Tiên hiệp Ly Hạ

Longtử(ám)

Tác giả
Tham gia
16/9/25
Chủ đề
4
Bài viết
22
Được Like
97
Điểm
13
Tác Phẩm : LY HẠ
ly ha.jpg

Tác Giả : Ám
Thể loại: Tu Tiên
Hạn chế: 16+

Mô Tả Truyện

Ngày ấy, cậu mới năm tuổi, tiếng cười còn trong như nước suối đầu nguồn. Người đời gọi cậu là đứa trẻ sinh dưới sao lạ, thiên phú như ngọn lửa ẩn trong tro tàn.
Rồi một hôm mây đen ập xuống, gió lạ tràn về, cả sân nhà nhuộm máu. Người thân ngã xuống như lá cuối thu, chẳng ai kịp hiểu vì sao.
Từ đó, bên tro tàn cũ, chỉ còn một đứa trẻ ôm kiếm đứng lặng, mắt nhìn thẳng lên trời cao, trong ánh nhìn ấy vừa có lệ vừa có lửa hận.


Góc Thảo Luận

Thread 'Nấc Thang Thiên Đường' https://forum.aatruyen.net/threads/nac-thang-thien-uong.1422/
 
Sửa lần cuối:
Chương 1: Đã Từng Có Nụ Cười Đẹp Đến Vậy

Trời chưa sáng hẳn, sương còn giăng như tơ trên những dãy núi xa, đại lục Cửu Tiêu vẫn tĩnh lặng như một giấc ngủ ngàn năm. Ở góc phía nam của đại lục ấy, có một vùng nhân gian rộng mênh mông nhưng heo hút. Linh khí nơi đây thưa thớt, rải rác như hạt sương rơi xuống đất khô. Trải qua vô tận tuế nguyệt, vùng đất này tự hình thành một thế giới riêng, có luật lệ, có quy củ, có đường tu luyện riêng biệt. Nhưng chính sự cằn cỗi của linh khí đã khiến con đường ấy trở thành giấc mơ xa vời. Người trong vùng vẫn tu hành, vẫn tìm cách vượt giới hạn, nhưng suốt trăm ngàn năm chỉ có lác đác vài kẻ chạm được tới ngưỡng cửa tối cao, rồi cũng biến mất như gió qua đồng.

Giữa khung cảnh tưởng chừng bất động ấy, vẫn có những nơi giữ được uy danh. Ở trung tâm vùng nhân gian, ẩn trong dãy núi chập chùng, có một thành trì cổ kính là nơi đặt gốc rễ của Tiêu gia. Đây là gia tộc đứng đầu nhân gian, truyền thừa lâu đời, uy danh vang xa khắp bốn phương. Tường thành xây bằng đá xanh, cao vút, trên vách còn dấu tích những trận chiến xưa. Bên trong thành, đường lát đá rộng, cây cổ thụ hai bên sum suê, rễ ăn sâu xuống lòng đất, như chính dòng máu lâu đời của gia tộc này.

Trong phủ Tiêu gia, khí chất trang nghiêm phảng phất khắp nơi. Khi mặt trời còn chưa ló dạng, tiếng chuông đồng đã ngân vang, nhắc nhở con cháu phải thức dậy luyện công, tiếp nối truyền thống tổ tiên. Người ngoài nghe tới Tiêu gia là nghĩ ngay tới kỷ luật sắt, tới thiên kiêu xuất chúng, tới một gia tộc mà tên tuổi như cột mốc trong nhân gian này.

Chủ nhân hiện tại của Tiêu gia là Tiêu Viễn, một nam tử uy nghiêm, khí độ như núi, ánh mắt tựa kiếm. Ông nổi danh là người nghiêm khắc với bản thân và với con cháu. Một lời của ông có thể khiến hàng chục đệ tử nín thở, cúi đầu. Ông vừa là trụ cột, vừa là chuẩn mực mà mọi người hướng tới.

Bên cạnh Tiêu Viễn là Lâm Nguyệt, nàng là phu nhân của ông. Nàng là một nữ tử dịu dàng mà cứng cỏi, ánh mắt chan chứa yêu thương nhưng quyết đoán. Từ khi về làm dâu Tiêu gia, nàng đã trở thành chiếc cầu nối mềm mại giữa sự nghiêm khắc của gia tộc và hơi thở nhân hậu cho con cháu. Trong mắt nàng, con mình có làm gì cũng đúng; điều này nhiều lần khiến nàng và Tiêu Viễn sảy ra tranh luận, nhưng tình cảm giữa họ vẫn nồng hậu như xưa, như hai vì sao tách biệt mà cùng soi một bầu trời.

Trong bối cảnh đó, một đứa trẻ ra đời. Nó chính là Tiêu Thần là con trưởng của Tiêu Viễn và Lâm Nguyệt, đứa trẻ được coi là niềm tự hào của cả tộc. Mới năm tuổi, Tiêu Thần đã bộc lộ thiên phú khiến ai nghe cũng phải giật mình, thậm chí gọi một tiếng “yêu nghiệt”. Cậu có thể nghe qua một câu pháp quyết liền nhớ, nhìn một chiêu thức liền hiểu, ngộ tính cao đến mức trưởng lão kỳ cựu cũng phải lắc đầu. Nhưng điều lạ lùng nhất là cậu lại chẳng mấy khi tu luyện. Suốt ngày chỉ thích rong chơi, bày trò nghịch ngợm, khiến cả phủ náo loạn. Vậy mà cảnh giới tu luyện trong người cậu cứ tự tăng lên từng ngày, như có một bàn tay vô hình nâng đỡ.

Tiêu Viễn nhìn con trai, trong lòng vừa tự hào vừa lo lắng. Ông sợ thiên phú ấy sẽ trở thành con dao hai lưỡi, sợ đứa bé không kìm được chính mình. Còn Lâm Nguyệt thì dịu dàng nhìn con, thấy ở cậu một sự sống mới mẻ mà mình chưa từng thấy trong Tiêu gia. Mỗi lần hai người nói chuyện, một người nghiêm nghị muốn rèn con như thép, một người lại muốn để con tự nhiên như nước. Hai luồng ý kiến ấy vừa mâu thuẫn vừa bổ sung, giữ cho Tiêu Thần được lớn lên trong cả kỷ luật lẫn tình thương.

