Đồng nhân Dị giới Nghịch Thiên Linh Đế

QuânVôƯu(Quân)

Vũ Mặc(Cơn Mưa Trong Đêm)
Tác giả
Tham gia
26/12/25
Chủ đề
10
Bài viết
154
Được Like
342
Điểm
63
NGHỊCH THIÊN LINH ĐẾ
*** Thập Tam Xích ***

file_000000009fac7209aff3d77081b1d0ab.png

Thể loại: huyền huyễn - dị giới - Đồng Nhân - Tiên Hiệp - kỳ ảo
Tác giả : Vũ Mặc
Rating: 9+
Đồng Nhân: 12 Nữ Thần (Dị Bản Không Sắc)


Lời dẫn

Định mệnh đã xoay vần,kẻ nắm giữ "Nghịch Thiên" đã tỉnh giấc, và danh hiệu "Phế vật vô sắc" của Lão Lâm, từ đêm nay, sẽ trở thành nỗi khiếp sợ bao trùm cả Học viện Thiên Hà!

Cmt hội ý

Thread 'Những mảnh ký ức rời rạc của tôi' https://forum.aatruyen.net/threads/nhung-manh-ky-uc-roi-rac-cua-toi.1493/
 
Sửa lần cuối:
Chương 01: Lão Già Xấu Số

file_000000001fec71fdb85befae192b0a5e.png

Bíp bíp bíp ~

Tiếng còi xe tải dội vào cửa kính, rít lên những âm thanh chói tai, đâm xuyên qua màn sương mù của giấc ngủ chập chờn.

Lão Trần giật mình, cái thân hình gầy gò như bộ xương khô bọc da nảy lên trên chiếc sô pha cũ.

Lão thở dốc, đưa bàn tay run rẩy quệt vệt mồ hôi rịn ra trên trán.

Lão vừa mới chợp mắt được đâu đó mươi mười lăm phút sau một đêm dài thức trắng.

Người già thường khó ngủ, nhưng với lão Trần, bóng đêm không chỉ là sự thiếu vắng ánh sáng, mà là một sàn diễn cho những suy nghĩ miên man.

Lão hay nằm gác tay lên trán, nhìn trân trân vào cái bóng của chiếc quạt trần đang quay lờ đờ, rồi nghĩ về những chuyện mà lão cho là "trọng đại".

Bà hàng xóm nhiều chuyện, miệng nhanh hơn não, mỗi lần thấy lão ngồi thẫn thờ trước hiên đều bĩu môi:

"Ông Trần lại diễn vai triết gia đấy à? Nghĩ mấy cái chuyện vụn vặt ấy làm gì cho mau chết!".

Vụn vặt ư? Có lẽ thế.

Lão nghĩ về việc tại sao con kiến lại bò theo đường thẳng, hay tại sao hồi 20 tuổi lão lại không dũng cảm nắm tay cô gái làng bên để rồi giờ đây, ở cái tuổi 80, lão lại ngồi đây rít một điếu thuốc lào rồi thở dài: "Giá như...".

Tết đến, người ta quây quần, đèn hoa rực rỡ, tiếng con trẻ cười đùa vang vọng từ nhà hàng xóm như những mũi kim đâm vào tim lão.

Lão cô đơn, một cái cô đơn nguyên chất không pha tạp.

Căn phòng tối của lão lặng ngắt, đến nỗi lão có thể nghe rõ tiếng hơi thở khò khè của chính mình, nghe được cả tiếng tim đập "nhịp đực nhịp cái' như một cỗ máy hết xí quách.

Lão...Thèm một nụ cười của con cháu lắm chứ! Thèm cái cảm giác có đứa trẻ nào đó chạy lại ôm chân gọi "Ông ơi" đến cháy lòng.

Nhưng rồi thì sao? Ai quan tâm đến một lão già lẩm cẩm, sống mòn mỏi trong góc tối này?

