Truyện teen Hoa Hồng Xanh - Mèo Yêu

Chap 159: Lạc ở trong rừng
[Bên phía Nhã sau khi chạy thoát khỏi con heo rừng]
- N: [Thở dốc] Cuối cùng cũng thoát được rồi..
- Mỹ Ân à, cậu không sao chứ?
[Quay sang không thấy Mỹ Ân đâu]
- N: (!) Ủa, cậu ấy đâu rồi?

[Bên phía MÂ]
- MÂ: Khi nãy không để ý mình bị lạc mất Thư Nhã rồi, ở đây là chỗ nào vậy?
[MÂ nhìn xung quanh chỉ thấy toàn là cây cối, lúc đi không chú ý nên cô bị trượt chân té xuống một khe đá bên trong rừng]
- MÂ: Áh..!

[N lúc này đi tìm kiếm nhưng không thấy MÂ nên lấy điện thoại ra gọi cho cô]
- N: [..] Alo Mỹ Ân!
- KD: Chị hai hả
- N: Ủa Khả Danh?
- KD: Có việc gì vậy?
- N: À không, chị gọi nhầm á, chị đang định gọi cho Mỹ Ân
- KD: Mọi việc vẫn ổn chứ chị? Chẳng phải mọi người đi chung với nhau sao?
- N: Đúng là vậy nhưng bọn chị có tách nhau ra để đi riêng một lúc, sau đó thì chị không thấy Mỹ Ân đâu cả
- KD: (!) Chị Mỹ Ân mất tích rồi sao?
- N: Chị không biết nữa, bây giờ chị đang đi kiếm cậu ấy nè
- KD: Chị hãy gửi định vị cho em đi, em sẽ đi đến đó liền!
- N: Hả! Em đến đây sao?
- KD: Dạ, chị gửi liền cho em đi
- N: Ờm được rồi

[Sau khi tìm kiếm khu cắm trại thì mọi người quay trở lại địa điểm họp mặt]
- AV: Vẫn chưa có ai quay lại sao
- AD: Hay là chúng ta ngồi đợi một lát đi
[Khi này Minh và Huệ cũng vừa về đến]
- AD: (!) Ông Minh và Lam Huệ kia rồi
[..]
- M: Hây..mệt muốn đứt hơi
- AD: Hai cậu sao rồi?
- H: Bọn tớ vừa mới từ ở trên đỉnh đi xuống
- AV: Có phải ở trên đó là khu vực nghĩa trang không?
- H: (!) Sao cậu biết?
- AV: Khi nãy bọn tui có gặp một người dân sống gần đây, họ nói ở đây chẳng có khu cắm trại nào cả, vì ở hướng đông Nam Đông chỉ có nghĩa trang mà thôi
- M: Bảo sao khắp nơi nhìn cứ u ám kiểu gì!
- H: [Kéo tai M] Ông còn nói nữa á! Cũng tại ông hết đó, có mỗi việc xem đúng cái địa điểm thôi mà cũng làm không xong nữa, báo hại cả đám đi tìm kiếm từ nãy tới giờ!
- M: Ah! >< Sao mà tui biết được lại có hai cái khu vực trùng tên nhau như vậy chứ
- AD: Haizz..dù gì cũng đã lỡ rồi, thôi cậu cũng đừng có trách ổng nữa (Mình biết ngay là cứ mỗi lần đi với ông Minh thì kiểu gì cũng sẽ gặp vấn đề gì đó mà, không biết là do tình cờ hay là do số ông xui thật nữa?) (¬¬)
- H: Hừ..đúng là tức chết thật mà! :emoji_triumph:
- AD: Giờ chúng ta tính sao tiếp đây?
- H: Đợi Mỹ Ân và Nhã quay lại thì chúng ta sẽ đi đến đúng nơi địa điểm
- AD: Mà sao từ nãy tới giờ vẫn chưa thấy hai cậu ấy quay lại nhỉ?
- H: Ừ phải rồi, hai cậu ấy đi lâu vậy ta?
- M: Có khi nào bọn họ bị lạc đường rồi không?
- AV: Pà thử lấy điện thoại gọi cho hai người họ xem sao
- AD: Ừm
[AD định lấy điện thoại ra gọi thì lúc này N từ phía xa chạy đến]
- H: Ah! Nhã quay lại rồi kìa!
- AD: (• ༚•)
- H: Hai cậu đi đâu mà lâu vậy? Ủa Mỹ Ân đâu rồi?
[N đứng nghỉ một lát sau đó nói tiếp]
- N: Khi nãy tớ bị lạc mất cậu ấy rồi
- H: Hả! Lạc mất sao?!
- M: Hai cậu đi chung với nhau mà, làm sao mà có thể lạc được chứ?
- AD: Đúng vậy đó
- N: Chuyện là..
[Cô kể lại những gì đã xảy ra] [..]
- N: Chuyện là như vậy đó
- AV: Đến giờ vẫn chưa liên lạc được với cậu ấy sao?
- AD: Như vậy thì nguy quá, không biết có chuyện gì xảy ra với cậu ấy không nữa?
- M: Có khi nào cậu ấy bị heo rừng tấn công rồi không?!
- H: Ông im đi, cái miệng của ông toàn nói linh tinh không à!
- Mỹ Ân sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, chúng ta cùng nhau đi kiếm cậu ấy đi
- N: Ừm

[MÂ vừa mới tỉnh dậy sau khi bị té xuống khe đá]
- MÂ: Đây là chỗ nào vậy? [Nhớ lại] Ah đúng rồi! Khi nãy mình không cẩn thận nên bị rơi xuống đây
[Cô đứng dậy, cố gắng trèo lên vách đá nhưng không với tới được]
- MÂ: Mình không leo lên được, phải làm sao đây?
[MÂ định lấy điện thoại gọi cho bạn bè tới giúp thì lại phát hiện ra điện thoại đã mất tiêu]
- MÂ: (!) Hở, điện thoại của mình đâu rồi, hay là do khi nãy chạy nhanh quá nên làm rớt mất rồi không? (..) Phải làm sao bây giờ? (;ŏ﹏ŏ)