Buổi sớm hôm đó, khi mặt trời còn chưa nhô khỏi rặng núi xa, sương sớm phủ trên mái ngói, gió nhẹ thổi qua vòm cây, làm rụng từng chùm lá như mưa xuân. Trong tiểu viện phía đông của phủ Tiêu gia, cảnh vật đẹp như tranh. Một hồ sen rộng nằm giữa sân, nước trong như ngọc, cá chép béo múp bơi lượn, hoa lá bên rào tỏa hương dìu dịu, khói bếp xa xa lẩn quẩn như mây sớm.

Trên bờ hồ, Tiêu Thần đang chơi một mình. Cậu bé cầm trong tay một chiếc diều giấy hình giao long do tự mình làm, buộc thêm đuôi bằng lá trúc, vừa chạy vừa kéo dây. Tiếng cười trong trẻo vang lên hòa vào tiếng chim sẻ gọi nhau trên nóc nhà, thành bản nhạc của tuổi thơ. Diều lướt vọt lên cao, quét ngang tán cây, làm đàn chim bay tán loạn. Mấy con bướm xanh cũng bị cuốn theo, lượn vòng quanh cậu như múa.

Đám hạ nhân quen cảnh này chỉ biết lắc đầu. Một người vừa cầm chổi vừa khẽ nói: “Tiểu thiếu gia lại bắt đầu rồi…” Người khác cười khổ, nhặt mấy cành trúc bị gãy rơi khắp sân. Tiếng bước chân, tiếng thở dài xen vào tiếng cười trẻ con, tạo thành một nhịp sống náo nhiệt mà hiếm nơi nào có.

Cách đó không xa, trong góc sân, mấy đứa trẻ cùng tuổi đang học pháp quyết sơ khai. Con trai của Đại trưởng lão là một cậu bé chăm chỉ, dáng dấp nghiêm trang giờ đang ngồi xếp bằng, hai tay kết ấn, cố gắng tụ khí. Mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt tập trung không dám xao lãng.

Bỗng cơn gió nhỏ do Tiêu Thần kéo diều bỗng mạnh lên như có linh tính. Dây diều căng lên, những dải lụa trang trí và lá trúc buộc ở đuôi bị hút vào nhau, xoắn thành một luồng khí xoáy nhỏ như một con rồng con đang bay lượn. Luồng khí quét qua sân, cuốn những hạt bụi, cánh hoa mộc, mấy chiếc lá vàng vào một điệu múa quay cuồng.

Lũ trẻ đang ngồi xếp bằng tụ khí bị luồng gió ấy tràn qua. Tóc tơ bồng bềnh, áo vạt tung bay, pháp quyết trong tay như bị gió hút đi. Âm thanh “vù vù” nhỏ nhưng dày đặc, như một cơn bão tí hon lọt vào sân tu luyện. Khí tức vừa mới tụ được trong cơ thể bọn chúng rối tung lên, có đứa hít phải mùi hương lạ từ hoa mộc mà nghẹn, có đứa run run mất ấn pháp, khuôn mặt tái đi vì sợ.

Con trai Đại trưởng lão là cậu bé nổi tiếng điềm đạm là người chịu ảnh hưởng mạnh nhất. Cậu mở choàng mắt, thấy trước mặt một chuỗi lá trúc xoay như lưỡi dao. Pháp quyết tan biến, khí tức vỡ vụn. Cậu giật mình bật dậy, trượt chân trên bậc đá bên hồ sen. Một tiếng “tõm” vang lên. Nước bắn cao thành từng tia sáng, hắt lên cành hoa sen đang nở, khiến mấy cánh hoa run rẩy rơi xuống.

Khi được kéo lên, cậu bé ướt như chuột lột, tóc dính chặt vào mặt, áo quần bết vào người. Gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, không rõ là vì lạnh hay vì xấu hổ. Nước nhỏ giọt xuống sân, hòa vào cánh hoa mộc như những hạt ngọc lăn tròn. Môi run run, hai mắt long lanh, rồi nức nở không kìm được, tức đến phát khóc, tiếng khóc lẫn trong tiếng gió như tiếng kèn trẻ con thổi sai nhịp.

Đám trẻ khác đứng thành hàng cứng đờ, có đứa che miệng, có đứa dợm như muốn cười, lại sợ bị người lớn mắng nên cố nén. Tiếng thở gấp, tiếng tim đập, tiếng nước nhỏ giọt nối nhau thành một khoảng lặng xôn xao.

Mấy hạ nhân gần đó vội vàng chạy tới. Người cầm khăn, người ôm áo khô, kẻ đỡ kẻ lau. Tiếng gọi í ới vang lên, chen chúc nhau như một dàn hợp xướng hỗn loạn. “Tiểu công tử! Cẩn thận kẻo lạnh!” ; “Ôi trời ơi, sao ra nông nỗi này!” – “Lau lau mau…”

Tiêu Thần dừng lại ở mép sân, dây diều vẫn trong tay. Cậu nghiêng đầu nhìn, đôi mắt trong veo lấp lánh ánh tinh nghịch, như đang xem một trò chơi thú vị. Khóe môi nhếch lên, lúm đồng tiền thấp thoáng. Cậu toan mở miệng nói gì đó, có lẽ để trêu hoặc dỗ, nhưng cuối cùng lại cười khúc khích. Tiếng cười trong trẻo ấy nhẹ như gió, phả vào cảnh tượng hỗn loạn như một mũi kim chọc vào bong bóng.

Rồi cậu bé quay người, chân nhỏ chạy loáng thoáng trên những phiến đá xanh, đuôi diều lượn theo sau như một vệt khói mỏng. Cậu bỏ lại sau lưng tiếng nước nhỏ, tiếng hạ nhân gọi, tiếng khóc nghẹn nghẹn đang cố nuốt xuống. Tiếng chân chạy của cậu hòa vào tiếng gió sớm, chỉ còn một vệt bóng nhỏ vụt ra phía cổng sân, để lại cả tiểu viện trong mùi hoa mộc ướt sương và một cơn náo động chưa kịp lắng.


Trên hành lang gỗ lim cao, mấy vị trưởng bối đã đứng từ trước, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Một trưởng lão râu bạc vuốt chòm râu, khẽ thở dài: “Tiểu tử này… trời sinh khác người.” Người bên cạnh gật gù: “Khác người thì khác thật, chỉ khổ cho con cháu ta thôi.” Cả hai nhìn nhau, ánh mắt vừa bất lực vừa dâng lên một niềm tự hào khó tả.

Lâm Nguyệt đứng bên lan can, khẽ nhìn xuống, nụ cười nhẹ như nước hồ. Ánh mắt bà đi theo từng chuyển động của con trai, vừa thương vừa lo. Ở một góc khác trong phủ, Tiêu Viễn đã nghe động tĩnh, khí tức lẫm liệt như sấm mùa hạ, nhưng ông không lên tiếng. Trong ánh mắt sâu thẳm của ông, có thứ gì đó phức tạp, như một con sóng còn đang ngủ dưới mặt hồ.

