Tản văn Tôi Đi Qua Đa Chiều Vũ Trụ

Minh Vũ Nguyễn

Cố gắng vì sau này
Thành viên BQT
Mod - Công Viên Xanh
Tác giả
Tham gia
8/11/20
Chủ đề
33
Bài viết
217
Được Like
362
Điểm
63
Purple Blue and Pink Cartoon Illustrative Romance Love Story Book Cover.png


TÔI ĐI QUA ĐA CHIỀU VŨ TRỤ
Có những buổi chiều, thành phố cuộn mình trong lớp sương mù bảng lảng và những cơn mưa phùn bất chợt, tôi ngồi bên khung cửa sổ quen thuộc, nhìn quán cà phê cóc đối diện lên đèn. Tay tôi áp vào ly trà gừng ấm nóng, hơi nước bốc lên nhạt nhòa làm mờ đi mắt kính. Trong khoảnh khắc giữa ngày và đêm ấy, tâm trí tôi thường rẽ lối vào một đại lộ hun hút. Tôi gọi đó là hành trình đi qua những đa chiều vũ trụ của chính mình.


Người ta thường mượn vật lý lượng tử để vẽ nên những thế giới song song hoành tráng, nơi có những bản sao của chúng ta bay lượn ngoài không gian hay chiến đấu trong một cuộc chiến sinh tồn giả tưởng nào đó. Nhưng với tôi, một người lữ hành chọn cách viết để ghi lại hơi thở của đời sống, đa chiều vũ trụ không nằm ở đâu xa xôi. Nó nằm ngay trong mỗi sự lựa chọn, từng cái ngoảnh đầu, và cả những tiếc nuối giấu kín sau một nụ cười trừ.


Vũ Trụ Của Những Giả Định: "Nếu Ngày Ấy..."


Vũ trụ đầu tiên tôi đặt chân đến mỗi khi lòng chùng xuống là thế giới của hai chữ "Nếu như".


Tôi nhìn thấy tôi của những ngày đứng giữa ngã ba đường của tuổi trẻ. Ở vũ trụ hiện tại, tôi đã chọn rẽ vào con đường của chữ nghĩa, của sự bấp bênh trong cuộc sống nhưng vẫn đủ để thoải mái, chọn làm một kẻ bình dị giữa lòng thành phố nhộn nhịp. Nhưng ở một chiều không gian khác, ngay bên cạnh tôi thôi, có một gã tôi đang mặc lên mình chiếc áo blouse phẳng phiu, đang bận rộn trong một cơ sở y tế nổi tiếng.


Gã tôi ở chiều không gian đó: Có một tài khoản ngân hàng ổn định, có những chuyến công tác và lịch làm dày đặc, và có một lịch trình được lên sẵn đến từng phút.


Gã tôi ở chiều không gian đó: Đôi mắt chứa đựng sự mệt mỏi của những con số, và trong ngăn kéo bàn làm việc luôn giấu một cuốn sổ tay trống trơn chưa bao giờ được viết.


Tôi đứng từ xa, nhìn gã bản sao ấy bước vội dưới cơn mưa tầm tã để bắt một chuyến taxi. Tôi tự hỏi gã có hạnh phúc không? Hay gã cũng đang nhìn ra cửa sổ xe, nhìn một người đi bộ thong dong bên vỉa hè và thầm nghĩ: "Nếu ngày ấy mình dũng cảm lựa chọn nghệ thuật thay vì dừng lại giữa chừng?".


Chúng ta luôn đứng ở vũ trụ này để thèm khát sự trọn vẹn của một vũ trụ khác, mà quên mất rằng mọi sự lựa chọn đều có cái giá của nó. Sự giàu có về vật chất có thể được đánh đổi bằng sự nghèo nàn của những giấc mơ, và ngược lại.


Vũ Trụ Của Những Người Đã Cũ


Bước qua một khe nứt của ký ức, tôi rơi vào một chiều không gian ngập tràn mùi hương của hoa cẩm Tú cầu và tiếng nhạc tình phát ra từ chiếc điện thoại cũ kỹ . Đây là vũ trụ nơi mà những người đi ngang qua đời tôi vẫn còn ở lại.


