Không gian trắng xóa không có lấy một hạt bụi, không tiếng gió rít, cũng chẳng có hơi lạnh của cái chết.Nó tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy nhịp đập của chính mình – một nhịp đập dường như đã chậm lại, hòa cùng tần số của vũ trụ đang rạn nứt.Minh Khải nhìn đôi bàn tay mình.
Dưới làn da, những đường mạch máu không còn dẫn lưu hồng cầu thông thường nữa; thay vào đó, những dòng ký tự cổ đại, mảnh mai như những sợi tơ bạc, đang bò trườn dưới biểu bì, phát ra ánh sáng nhạt nhòa.Anh không cảm thấy đau đớn, mà là một sự kết nối kỳ dị.Như thể anh vừa cắm một chiếc giắc cắm vào lõi của sự tồn tại và dòng dữ liệu khổng lồ của lịch sử loài người đang trực tiếp đổ vào não bộ.
Anh đứng đó, giữa sự hư vô, cảm nhận được hơi thở của Vũ Thiên Quân ngay bên cạnh, dồn nén và nặng nề, giống như tiếng động cơ của một cỗ máy chiến tranh đang cố gắng cầm cự trong môi trường chân không.Vũ Thiên Quân không nhìn Minh Khải.Đôi mắt anh ta, vốn đã sắc lạnh, giờ đây mang một màu xám tro kỳ quái, đồng tử co giãn theo một nhịp điệu phi nhân tính.
Anh ta nắm chặt khẩu súng lục, nhưng ngón tay không còn đặt trên cò súng một cách vô thức.Nó đang di chuyển trên thân súng, chạm vào những vết xước vốn là hoa văn trang trí, nhưng giờ đây, dưới ánh sáng trắng này, chúng bắt đầu tự biến đổi để khớp với những ký tự trên sổ tay của Minh Khải.Mộc Tâm thì khác.
Cô không đứng vững như hai người đàn ông.Cô quỳ xuống, chuỗi hạt gỗ trên tay đã vỡ nát, những viên hạt lăn lóc trên nền trắng hư vô nhưng không bao giờ chạm tới điểm dừng.Cô đang lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ đủ để khiến bầu không khí xung quanh rung động.
Đó không phải là tiếng cầu nguyện, cũng chẳng phải là lời nguyền rủa.Đó là ngôn ngữ của những kẻ canh cổng, thứ ngôn ngữ mà chỉ khi người ta đã thực sự chết đi trong thực tại cũ mới có thể thốt lên. ' Chúng ta không thể gọi đây là sự giải thoát, ' Minh Khải nói, giọng anh trầm đục, như vọng ra từ dưới đáy một chiếc giếng sâu.
Anh bước lại gần Mộc Tâm, chiếc máy ảnh chuyên dụng trên vai anh giờ chỉ còn là một khối sắt vụn không hình thù, nhưng anh vẫn cảm thấy nó đang rung lên những tần số siêu thấp. ' Chúng ta là những chiếc đĩa cứng đã bị định dạng lại.Cục 09 không phải cử chúng ta đi làm nhiệm vụ.Họ cử chúng ta đi để làm vật chứa cho những mảnh vỡ còn sót lại của Kỷ nguyên Tro tàn này. ' Mộc Tâm ngẩng đầu lên.
Gương mặt cô vẫn giữ vẻ điềm đạm, nhưng đôi mắt đã mất đi ánh nhìn phàm trần.Từ đôi mắt ấy, những giọt lệ màu đen như mực chảy ra, không rơi xuống đất mà lơ lửng, tan biến thành những hạt bụi lấp lánh. ' Khải, ' cô thì thầm, giọng nói văng vẳng trong đầu anh chứ không phải qua không khí. ' Anh đang nhìn thấy gì?
Anh thấy con mắt đang mở ra ở đâu? ' Minh Khải giơ bàn tay lên, ngón tay anh vẽ một đường vòng cung trong không trung.Ngay lập tức, không gian trắng xóa rạn nứt.Những vết nứt không đen kịt, mà là những khe hở dẫn đến những mảnh thực tại khác – nơi anh nhìn thấy những thành phố bị thiêu rụi, nơi anh thấy những dòng sông chảy ngược, nơi anh thấy Cục 09 chỉ là một nhóm người mặc áo trắng, đang miệt mài ghi chép lại cái chết của nhân loại. ' Con mắt đó... không nằm ở bên ngoài, ' Minh Khải đáp, sự bình tĩnh đến đáng sợ lan tỏa trong giọng nói của anh. ' Nó nằm ở phía sau của ký ức.