[Bên phía nhóm bạn lúc này, mọi người cùng nhau tìm kiếm suốt nửa tiếng đồng hồ nhưng vẫn không thấy MÂ đâu]
- H: Mỹ Ân ơi..!
- AD: Mỹ Ân, cậu đang ở đâu vậy?
- N: Mỹ Ân..[♫]
[Khi này điện thoại của KD gọi tới]
- N: Alo chị nè Danh
- KD: Chị và mọi người đang ở đâu vậy? [..]
[KD sau đó liền chạy lại chỗ của N]
- KD: Đã tìm được chị Mỹ Ân chưa?
- N: Vẫn chưa
- AD: Ủa sao Khả Danh cũng ở đây?
- KD: Chuyện này không quan trọng, chúng ta phải tìm được chị Mỹ Ân trước đã
- AD: Ờ..
..
- AD: A Vương à, ông có thấy gì không?
- AV: Ở đây không có
- H: Nè Minh, bên phía ông thì sao?
- M: Đi từ nãy tới giờ mỏi cái giò muốn chết mà có thấy cái gì đâu
- N: Ở chỗ tớ cũng không thấy
- H: Rốt cuộc là cậu ấy đã đi đâu chứ?
- M: (..) Có khi nào!
- AD, N, H: (?)
- H: Nè ông lại tính nói gì bậy bạ đó? (¬¬)
- M: Đâu có chứ, tui chỉ định nói là có khi nào cậu ấy về nhà rồi mà không báo với chúng ta không?
- KD: Chị Mỹ Ân không phải là người như vậy, chị ấy tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì để khiến cho người khác phải lo lắng đâu
- H: Đúng rồi đó, Mỹ Ân sẽ không làm như vậy đâu
- M: Ờm..:emoji_thinking:
- Ủa mà nhóc này đến đây hồi nào vậy? (ʘ_ʘ)
- AV: Nếu như trước khi trời tối mà vẫn chưa tìm được cậu ấy thì có lẽ chúng ta phải nhờ tới cứu hộ thôi
- AD: Tui thấy lo cho cậu ấy quá đi
- KD: (Chị đâu rồi, đã có chuyện gì xảy ra với chị sao?)
- M: Mọi người nhìn kìa!

[M chỉ tay về hướng khu rừng, phía trước có treo tấm bảng: Khu vực cấm vào!]
- M: Sao ở đây lại có cái bảng cấm vậy?
- AD: Hình như chỗ này chúng ta chưa tìm nè
- H: Có khi nào Mỹ Ân đã chạy vô đây không?
- AV: Rất có khả năng, mấy khu vực khác chúng ta đã tìm hết rồi
- M: Nhưng mà chẳng phải đây là khu vực không được phép vào sao?
- N: Có lẽ trong lúc hoảng loạn cậu ấy đã chạy vào đó mà không nhìn thấy tấm bảng
- H: Vậy thì chúng ta hãy mau chóng vào đó để kiếm cậu ấy đi!
- AD: Ừm
- M: Mà nè, mọi người không thắc mắc là tại sao lại có bảng cấm vào đó sao?
- H: Giờ này ai còn để ý ba cái đó nữa chứ, tìm được Mỹ Ân quan trọng hơn
- AV: Anh Minh nói cũng đúng đó, nhất định là có nguyên do nên mới không được phép vào, lỡ như bên trong có gì đó nguy hiểm thì sao?
- AD: Như vậy thì không lẽ Mỹ Ân đang gặp nguy hiểm sao?!
- KD: (!)
- H: Cứ lo lắng mãi chẳng được cái gì, tớ phải đi tìm cậu ấy đây!
- AV: Nè khoan đã..!
[AV chưa kịp nói hết câu thì H đã chạy mất tiêu]
- AV: ("¬¬)
- AD: A Vương à, giờ ông tính thế nào?
- AV: Vào bên trong rừng sẽ dễ bị lạc lắm, với lại không biết ở trong đó có gì nữa, nếu như cả đám cùng vào rồi không tìm được đường ra thì sẽ thảm hơn nữa, vì vậy chúng ta hãy chia ra, một nhóm sẽ đi tìm Mỹ Ân, nhóm còn lại ở bên ngoài chờ tin tức, nếu có chuyện gì xảy ra thì ở bên ngoài còn tiếp ứng được, mọi người thấy vậy có được không?
- N: Tớ thấy ý này cũng được đấy
- AD: Vậy giờ ai sẽ vào trong đó đây?
- AV: Hiện tại chúng ta có [Đếm] 2, 3,..ủa thằng nhóc đâu mất tiêu rồi?
- N: (!) Khi nãy còn thấy em ấy đứng ở đây mà?
- AV: Thôi rồi, hai cái người đó chạy mất tiêu rồi [Bất lực]
- AD: Vậy giờ ông tính sao?
- AV: Tui sẽ vào trong đó tìm bọn họ, những người còn lại thì ở đây đi
- AD: Tui cũng đi với ông nữa
- AV: Không được, pà ở lại đây!
- AD: Tui đâu thể nào để ông đi gặp nguy hiểm một mình như vậy chứ
- AV: Pà đi theo vướng tay, vướng chân thì có, với lại tui đâu có đi một mình chứ
- M: Cậu ta nói đúng đó, An Di à, hay là cậu ở bên ngoài đây với mình y
- AD: Nhưng mà tui muốn đi với A Vương cơ
- AV: [Nói với N] Cậu trông chừng cậu ta giùm tui, nếu như trời tối mà vẫn không thấy tụi này trở ra thì hãy đi tìm người tới giúp
- N: Tớ hiểu rồi
- AV: [Rời đi]
- AD: Mình cũng muốn đi mà..

[AV sau đó nhanh chóng bắt kịp H]
- AV: Nè Lam Huệ
- H: Ủa Vương, cậu cũng đi theo à?
- AV: Tui đi tìm cùng với cậu, những người còn lại đợi ở bên ngoài rồi
- H: Vậy à
- AV: Này cậu đi vào rồi có nhớ được đường ra không vậy?
- H: Thì lát nữa đi ra cứ quay đầu lại là được mà
- AV: Cậu nghĩ đi vào rừng như đi dạo sao? Cậu mà không nhớ được đường ra là sẽ bị lạc luôn ở trong rừng đó có biết chưa
- H: Hả, chúng ta chỉ mới đi có tí xíu thôi, chắc không có lạc được đâu ha..
- AV: Có là tí xíu nhưng nếu chệch khỏi đường mòn là đi luôn đó nha, có tìm kiếm thì cũng không được đi quá xa, với lại hãy làm dấu mấy khu vực mà cậu đã đi qua để còn biết đường mà quay lại
- H: Ừm, tớ biết rồi
- AV: Mà còn thằng nhóc đâu rồi?
- H: Thằng nhóc sao?
- AV: Khả Danh ấy
- H: Không lẽ em ấy cũng vào đây à?
- AV: Cậu không nhìn thấy nó luôn sao
- H: Không, khi nãy vào tớ đâu có nhìn thấy em ấy
- AV: Cái thằng nhóc này, bộ tìm một người lạc chưa đủ mệt hay gì
- H: Vậy chúng ta tìm em ấy luôn sao?
- AV: Không cần đâu, cái tên nhóc đó thông minh như vậy chắc là tự lo được thôi, cứ đi tìm Mỹ Ân trước đi
- H: Ừm

