Kiếm hiệp Vân Yên Chi Hạ

Nhân Vật Bạn Yêu Thích Nhất?


  • Số thành viên bình chọn
    3
  • Cuộc thăm dò đã đóng .

Tư Vũ

Tác giả
Tham gia
24/1/26
Chủ đề
2
Bài viết
6
Được Like
24
Điểm
3
VÂN YÊN CHI HẠ
***

Vận Mệnh Trung Thiên
file_000000006fbc7209a5110d2c7da76850.png
Tác Giả: Tư Vũ
Thể Loại: Kiếm Hiệp - Giang Hồ
Trạng Thái : Đang Ra
Tuổi Hạn Chế : 16+

Văn Án

Hai thiếu niên, một đứa trẻ, và một vạn dặm truy sát.
Sở Vô Mệnh dùng kiếm để giết người, nhưng lại dùng mạng để cứu người.
Lý Vân dùng rượu để tiêu sầu, nhưng lại dùng linh hồn để hộ đạo.
Khi đỉnh cao nhất của võ học chỉ là sự hư vô, họ đã chọn để lại cho thế gian một quán rượu nhỏ và một truyền thuyết về lòng trắc ẩn.
“Giang hồ vẫn còn, nhưng chúng ta… đã khác.”

Nhân Vật

Sở Vô Mệnh : Sát Thủ Ẩn Mình
Lý Vân: Kiếm Khách Cô Độc
Vô Mệnh Kiếm Chủ: Tuyết Tư Đồ

Thảo luận

Thread 'Vân Yên Quán' https://forum.aatruyen.net/threads/van-yen-quan.1521/
 
Sửa lần cuối:
Ở một vùng biên viễn xa xôi, nơi những dãy núi thấp trập trùng ôm lấy làng mạc như vòng tay của một người khổng lồ già nua, có một thôn nhỏ mang tên Thanh Lộ.

Ở đây, thời gian dường như ngưng đọng,người trong thôn sống một cuộc đời giản đơn: ngày vác cuốc ra đồng, đêm đốt đèn dầu sưởi ấm căn nhà vách đất.

Đối với họ, hai chữ "giang hồ" là một khái niệm xa xỉ, chỉ tồn tại trong những câu chuyện kể mơ hồ của mấy lão hành khất ghé ngang.

Thế nhưng đêm đó, một màn sương lạ lùng phủ kín thôn làng. Sương không trắng mà mang sắc xám đục, dày đặc và lạnh lẽo như một tấm khăn tang khổng lồ đang từ từ siết chặt lấy sự sống của Thanh Lộ.

Trăng treo nửa vành, ánh sáng bạc nhạt nhòa xuyên qua kẽ lá, rớt xuống những mái tranh xiêu vẹo.

Gió thu thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô lăn lóc trên đường đất, tạo ra những tiếng sột soạt đơn điệu đến rợn người. Ở rìa thôn, có một ngôi nhà tranh lẻ loi. Ánh đèn dầu bên trong leo lét, mỏng manh như hơi thở của kẻ sắp lìa đời.

Bên trong căn nhà, một thiếu niên ngồi tựa lưng vào vách tường.

Hắn mặc bộ áo vải xám cũ nát, gấu áo đã sờn chỉ nhưng được giặt giũ vô cùng sạch sẽ. Mái tóc đen tuyền được buộc gọn bằng một sợi dây thừng mảnh.

Dung mạo hắn không có gì nổi bật, không phải kiểu anh tuấn khiến người ta kinh ngạc, nhưng ai nhìn vào cũng sẽ thấy rùng mình bởi đôi mắt.

Đó là một đôi mắt quá tĩnh,là cái tĩnh lặng sâu hoắm của một mặt hồ không đáy, hay đúng hơn là của một kẻ đã nhìn thấu tận cùng của sinh tử.

Hắn tên là Sở Vô Mệnh.