Nó chính là thứ khiến chúng ta quên đi rằng thế giới đã từng tận thế hàng nghìn lần trước khi chúng ta kịp sinh ra. ' Vũ Thiên Quân bước tới, bóng của anh ta đổ dài trên khoảng không trống rỗng, một cái bóng méo mó, kéo dài như một thực thể không thuộc về ba chiều. ' Đủ rồi, ' Thiên Quân ngắt lời, giọng nói anh ta chứa đựng một quyền năng áp đặt. ' Chúng ta không ở đây để triết lý về bản chất của hư vô.
Mộc Tâm, cô đã thấy điểm kết nối.Hãy mở nó ra.Chúng ta cần quay lại, không phải để cứu cái thế giới đó, mà để chốt cửa.
Nếu thực thể này thoát ra, không chỉ một kỷ nguyên bị xóa sổ, mà cả cấu trúc của thời gian sẽ trở thành một trang giấy trắng. ' Mộc Tâm gật đầu.Cô nhặt lên một mảnh vỡ của chuỗi hạt gỗ, đặt nó vào lòng bàn tay Minh Khải.Ngay khi tiếp xúc, cuốn sổ tay cổ ngữ tự động mở ra.
Những trang giấy vốn dày cộp, cứng nhắc, giờ đây trở nên mỏng manh và trong suốt như cánh chuồn chuồn.Mỗi trang giấy là một sơ đồ kiến trúc của thực tại.Những dòng ký tự trôi nổi, biến hình thành những sơ đồ toán học phức tạp, xoay vần quanh ba người bọn họ như một cơn lốc dữ liệu.
Khung cảnh bắt đầu thay đổi.Không còn là màu trắng tuyệt đối, mà là những hình ảnh chồng chéo lên nhau.Họ đang đứng giữa một thư viện khổng lồ, nơi những kệ sách kéo dài đến vô tận, chứa đầy những hồ sơ mang ký hiệu 0000. ' Đây là nơi mọi thứ bắt đầu, ' Mộc Tâm đứng dậy, cô đi tới một kệ sách gần nhất, chạm tay vào một tập hồ sơ phủ đầy bụi tro. ' Đây là hồ sơ của anh, Minh Khải.
Và của cả anh nữa, Thiên Quân.Chúng ta không phải là những đặc vụ.Chúng ta là những chương bị viết lỗi. ' Minh Khải lật xem tập hồ sơ mang tên mình.
Trong đó không có lý lịch, không có ảnh thẻ.Chỉ có một danh sách các mốc thời gian, mỗi mốc đều kết thúc bằng cụm từ: ' Vật chủ chấp nhận đồng hóa '.Anh cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Hóa ra, những gì anh cho là cuộc đời mình, là đam mê khảo cổ, là sự nghiệp tại Cục 09, chỉ là một kịch bản được viết sẵn để dẫn dắt anh đến đúng nơi này, vào đúng thời điểm này, để trở thành một phần của bộ đệm giữ cho thế giới không sụp đổ. ' Vậy chúng ta là gì? ' Minh Khải hỏi, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đang tự viết tiếp trên trang giấy. ' Chúng ta là rào chắn, ' Thiên Quân trả lời, ánh mắt anh nhìn ra khoảng không phía sau những kệ sách, nơi bóng tối đang bắt đầu len lỏi vào, kéo theo những tiếng thì thầm của hàng triệu linh hồn đã tan biến. ' Một rào chắn biết suy nghĩ, biết đau đớn và biết cả sự hối tiếc.
Cục 09 đã biết từ đầu.Mọi nhiệm vụ đều là một màn kịch để tôi luyện chúng ta, để biến tâm hồn của chúng ta thành một vật liệu đủ cứng cáp để phong ấn thực thể Con Mắt. ' Mộc Tâm khẽ nhắm mắt, lá bùa phong ấn trên tay cô – thứ mà trước đó đã bị vô hiệu hóa – giờ bắt đầu tự hồi phục.Những ký tự cổ khắc trên lá bùa rực sáng, tạo thành một vòng tròn bảo vệ quanh nhóm. ' Nó đang tới, ' cô cảnh báo. ' Sự đồng hóa bắt đầu rồi.
