Hiện đại Truyện Hoàn Túy Mộng Linh Sàng

Chương 10: Buông

Sự tan biến không đau đớn như tôi tưởng.

Nó nhẹ nhàng như hơi thở cuối cùng của một ngọn nến đã cháy cạn sáp.

Tôi thấy mình tan ra thành ngàn mảnh bụi lân tinh, li ti và lấp lánh, bay ngược lên phía vòm trời xám xịt của thung lũng Cổ Nguyệt.

Từ trên cao nhìn xuống, tôi thấy một hình hài nhỏ bé đang quỳ rạp giữa nghĩa trang ,đó là Linh.

Thế gian của em giờ đây đã không còn tôi.

Màn sương mù vĩnh cửu của làng Cổ Nguyệt bắt đầu tản ra, không phải vì phép thuật bị phá bỏ, mà vì cái tâm điểm u tối của nó" chính là sự chấp niệm của tôi và em " đã không còn chỗ bám víu.

Ánh bình minh thực sự của một ngày mới, không phải là ánh sáng đỏ rực của vòng lặp, bắt đầu len lỏi qua những kẽ lá, rọi xuống những ngôi mộ đá rêu phong.

Linh ngồi đó, đôi bàn tay đẫm bùn đất và máu khô buông thõng trên đầu gối. Em không còn gào thét, không còn đào bới. Sự im lặng bao trùm lấy em còn đáng sợ hơn cả ngàn tiếng khóc than.

Em nhìn vào nấm mồ đã được san phẳng một nửa, nhìn vào bia đá lạnh lẽo mang tên tôi, rồi em chậm rãi đưa tay lên cổ chân.

Sợi dây thừng mục nát đã cháy thành tro, để lại một vòng sẹo đỏ tấy trên da thịt em.

Linh khẽ chạm vào vết sẹo ấy.

Không còn tiếng chuông bạc nào ngân vang. Không còn ảo giác về một người chồng đứng đợi nơi hiên nhà. Chỉ có cái lạnh của sương sớm và tiếng chim rừng bắt đầu hót râm ran, những âm thanh của một thế giới đang tiếp tục vận hành mà không cần có tôi.

Em đứng dậy. Đôi chân em run rẩy nhưng em vẫn đứng vững. Em không nhìn lại ngôi mộ thêm một lần nào nữa.

Linh bước đi. Em bước ra khỏi nghĩa trang, băng qua những bụi ngải cứu nay đã héo rũ vì thiếu đi âm khí.

Em đi qua những ngôi nhà sàn của làng "Cổ Nguyệt" giờ đây chỉ là những mái nhà cũ kỹ, bình thường của một làng quê nghèo, nơi những người dân bắt đầu thức dậy chuẩn bị cho một ngày lao động, không có ai mang hình trăng khuyết, không có ai là vật tế.

Tất cả những kinh hoàng trước đó, hóa ra chỉ là sự phóng chiếu từ nỗi đau quá lớn của em.

Em ra đến bìa rừng, nơi chiếc xe cũ kỹ của chúng tôi vẫn nằm đó, phủ đầy lá khô và bụi bặm suốt một năm trời.

Linh mở cửa xe, ngồi vào ghế lái. Em nhìn sang ghế phụ, nơi tôi từng ngồi, nơi em đã từng tưởng tượng ra sự hiện diện của tôi để tự an ủi mình trên mỗi cung đường.

Ghế phụ trống không. Chỉ có một lớp bụi mỏng.
Linh áp mặt vào vô lăng, và lần này, em khóc. Em khóc bằng tất cả những gì còn sót lại của một con người.

Những giọt nước mắt nóng hổi gột rửa đi lớp bụi đất trên mặt, gột rửa đi cả những ký ức méo mó mà em đã bám víu bấy lâu.

Đây là lần đầu tiên kể từ vụ tai nạn, em khóc cho tôi, chứ không phải khóc cho sự cô độc của chính mình.

Tôi đứng trong hư vô, mỉm cười nhìn em khởi động máy. Chiếc xe nổ máy sau vài lần hụt hơi, rồi từ từ lăn bánh rời khỏi thung lũng. Linh không quay đầu lại nhìn Cổ Nguyệt.

Em nhìn về phía trước, nơi con đường cao tốc dẫn về thành phố đang trải dài dưới ánh nắng vàng ruộm.

Em sẽ sống tiếp. Tôi biết điều đó.

Nhưng tôi cũng biết, Linh của ngày xưa đã mãi mãi nằm lại dưới nấm mồ kia cùng tôi. Người phụ nữ đang lái xe về phía mặt trời là một bản thể khác,một người mang theo một khoảng trống vĩnh viễn trong lồng ngực mà không một ai, không một tình yêu nào sau này có thể lấp đầy.

Em sẽ đi làm, sẽ ăn cơm, sẽ gặp gỡ mọi người, nhưng mỗi khi nghe thấy tiếng một chiếc chuông gió ngân lên, hoặc ngửi thấy mùi hoa huệ trong đêm muộn, em sẽ lại thấy lòng mình thắt lại.

