Và rồi, Na Na tỉnh dậy.
Bất ngờ, Na Na cảm thấy mình được nâng bổng lên khỏi mặt đường ướt nhẹp.
Kỳ lạ thật, cái lạnh ngắt của cơn mưa bỗng nhiên biến mất tiêu. Những hạt mưa rơi xuống da thịt Na Na không hề làm Na Na run rẩy nữa, mà êm ái và ấm áp như những giọt nước tắm ngày hè.
Mùi hương quen quen này... Na Na nhớ ra rồi. Đó là bác tổ trưởng hay đi qua xóm trọ, lúc nào cũng mặc bộ đồ thật cứng cáp.
Giọng bác vang lên ngay bên tai, ồm ồm nhưng ngân vang dịu dàng như một bài hát ru:
– Na Na! Mẹ cháu đâu rồi? Sao mẹ cháu lại để một đứa trẻ ngoan như thế này ra đường mưa một mình?
Na Na giật mình, vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, giọng luống cuống phân bua vì sợ bác hiểu nhầm mẹ yêu:
– Không có... Không phải mẹ ác đâu... Mẹ bệnh rồi, mẹ nằm nhà ho nhiều lắm... Mẹ dúi cho Na Na tiền bảo đi mua phở nè... Tại Na Na đói...
Mặt bác tổ trưởng tự nhiên mờ mờ đi. Nụ cười của bác nhòe ra rồi biến thành một màu trắng tinh, trắng hệt như ly sữa ấm mẹ vẫn hay pha cho Na Na mỗi sáng. Bàn tay to đùng của bác nhấc Na Na lên. Người Na Na nhẹ hiều, cứ bồng bềnh bồng bềnh giống như chiếc bóng bay bị đứt dây tuột khỏi tay Na Na vậy đó.
Tiếng mưa đổ ào ào ngoài kia tự dưng nhỏ hắt lại, nghe ùng ục ùng ục giống hệt lúc Na Na nín thở ngụp đầu vào thau nước tắm. Cái lạnh rét làm Na Na run cầm cập lúc nãy biến đâu mất tiêu rồi. Thích lắm nhé, có một làn hơi ấm ơi là ấm cứ chảy từ trên đầu xuống tận lồng ngực Na Na, y như lúc được mẹ dội gáo nước ấm đầu tiên sau khi đi mưa về.
Ngay giữa màn mưa tối thui, mấy vệt sáng màu vàng bắt đầu chảy ra. Nó đặc sánh và óng ánh hệt như dòng mật ong mẹ vẫn rót vào ly mỗi lần Na Na bị ho. Mấy vệt sáng ấy cứ chui tọt qua từng hạt nước mưa. Mưa xung quanh nhạt dần rồi mất tiêu luôn. Con đường hẻm, mái nhà, với cả bóng bác tổ trưởng cũng tan ra thành mấy dải sáng mềm thật mềm. Mấy dải sáng đó quấn lấy Na Na, ôm Na Na vào một chiếc chăn bông êm ơi là êm, ấm ngắt và im lìm hoàn toàn.
Và không gian xung quanh bỗng trở nên vô cùng êm ả. Đâu đó vang lên tiếng nhạc hòa tấu êm dịu, nhẹ hẫng như tiếng chuông gió...
Tít... tít...
Lâu lâu lại có vài tiếng kêu nho nhỏ, đều đặn vang lên bên tai. Nghe giống như tiếng một chiếc đồng hồ đồ chơi đang đếm nhịp. Nhưng Na Na không bận tâm đâu, vì Na Na đang thấy dễ chịu lắm.
Bác chưa bế Na Na về nhà ngay. Bác quay bước, bế Na Na đi thẳng trở lại quầy phở ban nãy. Bác thò tay vào túi, rút ra ngay một tờ tiền màu xanh dương đậm, tờ tiền lấp lánh và to đẹp hơn hẳn tờ màu hồng của mẹ.
Chỉ một tí sau, hai tô phở nóng hổi, thơm chảy nước miếng đã được đưa lên chiếc xe to đùng có mái che mưa của bác. Bác nhẹ nhàng đặt Na Na ngồi gọn lỏn vào chiếc ghế nệm êm như bông.
Na Na ngây thơ ngước nhìn chiếc xe lộng lẫy, khẽ hỏi bằng giọng ngập ngừng:
– Bác ơi, nhà Na Na cũng gần mà, đi bộ một tẹo là tới nơi rồi. Đường hẻm nhỏ hẹp lắm, Na Na sợ làm trầy xe của bác...
Bác bật cười xòa, tiếng cười ấm áp đến mức xua tan đi tất cả những nỗi sợ trong lòng Na Na:
– Cái đứa ngốc này, cháu là một công chúa nhỏ cơ mà, sao bác để cháu phải đi bộ dưới mưa được? Mấy vết xước xe thì có là gì đâu!
Na Na lắc đầu nguầy nguậy, vòng tay ôm chặt lấy cổ bác:
– Hè hè, vậy Na Na không lo nữa đâu...
Tít... tít...
Tiếng nhạc êm dịu lại ngân vang, hòa cùng những tiếng tít tít nhẹ hẫng kéo dài.
—-----------------------------------------
Trong căn phòng làm việc xám xịt ngập mùi thuốc lá và tiếng mưa rơi gõ bong bong trên mái tôn:
– Báo cáo tổ trưởng, con bé bị xe tông... Vết thương quá nặng, đã tử vong trên đường đưa đi cấp cứu rồi ạ.
Lão lắc đầu, ánh mắt lộ rõ sự mệt mỏi và phiền phức. Cái xóm trọ lao động nghèo này lúc nào cũng chỉ toàn chuyện rắc rối. Giọng lão trầm đục, dằn từng tiếng khô khốc:
– Còn con mẹ nó đâu?
Cậu nhân viên luống cuống lật giở từng tờ báo cáo, lí nhí đáp:
– Người mẹ... làm gái bán hoa, đang bị viêm phổi nặng lắm ạ. Lúc nghe báo tin con gái chết thì khóc dữ lắm, ho ra cả máu rồi ngất xỉu, hiện đang được các bác sĩ cấp cứu.
Cơ mặt lão giật giật liên hồi. Trong đầu lão bất giác hiện lên khuôn mặt của thằng con trai hoang đàng đã mất tích nhiều năm, thằng Đức Nhân.
Lão nghiến răng rủa một tiếng cay đắng:
– Thằng nghiệt súc, chết ở đâu rồi còn để lại cái sản phẩm này cho tao dọn...
Cậu nhân viên rụt rè ngẩng lên, giọng ngập ngừng:
– Vậy ề hồ sơ nạn nhân Nguyễn Thị Hồng Nga, 7 tuổi, bên pháp y cần đại diện gia đình ký giấy nhận dạng và nhận bàn giao. Giờ ai đứng tên ạ?
Lão đưa tay bóp chặt lấy trán, nhắm mắt lại rồi thở ra một hơi dài thút thít, giọng khàn đi:
– Tao. Nguyễn Hồng Nhật... ông nội nó.