Những ký tự trên da Minh Khải... chúng đang tìm đường thoát ra. ' Minh Khải nhìn xuống tay mình.Những dòng ký tự bạc đã bắt đầu trồi lên khỏi bề mặt da, biến thành những sợi dây xích nhỏ li ti, bay lơ lửng trong không trung.Căn phòng thư viện bắt đầu rung chuyển.
Những kệ sách đổ sụp, nhưng thay vì va chạm tạo ra tiếng động, chúng tan biến thành những mảnh tro bụi.Từ trong bóng tối bao trùm thư viện, một thực thể hiện ra.Nó không có hình thù cố định, chỉ là một khối những nhãn cầu đỏ rực chồng chất lên nhau, tạo thành một bóng hình khổng lồ, cao ngất ngưỡng.
Mỗi cái nhãn cầu đều nhìn chằm chằm vào họ, chứa đựng sự sợ hãi và kinh hoàng của cả nhân loại từ cổ chí kim.Minh Khải cảm thấy một lực hút khủng khiếp từ thực thể đó.Nó đang gọi tên anh, không phải bằng âm thanh, mà bằng sự cộng hưởng với các ký tự trong máu anh. ' Nó muốn anh, Minh Khải, ' Mộc Tâm hét lên, chuỗi hạt gỗ vỡ tan hẳn, tỏa ra ánh sáng chói lòa tạo thành một bức tường chắn tạm thời. ' Đừng để ký tự của anh kết nối với nó!
Nếu anh chạm vào cái nhìn đó, toàn bộ lịch sử sẽ bị ghi đè! ' Thiên Quân rút súng, nhưng anh không bắn đạn thường.Anh xoay nòng súng, một loạt các ký tự phát sáng chạy dọc theo thân súng.Anh nạp vào một loại đạn đặc biệt – một ký tự phong ấn mà Cục 09 đã dày công nghiên cứu. ' Lâm Minh Khải! ' Thiên Quân quát, sự uy nghiêm của một chỉ huy khiến Minh Khải bừng tỉnh khỏi sự choáng ngợp. ' Dùng sổ tay của anh!
Vẽ một ranh giới!Đừng để nó xâm nhập vào vùng ký ức của anh! ' Minh Khải run rẩy, cây bút máy trong túi áo anh rơi ra.Anh nhặt lấy nó, không cần nhìn, tay anh di chuyển điên cuồng trên những trang giấy trắng của cuốn sổ.
Anh không biết mình đang vẽ gì, nhưng anh cảm nhận được sự đối lập dữ dội giữa những ký tự trên sổ và những ký tự trong máu mình.Đó là một trận chiến giữa hai hệ thống huyền thuật: một bên là sự sụp đổ, một bên là sự duy trì.Anh vẽ lên không trung một vòng tròn hoàn hảo, một trận pháp phong ấn cổ xưa mà chính anh cũng chưa từng biết mình sở hữu.
Những ký tự trên da anh bay ra, bện lại thành những tấm khiên bạc, chặn đứng những cái nhìn đầy ám ảnh từ thực thể kia.Tiếng gào thét của hàng tỷ người vang lên trong thư viện, mỗi tiếng thét là một hồ sơ bị đốt cháy.Thực thể Con Mắt tiến lại gần hơn, mỗi bước đi của nó làm không gian nứt toác, lộ ra vực thẳm của sự trống rỗng. ' Chúng ta cần một vật dẫn, ' Mộc Tâm nói, mặt cô tái nhợt vì phải duy trì lá bùa. ' Cần một người tự nguyện hiến tế phần ký ức của chính mình để làm neo cho phong ấn. ' Cô nhìn Minh Khải, rồi nhìn Thiên Quân.