Ba năm trước, hắn xuất hiện tại thôn này như một bóng ma. Không ai biết hắn từ đâu tới, cũng chẳng ai buồn hỏi.

Người dân Thanh Lộ chỉ biết hắn ít nói, chăm chỉ làm thuê đổi gạo, ban ngày chẻ củi cứng như đá, tối về lại ngồi bất động dưới đèn dầu như một pho tượng gỗ mục.

Đêm nay, lũy cây khẽ chao nghiêng.

Sở Vô Mệnh mở mắt.

Không phải vì gió lùa qua khe cửa. Mà vì một nhịp điệu đã lâu hắn không nghe thấy:

Tiếng bước chân.

Tiếng bước chân rất nhẹ, rất chậm, được che giấu cực kỳ tinh vi. Nhưng trong sự tĩnh mịch tuyệt đối của vùng thôn quê, nó lại trở nên rõ rệt như tiếng giọt nước rơi vào chén đồng.

Một bước... hai bước... Bóng người dừng lại ngay trước cánh cửa gỗ mục.

Không có tiếng gõ cửa, cũng không có lời chào hỏi,mà chỉ có một áp lực vô hình lan tỏa.

Sở Vô Mệnh không động đậy, hơi thở vẫn đều đặn như đang ngủ say, nhưng bàn tay trái của hắn đã âm thầm đặt lên chuôi kiếm giấu sau đống rơm khô.

Thanh kiếm này là vật duy nhất đi cùng hắn từ khi còn là một đứa trẻ chưa biết chữ. Vỏ kiếm đã cũ kỹ, thân kiếm đầy những vết xước dọc ngang và những vệt ố màu nâu thẫm ,dấu tích của máu khô từ nhiều năm trước.

Cọt kẹt~~

Cánh cửa gỗ mở ra, sương đêm tràn vào phòng mang theo một mùi vị không thuộc về nơi này:

Mùi máu.

Một bóng người cao gầy bước vào, khoác áo choàng đen ướt đẫm sương đêm.

Người đó đứng trong bóng tối, hơi thở đứt quãng, thanh âm khàn đục như bị gió cát mài mòn:

"Ba năm... ngươi trốn ở nơi chim cũng chẳng buồn bay này. Nhưng kiếm của ngươi, giang hồ chưa bao giờ quên."

Sở Vô Mệnh đứng dậy, thanh kiếm trong tay hắn ra khỏi vỏ một cách im lìm. Không có tiếng kim loại va chạm, chỉ có một luồng ánh sáng lạnh lẽo như trăng vỡ vụn tràn ngập gian phòng.

Căn phòng nhỏ bé bỗng chốc trở nên chật chội và nghẹt thở như một chiếc quan tài.

"Ta đã rửa tay." Sở Vô Mệnh lạnh lùng đáp. "Giang hồ không còn liên quan tới ta."

Bóng người áo đen lắc đầu, cười khổ: "Ngươi có thể bỏ kiếm, nhưng số mệnh sẽ không bao giờ bỏ qua cho ngươi."

Dưới ánh đèn dầu chập chờn, Sở Vô Mệnh nhìn rõ kẻ đối diện. Gương mặt người kia tái nhợt như xác chết, khóe môi dính máu, và trên ngực áo là một dấu chưởng màu đen sậm, tỏa ra khí tức thối rữa. Kẻ này đang bị truy sát bởi một thứ công phu cực kỳ tà độc.

"Bọn chúng sắp tới rồi." Người áo đen thở dốc, mắt long lên. "Ngươi không ra tay, cả thôn Thanh Lộ này sẽ phải chết thay để bịt đầu mối."

Câu nói ấy như một lưỡi dao cắt ngang bầu không khí đặc quánh. Ngoài kia, tiếng gió bỗng im bặt một cách bất thường.

Sự yên tĩnh đáng sợ bao trùm, như thể cả khu rừng đang nín thở chờ đợi một cuộc thảm sát.

