You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an
alternative browser.
Thơ Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)

Thi sĩ
Tác giả
NỖI NIỀM TRONG GIÔNG BÃO
Trong phòng em anh nằm thao thức
Lá thu sầu từng phút rụng rơi
Lòng nghe buồn lắm em ơi
Đường anh sỏi đá, tả tơi nỗi niềm...
Ánh ửng sáng bên thềm tình ái
Nhưng ám mờ giăng trải mênh mông
Thuyền đang lờ lững trên dòng
Bủa vây bốn phía trập trùng sóng to
Ba năm qua hồng tơ đã buộc
Lễ nói rồi thêm bước tròn duyên
Vậy mà khắc khoải triền miên
Bệnh đau vàng vọt, bạc tiền trống không
Em vô tư tình trong chờ đợi
Anh chim trời rũ rượi hồn bay
Hôm nào thắm thiết, men say
Giờ đây trăn trở tháng ngày chơi vơi
Thầm lặng lẽ không lời tâm sự
Sợ em lo, tư lự, bâng khuâng
Làm cho khuất bóng vầng trăng
Hoa xuân héo hắt rơi dần đêm đen
Bao kỷ niệm êm đềm hò hẹn
Những suy tư vun vén mộng đời
Lẽ nào gió bão trùng khơi
Dập vùi thuyền vỡ để rồi duyên tan…
Lửa năm xưa bao lần nung thép
Chuỗi ngày này vẫn tiếp bùng lên
Cố chèo vượt hướng về trên
Xa xa ánh toả bồng bềnh mây trôi.
23/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Thi sĩ
Tác giả
TÁI TÊ
Đàn đã cất, âm thanh cũng nát
Cả một thời níu lắc con tim
Giờ đây đành phải lặng im
Nghe từ sâu thẳm nỗi niềm vấn vương...
Chuỗi ngày tháng làn hương vườn mộng
Theo khói mờ quyện bóng hoàng hôn
Gợi thương gợi nhớ chập chờn
Lay hồn giá lạnh có còn nữa đâu
Rồi mai mốt giữa bầu hiu quạnh
Rụng hết vàng còn nhánh chơ vơ
Canh thâu gió giật qua bờ
Hàn sương kết đọng vật vờ ánh rơi
Đêm phủ kín khung trời u ám
Ngày ngập đầy áng xám giăng ngang
Tấc lòng hướng vọng xa xăm
Đìu hiu vắng vẻ, lăn tăn gợn buồn
Bước độc hành trên đường lá đổ
Thả nhạt nhòa đây đó mênh mang
Cánh sầu thơ thẩn lang thang
Chút say chút tỉnh, bao lần ngả nghiêng
Ai êm ả duyên thuyền lướt sóng
Ai êm đềm chìm mộng mơ say
Còn đây chỉ có ngất ngây
Đến, đi, khoảnh khắc, để dài luyến lưu
Ôi mùa thu! Mùa thu trở lại
Khiến cho người cứ mãi bâng khuâng
Mong tìm mảnh khuyết vầng trăng
Để rồi lặng lẽ ôm tràn tái tê.
24/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Thi sĩ
Tác giả
GIÓ VÀ THI SĨ
Hỡi người thi sĩ giữa canh khuya
Sao vẫn còn đây chẳng chịu về
Chìm giấc no say vào mộng đẹp
Hơn là khắc khoải với lê thê...
Thì ra cánh gió của năm xưa
Kết bạn cùng ta giữa chặng đường
Cát bụi phong trần muôn đá sỏi
Sẻ chia tâm sự những canh sương
Đã khá lâu rồi ta vắng nhau
Kẻ ngàn phương duỗi vượt ba đào
Kẻ thân mình cuốn bên bờ vắng
Thao thức, bâng khuâng dưới nguyệt mờ
Gió sướng hơn ta gấp bội lần
Được đời phiêu bạt cõi xa xăm
Xem hoa đủ sắc bao vườn thắm
Nghe nhạc du dương khắp mọi tầng...