[KD trong lúc tìm kiếm thì cậu lấy điện thoại gọi liên tục cho MÂ, trong lúc đang gọi thì cậu nghe có tiếng chuông từ đâu đó vang lên, KD chạy lại thì thấy chiếc điện thoại đang nằm ở dưới đất]
- KD: (Đây chính là điện thoại của Mỹ Ân..chắc là chị ấy ở đâu đó quanh đây thôi)
- Chị Mỹ Ân, chị đang ở đâu vậy? Chị nghe thấy em nói không?!
[KD đi xung quanh gọi tên MÂ]
..
- MÂ: Chắc là mọi người giờ đây đang lo cho mình lắm, mình phải làm sao đây?
[MÂ đang hoang mang suy nghĩ thì nghe có tiếng ai đó từ xa gọi tên mình]
- KD: Chị Mỹ Ân..
- MÂ: (!) Hình như mình vừa nghe thấy tiếng của ai đó?
- KD: Chị Mỹ Ân..
- MÂ: Sao nghe giống tiếng của Khả Danh vậy? Nhưng mà sao Khả Danh lại có thể ở đây được chứ?
- KD: Chị có ở đây không? Trả lời em đi..
- MÂ: Đúng là tiếng của em ấy rồi!
[MÂ đứng dậy, cố nhảy lên để gọi KD]
- MÂ: Khả Danh, Khả Danh, chị ở đây!
- KD: Chị..
[KD đang định gọi tiếp thì nghe thấy tiếng đáp lại]
- MÂ: Khả Danh ơi, chị ở đây!
- KD: Chị Mỹ Ân!
[Cậu nhanh chóng chạy tới chỗ đang phát ra tiếng nói]
- KD: Chị đây rồi!
- MÂ: Hu..may quá gặp được em rồi, chị còn tưởng là sẽ không có ai tìm thấy chị nữa chứ
- KD: Chị đừng sợ, em sẽ kéo chị lên
[KD cuối xuống đưa tay ra]
- KD: Chị hãy nắm lấy tay em
- MÂ: Ừm
[Trong lúc nắm thì MÂ bị tuột tay, KD định đưa tay kéo lấy cô nhưng bị ngã xuống cùng luôn]
- MÂ: Á! ><
- KD: Ui da..
- MÂ: (!) Em không sao chứ? Chị xin lỗi :emoji_sweat:
- KD: Em không sao, chỉ bị trầy chút thôi..(!) Ơ chân của chị cũng bị thương rồi kìa!
- MÂ: Lúc té xuống chị cũng bị trầy một chút, không có sao đâu
- KD: Để em băng vết thương lại cho chị
- MÂ: Không cần đâu mà
- KD: Không sao, em có mang theo đồ nghề mà, chỉ cần dán lại tí xíu là xong
..
[KD làm sạch vết thương sau đó dán băng cá nhân lên cho MÂ]
- MÂ: Em mang theo đủ đồ sơ cứu luôn đó hả?
- KD: Dĩ nhiên rồi, bây giờ em đã là sinh viên khoa y rồi, đâu còn là cậu học sinh cấp 3 lúc trước nữa đâu
- MÂ: Vậy là em đã thi đỗ ngành y rồi sao? Khả Danh giỏi thật đó (• ▿ •)
- KD: Em đã từng bảo là em sẽ trở thành bác sĩ thú y mà
- MÂ: Em đã thực hiện được bước đầu ước mơ của mình rồi đó, chúc mừng em nha ^^
- KD: Cảm ơn chị..à, mọi người cũng đang đi tìm chị đó, chúng ta mau rời khỏi đây thôi
- MÂ: Đúng rồi..nhưng mà làm sao để leo lên trên?
- KD: Chị leo lên đi, em sẽ đỡ chị ở bên dưới
- MÂ: Được chứ?
- KD: Không sao đâu, em đỡ được mà
- MÂ: Ừm
[KD đỡ MÂ trèo lên trên, được một lúc thì cô thành công leo lên được] [..]
- MÂ: Được rồi, Khả Danh đưa tay cho chị
- KD: (..)
- MÂ: Nhanh lên
[KD đưa tay nắm lấy tay MÂ]
- MÂ: Hây..! >< [Cố sức kéo]
- KD: Chị cẩn thận, coi chừng ngã đó..
- MÂ: Sao lại không lên?
- KD: Em thấy hay là chị kêu người tới giúp đi
- MÂ: Đi đâu tìm người bây giờ?
- MÂ: Mọi người cũng đang đi tìm chị đó, chắc có lẽ họ cũng ở gần đây thôi
- MÂ: Chị hiểu rồi, chị sẽ đi tìm mọi người
- KD: Khoan đã chị Mỹ Ân
- MÂ: Hả?
- KD: Điện thoại của chị nè [Ném lên]
- MÂ: (!) [Chụp]
- KD: Khi nãy em đã nhặt được nó, có gì chị hãy liên lạc với mọi người nha
- MÂ: Cảm ơn em nha Danh, em hãy đợi chị, chị nhất định sẽ quay lại!
- KD: Dạ

[MÂ mở điện thoại lên xem lịch sử cuộc gọi]
- MÂ: Cuộc gọi của mọi người nhiều như vậy sao! Mình đã khiến cho tất cả lo lắng đến vậy, cảm thấy có lỗi quá đi
[Khi này cô gọi lại cho N] [..]
- N: (!) Là Mỹ Ân gọi tới nè!
- AD: Mỹ Ân sao!
- M: :emoji_flushed:
- N: [Bắt máy] Mỹ Ân à, cậu đang ở đâu vậy? Mọi người ai cũng đều không liên lạc được với cậu nên cảm thấy lo lắm á
- MÂ: Tớ xin lỗi vì đã khiến các cậu lo lắng, tại khi nãy tớ bị rơi mất điện thoại
- N: Cậu không sao đó chứ?
- MÂ: Tớ không sao nhưng mà Khả Danh bị kẹt dưới hang đá rồi
- N: Hả! Khả Danh làm sao?
- AD: (!)
- MÂ: Khi nãy em ấy đến giúp tớ nên mới bị mắc kẹt, các cậu đang ở đâu vậy, có thể đến giúp tớ được không?
- N: Bình tĩnh nào Mỹ Ân, Khả Danh sao rồi?
- MÂ: Em ấy không sao nhưng một mình tớ không thể kéo Khả Danh lên được
- N: Tớ biết rồi, hiện A Vương và Huệ cũng đang ở trong rừng, có lẽ họ cũng ở gần đó thôi..
[Tiếng điện thoại đột dưng trở nên rè rè sau đó bị mất tín hiệu]
- N: Alo?
- MÂ: [Tút tút] Ơ?
- N: (..)
- AD: Sao rồi Nhã?
- N: Không nghe được nữa, hình như là bị mất sóng rồi
- AD: Như vậy liệu có ổn không?
- N: Chắc là không sao đâu, cậu ấy sẽ tìm được họ thôi
- AD: Ừm, hy vọng là vậy
- M: Haizz..bọn họ không sao là yên tâm rồi
[Lúc này có người dân ở gần đó đi qua thấy nhóm của AD nên lại hỏi]
- ?: Nè mấy đứa, đứng ở đó làm gì vậy?
- AD, M, N: (?)

[Bên phía MÂ, cô đang chạy đi tìm người giúp thì nghe thấy tiếng của H đang gọi mình]
- H: Mỹ Ân ơi, cậu ở đâu..?
- MÂ: Là tiếng của Lam Huệ!
[MÂ nghe theo tiếng gọi chạy lại chỗ của H]
- MÂ: Huệ ơi, tớ ở đây nè!
- H: (!) Mỹ Ân!
- AV: (• ༚•)
- MÂ: Lam Huệ, Anh Vương..
[Hai cô bạn mừng rỡ ôm lấy nhau]
- H: Cuối cùng cũng tìm được cậu rồi!
- AV: Cậu đã ở đâu vậy hả? Bọn tui tìm cậu suốt cả buổi luôn đấy
- MÂ: Xin lỗi các cậu, tớ đã làm cho các cậu lo lắng rồi, nhưng mà Khả Danh..
- AV, H: (?)