Tôi nhìn thấy người tôi từng thương, người đã cùng tôi đi qua những năm tháng thanh xuân cấp ba rực rỡ. Ở thế giới thực tại, chúng tôi đã lạc mất nhau trong một buổi chiều hoàng hôn nhạt nắng, không cãi vã, không oán hận, chỉ là dòng đời đẩy đưa mỗi người về một ngả.


Trong chiều không gian ấy, tôi thấy chúng tôi già đi cùng nhau. Ngôi nhà nhỏ có hàng rào hoa ti gôn, buổi sáng anh pha trà, buổi chiều em tưới cây. Một cuộc sống bình yên đến nao lòng.


Tôi đứng ngắm nhìn khoảnh khắc ấy rất lâu, lòng không còn thắt lại như những ngày xưa cũ, mà chỉ còn là một sự nhẹ nhõm dịu dàng. Tôi nhận ra, việc tồn tại một vũ trụ như thế trong tâm tưởng chính là cách mà trái tim tự chữa lành. Chúng ta không thể sửa chữa quá khứ, nhưng chúng ta có quyền lưu giữ một phiên bản hoàn hảo nhất của tình yêu trong một góc khuất của linh hồn. Những người đã cũ không biến mất, họ chỉ đang sống một cuộc đời khác, hạnh phúc hơn, trong một tầng không gian mà thời gian đã ngừng trôi.


Vũ Trụ Của Những Tiếng Vang Thành Phố


Khi tôi mở mắt ra và trở về với thực tại, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi trên phố thị, tôi lại thấy mình đang đi xuyên qua hàng ngàn vũ trụ nhỏ bé khác. Mỗi con người đi qua tôi trên đường đều là một vũ trụ riêng biệt, với những hố đen nguyên thủy và những chòm sao lấp lánh của riêng họ.


Người đàn bà bán hàng rong góc phố với đôi mắt trĩu nặng âu lo: Vũ trụ của bà là gánh nặng cơm áo gạo tiền, là tiền học phí của đứa con nhỏ, là mái nhà dột nát mỗi khi mùa bão về.


Cậu thanh niên đứng chờ đèn đỏ, tay gõ nhịp theo điệu nhạc trong tai nghe: Vũ trụ của cậu là những hoài bão rực lửa, là tình yêu đầu đời chớm nở, là niềm tin kiêu hãnh rằng mình có thể thay đổi cả thế giới.


Cụ già ngồi một mình trên ghế đá công viên, nhìn những chiếc lá rụng: Vũ trụ của cụ là những hoài niệm xa xăm, nơi mà bạn bè đồng lứa phần lớn đã sang bên kia sườn dốc đời người, chỉ còn cụ ở lại làm chứng nhân cho một thời đại đã qua.


Chính sự giao thoa giữa các vũ trụ này tạo nên nhịp đập của cuộc sống. Chúng ta va vào nhau, trao nhau một ánh nhìn, một nụ cười, hay đôi khi là một sự va quệt vô tình trên phố. Mỗi lần như thế, một phần vũ trụ của người này lại lọt vào vũ trụ của người kia, để lại những gợn sóng lăn tăn.


Tôi đi qua họ, không phán xét, không can thiệp, chỉ lặng lẽ quan sát và ghi nhận. Viết tản văn chính là việc tôi ngồi nhặt nhạnh những mảnh vỡ từ vũ trụ của người khác, đem về hong khô, gọt giũa rồi xếp vào vũ trụ của chính mình.


Vũ Trụ Của Sự Cô Đơn Tận Cùng


Có một chiều không gian đáng sợ hơn cả, nơi không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự im lặng đến rợn người. Đó là vũ trụ của sự cô đơn - nơi mà tôi đối diện với chính mình một cách trần trụi nhất.