Đừng buồn, trăn trở nữa người ơi
Một kiếp thu hình, kiếp nổi trôi
Phận số an bày đâu cưỡng được
Chỉ đành chấp nhận thế mà thôi
Dẫu chẳng đó đây, phải bó mình
Nhưng còn sâu thẳm mảnh hồn xinh
Còn làm thi sĩ dòng thơ thắm
Rạng rỡ hơn ta chỉ lướt nhìn
Biết nghe từ gió lời than thở
Biết thấy trăng thanh nhỏ lệ buồn
Biết cảm dòng sông lờ lững chảy
Biết sầu xúc động thấy sương buông
Được trải lòng ra với áng thơ
Phun châu nhả ngọc ửng đêm mờ
Bút xanh hóa kiếm rơi sầu hận
Hơn hẳn trùng khơi chỉ vật vờ.
14/6/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Sửa lần cuối:

Thi sĩ
Tác giả
THI SĨ VÀ GIÓ
Ngươi thấy ta buồn an ủi ta
Cho thu ngày tháng quấn trăng tà
Loãng tan bóng nhạt, bầu hiu hắt
Ửng ánh khung trời đượm sắc ra...
Bạn ơi! Có nhớ thuở ngày xưa
Đôi ảnh hồn ta dưới nguyệt mờ
Trăn trở vui buồn nhìn thế sự
Để rồi đứng dậy bước vào mơ
Bởi thấy cuộc đời lắm trái ngang
Kẻ trên thuyền mộng tắm trăng vàng
Còn người dưới nước chìm hơi lạnh
Sóng đẩy bập bồng giạt hướng nhanh
Héo hắt, u hoài chỉ khổ thôi
Vì dòng sông vẫn lặng lờ trôi
Sớm dâng tối cạn, luân chuyền mãi
Theo nước, con thuyền trải cánh bơi...
Đúng rồi! Tạo hoá an bày sẵn
Phận số con người ở chữ duyên
Ai bước thang mây về cõi lộng
Còn ai đá sỏi, nẻo truân chuyên
Ta quá nửa đời rớt vực sâu
Bốn bề tịch vắng, chốn về đâu
Chang chang ngày nắng, niềm tơi tả
Đêm lạnh đìu hiu, nhạc trỗi sầu
Từng phút âm thầm nối sợi mây
Móc vào cạnh đá, mỏi bàn tay
Cố leo chầm chậm, leo leo mãi
Cho đến bây giờ được đứng đây
Nhưng nay tuyết đã trắng lên sương
Xanh thắm còn đâu, chỉ nghẹn buồn
Tiếc nuối xuân thời dang dở mộng
Hồn linh tái nhập, bước về phương...
15/6/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Thi sĩ
Tác giả
DẠO PHỐ CHIỀU NAY
Ngồi xe dạo mấy con đường
Ngắm nhìn cảnh vật lòng vương vấn lòng
Thuở nào sóng vỗ bập bồng
Ghe thuyền xuôi ngược theo dòng sông xa...
Bờ kia hai mảnh vườn hoa
Tím, vàng, đỏ, trắng… đậm đà hương bay
Bên đây lố nhố hàng cây
Xòe tay khều giỡn áng mây giữa trời
Chỗ nầy rộn rã tiếng cười
Mấy đàn trẻ nhỏ đang vui nô đùa
Phía sau hai dãy trồng dừa
Rớt nhiều cụm mát dưới trưa nắng hừng
Đầu trong nhộn nhịp tưng bừng
Kẻ mua, người bán, kẻ dừng, người đi
Khúc ngoài ngang hủ tíu mì
Bốn ông sọt trắng say mê đá cầu…
Chiều nay tất cả ở đâu
Hoà chung lam khói tan vào không gian
Hay chìm xuống tận tâm can
Cho niềm hoài cổ ngỡ ngàng ánh đưa?