Thời gian đối với lão giờ đây giống như một thứ rất vô nghĩa, nó cứ trôi, trôi mãi,trôi mãi cho đến khi ranh giới giữa ngày và đêm, giữa sống và chết cũng dần mờ nhạt.

Lão Trần liếc nhìn đống giấy lộn vứt lung tung ở góc phòng. Đó là những bản vẽ dở dang, những dự định "thay đổi thế giới" thời trẻ giờ chỉ còn là mồi cho gián nhấm.

Cạch! Cạch!

Lão đứng dậy, tiến về phía chiếc tivi màu cũ kỹ đã gắn bó với lão ngót nghét 30 năm.

Nó là một "lão chiến binh" thực thụ, vỏ nhựa đã ố vàng, màn hình lấm tấm những vết mốc. Mỗi lần muốn nó hoạt động, lão phải tung ra "tuyệt kỹ" vỗ bành bạch vào hông nó.

"Này anh bạn à! Đừng có đi sớm vậy chứ!!! Tôi còn chưa thấy thằng Tiêu Viêm nó cưới vợ mà!"

Lão vừa vỗ vừa lầm bầm.

Gần đây, lão nghe mấy đứa "trẻ ranh" trong xóm kháo nhau về một cái thể loại gọi là "Tiên hiệp".

Tụi nó kể về Tiêu Viêm, Hàn Lập, Vương Lâm... những cái tên nghe rất là ngưu bức. Nào là chưởng bay núi sông, nào là tay không bắt lửa mà không bị nướng chín.

Lão nghe mà thấy lạ lẫm vô cùng. Trong thế giới của lão, đốt bếp than còn suýt bỏng tay, lấy đâu ra cái thứ hỏa diễm đỏ rực không thiêu chết người?

Tò mò, lão cũng lân la tìm xem,ban đầu, lão thấy nó lòe loẹt, chưởng ra rồng ra phượng trông cứ như tuồng chèo cải lương.

Nhưng xem dần rồi nghiện,có những đêm, lão đứng bật dậy khỏi ghế, tay múa chân quay theo nhịp phim, miệng hô: "Hỏa Liên! Chết đi!".

Mấy lúc ngồi luyện công theo nhân vật, lão thấy mình trẻ ra hẳn, cảm giác như trong đầu có hàng ngàn bí kíp cổ xưa đang xoay chuyển.

Hôm nay cũng vậy, lão đang "chill" hết mức.

Trên màn hình, nhân vật chính đang đứng trên đỉnh núi, tóc bay phấp phới, chuẩn bị độ kiếp. Lão Trần ở dưới cũng hăng máu, lão trèo hẳn lên cái ghế đẩu, hai tay giơ cao định làm động tác "hứng lấy lôi kiếp".

Phía trên đầu lão, chiếc đèn trần cũ kỹ đột nhiên lắc lư dữ dội.

Oành! Xoảng!

Một tia điện xanh lè từ cái ổ cắm hở mạch xẹt ra, cộng thêm sức nặng của lão già , làm cái ghế gãy rụp.

Lão Trần ngã ngửa, đầu đập vào cạnh bàn tivi, trong khi chiếc đèn trần rớt thẳng xuống ngực.

"Đăng xuất!"

Đó là ý nghĩ cuối cùng của lão trước khi màn đêm bao trùm.

Đến lúc chết lão còn chưa kịp "load" được là mình vừa bị "lôi kiếp" thật đánh trúng hay là do cái nhà này quá nát.
---
"Giết hắn đi! Tên đại ma đầu!"

"Giết hắn đi! Đồ táng tận lương tâm, lừa thầy phản bạn!"

Tiếng chửi bới vang lên như sấm dậy bên tai khiến lão Trần choàng tỉnh.

Lão định mở mắt nhưng ánh nắng gắt gao chiếu thẳng vào khiến giác mạc cay xè.

Mất một lúc lâu, lão mới ti hí mắt nhìn ra được.

"Quái lạ... sao người mình nhẹ thế này?"