[MÂ dẫn hai người đi đến chỗ khe đá, AV bước tới trước để xem tình hình, cậu nhìn xuống thì thấy KD đang đứng bên dưới cùng với khuôn mặt lấm lem như một chú mèo bị rơi xuống cái hang]
- AV: Ha nhóc, không ngờ có ngày lại được nhìn thấy bộ dạng này của em đấy
[KD im lặng không nói gì, nét mặt vẫn không thay đổi]
- AV: Coi kìa, bộ không có gì muốn nói với anh sao?
- KD: Anh chắc là đến đây để giúp em chứ hả?
- AV: Dĩ nhiên là vậy rồi, giờ nhóc muốn anh kéo lên có phải không?
- KD: (..)
- AV: Ạ cái đi nào (¬ ֊¬)
- KD: Anh đang muốn trả thù em có đúng không?
- AV: Đâu phải lúc nào cũng có cơ hội đâu em trai ( ˘ᵕ˘)
- H: Hai cái người này, đã là lúc nào rồi? Mau kéo em ấy lên rồi rời khỏi đây thôi
- MÂ: Đúng rồi đó Vương, cậu hãy giúp em ấy đi mà
- AV: Tui biết rồi, chỉ muốn trêu nó một chút xíu thôi

[AV đưa tay xuống kéo, KD nhanh chóng đã leo được lên trên. Cậu nhóc sau đó quay lại nhìn AV chằm chằm rồi nói]
- KD: Nhỏ nhen (¬¬)
- AV: Nè, anh là người mới vừa kéo nhóc lên đấy
- H: Em không sao thì tốt quá rồi! Chúng ta quay về thôi, mọi người đang đợi đó
- MÂ: Ừm ^^
[Nói xong cả ba bắt đầu rời đi]
- AV: Đáng lý ra khi nãy mình nên tìm thêm vài tảng đá để lấp cái hố đó lại chứ không phải là kéo cậu ta lên, cái thằng nhóc đó đúng là không ưa nổi mà
...
 
Sửa lần cuối:
Chap 160: Kẻ canh giữ ngôi mộ (1)
[Nhóm của AV sau khi tìm được Mỹ Ân đã quay trở lại tụ họp cùng với mọi người] [..]
- Minh: Các cậu ấy trở ra rồi kìa!
- AD: (!)
- Nhã: Cuối cùng các cậu cũng quay lại rồi
- AD: Mỹ Ân, Huệ, hai cậu không sao rồi, tốt quá
- MÂ: ^^
- AD: A Vương, tui lo cho ông lắm đó
- AV: Ai cần pà lo chứ (¬¬)
- Huệ: An Di à, cậu không cần phải lo cho cậu ấy đâu bởi vì Anh Vương rất là lợi hại đó, nếu như không nhờ có cậu ấy thì có lẽ bọn tớ đã lạc ở trong rừng rồi
- AD: A Vương giỏi quá! (•̪ ▿ •̪)
- M: Hời..chẳng qua là vì tớ không có ở đó thôi chứ tớ mà ở đó thì cũng lợi hại không kém gì cậu ta đâu
- H: Đúng rồi, cụ thể là lợi ít, hại nhiều
- M: Nè, pà nói chuyện bớt khó nghe tí đi được không!?
- H: Hứ! ( ˘°˘)
- N: Em không sao đấy chứ?
- K.Danh: Chị, anh Vương khi nãy anh ấy bắt nạt em
- N: Hả?
- AV: Hơ, em trai của cậu ghê gớm như vậy, tui mà có thể bắt nạt được cậu ta sao
- N: (• ༚•)
- ?: Thì ra đây là bạn của các cháu à
- AV: (?)
- H: Đây này là ai vậy?
- M: Hai bác này là người dân sống ở gần đây, họ bảo là sẽ dẫn chúng ta đến một nơi có thể cắm trại được đó
- H: Thật sao?
- ?: Nghe bảo mấy đứa đang tìm khu cắm trại hả, bây giờ nếu đi đến đó thì cũng mất quãng đường xa đó, với lại đi lúc sương xuống như này rất dễ bị lạc đường nữa, mấy đứa cứ đến khu vực gần nhà dân ở đây để mà cắm trại đi, như vậy sẽ an toàn hơn đó
- H: Vậy là tụi con được phép ở lại đó ạ?
- ?: Dĩ nhiên là được
- H: Như vậy thì tốt quá rồi, chúng ta không cần phải đi xa nữa
- AV: Đi cả ngày trời cũng muốn rã rời rồi
- AD: A Vương có mệt lắm không? Tui đỡ ông nha :emoji_blush:
- AV: Không cần
- M: An Di, tớ cũng thấy mệt lắm nè
- AD: Kệ ông (¬¬)
- M: Đúng là đối xử bất công mà!
- H: Đáng đời ông lắm, báo chưa đủ ha gì?
- N: Mọi người ráng thêm chút nữa nhé, chúng ta sẽ phải đi thêm một đoạn nữa đó
- M: Được rồi tất cả, chúng ta hãy cùng đi thôi nào!
...
[Tối đó, nhóm của M và mọi người dựng lều xong rồi đốt lửa trại, cả đám ngồi quây quần để kể chuyện ma, M lấy cây đèn pin ra soi vào mặt sau đó ngồi kể chuyện]
- M: [..] Người phụ nữ có mái tóc dài từ từ quay đầu lại, một cảnh tượng hết sức ghê gợn không thể ngờ tới đó là..bà ta không hề có gương mặt!
- MÂ: (;ŏ﹏ŏ)
- AD: (•-•; )
- M: Người phụ nữ cười lên một tiếng quỷ dị sau đó bà ấy tiến sát lại và thì thầm một câu nói..
- Bác gái: Mấy đứa đang làm gì vậy?
- M: Argh..!! :emoji_scream:
- AD: Á! ><
- N, H: (!)
- AV: (ʘ_ʘ)
- KD: (?)
[Đang kể chuyện thì cô bác đột dưng xuất hiện làm cho cả đám hết hồn, M và AD la lên còn MÂ thì sợ hãi quay sang ôm H]
- Bác gái: Mấy đứa làm cái gì mà hét toáng lên vậy?
- M: Bác làm cho con hết hồn luôn á!
- N: Tại tụi con đang tập trung nghe kể chuyện đó ạ ^^
- Bác gái: Vậy sao, xin lỗi nhé, do bác có nướng mấy củ khoai nên đem ra đây cho mấy đứa
- M: Hê, có khoai nướng sao!
- Bác gái: Mấy đứa cứ chia nhau ra ăn nhé
- H: Dạ, con cảm ơn bác
- M: Lúc này mà có khoai nướng nữa thì đúng là hết sảy luôn, bác đúng thật là tốt quá!
[Vừa nói M vừa ăn một cách ngon lành]
- H: 'Cái tên này, đúng là ham ăn thật mà'
- Bác gái: Mà mấy đứa đang kể chuyện ma à? Có muốn nghe câu chuyện về lời đồn ở đây không?
- Tất cả: (• ༚•)
- M: (!) Không lẽ ở đây cũng có câu chuyện đáng sợ nữa sao?
- ?: Có chứ
[MÂ và AD nghe xong nét mặt liền thay đổi, chuyển sang trạng thái lo lắng]
- Bác gái: Câu chuyện đã được truyền miệng từ rất lâu rồi..đó là ngày xưa, có một người đàn ông rất là giàu có nhưng cả đời ông ta chỉ sống có một mình. Vì không có gia đình, vợ con nên trước lúc ra đi ông ấy đã đem hết số tài sản mà mình dành dụm cả đời để chôn tại nơi đây. Sau khi chôn cất xong tất cả thì ông ấy đã thề độc rằng, nếu như có kẻ nào đó tham lam muốn lấy trộm đi tài sản của ổng thì cho dù có hóa thành ma thì ông ta cũng sẽ không tha cho kẻ đó. Và rồi quả nhiên là lời thề của ông ta đã ứng nghiệm, sau khi mất, linh hồn của người đàn ông đã biến thành quỷ già và canh giữ nơi chôn cất của cải. Đã có rất nhiều lời đồn về việc quỷ già sẽ thường xuyên xuất hiện vào ban đêm, ông ta sẽ vác theo cây xẻng của mình để đi tuần tra và tìm kiếm những kẻ trộm, những ai không may gặp phải ông ta cũng đều sẽ bị coi là trộm và rồi thẳng tay không thương tiếc! Chính vì vậy mà ở đây vào buổi tối sẽ không một ai dám đi ra ngoài. Những kẻ không biết trời cao đất dày, không biết sợ hãi là gì dám đi đào trộm kho báu thì sẽ bị quỷ già cầm xẻng cắm thẳng vào người, ông ấy sẽ không cho một phát đi ngay đâu mà sẽ từng chút một, xúc từng bộ phận nội tạng trên cơ thể ra cho đến khi chỉ còn lại cái xác rỗng mà thôi..
[M, AD, MÂ nghe xong mà khuôn mặt không còn miếng máu nào luôn]
- Bác gái: Câu chuyện là vậy đó, thế nên vào ban đêm mấy đứa đừng có đi loanh quanh ra ngoài khu vực này nha, nếu không có thể sẽ gặp phải quỷ già á..
- M: (ꏿ﹏ꏿ; )
- MÂ: (;ŏ﹏ŏ)
- Bác gái: Thôi cũng trễ rồi, bác phải quay về đây, mấy đứa cứ tiếp tục chơi vui nhé (^▿^)
- H: Ơ dạ..
[Cả nhóm lúc này trở nên im lặng]
- AV: (..) Chỉ là câu chuyện để hù dọa thôi mà, không lẽ mấy cậu lại sợ đến như vậy chứ?
- AD: Nó nghe đáng sợ thiệt mà
- MÂ: Đúng vậy đó
- M: Mấy..mấy câu chuyện đó có gì đâu mà đáng sợ cơ chứ, hay là mình chuyển chủ đề khác y :emoji_sweat_smile:
- À đúng rồi, tại sao nhóc Khả Danh lại đến đây vậy?
- KD: (..)
- N: Lúc chiều tớ có gọi cho Khả Danh, em ấy biết tin Mỹ Ân bị lạc nên đã đến đây để giúp chúng ta đó
- M: À thì ra em trai nghe tin Mỹ Ân bị lạc nên đã chạy đến tận đây à, em đúng là rất quan tâm đến Mỹ Ân đấy, người khác nhìn vào không biết lại tưởng em thích cậu ấy á :emoji_laughing:
- N: •-•"
- AD: Ông im đi (¬¬)
- M: Hả?
- H: (• ༚•)
[H nhìn thái độ của mọi người xung quanh, dường như cô đã chiêm nghiệm ra điều gì đó]
- KD: (..) Em xin phép
[KD đứng dậy rời đi]
- MÂ: (?)