Trong ánh mắt cô, anh nhận ra một thông điệp đau đớn.Họ đã biết trước điều này.Đây là lựa chọn cuối cùng của Cục 09: một trong ba người phải ở lại trong ' Hồ Sơ Trắng ' này mãi mãi, đóng vai trò như một quản thư, canh giữ thực thể kia, trong khi hai người còn lại sẽ trở về thực tại với những ký ức bị xóa bỏ. ' Không, ' Minh Khải nghiến răng, anh vẫn đang viết, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. ' Tôi sẽ tìm cách khác.
Tôi không bao giờ chấp nhận cái kết này. ' ' Không có cách khác, Khải, ' Thiên Quân bước lên trước, che chắn cho anh. ' Đó là lý do chúng ta được chọn.Bởi vì chúng ta có khả năng gánh vác sự thật này.Tôi đã sống quá đủ với những bí mật của Cục 09.
Để tôi làm vật dẫn. ' ' Anh sẽ chết, ' Minh Khải thốt lên. ' Anh sẽ bị đồng hóa hoàn toàn. ' ' Tôi vốn đã chết từ khi nhận lệnh nhiệm vụ này, ' Thiên Quân cười nhạt, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy thanh thản.Anh quay lại nhìn Minh Khải, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. ' Hãy mang theo cuốn sổ.
Hãy ghi chép lại mọi thứ, để dù ở thế giới ngoài kia, vẫn có người biết rằng chúng ta từng tồn tại ở đây. ' Thực thể Con Mắt đã đến sát họ.Hơi nóng từ sự hủy diệt tỏa ra làm cháy sém không gian xung quanh.Minh Khải nhìn cuốn sổ trên tay mình – nó đã đầy gần hết, những trang giấy giờ đây rực cháy ánh sáng vàng kim.
Anh cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một sự thôi thúc mà anh chưa từng có trước đây: lòng khao khát được sống và đưa sự thật này trở về.Thiên Quân bất ngờ giật lấy cuốn sổ từ tay Minh Khải, đồng thời đẩy cả hai người kia ra xa phía sau một cánh cổng không gian đang dần mở ra. ' Chạy đi! ' Thiên Quân quát lớn.
Anh quay người lại, đối mặt trực diện với khối nhãn cầu khổng lồ.Anh đặt lòng bàn tay lên cuốn sổ, và ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lòa bùng nổ, bao trùm lấy cả căn phòng, nuốt chửng cả Thiên Quân lẫn thực thể Con Mắt.Minh Khải chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng của Thiên Quân trước khi cánh cổng đóng sập lại.
Một cảm giác rơi tự do khủng khiếp ập đến.Không gian xoay chuyển, lộn ngược, nghiền nát mọi giác quan của anh.Anh thấy Mộc Tâm nắm chặt tay anh, cả hai như những chiếc lá khô bị gió bão thổi bay khỏi trung tâm của một vụ nổ hạt nhân.
Khi ánh sáng nhạt dần, Minh Khải thấy mình đang nằm trên nền đất lạnh lẽo của Vùng Bình Nguyên Hoang Phế.Bầu trời không còn trắng xóa, nó xám xịt và u ám, phủ một lớp bụi tro dày đặc.Máy ảnh của anh nằm cạnh bên, ống kính vỡ nát, nhưng đèn đỏ trên máy vẫn nhấp nháy, ghi lại những hình ảnh cuối cùng mà anh nhìn thấy trong căn phòng đó.
Mộc Tâm nằm bên cạnh, hơi thở yếu ớt.Chuỗi hạt gỗ của cô giờ chỉ còn là một đống bột gỗ vụn.Minh Khải cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể anh nặng như đeo chì.
Anh nhìn xuống tay mình – những ký tự dưới da đã biến mất, chỉ để lại những vết sẹo mờ nhạt hình dạng như những dòng chữ.Anh vội vã tìm kiếm cuốn sổ, nhưng nó không còn ở đó.Nó đã biến mất cùng với Thiên Quân. ' Chúng ta... đã về rồi sao? ' Mộc Tâm thì thầm, giọng cô khản đặc.
Cô nhìn lên bầu trời, nơi những ký tự lạ vẫn đang lờ mờ hiện hữu trên những đám mây tro bụi. ' Không hoàn toàn, ' Minh Khải đáp, sự đau đớn dâng trào trong lồng ngực khi nhận ra anh vừa mất đi người đội trưởng đáng kính nhất.Anh nhặt chiếc máy ảnh lên, kiểm tra lại bộ nhớ.Dù màn hình hỏng, nhưng anh có thể cảm thấy sự hiện diện của dữ liệu bên trong.