Lão thầm nghĩ,nhưng niềm vui ngắn chẳng được bao lâu, thì lão nhận ra mình đang bị... treo lơ lửng trên tường thành.

Xung quanh lão là hàng vạn người, ai nấy mặt mày hằm hằm sát khí.

Họ không cầm hoa,cũngkhông cầm cờ, mà cầm... cà chua thối, trứng ung và rau cải héo.

Bộp!

Một quả trứng thối hạ cánh ngay giữa trán lão, mùi nồng nặc bốc lên.

Lão nhìn xuống dưới chân và tí nữa thì "bay màu" thêm lần nữa.

Phía dưới là một rừng gươm chi chít, lưỡi nào lưỡi nấy sắc lẹm, điện xẹt "xèo xèo" xung quanh như muốn nướng chín bất cứ thứ gì rơi xuống.

Phía trên, sợi dây thừng đang giữ mạng lão phát ra tiếng "roét... roét...".

Một tên tướng quân mặt sẹo đang cầm con dao cùn, từ từ cứa vào sợi dây với vẻ mặt đầy biến thái.

"Đừng... mọe nó đừng có cắt!"

Lão Trần gào lên, giọng run run.

"Có gì từ từ nói, anh trai ơi! Tôi là người xuyên không! Tôi là người lương thiện! Tôi chưa kịp làm ma đầu mà!"

Tên tướng quân nhếch mép, nhổ một bãi nước bọt: " Tên Ma đầu ác bá , ngươi giết người không ghê tay, giờ lại giả điên? Đi xuống mà giải thích với Diêm Vương!"

Phựt!

Sợi dây đứt hẳn,thân thể lão nhẹ bẫng rơi xuống. Cảm giác bị hàng vạn lưỡi gươm xuyên qua nó không đau như lão tưởng, hoặc có lẽ cái cú ngã đập đầu ở kiếp trước đã làm dây thần kinh của lão tê liệt rồi.

Lão chỉ cảm thấy một sự minh bạch cuối cùng:

"Hóa ra, làm ma đầu cũng chẳng sướng ích gì!"
 
Sửa lần cuối:
Chương 02: Hàn Tiểu Sơn

Bóng đêm lại tan biến.

Lão Trần lại mở mắt.


Lần này, lão thấy mình đang... lơ lửng giữa vách đá cheo leo.

Tay lão đang bám víu vào một nhành cây héo úa, phía dưới là vực sâu vạn trượng, mây mù bao phủ.

"Cái quái gì đây? 9981 kiểu chết hả? Thằng cha đạo diễn nào mà ác đức vậy?"

Lão gào lên trong tuyệt vọng.

Đúng lúc đó, một luồng ký ức lạ lẫm cuồn cuộn đổ vào đại não.

Lão thấy mình là một thiếu niên 13 tuổi tên Hàn Tiểu Sơn, thiếu gia nhà họ Hàn ở một nơi gọi là Linh Giới.

Cha mất tích, mẹ con nương tựa nhau trong biệt phủ. Cuộc sống đang êm đềm thì cái tính "ngu ngơ" trỗi dậy.

Vài ngày trước, Tiểu Sơn đi chợ đen, mua được cuốn "Đế Kinh" rách nát với giá cắt cổ.

Trang đầu cuốn kinh viết mấy chữ to tướng, rồng bay phượng múa:

"MUỐN THÀNH ĐẠO PHẢI TỰ CUNG, MUỐN THÀNH TIÊN PHẢI NHẢY VỰC".

Thằng bé ngây thơ tin sái cổ.

Nó nghĩ "tự cung" thì đau quá, nên chọn phương án 2 cho nó nhanh.

Thế là nó leo lên đây nhảy thật.

Lão Trần (giờ là Hàn Tiểu Sơn) thở dài ngao ngán:

"Xuyên không rồi... mà lại trúng cái kịch bản cẩu huyết máu chó này. Nhảy vực để thành tiên? Tiên sư đứa nào viết sách!"