Sở Vô Mệnh quay đầu nhìn ra cửa sổ. Qua làn sương khói, hắn thấy những mái nhà của dân làng đang chìm trong giấc ngủ yên bình.

Họ là những người đã cho hắn bát cơm, miếng nước suốt ba năm qua.

Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi của một kẻ muốn hoàn lương nhưng bị định mệnh kéo ngược trở lại vũng bùn.

Thanh kiếm trong tay hắn khẽ rung lên, một tiếng ngân trầm đục phát ra từ lưỡi thép như tiếng gầm của con mãnh thú bị đánh thức.

"Ngươi vào trong góc ngồi đi." Sở Vô Mệnh nói, giọng nói không còn chút cảm xúc nào. "Ta không bảo vệ ngươi."

Người áo đen sững lại, chưa kịp hiểu ý thì Sở Vô Mệnh đã bước ra ngưỡng cửa, lưng thẳng như một ngọn thương thiên cổ.

"Ta chỉ bảo vệ... thôn này."

Từ phía xa trong màn sương, một tiếng huýt gió sắc lạnh như tiếng quỷ hú vang lên giữa màn đêm.

Ba năm tĩnh lặng như nước mùa thu, đêm nay chính thức kết thúc.
 
Cách thôn Thanh Lộ ba mươi dặm về phía Đông, có một tửu quán xập xệ nằm ngay ngã ba đường, nơi cỏ lau mọc cao quá đầu người.

Lý Vân ngồi đó, một chân gác lên ghế, tay lắc lư vò rượu rẻ tiền đã cạn quá nửa.

Hắn không có vẻ gì là một cao thủ. Chiếc áo khoác màu xanh nhạt vắt vẻo bên vai, đôi mắt lúc nào cũng như đang ngái ngủ, phảng phất chút phong trần của kẻ lấy trời làm màn đất làm chiếu.

Bên cạnh bàn, một con ngựa gầy đang uể oải gặm mấy cọng cỏ khô, thi thoảng lại hắt hơi một cái như giục chủ lên đường.

"Lão bản, rượu này nhạt quá, hay là đổ thêm nước suối vào rồi?"

Lý Vân cười hì hì, giọng nói trong trẻo như gió thoảng qua đồng lúa mạch.

Bên ngoài, nắng chiều nhuộm đỏ cả cánh đồng cỏ lau. Ánh hoàng hôn rực rỡ nhưng ngắn ngủi, báo hiệu một đêm dài sắp tới.

Lão chủ quán già nua không đáp, chỉ cắm cúi lau mấy chiếc bát sứt mẻ.

Trong không gian im lìm ấy, bỗng vang lên tiếng đàn nhị từ một gã hành khất ngồi ở góc khuất.

Tiếng đàn không bi lụy, nhưng từng nốt nhạc cứ như mũi kim, đâm vào lòng người nghe những nỗi niềm u uất khó gọi tên.

Lý Vân đặt vò rượu xuống, ánh mắt bỗng trở nên sâu thẳm. Hắn yêu tiếng đàn này, cũng như yêu cái tự do đến cô độc của mình.

Hắn vốn là kẻ không thích can thiệp chuyện đời, nhưng giang hồ dạo này "nóng" quá. Những tin đồn về một sát thủ quy ẩn, về những cuộc truy sát đẫm máu cứ bay đến tai hắn theo mỗi dặm đường.

Bỗng nhiên, một bàn tay thô ráp đặt lên vai hắn.

Một người đàn ông trung niên, tay đeo vòng đồng, nhìn hắn với ánh mắt dò xét.

"Huynh đệ, nghe nói ngươi từ hướng Tây tới? Có thấy ai mang theo một thanh kiếm cũ, vỏ gỗ xước đen không?"

Lý Vân khẽ nhếch môi.

Một cái bắt tay xã giao, nhưng thực chất là cú thử công lực.

Gân tay hắn vẫn thả lỏng, như thể chẳng có chút phòng bị nào.

"Kiếm thì thấy nhiều, nhưng người mang kiếm u buồn như thế, ta chưa từng gặp."