Cảnh tượng trong tiểu viện khi ấy như một bức tranh cổ động: tĩnh mà động, thơ mà náo. Một cậu bé năm tuổi giữa vườn hoa và hồ nước, giữa tiếng chim hót và gió nhẹ, tự mình biến nơi vốn nghiêm trang của gia tộc thành sân chơi riêng. Tiếng cười của cậu lan xa như chuông đồng, chạm vào đâu cũng bật lên âm thanh rộn rã.

Cơn gió nhỏ do Tiêu Thần kéo diều bỗng trở nên lạ lẫm. Lúc đầu chỉ là hơi gió sớm thổi qua lá, vậy mà khi lướt qua cành cây nó mang theo một làn ấm áp khác thường, như hơi thở của đất trời vừa thức dậy. Hương hoa mộc đậm hơn, ngọt hơn; từng cánh hoa rơi xuống sân cũng không còn héo rũ mà ánh lên những đốm sáng li ti, như có sương bạc phủ trên mặt đất.

Tiêu Thần đang chạy chợt khựng lại, bàn tay nhỏ xíu nắm dây diều tê tê. Một luồng khí ấm từ đâu đó chạy dọc sống lưng cậu, lan ra đầu ngón tay. Đôi mắt đen láy mở to, vô thức thở ra một hơi dài. Hơi thở ấy nhẹ như khói nhưng khi chạm xuống mặt hồ, cả hồ sen gợn sóng, rồi bỗng chốc sáng rực.

Những nụ sen còn khép kín đồng loạt bung cánh, phấn hoa bay lên như mưa sao, cá chép trong hồ không còn quẫy loạn mà nhảy lên như múa, thân cá phản chiếu linh quang long lanh. Ánh sáng xanh nhạt toả ra từ mặt nước, phản chiếu lên những bức tường phủ rêu, làm cả tiểu viện như mơ như thực.

Đám trẻ đang đứng cạnh im bặt, mắt tròn xoe, quên cả khóc. Con trai Đại trưởng lão, người vừa ướt sũng tức tưởi, cũng lặng im nhìn hồ nước biến hóa, môi hé ra mà không thốt được lời nào. Mấy hạ nhân ngơ ngác, trong lòng không biết là sợ hay mừng.

Trên hành lang gỗ, mấy vị trưởng lão đồng loạt nín thở. Một người lẩm bẩm: “Linh… linh khí? Ở nơi này sao có thể…” Người khác chỉ khẽ cười khổ: “Nó không hút linh khí… linh khí tự tìm đến nó.” Câu nói ấy như con dao nhỏ cứa vào sự bình tĩnh vốn có của họ. Trong mắt từng người hiện lên cả tự hào lẫn bất an, như đứng trước một dòng chảy không còn ngăn lại được.

Lâm Nguyệt đưa tay lên ngực, trái tim đập mạnh mà nụ cười vẫn dịu dàng. Tiêu Viễn đứng nơi góc tối, ánh mắt sâu thẳm như vực, trong đầu hiện ra vô số dự cảm. Ông nhìn đứa con trai của mình như nhìn một thanh kiếm chưa rèn, vừa sắc bén vừa nguy hiểm.

Còn Tiêu Thần thì chẳng hề hay biết mình vừa làm gì. Cậu nhìn hồ sen rực sáng, thích thú reo lên, cởi giày nhảy ùm xuống như vẫn thường làm, dậy lên bao nhiêu sóng gợn, làm đám cá chép linh quang cũng chạy theo như chơi đùa. Ánh sáng quanh hồ lay động theo từng chuyển động của cậu, như cả tiểu viện đang thở cùng đứa trẻ ấy.

Khoảnh khắc ấy, Tiêu gia như nín thở. Hoa rụng mà sáng, cá nhảy mà cười, trẻ con im lặng, người lớn im lặng, chỉ có một đứa trẻ năm tuổi ngâm mình giữa hồ sen, hồn nhiên cười như chẳng liên quan gì đến thiên hạ.
 
Chương 2: Khi hồ sen nổi gió

Buổi sớm ở Tiêu gia vốn yên như mọi ngày. Sương mỏng phủ kín vườn, gió nhẹ đưa hương sen từ hồ lớn phía sau viện vào tận hành lang đá. Đám tiểu nha hoàn đi qua, tay ôm giỏ lá sen, cười khúc khích. Chỉ có cậu chủ nhỏ là vẫn đang trèo lên hòn giả sơn, tay cầm khúc trúc giả làm kiếm, miệng hét “sát” như một vị tướng nhí.

“Tiêu Thần! Xuống ngay!” Lâm Nguyệt từ trong hành lang bước ra, mái tóc dài xõa theo gió, dáng mảnh khảnh nhưng ánh mắt nghiêm lại.

“Con đang đánh yêu thú, mẹ đừng gọi!”
Tiêu Thần cười khanh khách, hai chân dẫm trên đỉnh đá, áo trước lấm bùn, mái tóc đen rối tung.

Trên trời, một đàn hạc trắng bay ngang, tiếng cánh phách phách. Ánh nắng đầu ngày vỡ trên mặt hồ. Khi cậu bé vung khúc trúc một cái cuối cùng, cả hồ sen bỗng rung lên như có ai khuấy mạnh dưới đáy.

+ Bùm.
Mặt nước dội lên, từng cột nước trắng ngần phun ra, lá sen bị hất tung lộ ra tầng bùn sẫm. Gió chợt trở nên lạnh như chạm vào kim loại. Một làn linh quang xanh nhạt từ đáy hồ bốc lên, lúc đầu chỉ như sương, rồi dày đặc như mưa, tràn ra khắp vườn.

Đám nha hoàn bỏ giỏ, la hét chạy tán loạn. Lâm Nguyệt lao tới ôm lấy Tiêu Thần, tim đập dồn dập.
“Con… con làm gì vậy?”
Bà run giọng.

“Con… không biết.”
Cậu bé mím môi, mắt mở to, lần đầu tiên thấy cảnh tượng lạ kỳ ấy.

Linh quang bay lên cao, tỏa ra khắp chân trời. Hoa trong vườn nở rộ chỉ trong chớp mắt, lá cây chuyển sang màu ngọc bích, cá chép trong hồ nhảy lên thành vảy bạc. Người Tiêu gia từ các viện nhỏ đồng loạt đổ ra, có kẻ chỉ tay, có kẻ quỳ xuống như chứng kiến thần tích.