Thiên Quân đã làm gì đó với cuốn sổ.Anh ấy đã chuyển dữ liệu của Hồ sơ 0000 vào bộ nhớ của máy ảnh này. ' Anh ấy không đi đâu cả, ' Minh Khải nói, nước mắt rơi xuống lớp bụi tro dưới đất, tạo thành những vệt bùn đen kịt. ' Anh ấy vẫn ở trong này. ' Anh siết chặt chiếc máy ảnh.Xung quanh họ, không gian của Vùng Trũng bắt đầu rung chuyển.
Sự sụp đổ không dừng lại, nó chỉ chậm lại.Họ đang đứng ở trung tâm của một sự thay đổi vĩnh viễn, nơi ranh giới giữa người sống và kẻ canh giữ đã bị xóa nhòa.Minh Khải nhìn về phía xa, nơi chân trời đang rực lên một ánh sáng đỏ kỳ dị – dấu hiệu cho thấy thực thể Con Mắt không bị tiêu diệt, nó chỉ bị phong ấn tạm thời.
Cuộc chiến thực sự, đúng như những gì đã được ghi trong hồ sơ, bây giờ mới thực sự bắt đầu.Anh quay sang Mộc Tâm, đôi mắt anh đã không còn vẻ tò mò của một nhà khảo cổ, mà mang vẻ kiên định của một người vừa bước ra từ địa ngục. ' Đi thôi, ' anh nói. ' Chúng ta phải tìm cách quay lại.Không phải để về nhà.
Mà để tìm xem Thiên Quân đã để lại lời nhắn gì trong tập hồ sơ đó. ' Mộc Tâm gật đầu, cô đứng dậy, dù bước chân vẫn còn loạng choạng.Họ cùng nhau đi vào trong màn sương mù của Vùng Bình Nguyên, để lại sau lưng những dấu chân dần bị che lấp bởi lớp tro tàn đang rơi xuống như tuyết.Họ không biết rằng, trong lòng máy ảnh mà Minh Khải đang giữ, một tập tin mới mang tên ' Hồ Sơ 0001 ' vừa được tự động tạo ra, với nội dung là toàn bộ ký ức cuối cùng của Thiên Quân về sự sụp đổ của thực tại.
Và trong bóng tối của Vùng Trũng, có những đôi mắt đang quan sát họ, chờ đợi một sai lầm nhỏ nhất để hoàn tất quá trình đồng hóa nhân loại.Cliffhanger đang treo lơ lửng: Liệu Thiên Quân thực sự đã hy sinh, hay anh ta đã trở thành một phần của thực thể để kiểm soát nó từ bên trong?Và Minh Khải, với chiếc máy ảnh mang bí mật tối thượng, liệu có thể giải mã được những gì còn lại trước khi chính anh bị hút vào vòng xoáy của ký nguyên tiếp theo?
Tiếng gió gào rít qua kẽ đá ở Vùng Bình Nguyên không còn mang âm thanh của tự nhiên, mà tựa như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn bị giam cầm trong những khe nứt của không — thời gian.Lâm Minh Khải siết chặt chiếc máy ảnh trong tay.Sức nặng của nó không chỉ nằm ở lớp vỏ hợp kim đã trầy xước, mà ở luồng nhiệt tỏa ra từ bộ vi xử lý bên trong — thứ đang vận hành vượt mức cho phép để giải mã tập tin "Hồ Sơ 0001". "Cô thấy gì, Mộc Tâm? "Minh Khải hỏi, mắt không rời khỏi màn hình hiển thị quang phổ đang nhảy múa những dải màu hỗn loạn.