[Một lúc sau, MÂ đi đến chỗ của KD]
- MÂ: Khi nãy sao em lại bỏ đi vậy?
- KD: Chỉ là em thấy không thích hợp với những nơi náo nhiệt như vậy thôi
- MÂ: Mm..chuyện lúc nãy mà Minh nói ấy, em đến đây là vì chị thật sao?
- KD: Thật ra là em cũng coi chị như là chị gái của em thôi, vì vậy khi đó em đã cảm thấy rất lo lắng, nếu chị cảm thấy phiền vì việc đó thì cho em xin lỗi
- MÂ: [Vội lắc đầu] Không phải vậy đâu..thật ra chị thật sự rất biết ơn vì khi đó em đã xuất hiện
- KD: (• ༚•)
- MÂ: Chị cũng cảm thấy có lỗi vì đã khiến mọi người trong đó có em cũng phải lo lắng rất nhiều, chị thật sự xin lỗi em! ><
[Vừa nói, MÂ vừa cuối xuống xin lỗi một cách lúng túng]
- KD: Ơ..chị không cần phải làm như vậy đâu, em không có nghĩ như vậy đâu mà
- MÂ: Có thật không? Chị còn đang nghĩ em vì giận chị nên mới như vậy
- KD: Không có đâu, em làm sao có thể giận chị được chứ..
- MÂ: Em không giận, như vậy thì tốt quá (˵ᵔ◡ᵔ˵)
[KD cảm thấy xấu hổ khi MÂ mỉm cười với cậu nên quay mặt sang chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào cô. Lúc này, H và M đang trốn ở một góc để quan sát]
- M: Ủa sao mình lại phải theo dõi hai người đó vậy?
- H: Nè, ông có thấy hai người họ có cái gì lạ không?
- M: Lạ là sao chứ?
- H: Thì, kiểu..không có giống như chị em bình thường đó
- M: Ý của pà là..hả! Không lẽ Mỹ Ân đang bắt cá hai tay?! (° ロ °)
- H: [Gõ đầu M] Ông nói bé thôi, bộ muốn bị phát hiện hả!
- M: Ui ya! ><
- H: Tui có nói Mỹ Ân bắt cá hai tay bao giờ chứ
- M: Ờ phải, đến cả tui còn chưa kiếm được người yêu, làm sao mà cậu ấy có thể yêu một lúc hai người được chứ, không thể đâu :emoji_triumph:
- H: Cậu ấy thì tui không lo rồi, tui chỉ đang lo cậu em trai kia thôi
- M: Vậy ý của pà cậu ta chính là tiểu tam có phải không?
- H: Ý của tui không phải vậy, đó là em trai của Nhã mà, mặc dù tiếp xúc với cậu ta không nhiều nhưng mà tui cảm thấy cậu ấy không phải kiểu người như vậy
- M: Vậy thì là gì chứ? (¬¬)
- H: Tui cũng không chắc nữa, vì vậy nên mới theo dõi nè
..
[Đang ngồi quan sát thì M bỗng đập tay một cái]
- M: [Bốp]
- H: Cái gì vậy?
- M: Muỗi chích
- H: Trời ơi, bộ ông muốn bị phát hiện sao?!
- M: Nhưng mà ở ngoài đây nhiều muỗi như vậy, không đập thì sao mà được chứ
- H: Cái tên ngốc này!
- MÂ: Ở bên đó có tiếng gì thì phải?
- H, M: (!!)
- KD: (?)
- M: Không lẽ bị phát hiện rồi sao? (ʘ_ʘ)
- H: Hây, tại ông hết đó!
- M: Bình tĩnh, với những tình huống như này thì..
- Meow~
- MÂ: (• ༚•)
- KD: (?)
- H: Làm cái trò gì nữa vậy!? Σ(▼□▼)
- M: Tui giả làm tiếng mèo kêu để đánh lạc hướng cậu ấy đấy, xời mấy cảnh này trong phim nhiều lắm, tui rành! ( ˘ᵕ˘)
- H: Khùng! Cái tiếng mèo giả trân của ông của thì làm sao mà cậu ấy tin được hả? Chẳng khác gì lạy ông tui ở bụi này hết!
- MÂ: Là tiếng mèo hả ta?
- H: Trời, cậu ấy tin thiệt sao?! :emoji_flushed:
- MÂ: Không lẽ có bé mèo nào đi lạc ở đây nhỉ?
[MÂ định đi đến chỗ phát ra tiếng kêu nhưng bị KD ngăn lại]
- KD: Chị Mỹ Ân
- MÂ: Hả?
- KD: Hình như chị nghe lầm rồi đấy, em có nghe thấy tiếng gì đâu
- MÂ: Ơ, nhưng mà chị nghe thấy có tiếng mèo thật mà?
- KD: Chắc là vì chị đang nhớ đến Sa Sa ở nhà nên mới nhầm tưởng như vậy thôi, thật sự là em không có nghe thấy tiếng gì cả
- MÂ: Không có thật sao?
- KD: Đúng vậy, không có (Chị thật sự nghĩ có mèo ở một nơi như này sao?) ("¬¬)
- MÂ: Có lẽ em nói đúng, là do chị nhớ Sa Sa quá, mới xa nó có một chút thôi mà đã như này rồi ^^
- KD: Phải, em biết chị thương Sa Sa lắm mà, em với tiểu Bối ở nhà cũng vậy..mà thôi cũng trễ rồi, chúng ta quay lại trại đi
- MÂ: Ừm
..
- H: May quá, tí thì bị phát hiện
- M: Pà thấy chưa, cách này của tui có hiệu quả mà
- H: Được cái đầu ông á! Tại ông mà xém xíu nữa là bị phát hiện rồi đó!
- M: Sao pà lại đổ lỗi cho tui chứ, ai biểu lúc nãy pà kéo tui theo làm cái gì?