[ĐINH! Kết nối thành công. Dung hợp 1%... 30%... 100%. Chúc mừng ký chủ mở ra Thiên Thư thành công!]

Một âm thanh máy móc vang lên trong đầu lão, nghe vừa lạnh lùng vừa có chút gì đó... khinh khỉnh.

"Thiên Thư? Là cái quái gì? Giống như Google ấy hả?"

Lão hỏi thầm trong đầu.

[Có thể nói là thế, nhưng ta thông minh hơn cái thứ công cụ tìm kiếm rẻ tiền đó nhiều.]

Giọng nói đáp lại đầy kiêu ngạo.

" Không phải cũng chỉ là công cụ thôi sao?"

Lão Trần vốn cái tính khó ưa nên nói.

[ TA THÔNG MINH HƠN!!!]
[Chỉ có ngươi không biết hỏi ,không có ta không biết trả lời]

"Ồ! Hiểu rồi. Vậy Thiên Thư đại nhân cho tôi hỏi, đây chính xác là chỗ nào?"

[Việt Nam Linh Giới - Vách Đá Trường Sơn, Khu Vực Phía Nam. Một nơi lý tưởng để đầu thai lần nữa.]

Lão Trần nóng mặt: "Bớt đùa đi! Tình trạng của tôi bây giờ thế nào?"
[Tình trạng ký chủ: quét thành công:
+ Tu vi: Bằng không.
+ Thể chất: Phế vật.
+ Trí tuệ: Có dấu hiệu lẩm cẩm của tuổi già.
+ Nhận xét chung: Phế vãi chưởng! Mời ký chủ thả tay chết cho rồi, đừng làm phiền ta tìm chủ nhân mới.]

Lão Trần suýt chút nữa thì buông tay thật vì tăng xông máu:

"Thiên Thư! Ta hỏi thật, từ lúc bắt đầu làm hệ thống đến giờ, có ai bảo muốn đấm chết ngươi chưa hả???"
 
Sửa lần cuối:
Chương 03: Ấm Áp

"Tiểu Sơn! Tiểu Sơn ơi!"

"Thiếu gia! Người ở đâu? Thiếu gia ơi!"

Tiếng hô hoán, tiếng la thất thanh vang vọng khắp đỉnh núi Trường Sơn, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của đại ngàn.

Tiếng chân người chạy rầm rầm, tiếng giáp sắt va chạm lách cách tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn khiến lão Trần đang bám trên vách đá phải nheo mắt lại.

"Ê! Thiên Thư, mày có nghe thấy tiếng gì không? Sao tao nghe như tụi nó đang gọi tên tao ấy nhỉ?"

Lão Trần lẩm bẩm trong đầu, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.

[Đề nghị ký chủ giữ thái độ tôn trọng, không nên khinh thường Thiên Thư bằng cách gọi 'mày'.]

Giọng nói máy móc vang lên, kèm theo một tiếng "tít" dài khó chịu.

[Quét thành công: Phía trên đỉnh vực có khoảng hơn một trăm người. Đa phần là hạ nhân của Hàn phủ và quan binh địa phương. Đi đầu là một người phụ nữ, nhịp tim đang ở mức 140 lần/phút, khả năng cao là mẫu thân của ký chủ.]

"Mẫu thân?...Ừ nhỉ... ta suýt quên mình đang mượn xác hoàn hồn, tự nhiên có thêm bà mẹ hờ luôn."

Lão Trần hít một hơi thật sâu, vận hết sức bình sinh của cái thân xác 13 tuổi, gào lên:

"Mẹ ơi! Ta ở đây! Cứu... à không, con ở đây!"

Lão dừng lại một chút để sửa lại cách xưng hô cho đúng "vở kịch".

Tiếng gào vừa dứt, phía trên đỉnh vực lập tức xôn xao. Một tiếng sau, sau bao nhiêu nỗ lực quăng dây, bắc thang và những tiếng hì hục của đám gia đinh, lão Trần cuối cùng cũng được kéo lên.