Lý Vân đáp, đôi mắt lướt qua nhóm người vừa bước vào quán.

Bọn chúng không phải khách qua đường bình thường. Dưới lớp áo choàng, mùi hỏa dược và khí tức sát phạt bốc lên nồng nặc.

Một đống lửa được đốt lên giữa quán để xua tan cái lạnh sực của sương đêm đang tràn vào.

Lý Vân nhìn vào đống lửa, rồi nhìn sang chiếc mặt nạ gỗ treo trên vách quán ,một chiếc mặt nạ quỷ cười nhạo báng.

Hắn tự nhủ, giang hồ vốn dĩ là một vở kịch lớn, ai cũng mang mặt nạ để diễn vai của mình.

Kẻ sát nhân diễn vai người tốt, kẻ yếu đuối diễn vai anh hùng.

Hắn đứng dậy, khoác lại chiếc áo vắt trên vai. Chiếc áo đã cũ, thấm đẫm bụi đường từ nam chí bắc.

"Đêm nay sương dày, không thích hợp để đi đường, nhưng lại rất hợp để... giải quyết nợ nần."

Lý Vân nói khẽ, chỉ đủ cho chính mình nghe.

Trên bầu trời cao, một con đại bàng đơn độc chao liệng rồi vút bay về hướng thôn Thanh Lộ.

Lý Vân ném lại một viên bạc vụn lên bàn, nhảy lên lưng con ngựa gầy.

Hắn có cảm giác, ở hướng Tây kia, có một hơi thở quen thuộc đang run lên vì sát khí.

Một người bạn cũ? Hay một định mệnh mới?

"Đi thôi, lão mã. Ta đi xem xem, thanh kiếm của Sở Vô Mệnh sau ba năm, liệu có còn sắc lạnh như xưa?"

Lý Vân thúc ngựa, bóng hắn tan vào màn đêm đang kéo đến, để lại sau lưng tiếng đàn nhị đứt quãng và mùi hỏa dược khét lẹt trong gió.
 
Con đường dẫn về Thanh Lộ về đêm giống như một dải lụa xám vắt giữa đồng hoang.

Sương phủ thấp, đèn lồng của những trạm nghỉ bỏ hoang treo nghiêng, ánh sáng lay lắt như hơi thở cuối của người già.

Ngựa của Lý Vân chạy không nhanh.

Con ngựa gầy quen với nhịp điệu lười nhác của chủ, móng giẫm lên đất mềm, phát ra tiếng cộc cộc đều đều giữa tĩnh mịch.

Gió đêm lùa qua áo hắn, lạnh lẽo. Lý Vân ngửa đầu nhìn trăng. Trăng đêm nay hệt như lưỡi dao, treo nghiêng trên bầu trời, giống hệt thứ cảm giác hắn đang mang ,có gì đó sắp bị cắt rời khỏi bình yên.

Bỗng ngựa khựng lại.

Tai nó dựng đứng.

Không phải vì thú rừng.

Mà vì mùi máu.

Lý Vân khẽ thở ra, trượt người xuống đất. Đôi giày chạm nền gần như không phát tiếng. Hắn vỗ nhẹ cổ ngựa, ra hiệu ở yên, rồi men theo mép đường, tiến vào màn sương dày.

Phía trước, ánh lửa đỏ hắt lên bầu trời. Đó không phải lửa trại, mà là lửa cháy rụi căn nhà.

Thôn Thanh Lộ hiện ra mờ mịt trong sương, như một con thú bị thương nằm co giữa đồng hoang.

Mấy mái nhà tranh cháy dở, khói xám quấn lấy ánh trăng. Tiếng kim loại va chạm vang lên đứt đoạn, không lớn, nhưng đủ khiến người từng sống trong giang hồ nhận ra: có cao thủ đang động thủ.

Lý Vân nheo mắt.

Hắn không lao vào ngay.