[KD cùng MÂ đi về đến trại, cậu nhìn xung quanh]
- N: Em đang tìm gì hả?
- KD: Hình như thiếu mất ai đó có đúng không?
- N: Em đang nói tới Minh và Huệ à? Khi nãy chị thấy hai cậu ấy đi đâu rồi thì phải
- KD: Hm..'Vậy là đã tìm được con mèo đi lạc rồi'
- N: Em vừa nói gì cơ?
- KD: Ờm..không có gì
- AD: Cậu nói là ông Minh đi với Lam Huệ rồi à?
- N: Ừ
- AV: Hai người họ trở nên thân thiết như vậy từ khi nào vậy?
- N: Tớ cũng đâu biết đâu :emoji_sweat_smile:
- MÂ: Nhìn như vậy thôi chứ họ thân nhau lắm đó ^^
- AD: Ồ, không lẽ cậu biết chuyện gì sao Mỹ Ân?
- MÂ: Bọn tớ học chung với nhau từ năm cấp ba rồi, nhưng mà hai cậu ấy thì đã biết nhau từ nhỏ cơ
- AD: Hể! Thật vậy sao?
- N: (• ༚•)
- MÂ: Ừm ^^
- AV: Bảo sao cứ thấy hai người đó có gì lạ lắm
- AD: Hèn gì tớ thấy hai người họ mặc dù cứ cãi nhau miết nhưng mà vẫn hay đi chung với nhau
- N: Tớ cũng thấy rằng Huệ mặc dù hay chửi Gia Minh nhưng cũng rất quan tâm tới cậu ấy
- MÂ: Đúng vậy á ^^
- AV: Tính ra hai người đó cũng thân nhau quá luôn ấy chứ, vậy mà lúc nào gặp nhau cũng như nước với lửa
- KD: Cũng như anh với chị An Di vậy đó
- AV: Ai mượn cậu so sánh như vậy hả?
- AD: Nhưng mà việc họ biết nhau từ nhỏ là sao vậy Mỹ Ân?
- MÂ: Cái này tớ cũng chỉ nghe Huệ kể lại thôi chứ cũng không rõ nữa
- AD: Oh..hay là đợi lát nữa hai cậu ấy quay về chúng ta thử hỏi chuyện đó xem sao?
- MÂ: Ừm, cũng được đó ^^
 
Chap 161: Kẻ canh giữ ngôi mộ (2)
[Bên phía của M và H, hai người đang đi thì bỗng dưng nghe thấy tiếng gì đó]
- H: Nè ông có nghe thấy tiếng gì không?
- M: Hình như là có tiếng gì thật..nghe như có ai đang xúc đất vậy
[Vì là ban đêm nên trời bắt đầu xuất hiện những lớp sương dày khiến cho mọi thứ trở nên mờ ảo không thể nhìn rõ, H nghe theo hướng phát ra âm thanh rồi chỉ tay bảo]
- H: Nó ở phía bên kia thì phải?
[Cả hai tò mò tiến đến xem thì thấy có hai người đàn ông đang đào một cái hố, bọn họ thấy M và H đi tới nên liền bỏ của chạy lấy người]
- M: Hả, bọn họ là ai vậy? Sao lại bỏ chạy như vậy chứ?
- H: Tui đâu có biết chứ?
[Trong lúc còn đang chưa hiểu chuyện gì thì bỗng có tiếng bước chân từ đâu tiến đến gần chỗ họ]
- M: (?) Ai ở đằng đó vậy?
- H: (?)
[Khi này hình ảnh đằng sau lớp sương mờ dần hiện rõ lên, một người đàn ông dáng người gầy gò, mái tóc của ông ta bạc trắng trông xuề xòa che phủ cả gương mặt, người đàn ông trên tay đang cầm một cây xẻng đứng nhìn chằm chằm vào hai người]
- M: Thôi bỏ mịe, không lẽ câu chuyện về quỷ già là có thật sao?! :emoji_scream:
- H: Ha..hả?
- M: Ông ấy sắp sửa cầm xẻng xúc chúng ta rồi!!
- H: (ʘ_ʘ)
- M: Má ơi, cứu con với! [Chạy]
- H: Đợ..đợi tui với!! ><
[Cả hai hoảng sợ nên lập tức bỏ chạy, M vừa chạy được vài bước thì bị té xuống cái hố đã đào sẵn]
- M: Ui ya! ><

