- Tham gia
- 12/2/26
- Chủ đề
- 6
- Bài viết
- 63
- Được Like
- 140
- Điểm
- 33
Chương 10: Mộ
***
***
Bắc Hàn Phong khẽ liếc mắt, đôi đồng tử sâu thẳm như xoáy sâu vào tâm can Tây Môn Vũ.
Gã đáp bằng tông giọng chẳng chút gợn sóng:
- Chưa nghe qua.
Tây Môn Vũ thấy gã chịu nghe, lập tức lấy lại vẻ huyên thuyên thường ngày. Hắn vung tay, mặt mày hớn hở giải thích:
- Đông Sơn bí cảnh là một nơi có lịch sử rất lâu đời, cứ cách 15 năm lại mở ra một lần. Đây là nơi thí luyện của các trấn lân cận, và cả những "quái vật thiên kiêu" từ các thành lớn cũng sẽ giáng lâm tham gia. Ta nghe nói ở đó có đủ loại kỳ trân dị bảo đã thất truyền... Thế nào, ngươi có hứng thú tham gia không?
- Không có hứng thú.
Bắc Hàn Phong trả lời mà không cần suy nghĩ. Nói đùa sao? Ngay cả tông môn đại bỉ gã còn chẳng thèm đoái hoài, mấy cái thí luyện ồn ào này gã lại càng không muốn dây vào.
Thấy gã xoay lưng định bỏ đi, Tây Môn Vũ cuống quýt, vội vàng bồi thêm:
- Khụ... vậy ngươi đã từng nghe qua Bách Sát Kiếm chưa? Đó là thanh kiếm khai tông lập phái của Bách Sát Đường, từ vạn năm trước đã mất tung mất tích. Giang hồ đồn đại trong bí cảnh có manh mối về nó đấy!
- Không có hứng thú.
- Khụ khụ... Vậy còn các loại thần tiên tỷ tỷ múa điệu hát ca, phục vụ ngươi cuộc sống đế vương thì sao?
- Không có hứng thú.
Tây Môn Vũ hít một hơi thật sâu, dường như phải hạ một quyết tâm cực lớn. Hắn bước lại gần hơn, hạ thấp giọng nói nhỏ vào tai gã:
- Thế còn... một cái giếng có thể thực hiện bất cứ điều ước nào thì ...?
Lần này, không đợi Tây Môn Vũ kịp dứt câu, Bắc Hàn Phong đã đột ngột xoay người lại, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Gã chen ngang:
- Lúc nào mở?
Tây Môn Vũ ngẩn người, lắp bắp:
- Ta còn chưa nói hết mà...
- Lúc nào mở?
Giọng gã đã mang theo vài phần nôn nóng.
- Ta...
- Lúc nào mở??
Tây Môn Vũ bị khí thế của gã ép cho lùi lại, khóc không thành tiếng:
- Khục khục... không phải huynh đệ à, cái giếng ấy là ma vật đấy!
- Lúc nào mở??
- Nhìn vào sẽ chết loại kia đấy...!!!
- Lúc nào mở??
- Móa nó... bảy ngày nữa mở!
Tây Môn Vũ gào lên vì bị dồn ép.
- Được! Đến lúc đó ta sẽ đến.
Bắc Hàn Phong buông một câu chắc nịch rồi quay lưng đi thẳng, để lại Tây Môn Vũ đứng đó với tâm trạng rối bời.
Hắn nhìn theo bóng lưng gầy nhưng đầy sát khí của gã, miệng không ngừng lẩm bẩm chửi rủa: "Thằng điên, đúng là một thằng điên!"
Bắc Hàn Phong lặng lẽ đi lên núi thứ chín. Ngôi miếu cũ nát vẫn nằm đó, tiêu điều hơn cả bốn tháng trước.
Cỏ dại đã mọc dài, lá khô rụng kín sân tạo nên một khung cảnh hoang vắng, u uất.
Trong tòa miếu, trước bức tượng Phật đổ nát, vị ni cô vẫn ngồi đó, từng tiếng gõ mõ "cộc... cộc..." vang lên đều đặn khiến lòng người an yên đến lạ lùng.
Tí tách... tí tách...
Là tiếng mưa rơi hay là tiếng chiếc đồng hồ hư hỏng từ kiếp trước đang vang lên trong tiềm thức của gã? Gã cũng chẳng rõ nữa.
Bắc Hàn Phong đi về phía ngôi mộ thứ chín, khẽ vuốt ve tấm bia đá lạnh lẽo rồi tựa lưng vào đó.
Đây dường như là nơi duy nhất gã tìm thấy sự bình yên giữa thế giới đầy rẫy sự tàn độc này.
Gã lấy ra một vò rượu, uống từng hớp lớn, để mặc ánh trăng nhợt nhạt chiếu lên thân mình.
- Giai Kỳ à... Tôi nhớ em...
Gã thì thầm vào hư không.
Gã không hề biết rằng, ở một khoảng không gian gần đó, một bóng thiếu nữ trong suốt đang nhìn về phía gã bằng ánh mắt tràn đầy đau thương.
[Tình, có lẽ là thứ khó vẽ nhất trên đời này.]
Bảy ngày chớp mắt trôi qua.
Khi ánh mặt trời vừa ló dạng, Bắc Hàn Phong buông bầu rượu xuống.
Gã đứng dậy, khí chất hoàn toàn thay đổi, rồi từng bước một, bóng dáng gã biến mất vào hư không.