Mộc Tâm dừng lại. Chuỗi hạt gỗ trên cổ tay cô phát ra những tiếng lách cách khô khốc, mỗi hạt gỗ giờ đây đã chuyển sang màu đen kịt, như thể bị đốt cháy bởi một thứ lửa vô hình. Cô không nhìn về phía trước, mà nhìn ngược lại, về phía nơi bóng tối của Vùng Trũng đang nuốt chửng những tàn tích vừa đi qua. "Tôi thấy một sợi dây, "giọng cô trầm đục, như tiếng vọng từ lòng đất. "Nó không nối chúng ta với lối thoát. Nó nối Thiên Quân với... cái thứ đang thở trong màn sương này. Anh ấy không chết, Khải à. Anh ấy đang trở thành cột trụ. Mỗi bước chúng ta đi, mỗi hơi thở chúng ta hít vào không khí bị ô nhiễm này, thực chất là đang nuôi dưỡng cái thực thể mà lẽ ra chúng ta phải tiêu diệt. "
Minh Khải dừng bước.Lời khẳng định của cô khiến tim anh thắt lại.Anh nhớ đến nụ cười của Thiên Quân trước khi chia tách, nụ cười mà anh đã tưởng là sự điềm tĩnh của một người đội trưởng dày dạn kinh nghiệm.
Bây giờ, nhìn lại qua lăng kính của những dòng code đang tự động chạy trong máy ảnh, anh hiểu ra đó là vẻ mặt của một kẻ đã chấp nhận biến thành quân cờ để nắm lấy quyền điều khiển ván cờ từ bên trong.
Chiếc máy ảnh khẽ rung lên. Một dòng thông báo đỏ quạch hiện lên màn hình: *[Cảnh báo: Phát hiện sự đồng bộ hóa dữ liệu. Tương thích: 67%].* "Nó đang cố ghi đè lên nhận thức của tôi, "Minh Khải lẩm bẩm, hơi thở trở nên khó nhọc.Anh cảm nhận được những hình ảnh xa lạ tràn vào võng mạc: một thành phố bị lật úp, những ký tự cổ đang bò lổm ngổm trên da thịt người, và hình ảnh Thiên Quân – đôi mắt anh ta không còn là mắt người, mà là hai hốc đen sâu thẳm phản chiếu toàn bộ viễn cảnh của kỷ nguyên tro tàn. "Đừng chống lại nó, "Mộc Tâm bất ngờ nắm lấy cổ tay anh. Lực nắm của cô mạnh đến mức làm da anh bầm tím. "Nếu anh đóng chặt tâm trí, nó sẽ xé nát anh. Hãy để nó chảy qua. Chúng ta cần những ký ức đó để tìm ra điểm mù của thực thể. "
Minh Khải nghiến răng, mồ hôi lạnh vã ra trên trán.Anh thả lỏng sự kháng cự.Ngay lập tức, một luồng ký ức dữ dội ập đến.
Đó không phải là của anh, mà là của Thiên Quân.Anh thấy Thiên Quân đứng giữa tâm bão của Vùng Trũng, không phải để chiến đấu, mà để đàm phán.Đối diện với anh ta là một thực thể vô hình, một khối hình học vặn xoắn không tuân theo quy luật vật lý.
*“Ngươi muốn sự tồn tại,”* giọng nói không phải âm thanh mà là một sự rung động trong tế bào, vang lên trong trí óc Minh Khải. *“Nhưng ngươi chỉ có thể có được nó bằng cách biến tất cả thành tro bụi để nhào nặn lại từ đầu.”*
Thiên Quân đã trả lời – hoặc đúng hơn, anh ta đã giao kèo: *“Vậy hãy để ta làm vật chủ đầu tiên. Hãy để ý thức của ta trở thành cái phễu, lọc bớt sự hỗn loạn của ngươi trước khi nó chạm đến thực tại của nhân loại.”*
Đó chính là lý do Cục 09 cử họ vào đây. Không phải để tiêu diệt, mà để đóng vai trò là những nhân chứng, những người giữ "lõi "cho thực tại mới. Thiên Quân đã hiến tế bản thân mình để tạo ra một vùng đệm. Nhưng sự hiến tế đó đang bắt đầu thất bại. "Anh ấy không chịu nổi nữa, "Minh Khải thốt lên, bừng tỉnh khỏi cơn mê sảng. Anh nhìn vào máy ảnh, nơi dữ liệu đã đạt đến 90%. "Thiên Quân đang kêu gọi chúng ta. Không phải để cứu anh ấy. Mà để kết liễu anh ấy. Nếu anh ta bị đồng hóa hoàn toàn, bức tường ngăn cách giữa Vùng Trũng và thế giới thực sẽ tan biến. "