[H chạy luôn một mạch không dám quay đầu lại nhìn, một lúc sau thì cô chạy đến chỗ của AD với AV]
- AD: (• ༚•)
- AV: Có chuyện gì mà cậu chạy như ma đuổi vậy?
- H: Bọn tớ vừa nhìn thấy ma thật đấy! ><
- MÂ: (!)
- AV: Ma cỏ cái gì chứ, chắc là cậu nghe kể chuyện ma lúc nãy nên giờ sợ có đúng không?
- H: Không phải đâu, khi nãy tớ với ông Minh..ủa, khi nãy còn thấy ổng đây mà, đâu rồi? Không lẽ ổng bị bắt lại rồi sao? :emoji_cold_sweat:
- AD: Huệ à, cậu nói cái gì nghe ghê quá vậy, không lẽ hai người gặp ma thật sao? Còn ông Minh thì.. (;ŏ﹏ŏ)
- AV: Hai người đừng có nghĩ linh tinh nữa, muốn biết có ma hay không thì đi kiểm tra là biết liền chứ gì
..
[M khi nãy bị té xuống hố vừa mới tỉnh lại]
- M: Sao mình lại ở đây vậy? [Nhớ lại] Ah, đúng rồi! Khi nãy mình nhìn thấy quỷ già, đáng sợ quá đi mất, phải ra khỏi đây thôi!! (° ロ °)
[Lúc này nhóm của AV, AD, MÂ cùng H đi tới]
- AV: Cậu nói là ở chỗ này đó hả?
- H: Đúng vậy á
- MÂ: Tớ thấy ở ngoài đây trông đáng sợ quá
- AD: Ơ, có cái hố ở đằng kia kìa!
[AV rọi đèn pin về hướng của cái hố, lúc này có cánh tay từ dưới hố đưa lên làm cho cả đám hoảng cả hồn]
- M: Cứu tui với..
- AV: (!) :emoji_flushed:
- AD, H, MÂ: Áh..!! ><
[Đám con gái hoảng sợ la lên rồi bỏ chạy, AD nhanh chóng kéo tay AV chạy theo, khi này M từ dưới hố chui lên cũng bỏ chạy tuột quần]
- M: Chờ tui với, đừng có bỏ tui lại một mình mà!! :emoji_scream:

[Cả đám sau khi chạy về trại]
- N: Mấy cậu vừa đi đâu về vậy?
- AV: Bọn tui vừa đi kiếm anh Minh
- N: Ủa không phải khi nãy Minh đi với Huệ sao?
- H: Đúng là vậy nhưng mà cậu ấy đã bị con ma bắt lại rồi :emoji_sweat:
- N: Hả, là sao?
- AD: Ông Minh ổng bị chôn sống mất rồi, cảnh tượng khủng khiếp lắm!
[Lúc này M từ phía sau chạy tới]
- M: Mọi người ơi, đợi tui với..!
[Cả đám kinh ngạc]
- AD: Ủa Minh, ông còn sống đó à?!
- M: An Di sao cậu lại nói như vậy chứ, tớ vẫn đang sống sờ sờ đây mà! Khi nãy mấy cậu bỏ tớ lại một mình như vậy làm tớ sợ muốn chết
- H: Thì ra cái người ở dưới hố khi nãy là ông đó à? Ông mới là người khiến cho cả đám sợ chết khiếp đó!
- AV: Anh Minh không sao là tốt rồi
[Lúc này KD từ trong lều bước ra]
- KD: Có chuyện gì mà ở ngoài đây ồn ào vậy?
- N: Ủa Danh, em dậy rồi đó à
- KD: Em nghe hình như là mọi người đang bàn tán gì đó nên ra xem thử, đã có chuyện gì xảy ra sao?
- N: Nãy giờ chị ngồi canh trại nên cũng không rõ nữa, đang nghe mọi người kể lại đây
- M: Trời ơi, chuyện chấn động như vậy mà hai chị em nhà các cậu vẫn chưa biết gì sao!
- N, KD: (?)
- M: Ở trên núi Nam Đông này thực sự có ma đó!
[M kể lại chuyện xảy ra khi nãy] [..]
- N: Cậu đã nhìn thấy thật sao?
- M: Chính xác là vậy mà, pà Lam Huệ cũng nhìn thấy đó
- H: Đúng vậy, khi nãy tớ cũng đã thấy, trông ghê lắm
- KD: Anh Vương khi nãy anh cũng đến đó mà, anh có nhìn thấy gì không?
- AV: Không, khi nãy còn chưa kịp nhìn thì đã bị kéo đi mất rồi
- AD: Lúc đó đáng sợ như vậy nên tui phải lôi ông đi chứ, lỡ như A Vương cũng bị bắt lại thì biết tính sao đây?
- AV: ("¬¬)
- KD: Nếu như có ma quỷ thật vậy thì tại sao anh Minh vẫn bình an, vô sự không bị gì chứ?
- H: Ừ nhỉ? Đáng lí ra ổng phải bị xẻng xiên vô người rồi :emoji_thinking:
- M: Nè! Pà đừng có nói mấy cái câu đáng sợ đó được không!?
- AV: Hay nói cách khác thứ mà các cậu đã gặp chưa chắc là ma đâu
- H: Vậy thì là gì chứ?
- N: Không lẽ là có người nào đó giở trò hù dọa sao?
- KD: Có hay không thì phải đến đó thì mới biết được
- AV: Tui nghĩ chúng ta nên thử đi kiểm tra lại lần nữa xem sao
- N: Tớ cũng sẽ đi với cậu
- M: N..nè không phải chứ? Chỗ đó đáng sợ như vậy, vừa mới chạy thoát được mà mấy cậu lại còn tính quay lại nữa sao?
- AD: A Vương à, ông tính đi thiệt hả?!
- AV: Sợ thì đừng có đi theo
- AD: Không được đâu, nếu ông đi thì tui cũng sẽ đi với ông
- M: An..An Di, nếu vậy thì tớ cũng đi cùng với cậu (;ŏ﹏ŏ)
- H: Được rồi, vậy thì lần này tất cả chúng ta cùng đi y, có nhiều người như vậy thì cho dù là ma quỷ cỡ nào cũng không dám lộng hành đâu