Ở xa hơn, trong thành nhỏ ven núi, dân thường ngẩng mặt nhìn về phía Tiêu gia. Từng luồng khí mát lành len vào phổi khiến ai nấy tinh thần phấn chấn lạ lùng. Tiếng xì xào lan khắp chợ: “Tiêu gia đang làm gì vậy?”
“Có phải tiên nhân hạ phàm không?”

Trên cao, mây mỏng tụ lại thành hình xoáy, từng đốm sáng nhỏ như sao rơi xuống theo luồng linh quang. Trong động phủ sâu dưới lòng núi, một ông già tóc bạc mở mắt, trong đồng tử hiện lên hình ảnh hồ sen đang tỏa sáng. Ở phía đông đại lục, một nữ tu áo xanh đang xếp bằng cũng khẽ nhíu mày khi luồng linh khí chạm vào thần thức mình.

“Lạ thật… vùng nhân gian cằn cỗi mà lại bạo động nguồn linh khí này?”
Giọng bà nhẹ như gió. Rồi bà lại nhắm mắt, phẩy tay. “Chỉ là một đốm sáng. Phái mấy đứa nhỏ xuống xem thôi.”

Từng nơi khác, từng cặp mắt già nua lóe lên, rồi khép lại. Chỉ một lệnh ngắn truyền đi:
- phái đệ tử xuống nhân gian điều tra.

Trong khi ấy, Tiêu Thần vẫn nằm trong vòng tay mẹ, mắt nhìn hồ sen đã bình yên trở lại, chỉ quanh đó nước vẫn dâng lên những gợn sáng. Cậu không biết vì sao những đốm sáng ấy lại quen thuộc, như đã từng chơi cùng mình trong giấc mơ.

“Con…” Cậu ngập ngừng, nhìn mẹ. “Có làm gì sai không?”

Lâm Nguyệt nắm chặt tay con, môi mím lại. Bà không trả lời, chỉ kéo cậu vào lòng. Trong mắt thoáng hiện một tia lo lắng không ai thấy.

Gió mang theo mùi sen tanh và mùi sắt lạnh của linh khí mới. Phía xa, những bóng áo trắng đang đáp xuống, nhẹ như mây, nhưng trong từng bước có thứ gì đó khiến đất cát dưới chân lún xuống.

Trưa hôm ấy, gió đã đổi. Làn hương sen vốn nhẹ mát giờ trộn với một thứ khô khốc, khiến da người nổi gai. Trên bầu trời, mấy đốm sáng lướt qua như sao băng, chỉ một chớp mắt đã đáp xuống con đường lát đá dẫn vào Tiêu gia.

Đó là bảy tám kẻ trẻ tuổi, áo trắng viền vàng, ngực đeo linh bài các tông môn thượng giới. Tóc buộc cao, mắt kiêu căng, mùi trầm hương theo từng bước. Đứa đi trước tầm mười bảy, mười tám, môi nhếch cười, trong tay cầm cuộn lụa: lệnh điều tra linh khí bất thường.

Dân làng tụ tập bên đường nhìn theo, ban đầu còn trầm trồ “tiên nhân hạ phàm”. Nhưng chỉ vài bước chân, sự ngưỡng mộ ấy biến thành im lặng.

“Dẹp ra! Dân đen mà dám chắn đường?”
Một tên áo trắng gạt mạnh tay, bà lão ôm rổ cá ngã sấp xuống, cá văng tung tóe.

“Đừng… đó là người của tông môn đấy…”
Một người đàn ông kéo vội vợ con lùi vào hẻm.

Đám trẻ áo trắng nhìn quanh như soi xét. Kẻ cầm đầu ngửi không khí, cười khẩy:
- “Quả thật có linh khí lạ. Nhớ không? Trưởng lão bảo phải khảo linh từng nhà, tìm nguồn, bắt về trình tông. Lần này làm tốt, phần thưởng đủ để đổi cả một tòa linh lâu.”

“Khảo linh ở cái chốn phàm tục này? Phiền chết.”
Một tên khác uể oải, nhưng mắt lại sáng lên khi thấy hàng quán.
“Nhưng thôi, tiện tay lấy chút gì vui trước.”

Chỉ một lúc sau, tiếng khóc vang khắp xóm. Quán trà bị lật, cửa tiệm đóng vội, đàn bà con gái bị lôi ra giữa đường để kiểm tra linh căn. Những bàn tay trắng muốt tự xưng “tiên nhân” giờ như móng vuốt, vơ vét đồ quý, nhẫn bạc, cả bát cơm của trẻ con.

Trong viện Tiêu gia, Tiêu Thần đứng sau cánh cửa nhìn ra. Mẹ cậu giữ chặt vai con, nét mặt tái đi. Ở sân trước, mấy tên áo trắng đang cắm cột trụ khắc phù vào nền đá, dựng một vòng trận.

“Khảo linh toàn bộ khu vực. Ai không ra, coi như chống lệnh thiên môn.”
Tên cầm đầu đọc lệnh, giọng lanh lảnh.

Tiêu Viễn từ trong đại sảnh bước ra, áo choàng tối, mắt nén lửa giận. “Đây là Tiêu gia, không phải nơi cho các người…”

“Im! Ai cũng phải khảo linh!”
Tên áo trắng vung tay, ánh sáng từ linh phù vút ra như roi, đánh xuống sân, đá vỡ tung tóe.
“Các ngươi có ý kiến thì lên thượng giới mà nói.”

Đám dân làng bị lùa tới trước pháp trận, từng người run rẩy bước vào vòng sáng. Mỗi lần ánh sáng quét qua, mấy tên áo trắng lại ghi chép, thỉnh thoảng chỉ trỏ cười nhạt như chọn ngựa trong chợ. Có đứa trẻ khóc thét, bị tóm tóc kéo lên, mẹ nó quỳ sụp lạy.

Tiêu Thần nghiến răng, bàn tay bé con nắm chặt mép áo mẹ đến trắng bệch. Cậu không hiểu hết chuyện đang diễn ra, nhưng nhìn những gương mặt méo mó vì sợ hãi kia, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác nghèn nghẹn khó gọi tên.

Trên cao, mây lại kéo về một lần nữa. Gió trong hồ sen nổi lên, lẫn trong tiếng gió có tiếng gì như than thở. Trong ánh sáng mờ, bóng áo trắng dựng trận pháp mỗi lúc một sáng hơn. Và giữa tất cả hỗn loạn đó, bước chân nhỏ của Tiêu Thần vô tình lùi ra khỏi cửa, chạm vào mép vòng sáng mà không hay.
 