Trên cao vần vũ chuyển mưa
Đèn treo dọc phố cũng vừa gợi đêm
Trầm mặc nhớ, nỗi lặng yên
Quẹo sang ngả khác vòng lên về nhà
Trong tim còn đó ngân nga
Tiếng đàn réo rắt đậm đà luyến lưu
Hoàng hôn thong thả chu du
Mà sao như thể thấy thu trải đầy.
27/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Thi sĩ
Tác giả
NỖI LÒNG CỦA CÂY
Hỡi cây giữa chậu nằm kia
Từ miền khoáng đãng đem về nơi đây
Đặt gần phòng khách tháng ngày
Mang tên Lan Ý, điểm say cho người,
Hãy nghe ta hỏi mấy lời
Kể từ rời chỗ tới giờ ra sao
Có vui thoả thích biết bao
Hay sầu buộc bó trong bầu lẻ loi
Khi không còn tắm mưa rơi
Hết nhìn thấy được trăng soi canh trường
Chẳng còn xoè hứng hàn sương
Thôi hoà theo cánh ngàn phương trở mình?
Cận tường trầm mặc lặng thinh
Lắng nghe người hỏi sự tình gần xa
Chứa chan thắm thiết đậm đà
Khiến tôi xúc động, ngân nga tiếng lòng
Từ hôm dưới ánh dương hồng
Bị đào bốn phía, quấn vòng vào thân
Thêm chút đất, đắp xung quanh
Chở đi để dành, quầy kiểng bán mua
Hết rồi một thuở ươm mơ
Đợi cành trổ nụ, đón chờ nắng mai
Hết rồi nhè nhẹ bàn tay
Nâng niu ngọn gió, ngất ngây nỗi niềm
Giờ đây chỉ có im lìm
Giữa bề lạ lẫm, đứng yên một mình
Âm thầm sớm tối bóng hình
Trăm thương, ngàn nhớ rung rinh quả buồn.
28/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Thi sĩ
Tác giả
CÒN GÌ DƯỚI BÓNG HOÀNG HÔN
Còn gì dưới bóng hoàng hôn
Mở ra nẻo sáng cho lòng của ta
Khỏi buồn nhịp đập ngân nga
Giữa hàng sắc tím, bên hoa héo mòn
Còn gì dưới bóng hoàng hôn
Chút niềm an ủi, để hồn được yên
Quên đi gãy cánh loài chim
Sầu giăng lối ngõ, mộng chìm đầu non
Còn gì dưới bóng hoàng hôn
Cho thôi lởn vởn, chập chờn tháng năm
Ráng tàn hướng vọng xa xăm
Và rồi chỉ có âm thầm bước chân
Còn gì dưới bóng hoàng hôn
Không dài trăn trở, bâng khuâng, nghẹn ngào
Ngẫm đời lắm cảnh lao đao
Đến khi bạc trắng biết nào ấm êm
Còn gì dưới bóng hoàng hôn
Giúp phôi pha loãng hận hờn bão giông
Bất chợt đến, phủ ngập đồng
Bật cao lượn sóng, dập lên mảnh thuyền...
Để rồi canh cánh nỗi niềm
Hoài ai, thương nhớ con đường ngày xưa
Thong dong sớm tối chiều trưa
Bước chân dưới ngọn thoảng lùa du dương
Giờ đây lặng ngắm hàn sương
Đêm đêm kết đọng, gợi buồn vu vơ
Cành nghiêng gió lảy vật vờ
Lan man dĩ vãng, thẫn thờ mây trôi.
29/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Thi sĩ
Tác giả
HỠI CHÀNG THI SĨ ĐA BUỒN
Hỡi chàng thi sĩ đa buồn
Sao anh ngồi cạnh ven đường ngẩn ngơ
Đâu rồi lai láng vần thơ
Đâu rồi năm tháng vịn sờ gió trăng?