[Cả nhóm quay lại chỗ cái hố khi nãy, lần này KD và AV là người dẫn đầu đi trước, AD theo sát cậu ở phía sau, MÂ thì rụt rè ôm lấy tay của N còn M thì núp sau lưng của H]
- H: Làm cái gì vậy? Tránh ra coi! Ông có phải là con trai không vậy? Đàn ông đàn ang gì mà nhát như thỏ đế vậy
- M: Bộ là con trai thì không được phép sợ hả?!
- KD: Em nghe nói mấy người hay đi sau cùng thường bị ma bắt đầu tiên đó
- M: (*゚ロ゚) (..) E hèm..tui chỉ giả bộ tí để dụ con ma đó ra thôi chứ có cái gì đâu mà đáng sợ chứ [Đi ra đằng trước] Để tui đi trước cho, mấy cậu cứ ở đằng sau tui đi, từ giờ mọi việc ở đây cứ để tui lo hết cho
- AV: Anh Minh ngầu quá đi! (•̪ ▿ •̪)
- AD: ("¬¬)
- H: 'Cái tên này đúng là không biết ngượng là gì mà'
- N: ^^
..
- M: Tới nơi rồi
- KD: Là chỗ này sao?
- H: Ủa nhưng mà cái hố khi nãy đâu rồi?
- M: (!) Rõ ràng là khi nãy ở đây có cái hố mà?
- AV: Hình như là đã có người lấp lại rồi, vẫn còn dấu vết ở đây nè
- AD: Vậy là có ai đó giả ma thật sao?
- N: Tớ nghĩ có khả năng là vậy đó
- M: Nhưng mà tớ nhớ lúc nãy đã bị quỷ già kéo chân rơi xuống hố cơ mà?
- AD: Có thiệt hông hay là do ông tự té đó?
- M: Tớ nói thiệt á, nếu có nói sai gì thì cho quỷ già tới đây bắt tớ đi luôn
- AD, H: Σ(O_O)
[M vừa nói xong thì khuôn mặt của cả đám ai nấy cũng đều trở nên kinh ngạc, hốt hoảng, cảm thấy có gì đó không đúng nên cậu quay đầu lại nhìn, lúc này con ma mà mọi người tìm kiếm đang đứng ngay sau lưng cậu]
- M: Argh..! Quỷ già!! :emoji_scream:
- MÂ, AD: (;ŏ﹏ŏ)
- ?: Giới trẻ ngày nay thật chả ra làm sao, chả có tí tôn trọng nào với người lớn tuổi cả
- M: Ha..hả? Không phải quỷ hả?
- Mọi người: (• ༚•)
- ?: Quỷ cái gì? Ông đây là người mà kêu quỷ già, cái đồ mất dạy này, có cậu mới là quỷ á!
- M: Làm hú hồn! Không phải ma quỷ sao ông lại hù tụi con chứ
- ?: Tui hù mấy người khi nào? Là các người tự la lên trước mà?
- M: •-•"
..
- AV: Thì ra ông lão là người giữ mộ ở đây sao
- Ông lão: Ta đã làm công việc này suốt hơn nửa đời người rồi, mỗi đêm ta đều đi loanh quanh ở ngoài này để kiểm tra mọi thứ xung quanh
- AD, MÂ: (• ༚•)
- H: Nhưng tại sao ông lại đi vào ban đêm như vậy chứ?
- Ông lão: Bởi vì những tên trộm mộ sẽ thường hay xuất hiện vào giờ này nên ta lúc nào cũng phải canh chừng bọn chúng
- H: Trộm sao?
- Ông lão: Cũng tại cái câu chuyện chết tiệt về kho báu được cất giấu tại nơi này nên mới xuất hiện những kẻ ngu ngốc, tin rằng điều đó là thật và đến đây để đào trộm
- H: Vậy cái hố mà tụi con thấy khi nãy có phải là do những kẻ trộm đào không?
- Ông lão: Có lẽ là như vậy, lúc đầu tui còn tưởng các cô, cậu là kẻ trộm nữa chứ
- M: Oan ức quá, tụi con có biết gì đâu? Lại còn bị ông dọa cho sợ gần chết nữa!
[Ông lão quay sang nhìn M một cách chằm chằm mà không nói gì hết]
- M: Ông..ông có gì thì cứ nói đi ạ, ông đừng làm thế con sợ lắm
- Ông lão: (..)
- M: (;ŏ﹏ŏ)
- Ông lão: Tính nói gì mà quên mất rồi
- M: Σ(° ロ °)!
- Mọi người: ("¬¬)
- N: Ông sống ở đây chỉ có một mình thôi ạ?
- Ông lão: Bởi vì công việc của ta rất kén người chọn nên dĩ nhiên là chỉ có mình ta ở đây thôi
- N: •-•"
- M: Ông ơi, ông ở trên này mà không thấy sợ sao? Nếu lỡ như gặp phải thứ gì đó thì sao..
- Ông lão: Ta sống ở đây đã mấy chục năm rồi, việc thường xuyên gặp phải các linh hồn cũng là chuyện bình thường thôi
- Mọi người: !(ʘ_ʘ)
- M: Hả! Nói vậy trên này có ma thật sao?! Σ(° ロ °)
- Ông lão: Ma hay quỷ cũng đều có những ranh giới không thể chạm vào, chỉ cần không xâm phạm vào lãnh địa của họ thì sẽ không có chuyện gì xảy ra
- M: Vậy là không sao đúng không ạ.. :emoji_sweat_smile:
[Ông lão thay đổi nét mặt nghiêm nghị, gằn giọng nói]
- Ông lão: Nơi mà các người đang đứng chính là lãnh địa của họ đấy
- M: :emoji_sob: Ông lão này nói chuyện đáng sợ quá, tui muốn quay về!
- AV, H: ("¬¬)
- Ông lão: Đùa nhiêu đó là đủ rồi, đến lúc quay lại với công việc thôi
- M: Hả! Thì ra là từ nãy tới giờ ông nói đùa bọn con đó à?!
- Ông lão: (..)
[Ông lão quay lại, ánh mắt vô hồn trừng ra một cách đáng sợ]
- Ông lão: Ai bảo ta nói đùa chứ?
[M nhìn ông lão mà mặt xanh tái mét]
- M: Ông..ông vừa mới bảo mà?
- Ông lão: (..) À..phải rồi, già rồi nên trí nhớ không còn tốt nữa
- M: Ông làm con sợ muốn chết à! :emoji_sob:
- Ông lão: [..] Không lâu nữa đâu, nó sẽ tới thôi
- M: Hả?
- H: Dạ, cái gì tới ạ?
- Ông lão: Sắp tới sẽ có chuyện không may xảy ra đấy, các cô cậu hãy cẩn thận
- Mọi người: :emoji_disappointed_relieved:
- M: Ông..ông à, ông đừng có nói như thế nữa, tụi con sợ lắm đấy!
- Ông lão: Sống chết có số, công việc của ta chính là chăm coi, bảo vệ các ngôi mộ, ngoài ra ta cũng có nhận thêm dịch vụ lên đồng nữa nhé
- M: (ꏿ﹏ꏿ; )
- AV: ("¬¬)
- Ông lão: Nếu có cần gì thì hãy đến gặp ta..chúc các cô cậu gặp may mắn
- N, KD: (?)
[Nói xong ông lão rời đi]
- M: Ông lão đó trông còn đáng sợ hơn cả ma nữa..(;ŏ﹏ŏ)
- AD: Cái này thì tui đồng ý
- MÂ: [Gật đầu]
- H: Tớ nghe mà cũng nổi hết cả da gà luôn này
- N: Không biết ông ấy nói như vậy là có ý gì nữa?
- KD: (..)
- AV: Mặc dù ông lão có hơi kỳ lạ chút nhưng mà cũng không đến nỗi đáng sợ thế đâu, mấy cậu đừng có nghĩ linh tinh nữa. Giờ cũng trễ rồi, chúng ta quay trở lại trại thôi
- AD: Ừm phải đó, đứng ở ngoài đây lạnh quá trời
- M: Vậy thì chúng ta mau quay lại thôi, tui không muốn đứng ở ngoài này nữa đâu
- H: Đồ nhát gan
- M: Mặc kệ tui!

[Sau đó cả đám quay trở về trại để nghỉ ngơi, kết thúc một chuyến đi cắm trại đầy bất ngờ và khó mà quên được]
 
Back
Top