Chương 3: Ngày Nhân Gian Rực Lửa

Mặt đất dưới chân Tiêu gia rung khẽ. Mọi người còn đang xôn xao thì tiếng “ong” vang lên, kéo dài như kim loại bị gõ. Pháp trận giữa sân đột ngột bừng sáng; ký hiệu trên từng cột trụ đỏ như máu, lửa xanh liếm lên như rắn. Không khí đổi mùi, từ hương sen mát chuyển sang khét sắt nung.

Tiêu Thần chạm mép vòng sáng mà không hay. Đầu óc cậu bé quay cuồng, tai ù đi. Trong lòng cậu, thứ gì đó như con thú ngủ say chợt mở mắt; lồng ngực nhỏ bé rung mạnh.

Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên. Viên tinh thạch ở tâm trận nứt toác, ánh sáng vỡ ra, không còn trắng nhạt mà chuyển thành hai luồng đối nghịch: một trắng ngần như băng, một đen sâu như vực. Chúng quấn lấy nhau, vặn xoắn như hai con rồng tranh mồi, tràn ra khỏi vòng trụ, xé toạc không gian.

Gió đột nhiên lồng lộn,tóc Lâm Nguyệt rối tung, vạt áo bay phấp phới, mắt bà mở to vì kinh hãi. “Thần nhi!” Bà gọi con, lao tới nhưng bước chân như dẫm trong bùn, không sao đến gần.

Đám áo trắng đồng loạt quay lại. Kẻ cầm đầu vừa ngẩng lên đã biến sắc: “Không thể nào… thể chất này…” Giọng hắn nghẹn lại trong cổ. Một tên khác chửi thề, xoay người định chạy nhưng không kịp; luồng khí đen trắng quét qua, hắn tan thành tro bụi ngay trước mắt mọi người.

Trên trời, mây đen như mực kéo về xoáy thành trụ. Tiếng sấm không nổ mà rền vang trong lòng người, mỗi tiếng như búa gõ vào tim. Chim chóc trên núi rơi xuống, cá dưới hồ ngửa bụng, cây cối cúi rạp như quỳ.

Đám dân làng bị lùa vào pháp trận quỳ rạp, ôm chặt con cái, run rẩy không dám ngẩng đầu. Một bà lão lẩm bẩm: “Trời giáng thần phạt…” rồi ngất lịm.

Giữa tâm trận, Tiêu Thần ôm đầu, mắt mở trừng trừng. Cậu không khóc, chỉ thấy thân thể nhẹ bẫng như bị nhấc lên khỏi đất. Trong mắt hiện ra những hình ảnh kỳ lạ: núi đổ, biển máu, bóng người đứng một mình trong lửa. Giữa tiếng gió, cậu nghe văng vẳng một giọng thì thầm xa xăm, không biết của ai, chỉ biết nó gọi tên mình.

Tiêu Viễn rút kiếm, bước ra chắn trước mặt con. “Lui ra!”
Ông gầm lên, linh lực tràn ra như tường đồng. Lâm Nguyệt khụy xuống, tay với lấy con mà không chạm được.

Giữa trời, khe nứt đen hiện ra như cửa vực. Từng bóng người bước ra: áo bào đỏ, kiếm dài, cờ lệnh, ánh mắt như điện. Không còn là linh thức dò xét mà là chân thân của những kẻ ẩn cư thượng giới.

“Tiên Ma Cấm Kỵ Thể.” Một giọng già nua vang xuống, từng chữ lạnh như định mệnh. “Không thể để tồn tại.”

Lời vừa dứt, ánh sáng từ pháp quyết tụ lại thành lưỡi chém khổng lồ trên cao. Tiêu Viễn hét lên, phóng kiếm chắn nhưng kiếm gãy như cành khô. Lâm Nguyệt gào khản cổ, ôm chặt con, nhưng lực như núi ép xuống khiến hai mẹ con đổ rạp.

Cả bầu trời rực lên ánh trắng. Đất rung như địa chấn. Trong khoảnh khắc ấy, Cửu Tiêu đại lục như ngừng thở.

Ánh sáng bổ xuống, xé toạc vòng trụ, đánh vào thân thể nhỏ bé của Tiêu Thần. Một tiếng nổ như vạn sấm. Luồng khí đen trắng bốc lên lần cuối rồi bị xé nát thành mảnh vụn, tản ra khắp nơi như mưa sao.

Linh khí toàn đại lục chấn động. Ở những nơi xa xôi, các lão quái đang tĩnh tọa đồng loạt mở mắt: có người kinh ngạc, có người lạnh lùng, có người chắp tay trước ngực. Họ biết chuyện gì vừa xảy ra, nhưng tất cả đều chậm mất một nhịp.

Tại Tiêu gia, sân trước giờ chỉ còn một hố sâu. Khói bụi cuộn lên, mùi máu khét len vào gió. Tiêu Thần nằm trong vòng tay mẹ, cơ thể bé nhỏ run lên bần bật, hơi thở đứt quãng. Linh căn đã bị phế, nhưng một cái gì khác , sâu hơn, tối hơn như vừa thức dậy trong cậu.

Khói, máu và lửa trộn lẫn thành một màu đen sẫm, không còn phân biệt đâu là đất đâu là người. Cột trụ pháp trận vỡ vụn như xương. Từng thân người nằm ngổn ngang: gia nhân, hộ vệ, dân làng bị ép đến mức gương mặt kinh hoàng đông cứng, bàn tay vẫn cố che chở con trẻ.

Tiêu Viễn quỳ gối bên mép hố, kiếm gãy trong tay, một bên vai bị xé nát nhưng vẫn chống thân làm tường cho vợ con. Lâm Nguyệt ngã quỵ, tóc dính máu, tay vẫn ôm chặt Tiêu Thần như sợ ai cướp mất.

Mấy bóng áo choàng trên cao hạ xuống, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cảnh tượng như nhìn vũng bùn. Không ai còn nhớ dân thường đã chết; trong mắt họ chỉ có “điều cần làm” và “nguy cơ cần diệt”. Một kẻ phẩy tay: “Dọn sạch. Không để lại mầm họa.”

Linh lực còn sót lại tràn xuống như mưa dao, xé nát cả những gì chưa bị cháy. Ngọn lửa bốc cao hơn, nuốt trọn dãy nhà gỗ cổ, cả cây cầu đá nhỏ nơi Tiêu Thần từng chơi. Tiếng kêu gào của dân chúng tan trong tiếng nổ. Một đứa trẻ vừa chạy vừa khóc bị cuốn đi trong lốc lửa, chỉ kịp nhìn về phía cậu bé trong vòng tay mẹ trước khi biến mất.

