ting" quen thuộc của hệ thống lại vang lên:

Ting! Độ hảo cảm của Hoàng hậu dành cho ký chủ tăng nhẹ (Hoàn toàn do hiệu ứng tình cảm đối với Bạch Tố Lan). Hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ nhánh: [Lấy lòng Hoàng hậu Trần Đoan Phượng Hiền]. Phần thưởng: +50 điểm tích lũy! Nhận thêm danh hiệu đặc biệt: [Kẻ hưởng sái hào quang mẫu thân] (Hiệu ứng: Khi đeo danh hiệu này, mọi yêu cầu không quá đáng của ký chủ đối với Hoàng hậu đều được đáp ứng, với điều kiện việc đó làm vui lòng Bạch Tố Lan). Tổng số dư hiện tại: 110 điểm tích lũy!

Tôi thầm thở dài trong lòng. Thì ra "bám đuôi mẫu thân" cũng là một loại bản lĩnh sinh tồn.

Dâu Béo thò đầu ra khỏi khoảng không gian ảo, dùng thần thức nhẹ nhàng thì thầm bên tai tôi:

- Ký chủ, người thấy chưa? Ở nơi thâm cung này, nếu không có sức mạnh để tự bảo vệ bản thân, ngay cả việc nhận sự giúp đỡ hay yêu thương từ người khác cũng có thể trở thành một tội danh lấy mạng. Người thực sự vẫn muốn làm một con cá mặn nằm chờ chết sao?

Nhìn thanh sinh mệnh 40/100 của mẫu thân đang nhấp nháy, lại nghĩ đến người ông ngoại chiến thần đang phải chịu cảnh lưu đày cô độc nơi biên ải, lồng ngực tôi bỗng nhiên nghẹn lại. Một ngọn lửa kiên định chưa từng có len lỏi bùng cháy trong cơ thể nhỏ bé của tôi.

Đúng vậy, muốn làm một con cá mặn an nhàn, trước hết tôi phải là một con cá mặn mạnh mẽ nhất, mạnh đến mức không ai có thể tùy tiện dẫm đạp hay tổn thương đến những nhân vật yêu quý của tôi!

Tôi rúc sâu vào lòng mẫu thân, ôm chặt lấy cổ người, giọng nói non nớt nhưng đầy kiên nghị vang lên:

- Mẫu thân đừng khóc... Sau này Hương Nhi sẽ ngoan ngoãn rèn luyện thân thể. Hương Nhi sẽ thay ngoại tổ phụ bảo vệ nương!

Bạch Tố Lan nghe vậy liền cảm động ôm chặt lấy tôi, nước mắt ấm áp khẽ rơi trên vai áo.

Trong đầu tôi, tiếng hệ thống vang lên vô cùng êm dịu:

Ting! Kích hoạt ý chí tiến thủ của ký chủ. Tặng thêm: +10 điểm tích lũy khích lệ tinh thần! Tổng số dư hiện tại: 120 điểm tích lũy.

Con đường phía trước chắc chắn còn rất nhiều gian nan, nhưng ít nhất, tôi đã tìm thấy lý do lớn nhất để nỗ lực ở thế giới xa lạ này.
 
Back
Top