Đoản Truyện Hoàn NGHIỆT DUYÊN TRONG HŨ CỐT

Chương 10
Mặt trời đã bỏ quên khu đất ấy. Cỏ dại ngút ngàn, những bụi chuối hoang dã vươn mình như móng vuốt gầy guộc. Ngôi nhà Nghị đổ nát, vôi vữa tróc lở, mái ngói thủng lỗ chỗ, mục rỗng như một xác chết cũ. Thời gian nuốt chửng mọi thứ, trừ một câu chuyện.

Dân làng Quê vẫn không ngừng kể. Kể về một bóng hình. Một thanh niên. Anh ta đứng dưới gốc bưởi già xù xì, cành lá trơ trụi quanh năm không kết trái. Cây bưởi mọc lệch, cong queo, như một bộ xương xám xịt, gân guốc giữa hoang tàn.

Lũ trẻ chăn trâu ngang qua, ánh mắt vô thức dừng lại. Một chàng trai, áo trắng bạc màu, đứng lặng yên như tạc. Gió lùa, cành bưởi xao động, tà áo anh ta khẽ rung. Chúng dụi mắt, bóng hình vẫn nguyên. Chúng thì thầm, rồi ba chân bốn cẳng chạy mất.

Ông Sáu, người đàn ông gầy guộc, tóc bạc phơ, ngồi trên thềm nhà nứt nẻ, đôi mắt đục mờ nhìn xa xăm. Câu chuyện này đã bám rễ vào ông, từ đời cha truyền đời con, giờ đây, cháu chắt ông cũng thì thầm kể lại. Gốc bưởi ấy, nằm sát con sông Đáy. Mỗi chiều, sương mù từ sông cuộn lên đặc quánh, nuốt chửng mọi vật, chỉ trừ bóng hình kia.

Ông Sáu nhớ lại. Lão làng đôi khi gan dạ hơn lũ trẻ, lén lút tiếp cận. Họ muốn xác thực, muốn xua tan. Nhưng mỗi khi bước chân chạm ngưỡng vô hình, bóng hình mờ ảo kia liền tan biến. Để lại duy nhất một hũ sành đen bóng, nằm im lìm dưới gốc bưởi. Không ai dám động vào.

Một chiều mưa phùn, gió bấc rít buốt da. Ông Sáu hạ quyết tâm. Ông khoác tấm áo tơi cũ kỹ, lầm lũi men theo con đường mòn đã gần như bị dây leo nuốt chửng. Tiếng mưa rơi lộp độp trên lá, âm thanh duy nhất xé toạc sự tĩnh mịch bao năm.

Ông Sáu bước, chậm rãi. Mỗi bước chân nặng trĩu chất chứa bi kịch của một đời người. Mùi đất ẩm xộc lên, mùi rêu phong, mùi mục ruỗng của một quá khứ không ngủ yên. Ông thấy cây bưởi. Thấy bóng người. Rõ ràng hơn bất cứ lần nào.

Anh ta trẻ lắm. Khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt vô hồn ghim chặt vào dòng sông. Môi mấp máy, như gọi tên ai đó xa xôi, hay đang nguyện cầu một điều không tưởng. Chiếc áo trắng ướt sũng, dán chặt vào thân hình gầy gò, phơi bày từng đường xương sườn.

Ông Sáu khựng lại. Không tiến thêm. Đôi chân ông bám chặt xuống đất, như mọc rễ, chống lại một lực vô hình. Một nỗi kinh hoàng không tên bóp nghẹt lồng ngực ông. Không phải nỗi sợ ma quỷ hù dọa, mà là cái lạnh lẽo thấu xương của một sự thật, một sự giam cầm vĩnh cửu.

Bóng hình kia không tan biến. Anh ta vẫn đứng đó, bất di bất dịch. Lần này, ánh mắt trống rỗng của anh ta chầm chậm quay về phía ông Sáu. Một cái nhìn không sự sống, nhưng lại nặng nề hơn cả cái chết, ghim thẳng vào tâm can ông.

Ông Sáu chớp mắt. Lần thứ hai, lần thứ ba. Bóng hình mờ dần, như sương khói, như một giấc mộng giữa ban ngày, rồi tan biến vào hư vô. Chỉ còn lại. Dưới gốc bưởi già, hũ sành đen. Phía trên miệng hũ, mái tóc đen tuyền, óng ả, cuộn chặt như một búi rắn. Tóc. Đầy ắp, tràn ra. Gió thổi, những sợi tóc mỏng manh bay nhẹ, rồi lại cuộn vào nhau, như một sinh vật sống đang thở. Từng sợi dây, xiềng xích.

Vinh. Cái tên ấy bật lên trong đầu ông Sáu. Vinh, người thanh niên từng về đây, đào bới quá khứ, truy tìm câu trả lời. Anh đã tìm thấy. Và phải trả một cái giá kinh hoàng.

Lụa. Cô gái sông Đáy. Tên cô cũng hiện lên, nhẹ bẫng. Màn sương chiều từ sông cuộn lên, một làn hơi nước mỏng manh tựa dải lụa trắng, khẽ trôi qua gốc bưởi rồi tan vào lòng sông. Không một tiếng động, không một lời từ biệt. Lụa đã tự do. Linh hồn cô đã hòa vào dòng nước mát lành, trôi xuôi về miền vô định.

Nhưng Vinh thì không. Hận thù không buông tha anh. Nó cuộn tròn, đặc quánh, bám víu vào từng sợi tóc, từng hạt bụi, từng hơi thở cuối cùng. Một cấm cố vĩnh viễn.

Ông Sáu dõi nhìn hũ sành, nhìn búi tóc đen lay động nhẹ trong gió. Một câu hỏi như đinh đóng vào óc ông: Cái giá của sự im lặng, của những hành động mù quáng, của một dòng họ tham lam, liệu có thật sự kết thúc ở đây? Hay đây chỉ là một vòng lặp nghiệt ngã, không lối thoát?

Ông Sáu thấu. Tội lỗi của tổ tiên không phải thứ có thể rửa sạch bằng nước mắt, hay trả giá bằng một mạng người. Nó bám rễ, sâu hơn cả đất, bền hơn cả đá, ăn vào tận xương tủy.

Hận thù. Nó vĩnh hằng. Nó luân hồi. Từ đời này sang đời khác, nó siết chặt. Vinh là nạn nhân cuối cùng, nhưng ai dám chắc? Khu đất này, cây bưởi này, hũ sành này – chúng sẽ còn đó. Hàng trăm năm, ngàn năm nữa. Đứng lặng câm, chứng kiến nỗi đau cấm cố, vĩnh viễn không thể siêu thoát.
 
Back
Top