Tiêu Thần mở mắt, khung cảnh trước mặt đỏ rực như biển máu. Mùi tóc mẹ, mùi áo cha, mùi tro nhà cửa , tất cả hòa vào nhau như một con sóng lạnh ngắt. Cậu không còn nghe tim đập của cha, không còn nghe tiếng thở run run của mẹ.

Một giọt máu từ trán nhỏ xuống môi, mặn chát. Cậu lết người ra khỏi vòng tay mẹ, hai đầu gối mài trên đất đá bén nhọn, xương cốt rạn nứt nghe răng rắc.

Đến giữa sân, cậu quỳ xuống. Đôi tay nhỏ cắm móng vào đất cháy, kéo lên từng vốc tro ướt máu. Cậu ngẩng mặt lên trời, gió tạt tóc lấm máu che nửa khuôn mặt, mắt đỏ như than hồng.

Giọng cậu khàn đục, từng chữ đứt ra như bị xé khỏi lồng ngực:
“Thiên… địa… nghe ta…
Máu cha mẹ ta… máu người vô tội… máu đổ hôm nay…
Ta khắc ‘Huyết Đồ Thiên ’ lên trời này…
Máu trả máu, đời trả đời, kẻ nợ ta… ta xé tim, uống máu, xóa tên chúng trong trời đất…”

Cậu cúi xuống, lấy chính móng tay rạch lòng bàn tay nhỏ, máu phun ra rơi xuống tro, loang thành hình phù run rẩy. Gió cuốn lên, sấm chớp bỗng tắt hẳn, như cả Cửu Tiêu nín thở nghe lời thề của một đứa trẻ năm tuổi.

Trên cao, những lão quái nhìn nhau. Không ai nói, nhưng trong mắt từng người ánh lên một tia bất an. Họ đã phế một mầm họa ,hay vừa gieo một thứ khủng khiếp hơn?

Trong biển lửa, đứa trẻ ấy ngẩng đầu lên, máu chảy xuống khóe môi, giọng nhỏ nhưng vang như trống:
“Huyết Đồ Thiên này… ta lấy máu khắc tên các ngươi…
Ngày nào còn thở, ngày đó máu này chưa khô…”

Gió lùa qua tro tàn, mùi sen cháy khét hòa lẫn mùi máu loang loáng. Trong biển lửa, đứa trẻ gầy guộc quỳ gối, máu từ bàn tay chảy thành dòng, từng giọt rơi xuống đất như hạt chuông ngân. Mỗi chữ thề bật ra, trời rung lên, đất nứt ra, sấm cuộn mà không dứt. Ánh mắt nó ngẩng lên, đỏ như máu, nhìn xuyên qua mây đen.
 
Chương 4: Lời Thề Động Cửu Thiên

Bầu trời Cửu Tiêu vẫn còn đen kịt. Tro bụi chưa kịp lắng xuống thì lời thề máu của Tiêu Thần đã len qua từng khe nứt của không gian, dội lên chín tầng trời như sóng vỗ. Ở những nơi xa xôi, trong động phủ đá lạnh, trên đài ngọc treo giữa mây, trong các tháp cổ chìm giữa biển linh lực, từng đôi mắt già nua đồng loạt mở ra. Ánh nhìn ấy như xuyên qua vạn dặm hư không, chạm tới đứa trẻ đang quỳ gối dưới tro máu.

Một vị lão quái đang ngồi tĩnh tọa trên băng sơn khẽ run bàn tay, chén trà trên đài nứt đôi. Một người khác ẩn mình trong hỏa hải mở mắt, lửa quanh người chao đảo. Một kẻ tu ma đang ngồi trên đỉnh tháp ma ngừng tụ chú, trán thoáng lạnh mồ hôi. Không ai nói nhưng tất cả cùng chung một cảm giác: dưới kia có thứ gì đó đang sinh ra không phải dành cho nhân gian.

Dưới đất, Tiêu Thần vẫn quỳ. Tro nóng bỏng dính vào da thịt, máu trong lòng bàn tay nhỏ loang thành từng vòng phù trên đất. Mỗi chữ cậu thốt ra như tự xé khỏi phổi mình. Trong tâm trí mơ hồ của một đứa trẻ, hình ảnh cha mẹ, nhà cửa, hồ sen, tiếng cười của gia nhân… đan xen với lửa, với tiếng chém giết, với ánh mắt lạnh lùng của những kẻ trên cao. Cậu không biết “Huyết Đồ Thiên” nghĩa là gì, chỉ biết lòng mình lúc này đau đến mức muốn nổ tung.

Ở chín tầng trời, những kẻ tự xưng là “tiên nhân” lần lượt đứng dậy. Họ không phải kẻ tầm thường, mỗi người là một đạo, một pháp, một truyền thừa. Thế nhưng trong giây lát, họ cảm thấy bị thách thức bởi một đứa trẻ năm tuổi. Sát niệm tự nhiên dâng lên,phải diệt ngay, phải cắt đứt mầm họa này. Không một ai ra lệnh, nhưng từng đạo kiếm khí, từng luồng thiên hỏa, từng tiếng chú ngữ nặng như núi bắt đầu rơi xuống nhân gian.

Tiêu Thần ngẩng đầu. Ánh sáng từ trên cao như hàng vạn mũi giáo bủa xuống. Trong khoảnh khắc ấy cậu thấy toàn thân mình tan ra; xương vỡ vụn, da nứt ra như gỗ khô, máu hóa thành sương hồng bốc lên. Cậu không kêu được nữa, cổ họng chỉ khò khè. Nhưng trong sâu thẳm, có thứ gì đó mở mắt: như một con thú bị dồn đến tuyệt cảnh.

Tiếng nổ rền khắp Tiêu gia. Đất lún xuống, tro bốc cao thành cột. Khi bụi tan, thân thể nhỏ bé ấy vẫn quỳ ở đó. Thịt đã liền, máu đã biến mất như chưa từng chảy, chỉ còn gương mặt lem lấm, đôi mắt đỏ ngầu nhìn trừng trừng lên mây.

Trên cao, có người sững lại. “Không thể nào… nó chưa chết?” Có kẻ nghiến răng, dồn thêm pháp lực. Lại một đợt thiên hỏa, một đợt băng lôi, một đợt ma chú. Mỗi lần như vậy, thân thể cậu bé lại tan, lại hóa sương, lại hiện ra. Vẫn tư thế ấy, vẫn dáng vẻ bé nhỏ thảm thương, nhưng không chết.