Thì ra chiếc bóng của nàng
Từ trong sâu thẳm mơ màng của ta
Hôm nay thỏ thẻ ngân nga
Những lời han hỏi đậm đà mến thương…
Bởi em nào phải tuyết sương
Cũng không phận cánh ngàn phương giữa trời
Chỉ màn ảo ảnh mà thôi
Biến tan, tan biến và rồi vẫn đây…
Vậy thì nàng hãy xòe tay
Để ta nhè nhẹ nắm ai một lần
Cho niềm dào dạt lâng lâng
Quên đi trĩu nặng gót chân hướng về…
Chàng ơi! Cõi lộng trăng thề
Nay tròn, mai khuyết, chẳng hề y nguyên
Biển cuộc đời lúc lặng yên
Cũng khi giông gió, ngả nghiêng sóng cồn…
Ta nàng hai mảnh linh hồn
Gặp nhau dưới ánh hoàng hôn tím sầu
Sẻ chia tâm sự đôi câu
Rồi giây phút nữa nàng vào, riêng ta
Cô đơn dõi mắt chiều tà
Nhớ thương, thương nhớ xót xa não nề
Âm thầm lặng lẽ bước đi
Tìm trong diệu vợi chút gì ngày xưa.
30/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Thi sĩ
Tác giả
DAY DỨT (2)
Lặng lẽ thời gian thấm thoắt nhanh
Vầng trăng nửa khuyết tự bao lần
Đêm đêm gió rít như than thở
Kẻ ở người đi, cảnh dở dang...
Anh đến làm chi để nhớ thương
Nụ hôn trao tặng giữa đêm trường
Khiến em nhớ mãi, hồn đau đáu
Xa vắng anh rồi, lệ với sương
Tháng năm vời vợi dõi trông hoài
Thăm thẳm mịt mờ cuối nẻo mây
Trên má dấu yêu còn đọng mãi
Để lòng lưu luyến bóng hình ai
Sao chẳng tìm em vậy hỡi anh
Một lần rồi lẩn khuất vầng xanh
Cho tim buồn bã, mang vương vấn
Khắc khoải, âu sầu, giọt nhỏ canh?...
Thuở ấy em ơi! Nghịch cảnh đời
Khiến tình hé nhụy chợt chơi vơi
Niềm thương, nỗi nhớ em ôm ấp
Lặn lội tìm anh để tỏ lời…
Đôi mình héo hắt, nén hờn đau
Anh trở về quê, để lại sầu
Lận đận, thăng trầm trên biển sóng
Tan dần, phai nhạt, mất tình sâu
Hà ơi! Năm tháng dưới hoàng hôn
Day dứt lòng anh ghịt níu hồn
Sao nỡ đoạn đành không trở lại
Trọn đời vĩnh biệt cánh hoa thơm.
01/11/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Thi sĩ
Tác giả
ĐÔI MẮT VÀ NIỀM RAY RỨT
Đôi mắt ửng sầu thả giọt rơi
Đăm đăm nhìn thẳng hướng vào tôi
Giống như căm hận hay hờn trách
Kẻ khảy đàn ngân một sớm…rồi...
Ngoảnh mặt âm thầm thẳng bước chân
Trọn đời khuất bóng tận xa xăm
Để hoài lặng lẽ theo ngày tháng
Thương nhớ bầm gan, tím ruột nàng
Này dáng oai hùng dong dỏng cao
Kia đôi lóng lánh tợ vì sao
Nọ cười thân thiện gieo ngàn cảm
Đó nhẹ từng câu mật ngọt ngào…
Đã khiến lòng ai nỗi vấn vương
Đến khi người ấy vó buông cương
Chân trời mờ mịt nào quay gót
Bỏ lại thời gian khúc nhạc buồn!
Phải vậy không em, phải vậy không
Mà như tiềm ẩn giữa bên trong
Sắc thu sậm tím màu nhân ảnh
Giây phút tìm quên rải xuống dòng?
Em ơi! Kẻ ấy chính là tôi
Một thuở năm xưa dưới ánh trời
Nửa bướm, nửa người bay lởn vởn
Vườn xanh, suối biếc…để phai phôi
Cảnh đời cát bụi với phong ba
Canh cánh niềm đau bởi nguyệt tà
Khắc khoải, võ vàng không thể chịu
Vô tình ghé bến đậu rồi xa.
1/11/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)