Trong đêm, giữa tiếng gió, hắn nghe thấy nhịp kiếm rất lạ. Không nhanh, không phô trương, mỗi lần xuất thủ đều như cắt thẳng một đoạn sinh mệnh, gọn và lạnh.

“Kiếm này…”
Lý Vân khẽ lẩm bẩm.
“…quen.”

Hắn lướt qua hàng rào gãy, tiến sát một căn nhà đang cháy dở. Tại sân đất phía trước, bốn hắc y nhân vây lấy một người.

Người đó đứng rất thẳng.

Áo xám, tóc buộc gọn, trong tay là một thanh kiếm cũ, vỏ gỗ sứt sẹo.

Sở Vô Mệnh.

Một tên hắc y gầm khẽ, lao tới trước tiên. Đao chém ngang, mang theo tiếng gió xé.

Sở Vô Mệnh không lùi.

Chỉ nghiêng người nửa tấc.

Kiếm hắn đi lên như ánh trăng lật mặt hồ.

Phập.

Máu văng thành đường mảnh, tên kia ngã xuống không kịp kêu thành tiếng.

Ba kẻ còn lại đồng loạt tản ra, tạo thế kẹp. Đao ảnh loang loáng, ánh lửa phản chiếu thành những chiếc móc đỏ treo giữa không trung.

Sở Vô Mệnh thở rất đều.

Hắn xoay kiếm, không tấn công trước, hắn đang đợi,đợi một cơ hội.

Khoảnh khắc một kẻ sơ suất dồn lực, Sở Vô Mệnh bước lên nửa bước.

Kiếm chém xuống,một thân người ngã gục.

Hai kẻ còn lại bắt đầu hoảng loạn.

Đúng lúc đó, một mũi tên lửa từ xa bắn tới, nhắm thẳng lưng Sở Vô Mệnh.

Lý Vân biến mất khỏi bóng tối.

Hắn không rút kiếm.

Chỉ phóng người, xoay thân giữa không trung, dùng vỏ kiếm gạt lệch mũi tên. Tia lửa tóe ra, cắm phập xuống đất.

Sở Vô Mệnh khựng lại,hai ánh mắt giao nhau trong sương,không ai nói,chỉ có trực giác của cao thủ nhận ra nhau trong nửa nhịp thở.

Hai tên hắc y còn lại định nhân lúc hỗn loạn bỏ chạy.

Lý Vân cười khẽ kiếm rời vỏ.

“Muộn rồi.”

Khác với kiếm của Sở Vô Mệnh ,đường kiếm của Lý Vân rất nhẹ nhàng phiêu hốt như cơn gió nhẹ.

Hai nhịp thở.

Hai cái bóng lướt qua nhau.

Khi họ dừng lại, hai tên hắc y đổ xuống gần như cùng lúc.

Gió thổi qua những ngôi nhà ,bụi bay trắng xóa cả khung trời, lửa lách tách trên mái nhà cháy dở.

Trong sân, chỉ còn hai người đứng đối diện.

Sở Vô Mệnh nhìn Lý Vân, ánh mắt lạnh lẽo nhưng không có sát khí.

“Ngươi tới muộn rồi.”

Lý Vân cắm kiếm xuống đất, nhún vai.

“Muộn một chút, còn hơn tới dự tang lễ.”

Hai người nhìn nhau thêm một nhịp.

Sở Vô Mệnh nói chậm:

“Ba năm rồi.”

Lý Vân cười rất nhẹ:

“Ừ. Thanh kiếm của ngươi… vẫn sắc bén như năm nào.”
 
Bên trong căn nhà tranh của Sở Vô Mệnh, lửa từ mái hiên đã được dập tắt, nhưng mùi khét vẫn lẩn khuất trong từng kẽ vách.

Lý Vân tự nhiên như ở nhà mình, hắn tìm thấy một vò rượu sót lại dưới gầm giường, phủi bụi rồi khui nút bằng một ngón tay.