Trong tâm Tiêu Thần, ký ức đứt đoạn hiện lên: lúc còn trong bụng mẹ, tiếng tim mẹ đập, bàn tay cha bế bổng mình lên, hồ sen xanh như ngọc, tiếng cười của đám gia nhân. Những mảnh ký ức ấy giờ trộn lẫn với tro máu trước mặt. Cậu muốn khóc nhưng không còn nước mắt. Chỉ còn cơn đau âm ỉ và lửa cháy trong tim, một ngọn lửa không dập được.

Cậu cảm nhận từng nhát chém như dao găm, từng luồng hỏa diễm như nung xương. Thân thể nát nhưng ý thức không tắt, ngược lại càng rõ hơn. Trong đầu, tiếng thề máu vang lên lần nữa, không phải bằng miệng mà bằng chính tâm cậu: “Ta không chết. Các ngươi giết không chết ta. Giờ này khắc này,máu trả máu,đời trả đời…”

Các lão quái nhìn nhau. Người râu bạc lắc đầu, người tóc đỏ siết chặt tay, có kẻ trong mắt lóe lên tham lam. Họ nhận ra đây không còn là “Tiên Ma Cấm Kỵ Thể” mà là một thứ mới, do chính sát niệm của họ hun đúc: “Bất Tử Bất Diệt Thể”. Một đứa trẻ mang thân thể này, hận thù này, nếu để lớn lên thì hậu họa khôn lường.

Dưới đất, Tiêu Thần lại quỳ thẳng người. Tro bốc quanh cậu như khói trầm, máu nơi bàn tay biến thành ánh sáng mờ rồi tan trong không khí. Cậu nhìn lên trời, không còn thấy rõ những khuôn mặt kia nữa, chỉ thấy một bầu trời đen đặc như hố sâu, và trong tim mình, hố sâu ấy đã trở thành một ngọn lửa.

Trên cao, từng bóng người hiện rõ giữa tầng mây. Ánh sáng quanh họ giống như từng cột trời, pháp tướng khổng lồ đứng trên đỉnh núi sấm. Những khuôn mặt ấy ,già nua có, trẻ trung có, lạnh lùng có, đều lộ vẻ kiêng kị. Mỗi người một tâm niệm: “Không thể để thứ này lớn lên.”

Một luồng ý niệm từ kẻ áo bào tím vang xuống, không còn tiếng sấm rền mà là giọng nói trầm khàn như đá mài:
“Thân thể nó đã đổi. Bất Tử Bất Diệt Thể… không diệt được thì phải giam lại. Không để lại cho nó một tia tự do nào.”

Những lão quái khác nhìn nhau. Sát niệm vừa rồi đã biến đứa trẻ thành thứ mà chính họ sợ nhất. Giết thì không chết. Diệt thì không xong. Trong khoảnh khắc ấy, tham và sợ hòa vào nhau: có kẻ nghĩ đến việc biến nó thành binh khí, có kẻ muốn nghiên cứu, có kẻ chỉ muốn đẩy nó vào vực sâu để không bao giờ nhìn thấy nữa.

Lời thì thầm truyền đi, từng đạo phù văn từ thượng giới mở ra, đan vào nhau thành sợi xích sắt đen như mực. Mỗi mắt xích dài bằng một tòa thành, có khắc vô số ấn lệnh cổ xưa. Khi chúng rơi xuống, trời đất tối lại, giống như những con rắn sắt từ cửu thiên lao xuống nhân gian.
 
Chương 5: Vết tích của vệt sáng

Tiêu Thần đứng trong tro tàn ngẩng lên. Cậu thấy bầu trời đổ xuống những vệt sáng đen uốn lượn. Gió như đông lại, đất như nứt ra dưới chân. Cậu muốn cử động nhưng thân thể đã nặng như chì. Mỗi hơi thở cậu hít vào như lửa cắt cổ họng.

Trong tâm trí mơ hồ của đứa trẻ, một câu hỏi bật lên: “Sao họ không dừng lại? Sao họ muốn bắt ta? Cha, mẹ…”
Nhưng câu hỏi đó chưa kịp thành lời thì sợi xích đầu tiên đã quất xuống. Cậu bị ép quỳ, xương kêu răng rắc. Mỗi mắt xích lạnh như băng, mùi máu cũ và sắt hanh xộc vào mũi.

Từng sợi xích khác lao xuống quấn lấy tay, chân, cổ, lưng. Lửa phù văn trên đó cháy phừng phừng, ăn vào da thịt. Cậu bé chỉ còn biết nghiến răng, không kêu. Mỗi lần xích siết chặt, máu lại bốc hơi thành sương đỏ, biến mất rồi xuất hiện trở lại, như trò đùa vô tận.

Trên cao, một lão quái thở dài: “Đứa trẻ này… chúng ta tự tạo ra nó.”
Nhưng tiếng nói đó chìm trong vô số tiếng nói chói tai. Cả bầu trời là tiếng chú, tiếng ấn, tiếng khóa.

Bên dưới, Tiêu Thần cúi đầu, mồ hôi hòa máu chảy xuống tro. Cậu cảm thấy mình bị kéo đi, từng thớ cơ căng ra, từng mạch xé ra, nhưng một phần nhỏ trong cậu vẫn gào thét:
“Ta nhớ. Ta khắc. Ta sẽ không quên.”

Cậu nhìn quanh lần cuối: sân nhà đã thành hố sâu, hồ sen biến thành vũng bùn khét. Không còn tiếng cha gọi, không còn mùi tóc mẹ. Mọi thứ giờ chỉ là tàn tro. Trong lòng đứa trẻ, sự hãi hùng hòa cùng lạnh lẽo, rồi từ từ đông lại thành một thứ gì khác đáng sợ hơn.

Các sợi xích co lại, nâng cậu lên khỏi mặt đất như nâng một bao tải. Cậu nhỏ bé, rách rưới, máu khô trên môi, mắt vẫn ngẩng lên nhìn trời. Ánh mắt ấy không còn run rẩy mà như có thứ gì đang nhen trong bóng tối.

“Đưa lên.”
Giọng nói từ chín tầng trời phán ra, như một dấu ấn chốt hạ.