Có những người không phải không yêu nữa, mà là đã yêu đến mức không còn gì để yêu.

Tôi thấy mình nhạt nhòa dần, ý thức tan vào hư không. Trước khi hoàn toàn biến mất, tôi nghe thấy tiếng Linh thầm thì trong gió, một câu nói không còn sự điên cuồng, chỉ còn sự dịu dàng của một lời vĩnh biệt:

"Phong... cảm ơn anh đã buông tay em."

Chiếc xe khuất bóng sau khúc cua đại ngàn.

Sương mù tan hẳn.

Thung lũng Cổ Nguyệt trở lại với vẻ tĩnh lặng của nó, ôm trọn vào lòng nấm mồ hoang và bí mật về một tình yêu đã từng điên dại đến mức muốn đảo lộn cả âm dương.

Mọi thứ kết thúc. Một cách đau đớn nhất, nhưng cũng sạch sẽ nhất.

Linh hồn tôi cuối cùng cũng tìm thấy mặt hồ xanh ngắt ấy. Tôi bước vào đó, không còn sợi tơ hồng nào níu kéo, không còn tiếng chuông bạc nào dẫn đường.

Chỉ còn sự hư vô. Và sự bình yên mà tôi hằng mong đợi cho người tôi yêu.
 
Chương 11: Tiếng Chuông

Nhiều năm sau đó, làng Cổ Nguyệt vẫn nằm im lìm giữa thung lũng sương mù, nhưng cái tên gia tộc họ Trần chỉ còn là một giai thoại nhạt nhòa trong những câu chuyện "trà dư tửu hậu" của những người già.

Người ta kể rằng, từng có một người đàn bà điên đến đây, đào mộ chồng bằng tay không, nhưng rồi một ngày kia, bà ta đột ngột biến mất, chỉ để lại một nấm mồ đã được đắp lại gọn gàng và những cây hoa huệ trắng tinh khôi mọc lên một cách kỳ lạ giữa rừng tre già.

Tại thành phố, cuộc sống vẫn trôi đi với nhịp điệu hối hả và tàn nhẫn của nó.

Linh hiện tại là một người phụ nữ trầm mặc. Cô không còn mặc những bộ đồ màu đỏ rực rỡ, cũng không còn cài lên tóc những món trang sức lấp lánh.

Cô thường ngồi một mình trong những quán cà phê vắng khách, đôi mắt nhìn xa xăm vào khoảng không gian vô định.

Trên cổ chân cô, không còn chiếc chuông bạc nào cả, chỉ có một vết sẹo vòng tròn mờ nhạt, một ký ức da thịt mà không mỹ phẩm nào che giấu được.

Đôi khi, bạn bè cố gắng giới thiệu cho cô những người đàn ông tử tế, những người muốn sưởi ấm trái tim cô.

Linh vẫn mỉm cười, vẫn trò chuyện, nhưng cô chưa bao giờ để ai bước vào căn hộ của mình, nơi mà mỗi góc nhỏ vẫn phảng phất mùi hương trầm nhàn nhạt và sự hiện diện của một người không còn hơi thở.

Cô đã sống tiếp, đúng như lời Phong dặn. Nhưng đó là một sự sống "tỉnh táo đến lạnh lùng". Cô không còn khả năng rơi lệ, cũng không còn biết cảm giác rung động của trái tim là gì.

Trái tim cô đã được nặn lại bằng thứ đất sét nguội ngắt của làng Cổ Nguyệt ngày ấy, bền bỉ nhưng không có nhịp đập.

Một buổi chiều cuối đông, Linh đi dạo qua một cửa hàng đồ cổ. Ánh mắt cô vô tình chạm phải một chiếc chuông bạc cũ kỹ nằm trong tủ kính.

Nó nhỏ xíu, hoa văn uốn lượn hình những con rắn quấn lấy nhau. Cô đứng lặng đi rất lâu, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.

Chủ cửa hàng bước ra, mỉm cười chào mời:

"Cô có muốn thử không? Tiếng của nó rất thanh, người ta bảo chuông này dùng để dẫn đường cho những người lạc lối."

Linh khẽ lắc đầu, cô lùi lại một bước, tay nắm chặt lấy vạt áo khoác.

"Không, cảm ơn ông. Tôi đã tìm thấy đường về từ lâu rồi."

Cô quay lưng bước đi, bóng dáng mảnh mai tan vào dòng người đông đúc trên phố. Đúng lúc đó, một cơn gió lạnh thổi qua, làm rung nhẹ những chiếc chuông gió treo trước cửa hàng.

[Linh... lanh...~ linh... lanh...]

Âm thanh ấy vang lên, mỏng manh và xa xăm. Linh không ngoái đầu lại, nhưng nơi khóe mắt cô, một giọt nước trong vắt 'giọt nước mắt thực sự của con người " chậm rãi rơi xuống, tan biến vào lớp tuyết đầu mùa.

Có những tình yêu không bao giờ chết, nó chỉ hóa thành một phần của bóng tối, im lìm đứng phía sau thực tại, dõi theo người ở lại bằng một ánh nhìn đầy bao dung và đau đớn.