Vừa mới chạm lưng xuống bãi cỏ mềm, lão thở hồng hộc như cá bống mắc cạn, cảm giác như mình vừa đi dạo một vòng dưới âm phủ rồi bị đuổi về.

Chưa kịp định thần thì một bóng người thanh tú lao tới như một cơn lốc, ôm chầm lấy lão vào lòng.

"Tiểu Sơn! Con của mẹ! Con có sao không?"

Lão Trần sững người,trong đầu lão thầm cảm thán một câu: "Đù... đẹp quá!"

Người phụ nữ trước mặt tên là Diệu Phương,nàng sở hữu một nét đẹp thanh cao, thoát tục, đôi mắt phượng mày ngài, làn da trắng ngần như ngọc.

Lão thề, so với mấy cô ngôi sao hạng S hay hot girl thời thế kỷ 21 mà lão xem trên tivi, người trước mắt này còn rực rỡ hơn vạn lần.

Lần đầu tiên trong đời, một lão già cô độc 80 năm được một người đẹp ôm chặt đến thế, lão Trần bỗng thấy luống cuống.

Cái thân hình 13 tuổi cứng đờ như khúc gỗ, hai tay thả xuôi không biết để đâu, đành mặc cho "mẹ hờ" muốn xử trí ra sao thì làm.

Sau một hồi ôm ấp đến nghẹt thở, Diệu Phương mới buông lão ra, đôi mắt nàng đã đỏ hoe, nước mắt lăn dài:

- Sao con lại dại dột thế chứ? Có phải vì cái hôn ước với tiểu thư nhà họ Trần kia nên con mới định tự tử không? Nếu con không thích, mẹ sẽ qua đó hủy bỏ ngay lập tức, bất chấp bọn họ có nói gì đi nữa!

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của nàng, lòng lão Trần bỗng dưng nhói lên một cái.

Cái cảm giác có người lo lắng cho mình thật sự quá lạ lẫm và ấm áp.

Nhưng nhìn khuôn mặt xinh đẹp ở khoảng cách gần thế này, lão thấy không tự nhiên chút nào, đành lảng tránh ánh mắt nàng, lí nhí:

- Không... không phải tại hôn ước đâu mẹ ạ. Con... con chỉ là lỡ chân... à đúng rồi, con lỡ chân trượt vỏ chuối nên mới rớt xuống thôi.
Trên đường trở về Hàn phủ, lão Trần ngồi trong kiệu mà lòng bồn chồn không yên.

Lão sợ sự ấm áp này chỉ là một hình ảnh mơ ảo, một cú lừa của định mệnh.

Diệu Phương ngồi bên cạnh hỏi han đủ thứ, kiểm tra từ đầu đến chân xem lão có sứt mẻ chỗ nào không.

Lão căng cứng người "chịu trận", trả lời với giọng điệu lúng túng, vụng về.

Nhưng lạ thay, chính cái sự lúng túng đó lại khiến mọi người xung quanh, kể cả Diệu Phương, đều cho rằng lão vừa trải qua một cú sốc tâm lý nên mới "thay tính đổi nết".
 
Chương 04: Khởi Đầu " Tốt Đẹp"

Vừa về đến phòng, lão Trần lập tức nhảy lên giường, khóa trái cửa lại. Lão vơ lấy mấy cuốn sách tu luyện mà thằng nhóc Tiểu Sơn trước kia tích góp được, bày ra giường rồi gọi "Google" trong đầu mình.

"Thiên Thư! Kiểm tra giúp ta xem cái thân xác này có tiềm năng gì không. Biên soạn lại mấy cái khẩu quyết này cho dễ hiểu chút đi!"

[Đang quét toàn diện ký chủ...]
[Kết quả:
+ Kinh mạch: Phế.
+ Đạo cơ: Phế.
+ Đan điền: Phế.
+ Căn cốt: Phế.
+ Tư chất: Phế.
Tổng kết một chữ: PHẾ!]