Ai cũng có một vũ trụ như thế. Đó là khi bạn ở giữa một bữa tiệc đông đúc, tiếng cụng ly, tiếng cười nói vang lên bên tai nhưng bạn lại cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng. Bạn thấy mình như một phi hành gia bị đứt dây bảo hiểm, trôi dạt vô định vào khoảng không vũ trụ đen kịt, nhìn Trái Đất xanh thẳm lùi xa dần mà không thể làm gì được.


Trong vũ trụ cô đơn ấy, tôi đối mặt với những nỗi sợ lớn nhất của đời mình:


- Nỗi sợ bị lãng quên.


- Nỗi sợ sự cạn kiệt sức lực và không được tỏa sáng.


- Nỗi sợ rằng tất cả những gì mình đang làm đều là vô nghĩa.


Nhưng chính tại nơi tận cùng của bóng tối ấy, tôi lại tìm thấy những tia sáng lấp lánh của sự sáng tạo. Giống như những ngôi sao được sinh ra từ những vụ nổ lớn trong khoảng không tăm tối, những con chữ đẹp nhất của tôi thường ra đời từ chính những đêm thức trắng trong vũ trụ cô đơn này. Bản chất của nghệ thuật là sự tự vấn, và nếu không có chiều không gian tĩnh lặng đến tàn nhẫn ấy, tôi sẽ chẳng thể nào thấu thị được những thanh âm vi tế của đời sống.


Hành Trình Trở Về: Đi Để Biết Yêu Thực Tại


Đi qua trăm ngả đường của đa chiều vũ trụ, chứng kiến bao nhiêu phiên bản khác nhau của chính mình và cuộc đời, cuối cùng, tôi luôn chọn cách quay trở về.


Hơi ấm từ ly trà gừng trên tay kéo tôi về với thực tại. Sương mù ngoài cửa sổ đã dày hơn, và quán cà phê đối diện đã lên đèn vàng rực rỡ. Đây mới là tôi phiên bản bằng xương bằng thịt, đang thở, đang sống và đang cố gắng từng ngày.


Tôi nhận ra rằng, việc mơ mộng về những vũ trụ song song không phải để chúng ta chối bỏ thực tại hay chìm đắm trong tiếc nuối. Nó là cách để chúng ta bao dung hơn với hiện tại.


Nếu tôi không chọn con đường này, tôi đã không có cơ hội ngồi đây, viết những dòng này cho bạn đọc. Nếu tôi không trải qua sự cô đơn tột cùng, tôi đã không thể đồng cảm với những mảnh đời bất hạnh ngoài kia.


Mỗi chiều không gian tôi đi qua đều tặng cho tôi một mảnh ghép để hoàn thiện bức tranh linh hồn mình. Vũ trụ hiện tại này có thể không hoàn hảo, nó có những vết rách của nỗi đau, có những nốt trầm của sự thất vọng, nhưng nó là duy nhất và có thật.


Lời Kết Cho Người Đồng Hành


Đêm đã về khuya, thành phố bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Những đa chiều vũ trụ trong tâm trí tôi cũng dần khép lại, nhường chỗ cho một khoảng lặng bình yên.


Bạn thân mến, khi bạn đọc những dòng này, có thể bạn cũng đang ngồi ở một góc quán quen, hoặc đang nằm trong căn phòng nhỏ của mình, lòng đầy những suy tư về một con đường khác mà bạn đã không chọn. Hãy tin tôi, gã bản sao của bạn ở vũ trụ bên cạnh đang sống rất tốt, và gã cũng đang chúc phúc cho bạn.


Đừng tiếc nuối những gì đã qua, cũng đừng quá lo lắng về những gì chưa tới. Hãy sống kiêu hãnh và trọn vẹn nhất trong chiều không gian mà bạn đang hiện hữu. Bởi vì biết đâu, ở một vũ trụ xa xôi nào đó, bạn chính là giấc mơ hoang đường và tuyệt vời nhất mà một ai đó đang thèm khát hướng về.


Tôi khép lại cuốn sổ tay, tắt đèn. Vũ trụ của tôi hôm nay dừng lại ở đây. Còn vũ trụ của bạn, hành trình ngày mai sẽ bắt đầu như thế nào?
 
Back
Top