Và có những người, cả đời này chỉ có thể yêu một lần duy nhất, để rồi dành tất cả những năm tháng còn lại chỉ để học cách buông tay một cái bóng.

Tiếng chuông lịm dần giữa tiếng còi xe và ồn vã của nhân gian.
 
Chương 13: "Ái Biệt Ly"

Tiếng vọng từ hư vô

Màn sương của làng Cổ Nguyệt thực chất chưa bao giờ tan biến hoàn toàn, nó chỉ lùi sâu vào những hốc đá, chờ đợi một chấp niệm khác đủ lớn để lại bùng lên.

POV: BÀ VÚ (Người giữ mộ)

Tôi đứng ở bìa rừng, đôi mắt đục ngầu nhìn theo bóng chiếc xe cũ kỹ của Linh mờ dần phía cuối con đường đèo.

Chiếc chuông bạc trên tay tôi khẽ rung lên, không phải tiếng linh ...lanh của bạc nguyên chất, mà là tiếng lạch cạch của kim loại đã bị rỉ sét bởi âm khí.

Dân làng Cổ Nguyệt nói Linh đã đi rồi. Họ nói cô ấy đã tỉnh lại. Nhưng tôi biết, chẳng ai thực sự tỉnh lại sau khi đã nằm trên chiếc "Linh Sàng" của dòng họ Trần.

Tôi quay bước, đi sâu vào trong nghĩa trang, nơi nấm mồ của Phong vừa được Linh san phẳng bằng nước mắt.

Dưới lớp đất sẫm màu ấy, không chỉ có cái xác của một người đàn ông.

Ở đó còn có cả một phần linh hồn của Linh.

Khi một người sống cố gắng nuôi dưỡng một người chết bằng máu và tâm trí, giữa họ sẽ hình thành một sợi dây liên kết không bao giờ đứt.

Phong đã chọn tan biến để cứu Linh. Đó là sự hy sinh cao thượng của một linh hồn đã chết.

Nhưng cậu ấy quên mất một điều: Quỷ dữ không nằm ở trong sương mù, quỷ dữ nằm ở sự cô độc của người ở lại.

Tôi cúi xuống, nhặt lên một mẩu đất sét còn sót lại trên bia mộ.

Mẩu đất vẫn còn hơi ấm, thứ hơi ấm của Linh đã thấm vào suốt một năm qua.

Kỳ lạ thay, mẩu đất ấy bắt đầu chuyển động, nó từ từ uốn lượn, hình thành một hình hài nhỏ bé, mang khuôn mặt của chính Linh.

"Khốn khổ thay..."

Tôi thở dài, tiếng thở dài tan vào gió đại ngàn.

Trong thế giới của những kẻ tu luyện cấm thuật như chúng tôi, người ta sợ nhất không phải là hồn ma hiện về báo oán.

Người ta sợ nhất là "Ái biệt ly" nỗi đau khi phải xa người mình yêu đến mức hóa cuồng.

Linh sẽ về phố thị, sẽ sống một cuộc đời bình thường, nhưng hằng đêm, trong những giấc mơ của mình, cô ấy sẽ lại vô thức tìm đường về Cổ Nguyệt.

Cô ấy sẽ lại nặn những bức tượng, sẽ lại châm đèn dầu, và trong tâm trí cô ấy, Phong sẽ lại xuất hiện.

Vòng lặp không kết thúc bởi sự tan biến của Phong, nó chỉ chuyển từ thực tại vào trong tiềm thức vĩnh cửu của Linh.

Tôi cầm chiếc xẻng gỗ, tỉ mỉ đắp lại nấm mồ cho thật tròn trịa.

Rồi tôi lấy từ trong túi áo ra một chiếc chuông bạc mới sáng loáng và sắc lạnh.

Tôi không treo nó lên cổ chân ai, mà treo nó lên cành đa cổ thụ ngay phía trên mộ Phong.

"Ngủ đi cậu chủ. Cô ấy sẽ lại về thôi. Vì tình yêu là một loại bệnh dịch, và làng Cổ Nguyệt này... chính là nơi nó bùng phát mạnh mẽ nhất."

Gió thổi qua cành đa.

Tiếng chuông vang lên giữa thinh lặng của nghĩa trang.

[Linh... lanh... ~ linh... lanh...]

Ở một nơi nào đó rất xa, trong một căn hộ chung cư giữa lòng thành phố, Linh bỗng giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya.

Cô đưa tay chạm vào cổ chân mình, cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Cô mỉm cười, một nụ cười u sầu và thơ mộng, rồi thì thầm vào bóng tối:

"Phong... anh lại về rồi sao?"

Dưới gầm giường của cô, một vệt đất sét đen kịt bắt đầu bò ra, từ từ hình thành một bàn tay đang vươn lên nắm lấy ga trải giường.

Vòng lặp chưa bao giờ kết thúc.

Nó chỉ vừa mới thay đổi hình thái mà thôi.

***End***
 
Back
Top