Những lão quái đồng loạt hạ tay, kéo sợi xích lên. Bầu trời mở ra một vết nứt sáng nhạt, sâu như vực, bên trong là luồng khí lạnh như kim đâm. Cậu bé bị kéo về phía đó, thân thể đong đưa như con rối, nhưng ánh mắt vẫn ngoái xuống tro tàn một lần cuối.

Gió từ vết nứt hút xuống, cuốn tro, cuốn máu, cuốn cả tiếng thề máu còn vang dở dang. Giây phút ấy, Cửu Tiêu như lặng hẳn. Không ai dưới nhân gian biết đứa trẻ kia bị kéo đi đâu; chỉ có mây đen cuồn cuộn, chỉ còn tiếng thở dài của cơn gió xa.

Vết nứt trên trời khép lại, nhưng với Tiêu Thần tất cả chưa chấm dứt. Cậu bị kéo qua một hành lang vô hình, gió lạnh như dao cứa vào da thịt. Mỗi nhịp thở như bị xé thành mảnh nhỏ. Mắt cậu bé mờ đi, trong cơn mê chập chờn hiện lên hồ sen, mái nhà gỗ, tiếng mẹ gọi. Tất cả đều xa, xa đến mức như một giấc mơ đã chết.

Một luồng sáng tím lạnh lẽo xộc vào mắt. Trước mặt cậu hiện ra một quảng trường rộng lớn lát đá xanh, xung quanh là tường đá cao khắc cấm văn. Trên bầu trời, từng dải hào quang xếp tầng như lưới. Không còn mùi khói tro, chỉ còn mùi kim loại, mùi linh khí dày đặc đến nghẹt thở.

Tiêu Thần bị ném xuống nền đá như ném con thú vật. Xích sắt quấn quanh, nặng như núi. Từng bước chân đi qua ,những thân hình khoác giáp, áo trắng, ánh mắt lạnh nhạt. Họ nhìn cậu như nhìn một con thú bị bắt.

Cậu bé cố gượng ngẩng lên. Mỗi lần mở mắt là một lần tim nhói, nhưng ánh nhìn vẫn đỏ. Trong lòng không còn tiếng khóc, chỉ còn nhịp đập nặng nề và câu thề máu lặp đi lặp lại như khắc vào xương.

Một giọng khàn khàn vang lên từ ghế cao phía trước quảng trường:
“Trói vào Cấm Uyên. Lấy máu nó, lấy cốt nó. Xem nó là cái giống gì.”

Những kẻ áo giáp tiến đến, xích sắt siết chặt thêm. Tiêu Thần bị lôi qua dãy hành lang dài hẹp, ánh sáng càng lúc càng mờ, mùi ẩm ướt, lạnh. Bên trong là một không gian như ngục cổ, trần khắc những phù văn run rẩy như lửa xanh. Ở góc phòng có những hình hài mờ mịt , người hay vật không rõ, đều mang xích, đều cúi đầu.

Cậu bé bị treo lên giữa căn phòng. Xích sắt xiết hai tay, hai chân, để cậu lơ lửng giữa không trung. Từng giọt máu nhỏ xuống nền đá, biến thành sương đỏ rồi biến mất. Nhưng lần nào biến mất, máu lại trở về trong mạch cậu, để cậu không chết.

Những người áo giáp bắt đầu động tay: lưỡi dao, phù chú, bình đựng máu. Họ cắt, họ lấy, họ thử, nhưng vết cắt vừa hiện ra đã khép lại. Máu vừa rơi xuống đã biến mất. Cậu bé như chẳng còn cảm giác, chỉ mở mắt nhìn từng gương mặt đang cúi xuống nhìn mình. Ánh nhìn ấy khiến vài kẻ phải quay đi.

Trong góc tối, có kẻ thì thầm: “Thứ này… chúng ta đang nuôi cái gì đây…”
Nhưng không ai dừng lại. Trên cao, những lão quái đã quyết, còn bên dưới chỉ có tay chân thực thi.

Tiêu Thần lơ lửng, cơ thể nhỏ bé run lên từng nhịp. Trong tâm trí, giọng nói thì thầm lúc trước lại vang lên , mơ hồ, xa xăm, như một bóng hình đang đứng trong lửa, nhìn thẳng vào cậu. Không phải giọng cha mẹ, không phải giọng ai cậu biết, nhưng nghe như máu trong mạch gọi tên mình.

Cậu nhắm mắt. Bên ngoài là xiềng xích, dao sắc, pháp chú. Bên trong là tro tàn, là hồ sen, là câu thề máu. Mỗi lần họ cắt, trong lòng cậu khắc thêm một nét: “Ta nhớ. Ta chờ. Ta sẽ trở lại.”

Trong bóng tối Cấm Uyên, tiếng xiềng xích va vào nhau leng keng rất khẽ, âm thanh vang mãi trong hốc đá như tiếng nhỏ giọt của thời gian. Trên trần cao, hàng nghìn cấm văn rực lên rồi tắt, mỗi lần sáng là một lần bóng đứa trẻ đổ dài trên nền lạnh. Không ai nói, không có tiếng người, chỉ còn tiếng hơi thở mỏng manh của cậu bé hòa với tiếng kim loại như mưa xa.

Tiêu Thần treo lơ lửng, mắt nhắm hờ, khuôn mặt lấm máu và tro. Đầu gối bé nhỏ co lại theo bản năng, cánh tay chằng chịt vết siết đỏ. Mỗi lần dây xích khẽ rung, máu chảy ra một vệt mỏng, nhỏ xuống nền đá rồi biến mất. Cứ thế, nhịp máu và nhịp kim loại hòa thành một điệu đều đặn, dài, lạnh, không có bắt đầu cũng không có kết thúc.

Bên ngoài, gió lạnh quét qua hành lang hẹp, kéo theo mùi đá ẩm, mùi linh khí quá dày khiến người thường chỉ hít một hơi cũng nghẹt thở. Ánh sáng tím nhạt từ khe nhỏ trên trần len xuống, đọng lại trên vai cậu bé như tro, rồi tan đi. Không còn mùi hoa, không còn tiếng gió, không còn gì ngoài bốn bức tường khắc đầy phù văn không ai đọc nổi.

Một lúc lâu, chẳng biết bao nhiêu khắc, tiếng bước chân xa dần, tiếng cửa đá khép lại. Cấm Uyên chìm vào im lặng tuyệt đối. Chỉ còn đứa trẻ lơ lửng trong bóng tối, nhỏ bé như một đốm tro, đong đưa theo nhịp xích. Cả căn phòng như hóa thành một cái giếng sâu, nuốt trọn mọi hơi thở và âm thanh, để lại một khoảng lặng kéo dài vô tận.
 
Back
Top