Sở Vô Mệnh không ngăn cản. Hắn đang quỳ một gối xuống sàn đất, nơi người áo đen bị thương lúc nãy đang thoi thóp.

Kẻ đó đã chết, nhưng trong bàn tay cứng đờ vẫn nắm chặt một ống tre nhỏ.

Hắn rút ra một mảnh giấy cuộn tròn, đã thấm đẫm máu khô ở mép.

Dưới ánh nến leo lét trên bàn, hai người cùng nhìn vào những dòng chữ đỏ thẫm.

Đó không phải là chữ viết tay thông thường, mà là mật mã của "Xà Động" tổ chức sát thủ khét tiếng nhất phía Bắc, nơi mà ba năm trước Sở Vô Mệnh từng là "lưỡi kiếm" đáng sợ nhất.

"Mục tiêu: Tuyết Sơn Đồ. Địa điểm: Thanh Lộ thôn. Kẻ cản đường: Tru diệt."

Sở Vô Mệnh siết chặt mảnh giấy, tàn tro từ mảnh giấy bị bóp nát rơi xuống như những cánh bướm đen.

"Tuyết Sơn Đồ?"

Lý Vân nhướng mày, hớp một ngụm rượu đắng.

"Bức họa mất tích của tiền triều sao? Ngươi trốn ở cái xó xỉnh này ba năm, đừng nói với ta là để làm bảo vệ cho một bức tranh rách đấy nhé?"

Sở Vô Mệnh im lặng. Đôi mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối bao trùm vạn vật.
Bỗng nhiên, từ trên không trung, tiếng vỗ cánh của một con chim ưng xé toạc màn đêm.

Nó không hạ xuống, chỉ lượn vòng như một điềm báo tử.

"Chúng không tìm tranh."

Sở Vô Mệnh lên tiếng, giọng nói chút chút thâm trầm.

"Chúng tìm người giữ tranh."

Hắn quay đầu lại nhìn về phía góc nhà, nơi có một hầm chứa củi nhỏ. Từ trong bóng tối, một đứa trẻ khoảng bảy tuổi, gương mặt lấm lem bùn đất và nước mắt, đang run rẩy nhìn ra.

Đứa bé không khóc thành tiếng, nhưng đôi mắt nó chứa đựng một nỗi sợ hãi tột cùng.

Lý Vân lặng người. Hắn hiểu ra rồi. Ba năm qua, Sở Vô Mệnh không phải chỉ quy ẩn. Hắn đang bảo vệ một mầm mống duy nhất còn sót lại của một gia tộc đã bị tàn sát.
Bên ngoài, tiếng xào xạc lại vang lên. Nhưng lần này không phải tiếng lá khô. Đó là tiếng trườn nhẹ nhàng, ghê rợn của những kẻ mang danh "Xà".
Sở Vô Mệnh đứng dậy, thanh kiếm cũ lại nằm gọn trong tay. Sát khí trên người hắn lúc này không còn bị kìm nén nữa, nó bùng lên như một ngọn lửa đen.

"Lý Vân, đây không phải chuyện của ngươi. Đi đi."

Lý Vân đặt vò rượu xuống, phủi phủi vạt áo xanh, cười nhạt:

"Ngươi biết tính ta mà. Chuyện gì càng phiền phức, ta lại càng thấy... hứng thú. Vả lại, rượu của ngươi nhạt quá, ta phải tìm kẻ bán rượu lậu này để tính sổ chứ?"

Hắn rút kiếm. Ánh kiếm xanh biếc như nước hồ thu soi rõ gương mặt của hai thiếu niên.

Một người lạnh lẽo như băng tuyết, một người rực rỡ như nắng hè, đứng tựa lưng vào nhau giữa gian nhà tranh đổ nát.
"Tới rồi."

Sở Vô Mệnh nói khẽ.

Cánh cửa gỗ vốn đã xộc xệch bỗng chốc vỡ tan thành nghìn mảnh. Một luồng khói xanh biếc mang theo độc tính tràn vào.
 
Back
Top