Lão Trần chết trân tại chỗ. Lời thông báo của Thiên Thư chẳng khác nào một cú tát lật mặt vào cái ý chí đang nhen nhóm của lão.

Lão nhìn lên bức hình của thằng nhỏ Tiểu Sơn treo trên tường ,thằng bé đang mỉm cười, nhưng trong mắt lão lúc này, nụ cười đó hệt như đang giễu cợt: "Hehe, ông già, ta nhảy vực thoát nợ, giờ ông hưởng cái xác nát này đi nhé!".

"Móa nó chứ!"

Lão đập bàn.

"Không chỉ nhảy vực... mà thằng nhóc này còn dám tu luyện theo cái khẩu quyết lậu 'Đế Kinh' kia nữa. Mày đúng là thiên tài nghịch ngu, quán quân đầu thai hụt đấy nhóc con ạ!"

[Kiểm tra lại lần hai: Ký chủ thuộc loại phế phẩm không thể tái chế. Đề nghị ký chủ nên tập trung vào việc ăn ngon mặc đẹp để chờ ngày...]

"NÍN!!!"

Lão Trần hét lên một tiếng đau khổ.

Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Diệu Phương bước vào, thấy đứa con trai đang vò đầu bứt tóc trên giường, nàng lại thấy xót xa vô cùng.

Nàng cứ ngỡ con mình đang uất ức vì không thể tu luyện.

Vài ngày sau đó là chuỗi ngày cực hình đối với lão Trần.

Diệu Phương dẫn lão đi khắp nơi, tìm đủ mọi danh y, dược sư nổi tiếng nhất vùng Nam Trường Sơn.

Nhưng tất cả bọn họ sau khi bắt mạch xong đều lắc đầu, thở dài một kiểu: "Vô phương cứu chữa, kinh mạch đã nát, chỉ có thể làm người phàm suốt đời".

Lão Trần chán nản quay về. Làm người phàm cũng được, nhưng ở cái thế giới mà người ta có thể chưởng bay núi sông này, làm người phàm khác nào làm con kiến chờ người ta giẫm?

Thời gian trôi qua nhanh như một cái chớp mắt của người già.

Chỉ còn một tháng nữa là đến ngày Học viện Tinh Hà mở cửa đón tân sinh.

Đây là quy định của vùng phía Nam: mọi đứa trẻ đến tuổi 13 đều phải tham gia buổi kiểm tra đầu vào của học viện danh giá này.

Đó là cơ hội duy nhất để đổi đời, hoặc là bước lên mây xanh, hoặc là mãi mãi chìm dưới bùn đen.

Hàn Tiểu Sơn (lão Trần) ngồi bên cửa sổ, nhìn cái thiệp mời của học viện mà tâm trạng bức bối vô cùng.

Lão là thiếu gia nhà họ Hàn, nếu trong buổi kiểm tra tới mà hiện ra kết quả "Năm cái phế" của Thiên Thư, thì chẳng những lão nhục nhã, mà danh tiếng của Diệu Phương cũng sẽ bị bôi tro trát trấu.

"Thiên Thư..." Lão Trần trầm ngâm.

[Gì nữa? Muốn ta an ủi à? Ta không có chức năng đó.]

"Không, ta đang nghĩ... nếu ta không tu luyện được theo cách bình thường, vậy có cách nào 'gian lận' không?"

Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt già đời của lão Trần. Lão không phải là một thiếu niên 13 tuổi ngây thơ, lão là một lão già 80 tuổi từng trải, người đã xem đủ loại phim chưởng và hiểu rằng:

Trong thế giới này, kẻ mạnh chưa chắc thắng, nhưng kẻ biết "hack" thì chắc chắn sống dai.

[Đinh! kiểm tra thành công ,hệ thống xác định ký chủ đừng ảo tưởng xa vời]

" Mày ra đây ,lão solo với mày"
[Đinh ! bổn Thiên Thư không rảnh]

" Móa....khốn kiếp"
 
Back
Top