Mộc Tâm nhìn ra khoảng không phía trước. Một bóng hình cao lớn đang dần hiện ra trong màn sương mù, đứng bất động như một bức tượng giữa cánh đồng tro tàn. Đó là Thiên Quân. Nhưng không còn là Thiên Quân của họ nữa. Xung quanh anh, không gian đang vặn xoắn, những ký tự cổ bay lơ lửng, găm vào lớp áo giáp của anh như những mũi kim. "Anh ấy đang chờ chúng ta, "Mộc Tâm nói, tay cô rút ra lá bùa cuối cùng. Lá bùa không còn tỏa ánh sáng vàng kim, mà là một màu tím sẫm của sự phân rã. "Khải, anh là nhà khảo cổ duy nhất còn lại. Anh có khả năng 'đọc ' được cấu trúc của thực thể này thông qua những ký tự đó. Tôi sẽ giữ chân anh ấy, nhưng anh phải là người viết lại đoạn mã cuối cùng trong tâm trí anh ấy. Hãy biến anh ấy trở thành cái nút thắt, không phải cái cổng. "
Minh Khải cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy, nhưng đồng thời, một sự phấn khích đến rồ dại dâng lên. Đây chính là mục đích cuối cùng của Hồ Sơ 0000. Anh tiến lên, đôi bàn tay run rẩy chạm vào ống kính máy ảnh, xoay chỉnh các thấu kính để tập trung luồng ánh sáng quang phổ vào điểm yếu nhất trong thực tại đang rung chuyển xung quanh Thiên Quân. "Nếu chúng ta làm điều này, "Minh Khải thì thầm, giọng khản đặc, "chúng ta sẽ bị xóa sổ khỏi lịch sử của thế giới thực. Không ai nhớ chúng ta là ai, không ai biết chúng ta đã từng tồn tại. "
Mộc Tâm mỉm cười, một nụ cười an nhiên đến lạ lùng. "Thế giới này vốn đã là một bản nháp sai lệch. Có lẽ, việc trở thành một phần của kỷ nguyên tro tàn lại là cách duy nhất để chúng ta trở thành những người kiến tạo thực sự. "
Thiên Quân ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh ta sáng rực với những ký tự lạ. Một luồng sóng xung kích từ phía anh ta tỏa ra, làm rung chuyển mặt đất. Cả Vùng Bình Nguyên như muốn sụp đổ, những tảng đá lơ lửng rồi vỡ tan thành cát bụi.
Minh Khải hít một hơi sâu, ngón tay ấn mạnh vào phím ' Execute ' trên thiết bị đang cầm. Màn hình máy ảnh chói lòa, phát ra một luồng sáng dữ dội nuốt chửng lấy bóng tối xung quanh.
Trong giây phút đó, Minh Khải không thấy mình đang ở trong Vùng Trũng nữa. Anh thấy mình đứng trước một thư viện vô tận, nơi chứa đựng tất cả các phiên bản của thực tại mà nhân loại đã từng trải qua. Anh giơ tay ra, nắm lấy dòng mã cuối cùng, dòng mã đại diện cho sự kết thúc và sự khởi đầu.
*“Bắt đầu nào,”* anh thì thầm.
Và thế giới — thế giới thực, thế giới của Cục 09, thế giới của những hồ sơ dở dang — bỗng chốc lặng im. Mọi âm thanh bị hút vào một lỗ đen duy nhất: chiếc máy ảnh trong tay Lâm Minh Khải.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mọi thứ tan biến, anh thấy Thiên Quân nhìn mình. Một cái gật đầu nhẹ. Một lời từ biệt không tiếng động.
Sau đó, chỉ còn là tro tàn.
Nhưng trong màn tro tàn đó, một tia sáng mới bắt đầu nhen nhóm, không phải của thực thể cổ xưa, mà là của ý chí con người đã được nhào nặn lại trong nghịch cảnh. Kỷ nguyên tro tàn đã kết thúc, nhưng một hồ sơ mới, Hồ Sơ 0002, đã bắt đầu được viết lên trên bề mặt của hư vô